Đang chạy bộ trong công viên gần nhà, điện thoại đổ chuông. Thái Tiểu Mẫn mệt mỏi nhấc máy.
- Có chuyện gì mà sáng sớm đã gọi con thế?
Đầu dây bên kia trả lời: - Mẹ đang đứng trước cửa nhà con đây.
- Mẹ đến sớm như thế làm gì?
- Mẹ có hầm canh nên mang đến đây một ít."
- Con đang chạy bộ trong công viên, về ngay, mẹ đợi một lát nhé!
- Được, về mau nhé!
Thái Tiểu Mẫn vội vàng chạy về, đến trước cổng khu nhà thì thấy xe vận chuyển nhà đang chuyển đồ lên lầu trên. Có lẽ lại có người mới chuyển đến. Đến trước cửa nhà, Tiểu Mẫn nhìn thấy nhà đối diện đang dọn nhà, là hàng xóm nào lại chuyển đến đây. Lúc trước cũng từng có người chuyển đến nhưng họ lại chuyển đi, có lẽ vì không hợp với phong cách trầm lắng, không sôi nổi ở đây. Tiểu Mẫn nghĩ đến làm gì rồi cũng sẽ phải dọn đi thôi. Mẫu thân đại nhân thấy cô đứng ngẩn ra, không nhịn được liền đánh vai cô một cái.
- Ngẩn ra đó làm gì, muốn mẹ đứng đây mãi sao?
Tiểu Mẫn nhanh chóng nhập mật khẩu rồi, mở cửa bước vào.
- Mẹ cứ nhập mật khẩu rồi vào không được sao? Sao cứ phải đợi con về chứ?
- Mẹ chỉ nhớ được ba con số, số cuối cùng lại không nhớ nổi. Mẹ già rồi, trí nhớ đã không còn tốt nữa. - Bà nói tiếp: - Mẹ thấy có hàng xóm mới chuyển đến sống, con cố gắng đừng để họ ghét nhé.
Cô thật không hiểu nỗi người này, suốt ngày chỉ lo cô khiến cho người khác ghét bỏ. Cô đáng ghét lắm sao?
- Con từ từ dùng nhé, mẹ phải về rồi. Sắp về trường học lại rồi, nhớ ngoan đấy nhé.
- Con biết rồi. Con đã là sinh viên năm ba rồi, mẹ đừng dặn dò như đứa trẻ bước vào lớp một như thế chứ!
- Lo học nhé.
- Con biết rồi. Gửi lời hỏi thăm bố hộ con nhé.
- Được rồi. Con mau ăn canh đi để nguội.
Được một lúc sau khi mẹ cô vừa đi khỏi, tiếng chuông cửa vang lên. Trong đầu vốn nghĩ đến mẹ lại quên thứ gì đó nên quay trở lại. Không ngờ khi mở cửa, dung nhan của người đàn ông đứng trước cửa đúng là hết hồn. Anh chàng đẹp trai lên tiếng chào hỏi. Trên tay cầm một ít bánh.
- Tôi là Ôn Trạch, người vừa mới dọn đến nhà đối diện sáng nay, mong cô sau này giúp đỡ.
Nhận quà anh ta tặng, cô cảm ơn, sau đó liền đóng cửa lại. Đánh giá một lượt, cũng không mấy thiện cảm, tặng quà cho người khác nhưng cũng không đủ thành ý. Chắc chắn cũng không phải người lịch sự gì.
Sau khi Ôn Trạch trở về, anh liền gọi điện bẩm báo.
- Con đã mang bánh của mẹ đưa cho nhà hàng xóm rồi.
Người mẹ hớn hở hỏi lại.
- Thế nào người ta có nói gì không?
- Cảm ơn.
- Thế thôi sao? Họ không khen bánh của mẹ ngon sao?
Anh vừa rót nước vừa uể oải trả lời.
- Người ta chỉ mới cầm, còn chưa ăn sao có thể khen ngon được.
- Là nam hay nữ? - Bà bắt đầu điều tra.
- Nữ.
- Tuổi?
Anh thật sự bất lực trước người mẹ của mình.
- Con chỉ mới gặp lần đầu sao có thể biết được.
- Con thử đoán xem?
- Khoảng 30 tuổi đi.
- Vậy có lẽ đã có gia đình rồi. Lần sau gặp lại cô ấy nhớ hỏi giúp mẹ.
- Thế thôi mẹ nhé.
- Khoan hãy cúp máy... - Nhưng lời chưa kịp nói đã bị anh cúp máy.
Sáng hôm sau.
Anh thường có thói quen chạy bộ vào buổi sáng, nghe người trong khu chung cư nói rằng gần đây có một khu công viên có thể chạy bộ. Quả nhiên, khi đến đó, cũng có rất nhiều người cũng chạy bộ ở đây.
Vô tình anh nhìn thấy một hình dáng khá quen mắt cũng đang đứng ở gần đấy. Anh tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai cô.
- Xin lỗi?
Cô quay lại nhìn anh bằng ánh mắt kì quái.
- Có chuyện gì sao?
- Tôi chỉ muốn hỏi bánh hôm qua cô ăn vừa miệng chứ?
- Rất ngon. Cảm ơn anh.
- Không có gì. Tôi đi trước đây.
Nói xong, anh liền tiếp tục công việc chạy bộ của mình.
- Nhạt nhẽo. - Cô khó hiểu nói: - Đây là cách bắt chuyện với người khác thời nay sao?
Về đến nhà, anh bắt đầu làm bữa sáng. Cô cũng vừa lúc về đến nhà, mở tủ lạnh bắt đầu làm bữa sáng. Nhưng ngặt nghẽo thay, tủ lạnh cô trống trơn không chỉ vỏn vẹn những lon nước
ngọt và những chai nước suối. Vốn định đi siêu thị gần nhà mua một chút gì đó, nhưng bản chất lười biếng không cho phép cô làm điều đó. Cuối cùng, trời cũng không phụ bao tử của cô. Trên bàn xuất hiện một ít bánh ngọt hôm qua của người hàng xóm tặng, tạm thời có thể cứu vớt cô qua cơn đói. Nhưng chỉ có một cái liệu có đủ?
Lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông. Là mẹ cô gọi đến. Vừa nhấc máy nghe mẹ cô đã dặn dò.
- Con mang bánh quy mẹ để trong tủ sang cho cậu hàng xóm đối diện nhé. Xem như quà cậu ta vừa dọn đến.
- Sao mẹ biết anh ta tặng?
- Hôm qua đứng trước nhà mẹ thấy cậu ta cầm nó, hôm nay lại thấy ở nhà con nên mẹ đoán cậu ta tặng.
- Mẹ ơi con đói, cái đó để con ăn được không?
- Không. Người ta đã tặng con bánh ngọt, con cũng nên tặng người ta thứ gì đó thế mới phải phép.
- Ồ.
Cúp máy, cô buồn bã cầm bánh quy sang nhà đối diện. Khi anh mở cửa mùi thơm liền lan tỏa.
- Tặng anh một ít bánh quy. - Tuy là tặng anh ta nhưng mắt cô liếc vào bên trong nhà anh ta.
- Còn chuyện gì nữa sao?
- Anh đang nấu bữa sáng sao?
- Đúng.
- Ây da...
Hiểu ý trên gương mặt của cô. Anh liền mở lời.
- Nếu cô chưa ăn có thể vào ăn cùng tôi.
- Vậy thì không phải phép cho lắm. - Cô giả vờ ngại ngùng.
- Tôi nấu rất nhiều, một người ăn không hết.
- Vậy tôi không khách sáo nữa nhé.