BÌNH CHỌN CHO "TAM DIỆN TRÙM GIẢI TRÍ

  • 1. Theo bạn Lục Trạch dùng thân phận nào vả mặt đã nhất? - Vo Danh- Tinh Dạ- Tạ Hành

    Votes: 0 0.0%
  • 2. Bạn muốn chương tới Lục Trạch làm gì? - Mở công ty Tinh Vân - Thu mua đối thủ - Lộ thân phận

    Votes: 0 0.0%
  • Mọi người vote + cmt lý do đi để tác giả có động lực ra chương mới

    Votes: 0 0.0%

  • Số người bình chọn
    0
  • Poll closed .
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 621  Lời Mời Không Đơn Giản



Sáng thứ Hai vừa mở công ty, Tinh Vân nhận được một cuộc gọi không hợp tác lớn, không mua bản quyền phim, mà lời mời riêng dành cho Tinh Dạ: Một chương trình âm nhạc quy mô & tỷ suất người xem thuộc hàng đầu muốn mời cậu tham gia. Dương Khải đặt giấy mời trước Lục Trạch: "Đây là chương trình rất lớn, rating cao và uy tín". "Tôi biết". "Điều kiện yêu cầu: Tinh Dạ tham gia suốt ba tập liên tiếp, không hạn chế hoạt động khác bên ngoài, cát‑xê mức rất tốt". Lục Trạch đọc kỹ từng dòng: "Đưa cho Tinh Dạ xem, để cậu ấy tự quyết định". "Không anh sẽ định hướng hay cân nhắc thay?". "Không - lựa chọn cơ hội và chấp nhận thử thách vốn là quyền của nghệ sĩ". Dương Khải thừa nhận: "Anh thực sự đang trao quyền cho họ chứ không nắm hết mọi thứ trong tay". "Vì đó là cách họ thực sự trưởng thành".

Chiều cùng ngày Tinh Dạ xem lời mời, suy nghĩ rất lâu trong yên lặng. "Muốn nhận không?", người quản lý hỏi. "Rất muốn ạ". "Vì chương trình danh tiếng tốt?". "Đó là một lý do nhưng quan trọng hơn: Em muốn có thêm sân khấu thực tế". Cậu hiểu rõ: Chỉ có một chương trình giúp mọi người biết tên mình thôi thì chưa đủ, chưa vững. Muốn đi xa, muốn khẳng định giá trị thực sự, phải liên tục đứng trước khán giả, liên tục thử thách chính mình không phải chạy quảng cáo hay mua xu hướng, mà đứng trên sân khấu, cầm micro và hát thật tốt mỗi lần.

Khi thông tin chính thức được công bố, phản ứng mạng xã hội thay đổi rõ rệt: Hầu hết mọi người không còn hỏi "Tinh Dạ là ai?" nữa. "Đây là cậu ấy hát bài trong phim đó đúng không?", "Từng xem biểu diễn, có chất riêng", "Nhưng hai chương trình lớn liên tiếp.. Tinh Vân đang đẩy mạnh xây dựng cậu ấy thành ca sĩ chủ lực đấy chứ?". Câu hỏi này lan ra nhanh chóng nếu đúng, nghĩa là Tinh Vân không chỉ tình cờ có người nổi tiếng, mà họ đang xây dựng một hệ thống đào tạo, phát triển nghệ sĩ bài bản và có kế hoạch dài hạn.

Tại công ty Hoàng Hải, cấp cao cũng đang thảo luận về chuyện này. Quản lý đặt điện thoại xuống: "Lại là Tinh Dạ ca sĩ mới mà được hai chương trình hàng đầu mời liên tiếp". "Đây không phải may mắn", người đứng đầu nhận định. "Họ đang triển khai theo kế hoạch rất rõ ràng, từng bước chắc chắn". "Chúng ta có nên làm gì đó để ngăn chặn không?". Người đứng đầu lắc đầu: "Không bây giờ Tinh Dạ đã có tác phẩm được yêu thích, có sự chú ý thực sự, có chương trình danh tiếng.. Chặn bằng cách nào? Chặn một người dựa vào năng lượng và tác phẩm thật là cực kỳ khó, còn dễ phản tác dụng". Ông ra lệnh: "Tạm thời không can thiệp trực tiếp chỉ theo dõi sát sao, nghiên cứu Tinh Vân thực sự đang định hình chiến lược ra sao".

Ngay lúc đó, một động thái khác đến: Hoàng Hải chính thức công bố lịch phát hành phim lớn chỉ trước dự án phim Tinh Vân chưa đầy ba tuần. Dương Khải báo cáo ngay: "Họ rõ ràng đang chọn thời điểm để đối đầu trực tiếp với chúng ta". Lục Trạch xem bảng lịch: "Tiến độ phim chúng ta hiện tại bao nhiêu?". "Khoảng 80 % chưa hoàn chỉnh hết". "Vậy chưa vội quyết định thay đổi gì". "Nhưng báo chí và dân mạng đã bắt đầu nói 'cuộc đối đầu điện ảnh hai bên' rồi". "Để họ nói báo chí viết bài, chúng ta làm phim. Hai việc khác nhau".

Lục Trạch gọi đạo diễn đến gặp ngay. "Chúng ta sẽ không thay đổi tiến độ, không đẩy nhanh để đuổi kịp đối thủ nguyên tắc là: Phim phải đủ tốt, đủ hoàn chỉnh mới ra mắt". Đạo diễn hiểu và đồng ý: "Đúng vậy nếu chạy theo đối thủ mà cắt bớt cảnh, giảm thời gian chỉnh sửa, làm phim kém chất lượng hơn thì thua trước khi ra mắt rồi". "Phải đảm bảo chất lượng ở mức tốt nhất có thể phim này tồn tại vì chính nó, chứ không phải để đấu với ai đó". Đây trở thành nguyên tắc quan trọng của Tinh Vân: Đối thủ có thể khiến mình cảnh giác, nhưng không được phép khiến mình đánh mất kế hoạch, đánh mất tiêu chuẩn chất lượng của chính mình.

Buổi tối Tần Mộc Tuyết đến văn phòng, mang ly cà phê đặt trước mặt anh. "Cảm ơn em". "Đang căng thẳng vì đối thủ Hoàng Hải phải không?". "Có một chút". "Em tưởng anh lúc nào cũng bình tĩnh như đá". "Anh cũng là người mà có lo lắng, có nghĩ ngợi chứ". "Nếu phim chúng ta ra mắt và không thành công thì sao?". "Thì xem xét kỹ lỗi ở đâu, học hỏi và cải thiện cho lần sau". "Không sợ bị chê cười, bị so sánh thua kém?". "Cũng sợ chứ nhưng sợ không giúp phim tốt lên, cũng không thay đổi được kết quả". Tần Mộc Tuyết ngồi yên một lát rồi nói một cách dịu dàng: "Em rất thích cách anh nhìn nhận mọi việc bình tĩnh nhưng không hề hời hợt". Rồi cô nhìn thẳng anh: "Nếu một ngày anh thực sự gặp thất bại, mọi việc không như ý.. Em sẽ ở bên cạnh anh". Lục Trạch ngẩn người một giây. Cô vội bổ sung: "Ý em là.. Với tư cách bạn bè, đồng nghiệp tốt". Lục Trạch mỉm cười nhẹ: "Ừ anh hiểu". Nhưng cả hai đều cảm thấy: Tình cảm giữa họ đã vượt xa ranh giới "bạn bè" thông thường rồi, chỉ chưa ai nói ra hẳn.

Sáng hôm sau Tinh Dạ ở phòng thu từ rất sớm đến ba giờ sáng mới xong bản phối thử cho chương trình thứ hai. Lần này cậu cố ý thay đổi phong cách không lặp lại kiểu ballad nhẹ nhàng đã thành công, mà chọn tiết tấu mạnh hơn, năng động hơn nhưng vẫn giữ cách kể chuyện gần gũi đặc trưng của mình. Gửi cho Lục Trạch, hồi đáp đến rất nhanh: "Khác trước". Tinh Dạ hỏi: "Không tốt phải không ạ?". "Không rất có tiến bộ, dám thay đổi, dám thử thứ mới". Với Lục Trạch, đó là lời khen quý giá nhất mà cậu từng nhận được.

Ngay sau đó lại có tin tức lớn: Một ca sĩ cực kỳ nổi tiếng, có vị trí vững chắc trong ngành cũng chính thức tham gia cùng chương trình. Tên tuổi, số fan, thành tích đều vượt trội Tinh Dạ rất nhiều. Truyền thông lập tức đăng tải với tiêu đề "Tinh Dạ gặp đối thủ nặng ký, liệu có cơ hội thắng?", bình luận chia hai phe: Người ủng hộ tin cậu có khả năng, người cho rằng "chỉ là người mới, không có cửa cạnh tranh với người lớn". Người quản lý hỏi: "Chúng ta có cần công ty ra bài bảo vệ, giải thích hay tạo dư luận cân bằng không?". Tinh Dạ lắc đầu: "Không cần đâu ạ". "Nhưng họ nói em không bằng anh ấy, đánh giá rất thấp". "Em biết và em cũng hơi khó chịu". "Vậy sao không làm gì?". Tinh Dạ đeo tai nghe chỉnh nhạc: "Vì cách trả lời tốt nhất.. Là hát tốt hơn trên sân khấu".

Tại Tinh Vân, khi nghe báo cáo, Lục Trạch chỉ ra quyết định: "Không can thiệp, không mua hot‑search, không chạy quảng cáo đối đầu, không viết bài bênh vực hay so sánh cứ để mọi người tự nghe, tự xem, tự cảm nhận". "Chúng ta hoàn toàn để Tinh Dạ tự đối mặt với tất cả áp lực và nghi ngờ à?". "Đúng vì đó là con đường của cậu ấy. Tinh Vân đã mở đường, tạo điều kiện còn bước đi, chứng minh và khẳng định bản thân.. Phải do chính cậu ấy làm lấy".

Trong khi đó, phòng họp cấp cao của đối thủ lại họp. "Tiến triển điều tra về Tinh Vân thế nào?". "Đã tìm ra một điểm rất kỳ lạ". "Nói". "Tất cả những nghệ sĩ quan trọng Tinh Dạ, Vô Danh, các dự án phim.. Mỗi người mỗi hướng, phong cách khác nhau, lĩnh vực khác nhau.. Nhưng tất cả đều có một dấu ấn chung, một tư duy nhất quán dường như có một người đứng sau điều phối, định hướng toàn bộ mọi thứ". "Ai là người đó?". "Chưa xác định được danh tính chính xác người đó cực kỳ kín tiếng, hầu như không để lại dấu vết nào ra bên ngoài". "Tiếp tục điều tra bằng mọi giá phải biết rõ ai là người thực sự đứng sau Tinh Vân". Họ không biết: Càng đào sâu, họ càng tiến gần đến Lục Trạch và chính anh, người họ đang cố công tìm hiểu, vẫn bình thản ngồi trong văn phòng, ra quyết định, xây dựng từng mảnh ghép cho đế chế của mình trong im lặng.

Còn phía trước Tinh Dạ.. Không còn là những nghi ngờ "là ai", mà là cuộc đọ sức thực sự, công bằng và đầy khó khăn đối đầu với tên tuổi lớn, với kỳ vọng cao, với chính sự thiếu kinh nghiệm của bản thân. Sân khấu thực sự lớn, cuộc chiến thực sự khó.. Mới chỉ bắt đầu.

Hết chương 621.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 622  Không Có Vị Trí Nào Được Cho Không

Ngày ghi hình chương trình mới cuối cùng cũng đến khác hẳn lần trước, khi xe Tinh Dạ dừng lại, đã có nhóm khán giả đứng đợi: "Tinh Dạ! Cố lên em!". Tiếng gọi không quá to nhưng rõ ràng và ấm áp. Cậu hơi ngạc nhiên, khựng lại một lát chỉ vài tháng trước, nếu ai gọi tên mình giữa đám đông, cậu còn chẳng chắc họ đang gọi ai. Bây giờ thì khác. Cậu quay lại, cúi đầu chào chân thành, tiếng reo hò lập tức lớn hơn một chút. Người quản lý mỉm cười: "Thấy chưa, mọi người đang đợi cậu đấy". Tinh Dạ gật đầu: "Vâng". "Cảm giác thế nào? Hạnh phúc à?". "Áp lực hơn ạ vì khi có người biết mình, có người tin mình.. Thì càng không được hát dở".

Bên trong trường quay, danh sách khách mời được công bố: Tinh Dạ đứng cùng những tên tuổi lớn, đặc biệt là Trần Quân Hạo ca sĩ dày dạn kinh nghiệm, hàng loạt hit, lượng fan khổng lồ. Anh chủ động bước tới: "Cậu là Tinh Dạ đúng không?". "Vâng anh ạ". "Tôi đã nghe bài của cậu không tệ". Tinh Dạ cảm ơn, chưa biết nói gì thêm. Trần Quân Hạo tiếp tục: "Nhưng sân khấu hôm nay hoàn toàn khác với những gì cậu từng trải qua". "Em hiểu ạ". "Đừng căng thẳng quá, cứ hát theo khả năng của mình thôi". Anh vỗ nhẹ vai cậu rồi rời đi không khinh miệt, không quá thân thiện, chỉ là người đi trước nói thật lòng với người mới. Tinh Dạ nhìn theo, trong lòng bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Phía sau sân khấu, đạo diễn sắp xếp thứ tự biểu diễn: "Trần Quân Hạo thứ hai, Tinh Dạ thứ sáu". Trợ lý hỏi: "Chênh lệch độ nổi tiếng nhiều, có cần điều chỉnh cho hợp lý hơn không?". "Không cần". "Tại sao ạ?". "Chính vì khác nhau về kinh nghiệm, vị trí.. Mới có cái để so sánh, mới có cái để khán giả cảm nhận và nhớ -l chương trình không cần ai cũng thắng, chỉ cần ai đó thực sự để lại ấn tượng".

Tại Tinh Vân, Lục Trạch không đến hiện trường anh đang giải quyết vấn đề khác: Một diễn viên trong phim mới xin rút do lịch cá nhân. "Chúng ta có thay người không?", Dương Khải hỏi. "Có, đã lọc ra ba ứng viên: Một ngôi sao lớn, một người đang lên, và một gương mặt gần như chưa ai biết". "Đạo diễn thích ai?". "Người thứ ba phù hợp nhất về nhân vật". "Vậy chọn anh ấy". Dương Khải ngạc nhiên: "Không lấy người nổi tiếng để đảm bảo sức hút?". "Vai này cần diễn xuất thật hơn danh tiếng". "Nhưng danh tiếng cũng quan trọng chứ?". "Rất quan trọng nhưng phải xếp sau sự phù hợp và chất lượng tác phẩm". Dương Khải hiểu: Đây chính là cách Tinh Vân xây dựng không chạy theo danh hiệu, không coi ai ra ngoài hay ưu tiên ai chỉ vì đã nổi tiếng, mọi người đều được đánh giá theo năng lực và sự phù hợp.

Buổi tối chương trình chính thức phát sóng. Trần Quân Hạo lên sân khấu đầu tiên khán giả vỗ tay suốt, màn trình diễn gần như hoàn hảo, được 94 điểm, đứng đầu bảng. Tiếp theo các ca sĩ khác đều cố gắng hết sức, mỗi người có điểm mạnh riêng. Đến lượt Tinh Dạ tên cậu hiện ra, tiếng vỗ tay rõ ràng và nhiệt tình hơn nhiều so với lần đầu. Lần này cậu không mang đàn, chọn một ca khúc tiết tấu nhanh do chính mình sáng tác một lựa chọn cực kỳ mạo hiểm: Mọi người đã quen hình ảnh Tinh Dạ dịu nhẹ, nếu bài mới không tốt, không phù hợp.. Khán giả sẽ nhận ra ngay lập tức.

Nhạc bắt đầu. Đoạn đầu cậu kiểm soát tốt, nhưng đến điệp khúc khi đẩy cao năng lượng, có một nốt hơi lệch không lớn nhưng đủ để tai người nghe nhận ra. Tinh Dạ cũng biết mình sai nhưng không hoảng, không ngừng, không cố gắng "vá lỗi" bằng cách khoe kỹ thuật quá mức. Thay vào đó, cậu tiếp tục hát, tập trung truyền tải cảm xúc và câu chuyện của bài hát, làm tròn phần còn lại thật tốt. Khi nhạc kết thúc, khán giả im lặng một khoảnh khắc ngắn ngủi.. Rồi tiếng vỗ tay bùng nổ không ồn ào bằng Trần Quân Hạo nhưng dài lâu và chân thành hơn hẳn.

Giám khảo nhận xét thẳng thắn: "Cậu chọn bài khó, phong cách hoàn toàn khác với trước và có một nốt bị lệch, cậu biết không?". "Em biết ạ". "Không cố giải thích hay né tránh?". "Không ạ đó là lỗi của em". Giám khảo mỉm cười: "Tôi rất thích thái độ này cậu không hoảng, không hỏng hết bài vì một lỗi nhỏ, biết điều chỉnh và hoàn thành tốt phần còn lại. Đó là kinh nghiệm thực tế". Giám khảo thứ hai bổ sung: "Điểm mạnh của cậu vẫn là kể chuyện bằng giọng hát, tạo được sự gắn kết với người nghe. Điểm yếu: Kỹ thuật biểu diễn năng lượng còn chưa ổn định. Nhưng so với lần trước.. Cậu tiến bộ rất rõ rệt". Điểm số: 92 điểm. Chỉ kém Trần Quân Hạo đúng hai điểm đứng thứ hai chung cuộc. Khán giả bắt đầu xì xào: "Chỉ hai điểm thôi à?", "Tưởng cậu ấy còn non và kém xa", "Lần này biểu diễn rất tốt, thật sự đáng xem".

Sau khi kết thúc, Tinh Dạ vào phòng chờ uống nước, vẫn nghĩ về nốt sai. Người quản lý: "Điểm cao đấy, đứng thứ hai, chỉ kém người đứng đầu hai điểm thôi mà". "Nhưng vẫn có lỗi em không thể bỏ qua được". "Cậu cứ nhìn vào thiếu sót mãi à?". "Vì để lần sau không mắc lại nữa". Điện thoại rung tin nhắn từ Lục Trạch: "92 điểm". Tinh Dạ trả lời: "Có lỗi ạ". "Biết". "Em cần cải thiện nhiều chỗ". "Đúng nhưng lần này cậu dám thử thứ hoàn toàn khác, đó là điều tốt nhất". Tinh Dạ đọc lại, mỉm cười: "Vâng em sẽ cố gắng hơn".

Kết quả cuối cùng: Không ai bị loại, nhưng thứ hạng đã thay đổi cách mọi người nhìn nhận Tinh Dạ cậu không còn chỉ "ca sĩ mới của Tinh Vân", không còn chỉ "người hát bài hay trong phim", mà thực sự trở thành đối thủ đáng gờm, có thể cạnh tranh trực tiếp với những tên tuổi lớn trên sân khấu. Đêm đó mạng xã hội xoay quanh chủ đề: "Tinh Dạ có thực sự đủ sức đứng trong nhóm hàng đầu?". Không còn ai nghi ngờ cậu "được đẩy lên", không còn ai hỏi "ai đó là ai" tên Tinh Dạ bây giờ tự có sức hút, tự có người quan tâm, tự tạo ra sự chú ý nhờ chính năng lực và nỗ lực của mình.

Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch xem xong kết quả, Dương Khải hỏi: "Đứng thứ hai, chỉ kém hai điểm không vui à?". "Cũng vui". "Nhìn anh bình tĩnh quá". Lục Trạch giải thích: "Thứ hạng hôm nay quan trọng hay việc cậu ấy thực sự tốt hơn, trưởng thành hơn hôm nay? Con số chỉ là kết quả tức thời còn khả năng tiến bộ mới quyết định cậu ấy có đi được bao xa". "Đúng vậy". "Đường còn dài lắm".

Trong khi đó, tại công ty đối thủ, cấp cao đặt bảng điểm ra bàn: Trần Quân Hạo 94, Tinh Dạ 92. "Chỉ hai điểm.. Và Tinh Dạ mới xuất hiện được bao lâu?". "Đúng tốc độ phát triển đáng sợ thật". Người đứng đầu suy nghĩ rồi ra lệnh: "Từ bây giờ.. Không được gọi Tinh Dạ là 'người mới' nữa". Mọi người hiểu rõ ý nghĩa: Tinh Dạ đã vượt qua ranh giới từ "người cần quan tâm" thành "người phải coi trọng, phải theo dõi sát sao". Và từ khoảnh khắc này trở đi không có vị trí nào được trao miễn phí, không có thành tích nào đến một cách dễ dàng. Cuộc cạnh tranh thực sự, đầy khó khăn và thử thách mới vừa chính thức bắt đầu.

Hết chương 622.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 623  Khi Người Mới Bắt Đầu Bị Nhắm Tới

Sáng hôm sau, bảng điểm chương trình vẫn là chủ đề nóng trên mọi diễn đàn: Trần Quân Hạo 94, Tinh Dạ 92 chỉ cách nhau hai điểm. Điều khiến giới chuyên môn chú ý không phải khoảng cách ấy, mà là cái tên ở vị trí thứ hai: Tinh Dạ người trước đây hầu như chưa ai xếp vào nhóm có khả năng cạnh tranh cao, thế mà chỉ lần thứ hai xuất hiện đã đứng ngay sau tên tuổi lớn. Dương Khải báo cáo: "Lượng tìm kiếm, lượt nghe và theo dõi tăng gấp nhiều lần. Có điều đáng nói: Nhiều công ty muốn mua độc quyền các ca khúc của Tinh Dạ, hợp đồng dài hạn ba năm, giá đề xuất cực cao". Lục Trạch lập tức quyết định: "Không bán". "Giá rất tốt đấy ạ". "Chính vì vậy càng không bán độc quyền quá sớm sẽ gắn bó cậu ấy với một bên, giới hạn phong cách, sân khấu và cơ hội phát triển sau này, mất hoàn toàn quyền chủ động sáng tạo". "Vậy trả lời sao?". "Cảm ơn sự đánh giá cao của họ nhưng hiện tại chưa có kế hoạch này".

Ở phòng thu, Tinh Dạ cũng nghe tin. Người quản lý nói con số đề xuất, cậu thực sự ngạc nhiên: "Cao thật ạ". "Lục tổng đã từ chối rồi". Tinh Dạ im lặng chốc lát rồi mỉm cười: "Đúng là nên vậy". "Em cũng nghĩ thế?". "Em còn chưa chắc chắn những bài đó thực sự tốt, có xứng đáng được giữ lại hay thay đổi nếu bán bây giờ, sau này dù có ý tưởng tốt hơn cũng không thay đổi được. Tiền có thể kiếm lại, nhưng tác phẩm đã ký thì không lấy lại được". Người quản lý nhìn cậu với ánh mắt vui mừng: Tinh Dạ không chỉ hát hay cậu đã thực sự trưởng thành, hiểu rõ giá trị của chính mình và bảo vệ tương lai của mình.

Nhưng sự nổi tiếng sớm cũng mang lại mặt trái: Một bài viết đăng tải nghi vấn "Tinh Dạ được Tinh Vân nâng đỡ quá mức?", ám chỉ cậu liên tục tham gia chương trình lớn không phải nhờ năng lực mà nhờ "quan hệ", "được ưu ái đặc biệt". Bình luận nhanh chóng xấu đi: "Không có công ty mạnh chống lưng thì làm sao có cơ hội này?", "92 điểm cũng không đến nỗi phải khen ngợi quá mức", "Chương trình chỉ muốn tạo người mới thôi". Người quản lý sốt ruột: "Chúng ta cần phản bác, bảo vệ danh tiếng Tinh Dạ ngay". Lục Trạch bình tĩnh ra quyết định: "Rà soát nội dung: Phần nào sai sự thật thì yêu cầu chỉnh sửa hoặc gỡ bỏ, bằng chứng rõ ràng. Còn phần suy đoán, ý kiến cá nhân.. Không can thiệp, không cấm, không tranh cãi". "Nhưng họ đang nói không tốt về Tinh Dạ và công ty". "Mọi người có quyền có ý kiến, có quyền nghi ngờ chúng ta không thể khiến tất cả mọi người tin chỉ bằng lời nói. Sự thật, năng lực và thành tích thực mới là câu trả lời tốt nhất".

Tinh Dạ cũng biết chuyện. Cậu đọc hết bài viết và bình luận, không hề tức giận hay thất vọng. "Lục tổng bảo chúng ta không cần làm gì phải không?". "Đúng vậy em không thấy ấm ức sao?". "Giải thích một trăm lần cũng không bằng hát tốt một lần". Tinh Dạ trả lời một cách chắc chắn: "Nếu sau này em cứ biểu diễn tốt, tiến bộ rõ rệt từng lần.. Dần dần mọi người sẽ tự nhìn ra và thay đổi suy nghĩ. Ngược lại, dù giải thích hay nhất nhưng nếu hát không tốt.. Thì mọi người vẫn sẽ tiếp tục nghi ngờ". Người quản lý thầm thở phào: Cậu ấy đã đủ trưởng thành để hiểu: Lời nói chẳng bao giờ thay thế được kết quả thực tế.

Vòng tiếp theo sắp đến quy tắc thay đổi hoàn toàn: Chỉ giữ lại một nửa số thí sinh, còn lại phải ra đi. Không còn chỗ đứng an toàn, không còn điểm trung bình là đủ. Tinh Dạ tập luyện với cường độ cao: Mỗi ngày ít nhất tám giờ không chỉ luyện thanh, luyện cao độ, mà còn tập biểu cảm, cách di chuyển trên sân khấu, phối hợp ánh mắt, giữ hơi khi vừa hát vừa chuyển động.. Tất cả những kỹ năng chuyên nghiệp trước đây cậu chưa chú ý đủ, bây giờ đều phải nắm vững.

Lục Trạch theo sát tiến độ qua báo cáo: "Tinh Dạ cố gắng rất nhiều, đôi khi ở phòng thu đến khuya mới về". "Nhắc cậu ấy nghỉ ngơi đều đặn tiến nhanh không có nghĩa là đốt hết sức lực trong một thời gian ngắn". "Đã nói rồi, nhưng cậu ấy muốn chuẩn bị thật tốt". "Chúng ta không cần Tinh Dạ nổi tiếng ngay lập tức chúng ta cần cậu ấy có thể đứng vững, phát triển đều đặn trong nhiều năm". Dương Khải hiểu rõ: Lục Trạch luôn nhìn về tương lai xa hơn là kết quả tức thời.

Đồng thời, dự án phim điện ảnh mới của Tinh Vân cũng chính thức bước vào giai đoạn quay chính. Đạo diễn trẻ mà Lục Trạch tin chọn gặp khó khăn: Một cảnh quan trọng phải quay lại bốn lần, đoàn phim bắt đầu sốt ruột, có người đề xuất thay người. Lục Trạch quyết định: "Không đổi đạo diễn cho thêm thời gian, hỗ trợ thêm nhân sự nếu cần, nhưng phải đảm bảo chất lượng". "Như vậy tiến độ sẽ bị chậm, chi phí tăng thêm". "Chúng ta có thể chấp nhận chậm hơn một chút và chi phí hợp lý nhưng tuyệt đối không cắt bớt chất lượng để chạy nhanh". Anh giải thích: "Đây là dự án lớn đầu tiên của anh ấy. Nếu gặp khó khăn mà chúng ta liền thay người, thì sau này Tinh Vân sẽ không bao giờ có đạo diễn trưởng thành, tự tin và có phong cách riêng". Đây là nguyên tắc xuyên suốt: Tinh Vân xây dựng không chỉ nghệ sĩ, mà còn cả đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất.. Xây dựng con người và hệ thống bền vững từ gốc rễ.

Buổi tối Tần Mộc Tuyết đến trường quay chuẩn bị cho phim mới, gặp Lục Trạch cũng đang kiểm tra tiến độ. "Anh lại đến kiểm tra công việc à?". "Đúng vậy, xem dự án vận hành thế nào". "Không phải nói để em tự quyết định hết sao?". "Đó là về vai diễn và công việc của em còn anh đến xem tổng thể dự án". "Không chỉ xem dự án mà còn xem em đúng không?". Lục Trạch mỉm cười nhẹ: "Cũng có". Hai người cùng đứng yên một lát, cô hỏi: "Anh có thấy em thay đổi không?". "Có rõ rệt đấy". "Thay đổi ở đâu ạ?". "Trước đây em hay hỏi 'anh nghĩ em nên làm gì?', bây giờ thì 'anh có đồng ý với lựa chọn của em không?'". Tần Mộc Tuyết suy nghĩ rồi cười: "Khác nhau nhỉ?". "Khác nhau hoàn toàn trước em tìm lời khuyên, bây giờ em tìm sự đồng tình. Nghĩa là em đã có quyết định trong lòng rồi". "Vậy anh thấy tốt hay xấu?". "Rất tốt đó là dấu hiệu của sự trưởng thành thực sự".

Trước khi rời đi, Tần Mộc Tuyết mời: "Cuối tuần có rảnh không? Đi xem phim với em". "Phim gì thế?". "Đến nơi thì biết giữ bí mật". "Được, anh đồng ý". Cô vui vẻ bước đi, để lại Lục Trạch mỉm cười một mình. Dương Khải ở xa thấy hết, giả vờ quay đi làm việc khác không muốn làm phiền hai người.

Đêm muộn, bảng xếp hạng âm nhạc cập nhật: Tinh Dạ tăng thêm một bậc, chậm nhưng chắc chắn. Một ca khúc mới của nghệ sĩ công ty đối thủ vừa ra mắt đã vượt lên trên cậu ngay lập tức. Tinh Dạ xem xong bảng xếp hạng, bình tĩnh đóng trang web và quay lại phòng thu, tiếp tục viết bài hát dang dở. Không tức giận, không ganh tị chỉ tập trung vào việc của chính mình.

Trong khi đó, tại công ty đối thủ, cấp cao nhận báo cáo phân tích về Tinh Dạ và Tinh Vân. "Đã xác nhận rõ: Tinh Dạ không phải sản phẩm chạy ngắn hạn cậu ấy tự viết phần lớn ca khúc, Tinh Vân tạo điều kiện nhưng không can thiệp sâu vào sáng tạo hay lựa chọn, để cậu ấy tự phát triển theo cách riêng". "Nghĩa là cậu ấy có khả năng tự đứng vững và phát triển mạnh mẽ?". "Đúng vậy và Tinh Vân đang xây dựng toàn bộ hệ thống nghệ sĩ, đội ngũ sáng tạo một cách bài bản, dài hạn". Người đứng đầu suy nghĩ rồi ra quyết định: "Vậy chúng ta không nên đánh trực tiếp vào Tinh Dạ càng đánh cậu ấy càng mạnh, càng được mọi người đồng tình và chú ý. Thay vào đó: Tạo áp lực vào những dự án khác điện ảnh, hợp tác, đối tác.. Khiến Tinh Vân phải phân tâm, chia sẻ nguồn lực, không thể tập trung mọi thứ cho Tinh Dạ và các dự án mũi nhọn". "Chúng ta cần thắng trực tiếp họ sao?". "Không cần thắng ngay chỉ cần khiến họ phải đối mặt với đủ thứ rắc rối, chậm lại, mất đi sự thuận lợi và tốc độ phát triển".

Ngay hôm sau, "rắc rối" đầu tiên đến: Một đối tác quan trọng trong dự án phim điện ảnh đột nhiên yêu cầu đàm phán lại hợp đồng, đưa ra các điều kiện bất lợi hơn và thời hạn rất gấp. Lục Trạch đọc tin nhắn trên điện thoại, im lặng một lát rồi cất máy. Vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng anh đã hiểu rõ: Cuộc chiến không còn là trên sân khấu hay bảng xếp hạng nữa đối thủ đã chủ động tấn công mọi mặt, muốn làm chậm và làm khó Tinh Vân trên toàn bộ hệ thống. Giai đoạn thực sự khó khăn, đầy thử thách mới vừa mở ra.

Hết chương 623.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 624  Đòn Đầu Tiên



Cuộc gọi đến lúc gần chín giờ tối. Dương Khải nghe rồi im lặng khá lâu, chỉ đáp: "Được ngày mai chúng ta gặp". Lục Trạch ngồi đối diện: "Đối tác đó phải không?". "Ừ không chỉ muốn sửa điều khoản, họ còn tăng phí gần hai mươi phần trăm". "Lý do hợp lý không?". "Một phần là chi phí thực tế tăng, còn lại.. Rõ ràng là biết chúng ta đang gấp nên ép giá". Lục Trạch quyết định ngay: "Đàm phán, giữ nguyên giá cũ nếu không đồng ý thì đổi". "Đổi sẽ ảnh hưởng tiến độ, chậm thời gian ra mắt". "Chậm vài tuần còn hơn để người khác học cách ép chúng ta mỗi khi họ muốn". Dương Khải hiểu: Đây không còn là vấn đề tiền bạc nếu Tinh Vân nhượng bộ lần này, mọi đối tác sau đều sẽ nghĩ: "Công ty này sợ trễ tiến độ, dễ thỏa hiệp", và áp lực sẽ ngày càng nặng nề hơn.

Cuộc đàm phán sáng hôm sau diễn ra căng thẳng. Đối tác liệt kê đủ lý do: Chi phí, nhân lực, vật giá.. Dương Khải nghe hết rồi hỏi thẳng: "Nếu lý do chung thì tại sao các dự án khác của các anh vẫn giữ nguyên giá? Đây rõ ràng là mức giá chỉ dành cho Tinh Vân". Không khí lập tức thay đổi. Người đại diện nhắc nhở: "Dự án đã đến giai đoạn này, đổi đối tác sẽ mất rất nhiều thời gian và công sức". Lục Trạch bình thản trả lời: "Đúng nhưng các anh cũng mất một khách hàng lâu dài và tiềm năng. Chúng ta có thể chịu tổn thất tạm thời, các anh cũng vậy. Cho nên xin đừng dùng tiến độ để ép giá". Cuộc họp kết thúc mà hai bên chưa đạt thỏa thuận.

Chiều cùng ngày, Tinh Vân kích hoạt phương án dự phòng. Bên này giá cao hơn, tiến độ chậm hơn ít nhất hai tuần nhưng họ không đặt điều kiện vô lý. "Có đáng đánh đổi không?", Dương Khải hỏi. Lục Trạch gật đầu chắc chắn: "Đáng ít nhất chúng ta vẫn hoàn toàn chủ động trong mọi quyết định, không ai có thể ra lệnh cho chúng ta". "Vậy thực hiện ngay". Tin tức lan ra trong giới: Nhiều người cười "Công ty mới còn non nên bị ép giá là chuyện thường", nhưng người tinh ý nhận ra: "Điểm đáng ngưỡng mộ không phải họ bị ép, mà họ dám từ bỏ hợp đồng lớn chỉ để giữ nguyên nguyên tắc cách làm này rất vững và mạnh".

Đồng thời, chương trình âm nhạc công bố cặp đấu tiếp theo: Tinh Dạ gặp đối thủ mạnh nhất ca sĩ có lượng fan khổng lồ, được xem là ứng cử viên vô địch số một. Truyền thông lập hướng: "Tinh Dạ có dám đối đầu thần tượng hàng đầu?". Người quản lý báo tin: "Áp lực lớn đấy". "Em biết". "Chúng ta có thể đổi bài dễ hơn để an toàn không?". "Không ạ". "Bài này đối thủ hát rất mạnh, còn em thì khác phong cách hoàn toàn". "Chính vì vậy em mới chọn em không muốn thắng nhờ chọn bài dễ, thắng nhờ đối thủ không mạnh".

Tối đó Tinh Dạ gọi cho Lục Trạch: "Nếu em bị loại thì sao ạ?". "Thì về làm nhạc thôi". "Không tiếc cho công ty sao?". "Có nhưng anh muốn em hiểu: Thua một chương trình không phải là thất bại cả sự nghiệp. Còn nếu vì sợ thua mà không dám thử, không dám chọn con đường khó.. Đó mới là thất bại thực sự". Tinh Dạ mỉm cười: "Em hiểu rồi cảm ơn anh".

Ngày ghi hình. Đối thủ biểu diễn xuất sắc, nhận 93 điểm, khán giả reo hò suốt. Tới lượt Tinh Dạ cậu chọn phong cách khác hẳn: Bài hát mở đầu dịu nhẹ rồi dần dần đẩy cao cả về giai điệu và cảm xúc, không cố gắng "hát to hơn, cao hơn" đối thủ mà chỉ làm tốt theo cách riêng của mình. Khi nhạc dứt, trường quay im lặng vài giây.. Rồi vỗ tay nồng nhiệt không kém phần lớn. Ban giám khảo nhận xét: "Đây là tiết mục trưởng thành và tốt nhất của em từ đầu chương trình không hoàn hảo nhưng em hoàn toàn làm chủ sân khấu và cảm xúc của khán giả". Điểm số: 93 điểm bằng đối thủ. Theo luật phải bỏ phiếu phân định thắng thua: 2 phiếu cho đối thủ, 1 cho Tinh Dạ. Tinh Dạ chính thức bị loại.

Không có vẻ mặt thất vọng hay tức giận cậu chỉ mỉm cười, cúi đầu chào đối thủ và bắt tay thân mật. "Cậu hát rất tốt", Trần Quân Hạo nói thật lòng. "Anh cũng vậy ạ học hỏi được nhiều điều từ anh". Sau hậu trường, người quản lý hỏi: "Buồn không?". "Có - rất tiếc". "Thì sao cậu lại bình tĩnh thế?". "Vì em biết chính xác mình thua ở đâu không phải vì điểm, không phải vì fan đối thủ nhiều, không phải chương trình bất công.. Mà vì em vẫn chưa đủ tốt, vẫn còn chỗ hoàn thiện kỹ thuật và sức hút trên sân khấu". Cậu không đổ lỗi cho ai, không trách hoàn cảnh chỉ nhìn thẳng vào sự thật về chính mình.

Mạng xã hội chia rẽ: Người tiếc nuối, người chê "cuối cùng người mới vẫn chỉ là người mới", người phân tích công bằng "cả hai đều 93 điểm, Tinh Dạ thực sự xuất sắc nhưng đối thủ có kinh nghiệm hơn". Tinh Dạ không đọc bình luận cậu tắt điện thoại, ngồi trước máy tính mở phần mềm soạn nhạc.

Lục Trạch nhận kết quả, Dương Khải hỏi: "Có thất vọng không?". "Có nhưng đây là thất bại đến đúng lúc". "Đúng lúc?". "Ừ nếu cứ thắng liên tiếp, cậu ấy sẽ nghĩ mọi thứ dễ dàng. Bây giờ biết mình còn thiếu gì, biết giới hạn của bản thân.. Mới trưởng thành vững được". Anh ra quyết định: "Cho Tinh Dạ nghỉ hai ngày, sau đó quay lại phòng thu không vội vàng tham gia chương trình khác, không cố gắng 'phục thù' hay chứng minh gì ngay lập tức. Để cậu ấy có thời gian tiêu hóa thất bại, học từ nó và viết nhạc thật tốt". Dương Khải thừa nhận: Đây mới là cách xây dựng nghệ sĩ lâu dài không chạy theo thành tích bề mặt, không ép buộc trưởng thành nhanh chóng.

Tối đó Tần Mộc Tuyết gọi Lục Trạch: "Anh biết Tinh Dạ bị loại chưa? Sao anh không an ủi?". "Cậu ấy không cần cậu ấy hiểu hơn ai hết". "Vậy nếu là em bị loại, thất bại.. Anh cũng không an ủi à?". Lục Trạch im lặng một lát rồi trả lời dịu dàng: "Nếu là em.. Anh sẽ an ủi ngay". "Vì sao khác nhau?". "Vì cậu ấy là nghệ sĩ cần học cách tự đứng vững.. Còn em là em với anh em luôn đặc biệt". Tần Mộc Tuyết cười vui vẻ: "Anh càng ngày càng nói những câu nguy hiểm đấy". "Anh chỉ nói thật". "Em biết". Hai người nói chuyện rất lâu không công việc, không dự án, chỉ chia sẻ những chuyện bình dị: Phim cô xem, món ăn anh thích, nơi cô muốn đi du lịch, thành phố anh từng mong đến.. Không ai nói "tôi yêu em", nhưng trái tim hai người đều gần nhau hơn bao giờ hết.

Sáng hôm sau, đối tác cũ gửi email: Họ đồng ý giữ nguyên giá và điều khoản ban đầu, không thay đổi thêm gì nữa. Lục Trạch bảo Dương Khải: "Kiểm tra kỹ lại hợp đồng, đảm bảo không có bẫy nếu thực sự không có gì khác thì ký". Đối tác cuối cùng cũng hiểu: Tinh Vân có thể mềm mại trong giao tiếp, nhưng về nguyên tắc và quyền chủ động họ không bao giờ nhượng bộ dù trong hoàn cảnh nào.

Cùng lúc đó, Tinh Dạ hoàn thành một bài hát mới không liên quan đến chương trình, không để chứng minh gì ai, chỉ viết ra cảm xúc và suy nghĩ sau khi trải qua thất bại. Tên bài: 《Chậm Một Bước》. Cậu gửi demo cho Lục Trạch. Lục Trạch nghe hết từ đầu đến cuối, sau đó trả lời: "Bài này rất hay giữ lại, đừng phát hành vội". "Đợi gì ạ?". "Đợi đến lúc em đủ trưởng thành, đủ vững vàng để hát nó bằng cả trái tim và kỹ năng của mình". Tinh Dạ hiểu ngay: Thất bại không phải là dấu chấm hết nó chỉ cho cậu biết mình đang đứng ở đâu, và còn bao xa để đi đến đích thực sự.

Hết chương 624.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 625  Một Bài Hát Chưa Được Phát Hành

Ba ngày sau khi rời sân khấu, Tinh Dạ quay lại phòng thu không có máy ảnh, không phóng viên, không lịch biểu diễn, chỉ có cậu và bản demo cậu viết sau khi bị loại: 《Chậm Một Bước》. Cậu mở lại từ đầu đến cuối lần thứ mười hai rồi. Giai điệu vẫn vậy, lời vẫn vậy.. Nhưng Tinh Dạ lắc đầu, tháo tai nghe ra: "Vẫn chưa đúng". Người quản lý hỏi: "Chưa đúng ở đâu?". "Em không nói rõ được nhưng nghe lại em thấy nó nặng nề quá, giống như đang cố gắng giải thích, chứng minh với mọi người rằng em đã thất bại và đang cố gắng đứng dậy". "Đó cũng là thật mà?". "Đúng là thật.. Nhưng không phải theo cách em thực sự cảm thấy bây giờ". Cậu muốn bài hát hơn thế không chỉ buồn, không chỉ thất bại, mà còn có sự bình yên, sự hiểu ra và quyết tâm tiếp tục bước đi.

Buổi chiều Lục Trạch đến phòng thu, Tinh Dạ đưa tai nghe cho anh nghe hết bài. "Thế nào ạ?". "Có cảm xúc thật, rất chân thực". "Nhưng còn 'nhưng' phải không?". "Ừ cậu đang cố gắng quá. Cố tỏ ra trưởng thành, cố tỏ ra mạnh mẽ, cố gắng để mọi người thấy cậu đã thay đổi". Lục Trạch nói một cách dịu dàng nhưng chắc chắn: "Nhạc không cần chứng minh điều gì cho ai cả. Nhạc chỉ cần thật thật với cảm xúc của chính cậu". "Vậy em sửa lại ạ?". "Không nhất thiết phải sửa ngay cũng đừng vội phát hành". "Vậy phải làm sao?". "Cất bài hát này đi. Đợi. Đợi đến lúc cậu thực sự muốn hát nó, không phải vì cần chứng minh, không phải vì cần tỏ ra trưởng thành.. Mà đơn giản vì đó là câu chuyện của cậu, đúng vào khoảnh khắc đó". Tinh Dạ ghi nhớ lời anh và cậu không hề biết: Quyết định giữ lại bài hát này sẽ trở thành một trong những bước ngoặt quan trọng nhất sự nghiệp cậu sau này, không vì nó nổi tiếng ngay, mà vì nó dạy cậu một điều quý giá: Tác phẩm hay nhất cần đúng thời điểm, đúng tâm trạng và trái tim thật sự.

Trong khi đó, dự án phim điện ảnh của Tinh Vân vẫn tiến đều nhưng không hề dễ dàng. Đạo diễn trẻ gặp khó với một cảnh quan trọng: Nhân vật phải chuyển biến tâm lý sâu sắc chỉ trong vài phút, nam diễn viên đã thử bảy lần nhưng chưa đạt. Nhà sản xuất sốt ruột: "Đã quay bảy lần rồi, có cần đổi cách diễn hay đơn giản hóa cảnh không?". Đạo diễn kiên quyết: "Không vì lần thứ bảy đã tốt hơn lần thứ sáu, và lần này sẽ tốt hơn lần thứ bảy". Lục Trạch có mặt tại hiện trường, nghe rồi chỉ nói một câu: "Quay tiếp". Không ai thúc ép, không ai cắt bớt cảnh, không ai đòi hỏi phải nhanh chóng. Đến lần thứ chín.. Cuối cùng cũng đạt được khoảnh khắc hoàn hảo biểu cảm, ánh mắt, giọng nói.. Tất cả hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên và sâu sắc. Lục Trạch chỉ nói: "Giữ bản này đây chính là cái chúng ta cần".

Ngày sau, một tin tức lớn đến: Công ty đối thủ lớn Hoàng Hải chính thức công bố phim lớn của họ phát hành cùng ngày chính xác với dự án Tinh Vân. Không còn "gần nhau", không còn "trùng lịch một chút" họ chọn đúng ngày ra mắt, đối đầu trực tiếp. Dương Khải nhìn lịch: "Chắc chắn không phải ngẫu nhiên họ đang cố tình đối đầu". "Rõ ràng vậy". "Chúng ta có nên đổi lịch không?". "Không". "Nhưng hậu kỳ còn chưa xong, chưa hoàn toàn sẵn sàng". "Chính vì vậy càng không nên vội đổi lịch bây giờ có vẻ như chúng ta sợ họ, và còn làm ảnh hưởng kế hoạch & chất lượng đã định". "Vậy nếu họ cố ép chúng ta vào thế bất lợi?". "Thì chúng ta cạnh tranh một cách công bằng dựa vào chất lượng phim, không phải chạy theo chiêu trò". "Không lo sao?". "Cũng lo chứ nhưng dù sợ hay không, chúng ta vẫn phải làm đúng những gì nên làm".

Bộ phận marketing phân tích kỹ đối thủ: Họ có thương hiệu mạnh, diễn viên nổi tiếng, ngân sách quảng bá gấp ba lần Tinh Vân. "Chúng ta không thể cạnh tranh về tiền bạc hay danh tiếng", Lục Trạch kết luận. "Vậy chúng ta đánh vào đâu?". "Đánh vào tác phẩm làm phim tốt nhất có thể, để chính phim nói lên tất cả". Tinh Vân quyết định chiến lược hoàn toàn khác: Không đổ tiền vào quảng cáo rầm rộ, không tạo scandal, không mua bài viết so sánh hay gây tranh cãi thay vào đó tập trung hết sức lực tạo ra trailer thật xuất sắc, chân thực và ấn tượng. Mỗi giây, mỗi khung hình, mỗi nốt nhạc, mỗi lời thoại đều được cân nhắc kỹ lưỡng, chỉnh sửa nhiều lần cho đến khi thực sự hoàn hảo. Khi ra mắt, phản ứng ban đầu không bùng nổ ngay đối thủ quá mạnh, quá nổi tiếng. Nhưng dần dần bình luận thay đổi: "Nhìn khác phim thương mại thường thấy", "Hình ảnh & màu sắc đẹp thật sự", "Đạo diễn & diễn viên đều chưa lớn tuổi nhưng có vẻ rất có tâm", "Không hề ồn ào nhưng lại khiến người ta thực sự muốn xem". Không có hiệu ứng tức thời, nhưng tiếng vang lan tỏa từ từ và vững chắc đó chính là điều Lục Trạch mong muốn.

Phía bên kia, đối thủ cũng xem trailer Tinh Vân. "Chúng ta có cần tăng ngân sách quảng bá không?". Người đứng đầu lắc đầu: "Chưa vội đừng để họ biết chúng ta thực sự coi họ là đối thủ xứng đáng, cứ bình tĩnh theo kế hoạch". Một cuộc chiến thực sự không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng lời tuyên chiến đôi khi nó im lặng, căng thẳng và âm ỉ hơn nhiều.

Giữa tất cả những căng thẳng công việc, tình cảm giữa Lục Trạch & Tần Mộc Tuyết vẫn tiến từng bước nhỏ nhưng chắc chắn. Cuối tuần hai người đi xem phim như đã hẹn không phải phim mới, không phải phim của Tinh Vân, mà một bộ phim cũ cô yêu thích. Cô chọn chỗ ngồi ở hàng sau: "Ít người, yên tĩnh hơn". "Sợ bị nhận ra à?". "Cũng có một chút nhưng lần sau anh vẫn phải đi cùng em nhé". "Được". Phim chiếu, hai người yên lặng xem. Đến đoạn tình cảm nhẹ nhàng, Tần Mộc Tuyết vô thức đặt tay lên tay vịn hai bàn tay cách nhau chỉ vài centimet, cả hai đều nhận ra.. Nhưng không ai di chuyển, không ai vượt qua khoảng cách nhỏ đó ngay lập tức. Sau phim: "Anh thấy thế nào?". "Không tệ". "Chỉ vậy à? Anh thực sự không biết nói lời lãng mạn chút nào". "Anh đâu có nói đây là hẹn hò đâu". Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt vừa vui vừa hờn: "Vậy theo anh đây là gì?". Lục Trạch im lặng một lát rồi trả lời: "Đi xem phim thôi". Cô cười to: "Được vậy cũng được". Nhưng nụ cười ấy có chút thất vọng nhẹ cô muốn nghe một câu trả lời khác hơn.

Trên đường về cô hỏi thật thà: "Anh có từng nghĩ sẽ yêu ai chưa?". "Có". "Bây giờ thì sao?". "Vẫn có". "Người đó ở đâu?". Lục Trạch nhìn về phía trước: "Không biết". "Anh nói dối vừa nói xong anh thay đổi ánh mắt liền đó". Anh không trả lời thêm, cô cũng không hỏi nữa nhưng cả hai đều hiểu rõ: Mối quan hệ này đã vượt xa tình bạn từ lâu, chỉ chưa ai dám gọi đúng tên nó thôi.

Tối về, Tần Mộc Tuyết nhắn tin: "Hôm nay rất vui". "Ừ". "Lần sau em chọn phim nhé, anh không được từ chối đâu". "Được". "Đồng ý thật chứ?". "Đồng ý". Cô cười với màn hình điện thoại, hạnh phúc đơn giản mà sâu sắc.

Cùng lúc đó, Tinh Dạ vẫn còn thức ở phòng thu cậu mở file nhạc hoàn toàn mới, không phải 《Chậm Một Bước》. Giai điệu tươi sáng hơn, cởi mở hơn, không buồn không oán giận, chỉ kể về một người sau khi vấp ngã vẫn đứng dậy, bước tiếp bình thản và vững vàng. Tên bài: 《Ngày Mai》. Lần đầu tiên sau thất bại, cậu cảm thấy thực sự đúng đúng cảm xúc, đúng giai điệu, đúng chính mình.

Tại Tinh Vân, mọi thứ đều tiến triển theo hướng tốt: Tinh Dạ trưởng thành sau thất bại, Tần Mộc Tuyết vững vàng với vai trò & tình cảm, phim điện ảnh tạo được tiếng vang dù chưa phát hành, Vô Danh vẫn âm thầm sáng tạo.. Và Lục Trạch vẫn bình tĩnh, kiên định dẫn dắt mọi thứ. Anh chưa biết rằng chỉ vài tuần nữa thôi, một sự kiện lớn sẽ khiến toàn bộ giới giải trí phải nhìn nhận Tinh Vân một cách hoàn toàn khác không phải nhờ một người nổi tiếng, một ca khúc hit hay một bộ phim thành công đơn lẻ.. Mà vì cả hệ thống ba mảng lớn âm nhạc, điện ảnh, sáng tạo nội dung đồng thời cho thấy sức mạnh và tiềm năng đột phá cùng lúc.

Hết chương 625.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 626  Ba Mặt Trận



Cuối tháng đến, Tinh Vân bước vào một giai đoạn chuyển mình mà chính nhân viên trong công ty cũng cảm nhận rõ: Chưa có một vụ lớn "làm chấn động cả ngành", nhưng ba lĩnh vực mũi nhọn âm nhạc, điện ảnh, văn học đang đồng thời vận động, cho ra kết quả từng bước một. Lần đầu tiên, Tinh Vân không còn trông chờ vào một vài gương mặt nổi bật; mọi thứ cho thấy họ đang xây dựng theo một hệ thống, có kế hoạch và triển khai rộng khắp.

Buổi sáng, phòng âm nhạc báo cáo: "Bài hát mới của Hứa Thanh Hà vào bảng xếp hạng tuần thứ 37, lượt nghe tăng đều, vượt dự kiến". Dương Khải hỏi: "Chúng ta có nên đẩy thêm quảng bá, mua vị trí đề xuất để lên nhanh hơn không?". Lục Trạch lắc đầu: "Không để khán giả tự quyết định, lượt nghe tự nhiên bền vững hơn nhiều". Anh giải thích: "Mỗi nghệ sĩ có con đường riêng Tinh Dạ khác, Hứa Thanh Hà khác. Không thể áp dụng một công thức cho tất cả".

Buổi trưa, bộ phận văn học gửi báo cáo: Tác phẩm mới của Vô Danh vẫn giữ bí mật nội dung, nhưng các chương thử nghiệm đã được đọc thử và phản hồi cực kỳ tốt "có tiềm năng trở thành hiện tượng lớn". Lục Trạch nhắc nhở: "Chất lượng tốt mới chỉ là điều kiện cần, chưa phải đảm bảo thành công tuyệt đối chuẩn bị mọi thứ kỹ lưỡng, nhưng không được dùng danh tiếng Vô Danh để ép nhiệt, tạo sốt ảo. Tên tuổi kéo người đọc đến trang đầu, nhưng chỉ nội dung mới giữ họ đọc đến trang cuối".

Chiều cùng ngày, phòng điện ảnh cập nhật: Trailer phim tiếp tục được chia sẻ và thảo luận, không bùng nổ nhưng chất lượng tìm kiếm sau xem trailer cao "khán giả đang thực sự tò mò". "Đối thủ vừa tăng gấp đôi ngân sách quảng bá", Dương Khải báo. "Chúng ta có chạy theo không?". "Không giữ nguyên kế hoạch". "Không sợ bị áp đảo về truyền thông?". "Sợ thật nhưng chúng ta không có thế mạnh về tiền bạc, nên phải tìm lợi thế ở nơi khác: Nội dung, chất lượng, sự trung thực và ấn tượng thực sự mà tác phẩm tạo ra cho khán giả".

Tối đó đạo diễn gọi: "Chúng tôi cần quay lại cảnh cuối cần thêm khoảng ba ngày". "Làm đi". "Chi phí sẽ tăng, có thể vượt ngân sách khoảng 8 %". Lục Trạch cân nhắc rồi đồng ý: "Chấp nhận mức tăng đó nhưng tuyệt đối không được vượt thêm nữa, và phải thực sự chắc chắn cảnh đó xứng đáng với chi phí & thời gian bỏ ra". "Yên tâm đây là cảnh quyết định cả tâm lý & thông điệp của bộ phim". "Được phim ra đời để tốt, không phải để tiết kiệm đúng chỗ".

Ngày sau, Tần Mộc Tuyết chính thức ký hợp đồng cho phim mới không phải nữ chính, nhân vật có tuyến riêng, thời lượng xuất hiện trung bình nhưng chiều sâu nội tâm rất lớn. Người quản lý hỏi: "Em không tiếc khi bỏ qua cơ hội đóng chính cho một vai phụ sao?". "Không em cần một vai diễn tốt, có thể thử thách và phát huy khả năng của mình hơn là một vai chính chỉ vì tên gọi lớn". Cô thực sự trưởng thành: Trước quan tâm "vị trí của mình", bây giờ quan tâm "giá trị của vai diễn". Lục Trạch chỉ gửi tin nhắn đơn giản: "Chúc mừng". "Không có quà à?". "Em muốn gì?". "Chưa nghĩ ra để sau nhé". Lục Trạch nhìn màn hình mỉm cười.

Một tuần sau, Tinh Dạ hoàn thiện bản thu chính thức của bài hát mới - 《Ngày Mai》, hoàn toàn khác trước, không buồn không oán giận, chỉ bình yên và kiên cường. Cậu gửi cho Lục Trạch. Lần này anh nghe xong mười phút rồi trả lời: "Phát hành được". "Thật sao ạ?". "Ừ bài hát đủ tốt, cảm xúc thật, cậu hát cũng trưởng thành hơn hẳn". "Khi nào ạ?". "Tuần sau". Đây là sự khác biệt lớn: Lục Trạch không vội tung bài để "phục thù" hay "chứng minh", chỉ đồng ý phát hành khi tác phẩm thực sự đạt chất lượng.

Khi ra mắt, Tinh Vân giữ nguyên phong cách: Quảng bá tối thiểu, chỉ công bố thông tin cơ bản. Không ai kỳ vọng quá cao nhưng sau 3 giờ lượt nghe vượt dự kiến, 12 giờ lọt vào danh sách đề xuất, 24 giờ đứng trong top tìm kiếm nhiều nhất. Ngày thứ ba: 18; thứ năm: 12; thứ bảy: 9 lọt Top 10 chính thức. Một ca sĩ vừa bị loại khỏi chương trình lại có bài hát mới vào Top 10 trong vòng một tuần điều này khiến giới chuyên môn phải ngồi lại xem xét nghiêm túc. Một chuyên mục phân tích viết: "Tinh Dạ không phải hiện tượng nhất thời cậu trưởng thành rõ rệt sau mỗi lần thử thách, thua không ngã, thắng không kiêu, luôn tiến về phía trước".

Cùng tuần đó, trailer phim đạt kỷ lục mới về lượt xem & chia sẻ, các nhà phê bình bắt đầu chú ý và đánh giá khách quan không còn ai xem Tinh Vân chỉ là công ty "chạy theo truyền thông". Bên lĩnh vực văn học: Tác phẩm mới của Vô Danh chính thức công bố ngày phát hành thông tin cực kỳ đơn giản, chỉ một dòng chữ "VÔ DANH TÁC PHẨM MỚI" nhưng ngay lập tức gây sóng trong cộng đồng độc giả.

Ba tin tức lớn gần như đồng thời xuất hiện: Tinh Dạ Top 10 âm nhạc, phim điện ảnh tạo được tiếng vang lớn, Vô Danh chuẩn bị ra mắt tác phẩm mới. Toàn ngành bắt đầu nhận ra: Tinh Vân không chỉ có một ngôi sao hay một sản phẩm hit họ đang xây dựng thành công trên nhiều mặt trận cùng lúc, với hệ thống và kế hoạch rõ ràng. Báo chí đặt câu hỏi: "Tinh Vân thực sự là công ty như thế nào? Ai là người đứng sau chiến lược phát triển toàn diện này?". Người ta bắt đầu điều tra cổ đông, người sáng lập, đội ngũ quản lý.. Nhưng thông tin về người cầm lái thực sự vẫn rất ít và mơ hồ.

Trong văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch đặt ba báo cáo trước mặt: Âm nhạc tăng trưởng tốt, điện ảnh hoàn thiện cuối giai đoạn, văn học sắp ra mắt. Dương Khải hỏi: "Cậu không vui sao?". "Cũng vui nhưng đây mới chỉ là khởi đầu". "Ý cậu là..". "Được chú ý đồng nghĩa với mọi bước đi sau sẽ bị soi xét gấp bội, áp lực sẽ nặng nề hơn nhiều". Anh đứng dậy: "Chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo cuộc cạnh tranh thực sự mới chỉ bắt đầu".

Ở một văn phòng cao cấp khác, người đứng đầu công ty đối thủ cũng xem cùng lúc ba tin tức trên màn hình. Ông im lặng lâu rồi cầm điện thoại ra lệnh: "Bắt đầu kế hoạch". "Chúng ta tấn công ai trước ạ? Tinh Dạ? Vô Danh? Hay dự án phim?". "Không đánh vào cá nhân đánh vào toàn bộ thị trường, tạo áp lực lan tỏa, khiến họ phải phân tán sức lực và nguồn lực trên mọi mặt trận cùng lúc". Cuộc chiến giữa Tinh Vân và các công ty lớn đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới căng thẳng hơn, quy mô lớn hơn và khó lường hơn bao giờ hết.

Hết chương 626.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 627  Tinh Dạ Không Cần Được Cứu



Sau khi 《Ngày Mai》 tiến vào Top 10, cái tên Tinh Dạ ngày càng được giới âm nhạc và khán giả nhắc đến thường xuyên hơn. Thế nhưng Lục Trạch không ra lệnh tăng cường quảng bá hay "đẩy mạnh" thêm anh chỉ yêu cầu bộ phận âm nhạc theo dõi chi tiết mọi chỉ số: Lượt nghe, tỷ lệ nghe lại, thứ hạng, tốc độ tăng trưởng, nguồn người nghe mới.. Tất cả đều được ghi chép cẩn thận. Dương Khải báo cáo: "Đã lên thứ tám ạ, vẫn đang tăng đều". "Tiếp tục theo dõi". "Chúng ta thực sự không đẩy thêm sao?". "Muốn lắm nhưng không phải mọi thành công đều cần chúng ta tạo ra. Hiện tại khán giả đang tự tìm đến cậu ấy đó mới là nền tảng bền vững nhất". Lục Trạch giải thích: "Một nghệ sĩ muốn đi xa không thể mãi dựa vào công ty mua quảng cáo, tạo xu hướng. Phải đến một ngày khán giả chủ động tìm tên mình, yêu thích tác phẩm của mình một cách tự nhiên và Tinh Dạ đang từng bước đạt được điều đó".

Trong phòng thu, Tinh Dạ cũng đang nhìn bảng xếp hạng: 8 《Ngày Mai》. Người quản lý hỏi: "Vui chứ?". "Vui ạ rất vui". "Nhưng trông em lại đang nghĩ gì đó?". "Em đang nghĩ.. Nếu bài này có thể lên được thứ tám, thì bài tiếp theo phải tốt hơn, sâu sắc hơn". "Không nghĩ cách giữ vị trí này sao?". "Cũng nghĩ nhưng giữ thứ hạng bằng cách dựa vào bài cũ không bằng tiến bộ với tác phẩm mới tốt hơn". Cậu tắt trang bảng xếp hạng, mở ra dự án bài hát mới đang viết dở tập trung vào tương lai hơn là dừng lại ở thành tích hiện tại.

《Ngày Mai》 tiếp tục duy trì thứ hạng cao, cho đến khi một ca khúc mới của ngôi sao lớn ra mắt chỉ vài giờ đã thẳng vào Top 5, đẩy Tinh Dạ xuống #10. Ngay lập tức xuất hiện bình luận chê bai: "Đúng là bài hit chóng vánh", "Vừa lên đã xuống, không có sức hút lâu dài", "Không bền". Tinh Dạ đọc hết, không tức giận, không yêu cầu công ty xóa hay phản bác cậu hiểu: Thị trường luôn thay đổi, bình luận cũng vậy; chỉ có năng lực và tác phẩm thực sự mới là thứ giữ chân người nghe lâu dài. Cậu chỉ tiếp tục luyện tập chăm chỉ hơn.

Ngay lúc đó, một chương trình âm nhạc danh tiếng gửi lời mời: Không phải thi đấu, không cạnh tranh, mà mời Tinh Dạ biểu diễn với tư cách khách mời đặc biệt. Đây là sự công nhận lớn lao cậu đã đủ vị trí để đứng trên sân khấu lớn không cần chứng minh thông qua điểm số. "Nhận không?", người quản lý hỏi. "Nhận ạ nhưng em cần hỏi Lục tổng trước". Cuộc gọi nhanh chóng được nối: "Em muốn đi ạ". "Vậy thì đi - bộ phận sẽ sắp xếp mọi thứ phù hợp, không cần lo lắng về lịch trình". "Anh không cần xem xét hay đặt điều kiện gì sao?". "Em đã đủ trưởng thành để tự quyết định cơ hội của mình rồi".

Đây là lần đầu tiên Tinh Dạ bước ra sân khấu lớn mà không có đối thủ, không có điểm số, không có nguy cơ bị loại chỉ có cậu, khán giả và bài hát. Không có áp lực bên ngoài nghĩa là toàn bộ sự chú ý sẽ tập trung hoàn toàn vào chính chất lượng giọng hát, sự biểu hiện và sức hút thực sự của cậu. Lục Trạch không yêu cầu hát bài đang thịnh hành nhất, Tinh Dạ cũng không chọn cậu quyết định biểu diễn một ca khúc cũ, ít được chú ý nhất trong các tác phẩm cậu từng viết. "Tại sao không hát 《Ngày Mai》 để khớp với xu hướng?". "Vì em không muốn mọi người chỉ biết đến một bài hát của em em muốn họ biết em là ai, và em có thể làm được gì nhiều hơn thế". Lục Trạch nghe xong quyết định này rất hài lòng: Nghệ sĩ thực sự xây dựng sự nghiệp bằng cả một hệ thống tác phẩm, chứ không phải chỉ một hai bài hit nổi tiếng rồi biến mất.

Ngày ghi hình. Tinh Dạ bước ra giữa ánh đèn sân khấu khán giả không còn nhìn cậu với ánh mắt tò mò "người mới" nữa, mà là sự chờ đợi thực sự. Khi nhạc bắt đầu, cậu nghe thấy một phần khán giả hát theo lời bài hát không nhiều, nhưng rõ ràng và chân thành. Tinh Dạ xúc động đến mức hơi mất tập trung một khoảnh khắc rất nhỏ.. Nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, hoàn thành xuất sắc phần còn lại. Khi nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên dài lâu đó không phải sự cổ vũ cho một người mới thử sức, mà sự công nhận dành cho một ca sĩ đã thực sự có khán giả của riêng mình.

Sau chương trình, phóng viên hỏi: "Anh cảm thấy thế nào khi bài hát vào Top 10? Có mục tiêu đứng số một không?". "Rất vui ạ tất nhiên có mục tiêu cao hơn". "Khi nào anh nghĩ mình có thể đạt đỉnh?". "Em không biết chính xác thời điểm nhưng em tin vào sự cố gắng và tiến bộ mỗi ngày". "Anh có tự tin trở thành ca sĩ hàng đầu không?". Tinh Dạ mỉm cười, trả lời một cách bình tĩnh: "Em sẽ cố gắng để một ngày nào đó.. Mọi người không còn cần hỏi câu này nữa". Câu trả lời được đăng tải và chia sẻ rộng rãi không kiêu ngạo, không tự ti, chỉ đơn giản là sự tự tin dựa vào nỗ lực và niềm tin vào bản thân. Lục Trạch đọc xong không sửa một chữ, chỉ gửi một dòng: "Nói được thì làm được". "Em hiểu và em sẽ làm đúng như lời em nói".

Bảng xếp hạng vẫn liên tục thay đổi: 《Ngày Mai》 có lúc rơi 11, sau đó lại quay về 9 không bền vững hoàn toàn, không ở vị trí cao nhất, nhưng luôn có mặt trong nhóm mạnh, luôn có người nghe và yêu thích. Tinh Dạ hiểu rõ: Cuộc cạnh tranh thực sự không phải là một lần phát hành rồi lập tức đứng đầu; mà là mỗi tuần, mỗi tháng đều phải cố gắng, đều phải giữ vững vị trí bằng chính năng lực và tác phẩm mới.

Cùng lúc đó, Tinh Vân nhận được một đề nghị hợp tác lớn: Một công ty sản xuất âm nhạc có quy mô rất lớn muốn hợp tác dài hạn với Tinh Dạ họ có đội ngũ sáng tác chuyên nghiệp, phòng thu hiện đại, mạng lưới phân phối rộng khắp.. Nhưng đổi lại yêu cầu quyền ưu tiên tuyệt đối đối tất cả các ca khúc mới của Tinh Dạ trong hai năm tới. Dương Khải hỏi: "Chúng ta có ký không? Điều kiện tài chính rất tốt". Lục Trạch đọc kỹ toàn bộ hợp đồng rồi trả lời chắc chắn: "Không ký". "Họ thực sự có năng lực giúp Tinh Dạ phát triển nhanh hơn đấy". "Biết nhưng hiện tại Tinh Dạ đang ở giai đoạn quan trọng nhất: Tự tìm ra phong cách, màu sắc, giọng điệu riêng. Nếu giao quyền quyết định sáng tạo cho người khác trong hai năm.. Cậu ấy có thể đi nhanh hơn, nhưng có thể mất đi chính mình". "Vậy chúng ta tự làm hết?". "Không cần đóng cửa hoàn toàn có thể hợp tác từng dự án cụ thể, từng bài hát riêng lẻ.. Nhưng không bao giờ giao quyền chủ động và tương lai cho bất kỳ ai".

Tinh Dạ được thông báo về quyết định này. "Lục tổng từ chối hợp tác dài hạn vì họ muốn quyền ưu tiên sáng tạo ạ?". "Đúng vậy em có tiếc không?". "Không hề em còn chưa biết hai năm sau mình sẽ trưởng thành đến đâu, viết nhạc như thế nào, muốn thể hiện điều gì.. Làm sao có thể giao hết tất cả những điều đó cho ai khác quyết định thay em?". Người quản lý lắng nghe, cảm thấy Tinh Dạ đã thực sự lớn lên không chỉ về giọng hát hay kỹ năng, mà còn về tư duy, tầm nhìn và trách nhiệm với chính bản thân.

Đêm đó, Tinh Dạ ngồi trước máy tính viết nhạc. Không nghĩ đến bảng xếp hạng, không so sánh với ai, không đặt mục tiêu về lượt nghe hay thứ hạng.. Cậu chỉ tập trung vào cảm xúc thật của mình. Viết rồi xóa, xóa rồi viết lại.. Cho đến khi một dòng lời hiện ra mà cậu cảm thấy hoàn toàn đúng: "Không cần ai cứu, không cần ai nâng tôi tự đứng vững trên đôi chân của mình". Cậu đặt tên tạm thời cho bài hát: 《Không Cần Được Cứu》. Tinh Dạ hiểu: Đây sẽ là bài hát khó viết nhất từ trước đến nay, đòi hỏi sự trưởng thành và sâu sắc lớn nhất nhưng cũng chính là bài hát thực sự thuộc về cậu, thể hiện rõ nhất Tinh Dạ là ai.

Lục Trạch nhận được bản demo đầu tiên. Anh nghe từ đầu đến cuối trong yên lặng, không vội nhận xét hay đưa ra ý kiến. Anh hiểu: Giai đoạn này Tinh Dạ không cần những bài hát dễ nghe, nhanh nổi tiếng cậu cần một tác phẩm xác định con người, phong cách và vị trí của mình trong làng nhạc. Nếu 《Không Cần Được Cứu》 thành công, nó sẽ đánh dấu bước ngoặt lớn: Tinh Dạ từ "ca sĩ đang lên" trở thành nghệ sĩ thực sự, có vị trí riêng, không thể thay thế bởi bất kỳ ai khác.

Cuộc hành trình hướng tới Giải Thưởng Kim Bài đang từng bước mở ra, và Tinh Dạ đang chứng minh: Cậu không cần ai cứu, không cần ai nâng đỡ đặc biệt cậu sẽ tự đi, tự bước, tự tạo ra vị trí của mình bằng chính sự nỗ lực và trái tim của cậu.

Hết chương 627.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 628  Không Phải Ai Cũng Có Thể Giữ Mình



Bản demo nằm yên trong máy tính Lục Trạch suốt hai ngày. Anh không hề gọi Tinh Dạ, cũng không nhắn tin hỏi tiến độ. Bởi anh hiểu rõ đây không phải ca khúc viết để chạy bảng xếp hạng hay đáp ứng một yêu cầu nào đó. Nó không có mục tiêu chứng minh ai đó trưởng thành hay tỏ ra đặc biệt. Nó giống một lời tâm sự sâu kín nhất mà Tinh Dạ chỉ dám nói với chính mình sau khi trải qua thất bại rồi lại đứng dậy. Can thiệp quá sớm sẽ làm mất đi sự chân thực vốn có. Đến ngày thứ ba anh mới gọi điện thoại giọng bình thản: Đến phòng thu đi.

Tinh Dạ chạy đến ngay. Có chỗ nào chưa tốt sao anh. Không có. Vậy tại sao anh gọi em. Lục Trạch mở file nhạc ra màn hình: Thu lại. Tinh Dạ chớp mắt: Em cần sửa lời hay chỉnh giai điệu ở đâu. Không cần. Giữ nguyên hoàn toàn từng lời từng nốt. Vậy tại sao phải thu lại. Bản demo ghi lại cảm xúc tức thời khi em mới viết xong nhưng chưa phải là giọng hát và cách em nói ra những lời đó tốt nhất. Tinh Dạ hiểu ngay gật đầu: Em biết rồi.

Buổi thu kéo dài gần sáu tiếng đồng hồ. Lần đầu tiên giọng hát vẫn còn quá sáng quá tự tin thiếu đi sự nặng nề của kinh nghiệm. Lần thứ hai cậu cố gắng làm mọi thứ hoàn hảo đến mức trở nên quá kỹ thuật cứng nhắc như đang đọc bản văn bản. Lần thứ ba cảm xúc đổ sai chỗ cố gắng tạo sự đau thương khiến mọi thứ trở nên giả tạo. Lần thứ tư gần đạt rồi nhưng vẫn còn một chút khoảng cách. Lục Trạch vẫn chỉ nói một câu đơn giản: Lại nhé. Tinh Dạ không cãi không than thở quay lại vị trí đứng trước micro thở ra thật sâu buông bỏ mọi ý định muốn hát cho ai đó khen. Lần này đến đoạn cuối cậu không cố giữ cao độ giọng không nhấn nhá tạo hiệu ứng chỉ đơn giản hát như đang nói thầm với chính mình. Khi câu cuối cùng kết thúc phòng thu im lặng hoàn toàn trong vài giây. Lục Trạch tháo tai nghe ra mỉm cười nhẹ: Được rồi.

Bản hoàn chỉnh được giao cho bộ phận âm nhạc. Người biên tập nghe hết từ đầu đến cuối lắc đầu nói thật thà: Bài này hoàn toàn khác phong cách của Ngày Mai. Đúng vậy. Nó khó bắt tai ngay khó thành bài hit cháy hàng trong vài ngày. Đúng hoàn toàn. Vậy chúng ta vẫn phát hành chứ. Lục Trạch ngắm lịch phát hành trên màn hình: Một tuần tới có ba tên tuổi lớn tung sản phẩm. Một người là ca sĩ có vị trí vững chắc hơn mười năm trong nghề. Một người là thần tượng đang ở đỉnh cao độ nổi tiếng với hàng triệu người hâm mộ. Một người vừa đoạt giải âm nhạc quan trọng nhất năm ngoái. Nếu phát hành đúng lúc này khả năng cao bài hát sẽ bị lu mờ hoàn toàn lượt nghe thấp thứ hạng không đáng kể. Dương Khải hỏi nhẹ: Chúng ta lùi lịch ra thời điểm dễ thở hơn đi. Lục Trạch lắc đầu kiên định: Không. Phát hành đúng kế hoạch. Anh biết rõ kết quả có thể không đẹp mắt chứ. Biết rất rõ. Vẫn làm. Bởi vì nếu lúc nào cũng chọn thời điểm dễ dàng nhất chọn đường bằng phẳng nhất Tinh Dạ sẽ không bao giờ biết được thực lực thật sự của mình nặng bao nhiêu khi không có mọi thứ thuận lợi hỗ trợ.

Ngày công bố ra mắt không có chiến dịch quảng bá lớn không thuê người tạo xu hướng không mua vị trí đề xuất hay tìm cách lên chủ đề nóng trên mạng xã hội. Chỉ có một tấm poster đơn giản nền tối chữ trắng rõ ràng: TINH DẠ KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ THỂ GIỮ MÌNH. Cái tên dài dòng ngay lập tức khiến nhiều người bàn tán: Khó nhớ quá bất tiện quá sao không rút ngắn lại cho dễ lan tỏa. Tinh Dạ nghe được ý kiến đó chỉ mỉm cười: Đây chính là toàn bộ ý nghĩa em muốn nói rút ngắn đi thì mất hết rồi.

Đúng mười hai giờ trưa ca khúc chính thức phát hành. Giờ đầu tiên mọi thứ diễn ra khá im lặng. Lượt nghe tăng chậm không có dấu hiệu bùng nổ bảng xếp hạng chưa thấy bóng dáng đâu cả. Người quản lý nhìn số liệu nhíu mày: Có vẻ không tốt bằng Ngày Mai chút nào. Tinh Dạ gật đầu thừa nhận thẳng thắn: Em cũng thấy vậy. Có hơi buồn không. Có một chút thật lòng. Để em chạy thêm vài chiến dịch quảng bá mua một ít lượt nghe khởi động nhé. Tinh Dạ lắc đầu chắc chắn: Không cần đâu anh. Bài này khác những bài trước nó cần thời gian để tìm đúng người nghe cần nó.

Đến chiều tối một trang chuyên phân tích âm nhạc đăng bài viết khá dài. Người viết không khen quá lời cũng không chê bai nặng nề chỉ đưa ra nhận định khách quan: Bài hát có cấu trúc đơn giản không theo công thức thông thường điệp khúc không bắt tai dễ hát nhép ngay lập tức. Nhưng lời ca có chiều sâu và cách Tinh Dạ trình diễn càng nghe càng ấn tượng. Đặc biệt đoạn cuối cậu gần như không còn hát nữa mà chỉ nói một cách run rẩy kìm nén cảm xúc đến mức người nghe cảm thấy như đang đứng trước chính mình. Bài viết không tạo hiệu ứng tức thời nhưng được nhiều người trong ngành chia sẻ và bình luận đồng tình. Rồi có một cô gái đăng đoạn quay màn hình mình nghe nhạc trong phòng tối với dòng trạng thái ngắn gọn: Không hiểu sao nghe xong nước mắt tự rơi. Giống như chính mình đang cố gắng đứng vững giữa bao thay đổi xung quanh. Không ai trả tiền không ai yêu cầu bài hát cứ thế lan tỏa từ người này sang người khác một cách tự nhiên chậm rãi nhưng bền chặt.

Ngày thứ hai bài hát đứng ở vị trí bốn mươi bảy. Ngày thứ ba lên ba mươi mốt. Ngày thứ năm hai mươi hai. Cuối tuần này tiến lên mười bảy. Không có bước nhảy vọt thần kỳ không phá kỷ lục nào cả nhưng tốc độ tăng đều đặn mỗi ngày không ngừng nghỉ. Điều đáng nói nhất là tỷ lệ nghe lại cực kỳ cao nhiều người nghe đi nghe lại hàng chục lần thêm bài vào danh sách yêu thích và chia sẻ cho bạn bè. Dương Khải xem báo cáo số liệu nói với Lục Trạch: Bài này có tuổi thọ dài nó sẽ không nổi bật một tuần rồi biến mất mà sẽ ở lại rất lâu. Lục Trạch đồng ý: Đúng vậy đó mới là thứ chúng ta thực sự cần. Có thể vào mười vị trí đầu không. Hoàn toàn có khả năng nhưng không chắc chắn một trăm phần trăm. Chúng ta không cần chắc chắn chỉ cần mọi thứ diễn ra một cách chân thực.

Một tuần sau điều đáng kinh ngạc xảy ra. Ngày Mai vẫn đứng vững ở vị trí mười chín trong khi bài hát mới tiến vào nhóm mười bài hát được nghe nhiều nhất cả nước. Hai sản phẩm khác nhau về phong cách thời điểm viết hoàn toàn khác nhau lại cùng nhau đứng trong nhóm đầu. Lúc này giới âm nhạc mới thực sự bắt đầu thay đổi thái độ nhìn nhận Tinh Dạ. Đây không còn là hiện tượng một bài hát may mắn hay một người được nâng đỡ cẩn thận. Đây là một nghệ sĩ thực sự có khả năng liên tục tạo ra tác phẩm chất lượng được khán giả yêu thương một cách tự nhiên. Một bài phân tích chuyên ngành viết: Tinh Dạ hiện tại vẫn chưa thể gọi là ca sĩ hàng đầu. Kỹ thuật sân khấu còn nhiều điểm cần cải thiện kinh nghiệm chưa nhiều danh tiếng chưa thực sự lớn giải thưởng còn hầu như chưa có. Nhưng tốc độ trưởng thành và sự ổn định trong chất lượng tác phẩm là điều cực kỳ hiếm gặp. Nếu duy trì được đà phát triển này trong vài năm tới cậu ấy chắc chắn sẽ trở thành một trong những nhân vật trung tâm của làng nhạc và là ứng viên nặng ký cho mọi giải thưởng lớn nhất. Mặc dù không nhắc thẳng tên Giải Kim Bài nhưng ai hiểu về quy luật phát triển nghệ sĩ đều biết đó chính là con đường dẫn đến vinh quang cao quý nhất. Không thể nhảy qua các bậc thang không thể đi tắt phải từng bước xây dựng tích lũy tác phẩm khán giả danh tiếng và sự trưởng thành trong chính con người mình.

Tối hôm đó Tinh Dạ mở bảng xếp hạng nhìn thấy tên mình ở vị trí thứ chín rồi đóng trang web đi thay vì ngắm nghía như trước. Cậu đã hiểu rõ mười vị trí đầu chỉ là một dấu mốc nhỏ trên đường đi chứ không phải đích đến. Cậu cần nhiều bài hát hơn nhiều sân khấu hơn nhiều năm cống hiến hơn và quan trọng nhất là phải luôn giữ được chính mình ngay cả khi mọi thứ thay đổi. Điện thoại rung Lục Trạch nhắn tin đơn giản: Chúc mừng. Tinh Dạ trả lời: Cảm ơn anh em sẽ cố gắng hơn nữa. Một lát sau tin nhắn thứ hai đến: Đừng vội nghĩ đến giải thưởng hay danh tiếng quá sớm. Tinh Dạ hỏi lại: Vậy em nên nghĩ đến gì bây giờ. Lục Trạch trả lời ngay lập tức: Nghĩ xem bài tiếp theo em sẽ viết gì nói lên điều gì mới. Tinh Dạ đọc dòng chữ đó mỉm cười to cả phòng: Em biết rồi anh em sẽ không ngừng lại đâu.

Cùng thời điểm đó danh sách đề cử giải âm nhạc cấp ngành chính thức được công bố. Tinh Dạ có tên trong hạng mục Nghệ sĩ mới xuất sắc. Đây chưa phải giải thưởng lớn nhất nhưng đối thủ cạnh tranh đều cực kỳ mạnh. Mỗi người đều có thành tích ấn tượng lượng người hâm mộ đông đảo và sự ủng hộ lớn từ các công ty lớn. Không có ai yếu không có chỗ dễ thắng. Người quản lý hỏi Tinh Dạ: Em có hồi hộp không. Có rất nhiều. Muốn thắng chứ. Tất nhiên rồi ai lại không muốn chiến thắng. Nhưng dường như em cũng không quá buồn nếu không thắng lần này. Tại sao lại nghĩ vậy. Vì đây mới chỉ là khởi đầu của em mà còn rất nhiều năm rất nhiều cơ hội và quan trọng nhất là em còn phải học hỏi và trưởng thành nhiều hơn nữa những người đang cạnh tranh với em ngay bây giờ.

Tại văn phòng Tinh Vân Lục Trạch cầm danh sách đề cử xem kỹ từng cái tên. Đối thủ đều mạnh thật có thực lực có sự chuẩn bị chu đáo. Không có chuyện Tinh Dạ được ưu ái hay dễ dàng đi đến chiến thắng. Và đó chính là điều tốt nhất có thể xảy ra. Bởi một giải thưởng thực sự có giá trị chỉ khi người chiến thắng phải thực sự cạnh tranh phải cố gắng hết sức mình và phải vượt qua những người mạnh thật sự chứ không phải thắng trong một cuộc thi không có đối thủ xứng đáng. Dương Khải hỏi: Chúng ta có cần chạy truyền thông hỗ trợ mua bình luận tốt tạo dư luận ủng hộ để tăng cơ hội thắng không. Lục Trạch lắc đầu kiên định: Không làm gì cả. Chúng ta không can thiệp vào kết quả. Nếu thắng hoàn toàn nhờ tác phẩm và sự yêu thương của khán giả. Nếu không thắng cũng hoàn toàn bình thường chúng ta chúc mừng người chiến thắng rồi quay lại phòng thu tiếp tục làm nhạc tốt hơn. Bởi vì con đường của Tinh Dạ chưa phải là con đường của người đã đứng trên đỉnh. Cậu ấy mới chỉ vừa bước vào khu vực nơi những người mạnh thật sự bắt đầu nhìn thấy cậu. Và từ đây về sau mỗi bước đi sẽ khó khăn nặng nề và đầy thử thách hơn rất nhiều lần trước.

Cuộc chiến giành sự công nhận thực sự mới chỉ vừa mở ra và phía trước còn những đối thủ mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang chờ đợi.

Hết chương 628.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 629  Lần Đầu Đứng Trước Cửa Giải Thưởng



Lễ trao giải âm nhạc cấp ngành diễn ra cuối tuần. Đây chưa phải giải thưởng cao nhất nhưng với Tinh Dạ ý nghĩa lại lớn hơn bất kỳ bảng xếp hạng hay chương trình truyền hình nào. Lần đầu tiên tên cậu chính thức xuất hiện trong danh sách đề cử được công nhận bởi toàn ngành. Tinh Dạ đến sớm ngồi yên trong khu vực nghệ sĩ trẻ xung quanh đều những gương mặt đã có nhiều năm kinh nghiệm vài album hàng triệu người theo dõi trong khi cậu mới chỉ thực sự bắt đầu con đường này chưa lâu. Cậu ngồi thẳng hai tay đặt trên đầu gối cố gắng giữ bình tĩnh nhưng tim vẫn đập nhanh hơn bình thường.

Người quản lý cúi xuống hỏi nhẹ: Căng thẳng lắm phải không. Một chút thôi. Rất muốn thắng phải không. Rất muốn thật. Nhưng sao trông em lại có vẻ nghĩ nhiều vậy. Tinh Dạ mỉm cười hơi nhíu mày: Em biết rõ mình chưa chắc thắng hơn ai ở đây. Vậy vẫn hồi hộp chứ. Có chứ anh em cũng chỉ là con người bình thường thôi mà. Người quản lý vỗ nhẹ vai cậu mỉm cười: Đúng vậy ai cũng như ai khi đứng trước lần đầu.

MC bắt đầu công bố các hạng mục từng tên một hiện ra trên màn hình lớn. Tinh Dạ dừng nói chuyện mắt không rời màn hình cho đến khi hạng mục Nghệ sĩ mới nổi bật của năm được gọi. Tên Tinh Dạ hiện ra cùng ba đối thủ khác tiếng vỗ tay vang lên đủ để cậu cảm nhận được sự công nhận dù chưa lớn lao. MC giới thiệu ngắn gọn thành tích từng người rồi mở phong bì chờ đợi lan tỏa khắp hội trường: Người chiến thắng là Tống Minh Viễn. Tiếng vỗ tay bùng nổ mạnh mẽ Tống Minh Viễn đứng lên cúi chào mọi người bước lên sân khấu nhận giải. Tinh Dạ cũng vỗ tay nụ cười chân thành dù trong lòng có một khoảng trống nhẹ nhàng tiếc nuối. Người quản lý hỏi sau khi mọi thứ yên ổn: Ổn chứ. Em ổn. Tiếc chứ. Có hơi tiếc thật. Buồn không. Cũng có một chút nhưng người ta thắng xứng đáng thì mình phải chúc mừng chứ không thể làm gì khác.

Sau lễ trao giải phóng viên tìm đến hỏi thẳng thắn: Anh có thất vọng vì không giành được giải thưởng lần này không. Tinh Dạ trả lời thành thật: Có một chút thất vọng vì ai cũng muốn mình được công nhận. Vậy anh có nghĩ mình xứng đáng hơn người chiến thắng hôm nay không. Không hoàn toàn không nghĩ vậy. Câu trả lời khiến phóng viên ngạc nhiên Tinh Dạ giải thích tiếp: Tống Minh Viễn hoạt động nhiều năm có nhiều tác phẩm chất lượng và sự yêu thích của khán giả rất lớn anh ấy thắng hoàn toàn xứng đáng. Còn tôi tôi mới chỉ đi được một đoạn đường rất ngắn còn vô số thứ phải học hỏi và cải thiện. Vậy anh sẽ cố gắng giành giải này năm sau chứ. Tinh Dạ suy nghĩ một lát rồi trả lời: Không phải cố gắng giành giải mà cố gắng làm nhạc tốt hơn. Khi tác phẩm đủ tốt khi sự đóng góp đủ ý nghĩa thì giải thưởng mới thực sự có giá trị chứ không phải bản thân cái cúp hay tờ giấy đó làm người nghệ sĩ trở nên vĩ đại hơn.

Đoạn phỏng vấn nhanh chóng lan tỏa trên mạng xã hội. Điều khiến mọi người ấn tượng không phải lời nói hoa mỹ hay thái độ quá cao siêu mà chính sự bình tĩnh trung thực và không hề có chút đổ lỗi hay bất mãn. Người ta nói cậu này có tư duy chín chắn thái độ đúng đắn chắc chắn sẽ đi rất xa. Lục Trạch cũng xem hết đoạn phỏng vấn anh không gửi lời chúc mừng thông thường mà chỉ nhắn một câu duy nhất: Câu cuối em nói rất đúng. Tinh Dạ hỏi lại câu nào ạ. Nếu đủ tốt giải thưởng sẽ tự có ý nghĩa. Tinh Dạ mỉm cười nhìn màn hình trả lời: Em sẽ ghi nhớ điều đó mãi trong lòng.

Trong khi đó mảng điện ảnh cũng đến giai đoạn quan trọng nhất. Bộ phim Tinh Vân chính thức hoàn thành toàn bộ hậu kỳ. Lục Trạch ngồi một mình trong phòng chiếu riêng xem hết từ đầu đến cuối không ai nói một lời suốt hai tiếng. Khi đèn bật sáng đạo diễn run rẩy chờ đợi nhận xét: Anh thấy thế nào ạ. Lục Trạch im lặng vài giây rồi nói thẳng thắn: Phim rất tốt nhưng có ba đoạn nhịp hơi chậm kéo dài cảm xúc không cần thiết. Đạo diễn lập tức mở sổ ghi chép hỏi kỹ chỗ nào. Lục Trạch chỉ ra chính xác từng vị trí rồi nói: Không cần quay lại cũng không cần thay đổi nội dung chỉ cần cắt bớt một chút thời lượng mỗi đoạn là nhịp phim sẽ căng và cuốn hút hơn nhiều. Đạo diễn xem lại rồi gật đầu ngay lập tức: Đúng vậy anh nói đúng em sẽ chỉnh sửa ngay. Lục Trạch bổ sung sau khi chỉnh sửa xong bản này có thể đưa đi kiểm duyệt chính thức được rồi. Đạo diễn thở phào nhẹ nhõm đây là bộ phim đầu tiên anh thực sự cảm thấy trưởng thành từ khi làm việc với Lục Trạch và Tinh Vân.

Ngày phát hành chính thức được công bố đúng như dự đoán hai bộ phim đối thủ ra mắt cùng ngày. Truyền thông lập tức bùng lên so sánh mọi thứ từ quy mô ngân sách diễn viên thương hiệu đến triển vọng doanh thu. Một bên là công ty lớn có nhiều năm kinh nghiệm nguồn lực vô biên bên kia là Tinh Vân công ty trẻ đang nổi lên mạnh mẽ nhưng còn chưa có tác phẩm điện ảnh nào chứng minh được sức hút tại phòng vé. Không ai dám chắc kết quả sẽ nghiêng về phía nào. Lục Trạch ra lệnh chuẩn bị ba bộ phương án chi tiết cho ba trường hợp khác nhau: Thắng hòa và thua. Dương Khải ngạc nhiên: Thua cũng chuẩn bị kỹ lưỡng vậy. Đương nhiên phải chuẩn bị. Vậy nếu kết quả không tốt chúng ta có chạy chiến dịch truyền thông giải thích hay tạo dư luận bênh vực không. Hoàn toàn không. Không đổ lỗi cho bất kỳ lý do nào. Vậy chúng ta sẽ làm gì. Phân tích thật khách quan tìm ra chính xác nguyên nhân tại sao thua dù đó là lý do khó nghe nhất sau đó rút kinh nghiệm để bộ phim sau tốt hơn nhiều lần. Lục Trạch nhìn lịch phát hành trên màn hình giọng chắc chắn: Chúng ta không thể kiểm soát được tất cả mọi thứ trên thị trường nhưng chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát thái độ và sự chuẩn bị của chính mình.

Phía công ty đối thủ họ cũng không còn xem thường Tinh Vân nữa sau khi xem xong trailer và phân tích đội ngũ nhân sự. Người đứng đầu bộ phận chiến lược nói thẳng: Phim của họ có chất lượng thực sự câu chuyện hình ảnh và cách xây dựng tâm lý nhân vật đều rất tốt. Nhưng điểm yếu lớn nhất của họ là thương hiệu chưa mạnh ngân sách quảng bá quá nhỏ. Vậy chúng ta đẩy mạnh ưu thế này tung toàn bộ nguồn lực có thể chiêu đãi chiến dịch quảng bá phủ sóng toàn quốc để khi người dân đi xem phim họ nghĩ đến tên chúng ta trước. Chiến dịch lớn ngay lập tức được triển khai quy mô khổng lồ khiến mọi người nhận ra khoảng cách về nguồn lực thực sự quá lớn. Tinh Vân hoàn toàn không thể cạnh tranh theo cách này nhưng Lục Trạch vẫn bình tĩnh không hề hoảng hay muốn chạy theo đuổi chiêu trò.

Cùng lúc đó Tần Mộc Tuyết đang quay một cảnh cực kỳ khó đòi hỏi sự thay đổi cảm xúc mạnh mẽ và tinh tế trong thời gian rất ngắn. Cô đã quay năm lần rồi vẫn chưa thực sự đạt được trạng thái hoàn hảo. Đạo diễn hỏi nhẹ nhàng: Em có muốn nghỉ giải lao một chút thư giãn tinh thần rồi quay lại không. Tần Mộc Tuyết lau mồ hôi lắc đầu kiên định: Không cần đâu anh cho em thử lại một lần nữa. Lần thứ sáu khi cảnh kết thúc cả đoàn phim im lặng vài giây rồi vỗ tay thầm cô đã làm được hoàn hảo đến mức người xem cảm thấy đau thay nhân vật. Sau khi nghỉ Tần Mộc Tuyết mở điện thoại thấy tin nhắn từ Lục Trạch: Nghe nói hôm nay em gặp cảnh rất khó đấy. Cô trả lời: Anh nghe từ ai vậy. Dương Khải báo cáo tiến độ công việc thôi. Vậy anh biết rồi còn nhắn tin làm gì. Để hỏi em có mệt không. Tần Mộc Tuyết ngắm dòng chữ đó rất lâu lòng ấm áp lạ thường rồi trả lời: Có mệt thật. Lục Trạch: Nếu mệt thì tối nay nghỉ sớm đi đừng làm việc thêm nữa. Tần Mộc Tuyết cười: Không được đâu anh mai còn lịch quay sớm mà. Lục Trạch: Vậy tối nay chỉ ăn tối nghỉ ngơi không được xem kịch bản không được luyện diễn xuất nữa nghe chưa. Tần Mộc Tuyết mỉm cười vui vẻ trả lời: Anh định quản lý em à. Lần này Lục Trạch im lặng một lát mới trả lời: Nếu em cho phép thì anh rất vui được như vậy. Tần Mộc Tuyết nhìn màn hình gương mặt tự nhiên đỏ ửng lên tim đập nhanh hơn cô không trả lời thêm gì nhưng cũng không hề xóa hay bỏ qua dòng tin nhắn đó.

Đêm ấy Lục Trạch ngồi một mình trong văn phòng trước mặt ba tập tài liệu dày dặn tương ứng cho ba mảng kinh doanh chính của công ty. Tinh Dạ đang trưởng thành vượt kỳ vọng dù chưa thắng giải nhưng thái độ và lộ trình đều hoàn toàn đúng. Tần Mộc Tuyết ngày càng chứng minh năng lực diễn xuất và sự trưởng thành trong nghề. Bộ phim điện ảnh sắp ra mắt tạo được sự chú ý lớn và chuẩn bị tốt nhất có thể. Tác phẩm mới của Vô Danh cũng sắp đến giai đoạn công bố. Tinh Vân thực sự đã bước lên một tầm cao mới có sức ảnh hưởng thực sự trên nhiều lĩnh vực khác nhau. Nhưng đúng vào lúc mọi thứ có vẻ thuận lợi nhất một email quan trọng vừa đến. Một tập đoàn giải trí lớn nhất nước chính thức gửi lời mời hợp tác chiến lược dài hạn. Điều kiện cực kỳ hấp dẫn nguồn vốn dồi dào kênh phân phối phủ khắp toàn quốc hệ thống truyền thông mạnh mẽ không ai sánh bằng. Đổi lại họ yêu cầu Tinh Vân nhường một phần quyền ra quyết định và kiểm soát đối với tất cả các dự án hợp tác trong tương lai. Lục Trạch đọc kỹ toàn bộ hợp đồng từ đầu đến cuối không bỏ sót một điều khoản nào. Anh không lập tức từ chối cũng không đồng ý ngay lập tức. Anh đặt tài liệu xuống bàn nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố vẫn rực rỡ đèn điện ban đêm suy nghĩ sâu sắc. Nếu chấp nhận Tinh Vân sẽ phát triển nhanh hơn nhiều năm rút ngắn khoảng cách với các công ty lớn ngay lập tức. Nếu từ chối mọi thứ sẽ phải tiếp tục từng bước từng bước tự xây dựng tự vật lộn theo tốc độ của riêng mình. Nhưng nếu chấp nhận thì từ đây về sau không còn mọi thứ theo ý mình nữa Tinh Vân có thể phát triển nhanh nhưng sẽ không còn là Tinh Vân mà mọi người đã cố gắng xây dựng từ những ngày đầu. Lựa chọn này cực kỳ khó và sẽ định đoạt toàn bộ tương lai của công ty trong nhiều năm tới. Một công ty khi còn nhỏ muốn phát triển lớn mạnh đôi khi khó nhất không phải là nắm bắt cơ hội mà chính là biết cơ hội nào nên từ chối để giữ vững những giá trị cốt lõi tạo nên chính mình.

Hết chương 629.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 630  Không Bán Quyền Chủ Động



Bản hợp đồng nằm trên bàn suốt cả buổi sáng. Dương Khải đã đọc đi đọc lại ba lần, từng điều khoản đều rõ ràng và hấp dẫn đến mức khó có thể từ chối. "Điều kiện tài chính cực kỳ tốt, vốn đủ lớn, kênh phát hành phủ khắp mọi miền, thậm chí còn hỗ trợ đưa phim ra nước ngoài". Lục Trạch vẫn ngồi yên mắt nhìn dòng chữ quan trọng nhất ở phần cuối. "Đổi lại họ muốn quyền ưu tiên tham gia mọi dự án lớn và quyền phủ quyết các quyết định thương mại quan trọng". "Không ký". Lục Trạch nói chắc chắn ngay lập tức. "Ngay cả khi họ nâng mức đầu tư cao hơn nữa?". "Không". "Nếu chúng ta thương lượng điều chỉnh điều khoản?". "Có thể nói chuyện nhưng giới hạn rõ ràng: Tuyệt đối không giao quyền quyết định nội dung, không can thiệp vào tác phẩm, không kiểm soát nghệ sĩ". Dương Khải gật đầu hiểu rõ ranh giới mà Lục Trạch không bao giờ muốn vượt qua.

Cuộc đàm phán kéo dài ba ngày căng thẳng. Đối phương liên tục nâng điều kiện hứa hẹn nhiều lợi ích lớn hơn, Tinh Vân vẫn kiên trì giữ vững nguyên tắc của mình. Cuối cùng hai bên thống nhất một hình thức hợp tác khác: Không đầu tư mua cổ phần hay tham gia quản lý công ty mà hợp tác theo từng dự án cụ thể. Đối phương cung cấp nguồn lực tài chính và hệ thống phân phối, Tinh Vân hoàn toàn giữ quyền sáng tạo sản xuất và quản lý nhân sự. Lợi nhuận chia sẻ rõ ràng cho từng dự án, không có quyền phủ quyết dài hạn, không có quyền can thiệp vào nội dung hay nghệ sĩ. Dương Khải nhìn bản hợp đồng cuối cùng thở phào: "Cách này an toàn hơn nhiều và chúng ta vẫn hoàn toàn chủ động". Lục Trạch đồng ý: "Chúng ta cần đối tác mạnh nhưng không bao giờ cần người thay chúng ta quyết định tương lai của chính mình".

Tin tức hợp tác được công bố và thu hút sự chú ý của toàn ngành. Có người nói Tinh Vân cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa vững chắc, có người phân tích sâu hơn: "Không phải dựa vào ai mà đây là dấu hiệu Tinh Vân thực sự có giá trị nếu không có giá trị thực sự thì không có ai chịu ngồi xuống đàm phán với những điều khoản tôn trọng quyền chủ động như vậy".

Trong khi đó tác phẩm mới của Vô Danh chính thức ra mắt. Không có quảng cáo lớn không có sự kiện rầm rộ, chỉ thông báo lịch phát hành đơn giản. Nhưng ngay ngày đầu lượng độc giả truy cập đã vượt dự kiến rõ rệt. Ngày thứ hai các diễn đàn văn học sôi nổi thảo luận, ngày thứ ba xuất hiện các bài phân tích đa chiều: Người khen cấu trúc mới lạ và tư duy sâu sắc, người chê phần đầu diễn giải chậm và thiếu sự hấp dẫn tức thời. Biên tập viên gọi Lục Trạch báo cáo: "Một số độc giả phản ánh phần đầu hơi chậm có cần chỉnh sửa hay bổ sung thêm chi tiết để thu hút nhanh hơn không". Lục Trạch trả lời thẳng: "Không chỉnh sửa gì cả. Tác phẩm văn học không phải bài hát ba phút hay clip ngắn vài chục giây, người đọc cần thời gian để đi cùng nhân vật và câu chuyện. Nếu tác phẩm đủ tốt thì những người thực sự cần nó sẽ hiểu và yêu thích. Một tác phẩm muốn sống lâu phải chịu được tranh luận và khác biệt quan điểm".

Ở mảng âm nhạc Tinh Dạ cũng gặp trở ngại tương tự. Bài hát Không Phải Ai Cũng Có Thể Giữ Mình đã leo lên vị trí thứ bảy khi một ca khúc mới của ngôi sao hàng đầu ra mắt với chiến dịch quảng bá khổng lồ, lượt nghe tăng vọt đẩy bài hát của Tinh Dạ xuống vị trí thứ chín. Một số trang tin lập tức viết tiêu đề: Hiện tượng Tinh Dạ bắt đầu hạ nhiệt? Người quản lý lo lắng hỏi: "Chúng ta có cần giải thích hay phản bác lại không?". Tinh Dạ lắc đầu: "Không cần đâu anh". "Những lời đó không đúng sự thật mà". "Tôi biết, người khác cũng sẽ biết khi họ thực sự lắng nghe bài hát". "Em không cảm thấy khó chịu chút nào sao". "Có chứ tất nhiên là có nhưng khó chịu là cảm xúc cá nhân, còn trả lời hay không thì là quyết định của lý trí. Để tác phẩm tự nói lên tiếng nói của mình là đủ rồi".

Tối hôm đó thay vì nghỉ ngơi hay xem bảng xếp hạng Tinh Dạ đến phòng thu một mình. Cậu mở bản nhạc cũ bài hát mà Lục Trạch từng nhận xét còn thiếu cảm xúc chân thực và sự trưởng thành trong cách thể hiện và hát lại. Lần một lần hai lần ba.. Không để ý đồng hồ không nghĩ đến ai khác chỉ cố gắng hiểu sâu hơn từng lời từng nốt như đang nói lại chính mình sau bao thay đổi. Đến gần nửa đêm cậu mới dừng lại hài lòng hơn bao giờ hết. Người quản lý ngạc nhiên: "Ngày mai em đâu có lịch làm việc sớm mà cố gắng thế này". Tinh Dạ mỉm cười đáp: "Vì lần trước khi hát bài này tôi còn chưa đủ tốt. Bây giờ tôi muốn biết nếu làm lại từ đầu tôi có thể tiến bộ bao nhiêu, có thể gần hơn với phiên bản hoàn hảo bao nhiêu".

Cùng lúc đó Trần Quân Hạo ngôi sao lớn nhất làng nhạc hiện nay cũng chuẩn bị ra mắt album mới. Đội ngũ của anh đã chú ý đến sự phát triển của Tinh Dạ. Trợ lý hỏi: "Chúng ta có nên điều chỉnh lịch phát hành để tránh đụng độ hay không?". Trần Quân Hạo xem xét số liệu rồi lắc đầu: "Không cần. Hiện tại cậu ấy vẫn chưa thực sự là đối thủ ngang tầm với chúng ta". "Vậy chúng ta không cần đề phòng gì sao". "Không nên đánh giá thấp ai nhưng cũng không cần quá vội vàng. Cậu ấy đang tiến bộ rất tốt và rất đúng hướng, để cậu ấy có thời gian phát triển. Khi chúng ta thực sự gặp nhau ở những giải thưởng lớn hay cuộc cạnh tranh đỉnh cao thì lúc đó đấu mới thực sự công bằng và ý nghĩa". Lời nói ấy thể hiện tư duy của người đứng đầu: Những người mạnh thật sự không vội vàng dập tắt người mới, họ biết con đường còn dài và muốn đứng ở đỉnh phải có đủ năng lực giữ vị trí đó nhiều năm chứ không chỉ thắng một thời điểm ngắn ngủi.

Ba tuần sau ngày công chiếu bộ phim của Tinh Vân cuối cùng cũng đến. Ngay từ sáng sớm các rạp phim đã đông đúc nhưng phần lớn khán giả đều chọn phim của đối thủ công ty lớn có thương hiệu mạnh và chiến dịch quảng bá khổng lồ. Suất đầu tiên phim đối thủ gần kín chỗ trong khi phim Tinh Vân tỷ lệ lấp đầy thấp hơn đáng kể. Dương Khải lo lắng: "Khoảng cách ban đầu quá lớn". Lục Trạch vẫn bình tĩnh: "Điều này hoàn toàn bình thường, đây mới chỉ là suất đầu tiên mọi người còn theo thói quen và sự nổi tiếng mà chọn phim".

Sau khi suất đầu kết thúc những đánh giá đầu tiên xuất hiện đa dạng: "Không phải phim thương mại kịch tính liên tục, nửa đầu diễn giải chậm nhưng rất sâu, phần cuối bùng nổ và đầy ý nghĩa, diễn xuất của dàn diễn viên vượt ngoài mong đợi". Điểm số ban đầu ở mức khá cao không phải tuyệt đối nhưng tỷ lệ người xem giới thiệu cho bạn bè rất cao. Đến chiều tỷ lệ lấp đầy bắt đầu tăng, tối nhiều rạp phải bổ sung thêm suất chiếu. Dương Khải mỉm cười báo cáo: "Chúng ta đang đi lên từng chút một". Lục Trạch vẫn giữ thái độ thận trọng: "Chưa có gì chắc chắn đâu, hãy chờ xem doanh thu ngày mai".

Sáng hôm sau doanh thu ngày đầu được công bố: Phim đối thủ đứng đầu, phim Tinh Vân thứ hai. Khoảng cách còn lớn nhưng không quá xa mức dự đoán tồi tệ. Với một công ty mới chưa từng làm phim đây là kết quả rất đáng ghi nhận. Nhưng Lục Trạch không hề ăn mừng hay tự mãn, anh xem xét chỉ số quan trọng hơn: Tỷ lệ đánh giá khán giả đạt 8, 7 trên 10 và tỷ lệ người xem hài lòng muốn xem lại hoặc giới thiệu phim cho người khác ngày càng tăng. "Đây mới là chỉ số thực sự đáng mừng". Dương Khải hỏi: "Cậu có vẻ vẫn chưa thực sự vui?". "Vui chứ nhưng trận chiến này mới chỉ bắt đầu".

Ngày thứ hai khoảng cách doanh thu thu hẹp rõ rệt. Ngày thứ ba phim Tinh Vân vượt đối thủ về tốc độ tăng trưởng. Ngày thứ tư nhiều hệ thống rạp phim quyết định tăng số suất chiếu cho Tinh Vân và giảm dần cho phim đối thủ. Truyền thông cũng thay đổi thái độ và tiêu đề bài viết từ Công ty mới đối đầu ông lớn thành Tinh Vân tạo bất ngờ lớn tại phòng vé. Dù vậy chưa ai dám nói Tinh Vân đã thắng bởi cuộc đua phòng vé kéo dài nhiều tuần và đối thủ vẫn còn nguồn lực rất lớn để phản công.

Tần Mộc Tuyết cũng lặng lẽ đi xem phim ở một rạp đông người để cảm nhận phản ứng của khán giả bình thường. Sau khi xem xong cô nhắn cho Lục Trạch: "Phim rất hay, em thích đoạn cuối nhất". "Anh cũng vậy, đó là đoạn phim thực sự nói lên thông điệp mà cả đoàn muốn gửi gắm". "Anh có căng thẳng không khi chờ đợi kết quả thế này?". "Có chứ anh cũng là người bình thường mà". "Em tưởng anh không bao giờ biết căng thẳng và lo lắng". "Không phải không biết mà phải học cách kiểm soát và biến nó thành động lực làm việc tốt hơn". Tần Mộc Tuyết mỉm cười nhắn lại: "Vậy tối nay chúng ta ăn tối cùng nhau để chúc mừng được không?". "Được chứ".

Buổi tối hai người gặp nhau ở một quán ăn nhỏ yên tĩnh không sang trọng không ai biết họ. Tần Mộc Tuyết nâng ly nước trái cây: "Chúc mừng chúng ta đã làm được một bộ phim tốt". "Chưa thắng đâu". "Nhưng ít nhất chúng ta cũng không thua và đang tiến về phía trước". Lục Trạch bật cười đồng ý: "Đúng vậy, điều đó cũng đủ để vui rồi". Hai người ngồi bên nhau nói chuyện bình thường về phim về công việc về những điều đơn giản trong cuộc sống. Đối với Lục Trạch khoảnh khắc bình dị này lại rất đặc biệt, anh nhận ra mình thực sự mong chờ những cuộc gặp như thế này không phải vì công việc mà đơn giản vì người đối diện là Tần Mộc Tuyết.

Đêm đó doanh thu ngày thứ tư được cập nhật chính thức: Phim Tinh Vân vươn lên vị trí số một trong ngày. Khoảng cách không lớn nhưng đủ để tạo tiếng vang lớn và khiến toàn ngành chú ý. Lần đầu tiên một dự án điện ảnh của công ty trẻ Tinh Vân đứng đầu bảng doanh thu phòng vé. Dương Khải gọi điện báo giọng vui: "Lục tổng chúng ta đứng đầu rồi!". Lục Trạch nhìn số liệu mỉm cười nhẹ rồi trả lời: "Tốt lắm, nhưng ngày mai chúng ta vẫn phải làm việc bình thường, không được tự mãn". "Em hiểu rồi".

Phía công ty đối thủ họp khẩn cấp ngay trong đêm. Họ đã nhận ra một điều quan trọng: Tinh Vân không thắng nhờ thương hiệu hay quảng bá mà thắng nhờ chất lượng thực sự của tác phẩm. Nếu cứ để cuộc đua kéo dài thì chất lượng sẽ ngày càng tỏa sáng và khoảng cách có thể đảo chiều hoàn toàn. Và từ ngày thứ năm họ quyết định thay đổi chiến lược hoàn toàn họ sẽ tung ra một đợt phản công mạnh mẽ và quyết liệt với mọi nguồn lực có thể huy động được.

Hết chương 630.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 631  Phòng Vé Không Có Chỗ Cho May Mắn

Ngày thứ năm. Bảng doanh thu được cập nhật lúc sáng sớm. Phim của Tinh Vân vẫn đứng đầu doanh thu ngày. Nhưng khoảng cách với đối thủ chỉ vừa đủ thắng chứ không hơn hẳn. Không phải thắng áp đảo. Đó mới chính là điểm khiến Lục Trạch chú ý nhất. Dương Khải đưa báo cáo: Hôm qua chúng ta đứng đầu nhưng số suất chiếu vẫn ít hơn họ nhiều. Lục Trạch xem số liệu: Vậy doanh thu cao hoàn toàn nhờ tỷ lệ lấp đầy gần như trọn chỗ từng suất. Đúng vậy. Nghĩa là khán giả chủ động chọn phim của chúng ta chứ không phải ai bảo xem hay có nhiều suất dễ xem hơn. Đây mới là tín hiệu tốt nhất. Nếu chỉ nhờ quảng bá lớn phim có thể nổi tiếng vài ngày rồi quên ngay. Nhưng khi khán giả tự tìm đến, tự chia sẻ, tự xếp hàng mua vé thì đó mới là sức mạnh thực sự.

Đến trưa đối thủ chính thức phản công mạnh mẽ. Họ ngay lập tức tăng suất chiếu ở những khung giờ vàng đẹp nhất, ưu tiên các rạp lớn trung tâm thành phố, thậm chí yêu cầu giảm suất của phim Tinh Vân để nhường chỗ cho họ. Chỉ trong một buổi chiều bảng doanh thu lập tức thay đổi rõ rệt, đối thủ vượt lên trở lại vị trí đầu. Dương Khải hỏi: Chúng ta có cần liên hệ các hệ thống rạp để yêu cầu công bằng hay đàm phán thêm suất không. Lục Trạch lắc đầu chắc chắn: Không cần. Nhưng nếu họ tiếp tục thế này chúng ta sẽ càng mất suất hơn. Để số liệu và khán giả nói chuyện thay chúng ta. Nếu cứ mất suất dần thì sao. Phim thực sự hay thì khán giả sẽ đòi xem, rạp phim thấy có lời họ sẽ tự trả lại suất cho chúng ta thôi. Dương Khải nhìn anh: Anh thực sự tin chắc điều đó xảy ra không. Lục Trạch trả lời bình thản: Không hoàn toàn chắc chắn. Nhưng hiện tại chúng ta không có cách nào tốt hơn ngoài việc chứng minh chất lượng bằng chính số khán giả thực sự đến xem.

Tối đến điều Lục Trạch dự đoán dần thành hiện thực. Suất chiếu còn lại của phim Tinh Vân gần như kín chỗ hết. Nhiều rạp bắt đầu nhận được yêu cầu thêm suất từ người xem, có rạp còn chủ động đề nghị mở thêm hai suất khuya dù không được yêu cầu trước. Bộ phận phát hành báo cáo vui mừng: Khán giả đang tìm phim chúng ta nhiều hơn cả hệ thống rạp chuẩn bị. Lục Trạch vẫn thận trọng: Xác nhận lại kỹ xem thực sự đủ người xem hay chỉ vài người hỏi thôi. Nửa tiếng sau kết quả trả về: Hai suất thêm cũng bán hết vé ngay lập tức. Lúc này mới chính thức tăng suất đều khắp hệ thống. Không do quan hệ tốt, không do ép buộc hay trả tiền cao hơn mà đơn giản vì rạp phim thấy phim này bán được vé và kiếm được tiền.

Ngày thứ sáu. Phim Tinh Vân tạm xuống vị trí thứ hai về doanh thu ngày nhưng khoảng cách tổng tích lũy đang thu hẹp từng chút một. Điểm đánh giá từ khán giả vẫn giữ ở mức rất cao, ổn định hơn hẳn phim đối thủ. Một nhà phê bình viết: Bộ phim này không thắng nhờ tiền bạc hay diễn viên nổi tiếng, mà thắng nhờ một điều rất ít phim làm được đó là khiến người xem sau khi ra rạp vẫn muốn nói về phim, vẫn khuyên người thân bạn bè đi xem. Đó là sức mạnh mà không bao giờ có thể mua được bằng bất kỳ giá nào. Lục Trạch đọc bài viết đó rồi đóng trang lại không bình luận thêm một lời nào.

Ngày thứ bảy có một điều bất ngờ xảy ra. Một số khán giả tự cắt đoạn cảnh cuối cùng kèm theo lời thoại ấn tượng thành video ngắn đăng lên mạng. Video lan truyền cực nhanh không phải vì có diễn viên nổi tiếng hay cảnh hành động hoành tráng mà vì nội dung và ý nghĩa sâu sắc của chính câu chuyện phim. Lượng người tìm kiếm tên phim tăng vọt trong vài giờ, nhiều suất chiếu tối được bán hết vé hoàn toàn. Bộ phận báo cáo: Doanh thu hôm nay có thể vượt cả ngày cao điểm đầu ra mắt. Dương Khải hỏi: Chúng ta có chạy thêm truyền thông hay đẩy mạnh gì không. Lục Trạch lắc đầu: Không cần. Để khán giả tự nói tự chia sẻ tự quyết định thay chúng ta làm mọi thứ.

Tối hôm đó số liệu doanh thu chính thức được công bố. Phim Tinh Vân trở lại đứng đầu. Lần này khoảng cách đã rộng hơn trước nhưng vẫn chưa thể gọi là thắng chung cuộc. Cuộc đua phòng vé kéo dài nhiều tuần và kết quả cuối cùng còn phụ thuộc nhiều yếu tố khác nhau.

Trong giới điện ảnh thái độ đối với Tinh Vân thay đổi rõ rệt. Một nhà sản xuất lớn từng từ chối hợp tác trước đây gọi cho Dương Khải: Dự án phim tiếp theo bên Tinh Vân chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện hợp tác chi tiết được không. Dương Khải mỉm cười trả lời: Đương nhiên là được chứ. Nhưng anh không vội vàng đồng ý ngay bất kỳ điều kiện nào. Bởi Tinh Vân bây giờ đã khác xưa, họ có đủ thành tích và vị trí để lựa chọn đối tác phù hợp thay vì phải chạy xin mọi cơ hội đến đâu cũng nhận.

Tại phòng họp công ty đối thủ không khí nặng nề khác thường. Chúng ta đã tăng gấp đôi ngân sách quảng bá, ưu tiên tất cả suất chiếu tốt nhất, huyết mọi kênh truyền thông có thể nhưng phim họ vẫn đứng vững và khán giả vẫn ngày càng nhiều hơn. Một người hỏi: Vậy chúng ta còn cách nào khác hay phải thay đổi chiến lược gì không. Người đứng đầu xem kỹ bảng số liệu rồi trả lời bình tĩnh: Không làm gì thêm cả. Mọi người ngạc nhiên: Không làm gì luôn ạ. Đúng vậy. Cuộc đua còn dài, chúng ta không cần cố gắng mọi cách để hạ họ xuống, hãy để thị trường và khán giả tự quyết định ai xứng đáng hơn. Một người khác hỏi: Nếu cuối cùng họ thực sự thắng thì sao. Ông ấy im lặng một lát rồi nói thẳng: Thì chúng ta chúc mừng họ một cách chân thành. Đó mới là tư duy của người thực sự lớn: Không thể thắng mọi trận chiến, nhưng phải luôn giữ sự công bằng và tôn trọng ngay cả khi đối đầu, đồng thời hiểu rõ lý do mình thua để không lặp lại sai lầm.

Khi điện ảnh đang cạnh tranh căng thẳng, mảng âm nhạc cũng có những tin vui. Không Phải Ai Cũng Có Thể Giữ Mình trở lại vị trí thứ tám, Ngày Mai vẫn vững vàng ở mười lăm. Hai sản phẩm khác nhau thời điểm khác nhau cùng đứng trong nhóm đầu bảng xếp hạng, mọi người bắt đầu gọi đây là tuần đặc biệt của Tinh Dạ. Nhưng chính cậu lại không mấy để ý đến thành tích này. Tinh Dạ đang tập trung chuẩn bị cho lễ trao giải quan trọng sắp tới. Lần này không còn hạng mục dành cho nghệ sĩ mới nữa, mà là hạng mục cạnh tranh rất cao cùng những tên tuổi lớn trong ngành. Cậu thậm chí chưa chắc sẽ có tên trong danh sách đề cử. Nhưng cậu rất nghiêm túc chuẩn bị cho mọi khả năng.

Người quản lý hỏi: Em có cảm thấy áp lực lớn không. Có rất nhiều. Vì lý do gì thế. Vì em ngày càng hiểu rõ giá trị và sự khó khăn của một giải thưởng thực sự. Trước đây em nghĩ chỉ cần hát tốt là đủ được công nhận. Bây giờ em mới biết phải hát tốt rất nhiều lần, rất nhiều tác phẩm, trong rất nhiều hoàn cảnh khác nhau và chứng minh được sự ổn định và tiến bộ liên tục thì mới có cơ hội.

Tại văn phòng Tinh Vân Lục Trạch nhận báo cáo tổng hợp từ ba mảng hoạt động. Phim đang giữ vững vị trí cao, âm nhạc tiếp tục phát triển ổn định, tác phẩm mới của Vô Danh ngày càng được nhiều độc giả yêu thích và thảo luận. Cả ba lĩnh vực đều có kết quả tốt đẹp nhưng cũng cùng nhau nêu lên một vấn đề chung rất thực tế: Tinh Vân đang thiếu nhân sự cấp trung và đội ngũ chuyên nghiệp đủ mạnh để theo kịp tốc độ phát triển nhanh chóng này. Dự án ngày càng nhiều, nghệ sĩ ngày càng phát triển, đối tác ngày càng lớn nên công việc quản lý và vận hành cũng tăng theo cấp số nhân. Dương Khải nói: Chúng ta cần nhanh chóng mở rộng đội ngũ, tuyển thêm quản lý, chuyên gia các bộ phận. Lục Trạch đồng ý: Đúng vậy. Không chỉ tuyển người từ bên ngoài về thôi. Chúng ta còn phải xây dựng hệ thống đào tạo bài bản để tự nuôi dưỡng nhân sự phù hợp nhất với văn hóa và yêu cầu của Tinh Vân. Dương Khải ngạc nhiên: Vậy thì cần bao lâu để có đội ngũ ổn định. Lục Trạch trả lời chắc chắn: Khoảng ba năm. Ba năm. Đúng vậy. Nếu muốn xây dựng một công ty thực sự lớn mạnh và đi xa thì không thể chỉ dựa vào một vài người giỏi nhất thời, phải có cả một hệ thống và lớp nhân sự kế cận đủ mạnh.

Một kế hoạch lớn được xây dựng ngay sau đó: Thành lập hệ thống đào tạo nội bộ Tinh Vân. Không chỉ đào tạo nghệ sĩ cách hát cách diễn mà còn xây dựng các khóa học chuyên sâu dành cho quản lý nghệ sĩ, nhà sản xuất, biên kịch, đạo diễn trẻ, nhân sự mảng âm nhạc, đội ngũ phát hành phim và truyền thông. Mục tiêu không phải ngay lập tức có nhiều người mà là tạo ra một đội ngũ thực sự hiểu rõ Tinh Vân, có đủ năng lực và tư duy để tự mình đưa ra quyết định và vận hành công việc một cách độc lập. Đây là bước tiến chậm và đòi hỏi sự kiên nhẫn nhất nhưng lại cực kỳ quan trọng cho tương lai dài hạn.

Tối đó Tần Mộc Tuyết gọi điện cho Lục Trạch hỏi vui: Phim chúng ta thắng chưa anh. Chưa thể nói thắng hoàn toàn. Nhưng đang đứng đầu đúng không. Đúng vậy. Vậy thì em chúc mừng trước đã. Lục Trạch cười: Em thực sự không thể chờ đến khi có kết quả cuối cùng được một chút sao. Vì em tin vào anh và mọi người ở Tinh Vân mà. Câu nói đơn giản nhưng đầy sự tin tưởng tuyệt đối khiến Lục Trạch im lặng vài giây vì cảm động. Tần Mộc Tuyết nhận ra: Em nói gì sai hay làm anh nghĩ gì vậy. Không đâu em nói rất đúng và rất hay. Vậy anh im lặng thế. Vì anh đang lắng nghe giọng em đó thôi. Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi Tần Mộc Tuyết cười khúc khích: Anh càng ngày càng biết nói lời ngọt ngào nhỉ. Lục Trạch cũng mỉm cười: Thì anh đang học từng ngày đó em.

Đêm đó số liệu phòng vé tiếp tục cập nhật. Phim Tinh Vân vẫn giữ vững vị trí số một tổng doanh thu đã vượt qua ngưỡng quan trọng chứng minh sức hút dài hạn tại rạp. Không phá kỷ lục nhưng đủ để mọi người công nhận một điều: Tinh Vân đã thực sự có bộ phim điện ảnh đầu tiên thành công và đứng vững hoàn toàn trên thị trường. Trong khi đó âm nhạc Tinh Dạ vẫn đang leo từng bậc thang một cách chắc chắn và tác phẩm văn học của Vô Danh ngày càng tạo được tiếng vang lớn. Ba lĩnh vực khác nhau ba chiến trường riêng biệt nhưng Tinh Vân đều đang tiến lên cùng lúc. Lục Trạch hiểu rõ một điều rất quan trọng: Thành công đầu tiên thường là lúc khó khăn thực sự mới chỉ bắt đầu. Từ bây giờ mọi người sẽ không còn hỏi Tinh Vân có thể làm được hay không nữa mà họ sẽ đặt ra câu hỏi khó hơn nhiều: Tinh Vân có thể làm được tốt như vậy bao nhiêu lần liên tiếp và giữ được bao lâu.

Hết chương 631
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 632  Sau Một Bộ Phim Là Cả Một Thị Trường

Ngày thứ mười. Bộ phim của Tinh Vân vẫn giữ được vị trí đầu bảng doanh thu ngày. Nhưng khoảng cách bắt đầu thu hẹp dần. Đối thủ không hề buông xuôi, họ liên tục điều chỉnh suất chiếu, duy trì mạnh mẽ các kênh quảng bá, các chương trình phỏng vấn diễn viên vẫn xuất hiện đều đặn trên mọi mặt trận. Đây hoàn toàn không phải một trận thắng dễ dàng hay một chiến thắng đến một cách tình cờ. Lục Trạch xem kỹ bảng số liệu: Doanh thu cuối tuần thế nào. Dương Khải đưa báo cáo chi tiết: Chúng ta vẫn đứng đầu nhưng khoảng cách không lớn hơn nhiều so với họ. Đánh giá từ khán giả và điểm số vẫn ở mức rất cao và ổn định. Lục Trạch gật đầu bình tĩnh: Vậy là đủ tốt rồi. Dương Khải hơi ngạc nhiên: Chỉ vậy thôi ạ. Chúng ta đã chứng minh được bộ phim có sức sống và khán giả thực sự yêu thích. Bây giờ là lúc phải nghĩ đến chuyện quan trọng hơn. Chuyện gì ạ. Chuyện sẽ xảy ra sau khi phim kết thúc.

Một bộ phim thực sự thành công không chỉ mang về doanh thu phòng vé. Nó còn tạo ra danh tiếng cho đạo diễn, diễn viên, biên kịch, nhà sản xuất và quan trọng nhất là xây dựng thương hiệu cho chính công ty. Sau mười ngày công chiếu, điện thoại của Tinh Vân bắt đầu reo liên tục hơn bao giờ hết. Đạo diễn có kinh nghiệm muốn đến hợp tác, diễn viên tên tuổi muốn gia nhập, nhà đầu tư lớn muốn gặp mặt trực tiếp, các nền tảng trực tuyến muốn mua bản quyền phát hành. Những công ty trước đây không thèm trả lời email của Tinh Vân bây giờ lại chủ động gọi điện đề nghị gặp gỡ. Dương Khải nhìn danh sách lịch hẹn đầy cả tuần: Tuần sau lịch của anh và Lục Trạch đã kín hết rồi. Lục Trạch nói đơn giản: Giảm bớt đi. Dương Khải ngạc nhiên: Giảm bớt ạ nhưng đây đều là những công ty lớn và có vị trí trong ngành đấy. Lục Trạch nhìn danh sách: Lớn không có nghĩa là phù hợp với chúng ta.

Một lời đề nghị đặc biệt và hấp dẫn nhất được đặt lên bàn. Một nền tảng phát hành trực tuyến lớn muốn ký hợp đồng độc quyền toàn bộ thư viện phim tương lai của Tinh Vân trong năm năm tới. Mức giá họ đưa ra cực kỳ cao đủ để Tinh Vân yên tâm về tài chính rất lâu về sau. Nhưng điều khoản độc quyền có nghĩa là Tinh Vân không được phép hợp tác hay phát hành phim thông qua bất kỳ kênh nào khác. Dương Khải cân nhắc: Chúng ta có nên ký không ạ. Lục Trạch trả lời chắc chắn: Không. Mức giá rất tốt và ổn định đấy. Tôi biết. Vậy tại sao lại từ chối. Chúng ta mới chỉ bắt đầu xây dựng thương hiệu và thị trường còn thay đổi rất nhanh. Năm năm là khoảng thời gian quá dài không ai có thể chắc chắn được xu hướng hay nền tảng nào sẽ mạnh hay tồn tại trong tương lai. Dương Khải hiểu ra: Vậy chúng ta chỉ bán bản quyền từng bộ phim riêng lẻ thôi. Đúng vậy. Giữ hoàn toàn quyền lựa chọn cho mình. Lục Trạch nhìn hợp đồng: Tiền rất quan trọng và chúng ta cũng cần tiền để phát triển nhưng quyền chủ động và tự do quyết định tương lai của chính mình thì còn quan trọng hơn nhiều.

Trong khi đó phim tại rạp vẫn tiếp tục tạo doanh thu. Ngày thứ mười hai bộ phim chính thức vượt qua một cột mốc doanh thu quan trọng. Không phá kỷ lục ngành cũng không tạo ra số liệu kinh ngạc nhưng đã vượt xa dự toán ban đầu nhiều lần. Đạo diễn nhận được vô số lời mời hợp tác lớn, ngay cả các diễn viên phụ cũng bất ngờ nổi tiếng và được khán giả yêu mến. Tinh Vân không bỏ lỡ cơ hội này, bộ phận quản lý ngay lập tức xem xét đánh giá từng người một cách cẩn thận. Nhưng họ không vội vàng ký hợp đồng dài hạn hay ép người vừa nổi làm việc liên tục. Lục Trạch đặc biệt nhắc nhở mọi người: Không vì một vai diễn thành công mà lập tức nhét họ vào mọi bộ phim tiếp theo. Hãy để họ nghỉ ngơi, hãy để khán giả có thời gian nhớ họ thay vì nhìn thấy họ liên tục đến mức nhàm chán. Đây là bài học rất đơn giản nhưng rất nhiều công ty vì lợi ích ngắn hạn thường bỏ qua và phải trả giá đắt sau đó.

Cùng thời điểm đó tác phẩm mới của Vô Danh tiếp tục tăng trưởng lượng độc giả mỗi ngày. Nhưng đi kèm với sự yêu thích là những tranh luận khác nhau ngày càng lớn. Một nhóm độc giả cho rằng tác phẩm diễn giải quá chậm thiếu sự hấp dẫn kịch tính. Nhóm khác lại chính vì sự chậm rãi, sâu lắng đó mà yêu thích tác phẩm hơn hẳn những tác phẩm chạy theo xu hướng nhanh nhạy. Hai bên tranh luận nảy lửa trên các diễn đàn văn học. Biên tập viên hỏi Lục Trạch: Chúng ta có nên để Vô Danh lên tiếng giải thích hay làm rõ ý đồ không. Lục Trạch lắc đầu: Không cần. Nhưng tranh luận đang rất lớn và có thể ảnh hưởng đến người đọc mới tìm đến tác phẩm đó. Càng nhiều người tranh luận càng tốt. Anh không sợ tác phẩm bị chia sẻ ý kiến trái ngược hay bị chê bai sao. Lục Trạch nhìn số liệu người đọc vẫn tăng đều: Miễn là mọi người còn nói về tác phẩm còn tranh luận về nội dung và ý nghĩa của nó thì tác phẩm đó vẫn còn sống và có sức ảnh hưởng. Khi mọi người im lặng không nói tốt cũng không nói xấu thì đó mới là lúc chúng ta phải lo lắng.

Buổi tối Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Hôm nay em vừa quay xong một cảnh rất khó và mệt mỏi lắm. Mệt thì nghỉ sớm đi em ạ. Không được anh ạ. Tại sao lại không được. Ngày mai em còn có cảnh khó hơn và dài hơn nhiều phải chuẩn bị. Lục Trạch đọc tin nhắn suy nghĩ vài giây rồi hỏi: Anh có thể giúp em điều gì không. Tần Mộc Tuyết trả lời rất nhanh: Có ạ. Điều gì vậy. Ngày mai đúng sáu giờ anh gọi em dậy nhé. Lục Trạch nhìn đồng hồ: Được anh nhớ rồi. Một lát sau tin nhắn khác đến: Đừng quên anh nhé. Lục Trạch mỉm cười trả lời: Anh không quên đâu.

Sáng hôm sau đúng sáu giờ cuộc gọi đến máy Tần Mộc Tuyết. Cô nghe máy giọng còn ngái ngủ mơ màng: Em nghe đây anh. Em đã dậy chưa ạ. Rồi ạ em đang ngồi trên giường đây. Thật không. Thật mà anh. Vậy thì em ngủ tiếp đi vài phút nữa cũng được. Tần Mộc Tuyết lập tức tỉnh táo hẳn: Anh anh lừa em à. Lục Trạch cười to nhẹ nhàng: Không lừa đâu anh chỉ muốn chắc em còn ngủ thì có thể nghỉ thêm chút thôi. Thôi dậy đi em ngày hôm nay còn nhiều việc phải làm lắm. Tần Mộc Tuyết im lặng một lát rồi nói nhẹ nhàng đủ để anh nghe thấy: Em biết rồi anh cảm ơn anh nhiều lắm. Lục Trạch không nói gì thêm nhưng khóe miệng anh tự nhiên nở nụ cười ấm áp.

Tình cảm giữa hai người vẫn tiến triển một cách nhẹ nhàng và bình dị. Chưa có lời tỏ tình chưa có công khai với mọi người cũng chưa có những lời hứa hẹn to lớn. Chỉ đơn giản là những điều nhỏ nhặt hàng ngày: Một cuộc gọi hỏi thăm, một tin nhắn khi mệt mỏi, một bữa ăn đơn giản bên nhau, một lần chờ nhau khi tan làm. Nhưng chính những điều bình dị chân thực đó lại làm cho khoảng cách giữa hai trái tim ngày càng gần nhau và tình cảm càng ngày càng vững chắc hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào.

Tại phòng thu Tinh Dạ đang chuẩn bị cho ca khúc tiếp theo. Cậu đã có hai bài hát liên tục đứng trong nhóm đầu bảng xếp hạng được khán giả yêu thích. Nhưng áp lực bây giờ còn lớn hơn nhiều vì mọi người đều đặt kỳ vọng cao hơn nhiều vào từng sản phẩm mới. Người quản lý hỏi: Em có muốn nghỉ ngơi một tháng để lấy lại năng lượng và suy nghĩ kỹ về dự án mới không. Tinh Dạ lắc đầu: Không anh ạ. Em không sợ nghỉ mà em sợ nếu ngừng lại mọi người sẽ quên mất em hoặc nghĩ em chỉ có thể làm được hai bài tốt. Vậy em muốn mọi người nhớ về em như thế nào. Tinh Dạ nhìn bản nhạc trong tay suy nghĩ: Em muốn mọi người nhớ rằng Tinh Dạ luôn cố gắng luôn có sản phẩm mới và luôn tiến bộ hơn chính mình ngày hôm qua chứ không chỉ nhớ hai bài hát cũ.

Lục Trạch nghe lại câu trả lời đó. Anh không ngăn cản Tinh Dạ sáng tác nhưng cũng không vội vàng cho phát hành liên tục. Viết đi thu đi hoàn thiện cho đến khi em thực sự hài lòng rồi cất vào tủ. Tinh Dạ ngạc nhiên: Cất đi không phát hành luôn ạ. Chưa vội. Vậy bao giờ thì phát hành. Khi bản thân em và cả chúng ta đều thực sự cảm thấy bài hát đó đủ tốt và xứng đáng với khán giả. Tinh Dạ gật đầu hiểu ý cậu đã quen với cách Lục Trạch làm việc từ rất lâu rồi. Không phải cứ có sản phẩm là phải tung ra thị trường ngay lập tức. Đôi khi biết giữ lại biết chờ đợi biết hoàn thiện đến mức hoàn hảo nhất cũng là một phần quan trọng trong phát triển bền vững.

Cuối tháng phim của Tinh Vân bước vào tuần thứ tư công chiếu. Doanh thu vẫn còn tốt suất chiếu giảm dần theo quy luật thông thường nhưng không hề sụt giảm mạnh hay bị kéo xuống đột ngột. Cuối cùng bộ phim kết thúc giai đoạn chiếu chính thức với thành tích vượt xa mọi dự kiến ban đầu. Không phải phim có doanh thu cao nhất năm cũng không phá kỷ lục nào của ngành. Nhưng đối với Tinh Vân đây là một cột mốc cực kỳ quan trọng. Đây là bộ phim điện ảnh đầu tiên thực sự thành công giúp Tinh Vân chính thức bước vào nhóm công ty được thị trường và toàn ngành công nhận và chú ý. Lục Trạch không tổ chức tiệc tùng lớn hay lễ ăn mừng rộn ràng. Chỉ có một cuộc họp đơn giản với toàn bộ đội ngũ tham gia dự án. Anh nhìn mọi người nói một cách chân thành: Cảm ơn tất cả mọi người đã cố gắng hết sức mình. Bộ phim này thành công và mang lại kết quả tốt đẹp. Nhưng xin mọi người đừng nghĩ chúng ta đã trở thành công ty lớn hay đã đạt đến đỉnh cao. Chúng ta chỉ vừa mới chứng minh rằng mình có thể làm được một bộ phim tốt. Bộ phim tiếp theo và những sản phẩm trong tương lai sẽ phải chứng minh một điều quan trọng hơn nhiều: Đó là thành công này không phải là may mắn mà là kết quả của năng lực thực sự và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Cả phòng đồng loạt gật đầu hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh.

Đêm đó Lục Trạch đứng một mình ngoài ban công ngắm nhìn thành phố về đêm. Điện thoại liên tục hiện lên những thông báo tốt đẹp từ ba mảng hoạt động. Mảng âm nhạc Tinh Dạ đang có cơ hội được đề cử cho một hạng mục giải thưởng rất lớn và quan trọng. Mảng văn học tác phẩm mới của Vô Danh bắt đầu đứng đầu nhiều danh sách đề cử và bình chọn quan trọng. Mảng điện ảnh có đến ba nhà đầu tư lớn cùng lúc gửi lời mời hợp tác cho dự án phim tiếp theo. Ba lĩnh vực đều đang tiến triển tốt đẹp. Nhưng ngay sau những tin vui đó lại có một email khác đến. Một công ty giải trí lâu đời và rất lớn trong ngành gửi lời mời gặp mặt trực tiếp. Không phải để hợp tác cũng không phải để đầu tư. Họ muốn mua lại một phần cổ phần của Tinh Vân. Lục Trạch đọc kỹ email rất lâu rồi tắt màn hình điện thoại. Anh hiểu rất rõ một điều: Khi một công ty bắt đầu có giá trị và vị trí trên thị trường mọi người sẽ không chỉ muốn hợp tác với nó nữa. Họ sẽ bắt đầu muốn sở hữu nó hoặc một phần quan trọng của nó. Và từ thời điểm này trở đi Tinh Vân sẽ phải đối mặt với những cuộc chơi lớn hơn những đối thủ mạnh hơn và những lựa chọn khó khăn hơn bao giờ hết.

Hết chương 632
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 633  Giá Trị Của Tinh Vân

Email đề nghị mua cổ phần vẫn nằm yên trong hộp thư đến. Lục Trạch không trả lời ngay. Anh hiểu rõ đây không đơn thuần là một lời đề nghị đầu tư thông thường. Tinh Vân vừa có bộ phim thành công vang dội, Tinh Dạ ngày càng khẳng định vị trí, Vô Danh cũng có tác phẩm mới được toàn ngành chú ý. Giá trị của công ty đã thực sự tăng lên và chính vì thế những người bên ngoài mới bắt đầu muốn bước vào chia sẻ quyền lợi cũng như ảnh hưởng. Dương Khải đọc kỹ đề nghị rồi hỏi: Họ muốn bao nhiêu phần trăm cổ phần. Mười lăm phần trăm. Đổi lại họ đưa ra một khoản vốn cực kỳ lớn đủ để chúng ta mở rộng quy mô rất nhanh chóng. Dương Khải im lặng tính nhẩm: Số tiền đó đủ để xây thêm studio hiện đại, mở rộng mạnh mẽ bộ phận điện ảnh, đầu tư đào tạo và phát triển nhiều nghệ sĩ mới, thậm chí còn đủ vốn để mua lại một số công ty nhỏ có tiềm năng. Nhưng Lục Trạch chỉ hỏi một câu quan trọng nhất: Ngoài tiền họ còn muốn những quyền lợi gì khác. Họ muốn một ghế chính thức trong hội đồng quản trị. Không được. Còn quyền xem xét và góp ý cho các dự án lớn trước khi chúng ta ra quyết định. Không được. Và quyền ưu tiên tham gia đầu tư vào mọi dự án tương lai. Cũng không được. Dương Khải nhìn anh: Vậy còn lại gì cho họ ngoài tiền ra. Lục Trạch trả lời bình thản: Chỉ có tiền thôi. Chỉ tiền thôi à. Đúng vậy. Thì chắc chắn họ sẽ không bao giờ đồng ý với điều kiện đó. Thì thôi vậy.

Cuộc gặp chính thức được tổ chức hai ngày sau. Đối phương là đại diện một tập đoàn giải trí lâu đời và lớn mạnh trong ngành, người đến gặp là Phùng Thế Thành một nhà đầu tư có tiếng và rất nhiều kinh nghiệm. Ông ta không vòng vo ngay vào vấn đề chính: Tinh Vân đang phát triển rất tốt và có nhiều tiềm năng lớn. Cảm ơn ông đã nhận xét. Nhưng để đi xa hơn và phát triển nhanh hơn các bạn chắc chắn cần rất nhiều vốn. Chúng tôi hiểu rõ điều đó. Chúng tôi hoàn toàn có thể cung cấp đủ vốn cho các bạn. Lục Trạch nhìn thẳng vào đối phương: Đổi lại mười lăm phần trăm cổ phần và một ghế trong hội đồng quản trị đúng không. Chính xác là vậy. Điều đó không được. Phùng Thế Thành hơi ngạc nhiên: Cậu thậm chí chưa hỏi xem mức giá chúng tôi đưa ra là bao nhiêu đã từ chối luôn sao. Giá tiền không phải vấn đề quan trọng nhất ở đây. Vậy vấn đề của cậu là gì. Là quyền chủ động và quyền tự do ra mọi quyết định cho tương lai của chính công ty mình. Phùng Thế Thành mỉm cười với vẻ hơi kinh nghiệm: Cậu còn trẻ nên nghĩ đơn giản thế thôi. Có thể tôi còn trẻ thật. Nhưng ngành này không đơn giản như cậu tưởng tượng. Tôi biết rõ. Chỉ có đủ tiền thì mới có thể đi nhanh và mở rộng quy mô lớn được. Lục Trạch gật đầu bình tĩnh trả lời: Đi nhanh thật nhưng đi nhanh không có nghĩa là đi đúng hướng. Cả phòng họp im lặng trong giây lát. Phùng Thế Thành nhìn anh suy nghĩ rồi nói: Vậy nếu chúng tôi không yêu cầu ghế hội đồng quản trị nữa thì sao. Chúng ta vẫn phải xem xét thật kỹ từng điều khoản khác. Nếu chúng tôi chỉ yêu cầu mười phần trăm cổ phần thôi thì sao. Cũng vẫn phải xem xét và cân nhắc thật kỹ. Cậu thực sự không thiếu tiền sao. Lục Trạch trả lời thẳng thắn: Chúng tôi cũng đang thiếu tiền. Nhưng không thiếu đến mức phải bán đi quyền tự do ra quyết định tương lai của chính mình.

Cuộc đàm phán kết thúc mà không đạt được bất kỳ thỏa thuận nào. Trước khi rời đi Phùng Thế Thành quay lại nói với Lục Trạch: Sau này cậu sẽ hiểu rằng những cơ hội tốt như thế này không phải lúc nào cũng có và không phải lúc nào cũng quay lại chờ các bạn. Lục Trạch đáp lại một cách chắc chắn: Vậy nếu cơ hội đó không quay lại thì chúng tôi sẽ tự tạo ra những cơ hội khác cho chính mình. Phùng Thế Thành nhìn anh một lát, lần đầu tiên vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm túc và có phần kính trọng: Tôi hy vọng cậu thực sự làm được như những gì cậu nói.

Sau khi đối phương rời đi Dương Khải hỏi: Anh có hối hận hay tiếc nuối không. Không hề. Mười lăm phần trăm cổ phần đổi lại một khoản tiền lớn đến vậy mà anh không hề nghĩ lại. Tiền chúng ta có thể kiếm lại được bằng nhiều cách khác nhau. Nhưng cổ phần và quyền kiểm soát công ty một khi đã bán đi thì rất khó lấy lại được như cũ. Dương Khải gật đầu hoàn toàn hiểu ý anh. Tinh Vân có thể sẽ phát triển chậm hơn một chút so với khả năng nếu nhận khoản vốn đó. Nhưng ít nhất con đường đi và tương lai của công ty vẫn hoàn toàn nằm trong tay những người đã xây dựng nó từ ngày đầu.

Cùng lúc đó tin tức về việc có tập đoàn lớn muốn mua cổ phần Tinh Vân lan ra trong giới giải trí. Không ai biết chính xác kết quả cuộc đàm phán ra sao nhưng chỉ riêng việc một công ty lớn lâu đời chủ động tìm đến đề nghị hợp tác và đầu tư cũng đủ để thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận của thị trường đối với Tinh Vân. Nhiều nghệ sĩ có tiếng bắt đầu cân nhắc chuyển sang hoặc gia nhập Tinh Vân, nhiều quản lý giàu kinh nghiệm cũng chủ động gửi hồ sơ ứng tuyển vào làm việc. Trong số đó có một người rất đặc biệt tên là Giang Nguyệt. Cô từng làm quản lý cấp cao cho một công ty lớn rất có tiếng, có kinh nghiệm dày dặn và nhiều mối quan hệ tốt. Nhưng cô đã chủ động xin nghỉ việc vì bất đồng quan điểm về cách đối xử và phát triển nghệ sĩ tại công ty cũ. Hồ sơ của cô được đưa đến Dương Khải và sau khi xem xét kỹ anh trực tiếp mang đến cho Lục Trạch: Người này rất tốt và phù hợp với chúng ta. Cô muốn ứng tuyển vị trí gì. Quản lý cấp cao phụ trách phát triển nghệ sĩ. Gọi cô đến phỏng vấn ngay.

Cuộc phỏng vấn diễn ra không lâu. Lục Trạch hỏi thẳng vào vấn đề: Cô mong muốn tìm được điều gì khi đến làm việc tại Tinh Vân. Giang Nguyệt trả lời rất thẳng thắn và chân thực: Tôi mong muốn tìm được một nơi thực sự có thể làm nghề một cách đúng nghĩa. Cụ thể hơn thì sao. Không ép nghệ sĩ phải làm mọi thứ chỉ để chạy theo số liệu ngắn hạn, không biến nghệ sĩ thành công cụ kiếm tiền bất chấp mọi giá. Còn gì nữa không. Lục Trạch nhìn cô tiếp tục hỏi. Cô trả lời: Tôi biết Tinh Vân cũng là một công ty kinh doanh và mục tiêu cuối cùng cũng là kiếm tiền. Vậy cô có thấy hai điều đó mâu thuẫn với nhau không. Không hề mâu thuẫn. Nghệ sĩ phát triển tốt tạo ra giá trị cho công ty, công ty tạo điều kiện tốt nhất để nghệ sĩ phát triển. Đó là mối quan hệ hai bên cùng có lợi và cùng tiến bộ. Nếu một bên chỉ biết nhận lấy mà không cho đi thì mối quan hệ đó không thể kéo dài được mãi. Lục Trạch im lặng lắng nghe câu trả lời hoàn toàn phù hợp với tư duy và cách xây dựng Tinh Vân của chính anh. Anh hỏi ngay: Cô có thể bắt đầu làm việc từ khi nào. Giang Nguyệt hơi ngạc nhiên: Anh nhận tôi luôn à. Đúng vậy. Không cần phỏng vấn vòng hai hay kiểm tra thêm gì nữa. Không cần. Vậy thì tôi xin cảm ơn. Lục Trạch đưa tay ra: Chào mừng cô đến với Tinh Vân.

Giang Nguyệt chính thức gia nhập công ty. Cô không trực tiếp phụ trách Tinh Dạ vì cậu đã có đội ngũ quản lý quen biết và phù hợp từ trước. Giang Nguyệt được giao phụ trách một nhóm nghệ sĩ trẻ đang trong giai đoạn phát triển và xây dựng lộ trình cho họ. Đây là bước đi cực kỳ quan trọng giúp Tinh Vân bắt đầu xây dựng đội ngũ quản lý cấp trung chuyên nghiệp, từng bước giảm sự phụ thuộc vào một vài người lãnh đạo chính.

Trong mảng âm nhạc Tinh Dạ cũng nhận được tin vui lớn. Cậu chính thức được đề cử cho hạng mục Ca sĩ xuất sắc nhất năm tại một lễ trao giải lớn. Đây không còn là giải dành cho nghệ sĩ mới nữa, lần này cậu phải cạnh tranh trực tiếp với những tên tuổi lớn đã có vị trí vững chắc trong ngành nhiều năm. Người quản lý đưa danh sách các ứng viên cho Tinh Dạ xem. Cậu nhìn từng cái tên một cách nghiêm túc: Có người đã từng nhận giải Kim Bài danh giá nhiều lần, có người luôn đứng đầu mọi bảng xếp hạng, có người có hàng triệu người hâm mộ trên khắp cả nước. Tinh Dạ thừa nhận: Thực sự khó cạnh tranh quá. Người quản lý nói: Biết khó mới tốt đó em. Tại sao lại tốt ạ. Vì điều đó có nghĩa là lần này em thực sự đang bước vào cuộc chơi chính thống và cạnh tranh với những người giỏi nhất trong nghề. Tinh Dạ gật đầu hiểu rõ ý anh.

Lục Trạch không nói với Tinh Dạ rằng phải thắng hay đặt kết quả lên hàng đầu. Anh chỉ hỏi: Em đã chuẩn bị xong bài biểu diễn cho lễ trao giải chưa. Rồi anh ạ. Em cảm thấy ổn với nó chưa hoàn hảo lắm. Em vẫn đang chỉnh sửa và hoàn thiện thêm từng chi tiết. Còn nhiều thời gian cứ từ từ hoàn thiện cho đến khi em thực sự hài lòng. Tinh Dạ nhìn anh hỏi: Anh nghĩ em có cơ hội chiến thắng không. Có cơ hội hoàn toàn. Khoảng cách bao nhiêu phần trăm vậy. Anh không biết chính xác. Anh không đoán trước được sao. Lục Trạch nói một cách sâu sắc: Đừng bao giờ để một giải thưởng trở thành mục tiêu duy nhất của em. Em đang xây dựng một sự nghiệp dài hạn cho chính mình và giải thưởng chỉ là một phần nhỏ trong đó thôi. Tinh Dạ im lặng suy nghĩ rồi gật đầu: Em hiểu rõ ý anh rồi.

Tối hôm đó Tinh Dạ ở lại phòng thu luyện tập cho đến gần mười hai giờ đêm. Không ai yêu cầu, không ai giám sát, cậu tự mình ở lại hoàn thiện từng giai điệu từng lời hát. Lần đầu tiên khi đứng cạnh những người đã ở trên đỉnh cao của nghề, cậu mới thực sự cảm nhận rõ khoảng cách giữa mình và họ. Đó không phải khoảng cách không thể vượt qua nhưng chắc chắn không ai có thể vượt qua được trong một ngày một đêm hay chỉ sau vài bài hát thành công.

Cùng lúc đó Tần Mộc Tuyết hoàn thành phần quay đầu tiên của bộ phim mới. Đạo diễn đánh giá rất cao và khen ngợi cô nhiều. Nhưng chính cô lại chưa hài lòng với bản thân mình. Cô nói: Em cảm thấy mình còn thiếu một điều gì đó rất quan trọng. Đạo diễn hỏi: Em cảm thấy thiếu chính xác ở đâu. Em chưa thực sự trở thành nhân vật, em vẫn là Tần Mộc Tuyết đang diễn vai nhân vật đó chứ chưa hòa quyện hoàn toàn vào nhân vật. Vậy em cần bao lâu để thay đổi điều đó. Em không biết chính xác. Đạo diễn nhìn cô một lát rồi mỉm cười: Vậy thì chúng ta tiếp tục quay lại cho đến khi em thực sự trở thành nhân vật đó thì thôi.

Buổi tối cô gọi cho Lục Trạch chia sẻ: Em vừa quay xong phần đầu tiên rồi anh ạ. Chúc mừng em nhé. Nhưng em thực sự chưa hài lòng với những gì mình làm được. Vậy thì lần sau em sẽ làm tốt hơn thôi. Anh không định an ủi em vài câu cho em vui lòng sao. Em thực sự cần những lời an ủi đó không ạ. Không cần đâu anh. Vậy thì anh nói thật là đúng rồi đấy. Tần Mộc Tuyết bật cười lớn: Anh đúng là người thật thà quá. Hai người nói chuyện thêm một lúc rất lâu về công việc về cuộc sống về những điều bình dị hàng ngày. Không ai nhắc đến tình cảm hay những lời hứa hẹn nhưng khoảng thời gian bên nhau và những cuộc trò chuyện như thế này lại khiến hai người cảm thấy gần gũi và ấm áp hơn bao giờ hết.

Đêm khuya Lục Trạch xem lại toàn bộ kế hoạch và tình hình phát triển của Tinh Vân trên mọi mặt trận. Điện ảnh đã hoàn thành một bước ngoặt quan trọng và chứng minh được sức mạnh của mình. Âm nhạc Tinh Dạ thực sự bước vào vòng cạnh tranh đỉnh cao với những tên tuổi lớn. Văn học tác phẩm của Vô Danh ngày càng tạo được tiếng vang và vị trí vững chắc. Nhân sự đã bắt đầu xây dựng đội ngũ quản lý cấp trung và tuyển dụng những người thực sự phù hợp và có cùng tư duy phát triển. Tất cả đều đang đi đúng hướng và tiến bộ từng ngày. Nhưng Lục Trạch cũng hiểu rất rõ một điều quan trọng: Từ khi Tinh Vân có giá trị thực sự được thị trường công nhận thì mọi quyết định đều sẽ trở nên khó khăn và nặng nề hơn nhiều. Trước đây một quyết định sai có thể chỉ làm thất bại một dự án riêng lẻ. Nhưng từ bây giờ một lựa chọn sai có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả công ty và tương lai dài hạn của Tinh Vân. Lục Trạch đóng hồ sơ lại và nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố ngoài kia vẫn rực rỡ ánh đèn và con đường phía trước còn rất dài nhiều thử thách đang chờ đợi. Và ở đâu đó trong giới giải trí những người thực sự mạnh và có vị trí cao cũng đã bắt đầu nhìn thẳng vào cái tên Tinh Vân với sự chú ý và đánh giá cao hơn bao giờ hết.

Hết chương 633
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 634  Những Người Bắt Đầu Nhìn Thẳng Vào Tinh Vân



Sự thay đổi của Tinh Vân không xảy ra trong một ngày. Nó đến từ những con số nhỏ cộng dồn lại theo thời gian. Một bộ phim đứng đầu doanh thu nhiều ngày liên tiếp. Một ca sĩ liên tục có bài hát nằm trong nhóm cao nhất mọi bảng xếp hạng. Một tác phẩm văn học được hàng nghìn độc giả tranh luận và yêu thích. Một đội ngũ quản lý cấp trung bắt đầu hình thành và hoàn thiện. Nhưng khi tất cả những điều đó cộng lại cái tên Tinh Vân đã thực sự thay đổi vị trí và không còn ai có thể xem nhẹ hay coi như một hiện tượng ngắn hạn nữa.

Buổi sáng bộ phận thị trường đưa lên báo cáo mới nhất. Tuần này có tổng cộng mười ba công ty khác nhau chủ động liên hệ chúng ta. Dương Khải hỏi chi tiết: Bao nhiêu công ty muốn hợp tác bình đẳng. Chín công ty. Muốn đầu tư hay mua cổ phần. Ba công ty. Muốn mua người hay chuyển nhượng nghệ sĩ. Một công ty. Lục Trạch ngẩng đầu lên: Công ty nào muốn mua nghệ sĩ của chúng ta. Dương Khải đưa hồ sơ: Họ muốn ký hợp đồng độc quyền dài hạn với hai nghệ sĩ trẻ đang phát triển tốt của chúng ta. Lục Trạch xem qua rồi nói: Không cần ngăn cản hay can thiệp gì cả. Dương Khải ngạc nhiên: Không ngăn ạ. Nếu nghệ sĩ muốn đi thì để họ tự quyết định. Nhưng chúng ta vừa đào tạo họ vừa tạo cơ hội cho họ phát triển giờ họ có giá trị thì để người khác mua đi à. Đúng vậy. Anh không thấy tiếc sao. Tiếc chứ. Lục Trạch đặt hồ sơ xuống một cách bình tĩnh: Nhưng nghệ sĩ không phải là tài sản của công ty hay vật thể để chúng ta giữ lại bằng mọi giá. Giữ người chỉ bằng hợp đồng ràng buộc hay điều khoản phạt nặng không bao giờ là cách xây dựng lòng trung thành và sự gắn bó thực sự. Dương Khải im lặng hiểu rõ đây chính là nguyên tắc Lục Trạch luôn kiên trì từ ngày đầu thành lập công ty. Tinh Vân vẫn đưa ra hợp đồng rõ ràng quyền lợi nghĩa vụ đầy đủ nhưng tuyệt đối không dùng thủ đoạn hay điều khoản bất hợp lý để ép buộc ai ở lại.

Hai nghệ sĩ trẻ được gọi lên gặp Lục Trạch. Anh nói thẳng vào vấn đề ngay: Có công ty khác rất lớn muốn mời hai người đến làm việc với điều kiện tốt hơn nhiều. Một người lập tức căng thẳng và lo lắng: Lục tổng chúng tôi không định đi đâu cả xin anh đừng hiểu lầm. Không cần lo lắng tôi không trách hai người cũng không ép ai ở lại. Vậy thì chúng tôi có thể tự quyết định được không. Đúng vậy các cậu hoàn toàn có quyền tự quyết định tương lai của chính mình. Hai người nhìn nhau suy nghĩ rồi cuối cùng cùng nhau chọn ở lại Tinh Vân. Không phải vì sợ vi phạm hợp đồng hay bị phạt tiền mà đơn giản họ cảm thấy ở đây thực sự có môi trường công bằng lộ trình phát triển rõ ràng và mọi người đối xử với nhau như người với người chứ không phải công cụ kiếm tiền. Lục Trạch chỉ nói đơn giản: Vậy thì hai người tiếp tục cố gắng và làm tốt công việc của mình nhé.

Câu chuyện đó nhanh chóng lan ra trong nội bộ công ty dù không có thông báo chính thức nào. Mọi người bắt đầu hiểu rõ một điều rất quan trọng: Tinh Vân muốn giữ người bằng môi trường làm việc tốt cơ hội phát triển thực sự sự tôn trọng và đối xử công bằng chứ không bao giờ muốn dùng sợi dây hợp đồng để trói buộc ai. Giang Nguyệt nghe được câu chuyện này cô càng chắc chắn rằng mình đã chọn đúng nơi để làm việc và gắn bó.

Trong mảng âm nhạc Tinh Dạ đang chuẩn bị nghiêm túc cho lễ trao giải lớn sắp tới. Lần này sân khấu lớn hơn quy mô hoành tráng hơn rất nhiều. Để gây ấn tượng không chỉ cần hát tốt mà mọi thứ ánh sáng hiệu ứng sân khấu dàn dựng ban nhạc trang phục biểu cảm đều phải phối hợp hoàn hảo với nhau. Đạo diễn sân khấu góp ý: Cậu cần biểu diễn mạnh mẽ và bùng nổ hơn nữa để phù hợp với không khí quy mô này. Tinh Dạ thử biểu diễn theo hướng đó nhưng sau khi xem lại cảm thấy: Quá nhiều thứ rồi làm mất đi sự tập trung vào bài hát. Anh điều chỉnh lại giảm bớt hiệu ứng và cử động tay chân lại tập trung hơn vào cảm xúc và giọng hát. Đúng vậy như thế này tốt hơn nhiều. Lần thứ hai thử đúng là tốt hơn nhiều nhưng vẫn chưa thực sự hoàn hảo. Lục Trạch đứng ở cuối phòng quan sát mọi người luyện tập anh hoàn toàn không can thiệp hay đưa ra ý kiến cho đến khi mọi người nghỉ giải lao. Anh mới nói với Tinh Dạ: Đừng cố gắng biến mình thành một người khác hay bắt chước phong cách của ai đó chỉ vì sân khấu lớn. Tinh Dạ quay lại hỏi: Anh có ý gì chính xác ạ. Bản thân em không phải kiểu ca sĩ dựa vào hiệu ứng sân khấu lớn vũ đạo phức tạp để tạo ấn tượng. Vậy thì em nên làm gì. Hãy giữ sự đơn giản và tập trung toàn bộ sức mạnh vào giọng hát và cảm xúc của bài hát đó thôi. Để người xem người nghe thực sự chú ý vào nội dung và giọng hát của em chứ không phải bị phân tâm bởi những thứ khác xung quanh. Tinh Dạ suy nghĩ rồi lập tức yêu cầu đội ngũ chỉnh lại toàn bộ phần trình diễn: Giảm hiệu ứng phức tạp giảm cử động không cần thiết tăng cường dàn nhạc sống và để giọng hát của chính mình ở vị trí trung tâm nhất.

Ngày tổng duyệt chính thức không khí hoàn toàn khác mọi thứ đều nghiêm túc và chuẩn mực. Tinh Dạ bước lên sân khấu với sự tự tin hoàn toàn mới. Không có hiệu ứng đặc biệt rườm rà không có cảnh hoành tráng chỉ có ánh sáng vừa đủ để làm nổi bật hình dáng con người và dàn nhạc. Ban nhạc bắt đầu chơi Tinh Dạ hát với toàn bộ trái tim và cảm xúc. Khi bài hát kết thúc đạo diễn sân khấu mỉm cười và gật đầu: Được rồi đây chính là phiên bản hoàn hảo nhất. Tinh Dạ cũng cảm nhận rõ sự khác biệt: Lần này mình không cần cố gắng làm gì để gây ấn tượng mọi thứ tự nhiên và chân thực đến mức chính bản thân mình cũng cảm thấy hài lòng.

Lễ trao giải chính thức bắt đầu các hạng mục lớn lần lượt được công bố trước đông đảo khán giả và người trong ngành. Tên Tinh Dạ được đọc lên trong danh sách đề cử. Cạnh tranh với cậu đều là những tên tuổi lớn đã có thành tích và vị trí vững chắc trong ngành nhiều năm. Lần này Tinh Dạ không còn là người ngoài cuộc hay hiện tượng trẻ tiềm năng mà thực sự bước vào đấu trường chính thống nhưng cậu vẫn chưa phải là ứng viên được đánh giá cao nhất hay có nhiều cơ hội chiến thắng nhất.

Đến hạng mục quan trọng cuối cùng trước phần biểu diễn tổng người dẫn chương trình mở phong bì và đọc chậm rãi: Giải thưởng Ca sĩ có bước tiến nổi bật nhất năm thuộc về. Tinh Dạ nắm chặt hai tay hồi hộp chờ đợi. Trần Quân Hạo. Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường. Tinh Dạ thở ra một hơi dài cảm thấy nhẹ nhõm trước hết rồi cũng vỗ tay chúc mừng người chiến thắng. Trần Quân Hạo bước lên sân khấu nhận giải thưởng rất tự tin và chuyên nghiệp. Trước khi xuống anh vô tình nhìn về phía khu vực các nghệ sĩ trẻ và ánh mắt dừng lại trên Tinh Dạ đúng một giây. Hai người gật đầu nhẹ nhàng với nhau. Không có sự khiêu khích không có lời nói cạnh tranh nhưng cả hai đều hiểu rất rõ một điều: Con đường còn dài và chắc chắn họ sẽ còn gặp nhau nhiều lần nữa trên những đấu trường lớn hơn.

Sau lễ trao giải Tinh Dạ không buồn hay thất vọng quá lâu. Người quản lý đến hỏi: Em ổn chứ. Em ổn hoàn toàn. Lại không thắng anh ạ. Ừ đúng là chưa thắng. Em có thấy tiếc không. Có chứ ai mà không muốn chiến thắng. Em có muốn năm sau mình sẽ thắng không. Tinh Dạ nhìn lên sân khấu lớn giờ đã trống và suy nghĩ rồi trả lời: Không phải chỉ chờ năm sau đâu. Vậy thì bao lâu. Có thể là vài năm nữa mới đến lúc em thực sự xứng đáng nhận giải thưởng lớn. Người quản lý ngạc nhiên: Xa vậy sao. Tinh Dạ mỉm cười trả lời rất bình tĩnh: Em không vội vàng đâu bởi vì em biết mình đang xây dựng sự nghiệp dài hạn chứ không phải chỉ chạy theo một giải thưởng ngắn hạn.

Lục Trạch nghe được câu trả lời đó anh mỉm cười và gật đầu hài lòng. Đây mới chính là tâm thế đúng đắn nhất. Giải thưởng lớn như Kim Bài không bao giờ là thứ có thể đạt được chỉ nhờ một bài hát hay một lần biểu diễn tốt. Nó là kết quả tích lũy của nhiều năm tháng nhiều tác phẩm tốt nhiều lần chứng minh năng lực trên sân khấu và quan trọng nhất là khả năng giữ vững phong độ và vị trí trong một thời gian đủ dài.

Cùng lúc đó Tần Mộc Tuyết nhận được tin vui rất lớn. Bộ phim cô đang tham gia chính thức được một nền tảng phát hành trực tuyến lớn mua bản quyền phát hành với mức giá rất tốt. Nhưng hợp đồng chỉ mua bản quyền của riêng bộ phim này chứ hoàn toàn không có điều khoản độc quyền hay ràng buộc gì với sự nghiệp tương lai của diễn viên. Cô vui vẻ gọi cho Lục Trạch chia sẻ tin này: Phim em được bán bản quyền rồi anh ạ. Chúc mừng em nhé. Anh không hỏi xem giá bán được bao nhiêu tiền hay điều khoản ra sao ạ. Không cần hỏi. Tại sao vậy. Vì đó là công việc của em và của bộ phim không liên quan trực tiếp đến anh. Tần Mộc Tuyết im lặng một lát rồi hỏi nhỏ: Anh có thực sự không quan tâm chút nào không. Lục Trạch trả lời dịu dàng: Anh có quan tâm chứ. Vậy sao không hỏi chi tiết. Vì anh quan tâm đến em hơn là những con số tiền đó. Câu nói rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến Tần Mộc Tuyết ở đầu dây bên kia im lặng thật lâu vì cảm động. Lục Trạch cũng nhận ra mình vừa nói hơi thẳng thắn và chân thực hơn dự định anh định nói gì đó để giảm bớt sự ngượng ngùng. Nhưng Tần Mộc Tuyết đã nói trước giọng rất nhỏ nhưng rõ ràng đầy niềm vui: Em biết rồi anh ạ. Cô đang cười rất vui.

Buổi tối hai người gặp nhau dạo bước bên hồ yên tĩnh không ai đi cùng. Tần Mộc Tuyết hỏi nhẹ nhàng: Hôm nay anh nói câu đó trên điện thoại. Ừ. Anh có thực sự hiểu rõ mình đang nói gì không. Lục Trạch trả lời rất chắc chắn: Anh hiểu rất rõ. Thật không. Thật mà. Cô ngước nhìn anh chờ đợi thêm một lời giải thích hay khẳng định rõ ràng hơn. Lục Trạch không trả lời ngay anh hiểu rõ mối quan hệ giữa hai người đã đến một giai đoạn mà không thể mãi dùng lý do công việc để che đậy hay giải thích mọi cảm xúc nữa. Nhưng anh cũng không muốn vội vàng hay nói ra khi chưa chuẩn bị đủ mọi thứ cho tương lai. Tần Mộc Tuyết cũng không ép buộc anh chỉ nhẹ nhàng nói: Thôi được rồi em không hỏi nữa. Đợi khi nào anh thực sự muốn nói thì nói cho em nghe được không. Lục Trạch nhìn cô với ánh mắt đầy trân trọng: Được anh hứa. Hai người tiếp tục đi bên nhau trong im lặng yên bình. Không ai nói thêm một lời nào nữa nhưng cả hai đều cảm nhận rõ ràng khoảng cách giữa hai trái tim đã gần nhau hơn rất nhiều so với trước đây.

Trở lại công ty Tinh Vân một cuộc họp quan trọng khác đang diễn ra. Bộ phận điện ảnh trình bày kế hoạch chi tiết cho năm tiếp theo với tổng cộng ba dự án phim hấp dẫn. Một bộ phim thương mại nội dung hấp dẫn dễ thu hồi vốn và kiếm lời tốt. Một bộ phim tâm lý sâu sắc phù hợp để xây dựng thương hiệu và uy tín nghệ thuật. Và một dự án có quy mô lớn kinh phí cao tham vọng lớn. Dương Khải hỏi: Chúng ta sẽ làm cả ba bộ phim đúng không. Lục Trạch lắc đầu: Không. Chỉ chọn hai thôi à. Đúng vậy. Chúng ta bỏ dự án quy mô lớn đi sao. Đúng vậy vì hiện tại đội ngũ nhân sự và kinh nghiệm của chúng ta chưa thực sự đủ mạnh để đảm bảo mọi thứ hoàn hảo cho một dự án lớn đến vậy. Nhưng cơ hội này rất tốt và khó tìm đấy. Chính vì dự án lớn và quan trọng nên chúng ta càng không thể làm một cách vội vàng hay thiếu chuẩn bị. Một công ty muốn phát triển bền vững và lâu dài tuyệt đối không thể vì vừa thắng một trận chiến nhỏ mà lập tức mở ra năm bảy mặt trận cùng lúc. Lục Trạch quyết định chọn hai dự án: Một phim để kiếm lời đảm bảo tài chính công ty phát triển ổn định một phim để nâng cao chất lượng xây dựng thương hiệu nghệ thuật. Còn dự án lớn hơn thì để lại sau khi mọi thứ đã thực sự sẵn sàng.

Cuối tháng Tinh Vân chính thức công bố kế hoạch phát triển năm mới cho toàn ngành biết. Không có tuyên bố rầm rộ không nói sẽ thống trị thị trường không đặt mục tiêu phải trởng thành công ty số một. Chỉ có một thông điệp đơn giản và sâu sắc: Tập trung vào chất lượng tác phẩm. Nhưng chính câu nói đơn giản và khiêm tốn đó lại khiến nhiều người trong ngành thực sự chú ý và đánh giá cao. Bởi lúc này Tinh Vân đã có đủ thành tích đủ vị trí và đủ tư cách để nói ra điều đó một cách hoàn toàn xứng đáng.

Đêm cuối tháng Lục Trạch xem lại báo cáo tổng kết tình hình của Tinh Vân trên mọi lĩnh vực. Điện ảnh có bộ phim đầu tiên thành công vượt ngoài dự kiến. Âm nhạc Tinh Dạ thực sự bước vào vòng cạnh tranh với những tên tuổi lớn nhất ngành. Văn học Vô Danh tiếp tục tạo được sức ảnh hưởng và lượng độc giả trung thành ngày càng nhiều. Tổ chức nhân sự bắt đầu xây dựng được đội ngũ quản lý cấp trung chuyên nghiệp và phù hợp. Tài chính công ty tăng trưởng tốt và vẫn hoàn toàn chủ động không phụ thuộc vào vốn bên ngoài hay điều khoản ràng buộc nào. Tình cảm có một mối quan hệ đẹp đang phát triển từng bước một cách chậm rãi chân thực và chưa bao giờ vội vàng. Mọi thứ đều đang đi lên đúng hướng và rất tốt đẹp. Nhưng ở cuối báo cáo có một dòng thông báo khiến Lục Trạch dừng lại suy nghĩ rất lâu: Một tập đoàn truyền thông lớn quốc tế đã bắt đầu thăm dò và tìm hiểu khả năng hợp tác với Tinh Vân. Lục Trạch nhìn dòng chữ đó hiểu rõ một điều quan trọng: Tinh Vân đã chính thức đi qua giai đoạn khởi đầu và phát triển ban đầu. Từ bây giờ đối thủ và cơ hội không còn chỉ nằm trong phạm vi thị trường trong nước nữa. Và con đường phát triển phía trước sẽ mở rộng ra thế giới và cũng sẽ trở nên khó khăn thử thách và cạnh tranh gay gắt hơn bao giờ hết.

Hết chương 634.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 635  Cánh Cửa Đầu Tiên Ra Bên Ngoài



Cuộc gọi quan trọng đến vào sáng thứ Hai. Dương Khải đặt tập hồ sơ lên bàn làm việc của Lục Trạch. Bên đối tác quốc tế đã xác nhận mọi điều khoản chính thức rồi. Lục Trạch ngẩng đầu lên: Họ muốn làm gì cụ thể. Không mua cổ phần cũng không yêu cầu tham gia quản lý nội bộ công ty. Vậy họ muốn hợp tác như thế nào. Hợp tác phân phối phim ra nước ngoài. Dương Khải mở hồ sơ chi tiết ra: Bộ phim vừa rồi của chúng ta có phản ứng rất tốt ở thị trường nội địa và họ muốn thử đưa nó phát hành chính thức tại một số nước châu Á. Lục Trạch không lập tức đồng ý ngay: Điều kiện ra sao. Không yêu cầu độc quyền toàn bộ sản phẩm hay tương lai của Tinh Vân. Quyền biên tập và nội dung thì sao. Chỉ có yêu cầu về phụ đề và phiên bản phù hợp với từng thị trường chứ tuyệt đối không can thiệp vào nội dung cốt truyện hay cắt sửa bất kỳ cảnh nào. Lục Trạch gật đầu: Đây là điều chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện chi tiết được. Đây chính là kiểu hợp tác mà anh mong muốn từ lâu: Không bán quyền kiểm soát, không phụ thuộc hoàn toàn vào một đối tác, nhưng lại mở ra được cánh cửa mới ra thế giới bên ngoài.

Cuộc họp đàm phán diễn ra vào cuối tuần. Đối tác cử Marcus Lee giám đốc phụ trách thị trường châu Á của họ đến trực tiếp Tinh Vân. Ông ta không vòng vo ngay vào vấn đề chính: Bộ phim vừa rồi của các anh có phản ứng rất tốt và được khán giả yêu thích tại Việt Nam. Chúng tôi muốn thử nghiệm đưa nó phát hành tại ba thị trường lân cận. Lục Trạch hỏi chi tiết: Thị trường nào vậy. Marcus đưa tài liệu: Singapore Malaysia và Thái Lan. Quy mô phát hành ra sao. Ban đầu không lớn chúng ta chỉ muốn thử nghiệm xem phản ứng của khán giả nước ngoài như thế nào. Sẽ chiếu tại bao nhiêu rạp. Chúng ta muốn thử nghiệm ở quy mô nhỏ trước rồi mới tính tiếp. Lục Trạch gật đầu: Được chúng ta đồng ý thử nghiệm. Marcus hơi ngạc nhiên: Anh không cần suy nghĩ thêm hay cân nhắc kỹ lưỡng hơn sao. Đây chỉ là thử nghiệm chứ không phải đầu tư toàn bộ sản phẩm hay tương lai của công ty. Đúng vậy. Nếu kết quả tốt chúng ta sẽ mở rộng quy mô ra nhiều nước hơn. Marcus mỉm cười nhận xét: Cách làm việc của anh rất thực tế và cẩn trọng. Lục Trạch không trả lời nhận xét đó anh chỉ nghĩ đến một điều quan trọng nhất: Tinh Vân phải bước ra thế giới bên ngoài nhưng tuyệt đối không được bước quá nhanh hay quá vội vàng đến mức mất đi sự kiểm soát và bản sắc của chính mình.

Hợp đồng được ký kết một cách đơn giản và yên tĩnh. Không có lễ ký hoành tráng không có thông báo truyền thông rầm rộ không có lời tuyên bố lớn lao. Chỉ đơn thuần là một thỏa thuận phân phối phim giữa hai bên. Nhưng đối với Tinh Vân đây là một bước ngoặt lịch sử: Lần đầu tiên một bộ phim do công ty tự sản xuất tự đầu tư chính thức bước ra thị trường nước ngoài.

Trong bộ phận điện ảnh mọi người đều rất vui và nghiêm túc chuẩn bị cho dự án quan trọng này. Dịch thuật phụ đề thiết kế poster dựng trailer viết tài liệu giới thiệu. Mọi người kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất ngay cả từng câu thoại cũng được xem xét kỹ lưỡng để dịch chính xác và giữ được ý nghĩa nguyên bản. Một thành viên trong đội ngũ hỏi: Chúng ta có cần thay đổi thiết kế poster cho phù hợp với thị hiếu khán giả nước ngoài không. Dương Khải nói: Có thể điều chỉnh một chút cho phù hợp. Lục Trạch lắc đầu: Đừng thay đổi quá nhiều hay làm lại từ đầu. Chúng ta phải giữ được bản sắc riêng của bộ phim và của Tinh Vân. Chúng ta đang đưa phim của mình ra thế giới chứ không phải biến nó thành một bộ phim khác để cho ai đó dễ chấp nhận hơn.

Cùng lúc đó Tinh Dạ cũng nhận được một cơ hội rất lớn. Một nhãn hàng quốc tế danh tiếng muốn mời cậu làm người đại diện thương hiệu cho toàn khu vực. Người quản lý đưa hợp đồng cho Tinh Dạ xem: Mức thù lao rất cao và điều kiện cũng khá tốt. Tinh Dạ hỏi: Em sẽ phải tham gia bao nhiêu hoạt động quảng bá. Khá nhiều và chiếm nhiều thời gian. Khoảng bao lâu. Kéo dài trong sáu tháng tới. Có ảnh hưởng đến việc sáng tác và thu âm nhạc của em không. Rất có thể sẽ chiếm nhiều thời gian của em. Tinh Dạ không vội vàng ký ngay mà đến hỏi Lục Trạch: Anh thấy em có nên nhận hợp đồng này không. Lục Trạch đọc kỹ toàn bộ hợp đồng rồi trả lời: Em không nhận. Tinh Dạ ngạc nhiên: Tại sao anh ạ. Thời điểm này chưa phù hợp. Nhưng thù lao rất cao và nhiều người mong muốn cũng không có được. Tôi biết. Nhưng em đang trong giai đoạn xây dựng vị trí và thương hiệu cá nhân trong âm nhạc. Nếu để công việc quảng bá chiếm quá nhiều thời gian và năng lượng thì chính sự nghiệp cốt lõi của em sẽ bị ảnh hưởng. Tinh Dạ gật đầu hiểu rõ: Em hiểu ý anh rồi. Lục Trạch nói thêm một cách ân cần: Sau này khi em đã có vị trí vững chắc và được mọi người công nhận rộng rãi hơn thì những hợp đồng tốt như thế này sẽ tự động tìm đến em mà không cần em phải chạy theo hay đánh đổi thời gian và công sức cho âm nhạc. Không cần vội vàng em ạ. Tinh Dạ nhìn hợp đồng một lần nữa rồi trả lại cho người quản lý một cách quyết đoán.

Một tháng trôi qua bộ phim của Tinh Vân chính thức ra mắt tại ba thị trường nước ngoài. Không có doanh thu khổng lồ không tạo ra hiện tượng phim gây sốt như ở Việt Nam. Nhưng phản ứng của khán giả và giới phê bình đều khá tốt và vượt ngoài dự kiến ban đầu. Một số khán giả nước ngoài sau khi xem phim bắt đầu tìm kiếm tên đạo diễn tên công ty Tinh Vân và các diễn viên tham gia. Và quan trọng nhất một số nhà phát hành phim ở các nước khác bắt đầu gửi email hỏi về khả năng hợp tác và phát hành phim. Không phải mười công ty chỉ có ba công ty. Nhưng ba là đủ và rất ý nghĩa cho bước đầu tiên.

Dương Khải báo cáo tin vui: Có hai thị trường nữa là Indonesia và Philippines cũng muốn mua quyền phát hành bộ phim này. Lục Trạch gật đầu: Tiếp tục đàm phán với họ. Chúng ta có thể mở rộng ra nhiều nước hơn nữa không. Không. Tại sao lại không ạ. Chúng ta cần kiểm soát chất lượng và tiến độ từng bước một cách chậm rãi và chắc chắn. Đưa phim ra nước ngoài không phải là việc khó khăn. Nhưng điều khó là không để sản phẩm của mình bị bán vội tung tóe hay bị phát hành một cách thiếu chuyên nghiệp chỉ để kiếm lời nhanh.

Tại thị trường nội địa thành công của bộ phim cũng tạo ra những hiệu ứng tích cực khác. Nhiều diễn viên nổi tiếng muốn hợp tác với Tinh Vân. Một đạo diễn lâu năm và rất có tiếng trong ngành chủ động liên hệ muốn làm việc cùng. Một nhà biên kịch có nhiều tác phẩm thành công cũng chủ động gửi bản thảo kịch bản mới đến công ty. Tinh Vân đột nhiên đứng trước rất nhiều cơ hội và lựa chọn hấp dẫn. Nhưng Lục Trạch vẫn kiên trì nguyên tắc của mình: Không phải người nổi tiếng nào cũng phù hợp với Tinh Vân và không phải dự án nào có vẻ tốt cũng đều thực sự phù hợp với lộ trình phát triển của chúng ta.

Một buổi chiều Dương Khải đến báo cáo: Có một đạo diễn rất nổi tiếng và thành công muốn gia nhập Tinh Vân cùng dự án phim thương mại của anh ấy. Đội ngũ anh ấy rất mạnh và kinh nghiệm dày dặn. Điều kiện ra sao ạ. Anh ấy yêu cầu quyền sáng tạo gần như hoàn toàn cho dự án. Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời: Chúng ta không nhận. Dương Khải hơi ngạc nhiên: Tại sao anh ạ không phải đạo diễn đó không giỏi hay dự án đó không tốt. Vậy lý do thực sự là gì. Đội ngũ nhân sự và năng lực nội bộ của chúng ta hiện tại chưa đủ mạnh để cân bằng và phối hợp với một người quá mạnh và có kinh nghiệm. Dương Khải hiểu rõ ý anh: Nếu chúng ta đồng ý và giao toàn quyền sáng tạo cho đạo diễn đó thì Tinh Vân sẽ chỉ còn là bên bỏ vốn và phát hành phim chứ không tham gia sâu vào quá trình sáng tạo và kiểm soát chất lượng. Điều đó hoàn toàn đi ngược lại với mục tiêu và hướng xây dựng Tinh Vân từ ngày đầu thành lập.

Trong mảng âm nhạc Tinh Dạ tiếp tục phát triển một cách ổn định và chắc chắn. Bài hát Không Phải Ai Cũng Có Thể Giữ Mình giữ được vị trí tốt trên bảng xếp hạng trong thời gian rất dài. Không phải lúc nào cũng đứng vị trí số một nhưng có sức sống và sức bền cực kỳ ấn tượng. Chính điều này lại khiến giới chuyên môn đánh giá cao hơn nhiều những bài hát chỉ đứng đầu một thời gian ngắn rồi bị thay thế. Một ca khúc không nhất thiết phải đứng số một. Nếu có thể tồn tại lâu trong lòng khán giả thì giá trị của nó vẫn rất lớn và lâu dài. Tinh Dạ bắt đầu nhận được rất nhiều lời mời biểu diễn và tham gia các chương trình. Cậu không nhận tất cả mà chỉ chọn những sân khấu phù hợp và thực sự có ý nghĩa. Người quản lý hỏi: Em có sợ bỏ lỡ cơ hội hay bị người khác quên khi ít xuất hiện không. Tinh Dạ lắc đầu: Không hề. Tại sao vậy. Em muốn khán giả nhớ đến mình chủ yếu vì âm nhạc và những sản phẩm tốt chứ không phải vì xuất hiện ở mọi chương trình mọi nơi mọi lúc.

Tần Mộc Tuyết cũng ngày càng được nhiều người biết đến và đánh giá cao. Bộ phim cô đang tham gia chính thức phát hành chưa được nhưng những hình ảnh hậu trường được chia sẻ đã nhận được phản ứng rất tốt từ khán giả. Một nhà sản xuất lớn gửi lời mời cô đóng vai chính trong dự án phim mới với điều kiện và mức thù lao tốt hơn nhiều. Cô đưa lời mời cho người quản lý xem: Anh thấy em có nên nhận không. Người quản lý tư vấn: Đây là cơ hội tốt em hoàn toàn có thể cân nhắc. Tần Mộc Tuyết lại gọi cho Lục Trạch hỏi ý kiến: Anh nghĩ em có nên nhận dự án này không. Em thực sự thích vai diễn đó không. Có ạ em đã đọc kịch bản rồi và rất thích nhân vật này. Vậy thì em nhận đi. Cô mỉm cười vui vẻ: Anh lúc nào cũng nói đơn giản quá. Lục Trạch dịu dàng nói: Vì nếu em đã thực sự thích và cảm thấy phù hợp thì không cần anh hay ai đó quyết định thay em đâu. Cô im lặng một lát rồi nói nhẹ nhàng: Em hiểu rõ ý anh rồi.

Buổi tối hai người gặp nhau dạo bước như thường lệ. Tần Mộc Tuyết hỏi: Anh có bao giờ sợ mình đưa ra quyết định sai lầm không. Có chứ ai cũng có thể mắc sai lầm. Vậy tại sao anh thường đưa ra quyết định một cách nhanh chóng và chắc chắn đến vậy. Quyết nhanh không có nghĩa là không suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi ra quyết định. Vậy anh thường suy nghĩ những điều gì. Lục Trạch nhìn cô rồi trả lời: Anh luôn cân nhắc ba điều: Cái gì có thể sửa chữa được nếu mắc sai lầm, cái gì không thể sửa chữa hay thay đổi được nữa, và cái gì thực sự đáng để đánh đổi và chấp nhận rủi ro. Tần Mộc Tuyết gật đầu hiểu rõ rồi hỏi một câu nhẹ nhàng khác: Còn trong tình cảm thì sao. Lục Trạch khựng lại ngay lập tức. Cô nhận ra liền mỉm cười nói nhanh: Em chỉ hỏi thôi đừng nghĩ nhiều nhé. Nhưng câu hỏi đó vẫn ở lại trong đầu Lục Trạch suốt cả đêm dài.

Cuối tháng Tinh Vân nhận được báo cáo tổng kết quốc tế đầu tiên. Bộ phim không tạo ra thành công vang dội hay doanh thu kỷ lục. Nhưng doanh thu vẫn vượt ngoài dự kiến ban đầu của mọi người. Quan trọng hơn cả một nhà phát hành phim lớn ở nước ngoài chính thức đề nghị hợp tác cho dự án phim tiếp theo của Tinh Vân. Lục Trạch nhìn con số trên báo cáo. Không lớn lao hay ấn tượng gì. Nhưng anh hiểu rõ ý nghĩa thực sự của nó: Cánh cửa ra thị trường quốc tế đã mở. Chỉ là hiện tại mới mở được một khe nhỏ thôi.

Đêm đó Lục Trạch viết rõ vào kế hoạch nội bộ của công ty: Không mở rộng ồ ạt ra nhiều nước cùng lúc. Mỗi thị trường chỉ thử nghiệm một bước một cách chắc chắn. Mỗi dự án phải tự chứng minh giá trị và sức hút của chính mình trước khi mở rộng quy mô. Tuyệt đối không dùng một thành công nhỏ để đánh cược tất cả cho tương lai. Anh đóng tài liệu lại. Bên ngoài Tinh Vân đang ngày càng phát triển lớn mạnh và được nhiều người biết đến. Nhưng bên trong chính công ty vẫn phải giữ được thứ quan trọng nhất: Khả năng tự kiểm soát và tự chủ định hướng phát triển. Bởi từ thời điểm này Tinh Vân không còn chỉ cạnh tranh với những công ty trong nước nữa. Tinh Vân đã bước vào một thị trường rộng lớn hơn và ở đó không ai quan tâm Tinh Vân từng đánh bại ai hay từng thắng ai. Họ chỉ quan tâm đến một điều duy nhất: Tinh Vân có thực sự đủ tốt và đủ mạnh để tồn tại và phát triển ở thị trường quốc tế hay không.

Hết chương 635
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 636  Không Phải Cứ Đi Ra Ngoài Là Sẽ Thắng



Ba tháng sau khi bộ phim đầu tiên của Tinh Vân được đưa ra nước ngoài, kết quả chính thức được gửi về. Không có kỳ tích. Không có doanh thu bùng nổ. Nhưng cũng hoàn toàn không thất bại. Ba thị trường đều đạt mức hòa vốn và có lãi. Trong đó Malaysia có phản hồi tốt nhất. Singapore phát triển ổn định. Thái Lan thấp hơn dự kiến ban đầu. Dương Khải nhìn báo cáo rồi hỏi: Vậy là chúng ta đã thành công rồi đúng không. Lục Trạch lắc đầu: Không. Không ạ. Đây chỉ là thử nghiệm thành công thôi. Có khác nhau nhiều giữa hai điều đó không. Rất khác nhau. Một bộ phim kiếm được tiền không có nghĩa công ty đã thực sự thành công tại thị trường đó. Muốn tiến vào lâu dài và đứng vững chúng ta còn cần nhiều thứ nữa: Đối tác đáng tin cậy, khán giả thực sự yêu thích, thương hiệu có giá trị, đội ngũ đủ mạnh và quan trọng nhất là những tác phẩm tiếp theo phải tiếp tục chứng minh được giá trị của mình. Dương Khải hiểu rõ rồi hỏi: Vậy bước tiếp theo chúng ta làm gì. Không tăng tốc mà tiếp tục thử nghiệm từng bước một cách cẩn trọng.

Tinh Vân không lập tức mở văn phòng chi nhánh ở nước ngoài. Không thuê hàng trăm nhân sự mới. Không ra những tuyên bố rầm rộ về chiến lược vươn ra quốc tế. Công ty chỉ ký thêm một số thỏa thuận phân phối phim phù hợp. Mỗi dự án đều được kiểm tra đánh giá kỹ lưỡng. Mỗi thị trường đều được xem xét và đánh giá riêng biệt theo tình hình thực tế. Đây chính là cách Lục Trạch muốn Tinh Vân bước ra thế giới: Chậm nhưng chắc chắn từng bước một.

Tại thị trường nội địa bộ phim tiếp theo đã bắt đầu được chuẩn bị kỹ lưỡng. Lần này không phải là phim thương mại thuần túy dễ bán dễ thu hồi vốn. Mà là một bộ phim tâm lý sâu sắc. Kịch bản khó hơn nhiều. Chi phí sản xuất không quá lớn. Nhưng yêu cầu về diễn xuất và sự tinh tế trong từng chi tiết lại cực kỳ cao. Dương Khải hỏi: Anh có chắc chắn chúng ta muốn làm dự án này không. Lục Trạch gật đầu: Ừ. Sau thành công của bộ phim vừa rồi chúng ta hoàn toàn có thể làm một bộ phim lớn hơn dễ kiếm lời hơn nhiều. Tôi biết. Vậy tại sao anh lại chọn dự án khó và ít lời hơn này. Lục Trạch chỉ vào kịch bản trên bàn: Vì chúng ta cần chứng minh một điều quan trọng hơn tiền bạc. Điều gì vậy. Rằng Tinh Vân không chỉ làm được một kiểu phim thành công mà có khả năng tạo ra nhiều loại tác phẩm khác nhau với chất lượng tốt.

Đạo diễn được chọn cho bộ phim này là Lâm Khải. Người từng hướng dẫn và chỉ bảo Lục Trạch trong những ngày đầu anh mới bước vào lĩnh vực điện ảnh. Lâm Khải đọc kịch bản rất lâu rồi ngẩng đầu hỏi: Cậu thực sự muốn tôi đảm nhận bộ phim này đúng không. Đúng vậy thưa anh. Bộ phim này không dễ bán đâu. Tôi biết. Không có những ngôi sao phòng vé nổi tiếng để kéo khán giả vào rạp. Tôi cũng biết. Khán giả đại chúng có thể sẽ không thích hoặc cảm thấy khó hiểu. Tôi cũng biết điều đó. Lâm Khải mỉm cười: Vậy tại sao chúng ta vẫn phải làm bộ phim này. Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn: Vì nó thực sự đáng làm. Lâm Khải nhìn anh một lát rồi nói: Được tôi đồng ý tham gia.

Tần Mộc Tuyết cũng nhận được bản kịch bản. Cô đọc trong hai ngày liên tục rồi gọi cho Lục Trạch: Vai nữ chính này thực sự rất khó và đòi hỏi cao quá. Tôi biết. Nhưng em muốn thử sức. Được chứ. Được chứ hoàn toàn. Anh không hỏi em có chắc chắn mình làm được hay không sao. Vì em đã nói em muốn thử rồi mà. Anh tin em có thể làm tốt đúng không. Ừ anh tin em. Cô im lặng một lát rồi vui vẻ nói: Vậy em nhận vai này.

Đây là lần đầu tiên Tần Mộc Tuyết thực sự đảm nhận một vai diễn có chiều sâu lớn và trọng tâm như vậy. Không phải vai phụ. Không phải nhân vật chỉ để hỗ trợ nam chính. Mà là nhân vật chính có tuyến phát triển tâm lý riêng và toàn bộ nội dung phim xoay quanh nhân vật này. Lục Trạch hoàn toàn không can thiệp vào cách cô diễn xuất hay chuẩn bị vai. Anh chỉ nói một câu trước ngày khai máy: Đừng bao giờ nghĩ đến việc phải làm hài lòng anh hay bất kỳ ai khác. Hãy cứ sống và làm nhân vật một cách chân thực nhất theo cách em hiểu và cảm nhận. Tần Mộc Tuyết gật đầu: Em hiểu rõ ý anh rồi.

Trong khi đó Tinh Dạ cũng bước vào một giai đoạn phát triển khác. Cậu không còn được xem là nghệ sĩ mới nữa. Nhưng cũng chưa hẳn đã là ca sĩ hàng đầu của ngành. Đây chính là giai đoạn nguy hiểm nhất trong sự nghiệp. Nếu tiếp tục tiến lên cậu có thể trở thành trụ cột âm nhạc thực sự. Nếu dừng lại hoặc đi sai hướng cậu rất dễ bị lớp nghệ sĩ trẻ mới thay thế và nhanh chóng bị khán giả quên đi. Người quản lý mang đến ba bài hát cho Tinh Dạ chọn: Bài thứ nhất an toàn dễ nghe hợp thị trường chắc chắn sẽ được yêu thích. Bài thứ hai trẻ trung năng động dễ trở thành hit và nổi tiếng nhanh chóng. Bài thứ ba khó nghe hơn màu sắc riêng mạnh nhưng nếu thành công sẽ trở thành dấu ấn đặc biệt của em. Tinh Dạ hỏi: Anh khuyên em chọn bài nào. Theo tôi chọn bài thứ hai an toàn và dễ thành công nhất. Tinh Dạ lắc đầu: Em chọn bài thứ ba. Người quản lý ngạc nhiên: Bài đó khó hơn nhiều. Em biết. Rất có thể nó không thành hit và không được nhiều người nghe ngay lập tức. Em cũng biết. Vậy tại sao em lại chọn nó. Tinh Dạ nhìn bản nhạc: Em không thể cứ hát những bài an toàn và dễ mãi được nếu muốn thực sự trưởng thành và có vị trí riêng.

Lục Trạch nghe được quyết định đó của Tinh Dạ. Anh hoàn toàn không phản đối hay ngăn cản: Vậy thì hãy làm thật tốt và hoàn thiện nó cho đến khi em thực sự hài lòng. Tinh Dạ gật đầu đầy quyết tâm.

Ca khúc mới được sản xuất trong gần hai tháng liên tục. Không vội vàng phát hành chỉ để chạy theo xu hướng hay giữ độ nóng tên tuổi. Đến khi bản master hoàn thiện mọi người trong phòng thu đều im lặng lắng nghe. Không ai dám chắc nó sẽ đứng đầu mọi bảng xếp hạng hay trở thành hiện tượng. Nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ một điều: Đây là bài hát mang màu sắc riêng và thể hiện rõ nhất phong cách cũng như năng lực thực sự của Tinh Dạ từ trước đến nay.

Ngày phát hành đến. Không có chiến dịch quảng bá khổng lồ tốn kém. Chỉ có một MV được công bố và một buổi biểu diễn trực tiếp trên truyền hình. 24 giờ đầu tiên lượt nghe không quá cao thậm chí thấp hơn hai bài hát trước đó của cậu. Một số người bắt đầu bình luận: Bài này khó nghe quá. Không hợp với thị hiếu khán giả hiện tại. Có lẽ Tinh Dạ đang đi sai hướng và chọn nhầm đường. Tinh Dạ đọc những bình luận đó hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào hay thay đổi quyết định. Cậu chỉ hỏi người quản lý: Ngày mai chúng ta có lịch thu âm hay không. Có anh ạ. Vậy thì chúng ta đi làm việc tiếp thôi.

Ngày thứ ba lượng nghe bắt đầu tăng dần một cách âm thầm nhưng đều đặn. Ngày thứ bảy bài hát lọt vào Top 30 các bảng xếp hạng. Tuần thứ hai vươn lên Top 18. Tuần thứ ba đứng ở vị trí Top 11. Không bùng nổ ngay lập tức như những bài hit khác. Nhưng càng ngày càng nhiều người nghe và yêu thích. Một số nhà phê bình âm nhạc bắt đầu đánh giá lại: Đây không phải kiểu bài nghe một lần là thích ngay lập tức. Nhưng bài hát này có sức bền và giá trị nghệ thuật cao. Đây có thể là bài hát quan trọng nhất và đánh dấu bước trưởng thành lớn nhất trong sự nghiệp của Tinh Dạ từ trước đến nay.

Tinh Dạ không ăn mừng hay vui mừng thái quá. Cậu chỉ nói một câu đơn giản: Cuối cùng cũng có người thực sự lắng nghe và hiểu được thông điệp em muốn gửi gắm.

Tại Tinh Vân đội ngũ quản lý mới cũng bắt đầu vận hành hiệu quả. Giang Nguyệt phụ trách nhóm nghệ sĩ trẻ. Cô xây dựng quy trình quản lý và đánh giá hoàn toàn mới. Không chỉ nhìn vào số lượt nghe hay lượt xem trên mạng. Mà theo dõi nhiều khía cạnh khác nhau: Khả năng biểu diễn trực tiếp, khả năng sáng tác và tự hoàn thiện bản thân, hình ảnh và phong cách riêng, phản ứng của khán giả ở các độ tuổi khác nhau, và quan trọng nhất là sự phát triển bền vững trong dài hạn. Một nghệ sĩ trẻ hỏi chị Giang: Tại sao công ty lại quan tâm nhiều thứ đến vậy trong khi chỉ cần có bài hát hit là đủ. Giang Nguyệt mỉm cười trả lời: Vì sự nghiệp của em không chỉ có một bài hát đâu em ạ. Chúng ta đang xây dựng một tương lai dài hạn chứ không chỉ chạy theo thành công trong một thời gian ngắn.

Cuối quý Tinh Vân tổ chức cuộc họp tổng kết công việc. Lục Trạch xem xét từng bộ phận một cách khách quan: Điện ảnh, âm nhạc, văn học, quản lý nghệ sĩ, phát hành, tài chính và hợp tác quốc tế. Không có bộ phận nào hoàn hảo và luôn thắng mọi trận. Có dự án thành công tốt đẹp. Có dự án không đạt được kỳ vọng. Có nghệ sĩ tiến bộ vượt bậc. Có người vẫn đang chững lại và cần thời gian. Có thị trường nước ngoài phản hồi rất tốt. Có thị trường gần như không có nhiều hiệu ứng. Đó mới là hình ảnh thực sự của một công ty hoạt động bình thường và phát triển bền vững chứ không phải lúc nào cũng thắng và mọi thứ đều hoàn hảo như huyền thoại.

Dương Khải hỏi: Mục tiêu lớn nhất của chúng ta trong quý tiếp theo là gì. Lục Trạch suy nghĩ rồi trả lời: Không phải doanh thu cao hơn. Không phải thị phần lớn hơn. Đúng vậy. Vậy thì chúng ta tập trung vào điều gì. Lục Trạch nhìn mọi người trong phòng: Tập trung xây dựng nền tảng vững chắc. Xây dựng đội ngũ nhân sự đủ mạnh. Hoàn thiện hệ thống làm việc. Tạo ra những tác phẩm thực sự có giá trị. Đừng để một bộ phim thành công khiến chúng ta tự mãn và nghĩ mình đã đủ mạnh. Cả phòng im lặng lắng nghe. Lục Trạch nói tiếp một cách sâu sắc: Cũng đừng để một dự án không thành công khiến chúng ta mất tự tin và nghĩ mình không thể làm được gì cả.

Sau cuộc họp Tần Mộc Tuyết đợi Lục Trạch ở bên ngoài. Xong việc rồi anh ạ. Ừ xong rồi. Chúng ta đi ăn tối cùng nhau được không. Được chứ. Hai người đi cùng nhau một cách tự nhiên. Không ai trong công ty nói ra hay bình luận gì nhiều. Nhưng một số nhân viên đã nhìn thấy hai người bên nhau. Giang Nguyệt đứng từ xa quan sát cô chỉ mỉm cười vui vẻ. Không hỏi không nói gì thêm. Bởi cô hiểu một điều: Một mối quan hệ thực sự tốt đẹp không cần phải công bố hay khoe khoang ngay lập tức.

Đêm ấy hai người ngồi trong một quán ăn nhỏ yên tĩnh. Tần Mộc Tuyết hỏi: Anh có bao giờ cảm thấy mệt mỏi với tất cả mọi thứ không. Có chứ ai mà không mệt. Vậy tại sao anh vẫn tiếp tục cố gắng và làm tất cả những điều này. Vì chúng ta đã đi được đến đây rồi và không thể dừng lại được nữa. Con đường phía trước còn xa không. Lục Trạch nhìn cô một cách dịu dàng: Rất xa em ạ. Vậy thì.. Anh có muốn em đi cùng anh trên con đường đó không. Tần Mộc Tuyết hơi ngạc nhiên nhưng cô không hỏi anh đang nói về công việc hay tình cảm giữa hai người. Cuối cùng cô chỉ mỉm cười và trả lời một cách chắc chắn: Em muốn đi cùng anh. Lục Trạch không nói thêm một lời nào nữa. Nhưng cả hai đều hiểu rõ câu trả lời ấy không chỉ có một ý nghĩa đơn thuần.

Ở một nơi khác hoàn toàn một tập đoàn lớn cũng đang họp quan trọng. Trên màn hình là báo cáo chi tiết về tình hình phát triển của Tinh Vân. Một người nói: Công ty này đang phát triển quá nhanh và đáng lo ngại. Người khác lắc đầu: Không phải họ phát triển quá nhanh đâu. Vậy thì điều đáng sợ ở Tinh Vân là gì. Ông ta chỉ vào báo cáo phân tích: Điều đáng sợ nhất là họ đang phát triển rất đều đặn trên mọi mặt trận. Điện ảnh, âm nhạc, văn học, quản lý nghệ sĩ, thị trường quốc tế. Không có lĩnh vực nào bùng nổ một cách mất kiểm soát. Nhưng cũng không có lĩnh vực nào bị bỏ qua hay tụt hậu. Mọi thứ đều tiến bộ một cách vững chắc và đều đặn. Người đứng đầu phòng họp im lặng suy nghĩ một lát rồi ra quyết định: Từ bây giờ đừng bao giờ xem thường Tinh Vân nữa. Chúng ta bắt đầu theo dõi Tinh Vân như một đối thủ thực sự và đáng gờm. Và đó là lần đầu tiên một công ty lớn trong ngành chính thức đưa Tinh Vân vào danh sách đối thủ cần theo dõi lâu dài và nghiêm túc.

Hết chương 636.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 637  Đối Thủ Đầu Tiên Chủ Động Ra Tay

Tinh Vân không hề biết rằng từ hôm đó tên công ty đã xuất hiện trong danh sách theo dõi nội bộ của một tập đoàn lớn. Nhưng Lục Trạch nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi không bình thường. Không phải từ truyền thông hay ai đó nói ra. Mà từ chính thị trường. Một số lời mời hợp tác đột nhiên biến mất không rõ lý do. Hai nghệ sĩ trẻ đang đàm phán với Tinh Vân bất ngờ nhận được đề nghị tốt hơn hẳn từ công ty khác. Một đạo diễn vốn đã gần ký hợp đồng lại xin dừng lại và hoãn vô thời hạn. Không ai công khai đối đầu hay nói xấu. Nhưng những dấu hiệu nhỏ lẻ liên tục xuất hiện cùng lúc. Dương Khải đặt hồ sơ xuống bàn: Có người đang cố tình cản trở chúng ta. Lục Trạch nhìn tài liệu: Có bằng chứng rõ ràng không. Chưa ạ. Vậy thì chúng ta chưa nên kết luận vội. Nhưng quá nhiều chuyện trùng hợp xảy ra cùng lúc rồi. Thị trường cạnh tranh là chuyện bình thường thôi. Dương Khải im lặng. Lục Trạch nói thêm: Chúng ta hãy điều tra rõ ràng mọi chuyện. Nhưng tuyệt đối không trả đũa hay làm tương tự.

Tinh Vân bắt đầu kiểm tra chi tiết từng trường hợp. Hai nghệ sĩ trẻ thực sự nhận được lời đề nghị cao hơn nhiều. Một đạo diễn được công ty khác đưa ra điều kiện tốt hơn và quyền lợi nhiều hơn. Một dự án phát hành bị đối tác thay đổi lịch đột ngột. Tất cả đều có lý do riêng và có vẻ hợp lý. Không có chuyện nào đủ rõ ràng để kết luận có người đứng sau điều khiển. Nhưng khi tổng hợp lại với nhau thì mọi thứ trùng hợp đến mức khó tin. Giang Nguyệt phân tích: Có khả năng họ đang thử phản ứng của chúng ta xem chúng ta sẽ xử lý như thế nào. Lục Trạch gật đầu: Rất có thể. Nếu đúng là như vậy thì sao. Thì chúng ta càng không được nóng vội hay mất bình tĩnh.

Cuối cùng một nghệ sĩ trẻ quyết định rời Tinh Vân. Cậu ta chính thức ký hợp đồng với công ty khác. Lý do rất đơn giản và thẳng thắn: Thù lao cao hơn nhiều và điều kiện tốt hơn. Người quản lý hỏi Lục Trạch: Chúng ta có cần cố gắng giữ lại anh ấy không. Lục Trạch lắc đầu: Hợp đồng đã hết và không còn điều khoản ràng buộc nào. Vậy là để anh ấy đi hoàn toàn. Ừ. Anh có thấy tiếc không. Tiếc chứ. Nhưng anh vẫn không thay đổi quyết định. Tinh Vân không thể và không nên cố giữ mọi người ở lại bằng mọi giá.

Ngày nghệ sĩ đó rời công ty Lục Trạch chỉ nói một câu đơn giản: Chúc em thuận lợi và thành công trên con đường em chọn. Người nghệ sĩ hơi ngạc nhiên vì thái độ bình yên của anh: Anh không trách em đã rời đi khi công ty đang phát triển tốt sao. Không trách em đâu. Nhưng em có quyền chọn nơi làm việc tốt hơn và phù hợp hơn với em. Cậu ta cúi đầu cảm ơn: Em cảm ơn mọi người ở Tinh Vân rất nhiều. Sau khi người nghệ sĩ rời đi Giang Nguyệt hỏi Lục Trạch một cách thật thà: Anh có thực sự không tức giận hay thất vọng không. Có chứ anh cũng có cảm xúc bình thường như mọi người. Vậy tại sao anh không nói ra hay trách móc gì. Không cần thiết chị ạ. Tại sao vậy. Sau này nếu anh ấy thành công thì chúng ta hoàn toàn có thể chúc mừng anh ấy một cách chân thành. Nếu anh ấy không thành công thì đó cũng là lựa chọn của cuộc đời anh ấy và chúng ta cũng không có quyền phán xét.

Cách đối xử ấy khiến nội bộ Tinh Vân càng ổn định và gắn bó hơn. Những người ở lại không ở lại vì sợ bị phạt hay bị ràng buộc hợp đồng. Mà họ ở lại vì thực sự tin tưởng vào công ty, vào cách làm việc và vào tương lai của chính mình tại đây.

Trong khi đó đối thủ lại bắt đầu hành động rõ ràng và mạnh mẽ hơn. Một dự án điện ảnh mà Tinh Vân đang đàm phán từ lâu đột nhiên nhận được đề nghị đầu tư từ một tập đoàn khác. Mức vốn cao hơn nhiều và điều kiện có vẻ tốt hơn hẳn. Đối tác lập tức dao động và bắt đầu nghiêng về phía đối thủ. Dương Khải nói với Lục Trạch: Chúng ta không thể cạnh tranh với họ về tiền bạc đâu anh ạ. Lục Trạch nhìn kịch bản trên bàn: Không cần cạnh tranh về tiền. Nhưng chúng ta có thể mất dự án này hoàn toàn. Thì mất cũng được. Vậy là chúng ta bỏ dự án này luôn à. Không. Lục Trạch nhìn ông một cách chắc chắn: Chúng ta hãy xem lại lý do thực sự tại sao họ ban đầu lại muốn hợp tác với chúng ta chứ không phải ai khác.

Lục Trạch trực tiếp gặp nhà sản xuất của dự án. Anh nói thẳng thắn: Anh hoàn toàn có thể chọn hợp tác với họ nếu anh thấy điều kiện tốt hơn. Nhà sản xuất hơi ngạc nhiên: Anh không cố gắng giữ dự án này lại sao. Muốn giữ lắm chứ. Vậy tại sao anh lại nói như vậy. Bởi vì nếu anh thay đổi toàn bộ hướng đi và mục tiêu của bộ phim chỉ vì đối phương đưa ra nhiều tiền hơn thì sau này anh sẽ phải trả giá đắt cho sự thay đổi đó. Nhà sản xuất im lặng suy nghĩ. Lục Trạch nói tiếp một cách chân thành: Tôi không hứa Tinh Vân sẽ cho anh nhiều tiền nhất trong tất cả các đối tác. Nhưng tôi hứa chúng tôi sẽ thực sự tôn trọng bộ phim, tôn trọng ý đồ sáng tạo của anh và cố gắng hết sức để tạo ra một tác phẩm tốt chứ không chỉ nghĩ cách kiếm lời. Câu nói ấy thực sự làm nhà sản xuất suy nghĩ sâu sắc. Ba ngày sau ông ta chính thức quyết định tiếp tục hợp tác với Tinh Vân. Không phải vì tiền nhiều hơn mà vì được tôn trọng và có quyền sáng tạo thực sự.

Đối thủ thất bại ở dự án đầu tiên nhưng họ hoàn toàn không dừng lại. Họ chuyển sang hướng tấn công khác thông qua truyền thông. Một bài phân tích được đăng tải trên nhiều trang tin: Tinh Vân có đang mở rộng quá nhanh và quá nhiều lĩnh vực cùng lúc không? Bài viết không công kích trực tiếp hay nói xấu công ty. Chỉ đặt ra những câu hỏi: Công ty còn trẻ, đầu tư nhiều lĩnh vực khác nhau từ điện ảnh, âm nhạc, văn học, quản lý nghệ sĩ cho đến thị trường quốc tế. Liệu có đủ năng lực và nguồn lực để duy trì và phát triển tất cả hay không? Bài viết nhanh chóng được nhiều người chia sẻ và bình luận. Dương Khải hỏi Lục Trạch: Chúng ta có cần phản hồi hay giải thích cho dư luận hiểu rõ không. Không cần. Nhưng nếu để lâu dài mọi người sẽ tin những điều không tốt về công ty. Càng trả lời càng chứng minh chúng ta bị ảnh hưởng và lo lắng. Vậy thì chúng ta nên làm gì bây giờ. Lục Trạch chỉ vào báo cáo công việc trên bàn: Tập trung làm tốt công việc của mình thôi.

Tháng đó Tinh Vân không tổ chức họp báo, không đăng bài phản bác, không tranh luận với bất kỳ ai trên truyền thông. Thay vào đó một loạt kế hoạch sản xuất và phát triển tác phẩm được triển khai một cách đều đặn và nghiêm túc.

Tinh Dạ vẫn bình tĩnh bước vào phòng thu như thường lệ. Ca khúc mới đang được chỉnh sửa và hoàn thiện. Cậu hỏi người quản lý: Có tin đồn rằng công ty đang bị đối thủ nhắm tới và có người cố tình làm khó chúng ta đúng không. Người quản lý hơi ngạc nhiên: Em nghe thông tin ở đâu vậy. Trên mạng mọi người đang nói nhiều lắm. Đừng quan tâm đến những thông tin đó em nhé. Tinh Dạ gật đầu bình tĩnh rồi hỏi: Bài hát hôm nay chúng ta thu tiếp được không. Có ạ. Vậy thì chúng ta bắt đầu làm việc thôi.

Tần Mộc Tuyết cũng nghe được những tin đồn đó. Cô gọi cho Lục Trạch hỏi: Có chuyện gì thật đúng không ạ. Chỉ là cạnh tranh bình thường trên thị trường thôi. Có nghiêm trọng không anh. Chưa đến mức nghiêm trọng lắm. Anh có lo lắng không. Có chứ anh cũng lo lắng. Anh nói thật với em à. Ừ anh luôn nói thật với em. Tần Mộc Tuyết im lặng một lát rồi hỏi: Vậy em có thể giúp được gì cho anh và cho công ty không. Làm tốt công việc của em là giúp anh nhiều nhất rồi. Chỉ vậy thôi à. Chỉ vậy thôi. Cô mỉm cười vui vẻ: Được anh em hiểu rồi.

Chính sự bình tĩnh và vững chãi đó lại khiến đối thủ càng khó chịu. Bởi họ mong muốn Tinh Vân sẽ hoảng sợ, phản ứng thái quá, ban lãnh đạo nóng vội và mắc sai lầm. Nhưng Lục Trạch hoàn toàn không cho họ cơ hội đó.

Ba tháng trôi qua. Tinh Vân thực sự mất một số dự án, một vài nghệ sĩ cũng rời đi tìm cơ hội tốt hơn. Nhưng đồng thời công ty cũng ký được hai dự án mới rất tốt, một đạo diễn trẻ tài năng gia nhập, một nhóm biên kịch trẻ được thành lập để phát triển nội dung gốc. Tinh Dạ có thêm một ca khúc thành công và được công nhận rộng rãi. Tần Mộc Tuyết hoàn thành bộ phim mới với vai diễn có chiều sâu lớn. Và thị trường quốc tế tiếp tục mở thêm hai thị trường mới nữa. Tinh Vân không tăng trưởng bùng nổ hay đột biến. Nhưng mọi thứ đều đang tiến bộ một cách đều đặn và vững chắc.

Cuối quý Lục Trạch nhận được báo cáo tổng kết. Doanh thu tăng 18%. Không phải con số khổng lồ hay ấn tượng nhất ngành. Nhưng điều đáng chú ý và đáng vui mừng nhất là tất cả các bộ phận đều có tăng trưởng. Không bộ phận nào phụ thuộc hoàn toàn vào một dự án hay một người duy nhất. Lục Trạch nhìn báo cáo rồi nói: Được đây là kết quả tốt. Dương Khải hỏi: Còn đối thủ thì sao. Họ vẫn đang theo dõi và tìm cách làm khó chúng ta. Chúng ta nên làm gì tiếp theo. Lục Trạch khép hồ sơ lại: Chúng ta không chủ động gây chiến với ai. Nhưng nếu họ tiếp tục tấn công thì chúng ta sẽ phòng thủ vững chắc. Chỉ phòng thủ thôi à. Không. Chúng ta tiếp tục phát triển mạnh mẽ theo hướng đã chọn. Đến lúc chúng ta đủ mạnh và đủ lớn thì thị trường và khán giả sẽ tự trả lời cho tất cả mọi thứ.

Cùng ngày một tin tức khác xuất hiện trên toàn bộ phương tiện truyền thông. Một công ty lớn chính thức công bố dự án phim lớn nhất trong năm. Đạo diễn hàng đầu, dàn diễn viên hàng đầu, ngân sách sản xuất khổng lồ. Và điều đặc biệt nhất: Ngày phát hành chính thức của bộ phim đó hoàn toàn trùng với ngày phát hành bộ phim tiếp theo của Tinh Vân. Lần này không còn là thử nghiệm hay cạnh tranh gián tiếp nữa. Đây là một cuộc đối đầu trực diện và rõ ràng. Dương Khải nhìn lịch phát hành rồi nói: Bọn họ cố ý chọn ngày này để đối đầu với chúng ta. Lục Trạch nhìn ngày tháng trên thông báo. Sau vài giây suy nghĩ anh nói: Vậy chúng ta chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Chúng ta đổi ngày phát hành để tránh đối đầu không. Không. Chúng ta sẽ đối đầu trực diện với họ. Dương Khải hít một hơi sâu: Lần này đối thủ rất mạnh và có nhiều ưu thế hơn chúng ta nhiều. Lục Trạch gật đầu: Anh biết. Anh có sợ không. Có chứ ai mà không sợ. Vậy thì.. Lục Trạch cầm kịch bản bộ phim lên: Chúng ta hãy làm phim cho thật tốt. Bởi trận chiến tiếp theo sẽ là trận đầu tiên Tinh Vân phải đối đầu trực diện với một ông lớn thực sự trong ngành.

Hết chương 637.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 638  Trận Đối Đầu Không Thể Tránh

Ngày phát hành đã được công bố chính thức. Hai bộ phim ra mắt cùng một ngày. Một bên là tập đoàn có lịch sử hàng chục năm kinh nghiệm, nguồn lực dồi dào. Một bên là Tinh Vân, công ty còn trẻ mới nổi lên trong thời gian ngắn. Chỉ vài giờ sau khi lịch được công bố, truyền thông đã ngay lập tức đặt hai bộ phim cạnh nhau để so sánh: Ngân sách sản xuất, kinh nghiệm đạo diễn, danh tiếng diễn viên, quy mô quảng bá, số suất chiếu dự kiến.. Gần như ở mọi phương diện, Tinh Vân đều yếu thế hơn hẳn. Nhưng có một thứ chưa ai có thể so sánh được: Đó là chất lượng thực tế của bộ phim. Bởi phim vẫn chưa hoàn thành và chưa ai được xem.

Trong phòng họp của Tinh Vân, Dương Khải nhìn bảng kế hoạch cập nhật: Đối phương đã bắt đầu chiến dịch quảng bá quy mô lớn rồi. Ừ anh biết. Ba ngày tới họ sẽ công bố trailer cuối cùng và đẩy mạnh mọi kênh. Tôi cũng biết. Chúng ta có cần tăng ngân sách quảng bá để cạnh tranh không? Lục Trạch lắc đầu kiên quyết: Không. Nhưng nếu họ phủ kín mọi kênh truyền thông, bảng quảng bá, rạp chiếu phim.. Thì để họ làm vậy thôi. Chúng ta không thể cạnh tranh với họ về tiền bạc và quy mô quảng bá đúng không. Đúng. Chúng ta không cần cạnh tranh ở chỗ họ mạnh, mà tập trung vào chỗ chúng ta có thể làm tốt hơn: Chính bộ phim. Dương Khải hiểu rõ ý anh: Chúng ta tập trung hoàn thiện phim cho tốt nhất. Đúng vậy.

Lục Trạch yêu cầu toàn bộ đội ngũ xem xét lại từng chi tiết của bộ phim một lần cuối. Không quay thêm cảnh chỉ để tạo cảm giác lớn hơn hay hấp dẫn hơn đối thủ. Không thêm cảnh hành động, không sửa kịch bản để chạy theo thị hiếu. Chỉ kiểm tra và chỉnh những thứ thực sự chưa tốt. Một cảnh bị kéo dài gần bốn phút được cắt xuống còn hơn hai phút cho gọn gàng. Một đoạn hội thoại được viết lại cho tự nhiên và sâu sắc hơn. Toàn bộ phần âm thanh được phối lại cẩn thận. Nhịp điệu phần cuối cũng được điều chỉnh cho phù hợp hơn. Không có thay đổi lớn lao nào, nhưng toàn bộ bộ phim trở nên chặt chẽ, sâu sắc và hoàn hảo hơn hẳn.

Đạo diễn Lâm Khải xem bản dựng cuối cùng. Ông ngồi im lặng rất lâu rồi ngẩng đầu hỏi Lục Trạch: Cậu thực sự muốn giữ bộ phim theo đúng phiên bản này chứ không thay đổi gì thêm à. Vâng đúng vậy. Không thêm cảnh cao trào hay những đoạn gây ấn tượng mạnh hơn sao. Không cần. Khán giả có thể thấy bộ phim của chúng ta nhỏ hơn và kém hấp dẫn hơn phim đối thủ về quy mô đấy. Không sao đâu anh. Lâm Khải nhìn anh một cách thấu hiểu: Cậu thực sự không quan tâm đến những điều đó à. Lục Trạch mỉm cười: Có quan tâm chứ. Nhưng nếu chúng ta cố làm bộ phim này giống hệt những bộ phim lớn thông thường.. Thì chính bộ phim sẽ mất đi những giá trị và nét riêng vốn có của nó. Lâm Khải gật đầu đồng tình: Đúng vậy cậu nói đúng.

Tần Mộc Tuyết cũng được xem bản phim hoàn chỉnh. Đây là bộ phim đầu tiên cô thực sự đảm nhận vai chính với nhân vật có chiều sâu và trọng tâm lớn đến vậy. Khi cảnh cuối cùng kết thúc, cô ngồi im lặng không nói gì. Lâm Khải hỏi: Em thấy bộ phim thế nào. Cô suy nghĩ một cách chân thực: Em thấy nhân vật đã thực sự hoàn chỉnh và trọn vẹn. Lục Trạch ngồi ở phía sau nghe mọi người nói mà không bình luận gì. Tần Mộc Tuyết quay lại nhìn anh: Anh thấy sao về bộ phim. Rất ổn. Chỉ ổn thôi à. Ừ.. Là rất ổn. Cô bật cười vui vẻ: Anh lúc nào cũng đánh giá phim một cách khó tính quá. Lục Trạch dịu dàng nói: Vì nếu anh khen quá tốt thì em sẽ chủ quan và không cố gắng hết sức đâu. Vậy nếu em không chủ quan thì anh sẽ nói tốt hơn chứ. Đúng vậy anh sẽ nói thật lòng mình.

Trailer chính thức của Tinh Vân được tung ra. Không có ngân sách quảng bá khổng lồ, không mua lượt xem, không đẩy mạnh trên mọi nền tảng. Nhưng phản ứng của khán giả cũng khá tốt. Nhiều người chú ý đến diễn xuất của Tần Mộc Tuyết, nhiều người quan tâm đến nội dung cốt truyện có chiều sâu. Một số người nhận xét: Bộ phim này có vẻ không giống những bộ phim thương mại thông thường mà chúng ta thường xem. Nhưng tổng lượt xem vẫn thấp hơn trailer của đối thủ rất nhiều. Không ai cảm thấy bất ngờ hay thất vọng vì điều đó.

Ngày hôm sau, một cuộc khảo sát lớn trước ngày phát hành được công bố. Phim đối thủ có tỷ lệ khán giả dự định xem cao hơn hẳn, vượt trội so với phim Tinh Vân. Dương Khải nhìn con số: Khoảng cách lớn quá anh ạ. Lục Trạch gật đầu: Bình thường thôi. Anh không lo lắng sao. Lo chứ anh cũng lo lắng. Vậy tại sao anh vẫn bình tĩnh đến vậy. Vì đây chỉ là số liệu trước khi khán giả xem phim thôi. Còn sau khi họ xem xong bộ phim thì sao. Lúc đó khán giả mới là người quyết định ai thắng ai thật sự.

Trong khi đó, đối thủ liên tục tăng cường sức ép quảng bá. Dàn diễn viên đi tham dự hết chương trình truyền hình này đến chương trình khác. Poster xuất hiện khắp mọi con đường, mọi rạp chiếu phim. Các buổi giao lưu với khán giả được tổ chức liên tục. Bài viết phân tích ca ngợi bộ phim xuất hiện liên tục trên báo chí và mạng xã hội. Tinh Vân hoàn toàn không chạy theo đối thủ. Toàn bộ đội ngũ chỉ tập trung chuẩn bị mọi thứ cho ngày phát hành một cách chu đáo nhất.

Ba ngày trước ngày công chiếu chính thức, một chuyện bất ngờ xảy ra. Một đoạn phim dài của Tinh Vân bị lan truyền trên mạng. Đó là bản dựng nội bộ chưa hoàn chỉnh, âm thanh chưa phải bản cuối cùng. Một số tài khoản bình luận: Bộ phim này có vẻ hay thật, diễn xuất tốt quá. Nhưng cũng có người nói: Đoạn phim này chẳng có gì đặc biệt hay hấp dẫn. Bộ phận truyền thông hỏi Lục Trạch: Chúng ta có cần yêu cầu gỡ bỏ hết các đoạn phim này không. Lục Trạch xem đoạn video rồi ra lệnh: Xác minh nguồn gốc trước. Sau khi xác nhận đây là bản nội bộ bị phát tán trái phép, Tinh Vân lập tức yêu cầu gỡ bỏ toàn bộ. Công ty hoàn toàn không lợi dụng sự cố này để quảng bá, không đăng lại, không biến thành chiến dịch truyền thông. Lục Trạch chỉ nói một câu: Chúng ta phải xem xét lại quy trình bảo mật nội bộ cho tốt hơn.

Ngày công chiếu chính thức. 6 giờ sáng, các bảng xếp hạng suất chiếu bắt đầu cập nhật. Phim đối thủ có số suất chiếu vượt xa hẳn, chiếm phần lớn lịch chiếu của các rạp. Phim Tinh Vân chỉ đứng sau với số suất ít hơn nhiều. Dương Khải gọi cho Lục Trạch: Có vẻ hôm nay chúng ta sẽ thua về doanh thu ngày đầu tiên anh ạ. Lục Trạch trả lời một cách bình tĩnh: Có thể vậy. Anh vẫn không thay đổi chiến lược hay điều gì đúng không. Không.

Suất chiếu đầu tiên bắt đầu. Rạp không kín hết chỗ nhưng cũng không vắng. Tần Mộc Tuyết ngồi ở một góc khuất trong phòng chiếu. Cô không xem điện thoại, không mở mạng xã hội, không muốn biết mọi người đang nói gì. Cô chỉ muốn trực tiếp cảm nhận và xem phản ứng thực tế của khán giả khi xem bộ phim. Đèn tắt dần, bộ phim bắt đầu chiếu.

Một tiếng rưỡi sau, phim kết thúc, đèn bật sáng. Khán giả lần lượt đứng dậy rời đi. Có người im lặng suy nghĩ, có người bàn luận sôi nổi về nội dung phim. Một cô gái nói với bạn mình: Đoạn cuối phim hay và xúc động thật đấy. Một người khác nhận xét: Tôi không nghĩ nữ chính Tần Mộc Tuyết diễn tốt và có chiều sâu đến vậy. Nhiều người lập tức mở điện thoại tìm tên phim, thông tin đạo diễn và dàn diễn viên. Tần Mộc Tuyết ngồi yên một chỗ không biết nên vui hay lo. Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Lục Trạch: Khán giả phản ứng thế nào. Cô trả lời: Em cũng chưa biết nói sao. Một lát sau anh nhắn tiếp: Vậy thì đừng xem số liệu và đừng quan tâm đến con số nhé. Cô bật cười trả lời: Anh cũng đừng xem số liệu luôn đấy. Anh trả lời ngay: Anh đang xem đây rồi.

Buổi chiều, số liệu doanh thu và phản ứng đầu tiên chính thức được công bố. Phim đối thủ vẫn đứng đầu doanh thu. Phim Tinh Vân đứng thứ hai. Khoảng cách doanh thu giữa hai bên lớn hơn nhiều so với dự kiến ban đầu. Không ai cảm thấy ngạc nhiên. Nhưng có một con số khiến Lục Trạch phải chú ý: Điểm đánh giá trung bình từ khán giả thực tế của Tinh Vân là 9, 0/10. Còn phim đối thủ chỉ đạt 8, 1/10. Lục Trạch nhìn hai con số trên màn hình. Không vui mừng thái quá cũng không thất vọng. Anh chỉ nói một câu: Chờ xem phản ứng và số liệu của buổi tối nhé.

Buổi tối, tình hình bắt đầu thay đổi rõ rệt. Các suất chiếu của Tinh Vân bắt đầu tăng tỷ lệ lấp đầy một cách ấn tượng. Nhiều rạp chiếu phim tự động đề nghị thêm suất chiếu cho Tinh Vân vì khán giả đặt vé rất đông. Những đánh giá tích cực từ khán giả ngày càng nhiều. Một bài viết được chia sẻ rất rộng rãi: Đừng chỉ nhìn ngân sách hay quy mô quảng bá, hãy thực sự xem bộ phim rồi hãy nhận xét. Một bài khác nhận xét: Tần Mộc Tuyết có màn thể hiện xuất sắc nhất trong toàn bộ sự nghiệp của mình. Lượng tìm kiếm tên cô và tên bộ phim tăng vọt trên mạng xã hội.

22 giờ, Dương Khải gọi điện cho Lục Trạch: Lục tổng ạ. Ừ anh nghe. Doanh thu chúng ta vẫn đứng thứ hai. Nhưng khoảng cách đã thu hẹp lại nhiều rồi. Lục Trạch nhìn bảng số liệu cập nhật liên tục: Khoảng cách còn bao nhiêu. Còn chưa tới một nửa so với buổi chiều. Lục Trạch gật đầu: Ngày mới quan trọng hơn nhiều đấy.

23 giờ 40, một báo cáo mới được gửi về công ty. Nhiều rạp chiếu phim đã chủ động tăng số suất chiếu cho Tinh Vân cho ngày hôm sau. Không phải Tinh Vân yêu cầu hay đề nghị. Mà vì các suất tối nay gần như kín vé hết. Dương Khải nhìn báo cáo rồi nói: Có vẻ.. Lục Trạch ngăn anh nói tiếp: Đừng kết luận sớm quá. Ừ anh hiểu. Chúng ta cần chờ thêm ba ngày mới có thể nói lên điều gì đó chắc chắn.

Ngày thứ hai, doanh thu phim Tinh Vân tăng vọt. Phim đối thủ vẫn đứng đầu nhưng khoảng cách doanh thu giữa hai bên ngày càng thu hẹp. Ngày thứ ba, số suất chiếu của đối thủ bắt đầu giảm tỷ lệ lấp đầy trong khi phim Tinh Vân vẫn giữ được tỷ lệ rất cao. Ngày thứ tư, lần đầu tiên kể từ khi ra mắt, phim Tinh Vân chính thức vượt lên đứng đầu doanh thu trong ngày. Không áp đảo, không tạo khoảng cách lớn, chỉ vừa đủ vượt lên. Nhưng đủ để cả ngành và toàn bộ khán giả chú ý đến sự thay đổi ngoạn mục này. Dương Khải nhìn bảng số liệu vui mừng: Chúng ta đã vượt lên rồi anh ạ. Lục Trạch nhìn màn hình một lúc rồi mới nói: Ừ đúng vậy. Vậy là chúng ta thắng rồi sao. Chưa đâu. Còn gì nữa anh. Chúng ta cần chờ doanh thu cuối tuần mới nói chắc chắn được.

Ở phía công ty đối thủ, phòng họp im lặng. Một người nói: Chúng ta không thể chỉ nhìn doanh thu ngày mà kết luận. Người khác trả lời: Nhưng xu hướng đang rõ ràng không có lợi cho chúng ta. Người đứng đầu phòng họp nhìn bảng điểm đánh giá khán giả: Phim của chúng ta chỉ có 8, 1 điểm trong khi Tinh Vân đạt 8, 8 điểm và vẫn đang tăng. Ông im lặng rất lâu rồi ra quyết định: Chúng ta không cần tiếp tục công kích hay làm khó Tinh Vân nữa. Vậy thì bây giờ làm gì. Để thị trường và khán giả tự quyết định ai thắng ai. Nhưng nếu chúng ta thua thì sao. Ông ta nhìn mọi người một cách bình tĩnh: Nếu thua thì chúng ta chỉ thua một bộ phim thôi. Không phải thua cả công ty và không phải thua mãi mãi.

Cùng lúc đó, Lục Trạch cũng nói một câu rất tương tự với đội ngũ của mình: Đừng nghĩ rằng nếu thắng bộ phim này thì Tinh Vân đã hoàn toàn thắng đối thủ. Mọi người im lặng lắng nghe. Chúng ta chỉ thắng một cuộc cạnh tranh phim ảnh thôi. Công ty Tinh Vân vẫn còn rất trẻ, còn nhiều thiếu sót và cần học hỏi nhiều điều. Và đối thủ vẫn là một trong những công ty mạnh và có kinh nghiệm nhất thị trường. Anh nhìn bảng doanh thu trên màn hình. Nhưng hôm nay chúng ta đã chứng minh được một điều quan trọng. Dương Khải hỏi: Điều gì vậy anh. Lục Trạch nói một cách chắc chắn và tự hào: Tinh Vân không cần phải né tránh hay sợ hãi những công ty lớn nữa. Bên ngoài kia, cuộc chiến phòng vé vẫn đang tiếp tục diễn ra căng thẳng. Nhưng từ ngày hôm đó, cách cả ngành nhìn nhận và đánh giá Tinh Vân đã thực sự thay đổi hoàn toàn.

Hết chương 638.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 639  Một Lần Thắng Không Biến Thành Người Khổng Lồ

Ngày thứ năm cuộc đối đầu. Phim Tinh Vân vẫn giữ vị trí đầu doanh thu ngày. Nhưng không ai trong công ty tổ chức ăn mừng hay vui mừng thái quá. Bởi khoảng cách giữa hai bộ phim rất nhỏ. Chỉ cần một ngày tỷ lệ lấp đầy giảm đi một chút thì thứ hạng có thể lập tức bị đảo ngược ngay. Dương Khải đưa báo cáo cập nhật: Điểm đánh giá của khán giả vẫn giữ ở mức rất cao. Suất chiếu thì sao. Đang tăng ở một số tỉnh thành và rạp chiếu. Còn doanh thu. Ổn định và đều đặn. Lục Trạch gật đầu: Tiếp tục theo dõi sát sao mọi diễn biến.

Trên mạng xã hội cuộc tranh luận giữa hai nhóm khán giả ngày càng nóng lên. Một bên cho rằng phim của tập đoàn lớn có quy mô hùng vĩ, hình ảnh đẹp, hiệu ứng tốt. Một bên lại khẳng định phim Tinh Vân có nội dung sâu sắc, ý nghĩa và diễn xuất xuất sắc hơn. Hai nhóm tranh luận liên tục nhưng Tinh Vân hoàn toàn không tham gia hay lên tiếng. Bộ phận truyền thông chỉ đăng một bài ngắn duy nhất trên trang chính thức: "Cảm ơn mọi người đã đến rạp xem phim". Không so sánh, không công kích, không nhắc tên đối thủ dù chỉ một lần.

Tần Mộc Tuyết ngày càng được truyền thông chú ý và mời tham dự nhiều chương trình. Một phóng viên hỏi: Cô có nghĩ mình và đoàn phim đã đánh bại dàn diễn viên và đội ngũ sản xuất của bộ phim đối thủ không? Cô lắc đầu một cách chân thực: Không ạ. Nhưng phim của cô đang đứng đầu doanh thu và được nhiều người yêu thích hơn. Doanh thu của phim là thành quả của cả đoàn phim, từ đạo diễn, diễn viên đến những người làm công việc hậu trường ít được biết đến. Cô có tự tin mình sẽ sớm trở thành ngôi sao hàng đầu của điện ảnh không? Tần Mộc Tuyết suy nghĩ rồi trả lời: Em muốn trước hết trở thành một diễn viên tốt và được mọi người công nhận bằng năng lực thực sự. Câu trả lời không gây sốc hay nổi bật gì đặc biệt nhưng lại được giới chuyên môn và khán giả đánh giá rất cao.

Phóng viên tiếp tục hỏi: Cô nghĩ gì về công ty Tinh Vân nơi cô đang làm việc? Tần Mộc Tuyết mỉm cười: Đó là nơi đã cho em cơ hội, tin tưởng em và giúp em trưởng thành từng ngày. Cô có nghĩ Tinh Vân sẽ sớm trở thành một tập đoàn lớn mạnh không? Em không biết chắc chắn điều đó. Vậy cô có muốn ở lại Tinh Vân làm việc lâu dài không? Cô nhìn thẳng vào người phóng viên và trả lời một cách rõ ràng và chắc chắn: Có ạ. Em rất muốn ở lại.

Bài phỏng vấn nhanh chóng được nhiều người chia sẻ và yêu thích. Không phải vì có scandal hay câu nói gây tranh cãi mà vì hình ảnh Tần Mộc Tuyết ngày càng trưởng thành, chín chắn và chân thực. Lục Trạch đọc bài phỏng vấn rồi nhắn tin cho cô chỉ một câu ngắn: Trả lời tốt lắm. Tần Mộc Tuyết trả lời: Chỉ tốt thôi à? Lục Trạch nhắn lại: Là rất tốt. Cô vui vẻ trả lời: Vậy thì được em hài lòng rồi.

Ngày thứ bảy, doanh thu cuối tuần chính thức được công bố. Phim Tinh Vân vẫn đứng đầu. Lần này khoảng cách đã rõ ràng hơn và vững chắc hơn nhiều. Không quá lớn nhưng đủ để mọi người tin rằng kết quả này không phải do một ngày may mắn hay tình cờ. Đạo diễn Lâm Khải nhận được rất nhiều lời chúc mừng. Tần Mộc Tuyết cũng nhận được nhiều lời mời đóng phim mới từ các công ty khác nhau. Nhưng Lục Trạch ra lệnh cho đội ngũ không vội vàng ký bất kỳ hợp đồng nào: Chúng ta chờ phim kết thúc giai đoạn chiếu chính đã. Dương Khải hỏi: Chúng ta không tranh thủ cơ hội tốt này sao. Chính vì đang tốt nên chúng ta càng không nên vội vàng hay hấp tấp.

Bộ phim tiếp tục được chiếu thêm nhiều tuần nữa. Cuối cùng Tinh Vân chính thức giành chiến thắng trong cuộc đối đầu về tổng doanh thu. Không phải kỷ lục lịch sử, không phải phim có doanh thu cao nhất năm. Nhưng đây là chiến thắng cực kỳ quan trọng và có ý nghĩa sâu sắc: Một công ty trẻ mới thành lập đã đánh bại một tập đoàn có lịch sử hàng chục năm trong một cuộc đối đầu trực tiếp và công bằng.

Ngày bộ phim kết thúc giai đoạn chiếu chính, Tinh Vân tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ và ấm cúng. Không có sân khấu lớn, không mời truyền thông, không có lễ trao giải rầm rộ. Chỉ có những người đã tham gia làm ra bộ phim. Lâm Khải nâng ly: Chúc mừng tất cả chúng ta. Mọi người vỗ tay vui vẻ. Lục Trạch cũng nâng ly: Cảm ơn mọi người đã làm việc hết sức mình. Sau đó anh đặt ly xuống và nói một cách nghiêm túc: Nhưng từ ngày mai trở đi.. Không ai được coi chiến thắng này là bằng chứng chúng ta đã đủ mạnh và đủ giỏi. Dương Khải bật cười: Anh lại nói vậy nữa à. Lục Trạch gật đầu: Đúng vậy. Tại sao lại vậy anh. Bởi nếu chúng ta cứ nhắc đi nhắc lại rằng mình đã thắng thì rất dễ quên xem đối thủ đã làm những điều gì tốt mà chúng ta chưa làm được. Lâm Khải hiểu ý anh: Cậu muốn chúng ta phân tích kỹ lưỡng cả hai bộ phim đúng không. Đúng vậy. Chúng ta xem xét: Thứ gì họ làm tốt thì chúng ta học hỏi, thứ gì chúng ta làm tốt thì tiếp tục phát huy và hoàn thiện hơn. Không ai phản đối ý kiến này.

Một tuần sau Tinh Vân công bố báo cáo nội bộ chi tiết về bộ phim. Không chỉ có doanh thu mà còn phân tích rất nhiều chỉ số khác: Tỷ lệ lấp đầy rạp theo từng ngày, từng khung giờ; thời gian giữ được suất chiếu dài hơn dự kiến; điểm đánh giá và phản hồi thực tế của khán giả; ý kiến của giới phê bình; hiệu quả của các hoạt động quảng bá; chi phí marketing so với doanh thu; doanh thu theo từng thị trường và từng nhóm khán giả khác nhau.. Đây mới là những điều Lục Trạch thực sự quan tâm. Một bộ phim thắng không chỉ vì kiếm được nhiều tiền mà phải thực sự hiểu rõ lý do tại sao nó thắng.

Kết luận cuối cùng của báo cáo: Tinh Vân thắng nhờ ba yếu tố chính: Chất lượng phim ổn định và đều đặn từ đầu đến cuối; truyền miệng của khán giả rất tốt; tỷ lệ lấp đầy rạp cao và tăng dần theo thời gian. Đối thủ mạnh ở: Quy mô quảng bá lớn và rộng rãi; số suất chiếu ban đầu nhiều hơn hẳn; thương hiệu và danh tiếng của đạo diễn và diễn viên. Hai bên đều có những ưu điểm riêng biệt. Và cuộc đối đầu này cũng cho Tinh Vân một bài học quan trọng: Muốn thực sự trở thành công ty lớn mạnh và bền vững thì không thể chỉ có tác phẩm tốt thôi. Phải xây dựng được cả hệ thống vững chắc, chuyên nghiệp và hiệu quả.

Trong lĩnh vực âm nhạc, Tinh Dạ cũng bước vào một giai đoạn mới. Ca khúc mà cậu chọn dù khó nghe và không dễ thành hit ban đầu cuối cùng cũng tiến vào Top 5 bảng xếp hạng. Đây là thành tích tốt nhất từ trước đến nay của cậu. Nhưng vẫn chưa đứng vị trí số một. Một ca khúc của Trần Quân Hạo vẫn giữ vững ngôi đầu. Tinh Dạ nhìn bảng xếp hạng mà không hề thất vọng hay ghen tuông. Người quản lý hỏi: Em có muốn vượt lên vị trí số một không. Muốn chứ. Vậy thì em sẽ làm gì tiếp theo. Tiếp tục cố gắng và làm bài hát mới tốt hơn.

Lục Trạch nói với Tinh Dạ: Đừng cố gắng đánh bại một người nào đó. Hãy cố gắng vượt qua chính mình của ngày hôm qua. Tinh Dạ gật đầu: Em hiểu rõ ý anh rồi.

Tại mảng văn học, Vô Danh hoàn thành một phần quan trọng của tác phẩm. Lượng độc giả tiếp tục tăng đều đặn. Nhưng đồng thời một tác giả mới tên Hạ Ngôn xuất hiện với tác phẩm rất hay và bất ngờ nổi lên mạnh mẽ. Nhiều bảng đề xuất và diễn đàn bắt đầu đặt hai cái tên cạnh nhau: Ai mới là tác giả xuất sắc hơn? Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng mà không hề khó chịu hay lo lắng. Ngược lại anh còn thấy vui: Một thị trường có sự cạnh tranh lành mạnh và có những tài năng mới xuất hiện thì mới thực sự có sức sống và phát triển được.

Tối đó Tần Mộc Tuyết đến gặp Lục Trạch: Anh nghe tin chưa. Tin gì em ạ. Em nhận được ba bản kịch bản mời đóng vai chính rồi. Em đã đọc chưa. Rồi ạ. Có cái nào em thực sự thích và muốn làm không. Có một cái rất phù hợp với em. Vậy thì em nhận đi. Anh không hỏi em nội dung kịch bản, đạo diễn hay ai đóng cùng sao. Vì em đã đọc và cảm thấy phù hợp rồi thì anh tin vào lựa chọn của em. Cô nhìn anh một cách dịu dàng: Anh lúc nào cũng tin tưởng em như vậy sao. Ừ đúng vậy. Cô im lặng một lát rồi nói: Vậy nếu một ngày em chọn sai và làm hỏng mọi thứ thì sao. Thì chúng ta sửa chữa và học hỏi từ đó thôi. Anh sẽ giúp em chứ. Tất nhiên rồi anh sẽ luôn ở đây để giúp em. Cô mỉm cười vui vẻ: Được anh em hiểu rồi.

Hai người ngồi nói chuyện với nhau rất lâu trong đêm. Không có lời tỏ tình lớn lao, không có một bước ngoặt nào thay đổi đột ngột mối quan hệ. Nhưng Tần Mộc Tuyết hiểu rõ một điều: Nếu cô cần anh thì anh sẽ luôn ở đó. Và Lục Trạch cũng bắt đầu nhận ra: Tình cảm giữa hai người đã không còn đơn thuần là sự quan tâm giữa đồng nghiệp nữa.

Cuối tháng Tinh Vân nhận được lời mời tham dự một lễ trao giải điện ảnh cấp cao và danh giá nhất ngành. Bộ phim vừa rồi được đề cử ở rất nhiều hạng mục quan trọng: Phim xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, Kịch bản xuất sắc nhất.. Tên Tinh Vân xuất hiện liên tục trên báo chí và các trang thông tin. Dương Khải hỏi Lục Trạch: Chúng ta có đi tham dự lễ trao giải không. Lục Trạch gật đầu: Có chứ. Vậy anh đi tham dự cùng đoàn phim chứ. Không anh không đi. Dương Khải ngạc nhiên: Lần này anh vẫn không xuất hiện trước công chúng sao. Chưa đến lúc anh cần xuất hiện. Anh nhìn danh sách những người sẽ tham dự: Lâm Khải đi, Tần Mộc Tuyết đi, toàn bộ đoàn phim đi là đủ rồi. Không ai biết lý do thực sự: Lục Trạch vẫn đang giữ kín danh tính và vị trí thực sự của mình không chỉ với giới bên ngoài mà ngay cả với gia đình họ Lục. Và ở một nơi khác, gia đình họ Lục cũng ngày càng nghe thấy cái tên Tinh Vân nhiều hơn. Lục Thành cũng nghe về công ty này. Lần đầu tiên cậu ta thực sự tò mò: Tinh Vân rốt cuộc là công ty nào và ai là người đứng sau thành công của nó?

Hết chương 639.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 640  Cái Tên Tinh Vân Đến Tai Lục Thành

Cái tên Tinh Vân xuất hiện ngày càng nhiều trên báo chí, mạng xã hội và các chương trình giải trí. Lúc đầu, Lục Thành hoàn toàn không để ý. Đối với cậu ta, những công ty mới nổi lên rồi nhanh chóng biến mất là chuyện quá bình thường ở thị trường này. Nhưng vài ngày sau, cái tên ấy lại xuất hiện. Lần thứ hai, thứ ba, thứ tư.. Liên tục xuất hiện ở những nơi khác nhau. Đến khi một bài phân tích lớn đặt Tinh Vân cạnh những tập đoàn giải trí lâu đời và lớn nhất ngành, Lục Thành mới thực sự dừng lại và chú ý.

Cậu ta nhìn màn hình:  Tinh Vân công ty giải trí mới nổi có tốc độ tăng trưởng đáng chú ý. Phía dưới liệt kê những thành tích ấn tượng: Một bộ phim đánh bại tập đoàn lớn trong cuộc đối đầu trực tiếp; Tinh Dạ liên tục có ca khúc trong nhóm đầu bảng xếp hạng; nhiều nghệ sĩ trẻ được chú ý; đã có bước thử nghiệm đầu tiên tại thị trường nước ngoài.. Lục Thành nhíu mày đọc kỹ: "Công ty này.." Cậu ta tìm hiểu thêm thông tin. Nhưng càng xem cậu ta càng thấy khó hiểu: Người sáng lập gần như không bao giờ xuất hiện công khai. Thông tin về cổ đông cũng không đơn giản, không ai nổi bật. Ban điều hành cũng không có cái tên nào thực sự quen thuộc hay nổi tiếng trước đây. "Thú vị thật." Lục Thành dựa lưng vào ghế. Cậu ta hoàn toàn không biết: Người mà mình đang tò mò tìm hiểu chính là người anh trai mà gia đình mình từng nhiều lần xem thường và coi nhẹ.

Ở nhà họ Lục, bữa tối có đủ mọi người. Lục Thiên Quốc đang xem tin tức trên máy tính bảng. Tô Nhã Lan hỏi: "Anh xem gì thế?" "Đọc tin tức giải trí thôi." Lục Thiên Quốc đưa màn hình cho mọi người xem: "Công ty này gần đây nổi khá nhanh đấy." Lục Thanh Dao nhìn qua: "Tinh Vân à?" "Ừ đúng vậy." Lục Thành cũng đang ăn liền ngẩng đầu lên: "Con cũng nghe nhiều về công ty này." Tô Nhã Lan hơi ngạc nhiên: "Con biết à?" "Gần đây xuất hiện trên mạng nhiều lắm." Lục Thành nói tiếp: "Nghe nói bộ phim của họ vừa đánh bại một tập đoàn lớn trong ngành đấy." Lục Thiên Quốc gật đầu: "Đúng vậy, báo chí viết nhiều về chuyện đó." Lục Thành mỉm cười: "Có vẻ cũng khá mạnh mẽ đấy." Không ai trong bàn ăn chú ý đến người ngồi ở vị trí khá yên tĩnh: Lục Trạch. Anh chỉ yên lặng ăn cơm như mọi khi. Lục Thành quay sang hỏi anh: "Anh có biết công ty này không?" Lục Trạch ngẩng lên: "Biết." "Anh quen người làm bên đó à?" "Không." "Vậy sao biết?" "Đọc tin tức trên mạng thôi." Lục Thành không hỏi thêm gì. Tô Nhã Lan lại nói: "Công ty mới mà phát triển nhanh như vậy, chắc phía sau có người chống lưng hoặc có nguồn lực mạnh lắm." Lục Thanh Dao gật đầu đồng ý: "Con cũng nghĩ vậy." Lục Thành cười: "Không biết ông chủ là ai mà bí ẩn quá." Lục Trạch nhẹ nhàng đặt đũa xuống: "Có thể sau này mọi người sẽ biết thôi." Lục Thành không để ý đến câu nói ấy.

Sau bữa tối, Lục Thành về phòng riêng. Cậu ta mở máy tính tiếp tục tìm thông tin về Tinh Vân. Nhưng càng tìm cậu ta càng thất vọng: Không có ảnh ông chủ, không có bài phỏng vấn, không có thông tin đời tư hay hoạt động cá nhân, không những màn xuất hiện rầm rộ trước truyền thông. Chỉ có tên công ty và những thành tích thực tế. "Bí ẩn thật đấy." Lục Thành hơi khó chịu vì không tìm được thông tin mình muốn biết.

Cậu ta gọi cho một người bạn làm trong ngành giải trí: "Cậu có biết ông chủ Tinh Vân là ai không?" Đầu dây bên kia cười: "Cậu hỏi làm gì vậy?" "Tò mò thôi." "Không ai biết rõ đâu cậu ạ." "Thật sao?" "Nghe nói người đứng sau công ty này rất kín tiếng, hầu như không bao giờ lộ mặt." "Có phải tập đoàn nào đó đầu tư ngầm không?" "Không giống lắm." "Vậy vốn ban đầu từ đâu ra?" "Cũng chẳng ai biết rõ." Lục Thành im lặng. Người bạn nói tiếp: "Nhưng cậu nên cẩn thận với công ty kiểu này." "Tại sao?" "Những công ty như vậy thường không đơn giản như mọi người nghĩ đâu." Lục Thành cười: "Chỉ là một công ty giải trí thôi mà." "Cậu nghĩ vậy thì tùy cậu." Cuộc gọi kết thúc.

Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch hoàn toàn không biết Lục Thành đang điều tra và tò mò về mình. Anh đang xem danh sách đề cử lễ trao giải điện ảnh cấp cao. Bộ phim của Tinh Vân được đề cử ở nhiều hạng mục quan trọng nhưng cạnh tranh cực kỳ gay gắt. Lâm Khải vào vòng đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất. Tần Mộc Tuyết được đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Kịch bản cũng có tên. Đây là lần đầu tiên Tinh Vân bước vào một lễ trao giải lớn với tư cách là ứng viên thực sự cho những giải thưởng quan trọng. Dương Khải hỏi: "Nếu thắng nhiều giải thì chúng ta làm gì?" "Tổ chức ăn mừng mọi người thôi." "Còn nếu thua thì sao?" "Cũng ăn mừng." "Anh bình thản thật đấy." Lục Trạch mỉm cười: "Chỉ được vào vòng đề cử đã là kết quả công nhận cho cả đoàn phim rồi."

Ngày lễ trao giải chính thức đến. Thảm đỏ kín người, các ngôi sao và nghệ sĩ nổi tiếng lần lượt xuất hiện. Lâm Khải đi cùng đoàn phim Tinh Vân. Tần Mộc Tuyết mặc bộ lễ phục đơn giản nhưng rất thanh lịch và nổi bật giữa dàn nghệ sĩ. Phóng viên lập tức nhận ra cô: "Tần Mộc Tuyết! Nhìn bên này nhé! Cảm giác thế nào khi lần đầu được đề cử Nữ chính xuất sắc nhất?" Cô dừng lại mỉm cười: "Rất vui và rất vinh dự ạ." "Có áp lực không?" "Có chút ạ." "Có tự tin sẽ thắng không?" Tần Mộc Tuyết cười: "Em không dám chắc. Nhưng em rất trân trọng cơ hội và sự công nhận lần này."

Ở phía sau, những người trong ngành bắt đầu bàn luận: "Đó là đoàn phim của Tinh Vân đúng không?" "Đúng vậy." "Công ty này gần đây mạnh thật đấy." "Nhưng vẫn còn quá trẻ so với các đối thủ khác." "Có thể năm nay họ sẽ lấy được một giải nào đó." "Không dễ đâu, cạnh tranh năm nay quá mạnh."

Lễ trao giải chính thức bắt đầu. Các hạng mục lần lượt được công bố. Tinh Vân không thắng giải đầu tiên. Cũng không thắng giải thứ hai. Kịch bản chỉ dừng lại ở vòng đề cử. Lâm Khải cũng không giành giải đạo diễn xuất sắc nhất. Đến lúc này mọi người trong đoàn phim hơi tiếc nuối nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Lâm Khải quay sang Tần Mộc Tuyết: "Không sao đâu em." Cô gật đầu: "Em biết ạ."

Cuối cùng đến hạng mục quan trọng nhất:  Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Tên năm ứng viên xuất hiện trên màn hình lớn. Tần Mộc Tuyết ngồi thẳng người, hơi hồi hộp. Lâm Khải nhìn cô mà không nói gì. Người dẫn chương trình mở phong bì, một khoảng lặng ngắn kéo dài.. Rồi cái tên vang lên rõ ràng:  Tần Mộc Tuyết. Cô sững người tại chỗ. Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay dài. Lâm Khải là người đầu tiên đứng dậy vỗ tay cho cô. Tần Mộc Tuyết quay sang nhìn anh với ánh mắt chưa tin: "Em.. Em thắng rồi ạ?" Lâm Khải cười: "Đi lên sân khấu nhận giải đi em." Cô bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay liên tục, nhận chiếc cúp vàng đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất của mình.

Bài phát biểu của cô không dài. Cô cảm ơn đạo diễn, cảm ơn đoàn phim, cảm ơn khán giả đã yêu mến bộ phim. Cuối cùng cô nói: "Em xin cảm ơn Tinh Vân – nơi đã cho em cơ hội, tin tưởng em và cho em cơ hội được hóa thân thành nhân vật này." Khán phòng lại vang lên tiếng vỗ tay. Từ sau lễ trao giải, cái tên Tinh Vân bắt đầu được nhắc đến nhiều hơn và với sự kính trọng hơn trong toàn ngành.

Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục, Lục Thành đang xem truyền hình trực tiếp lễ trao giải. Khi nhìn thấy Tần Mộc Tuyết cầm cúp và nghe cô nhắc đến Tinh Vân, cậu ta lập tức ngồi thẳng người: "Lại là Tinh Vân." Cậu ta mở điện thoại tìm kiếm thông tin, cái tên Tinh Vân xuất hiện dày đặc trên mọi trang mạng. Lục Thành nhìn màn hình rất lâu. Không hiểu tại sao, cậu ta đột nhiên có cảm giác cái tên này rất quen thuộc, không phải vì đã nghe nhiều lần mà vì.. Dường như có thứ gì đó liên quan đến người mà cậu ta vẫn chưa bao giờ thực sự coi trọng và kính trọng: Chính người anh trai của mình. Lục Thành khẽ lắc đầu: "Không thể nào, chắc mình nghĩ nhiều rồi."

Ở một nơi khác, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng xem lễ trao giải qua màn hình máy tính. Nhìn hình ảnh Tần Mộc Tuyết nhận giải, anh mỉm cười vui vẻ cho cô. Điện thoại rung lên, tin nhắn từ cô: "Em thắng rồi anh ạ." Lục Trạch trả lời: "Chúc mừng em xứng đáng lắm." Một lát sau tin nhắn mới đến: "Anh không có ở đó thật đáng tiếc." Anh nhìn câu đó vài giây rồi trả lời: "Anh đang xem em nhận giải đây." Tần Mộc Tuyết trả lời: "Vậy là được rồi, em vui lắm." Lục Trạch đặt điện thoại xuống. Ngoài cửa sổ thành phố vẫn sáng rực rỡ. Anh biết từ hôm nay Tinh Vân sẽ càng nổi tiếng và càng khó giữ kín mọi thứ hơn. Và điều anh chưa biết là: Lục Thành đã bắt đầu thực sự chú ý và nghi ngờ về mối liên hệ giữa anh và cái tên Tinh Vân.

Hết chương 640.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back