Official

The Very Important Personal
94 ❤︎ Bài viết: 119 Tìm chủ đề
1622 0

Tâm sự về công việc, tâm sự chuyện công sở


Image


Chủ đề Tâm sự chuyện công việc – Nhật ký công sở được tạo ra như một góc nhỏ bình yên dành cho những người đang ngày ngày xoay vòng trong môi trường làm việc đầy áp lực. Công việc không chỉ là những bản báo cáo, cuộc họp, deadline và KPI; đó còn là cảm xúc, là mệt mỏi, là sự cố gắng để trưởng thành giữa muôn vàn kỳ vọng. Những tâm sự ở đây được viết ra để giúp bạn nhẹ lòng hơn sau một ngày dài.

Nhật ký công sở có thể kể về những buổi sáng vội vã, những lần bị sếp nhắc nhở, những đồng nghiệp dễ thương hoặc.. Hơi phiền phức, hay những thành công nhỏ bé khiến bạn tự hào. Đó cũng có thể là nỗi lo khi phải chạy deadline đến khuya, sự bối rối khi bước vào môi trường mới, hay cảm giác chênh vênh khi không biết mình có đang đi đúng hướng hay không.

Chủ đề này là nơi bạn có thể viết ra tất cả mà không cần lọc cảm xúc. Viết để hiểu mình hơn, để nhìn lại những gì mình đã nỗ lực, và để thấy rằng ai đi làm cũng có lúc mệt, có lúc áp lực, có lúc muốn bỏ cuộc - điều đó hoàn toàn bình thường. Khi chia sẻ, bạn sẽ nhận ra rằng mình không hề cô đơn giữa cuộc đời công sở đầy thử thách này.

Nếu bạn đang cần một nơi để trút bỏ tâm sự, để ghi lại hành trình trưởng thành trong công việc, hoặc chỉ để lưu giữ những khoảnh khắc nhỏ của đời đi làm, thì những dòng nhật ký công sở ở đây sẽ luôn chào đón bạn. Hãy viết, để mỗi ngày trong công việc trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.
 
Last edited by a moderator:
76 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề

Chuyện cấp trên của mình​


Nguyên căn khiến mình ngoi lên từ đống bài tập chất thành núi để viết bài này đến từ cuộc trò chuyện với chị trưởng ban của mình trong buổi tối nay. Mình tham gia ban của chị với một quyết tâm khá cao và một sự tự tin sẽ theo đến cuối. Nhưng mà sau hai tháng vật vã mỗi ngày với rất nhiều thứ cần hoàn thành để tốt nghiệp, mình quyết định nhắn cho chị xin nghỉ.

Không giống như những người khác khi nhận được tin nhắn như vậy sẽ ừ rồi tạm biệt em. Chị nói mình cố gắng thêm một thời gian nữa, cũng sắp đến cuối rồi. Chị chia sẻ chị cũng áp lực có lúc muốn bỏ rồi, nhưng mà chị vẫn đang cố gắng. Vậy nên mình ở lại.

Nói chia tay ngay lập tức thì đơn giản, nhưng mà tìm ra một lý do để níu lại một người đã buông tay thì khó hơn nhiều. Mình ở lại vì chị, chẳng phải lợi ích cá nhân. Mình nghĩ là từ giờ cho đến lúc kết thúc, mình sẽ không từ bỏ lần nữa, bởi vì bỏ dở một dự án thì cũng không có gì to tát nhưng bỏ lỡ cơ hội được học hỏi một người tốt thì đáng tiếc lắm.

* * *

Nói chuyện cá nhân với sếp của mình, chắc là một điều không nên nhỉ? Mà mình đã làm vậy đấy. Ngày hôm ấy mình bị cảm xúc chi phối rất nhiều, mình hiếm khi bất an và lo lắng đến vậy. Nhưng mình không biết tìm ai để nói chuyện, mình không biết có ai đủ kiên nhẫn để nghe hết câu chuyện của mình. Vậy là trong những chấm xanh trên màn hình, mình trực tiếp ấn vào hình đại diện của chị mentor của mình khi đó. Không phải quen biết lâu la gì đâu, lúc ấy mình mới biết chị được khoảng một tháng, gặp mặt mới một lần (có lẽ là chỉ một lần).

Tối ấy mình nhắn tất cả những gì mình giấu trong lòng, thoải mái và tự nhiên. Chị có an ủi mình, nhưng đến giờ mình đã không còn nhớ nội dung tin nhắn, nhưng mà mình sẽ không bao giờ quên sự lắng nghe chị dành cho mình khi ấy. Nghe bằng tai thì dễ, nghe bằng tim lại khó vô cùng, thậm chí khó gấp vạn khi đối phương lại là một đứa bé mình chẳng thân thiết gì. Nhưng mà chị đã làm điều ấm áp đó với mình, chỉ vậy thôi cũng đủ làm mình ghi nhớ.

* * *

Mình không tham gia nhiều dự án, có một dự án mình đã hứa với chị quản lý sẽ gắn bó lâu nhất có thể. Lời hứa ấy mình mới nói ra vào mùng một Tết năm nay thôi, nói với mentor đầu tiên của mình. Chị làm boss của mình lâu nhất, cũng là người ấn tượng nhất đối với mình.

Chị là người đã truyền cảm hứng cho mình rất nhiều từ việc viết lách cho đến cuộc sống, và có lẽ chị không biết điều này. Mình rất nhạy cảm với những dòng tin nhắn qua màn hình. Có lẽ cũng vì vậy mà chị đã ảnh hưởng tới mình rất lớn. Lần đầu nhận xét bài cho mình, chị đã làm rõ vấn đề mình mạnh ở điểm nào, cần sửa chỗ nào, chị cảm ơn và còn động viên mình nữa. Khi người ta nhận được một điều gì đó tuyệt vời mà bản thân không chờ đợi thì điều đó trở thành ấn tượng khó phai. Cho đến bây giờ mình vẫn giữ thói quen khi nhận xét bài của ai đó sẽ khen hoặc cảm ơn họ, ảnh hưởng từ chị.

Vào dự án của chị, mình không trực tiếp làm việc với chị quá nhiều, chủ yếu là làm việc với người khác, cả hai lần đều vậy. Nhưng mà mỗi khi nhắn tin với chị, chị đều bằng một cách nào đó cho mình động lực. Mình thật sự cảm giác những lời của chị mang nét dịu dàng dành cho người đọc vậy.

Mình thừa nhận mình không đặc biệt, mình không có tài năng gì, chỉ dùng sự cần cù bù đắp cho thiếu sót ấy. Nhiều lúc mình tự ti, có những khi hụt hẫng vì chất lượng sản phẩm mãi không tốt. Khi mình nói vấn đề với chị đã là lúc mà mình không còn bất cứ suy nghĩ tích cực nào. Có khi chị trực tiếp nói không sao đâu, có khi lại dành thời gian nói chuyện gỡ rối cho mình. Đối với một con người nhạy cảm như mình, điều ấy thật sự rất có sức mạnh. Nói chuyện với chị làm mình bình tâm hơn, suy nghĩ kỹ càng và đa chiều hơn.

51637977091_0816011d6d_o.jpg


Có người nói rằng mình là người tích cực. Mình cũng không chắc về điều này. Nhưng mình luôn hướng tới cái đích ấy. Bởi vì trên chặng đường mình đã đi qua, mình đã gặp rất nhiều người đối xử tốt với mình. Sự dịu dàng của người thân là nguồn tình cảm dồi dào cho mình luôn yêu đời, còn sự dịu dàng đến từ những người lạ mình từng gặp cho mình niềm tin rằng cuộc đời này tốt đẹp, người tốt sẽ luôn nhiều hơn người xấu.

Đó là câu chuyện hôm nay của mình, bạn có ấn tượng với người "sếp" nào không?

Dù sao cũng cảm ơn bạn đã đọc bài viết của mình, chúc bạn luôn bình an và hạnh phúc!
 
Last edited by a moderator:
282 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Mẫu truyện khi tôi thu tiền quỹ

53997493878_ed40894fa4_o.jpg


url


Tôi vốn là một thủ quỷ của lớp.

Cộc cộc

Tiếng bước chân rõ ràng đi lên lầu của ngôi trường đại học tư lập, ngôi trường không được tính là hiện đại, nhưng mỗi phòng đều có máy lạnh, phòng không quá lớn đối với mỗi lớp, nhưng với hai mươi bảy người chính là vừa đủ.

Trường chúng tôi học theo lớp, không giống những ngôi trường đại học khác là học theo giảng đường, nhờ vậy mà tôi dễ dàng nhớ tên mỗi người hơn.

Âm thanh huyên náo mỗi buổi sáng của trường đại học cảm giác thật tốt.

Đối với với mọi người cảm giác này thật tốt nhưng với tôi như là một cực hình.

"Chừng nào mới tới lầu năm, mệt quá trời ơi luôn" tôi không ngừng thở phì phò mà leo lên lầu, với cơ thể ốm yếu gầy nhom, đây quả là cực hình.

Mặc dù tôi có tập võ, chơi đá banh (cụ thể là thủ môn vì tôi lười di chuyển nhưng đừng vì đó mà đánh giá thấp khi tôi làm thủ môn) nhưng cái cơ thể này vẫn không mập lên nổi.

"Đúng rồi hôm nay phải trả tiền tài liệu phải phô hôm trước, phải lên thu tiền lớp mới được" tôi thầm nghĩ trong lòng.

Đi đến trước cửa lớp tôi mở toang cánh cửa, ập vào là khí lạnh của căn phòng khiến tôi bất giác rung lên.

"Chào buổi sáng" người chào buổi sáng là chị Thu, chị bị mổ chân trái vì cái gì thì tôi quên rồi, có lẽ là do tủy chăng, chị lớn hơn tôi ba tuổi, do khi đi mổ chị phải nghỉ một năm để tịnh dưỡng.

"Chào buổi sáng nha chị" tôi hớn hở chào lại.

"Hello" ngồi kế bên là Thư cũng chào buổi sáng với tôi.

Ngoài ra còn một số bạn khác nữa.

Tôi vốn hòa đồng trong lớp nên mối quan hệ có tốt cũng không có xấu.

Tôi để cặp sách lên bàn ngồi nghỉ một chút, nhớ ra là mình phải đi thu tiền quỹ đâu, nghĩ đến cảnh mọi người kêu la vì phải nộp tiền quỹ tôi lại thầm cười trong lòng.

Mọi người kêu la được gì đâu, dù gì tôi cũng dành thơi gian đi phô rồi tranh thủ chạy qua mà, tiền vẫn phải đóng thôi.

Mà mới sáng sớm đòi tiền cũng tội thật đấy, kệ thôi chứ sao hí hí.

"Chị ơi đóng tiền đê, hai mươi mốt nghìn nhá." Tôi chạy lên bàn đầu chỗ chị Thu đòi tiền.

"Ủa em, mới gặp là đòi tiền rồi" chị bật cười khi nhìn thấy tôi, trong lớp lưu truyền một câu cứ hễ thấy tôi là thấy đòi tiền.

Chị cười cười lấy từ trong ví ra đưa cho tôi.

"Thư ới ời ơi tiền bạn ê" đòi xong chị tôi đòi đến Thư, hết Thư lại đến người khác.

Sau khi đòi xong tôi về lại chỗ ngồi, khẽ rút tiền từ trong ví của mình bỏ vào tiền quỹ chung.

Ngay lập tức cảnh của mở ra, Thương bước vào cô nàng này trong lớp bình thường tôi nói chuyện chung, chơi game chung cũng nhiều a.

Thấy Thương đi vào chị Nguyên lớn tiếng cười trêu nói.

"Thương ơi, đóng tiền quỹ em."

Mặt Thương có út nhăn giọng lớn tiếng (bình thường giọng của Thương cũng đã rất lớn rồi)

"Ủa mới sáng sớm là đòi tiền

Sao không đợi một chút nữa đòi

Sáng chưa ăn gì hết ra gặp mày là đòi tiền rồi

Nhìn thấy không ổ bánh mì chưa ăn nữa là đòi,

Đòi gì mà đòi, mới sáng sớm bước vô cửa à.."

Thương còn nói rất nhiều nhưng tôi vẫn ngồi im nhìn bạn nói hết, không một câu phản bác.

Đợi bạn ngừng tôi nhìn thẳng mắt bạn và hỏi.

"Nói xong chưa? Nếu xong rồi mày đóng tiền đi" tôi hỏi chặn miệng bạn ấy, ngay lập tức.

Đối với những người nói nhiều như vậy, nếu tôi chỉ cười cười thì sao, bạn ấy sẽ tiếp tục lấn tới, nếu tôi hỏi một câu hỏi khác thì sao có thể bạn sẽ nói một câu gì đó, rồi bẻ lái sang một hướng khác thì sao.

"Xong chưa" chính là câu tôi được dạy khi đối đầu với tình huống này, có lỗi không thì không biết nhưng đối với trường hợp này phải hỏi xong chưa.

Nếu Thương bẻ lái, hỏi lại có khi lại không thu được tiền mà sẽ bị bạn lôi kéo sang hướng khác mất.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back