1. Sự khác biệt.
Gái ngày xưa hôn trộm vào má nó, ngay lập tức bọp bọp, bàn tay xinh xắn của nó hằn sâu hai bên mặt. Và không biết đã mất bao lâu ăn năn hối lỗi, nài nỉ cầu xin nó mới tha thứ.
Gái ngày nay hôm trộm nó, ngay lập tức nó đè xuống khóa môi mà tay cứ tìm cách mở khóa dưới. Hayza, không biết phải mất bao lâu mới thoát được nỗi khổ này đây.
2. Bàn tay quen
Hẹn con bạn thân ra công viên gặp mặt. Chờ nó ở chỗ hẹn thật lâu, mở điện thoại ra xem mới 30 phút, vậy là còn chờ dài dài. Không biết làm gì ngồi nghĩ cách thoát khỏi cô nàng hôm qua lỡ dại hôn trộm. Đang căng đầu, đốt não suy nghĩ thì BÓP. Con bạn thân nó giáng cho một cú vào lưng ngã nhào bằng cái bàn tay quen thuộc năm xưa đã in trên mặt tôi. Ước gì bây giờ nó in trên mặt chứ không phải trên lưng.
3. Mèo thích vịt
Vừa ăn vặt vừa kể cho nó nghe chuyện mình hôn trộm con kia mong nó nghĩ cách giúp ai ngờ nó cười ha hả vỗ vào lưng mình uỳnh uỳnh:
- Sướng quá rồi còn gì nữa?
- Sướng cái con khỉ - tôi nhăn mặt
- Mèo mà bày đặt chê mở hả mậy. Mà mở ngon không?
- Cực ngon luôn nhưng mà tao không thích.
- Vậy mày thích cái gì thằng khùng?
- Tao thích vịt
- Ra chợ mà mua, hahaha
Nó cười ha hả rồi đứng lên bỏ đi phát một. Không hiểu con vịt xấu xí có hiểu tôi nói gì không nữa.
4. Không hề vui
Nó ra tới xe mà tôi vẫn chưa ra, nó hét lớn:
- Thằng khùng mày không định về à?
- Không.
Tôi giận. Không phải giận nó không hiểu ý tôi mà là giận tôi lỡ lời nói ra rồi lỡ nó hiểu nó bảo tôi làm anh trai nó thì chết chắc. Nó đâu có ít anh trai ngang hông.
- Không về cũng ra dắt xe cho tao về.
- Ừ, ra liền.
Nói giận vậy thôi chứ cũng phải ra dắt xe cho nó không nó đánh má ở quê nhìn không ra. Nó leo lên xe rồi mà vẫn chưa chịu đi về. Nó nhìn tôi cười cười mặt nó gian kinh khủng. Vậy mà hai con mắt nó vẫn sáng long lanh, ngây thơ vô số tội.
- Tuần sau rảnh hông?
- Chi vậy?
- Tao mời mày đi ăn
- Sao tự nhiên mời tao? Mầy ấm đầu à – Tôi giả vờ sờ chán nó
- Thằng khùng – nó gạt tay tôi ra. Nó không quạu mà vẫn cười rất tươi. Tao ra mắt người
yêu. Nhớ đến nghe mậy.
Nói xong nó cười gian xảo rồi rồ máy biến mất trong sự ngỡ ngàng và hụt hẫng của tôi. Có cái gì đó khủng khiếp vừa xảy ra thế nhỉ.
5. Người yêu con vịt
Tôi vừa đến quán cà phê mà con vịt chọn, ngó đầu nhìn vô thấy nó ngồi hí hoáy làm cái gì đó nhìn không rõ. Miệng cười suốt. Kiểu này chắc câm luôn khỏi nói. Chứ nói ra mắt công mất con bạn. Tôi kéo ghế ngồi đối diện chẳng thèm để ý tới nó, mắt nhìn khắp nơi giả vờ kiếm người yêu của nó:
- Người yêu mày đâu chưa tới à?
- Nè!
Mắt tôi trợn trắng khi nó xoay cái laptop mới tinh về phía tôi:
- Người yêu tao đó đẹp không?
- Ý mày nói là cái này đó hả con điên?
- Chứ mày nghĩ là cái gì hả thằng khùng?
Tôi câm như hến không biết nói gì. Tôi giả vờ gọi thằng bạn đang làm phục vụ trong quán gọi nước cho đỡ nhục. Đúng là điên với nó thật. Làm tôi buồn mất tận mấy ngày. Còn đang tính lịch đi nhậu nhẹt với mấy thằng bạn. Tôi cũng chẳng biết diễn tả con bạn tôi lúc này như thế nào luôn. Nó hí ha hí hửng mở từng phần mềm trên máy tính, lướt web, nghe nhạc, xem phim, làm đủ trò cả tự sướng bằng webcam. Trong khi đó tôi vẫn chưa hết sốc. Vẫn chưa kịp định hình cái định nghĩa người yêu của con hâm này. Thật là đến bao giờ mày mới hiểu tình cảm của tao đây.
6. Tỏ tình
Hẹn nó ra bờ hồ, không quên mua bánh tráng trộn và nước mía. Nó đang huyên thuyên nói về anh yêu của nó. Nào là hôm nay nó có mấy tấm hình đẹp lắm. Anh yêu của nó xem phim mượt lắm, âm thanh nghe hay lắm, ai nhìn cũng khen đẹp.. Nói chung là nói nhiều. Tôi cắt ngang bài diễn thuyết còn dài và nhàm chán hơn cả Mác – Lê Nin:
- Ê vịt!
- Gì mậy?
- Nếu tao yêu mày thì sao vịt?
Tôi đã dùng hết can đảm của mình, đấu tranh tư tưởng từng giấy từng phút, thức trắng bao đêm để suy nghĩ về lợi và hại. Cuối cùng là bất chấp tất cả để nói ra câu này. Nhưng đáp lại là cú đánh cắm đầu của nó:
- Mày khùng hả mậy?
Rồi nó cầm bịch bánh tráng đứng lên đi thẳng về phía đậu xe. Xong, thất bại rồi. Có khi nào nó cạch mặt không thèm đếm xỉa gì tới tôi không? Tôi đang đau khổ thì giọng nó ông ổng:
- Có dắt xe cho tao về không thằng khùng?
Tôi mừng quá xa, thế là không bị nó bơ như mấy thằng khác. Tôi đứng lên ra dắt xe cho nó ngay lập tức. Mà nghĩ cũng lạ sao tôi lại yêu cái con thô lỗ này nhỉ?
7. Ngập
Gần 10 giờ đêm, trời mưa ầm đùng. Tôi đang quấn chăn xem anime. Điện thoại reo inh ỏi, ngồi dậy cầm điện thoại muốn quăng vào tường. Nhưng thấy số của nó, lập tức tắt anime bắt máy. Nó khóc bù lu bù loa trong điện thoại chẳng biết mô tê gì thì tút. Điện thoại hết pin. Tôi như ngồi trên đống lửa. Chộp lấy cục sạc cắm vào ổ điện, mà cấm hoài nó không vô. Bực dễ sợ. Pin mới vừa lên lập tức gọi lại cho nó và nhận được một cái tin hỡi ơi: "Xe tao bị ngập chết máy, dắt không nổi, mày qua dắt xe với tao về với". Thế là bay ra khỏi nhà, quên cả áo mưa. Ra tới nơi thấy nó ngồi khóc cạnh chiếc xe nước ngập hơn nữa bánh mà xót lòng xót dạ. Tôi biết đoạn này ngập nên gửi xe nhà thằng bạn gần đó rồi đi bộ. Tôi đã đi nhanh hết mức có thể để nó không phải đợi. Vậy là tôi hì hục dắt xe cho nó, còn nó lẽo đẽo đi theo sau. Miệng cứ lải nhải, lâu lâu lại hức hức mấy cái. Chắc còn sợ. Dắt xe không mệt mà dỗ cho nó nín mệt thiệt. Bình thường nó nạt cọp còn sợ mà bây giờ như con gà mắc mưa. Rõ khổ. Về tới phòng nó là tôi rụng rời, tay chân lạnh cóng. Cũng may là không xa nhà nó lắm chứ không chắc tôi chết. Nó an vị trong nhà rồi tôi phải đi bộ về chỗ lúc nãy. Ghé qua nhà thằng bạn lấy xe đi về. Về tới nhà tắm xong phi thẳng vào chăn ngủ đến sáng
(Còn tiếp)