Chương 320: Dự Án Tiếp Theo
Sau khi Thiên Thành chính thức công bố dự án điện ảnh với ngân sách 320 triệu đồng, toàn bộ giới điện ảnh lập tức náo nhiệt. Các bài báo liên tục đặt hai công ty lên cùng một bàn cân so sánh: Tinh Vân sẽ đáp trả thế nào? Liệu thành công của Biên Giới Cuối Cùng có chỉ là sự may mắn? Bộ phim tiếp theo của Lục Trạch sẽ có quy mô ra sao? Trước hàng loạt nghi vấn, Tinh Vân giữ im lặng. Lục Trạch cũng không hề công bố bất kỳ thông tin nào về dự án mới.
Tám giờ sáng, phòng họp Tinh Vân. Lục Trạch đặt ba tập hồ sơ dày dặn lên bàn. Đây là ba phương án dự án mà chúng ta có thể thực hiện. Hàn Dương nghiêng người xem qua: Dự án A là phim thương mại hành động, ngân sách 150 triệu. Dự án B là phim tâm lý gia đình, ngân sách 80 triệu. Dự án C là phim tội phạm điều tra, ngân sách 60 triệu. Triệu Thành ngước nhìn anh: Vậy chúng ta sẽ chọn phương án nào? Lục Trạch không trả lời thẳng, chỉ nói: Các anh cùng chọn. Mọi người ngẩn ngơ: Chúng tôi? Ừ.
Hàn Dương cầm tập hồ sơ, giọng hơi nghi ngờ: Cậu không ra quyết định sao? Đạo diễn và những người trực tiếp thực hiện phải có quyền tham gia lựa chọn. Nhưng cậu là người đứng đầu công ty. Lục Trạch mỉm cười bình thản: Là người đứng đầu không có nghĩa là tôi hiểu mọi thứ hơn những người đang cầm máy ảnh, cầm bút viết. Câu nói khiến cả phòng im lặng.
Hai giờ sau, kết quả bỏ phiếu được công bố. Dự án C nhận 4 phiếu. Dự án B nhận 2 phiếu. Dự án A không có ai chọn. Lục Trạch gật đầu một cách chắc chắn: Vậy chúng ta thực hiện dự án C.
Trần Duy được mời vào phòng họp. Anh nghe kết quả thì ngạc nhiên đến mức không nói nên lời: Các anh.. Thật sự giao cho tôi sao? Ừ. Với ngân sách 60 triệu đúng không? Ừ. Trần Duy hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định: Được. Tôi sẽ không làm mọi người thất vọng.
Nhưng Lục Trạch bổ sung ngay một điều kiện: Có một yêu cầu. Trần Duy hỏi: Điều kiện gì? Đừng lấy Biên Giới Cuối Cùng làm tiêu chuẩn cho bộ phim này. Trần Duy ngẩn ra: Ý anh là? Lục Trạch nhìn thẳng vào anh: Bộ phim này không cần vượt 550 triệu phòng vé. Không cần so sánh với tác phẩm của Thiên Thành. Không cần chứng minh điều gì với bất kỳ ai bên ngoài. Anh dừng lại một lát rồi nói chậm rãi: Chỉ cần chứng minh một điều - rằng anh đã thực sự tiến bộ.
Trần Duy im lặng rất lâu. Cuối cùng anh gật đầu một cách nặng nề nhưng đầy quyết tâm: Được.
Cùng ngày, tại phòng biên kịch, Tô Nhược Lan chính thức bắt đầu công việc. Cô chưa được giao dự án lớn. Lục Trạch chỉ yêu cầu: Viết ba kịch bản ngắn thử nghiệm. Một bộ hài nhẹ nhàng. Một bộ tình cảm hiện đại. Một bộ tâm lý. Anh muốn xem cô thực sự mạnh ở thể loại nào, thay vì vội vàng giao việc lớn ngay khi còn chưa hiểu rõ năng lực.
Phía phòng âm nhạc cũng bắt đầu tăng tốc. Phan Minh Đức mang bản nhạc mới đến cho Lục Trạch nghe. Lục Trạch ngồi yên lặng nghe gần ba phút, không nói một lời. Khi giai điệu cuối cùng kết thúc, anh mới nói hai chữ: Tiến bộ rõ rệt. Phan Minh Đức mừng rỡ: Thật hả anh? Có thể phát hành được chưa? Chưa. Tại sao? Điệp khúc vẫn chưa đủ sức lay động lòng người. Phan Minh Đức hơi thất vọng, nhưng không phản bác: Em hiểu. Em sẽ sửa lại. Lục Trạch gật đầu hài lòng. Đó chính là điều anh mong muốn - không phải người chỉ biết nghe lời răm rắp, mà là người biết lắng nghe, tiếp thu và hoàn thiện mình hơn.
Trong khi đó, Hứa Thanh Hà hoàn thiện ca khúc mới Không Sợ Ngày Mai. Đây là bài hát cô từng thu thử từ rất lâu. Lần này, sau khi nghe bản hoàn chỉnh, Lục Trạch không yêu cầu sửa đổi bất kỳ chi tiết nào. Anh chỉ nói: Có thể phát hành rồi. Hứa Thanh Hà vui mừng: Thật ạ? Ừ. Vậy khi nào phát hành? Chờ bộ phim Biên Giới Cuối Cùng hạ nhiệt một chút rồi hãy ra mắt. Hứa Thanh Hà hiểu ngay ý anh: Anh sợ hai sản phẩm cùng tranh giành tài nguyên và sự chú ý của thị trường đúng không? Đúng. Vậy em sẽ đợi thời điểm thích hợp.
Ba ngày sau, Không Sợ Ngày Mai chính thức phát hành. Không có chiến dịch quảng bá lớn. Không mua vị trí trên hot search. Chỉ dựa vào sự chú ý mà Hứa Thanh Hà đang có sau thành công của bộ phim. Sáu giờ đầu: 2, 1 triệu lượt nghe. Mười hai giờ: 4, 7 triệu. Hai mươi bốn giờ: 8, 9 triệu. Bảng xếp hạng ca khúc tuần lập tức có sự thay đổi. Hứa Thanh Hà bước lên vị trí thứ bảy. Một bước tiến rất lớn so với trước đây. Nhưng đứng trên vẫn là những tên tuổi lớn đã có vị thế nhiều năm: Thiên Quang, Lạc Tuyết, Hoàng Triều.. Và nhiều ca sĩ hàng đầu khác. Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, gật đầu: Được. Hứa Thanh Hà hỏi: Anh không vui sao? Rất vui. Nhưng ạ? Vị trí thứ bảy chưa phải đích đến. Hứa Thanh Hà mỉm cười: Em biết.
Cùng lúc đó, cái tên Tinh Dạ - cái bí ẩn mà giới âm nhạc vẫn luôn tìm kiếm - lại có một ca khúc mới được đăng ký bản quyền. Không ai biết ai là người đứng sau. Lục Trạch nhìn thông tin trên màn hình. Tên bài: Sau Cơn Mưa. Anh im lặng. Đây sẽ là một bước đi tiếp theo, giúp Tinh Dạ từng chút một củng cố vị thế trên bảng xếp hạng nhạc sĩ. Không quá nhanh. Không đột ngột. Mỗi ca khúc ra đời đều có lý do, đều được tính toán kỹ lưỡng.
Một tuần sau, con số phòng vé Biên Giới Cuối Cùng chính thức vượt mốc 550 triệu đồng. Truyền thông đồng loạt gọi đây là: Bộ phim thành công nhất của một công ty mới thành lập trong năm. Tinh Vân bắt đầu nhận được vô số lời mời tham dự các sự kiện lớn trong ngành. Lục Trạch không tham dự tất cả. Anh chỉ chọn hai sự kiện quan trọng nhất: Hội nghị Điện ảnh Toàn quốc và Lễ trao giải cuối năm.
Tại hội nghị điện ảnh, Trương Quốc Hào chủ động đi đến chào. Lục tổng, chúc mừng cậu. Cảm ơn Trương tổng. Bộ phim tiếp theo của cậu là dự án gì? Bao nhiêu ngân sách? Sáu mươi triệu. Trương Quốc Hào ngẩn ngơ: Sau khi vừa đạt 550 triệu phòng vé mà cậu chỉ dám đầu tư sáu mươi triệu? Không sợ người đời nói Tinh Vân không dám mạo hiểm hay không có tầm nhìn? Lục Trạch mỉm cười bình thản: Tôi sợ nhất là bỏ ra quá nhiều tiền vào một tác phẩm chưa thực sự đủ tốt. Trương Quốc Hào nhìn anh chăm chú vài giây, sau đó bật cười to: Có lẽ tôi bắt đầu hiểu vì sao cậu có thể đi được đến ngày hôm nay.
Những lời nói đó đều rơi vào tai một người phụ nữ đang đứng ở góc phòng. Tần Vũ Đồng. Cô không bước lại gần. Chỉ đứng từ xa nhìn bóng dáng Lục Trạch. Bên cạnh cô là một người đàn ông trẻ, vẻ ngoài lịch sự. Anh ta hỏi: Em quen anh ấy sao? Tần Vũ Đồng im lặng một lát rồi trả lời: Quen. Quan hệ gì ạ? Cô không trả lời. Người đàn ông theo ánh mắt cô nhìn về phía Lục Trạch, rồi im lặng hiểu ra tất cả.
Đêm cùng ngày, một tin tức lớn lan ra trong giới giải trí. Tập đoàn Tần gia chính thức bước vào ngành. Số vốn đầu tư dự kiến: 500 triệu đồng. Phạm vi hoạt động: Điện ảnh, âm nhạc, truyền hình. Và điều khiến Lục Trạch phải chú ý nhất người được giao trọng trách phụ trách toàn bộ dự án này, không ai khác chính là Tần Vũ Đồng.
Lục Trạch đặt điện thoại xuống bàn. Anh hiểu rõ. Từ ngày hôm nay, con đường sự nghiệp và những ràng buộc gia đình, tình cảm sẽ bắt đầu đan xen, va chạm. Không còn cách nào né tránh được nữa.
Hết chương 320.
Tám giờ sáng, phòng họp Tinh Vân. Lục Trạch đặt ba tập hồ sơ dày dặn lên bàn. Đây là ba phương án dự án mà chúng ta có thể thực hiện. Hàn Dương nghiêng người xem qua: Dự án A là phim thương mại hành động, ngân sách 150 triệu. Dự án B là phim tâm lý gia đình, ngân sách 80 triệu. Dự án C là phim tội phạm điều tra, ngân sách 60 triệu. Triệu Thành ngước nhìn anh: Vậy chúng ta sẽ chọn phương án nào? Lục Trạch không trả lời thẳng, chỉ nói: Các anh cùng chọn. Mọi người ngẩn ngơ: Chúng tôi? Ừ.
Hàn Dương cầm tập hồ sơ, giọng hơi nghi ngờ: Cậu không ra quyết định sao? Đạo diễn và những người trực tiếp thực hiện phải có quyền tham gia lựa chọn. Nhưng cậu là người đứng đầu công ty. Lục Trạch mỉm cười bình thản: Là người đứng đầu không có nghĩa là tôi hiểu mọi thứ hơn những người đang cầm máy ảnh, cầm bút viết. Câu nói khiến cả phòng im lặng.
Hai giờ sau, kết quả bỏ phiếu được công bố. Dự án C nhận 4 phiếu. Dự án B nhận 2 phiếu. Dự án A không có ai chọn. Lục Trạch gật đầu một cách chắc chắn: Vậy chúng ta thực hiện dự án C.
Trần Duy được mời vào phòng họp. Anh nghe kết quả thì ngạc nhiên đến mức không nói nên lời: Các anh.. Thật sự giao cho tôi sao? Ừ. Với ngân sách 60 triệu đúng không? Ừ. Trần Duy hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định: Được. Tôi sẽ không làm mọi người thất vọng.
Nhưng Lục Trạch bổ sung ngay một điều kiện: Có một yêu cầu. Trần Duy hỏi: Điều kiện gì? Đừng lấy Biên Giới Cuối Cùng làm tiêu chuẩn cho bộ phim này. Trần Duy ngẩn ra: Ý anh là? Lục Trạch nhìn thẳng vào anh: Bộ phim này không cần vượt 550 triệu phòng vé. Không cần so sánh với tác phẩm của Thiên Thành. Không cần chứng minh điều gì với bất kỳ ai bên ngoài. Anh dừng lại một lát rồi nói chậm rãi: Chỉ cần chứng minh một điều - rằng anh đã thực sự tiến bộ.
Trần Duy im lặng rất lâu. Cuối cùng anh gật đầu một cách nặng nề nhưng đầy quyết tâm: Được.
Cùng ngày, tại phòng biên kịch, Tô Nhược Lan chính thức bắt đầu công việc. Cô chưa được giao dự án lớn. Lục Trạch chỉ yêu cầu: Viết ba kịch bản ngắn thử nghiệm. Một bộ hài nhẹ nhàng. Một bộ tình cảm hiện đại. Một bộ tâm lý. Anh muốn xem cô thực sự mạnh ở thể loại nào, thay vì vội vàng giao việc lớn ngay khi còn chưa hiểu rõ năng lực.
Phía phòng âm nhạc cũng bắt đầu tăng tốc. Phan Minh Đức mang bản nhạc mới đến cho Lục Trạch nghe. Lục Trạch ngồi yên lặng nghe gần ba phút, không nói một lời. Khi giai điệu cuối cùng kết thúc, anh mới nói hai chữ: Tiến bộ rõ rệt. Phan Minh Đức mừng rỡ: Thật hả anh? Có thể phát hành được chưa? Chưa. Tại sao? Điệp khúc vẫn chưa đủ sức lay động lòng người. Phan Minh Đức hơi thất vọng, nhưng không phản bác: Em hiểu. Em sẽ sửa lại. Lục Trạch gật đầu hài lòng. Đó chính là điều anh mong muốn - không phải người chỉ biết nghe lời răm rắp, mà là người biết lắng nghe, tiếp thu và hoàn thiện mình hơn.
Trong khi đó, Hứa Thanh Hà hoàn thiện ca khúc mới Không Sợ Ngày Mai. Đây là bài hát cô từng thu thử từ rất lâu. Lần này, sau khi nghe bản hoàn chỉnh, Lục Trạch không yêu cầu sửa đổi bất kỳ chi tiết nào. Anh chỉ nói: Có thể phát hành rồi. Hứa Thanh Hà vui mừng: Thật ạ? Ừ. Vậy khi nào phát hành? Chờ bộ phim Biên Giới Cuối Cùng hạ nhiệt một chút rồi hãy ra mắt. Hứa Thanh Hà hiểu ngay ý anh: Anh sợ hai sản phẩm cùng tranh giành tài nguyên và sự chú ý của thị trường đúng không? Đúng. Vậy em sẽ đợi thời điểm thích hợp.
Ba ngày sau, Không Sợ Ngày Mai chính thức phát hành. Không có chiến dịch quảng bá lớn. Không mua vị trí trên hot search. Chỉ dựa vào sự chú ý mà Hứa Thanh Hà đang có sau thành công của bộ phim. Sáu giờ đầu: 2, 1 triệu lượt nghe. Mười hai giờ: 4, 7 triệu. Hai mươi bốn giờ: 8, 9 triệu. Bảng xếp hạng ca khúc tuần lập tức có sự thay đổi. Hứa Thanh Hà bước lên vị trí thứ bảy. Một bước tiến rất lớn so với trước đây. Nhưng đứng trên vẫn là những tên tuổi lớn đã có vị thế nhiều năm: Thiên Quang, Lạc Tuyết, Hoàng Triều.. Và nhiều ca sĩ hàng đầu khác. Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, gật đầu: Được. Hứa Thanh Hà hỏi: Anh không vui sao? Rất vui. Nhưng ạ? Vị trí thứ bảy chưa phải đích đến. Hứa Thanh Hà mỉm cười: Em biết.
Cùng lúc đó, cái tên Tinh Dạ - cái bí ẩn mà giới âm nhạc vẫn luôn tìm kiếm - lại có một ca khúc mới được đăng ký bản quyền. Không ai biết ai là người đứng sau. Lục Trạch nhìn thông tin trên màn hình. Tên bài: Sau Cơn Mưa. Anh im lặng. Đây sẽ là một bước đi tiếp theo, giúp Tinh Dạ từng chút một củng cố vị thế trên bảng xếp hạng nhạc sĩ. Không quá nhanh. Không đột ngột. Mỗi ca khúc ra đời đều có lý do, đều được tính toán kỹ lưỡng.
Một tuần sau, con số phòng vé Biên Giới Cuối Cùng chính thức vượt mốc 550 triệu đồng. Truyền thông đồng loạt gọi đây là: Bộ phim thành công nhất của một công ty mới thành lập trong năm. Tinh Vân bắt đầu nhận được vô số lời mời tham dự các sự kiện lớn trong ngành. Lục Trạch không tham dự tất cả. Anh chỉ chọn hai sự kiện quan trọng nhất: Hội nghị Điện ảnh Toàn quốc và Lễ trao giải cuối năm.
Tại hội nghị điện ảnh, Trương Quốc Hào chủ động đi đến chào. Lục tổng, chúc mừng cậu. Cảm ơn Trương tổng. Bộ phim tiếp theo của cậu là dự án gì? Bao nhiêu ngân sách? Sáu mươi triệu. Trương Quốc Hào ngẩn ngơ: Sau khi vừa đạt 550 triệu phòng vé mà cậu chỉ dám đầu tư sáu mươi triệu? Không sợ người đời nói Tinh Vân không dám mạo hiểm hay không có tầm nhìn? Lục Trạch mỉm cười bình thản: Tôi sợ nhất là bỏ ra quá nhiều tiền vào một tác phẩm chưa thực sự đủ tốt. Trương Quốc Hào nhìn anh chăm chú vài giây, sau đó bật cười to: Có lẽ tôi bắt đầu hiểu vì sao cậu có thể đi được đến ngày hôm nay.
Những lời nói đó đều rơi vào tai một người phụ nữ đang đứng ở góc phòng. Tần Vũ Đồng. Cô không bước lại gần. Chỉ đứng từ xa nhìn bóng dáng Lục Trạch. Bên cạnh cô là một người đàn ông trẻ, vẻ ngoài lịch sự. Anh ta hỏi: Em quen anh ấy sao? Tần Vũ Đồng im lặng một lát rồi trả lời: Quen. Quan hệ gì ạ? Cô không trả lời. Người đàn ông theo ánh mắt cô nhìn về phía Lục Trạch, rồi im lặng hiểu ra tất cả.
Đêm cùng ngày, một tin tức lớn lan ra trong giới giải trí. Tập đoàn Tần gia chính thức bước vào ngành. Số vốn đầu tư dự kiến: 500 triệu đồng. Phạm vi hoạt động: Điện ảnh, âm nhạc, truyền hình. Và điều khiến Lục Trạch phải chú ý nhất người được giao trọng trách phụ trách toàn bộ dự án này, không ai khác chính là Tần Vũ Đồng.
Lục Trạch đặt điện thoại xuống bàn. Anh hiểu rõ. Từ ngày hôm nay, con đường sự nghiệp và những ràng buộc gia đình, tình cảm sẽ bắt đầu đan xen, va chạm. Không còn cách nào né tránh được nữa.
Hết chương 320.
