1 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Yêu thầm đáng sợ đến mức nào?

Nó có thể là những nỗi dằn vặt trong tâm hồn bạn. Nó gom góp những tình cảm vụn vặt mỗi ngày, đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành một cái gai nhỏ, khiến bạn đau le lói mỗi ngày dài trôi qua.

Tôi yêu thầm một người không nên thương, như chú cá nhỏ tương tư những áng mây trắng trên bầu trời xanh, chỉ có thể ngước đầu nhìn ngắm nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới.

Lần đầu tôi thấy anh là vào mùa thu 4 năm trước. Tôi cũng chỉ mới 15, 16 tuổi, trong ngày đầu nhập học vấp phải áo dài mà ngã, xấu hổ đến đỏ cả mặt. Một cánh tay xa lạ đã đỡ tôi đứng dậy, đến tận bây giờ tôi cũng chưa từng dám quên đi khuôn mặt của chủ nhân bàn tay ấy. Lần thứ hai tôi nhìn thấy anh, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đứng thẳng lưng trên bục phát biểu chào đón học sinh mới. Giọng nói anh dõng dạc trầm thấp, đầy khoan khoái tự tin. Từ giây phút đó, tôi đã biết mình sẽ không bao giờ với tay được tới nơi anh.

Anh lớn hơn tôi 2 tuổi, tôi gặp anh khi anh đã là học sinh 12 sắp tốt nghiệp. Những ngày đầu tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thích anh lâu đến vậy. Anh học giỏi, cao ngạo và tài năng, chính là bạch mã hoàng tử trong mắt nữ sinh cả trường. Tôi thì không đẹp, không giỏi cũng chẳng có tài cán gì lại còn tự ti. Anh chính là áng mây trắng cao thượng, tự do mà trôi nổi trên nền trời xanh. Tôi lại không phải nàng tiên cá, chỉ đơn giản là chú cá nhỏ nằm sâu dưới đại dương chỉ biết ngẩng đầu tương tư bầu trời.

Tôi nhỏ nhoi đến mức chưa bao giờ dám tiếp cận anh cả. Tôi yêu thầm anh 4 năm, chỉ nói với anh được đúng 1 câu "cảm ơn" vào lần đầu tiên gặp nhau. Tôi học theo mọi thói quen của anh. Anh thích uống Sting, tôi ngày nào cũng uống ít nhất một, hai chai đến đau bao tử nhập viện. Anh thích uống trà sữa vị matcha, tôi cũng vì anh mà thay đổi khẩu vị. Anh thích chơi bóng rổ, tôi thì chưa từng vắng mặt trong các buổi tập của anh. Hay thỉnh thoảng tôi lại cố tình đi sau lưng anh, nhìn bóng lưng vững chảy và bờ vai rộng của anh. Tôi cũng đã từng ước, ước gì được một lần tựa đầu vào bờ vai đó, một lần thôi cũng được..

Sinh nhật anh, tôi sẽ lén bỏ một thỏi socola và thiệp vào hộc bàn anh, nhưng chưa lần nào tôi dám ghi tên mình cả. Anh cũng có bạn gái, một chị gái rất xinh nhỏ hơn anh 1 tuổi. Cũng đúng thôi, người ta thường nói mây tầng nào gặp gió tầng đó. Cô ấy xinh đẹp và giỏi giang, hát rất hay. Nghe nói anh là người tỏ tình, anh thường đàn cho chị hát ở hàng ghế sau trường. Đó là một mối tình rất đẹp, đẹp đến nỗi, tôi không có quyền ghen tỵ hay ganh ghét.

Rồi anh đậu Đại học, đến Sài Gòn học. Tôi nghe nói anh và chị vẫn yêu xa. Tôi đã từng nghĩ, không còn nhìn thấy anh, chắc sẽ thôi không còn thích anh được nữa. Nhưng tình cảm là thứ không bao giờ điều khiển được bằng tư duy. Tôi chỉ còn nhìn thấy anh qua các story và dòng trạng thái trên Facebook hay Instagram, tôi lại bắt đầu nhớ anh, nhớ đến không thể nào tưởng tượng được. Anh và chị đã chia tay sau một tháng anh học xa. Nghe nói chị không chịu nổi việc yêu xa, chị hoài nghi anh không chung tình. Tôi thì chẳng nghĩ vậy, tôi thích anh đến nỗi tin anh vô điều kiện.

Tôi nhỏ bé và tự ti hơn cả những gì tôi từng nghĩ. Tôi thích anh, không dám nói với bất kì một ai, chỉ mỗi mình tôi biết. Tôi thậm chí còn sợ anh biết được tình cảm này. Tôi không muốn nghe anh từ chối mình, lại càng không muốn anh thương hại tôi mà động lòng. Tôi có thể nhỏ bé, tự ti, nhưng tôi cũng có tự tôn và biết tôn trọng tình cảm của chính mình.

Tôi đậu đại học, ở trường gần anh. Tôi cũng thỉnh thoảng hay chạy sang trường anh, ôm ấp hy vọng được nhìn thấy anh một lần giữa hàng ngàn sinh viên. Hơn nửa năm trước, tôi đã nhìn thấy anh, anh vẫn vậy, đẹp trai và cao ngạo, nổi bậc hẳn trong biển người, anh cũng trông thấy tôi, chắc anh trông tôi có vẻ quen, há miệng định gọi tôi, nhưng chắc anh không biết tôi tên gì, nên môi anh cứ mở rồi khép lại, mãi đến khi có người bạn gọi anh đi mất. Và trong phút giây anh quay lưng bỏ đi, mũi tôi cứ cay cay rồi bất chợt nhòe đi đôi mắt. Hình như đây là lần đầu tiên tôi khóc sau 4 năm yêu thầm anh.

Tôi nhận ra tình cảm của tôi quá đỗi nhỏ nhoi. Tôi yêu thầm một người mà ngay cả tên của mình người đó dường như cũng chưa từng biết, nhìn mặt cũng chỉ đơn thuần là có vẻ quen quen. Xót xa đến cùng cực. Những dằn vặt trong tâm hồn cứ thể bùng phát, đánh vỡ đi lớp phòng ngự mang tên mạnh mẽ trong tôi. Tôi sợ anh biết mình thích anh, không dám tiếp cận anh, nhưng lại bậc khóc ngay khoảnh khắc tưởng chừng vụn vặt đó. Tình cảm đôi khi khó hiểu đến thế..

4 năm đẹp nhất cuộc đời tôi dành trọn cho một người không nên thương. Chính tôi cũng chẳng biết đến bao giờ mình ngừng yêu anh, ngày mai, tháng sau hay vài năm sau nữa. Tình cảm là vậy, khó buông bỏ đến cùng cực, nhưng tôi cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục. Thôi thì hẹn gặp anh ở một tương lai, hy vọng tôi sẽ có thể dõng dạc giới thiệu tên mình với anh vào một ngày mà tôi thôi không còn thương anh nữa..
 
66 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chuông gió!

Choeng.. Tiếng rơi từ trên lan can đan xen làn gió vội những ngày vào đông. Tôi nghe thấy. Một mảnh ký ức như nhòa đi hòa lẫn trong tiếng vụn vỡ. Hóa ra là chiếc chuông gió ngoài ban công. Tôi chợt bâng khuâng 1 lúc, 1 đoạn ký ức như chạy về cái ngày mà tôi cầm chiếc chuông gió ấy. Tôi mang máng nhớ lại. Hình như là một ngày hè những năm tháng còn vô lo vô nghĩ, tôi đang chạy trên bờ cát dài với những tia nắng đủ khiến làn da mình có những ấn tượng sâu sắc. Chợt chuông điện thoại vang lên với chiếc nick name dễ thương cộng 1 trái tym to bự chạy trên màn hình điện thoại. Lục lọi lại mọi ngăn ký ức nhưng tôi đã không còn nhớ dòng số tưởng chừng như khắc ghi vào tâm khảm ấy nữa rồi. Quay lại với dòng hồi tưởng, tôi nhớ rõ một giọng nói mà ngày ấy khiến tôi mê mẩn, nhớ mong, rằng là: "Anh để em ở nhà, em nhớ anh.. Về không có quà em cho anh làm rể nhà khác". Ngày ấy chúng tôi chỉ là những đứa trẻ non nớt của Hà Nội những ngày chưa trở mình. Hà Nội ngày ấy đẹp, đơn giản vì chúng tôi có nhau. Không mất quá nhiều thời gian để tôi phi vội vào những quán lưu niệm rìa bờ biển Cửa Lò. Trong giây lát, tôi quyết định cầm về cho nửa kia chiếc chuông gió có hình cô gái mặc áo dài truyền thống Việt Nam, giản dị nhưng đẹp, hệt như em vậy. Kết thúc 3 ngày xa Hà Nội, tôi trở về với thành phốnơi có em. Được gặp em tôi như được tưới lên tâm hồn thỏa những ngày héo úa. Tình yêu ngày thơ ngây dù dại khờ nhưng vẫn muốn trải, chút bâng khuâng nhắn gió gửi tới nơi ai. Vội vàng chúng tôi hẹn gặp nhau và trao nhau món quà kèm những chiếc hôn vội. Ngày ấy là những trang hồng trong cuốn sách của riêng chúng tôi. Nhưng chỉ dừng lại ở đó, tôi vội thoát ra khỏi suy nghĩ miên man, tôi không muốn hồi tưởng lại những ngày nhật ký đượm màu buồn, những ngày mà chúng tôi nhuộm sắc tối rồi đặt dấu chấm hết cho câu chuyện dang dở của nhau.. Chiếc chuông gió ấy được trả lại cùng cuốn nhật ký nhỏ mà chúng tôi đã dùng hết những mĩ từ ngờ nghệch để viết cho nhau. Kết thúc một câu chuyện mà chúng ta đã từng gọi nhau là thanh xuân để rồi thành kỉ niệm.. Hồi ức là món ăn có ngọt bùi, có cay đắng và may mắn không có hận thù. Và rồi chúng ta sẽ lại quên nhau để tìm 1 nửa khác. Tạm biệt chuông gió, tạm biệt kỉ niệm, tạm biệt những kí ức ngọt ngào và tạm biệt em. Tạm biệt những điều rung động mà chúng ta để lại cho nhau. Sau cùng Hà Nội vẫn đẹp, chỉ là anh không thấy em nữa rồi..
 
Last edited by a moderator:
88 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
Hẳn là mọi người cũng biết, con người chúng ta luôn khao khát thứ gọi là tình yêu đôi lứa. Nhà tôi thì khó, từ lúc còn trên ghế cấp 3 cho tới lúc bước chân vào đại học, bố mẹ luôn cấm cản tôi tiếp xúc với thứ tình cảm đôi lứa ấy. Họ khuyên tôi cứ học xong ra trường có nghề nghiệp, yêu rồi cưới luôn. Bởi vì họ cũng vậy..

Nhưng mọi người biết đấy, gia đình càng quản chặt, thì tâm lý nổi loạn của con cái càng lớn, tôi cũng không ngoại lệ. Thoát khỏi cấp 3 bước chân vào đại học, rời xa gia đình, tôi đã xõa hết mình với những thứ tôi muốn. Đi chơi tới đêm muộn mới về trọ, học hành thì cúp học linh tinh, thậm chí là trốn đi chơi xa một mình. Và hẳn rồi, thiếu sao được điều tôi luôn muốn thử. Tình yêu.

Tôi đã ngay lập tức đồng ý hẹn hò với 1 người không quen ngay khi bước vào năm đầu đại học, trò chuyện chưa được 1 tuần nhưng chỉ vì cảm giác tò mò về tình yêu nên tôi đã tiến tới. Xong rồi được 3-4 tháng thì chia tay vì họ đi làm xa, và tôi thì không chịu được điều ấy, nó chán. Được vài tháng, tôi lại tìm hiểu 1 người khác, nhưng vì mối quan hệ trước đó nên tôi thực sự muốn tìm người vừa yêu mình và mình cũng yêu. Họ có ý với tôi ngay từ đầu, tôi thì không nên tôi cứ kéo dài thời gian mãi. Tôi đã cố để thích họ, hoặc thậm chí tôi đã ngu ngốc khi bảo với 1 người thích tôi rằng, làm bạn thôi được không, vì thực sự họ quá tốt đối với 1 người chỉ có ý định làm bạn để đón nhận sự tử tế đó. Nhưng rồi thì tôi cũng nhận thức được họ đã chìm quá sâu, mà tôi thì lại quá tồi. Nên tôi đã chấm dứt mối quan hệ đó. Và đó cũng là mối quan hệ kết thúc tuổi 19 của tôi.

Nhưng có 1 điều rõ ràng, khi tìm hiểu ai đó, thì họ luôn là mối quan hệ khác giới duy nhất mà tôi có từ đầu đến cuối, cho đến tình yêu bây giờ của tôi..

Sau mối quan hệ đó chưa được 1 tháng, tôi quen anh_P. Anh hơn tôi 2 tuổi, tôi không biết, xưng mình gọi bạn. Sau khi biết rồi thì cả 1 thời gian 2 tháng làm bạn, chúng tôi cũng luôn mày-tao như bạn bè. Tôi thực sự đã nghĩ chúng tôi sẽ là bạn thân chứ không thể tiến xa hơn. Cho đến khi anh nói có tình cảm khác với tôi. Bạn nghĩ tôi sẽ từ chối hoặc đồng ý như những mối quan hệ trước sao? Không. Tôi đã lưỡng lự. Vì tôi chưa nghĩ tới sẽ có tình cảm khác với anh. Nhưng chưa là khi tôi không nghĩ tới, nghĩ tới rồi thì lại lưu luyến không muốn từ bỏ khi chưa rõ ràng. Đáng lẽ như trước đó thì tôi sẽ đồng ý quen để tìm hiểu tiếp. Nhưng câu chuyện của chúng tôi lại xuất hiện 1 người khác mà tôi không hề biết đến. Có lẽ tôi sẽ kể câu chuyện đó sau. Nhưng cũng vì người đó, nên chúng tôi dây dưa với nhau không một danh phận tới 3-4 tháng sau đó mới chính thức yêu nhau. Tôi đã nghĩ, hay có lẽ do mối quan hệ trước đó tôi đã không hề để ý và quan tâm đến cảm xúc của người khác, nên đến mới quan hệ này tôi đã phải chịu nhân quả. Trước khi có thể yêu nhau, tôi đã khóc rất nhiều, suy sụp, tuyệt vọng, thất vọng.. không cảm xúc nào không trải qua. Nhưng nối quan hệ ấy của chúng tôi đến bây giờ mới tiếp diễn được 3 tháng, dù đã biết nhau gần 1 năm, thực sự rất hạnh phúc. Tôi đã định từ bỏ mối quan hệ này rất nhiều lần, nhưng không biết vì sao lại ở lại. Tôi chưa từng nghĩ đến tương lai, nhưng với người ấy, tôi hi vọng 2-3 năm nữa khi tôi ra trường, chúng tôi có thể thực sự về 1 nhà. Có lẽ là định mệnh. Khi nó thực sự đến, bạn sẽ thấy nó rất khác so với những thứ bạn đã trải qua..

Vậy tình yêu bạn trải qua như thế nào?
 
3 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Tôi thích một người chưa từng gặp mặt

Tôi nhớ không nhầm thì vào một chiều tối ngày 30/10/2021, một ngày không vui mấy của tôi, đã trở thành một ngày mà bản thân tôi không thể quên, nói chính xác hơn là tôi không muốn quên.

Hôm đó tâm trạng tôi không vui và cứ thế tôi nằm lướt fb trong vô vị, không biết một thế lực nào đó đã khiến tôi phải làm một việc mà trước giờ tôi chưa từng làm, đó là gửi lời kết bạn dạo, tôi cũng không nhớ bản thân đã gửi lời mời kết bạn với ai và bao nhiêu người, tôi chỉ nhớ khung chat messinger của tôi hiên lên với một tin nhắn từ người xa lạ gửi cho tôi.

Tin nhắn đầu tiên từ một người xa lạ làm tôi có chút ngỡ ngàng trong lời nhắn vì trước giờ chỉ có một người gọi biệt danh của tôi và con người xa lạ này là người thứ 2. Một ngày hôm ấy tôi cứ nghĩ sẽ trôi qua một cách vô vị nhưng bây giờ nghĩ lại tôi mới nhận ra rằng đó là một ngày đặt biệt vì chị đã xuất hiện trong đời tôi. Từ một người không quen chúng tôi dần dần thân thiết, chia sẽ cuộc sống hằng ngày.

Tôi không nghĩ bản thân có thể thân thiết như thế với một người tôi chưa gặp như thế, có lẽ chị là ngoại lệ. Chỉ đơn giải vài ba câu tin nhắn nhưng sao bản thân tôi lại thấy vui lạ thường. Vốn dĩ tôi không cần người khác dỗ dành tôi nhưng hình như càng ngày tôi lại càng muốn chị nuôn chìu và nỗ dành rồi..

Vâng! Hình như bản thân tôi đã rung động.

Phải! Tôi đã thích một người chưa từng gặp mặt.

Có lẽ vì chị lớn hơn tôi, nên những câu từ chị nói giúp tôi học hỏi được nhiều điều. Tôi thích chị thật rồi, nhưng chị thì sao?

Có lần chị kể, chị cũng có một chuyện tình nhưng cái kết không được mấy tốt đẹp, tôi cũng chỉ an ủi vài câu, bản thân cũng không biết an ủi ra sao đành kể chuyện của mình cho chị nghe, cứ thế chúng tôi đã nói cho tới khuya. Thích một người chưa từng biết mặt là cảm giác thế nào? Là mập mờ hay ảo tưởng vị trí của bản thân trong lòng họ.

Tôi có đọc đâu đó một câu nói như này "Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều sẽ đóng một vai trò nhất định. Có thể vai trò của người ấy không phải là cùng bạn đi đến cuối chặng đường, mà chỉ là giúp bạn hiểu ra chân lý nào đó mà thôi".

Hy vọng vai trò của chị trong cuộc đời em là đi cùng em một chặng đường dài nhé.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back