Cô thích đi du lịch vào mỗi dịp hè từ thời còn là sinh viên. Đến nay ra trường được năm năm, cô vẫn tiếp tục đi đây đó như vậy, tổng cộng ra, gần 10 quốc gia. Cô chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình, dù ba mẹ cô cứ nhắc mãi. Cô mỉm cười, vui vẻ nói với mẹ:
- Thì con đi nhiều sẽ gặp nhiều, sẽ có nhiều cơ may hơn.
- Nhưng con toàn đi du lịch nước ngoài, lỡ như.. Con vừa ý ông Tây nào đó, rồi ở bên đó luôn thì ba mẹ cô quạnh suốt đời à?
- Con làm gì đủ tiền đi hết Châu Âu, con chỉ mới đi được Pháp và Hà Lan thôi. Muốn đi nữa thì..
Cô cười hì hì kéo kéo tay ba. Ông bỏ tờ báo xuống bàn, ngẩng đầu nhìn con gái, giọng cưng chiều hết mức:
- Thì đi làm thêm một năm nữa sẽ đủ, phải không?
* * *
- Lần này tính đi đâu?
- Hồng Kông ạ.
- Không phải năm trước vừa đi sao?
- Chắc mê phim TVB quá nên muốn lượn qua đó để tìm một anh nào bên đó?
Cô mỉm cười, mẹ cô thật tinh ý. Đúng là cô muốn thăm lại Hồng Kông cũng vì sở thích mê phim Hồng Kông. Du lịch với cô cũng xuất phát từ sở thích dạo chơi của cô. Toàn bộ tiền cô dành dụm lại chỉ để đi du lịch. Nên hiện tại cô giống như người vô gia cư, vô sản. Mỗi khi kết thúc một hành trình, cô trở về nhà với túi rỗng tiền và một đống ảnh trong máy chụp hình. Cô còn có thói quen ghi âm cảm xúc lại trong chuyến đi. Sau khi về, rửa ảnh xong, cô sẽ tự tay mình ghi lại một dòng cảm xúc ngắn gọn mà cô có được khi trông thấy chúng.
Cô cúi nhìn tấm ảnh trong tay. Thời gian cách đây một năm. Có một điều khác biệt. Tấm ảnh không ghi cảm xúc mà chỉ có dòng địa chỉ. 11B, đường K, phố D..
Cô tò mò, khi trở lại sau một năm, có gặp được một lần nữa không?
Một con đường, một góc phố ở một đất nước xa lạ. Một người, bạn chưa quen, ít nhất là anh ta không biết bạn. Vào những khoảnh khắc khác nhau, bạn gặp họ một lần. Thêm một lần. Sẽ gọi là.. Duyên đến?
Cô không nhớ ai từng nói như thế. Nhưng lần này cô muốn kiểm chứng. Có điều cô biết, không nên hi vọng quá. Chỉ là thỏa mãn mong muốn vui vẻ của chính mình.
Cô trở lại Hồng Kông lần nữa là một tháng sau. So với kế hoạch đã có là quá trễ. Ba cô bỗng dưng trượt chân té rồi nằm viện. Ba bảo cô cứ đi, chỉ là gãy chân thôi, có mẹ cô được rồi. Nhưng cô nhìn người phụ nữ đã năm mươi ngồi ở góc giường và khóc như một đứa trẻ, cô lại không nỡ lòng. Vậy là, thời gian chệch đi so với dự tính.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời Hồng Kông. Bay từ giữa khuya, nên Hồng Kông đón cô bằng ánh nắng buổi sớm, giòn tan, rực rỡ, ấm nóng.
Một người bạn Ấn đi ngang qua nhìn cô, khó hiểu:
- Bạn là người nước nào? Có cần tôi giúp gì không? Sao cứ giơ máy ảnh suốt thế?
Cô nói cảm ơn rồi kéo va ly lên xe taxi vừa đến. Khách sạn cô chọn vẫn là khách sạn lần trước. Ngay lúc bước vào, cô đã thấy một thay đổi lớn. Ngay sảnh, trước đây không có gì, bây giờ đã có một hồ nước và những lẵng hoa với những bông hoa bé xíu đung đưa.
Đã khác rồi. Cô kéo kéo va ly, tay mở máy ảnh chụp vài tấm sau những bức chụp Hồng Kông với bầu trời đầy nắng.
Ngày đó cô không nghỉ ngơi, mà đi liền đến nơi cũ. Chỗ cô hẹn hò với lòng mình. Chỉ là cô không được như mong đợi. Một nỗi buồn thất vọng len lỏi trong tim, tràn ra ánh mắt. Cả một buổi chiều, cô ngồi ở quán cà phê ven đường phố Hồng Kông, tay cầm máy ảnh như chờ, như đợi và như không có gì.
Phố Hồng Kông quen thuộc lên đèn, tấp nập, cô mới chuẩn bị rời đi. Luyến tiếc, cô ngoái nhìn con đường trước mắt, tự tưởng tượng quá khứ.
Một chiếc mô tô khủng chạy đến, đỗ xịch lại trước chiếc xe vừa xảy ra tai nạn giao thông. Bóng dáng hùng dũng, ngạo nghễ với chiếc nón khủng, lớp kính đen che mất khuôn mặt, người vẫn ngồi trên xe. Một giây sau, mũ được tháo xuống, người cảnh sát Hồng Kông mặc quân phục chỉnh tề bước khỏi xe, tiến những bước nhanh về phía chủ xe gây tai nạn. Một mình anh, anh đi, anh lại, hỏi han, ghi chép chụp ảnh về vụ việc.
Anh không biết bóng dáng anh đã được cô gái ngồi lề đường ghi lại nhanh chóng. Anh nhanh chóng rời đi, mang theo ánh nhìn tiếc nuối, ngưỡng mộ, say mê của cô gái người Việt Nam, thích du lịch.
Ngày hôm sau, cô cũng quên đi nỗi buồn vô cớ kia, chỉ còn lại tiếc nuối. Cô gọi là nuối tiếc vì lỡ đi cái đẹp của cuộc sống. Cô lấy lại sự hăng hái, lại vác máy ảnh, lang thang khắp đường phố, góc chợ, vỉa hè, quảng trường Hồng Kông, buổi tối đi dạo ở bờ hồ, đi qua các cây cầu, các cung đường huyền thoại của những bộ phim Hồng Kông, cô từng xem qua.
Ngày nào cũng vậy, rời khách sạn từ sớm, trở về rất muộn và đầy ắp thu hoạch trong máy ảnh và máy ghi âm.
Cầu treo Thanh Mã, Đỉnh Victoria, Vịnh nước cạn - Làng chài, Bến cảng, Đại lộ ngôi sao, khu Tiêm Sa Chủy, bán đảo Cửu Long..
Ngày cuối cùng ở lại Hông Kông, cô nén mong muốn đến đài truyền hình TVB và cục cảnh sát Hồng Kông. Cô nằm dài trên giường, xoay xoay máy ảnh. Khi nào thì cô âu lo được mất rồi? Đây có phải mục tiêu ban đầu khi du lịch đâu chứ? Nhưng.. lỡ mai này tiếc nuối.. thôi thì cứ cố thử thêm xem sao?
Buổi sáng, cô soạn hành lý, chuẩn bị mọi thứ cho chuyến bay sáng mai.
Xong xuôi, cô xách máy ảnh đi đến con đường cũ. Nhìn qua cửa xe tắc xi cô thấy được tòa nhà đài truyền hình, nơi tạo ra nhiều bộ phim hấp dẫn, mà dần dần nó trở thành một phần yêu thích của cô. Trả tiền tắc xi, cô đi bộ qua mấy con phố ở trung tâm Hồng Kông. Dừng lại ở một trạm xe buýt đối diện cục cảnh sát Hồng Kông, cô đứng yên một lúc lâu, nhìn chăm chú những chiếc mô tô cảnh sát đậu ngay ngắn ở phía trước. Một lúc lâu, cảm thấy buồn cười với hành động của mình, cô mới luyến tiếc bước đi. Qua vài con phố, cô thấy ngay con đường cũ, quán lề đường cũ..
Người ta nói chờ đợi sẽ khiến thời gian như dài hẳn ra, nhất là trong lòng có sẵn nỗi sầu, như Kim Trọng chờ Kiều ở vườn Kim.
Sầu đong càng lắc càng đầy,
Ba thu dọn lại một ngày dài ghê.
(Nguyễn Du)
Mặc dù không thích môn Văn, nhưng cô có bây giờ trong đầu cô lại xuất hiện hai câu thơ của
Truyện Kiều. Chỉ là, cô không biết được mình hi vọng gì, chờ đợi gì.
Mắt lơ đãng về con đường đối diện. Người đi đi, người đến đến.. điều mong đợi của cô đâu?
Phố Hồng Kông lại lên đèn, cô ra về. Lần này là hết hi vọng rồi. Cô mỉm cười.
Nhưng duyên đến. Nói đến là đến. Hai chiếc xe ô tô húc đuôi nhau, hai người tài xế tranh cãi. Người đi đường ghé mắt nhìn. Cô cũng dừng lại.
Một người trung niên nói bằng tiếng phổ thông Trung Quốc, còn người trẻ tuổi còn lại sử dụng tiếng Anh. Có lẽ, bác kia không biết Anh ngữ. Chờ một lúc, không thấy cảnh sát đến, cô mất kiên nhẫn, băng ngang đến bên cạnh họ. Dùng thứ tiếng Anh và ít tiếng Hoa học thời đại học, cái mà ba cô gọi là sứt sẹo, chỉ đủ để du lịch giúp hai người hiểu ý nhau. Thì ra, bác trung niên chỉ lớn tiếng chứ không tranh cãi, bác cũng thông cảm cho người kia dù anh ta có lỗi. Hai người bắt tay làm hòa, nói cám ơn với cô. Cô xoay người bước lên lề.
Tiếng mô tô cảnh sát vang lên. Bóng dáng hùng dũng, ngạo khí quen thuộc xuất hiện. Vẫn kiểu nghiêm cẩn, lạnh lùng đó. Vẫn gương mặt nghiêm túc, tươi sáng đó. Vẫn bước chân dứt khoát, mạnh mẽ đó. Anh tiến về phía cô, giọng trầm áp đầy áp chế vang lên khiến tim cô run rẩy:
- Bạn cần giúp đỡ?
Cô lắc đầu, không thốt ra được một câu nào. Anh nhìn nhìn rồi quay sang hai người đàn ông. Giọng to rõ cùa bác trung niên cất lên giải thích mọi chuyện. Anh gật đầu. Họ lên xe rời đi. Cô vẫn đứng im lặng.
- Bạn là khách du lịch? Vui lòng cho xem hộ chiếu.
-..
Anh trả hộ chiếu cho cô. Mỉm cười bằng nụ cười lịch sự nhưng nó khiến cô thấy mất hồn:
- Chào em, hẹn gặp ở Sài Gòn.