66 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chuông gió!

Choeng.. Tiếng rơi từ trên lan can đan xen làn gió vội những ngày vào đông. Tôi nghe thấy. Một mảnh ký ức như nhòa đi hòa lẫn trong tiếng vụn vỡ. Hóa ra là chiếc chuông gió ngoài ban công. Tôi chợt bâng khuâng 1 lúc, 1 đoạn ký ức như chạy về cái ngày mà tôi cầm chiếc chuông gió ấy. Tôi mang máng nhớ lại. Hình như là một ngày hè những năm tháng còn vô lo vô nghĩ, tôi đang chạy trên bờ cát dài với những tia nắng đủ khiến làn da mình có những ấn tượng sâu sắc. Chợt chuông điện thoại vang lên với chiếc nick name dễ thương cộng 1 trái tym to bự chạy trên màn hình điện thoại. Lục lọi lại mọi ngăn ký ức nhưng tôi đã không còn nhớ dòng số tưởng chừng như khắc ghi vào tâm khảm ấy nữa rồi. Quay lại với dòng hồi tưởng, tôi nhớ rõ một giọng nói mà ngày ấy khiến tôi mê mẩn, nhớ mong, rằng là: "Anh để em ở nhà, em nhớ anh.. Về không có quà em cho anh làm rể nhà khác". Ngày ấy chúng tôi chỉ là những đứa trẻ non nớt của Hà Nội những ngày chưa trở mình. Hà Nội ngày ấy đẹp, đơn giản vì chúng tôi có nhau. Không mất quá nhiều thời gian để tôi phi vội vào những quán lưu niệm rìa bờ biển Cửa Lò. Trong giây lát, tôi quyết định cầm về cho nửa kia chiếc chuông gió có hình cô gái mặc áo dài truyền thống Việt Nam, giản dị nhưng đẹp, hệt như em vậy. Kết thúc 3 ngày xa Hà Nội, tôi trở về với thành phốnơi có em. Được gặp em tôi như được tưới lên tâm hồn thỏa những ngày héo úa. Tình yêu ngày thơ ngây dù dại khờ nhưng vẫn muốn trải, chút bâng khuâng nhắn gió gửi tới nơi ai. Vội vàng chúng tôi hẹn gặp nhau và trao nhau món quà kèm những chiếc hôn vội. Ngày ấy là những trang hồng trong cuốn sách của riêng chúng tôi. Nhưng chỉ dừng lại ở đó, tôi vội thoát ra khỏi suy nghĩ miên man, tôi không muốn hồi tưởng lại những ngày nhật ký đượm màu buồn, những ngày mà chúng tôi nhuộm sắc tối rồi đặt dấu chấm hết cho câu chuyện dang dở của nhau.. Chiếc chuông gió ấy được trả lại cùng cuốn nhật ký nhỏ mà chúng tôi đã dùng hết những mĩ từ ngờ nghệch để viết cho nhau. Kết thúc một câu chuyện mà chúng ta đã từng gọi nhau là thanh xuân để rồi thành kỉ niệm.. Hồi ức là món ăn có ngọt bùi, có cay đắng và may mắn không có hận thù. Và rồi chúng ta sẽ lại quên nhau để tìm 1 nửa khác. Tạm biệt chuông gió, tạm biệt kỉ niệm, tạm biệt những kí ức ngọt ngào và tạm biệt em. Tạm biệt những điều rung động mà chúng ta để lại cho nhau. Sau cùng Hà Nội vẫn đẹp, chỉ là anh không thấy em nữa rồi..
 
Last edited by a moderator:
88 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Hẳn là mọi người cũng biết, con người chúng ta luôn khao khát thứ gọi là tình yêu đôi lứa. Nhà tôi thì khó, từ lúc còn trên ghế cấp 3 cho tới lúc bước chân vào đại học, bố mẹ luôn cấm cản tôi tiếp xúc với thứ tình cảm đôi lứa ấy. Họ khuyên tôi cứ học xong ra trường có nghề nghiệp, yêu rồi cưới luôn. Bởi vì họ cũng vậy..

Nhưng mọi người biết đấy, gia đình càng quản chặt, thì tâm lý nổi loạn của con cái càng lớn, tôi cũng không ngoại lệ. Thoát khỏi cấp 3 bước chân vào đại học, rời xa gia đình, tôi đã xõa hết mình với những thứ tôi muốn. Đi chơi tới đêm muộn mới về trọ, học hành thì cúp học linh tinh, thậm chí là trốn đi chơi xa một mình. Và hẳn rồi, thiếu sao được điều tôi luôn muốn thử. Tình yêu.

Tôi đã ngay lập tức đồng ý hẹn hò với 1 người không quen ngay khi bước vào năm đầu đại học, trò chuyện chưa được 1 tuần nhưng chỉ vì cảm giác tò mò về tình yêu nên tôi đã tiến tới. Xong rồi được 3-4 tháng thì chia tay vì họ đi làm xa, và tôi thì không chịu được điều ấy, nó chán. Được vài tháng, tôi lại tìm hiểu 1 người khác, nhưng vì mối quan hệ trước đó nên tôi thực sự muốn tìm người vừa yêu mình và mình cũng yêu. Họ có ý với tôi ngay từ đầu, tôi thì không nên tôi cứ kéo dài thời gian mãi. Tôi đã cố để thích họ, hoặc thậm chí tôi đã ngu ngốc khi bảo với 1 người thích tôi rằng, làm bạn thôi được không, vì thực sự họ quá tốt đối với 1 người chỉ có ý định làm bạn để đón nhận sự tử tế đó. Nhưng rồi thì tôi cũng nhận thức được họ đã chìm quá sâu, mà tôi thì lại quá tồi. Nên tôi đã chấm dứt mối quan hệ đó. Và đó cũng là mối quan hệ kết thúc tuổi 19 của tôi.

Nhưng có 1 điều rõ ràng, khi tìm hiểu ai đó, thì họ luôn là mối quan hệ khác giới duy nhất mà tôi có từ đầu đến cuối, cho đến tình yêu bây giờ của tôi..

Sau mối quan hệ đó chưa được 1 tháng, tôi quen anh_P. Anh hơn tôi 2 tuổi, tôi không biết, xưng mình gọi bạn. Sau khi biết rồi thì cả 1 thời gian 2 tháng làm bạn, chúng tôi cũng luôn mày-tao như bạn bè. Tôi thực sự đã nghĩ chúng tôi sẽ là bạn thân chứ không thể tiến xa hơn. Cho đến khi anh nói có tình cảm khác với tôi. Bạn nghĩ tôi sẽ từ chối hoặc đồng ý như những mối quan hệ trước sao? Không. Tôi đã lưỡng lự. Vì tôi chưa nghĩ tới sẽ có tình cảm khác với anh. Nhưng chưa là khi tôi không nghĩ tới, nghĩ tới rồi thì lại lưu luyến không muốn từ bỏ khi chưa rõ ràng. Đáng lẽ như trước đó thì tôi sẽ đồng ý quen để tìm hiểu tiếp. Nhưng câu chuyện của chúng tôi lại xuất hiện 1 người khác mà tôi không hề biết đến. Có lẽ tôi sẽ kể câu chuyện đó sau. Nhưng cũng vì người đó, nên chúng tôi dây dưa với nhau không một danh phận tới 3-4 tháng sau đó mới chính thức yêu nhau. Tôi đã nghĩ, hay có lẽ do mối quan hệ trước đó tôi đã không hề để ý và quan tâm đến cảm xúc của người khác, nên đến mới quan hệ này tôi đã phải chịu nhân quả. Trước khi có thể yêu nhau, tôi đã khóc rất nhiều, suy sụp, tuyệt vọng, thất vọng.. không cảm xúc nào không trải qua. Nhưng nối quan hệ ấy của chúng tôi đến bây giờ mới tiếp diễn được 3 tháng, dù đã biết nhau gần 1 năm, thực sự rất hạnh phúc. Tôi đã định từ bỏ mối quan hệ này rất nhiều lần, nhưng không biết vì sao lại ở lại. Tôi chưa từng nghĩ đến tương lai, nhưng với người ấy, tôi hi vọng 2-3 năm nữa khi tôi ra trường, chúng tôi có thể thực sự về 1 nhà. Có lẽ là định mệnh. Khi nó thực sự đến, bạn sẽ thấy nó rất khác so với những thứ bạn đã trải qua..

Vậy tình yêu bạn trải qua như thế nào?
 
3 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Tôi thích một người chưa từng gặp mặt

Tôi nhớ không nhầm thì vào một chiều tối ngày 30/10/2021, một ngày không vui mấy của tôi, đã trở thành một ngày mà bản thân tôi không thể quên, nói chính xác hơn là tôi không muốn quên.

Hôm đó tâm trạng tôi không vui và cứ thế tôi nằm lướt fb trong vô vị, không biết một thế lực nào đó đã khiến tôi phải làm một việc mà trước giờ tôi chưa từng làm, đó là gửi lời kết bạn dạo, tôi cũng không nhớ bản thân đã gửi lời mời kết bạn với ai và bao nhiêu người, tôi chỉ nhớ khung chat messinger của tôi hiên lên với một tin nhắn từ người xa lạ gửi cho tôi.

Tin nhắn đầu tiên từ một người xa lạ làm tôi có chút ngỡ ngàng trong lời nhắn vì trước giờ chỉ có một người gọi biệt danh của tôi và con người xa lạ này là người thứ 2. Một ngày hôm ấy tôi cứ nghĩ sẽ trôi qua một cách vô vị nhưng bây giờ nghĩ lại tôi mới nhận ra rằng đó là một ngày đặt biệt vì chị đã xuất hiện trong đời tôi. Từ một người không quen chúng tôi dần dần thân thiết, chia sẽ cuộc sống hằng ngày.

Tôi không nghĩ bản thân có thể thân thiết như thế với một người tôi chưa gặp như thế, có lẽ chị là ngoại lệ. Chỉ đơn giải vài ba câu tin nhắn nhưng sao bản thân tôi lại thấy vui lạ thường. Vốn dĩ tôi không cần người khác dỗ dành tôi nhưng hình như càng ngày tôi lại càng muốn chị nuôn chìu và nỗ dành rồi..

Vâng! Hình như bản thân tôi đã rung động.

Phải! Tôi đã thích một người chưa từng gặp mặt.

Có lẽ vì chị lớn hơn tôi, nên những câu từ chị nói giúp tôi học hỏi được nhiều điều. Tôi thích chị thật rồi, nhưng chị thì sao?

Có lần chị kể, chị cũng có một chuyện tình nhưng cái kết không được mấy tốt đẹp, tôi cũng chỉ an ủi vài câu, bản thân cũng không biết an ủi ra sao đành kể chuyện của mình cho chị nghe, cứ thế chúng tôi đã nói cho tới khuya. Thích một người chưa từng biết mặt là cảm giác thế nào? Là mập mờ hay ảo tưởng vị trí của bản thân trong lòng họ.

Tôi có đọc đâu đó một câu nói như này "Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều sẽ đóng một vai trò nhất định. Có thể vai trò của người ấy không phải là cùng bạn đi đến cuối chặng đường, mà chỉ là giúp bạn hiểu ra chân lý nào đó mà thôi".

Hy vọng vai trò của chị trong cuộc đời em là đi cùng em một chặng đường dài nhé.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back