Chương 821 Không Có Màn Trả Thù
Dự án của Lục Thành dần đi vào quỹ đạo, dù chẳng bao giờ thuận lợi suôn sẻ. Có người rời đi khi gặp khó khăn, có người kiên nhẫn ở lại cùng giải quyết; một số hạng mục chi phí buộc phải cắt bỏ, những kế hoạch ban đầu tưởng như hoàn hảo cũng phải điều chỉnh liên tục cho phù hợp với thực tế. Lần đầu tiên cậu hiểu ra một sự thật đơn giản mà sâu sắc: Bắt đầu một dự án không khó. Khó là khi mọi thứ hoàn toàn không diễn ra theo ý muốn, khi khó khăn chất chồng, khi kế hoạch phải thay đổi liên tục.. Mà mình vẫn phải đứng vững, vẫn tiếp tục đi cho đến cuối cùng.
Cùng lúc đó, tại Tinh Vân, Lục Trạch cũng đang đối mặt với những vấn đề tương tự. Bộ phim điện ảnh lớn chuẩn bị ra mắt gặp trở ngại: Một số cảnh quay phải thực hiện lại để đảm bảo chất lượng, kéo theo chi phí phát sinh ngoài dự kiến và tiến độ sản xuất cũng bị chậm lại. Các nhà đầu tư bắt đầu quan tâm sát sao hơn, liên tục yêu cầu báo cáo chi tiết về tiến độ và ngân sách. Không ai vì Lục Trạch là người sáng lập và điều hành Tinh Vân mà cho anh một con đường dễ dàng hay đặc quyền nào. Thị trường vẫn lạnh lùng và công bằng như bao người khác: Làm tốt thì được công nhận, được khán giả yêu mến; làm không tốt thì bị đánh giá, bị phê bình, và thậm chí là thất bại hoàn toàn.
Một buổi họp gia đình được tổ chức tại nhà họ Lục. Lần này không phải vì Lục Thành gặp khó khăn, cũng không phải vì công việc của Lục Trạch có vấn đề. Chỉ đơn giản là mọi người đều cảm thấy đã đến lúc cần gặp nhau, nói chuyện một cách thẳng thắn và rõ ràng. Mọi người ngồi trong phòng khách, không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu: Có một chuyện quan trọng cần được nói rõ một lần và mãi mãi.
Lục Thiên Quốc nhìn các con với ánh mắt đầy yêu thương và hối hận: "Bố muốn hỏi mọi người một chuyện. Chuyện về cách chúng ta đã đối xử với Lục Trạch trong suốt những năm qua.." Ông ngừng lại một lát, giọng trở nên run rẩy. "Chúng ta đã làm sai. Sai rất nhiều."
Không ai phản bác, không ai tìm lời bào chữa. Lục Thanh Dao khẽ siết chặt tay, mắt đỏ ướt, hoàn toàn đồng ý với những gì cha mình nói.
"Nhưng bố không muốn sau này mọi người cố gắng bù đắp bằng cách khác," Lục Thiên Quốc nói tiếp một cách chắc chắn. "Không dùng tiền để bù đắp. Không dùng quan hệ để mở đường hay tạo lợi thế. Không ép Lục Trạch phải quay về sống theo cách cũ. Và cũng tuyệt đối không lấy danh nghĩa gia đình làm lý do để yêu cầu hay đòi hỏi anh ấy giúp đỡ bất kỳ điều gì."
Lục Thanh Vũ nhìn cha mình: "Ý bố là chúng ta nên để anh ấy tự do sống cuộc sống của chính mình theo cách anh ấy muốn, không cần chúng ta can thiệp hay cố gắng bù đắp nữa đúng không ạ?"
"Đúng," Lục Thiên Quốc khẳng định. "Để anh ấy sống bình thường, như một người bình thường. Đó là điều anh ấy thực sự cần và xứng đáng được nhận."
Tô Nhã Lan im lặng rất lâu, suy nghĩ sâu sắc về những gì cha con vừa nói. Sau đó bà nói một cách chậm rãi và chắc chắn: "Đúng đấy. Con nghĩ chúng ta nên để anh ấy sống cuộc sống của anh ấy. Chúng ta đã làm anh ấy mất quá nhiều thời gian và cơ hội rồi. Bây giờ hãy để anh ấy được tự do, được sống theo cách anh ấy mong muốn."
Lục Thành ngồi bên cạnh, lắng nghe mọi người nói mà không xen vào. Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ hơn ai hết: Nếu gia đình tiếp tục dùng quyền lực, tiền bạc hay mối quan hệ để cố gắng bù đắp cho Lục Trạch.. Thì mọi thứ sẽ lại quay về điểm xuất phát, mối quan hệ sẽ vẫn không bình đẳng, vẫn không chân thành như trước đây.
Lục Thanh Tuyết ngập ngừng hỏi: "Vậy nếu sau này anh ấy gặp khó khăn, gặp rắc rối gì đó thì chúng ta cũng không giúp đỡ sao?"
Lục Thiên Quốc trả lời một cách công bằng và sâu sắc: "Giúp khi anh ấy thực sự cần và khi anh ấy yêu cầu. Nhưng tuyệt đối không được biến sự giúp đỡ thành một món nợ, thành một lý do để ràng buộc hay can thiệp vào cuộc sống của anh ấy. Giúp với tình yêu thương và sự tôn trọng, không phải để kiểm soát hay bù đắp."
Mọi người đều gật đầu, hoàn toàn đồng ý với quan điểm đó.
Không ai trong gia đình biết rằng, ở một nơi khác, tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng đang suy nghĩ về chính những điều tương tự. Anh chưa bao giờ có ý định trả thù gia đình. Không phải vì anh đã quên những tổn thương, những lần bị đối xử bất công, những ngày tháng bị bỏ qua và phớt lờ. Mà bởi anh hiểu một điều đơn giản: Dù có trả thù, dù có khiến ai đó phải đau khổ hay khó xử.. Thì cũng không thể thay đổi được quá khứ, không thể lấy lại những năm tháng đã qua, không thể xóa đi những nỗi đau đã trải qua.
Nếu anh muốn, anh hoàn toàn có thể khiến gia đình họ Lục gặp nhiều khó khăn. Chỉ cần một câu nói trong cuộc phỏng vấn, chỉ cần một cuộc gọi cho người có ảnh hưởng, chỉ cần một chút ảnh hưởng từ vị trí của mình tại Tinh Vân.. Anh hoàn toàn có thể làm được. Nhưng anh không bao giờ làm. Không phải vì anh yếu đuối hay sợ hãi. Mà vì anh không cần. Cuộc sống hiện tại của anh đã đủ tốt, đủ ý nghĩa và đủ hạnh phúc rồi. Anh không cần phải dùng thành công của mình để chứng minh cho ai đó thấy họ đã sai, không cần dùng hạnh phúc của mình để đáp trả những người từng làm tổn thương anh.
Ngày hôm sau, trong một cuộc phỏng vấn truyền hình trực tiếp, phóng viên đặt cho Lục Trạch một câu hỏi mà mọi người đều muốn biết câu trả lời: "Lục tổng, sau khi công khai thân phận và đạt được những thành công vang dội như hiện tại, anh có từng nghĩ đến việc dùng vị trí và ảnh hưởng của mình để đáp trả những người từng coi thường, từng đối xử không tốt với anh không?"
Câu hỏi vừa ra, phòng phỏng vấn lập tức yên tĩnh. Tất cả mọi người đều chờ đợi câu trả lời.
Lục Trạch suy nghĩ vài giây một cách bình tĩnh, sau đó trả lời rõ ràng: "Không."
"Hoàn toàn không hề có ý nghĩ đó sao?" phóng viên hỏi tiếp với vẻ không tin hoàn toàn.
"Không," Lục Trạch khẳng định chắc chắn.
"Vậy anh.. Anh không hận họ sao? Không cảm thấy cần phải chứng minh cho họ thấy họ đã sai sao?"
Lục Trạch nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói bình tĩnh và chân thành: "Có những chuyện từng khiến tôi rất khó chịu, rất đau khổ và thất vọng. Nhưng khó chịu và trả thù là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Trả thù không giúp tôi giải quyết được gì, không giúp cuộc sống của tôi tốt đẹp hơn. Ngược lại, nó còn kéo tôi lùi về quá khứ, khiến tôi mãi sống trong những nỗi đau đã rồi."
Câu nói đó nhanh chóng được đăng tải rộng rãi trên mạng và các phương tiện truyền thông. Phản ứng của công chúng chia thành hai phía rõ rệt: Một số người khen Lục Trạch trưởng thành, rộng lượng và có tư duy cao; nhưng cũng có không ít người cho rằng anh chỉ đang nói những lời quá đẹp để làm đẹp hình ảnh của mình. Thậm chí có người bình luận gay gắt: "Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ khiến những người từng coi thường mình phải trả giá đắt. Đời có mấy lần được trả thù, tại sao lại bỏ qua?"
Lục Trạch đọc những bình luận đó một cách bình tĩnh, không tức giận, không muốn giải thích hay chứng minh điều gì cho ai đó. Anh hiểu mỗi người có cách suy nghĩ và cảm xúc khác nhau, và anh không thể làm hài lòng tất cả mọi người.
Tối đó, Tần Mộc Tuyết cũng đọc được bài phỏng vấn và những bình luận trên mạng. Cô hỏi anh một cách dịu dàng: "Anh thật sự.. Không hề muốn trả thù sao? Không một chút nào?"
Lục Trạch nhìn cô, mỉm cười nhẹ nhàng: "Không. Có lẽ trước đây, khi còn trẻ và còn bị tổn thương nhiều, anh đã từng có suy nghĩ đó. Nhưng bây giờ thì không nữa."
"Tại sao vậy?"
Lục Trạch im lặng một lát, suy nghĩ về lý do thực sự sâu trong lòng mình: "Bởi vì cuộc sống hiện tại của anh đã đủ bận rồi. Anh có công việc mình yêu thích, có những người mình quan tâm, có những dự án cần hoàn thành, có những ước mơ cần thực hiện. Anh không muốn dành thời gian và năng lượng quý giá cho những người và những chuyện đã trở thành quá khứ."
Tần Mộc Tuyết bật cười, nụ cười vui vẻ và đầy yêu thương: "Lý do thực tế thật đấy. Nhưng em thích cách anh nghĩ."
"Ừ," Lục Trạch cũng cười, cảm thấy lòng mình thật bình yên. "Cuộc sống quá ngắn để mãi nhìn về phía sau và mãi nghĩ về những người đã làm tổn thương mình."
Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Một vài người từng có quan hệ gần gũi với nhà họ Lục, những người từng đối xử không tốt với Lục Trạch khi anh còn chưa thành công, bắt đầu liên hệ với anh. Có người muốn làm hòa, muốn xin lỗi một cách hời hợt để có thể lợi dụng quan hệ. Có người đề nghị hợp tác với những điều khoản bất bình đẳng, chỉ vì nghĩ rằng Lục Trạch sẽ đồng ý để tỏ ra rộng lượng. Có người chỉ đơn giản muốn tìm một cơ hội, một vị trí tốt đẹp tại Tinh Vân nhờ mối quan hệ cũ.
Lục Trạch đều từ chối những lời đề nghị không phù hợp đó một cách lịch sự nhưng chắc chắn. Anh không trả thù, không nói những lời gay gắt hay làm khó họ. Nhưng anh cũng không mở cửa cho tất cả mọi người một cách mù quáng, không bao giờ để họ lợi dụng mình hay Tinh Vân.
Một trong những người đó hỏi với vẻ không hiểu: "Anh Lục, chẳng lẽ anh không muốn cho họ một bài học sao? Không muốn chứng minh cho họ thấy họ đã sai à?"
Lục Trạch trả lời một cách bình tĩnh: "Bài học của họ không phải do tôi quyết định hay do tôi dạy cho họ. Cuộc sống, thời gian và chính những lựa chọn của họ sẽ dạy họ những bài học cần học."
"Vậy.. Vậy anh thực sự không muốn gì từ họ sao?"
"Không gì cả," Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn. "Tôi chỉ mong mọi người sống tốt cuộc sống của chính mình, không làm tổn thương ai, và chịu trách nhiệm cho những hành động và lựa chọn của mình. Đó là tất cả."
Người kia không hiểu, nhìn anh với ánh mắt hoài nghi. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ: Nếu anh cứ dành cả cuộc đời để chứng minh cho những người từng coi thường mình thấy họ đã sai.. Thì thực chất anh vẫn đang sống vì họ, vẫn bị họ chi phối cảm xúc và cuộc sống. Anh không muốn như vậy. Anh muốn sống cho chính mình, cho những người anh yêu thương, cho những điều anh tin tưởng.
Tại nhà họ Lục, Lục Thành cũng đọc được bài phỏng vấn của anh trai mình. Cậu đọc lại câu nói: "Tôi không muốn dành thời gian và năng lượng quý giá cho những người và những chuyện đã trở thành quá khứ." Cậu nhìn câu đó rất lâu, suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa của nó. Sau đó cậu đặt điện thoại xuống, cảm thấy trong lòng có nhiều cảm xúc phức tạp. Có lẽ anh trai mình thật sự đã bước qua tất cả những nỗi đau và oán giận đó. Còn cậu.. Vẫn đang học cách bước qua, vẫn đang học cách trưởng thành và sống một cách chân thực.
Buổi tối, Lục Thành vẫn ở văn phòng làm việc muộn. Bản kế hoạch dự án đã được sửa đổi lần thứ bảy, vẫn còn nhiều điểm cần hoàn thiện và nhiều vấn đề cần giải quyết. Trợ lý trẻ nhìn cậu với sự kính trọng và lo lắng: "Anh Lục, có cần gửi bản kế hoạch này cho gia đình xem không? Hoặc hỏi ý kiến anh Lục Trạch ạ?"
Lục Thành lắc đầu chắc chắn: "Không."
"Vậy.. Vậy chúng ta gửi cho ai xem để duyệt ạ?"
Lục Thành nhìn bản kế hoạch trên bàn, nhìn những nét chữ và những con số do chính cậu viết ra: "Không gửi cho ai cả. Ngày mai chúng ta sẽ tự kiểm tra lại, tự đánh giá và tự đưa ra quyết định. Tất cả do chúng ta tự chịu trách nhiệm."
"Được anh ạ," trợ lý trả lời với sự kính trọng ngày càng tăng.
Đó là lựa chọn của Lục Thành: Không dựa vào gia đình, không dựa vào Lục Trạch, không cần chứng minh mình hơn anh trai hay bất kỳ ai. Cậu chỉ cần chứng minh mình có thể làm được, có thể tự đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Ở phía bên kia thành phố, Lục Trạch đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn ra ngoài khi thành phố đang lên đèn. Ánh đèn của tòa nhà Tinh Vân vẫn sáng rực, biểu tượng cho sự phát triển và thành công của công ty. Anh nhìn một lúc rồi quay lại bàn làm việc. Một bản kế hoạch dự án điện ảnh mới nằm trước mặt, được chuẩn bị kỹ lưỡng trong thời gian dài. Trang đầu tiên ghi rõ: Dự án tiếp theo. Không có Tinh Dạ, không có Vô Danh, không có cái tên bí ẩn nào, không có chiếc mặt nạ nào để che giấu. Chỉ có một cái tên, rõ ràng và chân thực: Lục Trạch.
Anh cầm bút, đặt xuống dòng chữ đầu tiên của kịch bản. Cuộc sống sau khi công khai thân phận.. Đã thật sự bắt đầu. Một cuộc sống không có mặt nạ, không có bí mật, không có sự che giấu. Một cuộc sống chân thực, công bằng và đầy trách nhiệm. Và đó chính là cuộc sống mà anh mong muốn từ lâu.
Hết Chương 821
Cùng lúc đó, tại Tinh Vân, Lục Trạch cũng đang đối mặt với những vấn đề tương tự. Bộ phim điện ảnh lớn chuẩn bị ra mắt gặp trở ngại: Một số cảnh quay phải thực hiện lại để đảm bảo chất lượng, kéo theo chi phí phát sinh ngoài dự kiến và tiến độ sản xuất cũng bị chậm lại. Các nhà đầu tư bắt đầu quan tâm sát sao hơn, liên tục yêu cầu báo cáo chi tiết về tiến độ và ngân sách. Không ai vì Lục Trạch là người sáng lập và điều hành Tinh Vân mà cho anh một con đường dễ dàng hay đặc quyền nào. Thị trường vẫn lạnh lùng và công bằng như bao người khác: Làm tốt thì được công nhận, được khán giả yêu mến; làm không tốt thì bị đánh giá, bị phê bình, và thậm chí là thất bại hoàn toàn.
Một buổi họp gia đình được tổ chức tại nhà họ Lục. Lần này không phải vì Lục Thành gặp khó khăn, cũng không phải vì công việc của Lục Trạch có vấn đề. Chỉ đơn giản là mọi người đều cảm thấy đã đến lúc cần gặp nhau, nói chuyện một cách thẳng thắn và rõ ràng. Mọi người ngồi trong phòng khách, không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu: Có một chuyện quan trọng cần được nói rõ một lần và mãi mãi.
Lục Thiên Quốc nhìn các con với ánh mắt đầy yêu thương và hối hận: "Bố muốn hỏi mọi người một chuyện. Chuyện về cách chúng ta đã đối xử với Lục Trạch trong suốt những năm qua.." Ông ngừng lại một lát, giọng trở nên run rẩy. "Chúng ta đã làm sai. Sai rất nhiều."
Không ai phản bác, không ai tìm lời bào chữa. Lục Thanh Dao khẽ siết chặt tay, mắt đỏ ướt, hoàn toàn đồng ý với những gì cha mình nói.
"Nhưng bố không muốn sau này mọi người cố gắng bù đắp bằng cách khác," Lục Thiên Quốc nói tiếp một cách chắc chắn. "Không dùng tiền để bù đắp. Không dùng quan hệ để mở đường hay tạo lợi thế. Không ép Lục Trạch phải quay về sống theo cách cũ. Và cũng tuyệt đối không lấy danh nghĩa gia đình làm lý do để yêu cầu hay đòi hỏi anh ấy giúp đỡ bất kỳ điều gì."
Lục Thanh Vũ nhìn cha mình: "Ý bố là chúng ta nên để anh ấy tự do sống cuộc sống của chính mình theo cách anh ấy muốn, không cần chúng ta can thiệp hay cố gắng bù đắp nữa đúng không ạ?"
"Đúng," Lục Thiên Quốc khẳng định. "Để anh ấy sống bình thường, như một người bình thường. Đó là điều anh ấy thực sự cần và xứng đáng được nhận."
Tô Nhã Lan im lặng rất lâu, suy nghĩ sâu sắc về những gì cha con vừa nói. Sau đó bà nói một cách chậm rãi và chắc chắn: "Đúng đấy. Con nghĩ chúng ta nên để anh ấy sống cuộc sống của anh ấy. Chúng ta đã làm anh ấy mất quá nhiều thời gian và cơ hội rồi. Bây giờ hãy để anh ấy được tự do, được sống theo cách anh ấy mong muốn."
Lục Thành ngồi bên cạnh, lắng nghe mọi người nói mà không xen vào. Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ hơn ai hết: Nếu gia đình tiếp tục dùng quyền lực, tiền bạc hay mối quan hệ để cố gắng bù đắp cho Lục Trạch.. Thì mọi thứ sẽ lại quay về điểm xuất phát, mối quan hệ sẽ vẫn không bình đẳng, vẫn không chân thành như trước đây.
Lục Thanh Tuyết ngập ngừng hỏi: "Vậy nếu sau này anh ấy gặp khó khăn, gặp rắc rối gì đó thì chúng ta cũng không giúp đỡ sao?"
Lục Thiên Quốc trả lời một cách công bằng và sâu sắc: "Giúp khi anh ấy thực sự cần và khi anh ấy yêu cầu. Nhưng tuyệt đối không được biến sự giúp đỡ thành một món nợ, thành một lý do để ràng buộc hay can thiệp vào cuộc sống của anh ấy. Giúp với tình yêu thương và sự tôn trọng, không phải để kiểm soát hay bù đắp."
Mọi người đều gật đầu, hoàn toàn đồng ý với quan điểm đó.
Không ai trong gia đình biết rằng, ở một nơi khác, tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng đang suy nghĩ về chính những điều tương tự. Anh chưa bao giờ có ý định trả thù gia đình. Không phải vì anh đã quên những tổn thương, những lần bị đối xử bất công, những ngày tháng bị bỏ qua và phớt lờ. Mà bởi anh hiểu một điều đơn giản: Dù có trả thù, dù có khiến ai đó phải đau khổ hay khó xử.. Thì cũng không thể thay đổi được quá khứ, không thể lấy lại những năm tháng đã qua, không thể xóa đi những nỗi đau đã trải qua.
Nếu anh muốn, anh hoàn toàn có thể khiến gia đình họ Lục gặp nhiều khó khăn. Chỉ cần một câu nói trong cuộc phỏng vấn, chỉ cần một cuộc gọi cho người có ảnh hưởng, chỉ cần một chút ảnh hưởng từ vị trí của mình tại Tinh Vân.. Anh hoàn toàn có thể làm được. Nhưng anh không bao giờ làm. Không phải vì anh yếu đuối hay sợ hãi. Mà vì anh không cần. Cuộc sống hiện tại của anh đã đủ tốt, đủ ý nghĩa và đủ hạnh phúc rồi. Anh không cần phải dùng thành công của mình để chứng minh cho ai đó thấy họ đã sai, không cần dùng hạnh phúc của mình để đáp trả những người từng làm tổn thương anh.
Ngày hôm sau, trong một cuộc phỏng vấn truyền hình trực tiếp, phóng viên đặt cho Lục Trạch một câu hỏi mà mọi người đều muốn biết câu trả lời: "Lục tổng, sau khi công khai thân phận và đạt được những thành công vang dội như hiện tại, anh có từng nghĩ đến việc dùng vị trí và ảnh hưởng của mình để đáp trả những người từng coi thường, từng đối xử không tốt với anh không?"
Câu hỏi vừa ra, phòng phỏng vấn lập tức yên tĩnh. Tất cả mọi người đều chờ đợi câu trả lời.
Lục Trạch suy nghĩ vài giây một cách bình tĩnh, sau đó trả lời rõ ràng: "Không."
"Hoàn toàn không hề có ý nghĩ đó sao?" phóng viên hỏi tiếp với vẻ không tin hoàn toàn.
"Không," Lục Trạch khẳng định chắc chắn.
"Vậy anh.. Anh không hận họ sao? Không cảm thấy cần phải chứng minh cho họ thấy họ đã sai sao?"
Lục Trạch nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói bình tĩnh và chân thành: "Có những chuyện từng khiến tôi rất khó chịu, rất đau khổ và thất vọng. Nhưng khó chịu và trả thù là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Trả thù không giúp tôi giải quyết được gì, không giúp cuộc sống của tôi tốt đẹp hơn. Ngược lại, nó còn kéo tôi lùi về quá khứ, khiến tôi mãi sống trong những nỗi đau đã rồi."
Câu nói đó nhanh chóng được đăng tải rộng rãi trên mạng và các phương tiện truyền thông. Phản ứng của công chúng chia thành hai phía rõ rệt: Một số người khen Lục Trạch trưởng thành, rộng lượng và có tư duy cao; nhưng cũng có không ít người cho rằng anh chỉ đang nói những lời quá đẹp để làm đẹp hình ảnh của mình. Thậm chí có người bình luận gay gắt: "Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ khiến những người từng coi thường mình phải trả giá đắt. Đời có mấy lần được trả thù, tại sao lại bỏ qua?"
Lục Trạch đọc những bình luận đó một cách bình tĩnh, không tức giận, không muốn giải thích hay chứng minh điều gì cho ai đó. Anh hiểu mỗi người có cách suy nghĩ và cảm xúc khác nhau, và anh không thể làm hài lòng tất cả mọi người.
Tối đó, Tần Mộc Tuyết cũng đọc được bài phỏng vấn và những bình luận trên mạng. Cô hỏi anh một cách dịu dàng: "Anh thật sự.. Không hề muốn trả thù sao? Không một chút nào?"
Lục Trạch nhìn cô, mỉm cười nhẹ nhàng: "Không. Có lẽ trước đây, khi còn trẻ và còn bị tổn thương nhiều, anh đã từng có suy nghĩ đó. Nhưng bây giờ thì không nữa."
"Tại sao vậy?"
Lục Trạch im lặng một lát, suy nghĩ về lý do thực sự sâu trong lòng mình: "Bởi vì cuộc sống hiện tại của anh đã đủ bận rồi. Anh có công việc mình yêu thích, có những người mình quan tâm, có những dự án cần hoàn thành, có những ước mơ cần thực hiện. Anh không muốn dành thời gian và năng lượng quý giá cho những người và những chuyện đã trở thành quá khứ."
Tần Mộc Tuyết bật cười, nụ cười vui vẻ và đầy yêu thương: "Lý do thực tế thật đấy. Nhưng em thích cách anh nghĩ."
"Ừ," Lục Trạch cũng cười, cảm thấy lòng mình thật bình yên. "Cuộc sống quá ngắn để mãi nhìn về phía sau và mãi nghĩ về những người đã làm tổn thương mình."
Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Một vài người từng có quan hệ gần gũi với nhà họ Lục, những người từng đối xử không tốt với Lục Trạch khi anh còn chưa thành công, bắt đầu liên hệ với anh. Có người muốn làm hòa, muốn xin lỗi một cách hời hợt để có thể lợi dụng quan hệ. Có người đề nghị hợp tác với những điều khoản bất bình đẳng, chỉ vì nghĩ rằng Lục Trạch sẽ đồng ý để tỏ ra rộng lượng. Có người chỉ đơn giản muốn tìm một cơ hội, một vị trí tốt đẹp tại Tinh Vân nhờ mối quan hệ cũ.
Lục Trạch đều từ chối những lời đề nghị không phù hợp đó một cách lịch sự nhưng chắc chắn. Anh không trả thù, không nói những lời gay gắt hay làm khó họ. Nhưng anh cũng không mở cửa cho tất cả mọi người một cách mù quáng, không bao giờ để họ lợi dụng mình hay Tinh Vân.
Một trong những người đó hỏi với vẻ không hiểu: "Anh Lục, chẳng lẽ anh không muốn cho họ một bài học sao? Không muốn chứng minh cho họ thấy họ đã sai à?"
Lục Trạch trả lời một cách bình tĩnh: "Bài học của họ không phải do tôi quyết định hay do tôi dạy cho họ. Cuộc sống, thời gian và chính những lựa chọn của họ sẽ dạy họ những bài học cần học."
"Vậy.. Vậy anh thực sự không muốn gì từ họ sao?"
"Không gì cả," Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn. "Tôi chỉ mong mọi người sống tốt cuộc sống của chính mình, không làm tổn thương ai, và chịu trách nhiệm cho những hành động và lựa chọn của mình. Đó là tất cả."
Người kia không hiểu, nhìn anh với ánh mắt hoài nghi. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ: Nếu anh cứ dành cả cuộc đời để chứng minh cho những người từng coi thường mình thấy họ đã sai.. Thì thực chất anh vẫn đang sống vì họ, vẫn bị họ chi phối cảm xúc và cuộc sống. Anh không muốn như vậy. Anh muốn sống cho chính mình, cho những người anh yêu thương, cho những điều anh tin tưởng.
Tại nhà họ Lục, Lục Thành cũng đọc được bài phỏng vấn của anh trai mình. Cậu đọc lại câu nói: "Tôi không muốn dành thời gian và năng lượng quý giá cho những người và những chuyện đã trở thành quá khứ." Cậu nhìn câu đó rất lâu, suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa của nó. Sau đó cậu đặt điện thoại xuống, cảm thấy trong lòng có nhiều cảm xúc phức tạp. Có lẽ anh trai mình thật sự đã bước qua tất cả những nỗi đau và oán giận đó. Còn cậu.. Vẫn đang học cách bước qua, vẫn đang học cách trưởng thành và sống một cách chân thực.
Buổi tối, Lục Thành vẫn ở văn phòng làm việc muộn. Bản kế hoạch dự án đã được sửa đổi lần thứ bảy, vẫn còn nhiều điểm cần hoàn thiện và nhiều vấn đề cần giải quyết. Trợ lý trẻ nhìn cậu với sự kính trọng và lo lắng: "Anh Lục, có cần gửi bản kế hoạch này cho gia đình xem không? Hoặc hỏi ý kiến anh Lục Trạch ạ?"
Lục Thành lắc đầu chắc chắn: "Không."
"Vậy.. Vậy chúng ta gửi cho ai xem để duyệt ạ?"
Lục Thành nhìn bản kế hoạch trên bàn, nhìn những nét chữ và những con số do chính cậu viết ra: "Không gửi cho ai cả. Ngày mai chúng ta sẽ tự kiểm tra lại, tự đánh giá và tự đưa ra quyết định. Tất cả do chúng ta tự chịu trách nhiệm."
"Được anh ạ," trợ lý trả lời với sự kính trọng ngày càng tăng.
Đó là lựa chọn của Lục Thành: Không dựa vào gia đình, không dựa vào Lục Trạch, không cần chứng minh mình hơn anh trai hay bất kỳ ai. Cậu chỉ cần chứng minh mình có thể làm được, có thể tự đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Ở phía bên kia thành phố, Lục Trạch đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn ra ngoài khi thành phố đang lên đèn. Ánh đèn của tòa nhà Tinh Vân vẫn sáng rực, biểu tượng cho sự phát triển và thành công của công ty. Anh nhìn một lúc rồi quay lại bàn làm việc. Một bản kế hoạch dự án điện ảnh mới nằm trước mặt, được chuẩn bị kỹ lưỡng trong thời gian dài. Trang đầu tiên ghi rõ: Dự án tiếp theo. Không có Tinh Dạ, không có Vô Danh, không có cái tên bí ẩn nào, không có chiếc mặt nạ nào để che giấu. Chỉ có một cái tên, rõ ràng và chân thực: Lục Trạch.
Anh cầm bút, đặt xuống dòng chữ đầu tiên của kịch bản. Cuộc sống sau khi công khai thân phận.. Đã thật sự bắt đầu. Một cuộc sống không có mặt nạ, không có bí mật, không có sự che giấu. Một cuộc sống chân thực, công bằng và đầy trách nhiệm. Và đó chính là cuộc sống mà anh mong muốn từ lâu.
Hết Chương 821
Chỉnh sửa cuối: