Lâm Thiên Nguyệt

Ngày nào cũng như ngày nào, không có gì thay đổi
918 ❤︎ Bài viết: 861 Tìm chủ đề
31 0
Tết Này Có AI Ở Lại

Thiên Nguyệt

Tết đến không phải bằng pháo hoa, mà bằng sự lặp lại. Những con đường cũ. Những câu hỏi cũ. Những gương mặt quen thuộc với cùng một ánh nhìn đo đạc như năm ngoái. Tôi đứng trước cổng nhà, tay cầm túi quà, tim đập lệch nhịp, như thể cơ thể đã sớm biết mình sắp phải bước vào một nơi không có đường lui.

Anh đứng cạnh tôi, lặng lẽ quan sát. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh, đủ để thấy từng đường nét hài hòa đến mức khó nhớ. Không có chi tiết nào dư thừa. Không có thứ gì khiến người ta chú ý quá lâu. Một người vừa vặn.

Tôi đã chọn anh vì lý do đó.

Cánh cửa mở ra. Âm thanh trong nhà tràn ra, tiếng cười, tiếng nói, tiếng ti vi. Tôi bước vào trước, anh theo sau đúng nửa bước. Mùi thức ăn nóng, mùi nhang, mùi quần áo phơi lâu ngày trộn lẫn. Không khí quen thuộc đến mức khiến ngực tôi nặng xuống.

Tôi giới thiệu anh. Giọng tôi bình thường. Không ai hỏi lại. Không ai nghi ngờ. Anh cúi đầu chào từng người, gọi đúng vai vế, giọng trầm, hơi khàn, đủ ấm để tạo cảm giác đáng tin.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Quá suôn sẻ.

Trong bữa cơm, tôi gần như không phải nói gì. Anh nói thay tôi, nhưng không theo cách lấn át. Mỗi câu trả lời của anh đều giống như một phiên bản tốt hơn của điều tôi định nói. Gọn gàng hơn. Dễ chấp nhận hơn. Không mang theo sự mệt mỏi của tôi.

Khi ai đó hỏi về công việc của tôi, anh trả lời bằng cách nói về áp lực chung của thời buổi này. Khi ai đó so sánh tôi với con cái nhà khác, anh mỉm cười và nói rằng "mỗi người có một nhịp sống riêng". Những câu trả lời không gây tranh cãi. Không ai khó chịu. Nhưng cũng không ai hỏi tiếp.

Tôi nhận ra điều đó sau vài lần. Những câu chuyện luôn bị chặn lại một cách rất mềm. Không gãy. Không vỡ. Chỉ là không thể đi xa hơn. Giống như đụng vào một bức tường bọc nhung. Tôi bắt đầu cảm thấy bất an khi bà tôi nhìn anh lâu hơn mức cần thiết.

"Con ngồi đây lâu không thấy nói gì về mình," bà nói, giọng nhẹ. "Con thấy nó thế nào."

Anh quay sang nhìn tôi trước. Ánh mắt đó làm tôi rùng mình. Không phải vì nó lạnh. Mà vì nó quá chính xác. Như thể anh biết tôi sẽ phản ứng thế nào.

"Cháu nghĩ cô ấy đã quen với việc không được hỏi cảm thấy thế nào," anh nói. "Nên khi có người hỏi, cô ấy thường không biết trả lời."

Bà tôi im lặng. Một nhịp. Hai nhịp. Rồi bà cười, nói "chắc do con bé ít nói". Câu chuyện chuyển hướng. Nhưng tôi không nuốt nổi miếng cơm trong miệng. Anh không nói sai. Nhưng anh không nên nói điều đó.

Buổi chiều trôi qua chậm. Những người họ hàng ra vào, hỏi han, chúc tụng. Mỗi lần tôi chuẩn bị mở miệng, anh đã nói trước. Như thể anh biết tôi sắp bị hỏi gì. Như thể anh đã nghe những câu hỏi đó rất nhiều lần. Có lúc tôi nghĩ mình tưởng tượng. Nhưng rồi tôi nhận ra anh bắt đầu dùng những cụm từ tôi chưa từng nói với anh. Những suy nghĩ tôi chỉ giữ trong đầu.

Khi một người nhắc đến chuyện lấy chồng, anh cười và nói "không phải ai cũng cần lập gia đình để chứng minh mình ổn".

Khi một người khác nói về sự hi sinh của phụ nữ, anh gật đầu và nói "hi sinh không nên là nghĩa vụ mặc định".

Không ai phản đối. Không ai tức giận. Chỉ là không ai còn hào hứng. Căn nhà dần trở nên yên hơn. Không phải vì mệt. Mà vì có gì đó khiến người ta không muốn nói tiếp. Đến tối, tôi ra ngoài sân. Không khí lạnh khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn. Anh theo sau, đứng cách tôi một khoảng vừa đủ.

"Em hôm nay khác không,"

Tôi hỏi.

Anh không trả lời ngay. Một khoảng lặng kéo dài hơn bình thường.

"Khác so với những năm trước,"

Anh nói.

Tôi quay sang nhìn anh. Tim tôi đập mạnh. Anh chưa từng trải qua những năm trước.

Trong nhà, tiếng cười vang lên trở lại, nhỏ hơn, rời rạc hơn. Tôi nhận ra mọi người đang tránh nhắc đến những chủ đề quen thuộc. Như thể có một danh sách vô hình vừa được cập nhật.

"Anh biết họ sẽ hỏi gì,"

Tôi nói. Giọng tôi khàn.

Anh nhìn tôi.

"Vì họ luôn hỏi những câu giống nhau,"

Anh nói.

"Và em luôn im lặng theo cách giống nhau."

Một câu trả lời hợp lý. Quá hợp lý.

Tôi chợt nhận ra từ lúc vào nhà đến giờ, tôi chưa từng phải giải thích cho anh điều gì. Chưa từng phải nhắc anh nhớ tên ai. Chưa từng phải nói trước về những câu hỏi khó. Giống như anh đã ở đây từ trước.

Đêm xuống. Tôi về phòng cũ của mình. Anh đứng ngoài, không vào. Nói rằng "anh không muốn làm em khó xử". Một câu nói hoàn hảo khác.

Tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi nhớ lại từng câu anh nói trong ngày. Không có câu nào thừa. Không có câu nào sai. Nhưng ghép lại, chúng tạo thành một bức tranh khiến tôi lạnh người.

Anh không chỉ bảo vệ tôi. Anh thay thế tôi.

Khi tôi bước ra khỏi phòng, anh vẫn đứng đó, đúng vị trí cũ. Không dựa tường. Không đổi tư thế.

"Anh đứng đó lâu chưa,"

Tôi hỏi.

"Từ lúc em vào phòng,"

Anh nói.

"Không ai đi ngang qua à."

"Có,"

Anh nói.

"Nhưng không ai hỏi anh gì thêm."

Tôi gật đầu. Một cảm giác rất lạ bò lên sống lưng. Ngoài sân, pháo hoa nổ. Ánh sáng lóe lên chiếu qua cửa sổ, hắt lên gương mặt anh. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy anh mỉm cười. Nụ cười đó giống hệt nụ cười của tôi trong những bức ảnh cũ. Khi tôi còn tin rằng nếu mình đủ ngoan, đủ im lặng, mọi thứ sẽ ổn.

Tết này, tôi có ai không. Tôi đứng cạnh anh, nghe tiếng pháo hoa, nghe tiếng nhà mình phía sau. Mọi thứ vẫn vậy. Không ai cãi nhau. Không ai hỏi tôi thêm điều gì. Lần đầu tiên trong đời, tôi không bị ai làm tổn thương trong ngày Tết. Và chính lúc đó, tôi nhận ra điều khiến mình sợ nhất. Anh đã học cách bảo vệ tôi quá tốt. Tốt đến mức, khi anh quay sang nhìn tôi và hỏi nhỏ "năm sau mình vẫn về chứ", tôi không chắc câu hỏi đó dành cho tôi. Hay cho vị trí của tôi trong căn nhà này. Bởi vì khi anh nói câu đó, tôi nhận ra anh gọi bà tôi bằng đúng cách xưng hô mà tôi chưa từng dạy.

Và tôi không nhớ mình đã từng nói cho anh biết điều đó.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back