BÌNH CHỌN CHO "TAM DIỆN TRÙM GIẢI TRÍ

  • 1. Theo bạn Lục Trạch dùng thân phận nào vả mặt đã nhất? - Vo Danh- Tinh Dạ- Tạ Hành

    Votes: 0 0.0%
  • 2. Bạn muốn chương tới Lục Trạch làm gì? - Mở công ty Tinh Vân - Thu mua đối thủ - Lộ thân phận

    Votes: 0 0.0%
  • Mọi người vote + cmt lý do đi để tác giả có động lực ra chương mới

    Votes: 0 0.0%

  • Số người bình chọn
    0
  • Poll closed .
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 280: Dự Án Nhỏ

Quyết định đầu tư cho Trình Viễn nhanh chóng được thông qua. Tên dự án được chính thức xác định: 《Ngày Chúng Ta Còn Trẻ》. Một bộ phim tâm lý đô thị. Không có ngôi sao lớn. Không phải phim thương mại quy mô lớn. Kinh phí sản xuất dự kiến: 32 triệu. So với con số hàng trăm triệu của Thành Phố Không Ngủ, gần như không đáng kể.

Lâm Nhiên nhìn bảng ngân sách, hơi ngạc nhiên. "Ba mươi hai triệu? Anh thật sự muốn đầu tư?"

"Ừ."

"Chúng ta vừa có một bộ phim thành công lớn, sao không làm dự án tương xứng hơn?"

"Chính vì vừa thành công, càng phải cẩn thận." Lục Trạch chỉ vào con số trên giấy. "Không phải bộ phim nào cũng cần vài trăm triệu. Điều quan trọng nhất là tìm được người phù hợp với câu chuyện."

Trình Viễn được giao toàn quyền chuẩn bị đoàn phim. Nhưng ngay ngày đầu tiên, anh đã gặp trở ngại. Diễn viên nữ chính mà anh mong muốn nhất đã từ chối. Lý do rất đơn giản: Chưa nghe tên dự án, chưa biết đạo diễn.

Trình Viễn gọi điện cho Lục Trạch. "Diễn viên chính từ chối rồi."

"Vậy tìm người khác."

"Nhưng người đó phù hợp nhất với nhân vật."

"Phù hợp nhất không có nghĩa là duy nhất." Lục Trạch nói giọng bình thản. "Đừng vì một người từ chối mà thay đổi cả bộ phim. Câu chuyện vẫn thuộc về anh."

Trình Viễn im lặng một lát. "Tôi hiểu rồi."

Hai ngày sau. Một nữ diễn viên trẻ đến thử vai. Tên: Giang Nhược Lam. Hai mươi ba tuổi. Từng đóng vài vai nhỏ trong phim truyền hình. Không nổi tiếng. Thậm chí số người theo dõi trên mạng chưa đến một nghìn. Nhưng khi cô đứng trước máy quay, nói những lời trong kịch bản.. Trình Viễn lập tức biết: Đây chính là nhân vật anh đang tìm.

Lục Trạch xem đoạn thử vai. Không hoàn hảo. Còn vài chỗ chưa trôi chảy. Nhưng có một thứ rất quý: Sự chân thật trong ánh mắt. Anh gật đầu. "Dùng cô ấy."

Thông tin công bố diễn viên chính và ngân sách dự án nhanh chóng lan ra. Phản ứng ban đầu không hề tích cực.

"Diễn viên này ai vậy?"

"Chưa từng nghe tên."

"Tinh Vân vừa làm phim 600 triệu, quay lại làm phim nhỏ thế này?"

"Chắc hết vốn rồi chăng?"

Một số người thậm chí nhận định Tinh Vân đang đi xuống. Lục Trạch hoàn toàn không để ý. Anh hiểu rõ: Không thể sau một thành công lập tức chỉ làm dự án lớn. Nếu cứ đẩy ngân sách liên tục, rủi ro sẽ tăng theo cấp số nhân.

Trong lúc đó, Thành Phố Không Ngủ vẫn tiếp tục công chiếu. Tổng doanh thu: 587 triệu. Chỉ còn 13 triệu để chạm mốc 600. Nhưng lượng khán giả đã bắt đầu giảm dần.

Lâm Nhiên hỏi: "Chúng ta có nên đẩy quảng bá thêm vài ngày để vượt mốc 600 triệu không?"

Lục Trạch suy nghĩ rồi lắc đầu. "Không."

"Nhưng con số 600 sẽ đẹp hơn nhiều trong báo cáo."

"Đừng vì một con số tròn trịa mà đốt tiền vô ích."

Ngày sau: 8, 7 triệu.

Ngày tiếp theo: 5, 4 triệu.

Ngày thứ ba: 2, 9 triệu.

Cuối cùng, tổng doanh thu phòng vé dừng lại ở: 604, 8 triệu. Mốc 600 triệu tự nhiên được vượt qua, không cần một đồng quảng bá thêm.

Tối hôm đó, Tinh Vân tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Không có phóng viên. Không có bài đăng. Chỉ có những người đã tham gia bộ phim. Phùng Duy nâng ly. Tần Mộc Tuyết cười rạng rỡ. Chu Thành vỗ vai nhau.

Lục Trạch nhìn mọi người. "Bộ phim này đã kết thúc. Nhưng Tinh Vân thì chưa." Anh nâng ly. "Ngày mai, mọi người tiếp tục làm việc."

Cả phòng cùng bật cười.

Cùng đêm, bảng xếp hạng ca sĩ tuần được cập nhật. Hứa Thanh Hà đứng hạng 47. Chỉ vài tháng trước, cô còn ở ngoài Top 70. Không phải ngôi sao lớn. Không phải hạng A. Nhưng tốc độ tiến bộ của cô rất rõ ràng, đều đặn, không ngừng nghỉ.

Hứa Thanh Hà nhìn con số trên màn hình. Cô biết phía trước vẫn còn rất nhiều cái tên. Và những người đứng ở vị trí cao nhất.. Vẫn là những tên tuổi mà hiện tại cô chưa có đủ tư cách cạnh tranh.

Tại một công ty giải trí khác. Một ca sĩ trẻ đang xem bảng xếp hạng. Bỗng cô dừng lại ở cái tên mới xuất hiện.

"Hứa Thanh Hà? Cô ấy là ai?"

Người quản lý trả lời: "Ca sĩ của Tinh Vân. Công ty mới nổi."

Ca sĩ trẻ nhìn lại con số hạng 47, sau đó mỉm cười một cách khó đoán. "Hạng 47.. Có vẻ sắp có thêm một đối thủ đáng chú ý."

Cùng lúc đó, Lục Trạch nhận được một email. Không phải lời mời hợp tác. Không phải đề xuất đầu tư. Chỉ là một bản danh sách. Trong đó liệt kê những người trong giới đang bắt đầu chú ý đến Tinh Vân. Đạo diễn. Nhà sản xuất. Ca sĩ. Và ở cuối danh sách, có một cái tên được đánh dấu đỏ.

Một Kim Bài nhạc sĩ.

Lục Trạch nhìn cái tên đó vài giây. Không gọi điện. Không hỏi ai. Anh chỉ đóng máy tính. Bởi anh hiểu rõ: Người đó sớm muộn cũng sẽ xuất hiện trước mặt Tinh Vân. Nhưng chưa phải bây giờ.

Hết chương 280.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 281: Người Được Đánh Dấu

Sáng hôm sau.

Lục Trạch mở lại bản danh sách tối qua. Cái tên được đánh dấu đỏ vẫn nằm ở cuối trang. Lương Chính. Đạo diễn Kim Bài. Người đã cầm trịch Đường Biên Cuối Cùng. Cũng chính là người đang chuẩn bị dự án điện ảnh lớn cho Thiên Thành.

Lục Trạch nhìn cái tên ấy vài giây rồi đóng tài liệu. Anh không chủ động tìm. Chưa đến lúc cần.

Trong phòng họp. Lâm Nhiên báo cáo: "Thành Phố Không Ngủ chính thức kết thúc vòng chiếu."

"Doanh thu cuối cùng?"

"604, 8 triệu."

"Lợi nhuận thực tế sau khi chia sẻ chi phí?"

"Đang quyết toán. Ước tính Tinh Vân thu về khoảng 86 triệu."

Lục Trạch gật đầu. Đây mới là con số anh thực sự quan tâm. Không phải con số phòng vé ấn tượng. Mà là số tiền thật sự còn lại sau khi trừ hết mọi chi phí, chia cho nhà phát hành và rạp chiếu.

Lâm Nhiên hỏi: "Chúng ta có nên dùng khoản lợi nhuận này để đầu tư ngay một dự án lớn tiếp theo không?"

"Không."

"Vậy làm gì?"

"Chia ra." Lục Trạch lấy bút đánh dấu từng mục. "Giữ lại một phần làm quỹ dự phòng. Một phần cấp cho dự án Ngày Chúng Ta Còn Trẻ. Còn lại.. Dùng để đầu tư vào con người."

Lâm Nhiên ngẩn ra. "Đào tạo nhân lực?"

"Đúng."

Đây là điều Lục Trạch nhận ra sau bộ phim thành công. Tinh Vân hiện tại không thiếu tiền bằng thiếu người. Một bộ phim thành công không thể lấp đầy khoảng trống nhân sự. Nếu công ty muốn vận hành nhiều dự án cùng lúc, đội ngũ hiện tại chắc chắn không đủ.

Trên trường quay phim nhỏ. Trình Viễn gặp khó khăn liên tục. Địa điểm quay bị hủy đột xuất. Một diễn viên phụ đòi tăng cát-xê gấp đôi. Một nhà tài trợ rút lui. Một cảnh quan trọng phải bỏ vì vượt ngân sách. Mỗi vấn đề chỉ nhỏ một mình. Nhưng cộng lại.. Đủ khiến một đạo diễn mới mất ngủ liên tục.

Trình Viễn tìm đến Lục Trạch. "Có thể bổ sung thêm năm triệu không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Nhưng nếu không có số tiền đó, cảnh đó không thể quay."

"Vậy cắt cảnh."

"Đó là cảnh quan trọng nhất!"

Lục Trạch nhìn thẳng anh. "Quan trọng đến mức nào? Quan trọng đến mức cả bộ phim sẽ vô nghĩa nếu không có nó?"

Trình Viễn im lặng.

"Vậy thì tìm cách quay với ba triệu thay vì năm triệu." Lục Trạch nói chậm rãi. "Không phải có tiền thì mọi vấn đề đều tự giải quyết. Một đạo diễn thực thụ.. Phải biết kể chuyện trong giới hạn cho phép."

Trình Viễn gật đầu. Anh hiểu ý.

Cùng lúc đó, bảng xếp hạng âm nhạc tuần mới được công bố.

Khoảng Trời Của Riêng Em - Hạng 3.

Lần đầu tiên Hứa Thanh Hà bước vào Top 3. Ca khúc vẫn chưa vượt được Vương Miện của Thiên Quang. Nhưng khoảng cách đã thu hẹp chỉ còn một chút.

Lượt nghe tuần:

Vương Miện: 76, 4 triệu

Khoảng Trời Của Riêng Em: 72, 8 triệu

Chỉ cách nhau 3, 6 triệu.

Fan bắt đầu phấn khích, dự đoán tuần sau sẽ vượt lên. Nhưng Lục Trạch ra lệnh: Không đẩy quảng bá, không phát động chiến tranh bình luận, không cố gắng "kéo" bài lên số một.

Hứa Thanh Hà hỏi: "Chúng ta không tranh sao?"

"Vẫn đang tranh."

"Vậy sao không làm gì cả?"

"Vì bài hát của em đã đủ mạnh." Lục Trạch nhìn cô. "Nó có thể tự mình chứng minh. Nếu phải đốt tiền mới đứng đầu.. Thì vị trí đó cũng không có giá trị bao lâu."

Đêm đó, một tin tức bất ngờ được công bố. Thiên Quang sẽ phát hành ca khúc mới sau ba ngày. Tác giả: Một nhạc sĩ Kim Bài. Không cần quảng bá rầm rộ. Chỉ riêng cái tên tác giả đã đủ khiến toàn thị trường chú ý.

Hứa Thanh Hà nhìn lịch phát hành. Cô hiểu ngay. Nếu bài hát mới thực sự mạnh, bài của cô sẽ bị đẩy xuống ngay lập tức. Cô hơi căng thẳng.

Lục Trạch chỉ nói: "Bình thường."

"Lại có đối thủ mạnh hơn."

"Đúng."

"Anh không lo sao?"

"Lo chứ."

"Vậy sao vẫn bình tĩnh?"

Lục Trạch nhìn cô. "Bởi vì nếu không có người mạnh hơn em.. Em sẽ mãi không biết mình thực sự đang đứng ở đâu."

Ba ngày sau, đúng nửa đêm. Ca khúc mới của Thiên Quang chính thức ra mắt.

Sau 1 giờ: 1, 9 triệu lượt nghe.

Sau 3 giờ: 4, 7 triệu.

Sau 12 giờ: 13, 8 triệu.

Sau một ngày: 31, 6 triệu lượt nghe.

Con số khiến toàn bộ bảng xếp hạng chấn động.

Khoảng Trời Của Riêng Em bị đẩy thẳng từ Hạng 3 xuống Hạng 6. Khoảng cách với vị trí số một lập tức kéo xa trở lại.

Những lời bình luận tiêu cực bắt đầu xuất hiện: "Cuối cùng cũng lộ giới hạn", "Top 3 chỉ là may mắn gặp lúc không có đối thủ", "Tinh Vân vẫn chưa đủ sức cạnh tranh với những tên tuổi thực thụ".

Hứa Thanh Hà đọc một lúc các bình luận. Sau đó đặt điện thoại xuống. Cô không khóc. Nhưng rõ ràng rất khó chịu.

Lục Trạch bước vào phòng nghỉ. "Em ổn chứ?"

"Ổn." Cô ngẩng đầu nhìn anh. "Em muốn hỏi một câu."

"Nói."

"Em còn thiếu gì?"

Lục Trạch im lặng một lát. Sau đó nói một cách nghiêm túc: "Điều đó.. Em phải tự mình tìm ra đáp án."

Hứa Thanh Hà nhìn anh. Lần này cô không hỏi thêm. Bởi cô hiểu rõ một điều: Một ca khúc chất lượng có thể đưa cô vào Top 3. Nhưng để đứng vững ở vị trí cao nhất và không bị đánh bại ngay khi có đối thủ xuất hiện.. Cô cần nhiều hơn một bài hát hay.

Hết chương 281.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 282: Khoảng Cách

Sáng hôm sau.

Bảng xếp hạng âm nhạc tiếp tục biến động. Ca khúc mới của Thiên Quang gần như không có dấu hiệu giảm tốc.

BXH Ca Khúc:

1. 《Vương Miện》 Thiên Quang

2. 《Tên Của Ngày Mai》 Thiên Quang

3. 《Mộng》 Tinh Hải

4. 《Đêm Cuối》 Lạc Tuyết

5. 《Khoảng Trời Của Riêng Em》 Hứa Thanh Hà

Chỉ trong ba ngày, Hứa Thanh Hà từ Top 3 rơi xuống Top 5. Nhưng điều đáng chú ý hơn chính là khoảng cách lượt nghe. Ca khúc mới của Thiên Quang đã vượt 50 triệu lượt nghe. Trong khi đó, tác phẩm của Hứa Thanh Hà chỉ tăng thêm khoảng 18 triệu.

Trong phòng họp. Lâm Nhiên nhìn những con số, giọng hơi gấp: "Chúng ta có nên chạy quảng bá để giữ hạng không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Nhưng nếu không làm gì cả, bài hát sẽ tiếp tục rơi."

"Để nó rơi."

Lâm Nhiên ngạc nhiên. "Anh không tiếc công sức bao lâu nay sao?"

"Tiếc chứ." Lục Trạch nhìn thẳng vào bảng số liệu. "Nhưng ép bài hát lên cao bằng cách đốt tiền.. Chỉ khiến khoảng cách thật sự bị che lấp. Không giải quyết được gốc rễ vấn đề."

Hứa Thanh Hà ngồi bên cạnh, im lặng nghe hết. Lục Trạch quay sang hỏi cô: "Em có muốn tiếp tục đi trên con đường này không?"

"Có."

"Vậy thì đừng nhìn vào thứ hạng trên bảng."

"Không nhìn thì nhìn gì?"

"Nhìn chính bài hát của em. Nhìn chính bản thân em."

Buổi chiều. Hứa Thanh Hà vào phòng thu. Cô nghe lại từ đầu đến cuối ca khúc mà mình đã hát hàng trăm lần. Lần này, cô cố gắng không nghĩ đến thứ hạng, không nghĩ đến đối thủ. Cô lắng nghe với tư cách một người nghe bình thường.

Bỗng cô nhận ra những điều chưa từng để ý. Phần điệp khúc rất đẹp, giai điệu rất cảm xúc. Nhưng phần đầu hơi dài, chưa đủ sức kéo người nghe vào. Cảm xúc trong giọng hát còn hơi dè dặt, chưa thực sự buông ra.

Cô gọi cho Lục Trạch. "Em hiểu rồi."

"Hiểu gì?"

"Trước đây em chỉ cố gắng hát cho đúng giai điệu, cho hoàn hảo. Nhưng em chưa thực sự sống trong câu chuyện của bài hát."

Lục Trạch mỉm cười nhẹ. "Vậy thì không cần thay đổi một nốt nhạc. Chỉ cần thay đổi cách em hát."

Trong khi đó, tại trường quay phim nhỏ. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ bước vào ngày quay thứ năm. Một vấn đề bất ngờ xảy ra: Nam chính bị thương nhẹ trong lúc thực hiện cảnh hành động. Không nghiêm trọng, nhưng phải nghỉ ngơi vài ngày. Lịch quay lập tức bị đảo lộn.

Nhà sản xuất đề nghị: "Đổi người khác đi. Không thể dừng cả đoàn vì một người."

Trình Viễn lắc đầu. "Không đổi."

"Như vậy sẽ vượt tiến độ, vượt ngân sách."

"Vậy thì quay những cảnh không có anh ấy trước. Tôi sẽ điều chỉnh lịch."

Cuối cùng, anh tự mình ngồi chỉnh lại toàn bộ kế hoạch, sắp xếp lại cảnh quay, đảm bảo tiến độ không bị chậm quá nhiều mà vẫn không thay đổi diễn viên.

Lục Trạch nhận được báo cáo. Chỉ hỏi một câu: "Anh ta đề xuất đổi diễn viên không?"

"Không. Anh ta tự điều chỉnh lịch quay."

Lục Trạch gật đầu. "Tốt. Không cần can thiệp."

Đây chính là điều anh mong muốn thấy. Không phải người luôn cần anh đứng ra giải quyết vấn đề. Mà là người sau khi được trao cơ hội.. Bắt đầu tự mình đứng vững, tự mình tìm lối ra.

Một tuần sau. Bộ phim đã quay được gần một phần ba. Tiến độ chậm hơn kế hoạch hai ngày. Không vượt ngân sách. Quan trọng nhất: Trình Viễn bắt đầu có uy tín trong đoàn. Những người ban đầu xem thường đạo diễn trẻ chưa có thành tích.. Dần dần bắt đầu nghe theo chỉ đạo một cách nghiêm túc.

BXH âm nhạc tuần mới được công bố. Một điều bất ngờ xảy ra. Khoảng Trời Của Riêng Em không tiếp tục rơi. Ngược lại, từ hạng 5 đã quay lại hạng 4. Lượt nghe tăng chậm nhưng rất đều đặn, không có dấu hiệu sụt giảm. Không phải vì quảng bá. Không phải vì sự kiện. Mà vì đoạn biểu diễn trực tiếp mà Hứa Thanh Hà đã hát theo cách của riêng mình.. Được lan truyền rộng rãi. Khán giả nghe rồi quay lại nghe bản phòng thu, cảm nhận một cách khác.

Một nhà phê bình viết trong chuyên mục:

"Ca khúc này không thắng bằng tốc độ. Nó thắng bằng độ bền. Khi những tác phẩm mạnh cùng lúc sẽ nhanh chóng nguội đi, bài hát này vẫn đang chậm rãi đi vào lòng người."

Bài viết không tạo ra cơn sốt. Nhưng đủ để nhiều người nhận ra một điều: Hứa Thanh Hà không phải chỉ may mắn.

Tối đến. Lục Trạch nhận được một cuộc gọi. Không phải từ Lâm Nhiên. Không phải ai trong Tinh Vân. Mà là một người trong giới điện ảnh.

"Lục tổng."

"Chào anh. Có chuyện gì vậy?"

"Có người muốn gặp cậu."

"Ai?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Sau đó nói rõ từng chữ:

"Lương Chính."

Lục Trạch ngẩng đầu. Cái tên ấy.. Chính là cái tên được đánh dấu đỏ trong danh sách. Đạo diễn Kim Bài. Người vừa tạo ra thành công vang dội và đang chuẩn bị dự án lớn cho Thiên Thành.

Lục Trạch không trả lời ngay. "Ông ấy muốn gặp tôi vì chuyện gì?"

"Không nói rõ. Chỉ nói muốn gặp riêng."

"Địa điểm?"

"Tùy cậu chọn."

Lục Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn. Sau vài giây suy nghĩ, anh trả lời:

"Được."

Cuộc gặp giữa Lục Trạch và Lương Chính - một trong những đạo diễn có vị trí vững chắc nhất trong ngành - cuối cùng cũng sắp diễn ra. Không phải trên bàn đàm phán. Không phải trong phòng họp lớn. Mà chỉ là cuộc gặp giữa hai người. Một người đã đứng trên đỉnh cao. Một người vừa mới bước chân vào sân chơi.

Hết chương 282.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 283: Cuộc Gặp Đầu Tiên

Buổi tối.

Lục Trạch chọn một quán trà yên tĩnh ở khu trung tâm. Không có phóng viên. Không có trợ lý. Không có ai biết hai người sẽ gặp nhau. Anh đến trước mười phút, ngồi ở góc trong cùng, lưng về phía lối vào.

Khoảng bảy giờ. Một người đàn ông trung niên bước vào. Áo sơ mi đơn giản, không có người đi sau. Không cần giới thiệu. Lục Trạch đã từng nhìn thấy ông trên vô số trang báo và lễ trao giải. Lương Chính. Đạo diễn Kim Bài. Hơn mười năm trong nghề. Hai bộ phim vượt mốc một tỷ phòng vé. Và hiện tại, người đang nắm giữ dự án lớn nhất của Thiên Thành trong năm.

Lương Chính ngồi xuống đối diện. "Lục tổng."

"Đạo diễn Lương."

Hai người bắt tay. Không ai nói những lời hoa mỹ.

Lương Chính nhìn anh. "Cậu trẻ hơn tôi tưởng."

"Còn Đạo diễn Lương.. Khó gần hơn trên ảnh."

Lương Chính bật cười lớn. Ấn tượng ban đầu.. Không hề tệ như Lục Trạch đã chuẩn bị.

Uống một ngụm trà, Lương Chính hỏi thẳng: "Thành Phố Không Ngủ.. Cậu là người quyết định đầu tư?"

"Đúng."

"Kịch bản ai viết?"

"Phùng Duy. Tôi chỉ góp ý."

"Vậy cậu hiểu điện ảnh?"

Lục Trạch suy nghĩ rồi trả lời thật: "Đang học."

Câu trả lời khiến Lương Chính hơi ngạc nhiên. Ông đã gặp vô số ông chủ, nhà đầu tư. Hầu hết đều tự xưng hiểu thị trường, hiểu khán giả. Chỉ có người này.. Nói mình đang học.

"Tôi gặp cậu vì một lý do." Lương Chính đặt chén xuống. "Tinh Vân làm được một bộ phim mà tôi nghĩ các cậu chưa đủ khả năng làm ra."

Lục Trạch lắng nghe.

"Bộ phim không hoàn hảo. Nhưng nó có thứ mà vô số phim lớn không có."

"Thứ gì ạ?"

"Kiên nhẫn." Lương Chính nhìn thẳng anh. "Các cậu không cố nhét hết mọi thứ vào. Không cố gắng gây ấn tượng bằng mọi giá. Cứ kể chuyện một cách bình thản.. Và đó chính là lý do nó đi được đến tận hôm nay."

Lục Trạch im lặng.

"Nhưng tôi cũng phải nói một điều." Giọng Lương Chính chuyển nghiêm túc. "Đừng vì thắng một trận mà nghĩ mình đã ngồi cùng bàn với những công ty lớn. Khoảng cách vẫn rất lớn."

Lục Trạch gật đầu. "Tôi biết."

"Biết mà vẫn cố bước lên?"

"Vì nếu không bao giờ cố gắng ngồi vào bàn.. Thì cả đời cũng không có tư cách ngồi."

Lương Chính ngẩn người vài giây. Sau đó bật cười to. "Câu này nói được."

Cuộc trò chuyện kéo dài hơn một giờ. Không có điều khoản. Không có hợp đồng. Hai người chỉ nói về điện ảnh. Về kịch bản. Về cách kể chuyện. Về khán giả. Về những thứ tiền không thể mua được.

Đến lúc ra về, Lương Chính đứng dậy. "Sau này nếu cậu có dự án đủ tốt.."

Lục Trạch ngẩng đầu. "Đạo diễn Lương muốn hợp tác?"

Lương Chính cười lắc đầu. "Chưa. Ít nhất là bây giờ chưa. Nhưng tôi muốn xem.. Cậu có thể đi được đến đâu."

Lương Chính rời đi. Lục Trạch vẫn ngồi một mình. Không có cảm giác vui mừng hay thất bại. Chỉ có một điều trở nên rõ ràng hơn: Khoảng cách giữa Tinh Vân và những người đứng đầu ngành vẫn còn rất xa. Nhưng ít nhất.. Anh đã biết chính xác khoảng cách ấy nằm ở đâu.

Cùng lúc đó. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ gặp một đề xuất. Một công ty truyền thông đề nghị đầu tư thêm 8 triệu. Đổi lại, họ muốn nắm toàn quyền quảng bá và phát hành.

Trình Viễn gọi cho Lục Trạch. "Tôi nghĩ.. Không nên nhận."

"Vậy thì từ chối."

"Như vậy sẽ thiếu tiền."

"Thì làm trong khả năng của mình."

Trình Viễn hiểu. Lần này, Lục Trạch không quyết định thay anh. Anh tự gọi lại, từ chối khoản tiền.

Sáng hôm sau. Bảng xếp hạng âm nhạc được cập nhật.

Khoảng Trời Của Riêng Em - từ Hạng 4 quay lại Hạng 3.

Không phải Top 1. Nhưng sau khi từng rơi xuống Hạng 6, việc quay lại Top 3 bằng chính sức nặng của tác phẩm.. Còn có giá trị hơn cả một chiến thắng chóng vánh.

Hứa Thanh Hà nhìn con số trên màn hình. Lần này cô không hỏi khi nào sẽ đứng nhất. Cô chỉ nói một câu: "Em sẽ giữ vị trí này."

Lục Trạch gật đầu. "Đúng vậy."

Nhưng ngay khi mọi thứ dường như đang ổn định.. Một thông báo khác xuất hiện trên trang chủ Hiệp hội Âm nhạc.

Kim Bài nhạc sĩ Lâm Phong - chính thức công bố ca khúc mới.

Ca sĩ thể hiện: Một Thiên Vương hàng đầu.

Ngày phát hành: Bảy ngày sau.

Không cần nói thêm gì. Toàn thị trường đã hiểu. Một đối thủ khổng lồ sắp xuất hiện.

Lâm Nhiên nhìn thông báo, quay sang Lục Trạch. "Chúng ta cần chuẩn bị gì không?"

Lục Trạch đặt điện thoại xuống. Giọng bình thản.

"Không cần chuẩn bị đối phó."

"Vậy làm gì?"

"Làm tốt những việc đang làm."

Bởi anh hiểu rõ. Trận chiến thật sự không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng lời tuyên chiến. Đôi khi.. Chỉ cần đối thủ bước vào sân.. Là mọi thứ đã thay đổi.

Hết chương 283.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 284: Bài Hát Của Kim Bài

Bảy ngày.

Đối với người bình thường có lẽ không dài. Nhưng đối với thị trường âm nhạc.. Bảy ngày đủ để một ca khúc thay đổi hoàn toàn vị trí.

Tinh Vân không tung ca khúc mới. Lục Trạch cũng không yêu cầu Hứa Thanh Hà phát hành thêm bài. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Khoảng Trời Của Riêng Em tiếp tục giữ Top 3. Không tăng quá nhanh. Cũng không rơi xuống.

BXH Ca Khúc - Ngày thứ ba:

1. 《Vương Miện》 - Thiên Quang

2. 《Tên Của Ngày Mai》 - Thiên Quang

3. 《Khoảng Trời Của Riêng Em》 - Hứa Thanh Hà

Đây đã là thành tích rất tốt. Nhưng Lục Trạch biết.. Bảy ngày sau sẽ có một bài hát rất mạnh xuất hiện.

Hứa Thanh Hà hỏi: "Anh không chuẩn bị gì sao?"

"Có."

"Gì?"

"Chuẩn bị tinh thần."

Cô bật cười. "Em đang nghiêm túc."

"Anh cũng nghiêm túc." Lục Trạch nói giọng đều đều. "Đối thủ mạnh không phải chuyện xấu. Ít nhất chúng ta sẽ biết mình thực sự đang thiếu gì."

Ngày thứ tư. Một đoạn teaser dài mười lăm giây được tung ra. Tên bài: 《Phía Sau Ánh Đèn》. Nhạc sĩ: Lâm Phong. Ca sĩ: Thiên Quang. Chỉ mười lăm giây phần điệp khúc.. Nhưng đã đủ khiến toàn bộ cộng đồng âm nhạc chú ý. Lượng tìm kiếm tăng vọt không cần quảng bá.

Truyền thông lập tức đưa ra dự đoán:

"Tổ hợp Kim Bài Lâm Phong + Thiên Quang, đủ sức phá mọi kỷ lục."

"Hứa Thanh Hà giữ được Top 3 trước sức mạnh này?"

Fan bắt đầu lo lắng. Một số bình luận thậm chí kết luận trước: "Top 3 chắc chắn mất." Hứa Thanh Hà đọc được những lời đó. Cô không vui. Nhưng cũng không phản bác.

Tối cùng ngày. Lục Trạch đưa cho cô một bản demo. "Nghe thử."

Hứa Thanh Hà đeo tai nghe. Giai điệu vang lên, chín chắn, sâu lắng, từng nốt nhạc dường như đều có chủ đích. Cô nghe xong, ngước nhìn hắn. "Bài này.. Chưa hoàn chỉnh đúng không?"

"Ừ."

"Của anh?"

Lục Trạch không trả lời trực tiếp.

"Anh định cho em hát?"

"Không."

"Vậy?"

"Để em học."

Cô ngẩn ra.

"Đừng chỉ nghe giai điệu." Lục Trạch nói chậm rãi. "Nghe cách Lâm Phong để khoảng trống. Nghe cách ông ấy đặt điểm nhấn, cách sắp xếp câu chữ để ca sĩ không cần hát quá nhiều mà vẫn đủ nặng tình cảm. Đó là thứ kinh nghiệm không thể học trong một ngày."

Hứa Thanh Hà đeo tai nghe lại. Lần này.. Cô bắt đầu nghe ra những điều trước đây chưa từng nhận thấy.

Ngày thứ năm. Khoảng Trời Của Riêng Em vẫn đứng Top 3. Khoảng cách lượt nghe với vị trí số một đã thu hẹp chỉ còn vài triệu. Nhưng không ai còn để ý đến con số đó. Mọi ánh mắt đều đang chờ đợi một tác phẩm khác.

Ngày thứ sáu. Một bài phân tích của nhà phê bình nổi tiếng được chia sẻ rộng rãi.

"Hứa Thanh Hà tiến bộ rất nhanh. Nhưng nếu muốn đứng vững ở hàng cao nhất, cô ấy vẫn thiếu một thứ: Sự chín muồi trong từng hơi thở, từng khoảng lặng. Đó là thứ chỉ có thời gian và kinh nghiệm mới tạo ra được."

Bài viết không nói rõ hơn. Nhưng Hứa Thanh Hà đọc rất lâu. Cô hiểu rõ những lời đó không hề sai.

Ngày thứ bảy. Đúng nửa đêm. 《Phía Sau Ánh Đèn》 chính thức phát hành.

5 phút: 190.000 lượt nghe.

30 phút: 780.000.

1 giờ: 1, 83 triệu.

6 giờ: 8, 4 triệu.

12 giờ: 17, 9 triệu.

Không có bất ngờ. Ca khúc của một Kim Bài nhạc sĩ.. Thực sự mạnh đến mức gần như không có đối thủ.

Buổi trưa. Bảng xếp hạng được cập nhật.

#1 - 《Phía Sau Ánh Đèn》 - Thiên Quang

Vương Miện rơi xuống #2.

Tên Của Ngày Mai rơi xuống #3.

Khoảng Trời Của Riêng Em - #4.

Hứa Thanh Hà chính thức bị đẩy ra khỏi Top 3.

Trong phòng làm việc Tinh Vân. Không ai nói gì. Lâm Nhiên nhìn màn hình, giọng hơi thấp: "Đúng như dự đoán."

Lục Trạch gật đầu. "Ừ."

"Có cần chúng ta làm gì để kéo hạng lại?"

"Không."

"Nhưng.."

"Thua một bài hát không có nghĩa là thua cả cuộc chiến." Lục Trạch nói bình thản. "Đối thủ mạnh thì chúng ta cứ học. Cứ đi. Thời gian của họ đã đến đỉnh. Còn chúng ta.. Mới chỉ bắt đầu."

Chiều. Một phóng viên gặp Hứa Thanh Hà, hỏi thẳng: "Cô cảm thấy thế nào khi bị đẩy xuống Top 4 ngay sau khi vừa bước vào Top 3?"

Hứa Thanh Hà suy nghĩ một lát. Sau đó trả lời thật thà: "Đối thủ rất mạnh. Tôi hoàn toàn chấp nhận kết quả này."

"Cô có thất vọng?"

"Có."

"Có nghĩ mình chưa đủ khả năng cạnh tranh với những tên tuổi lớn?"

Hứa Thanh Hà lắc đầu. Giọng nói không cao, nhưng rất rõ ràng: "Không. Bởi vì tôi còn rất nhiều thời gian để trưởng thành."

Câu trả lời nhanh chóng được đăng tải. Không phải lời tuyên chiến hùng hồn. Không phải lời hứa thắng lại. Nhưng sự bình tĩnh và trưởng thành trong từng chữ.. Lại khiến nhiều người phải ngạc nhiên.

Tối. Lục Trạch xem đoạn phỏng vấn. Khóe miệng hắn hơi cong lên một chút. Hứa Thanh Hà đã thực sự thay đổi. Cô không còn chỉ là cô gái trẻ muốn có một ca khúc nổi tiếng. Cô đã bắt đầu hiểu: Muốn đứng trên đỉnh cao thì trước hết phải chấp nhận mình sẽ liên tục gặp những người mạnh hơn mình. Và chính những người đó.. Sẽ giúp cô trưởng thành.

Cùng lúc đó. Tại một phòng thu khác. Lâm Phong cũng vừa xem đoạn phỏng vấn. Ông hỏi trợ lý: "Cô gái này bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi ba tuổi."

"Công ty?"

"Tinh Vân."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hơi dừng lại ở cái tên. "Còn trẻ. Nhưng có chút tiềm năng."

Ông không nói thêm gì. Nhưng cái tên Hứa Thanh Hà đã được một Kim Bài nhạc sĩ thực sự ghi nhớ. Và đó mới chỉ là lần đầu tiên.. Người đứng ở đỉnh cao của giới âm nhạc, thực sự chú ý đến một cô ca sĩ trẻ chưa có nhiều thành tích.

Hết chương 284.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 285: Không Phải Cứ Thua Là Thất Bại

Ngày thứ hai sau khi Phía Sau Ánh Đèn phát hành. Bảng xếp hạng âm nhạc tiếp tục cho thấy sự áp đảo rõ rệt. Ca khúc của Lâm Phong vẫn đứng vững vị trí số một với khoảng cách ngày càng mở rộng.

BXH Ca Khúc:

1. 《Phía Sau Ánh Đèn》 - Thiên Quang

2. 《Vương Miện》 - Thiên Quang

3. 《Tên Của Ngày Mai》 - Thiên Quang

4. 《Khoảng Trời Của Riêng Em》 - Hứa Thanh Hà

5. 《Mộng》 - Tinh Hải

Điều khiến dư luận bàn luận nhiều nhất không phải là ai đứng đầu, mà là ba vị trí cao nhất đều thuộc về cùng một người. Thiên Quang gần như chiếm trọn đỉnh bảng, tạo ra một khoảng cách dường như không thể vượt qua.

Trong phòng họp Tinh Vân. Lâm Nhiên nhìn những con số, giọng có chút lo lắng: "Thiên Quang quá mạnh. Nếu cứ phát hành bài mới liên tục, chúng ta sẽ luôn bị đẩy xuống."

Lục Trạch gật đầu. "Đúng."

"Chúng ta có nên tránh thời điểm phát hành bài mới của anh ta trong tương lai không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Không tránh?"

"Nếu mỗi lần gặp đối thủ mạnh đều lánh đường.. Thì Hứa Thanh Hà sẽ mãi không bao giờ biết mình thực sự có thể đi đến đâu."

Ngay lúc đó, Hứa Thanh Hà bước vào. Cô đặt một bản kế hoạch lên bàn. "Em muốn thay đổi lộ trình phát hành."

Lục Trạch ngẩng đầu. "Thế nào?"

"Em sẽ không phát hành ca khúc mới trong thời gian tới."

"Ừ."

"Em muốn dành thời gian luyện biểu diễn trực tiếp."

Lục Trạch hơi ngạc nhiên. "Bao lâu?"

"Một tháng."

"Lý do?"

Hứa Thanh Hà nói giọng chắc chắn: "Bài phân tích kia nói đúng. Em có bài hát tốt. Nhưng khả năng biểu diễn trên sân khấu trực tiếp, cách kiểm soát hơi thở và cảm xúc.. Em còn yếu nhiều."

Lục Trạch nhìn cô vài giây. Sau đó gật đầu một cách vui vẻ. "Được."

Từ ngày hôm đó, Hứa Thanh Hà gần như biến mất khỏi các sự kiện. Cô giảm nhận chương trình, không chạy quảng bá, không cố giữ sự hiện diện trên mạng. Thay vào đó, phần lớn thời gian đều ở phòng tập. Luyện thanh nhạc. Kiểm soát hơi thở. Tập biểu diễn trọn vẹn một ca khúc như đang đứng trước hàng nghìn khán giả.

Đây không phải hành trình rực rỡ. Có ngày cô hát đến khàn giọng. Có ngày tập tám tiếng liên tục nhưng vẫn không hài lòng. Có lần cô tức giận đặt tay lên bàn, giọng nghẹn: "Em đã cố hết sức rồi mà!"

Giáo viên thanh nhạc không an ủi. Chỉ nói thẳng: "Cố không có nghĩa là làm đúng."

Hứa Thanh Hà im lặng. Cô hiểu. Sau đó nhặt bản nhạc lên, điều chỉnh lại tư thế, bắt đầu lại từ đầu.

Cùng lúc đó, bộ phim nhỏ Ngày Chúng Ta Còn Trẻ bước vào giai đoạn quay ngoại cảnh. Đoàn phim chỉ có hơn ba mươi người. Không có xe chuyên dụng sang trọng. Không có hàng chục trợ lý chạy theo. Bữa trưa đôi khi chỉ là cơm hộp bình thường ăn tạm trên vỉa hè.

Trình Viễn nhìn đoàn phim trong gió nắng. Trong lòng có chút áp lực. Anh hiểu rõ: Đây là cơ hội đầu tiên mà Tinh Vân trao cho anh. Nếu thất bại.. Không chỉ là một dự án thua lỗ. Mà là cơ hội cho những người mới như anh sẽ càng khó có được hơn.

Một cảnh quay kéo dài suốt cả ngày. Đến lúc xem lại, Trình Viễn vẫn lắc đầu. "Chưa được. Quay lại."

Nhân viên quay phim nhìn đồng hồ. "Đã tám giờ tối rồi. Ánh sáng không còn đủ."

"Vậy quay vào sáng mai."

Không ai phản đối. Trong giọng nói của anh không có sự cáu gắt, chỉ có sự kiên quyết. Và chính điều đó.. Khiến từ những người ban đầu còn nghi ngờ, dần dần bắt đầu nghe theo chỉ đạo một cách nghiêm túc. Trình Viễn đang thực sự trưởng thành trong vai trò đạo diễn.

Tối. Lục Trạch nhận được báo cáo tiến độ. Anh đọc qua, sau đó chỉ hỏi: "Chậm mấy ngày?"

"Ba ngày so với kế hoạch."

"Vượt ngân sách?"

"Chưa. Vẫn trong giới hạn."

Lục Trạch gật đầu. "Được."

Một tuần sau. Một thông tin lớn được công bố. Thiên Thành chính thức giới thiệu dự án điện ảnh mới của Lương Chính - 《Thành Phố Thứ Hai》. Kinh phí dự kiến: 180 triệu. Đạo diễn: Lương Chính. Nam chính: Một Thiên Vương điện ảnh. Nữ chính: Một Ảnh hậu.

Ngay khi thông tin ra mắt, truyền thông lập tức xôn xao. Đây mới là cấp độ cạnh tranh thực sự. Một dự án mà Tinh Vân với quy mô hiện tại hoàn toàn chưa đủ tư cách đối đầu trực tiếp.

Một nhân viên hỏi: "Chúng ta có cần đẩy nhanh tiến độ phim để có tác phẩm đối đầu không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Nhưng nếu để họ một mình.."

"Chưa đến lúc." Lục Trạch nhìn thông tin trên màn hình. "Không phải đối thủ nào cũng cần ra tay đánh ngay. Đôi khi.. Chỉ cần đứng vững trên chân mình đã là thắng lợi."

Tinh Vân hiện tại chỉ có một dự án điện ảnh đang thực hiện. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ. Kinh phí 32 triệu. Đạo diễn mới. Diễn viên mới. Quảng bá hạn chế. Nếu đem nó đối đầu trực tiếp với một bộ phim 180 triệu với đầy đủ ngôi sao lớn.. Đó không phải cạnh tranh. Đó là tự đưa mình vào thất bại chắc chắn.

Lục Trạch nói với Lâm Nhiên: "Chúng ta không cần chứng minh mình có thể đánh bại Lương Chính. Chúng ta cần chứng minh một điều đơn giản: Tinh Vân có thể làm ra những bộ phim tốt, theo đúng cách của chính mình."

Đêm đó, Lục Trạch viết vào sổ kế hoạch dài hạn:

Giai đoạn tiếp theo của Tinh Vân:

- Không chạy theo quy mô lớn một cách mù quáng.

- Ưu tiên xây dựng đội ngũ con người.

- Tích lũy từng tác phẩm, từng đạo diễn, từng nghệ sĩ.

- Chờ thời điểm đúng.. Rồi mới bước lên.

Cùng lúc đó. Hứa Thanh Hà kết thúc buổi tập. Cô đứng trước gương, mồ hôi ướt trán. Lần này, cô không mở điện thoại xem BXH. Cô chỉ nhìn chính mình trong gương, ánh mắt bình tĩnh. "Lần sau.. Khi em đứng trên sân khấu.. Em sẽ hát tốt hơn chính mình của hôm nay."

Ở một phòng thu khác. Lâm Phong đang nghe lại bản demo mới. Ông dừng lại ở một tên ca sĩ được ghi trong bản nháp. Không phải Thiên Quang. Không phải bất kỳ ngôi sao nào đang đứng đầu BXH. Là một cái tên hoàn toàn mới.

Lâm Phong ngắm nhìn cái tên đó trong im lặng. Cuộc chạy đua trên bảng xếp hạng.. Dường như sắp có một bước ngoặt mà không ai ngờ tới.

Hết chương 285.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 286: Mỗi Người Một Con Đường

Thời gian dần trôi theo từng ngày bình lặng. Thị trường âm nhạc vẫn luôn không ngừng thay đổi. Tác phẩm này qua đi, tác phẩm khác lại đến. Nhưng vị trí cao nhất trên bảng xếp hạng vẫn luôn thuộc về những cái tên đã được khắc sâu vào lòng công chúng từ rất lâu. Lâm Phong. Thiên Quang. Và những người khác trong hàng ngũ Kim Bài nhạc sĩ. Họ đứng ở đó vững chãi như những ngọn núi mà người mới muốn vượt qua thì phải mất rất nhiều thời gian và công sức.

Trong khi đó, Hứa Thanh Hà hoàn toàn không xuất hiện trên bất kỳ bảng xếp hạng nào với ca khúc mới. Cô cũng không tham gia sự kiện, không xuất hiện trên truyền hình, không có bất kỳ bài đăng gây chú ý nào trên mạng. Tất cả thời gian của cô đều dành cho phòng tập. Ngày qua ngày đều như vậy. Luyện thanh nhạc để giọng hát vững vàng hơn. Rèn luyện kỹ thuật hơi thở để không còn bị hụt hơi khi hát những đoạn dài. Tập trung nuôi dưỡng cảm xúc để khi hát, từng lời ca đều có thể chạm đến trái tim người nghe. Có những buổi tập, cô ngồi im lặng hàng giờ liền, chỉ để nghe lại chính bản ghi âm giọng mình, tỉ mỉ tìm ra từng chỗ chưa trọn vẹn, từng nốt nhạc chưa đủ đậm tình cảm.

Không ai thấy được sự thay đổi đó. Không có bảng xếp hạng nào ghi nhận sự tiến bộ. Không có giải thưởng nào trao tặng cho sự cố gắng trong im lặng. Nhưng chính Hứa Thanh Hà mới hiểu rõ nhất: Mỗi ngày trôi qua, cô đều tốt hơn chính mình của hôm trước một chút. Và chính những bước tiến nhỏ bé ấy, khi tích lũy đủ lâu, sẽ tạo ra sự thay đổi mà không ai có thể ngờ tới.

Tại trường quay bộ phim nhỏ Ngày Chúng Ta Còn Trẻ, công việc vẫn tiến hành đều đặn. Đoàn phim đã quay được hơn nửa chặng đường. Tiến độ chung chậm hơn kế hoạch ban đầu bốn ngày. Nhưng đổi lại, chất lượng từng cảnh quay lại tốt hơn nhiều so với dự kiến ban đầu. Trình Viễn cũng dần thay đổi. Anh không còn vội vàng như những ngày đầu. Anh học cách cân bằng giữa những giới hạn về thời gian, kinh phí và yêu cầu cao về nghệ thuật. Có những cảnh phải cắt bỏ vì không đủ điều kiện. Có những địa điểm phải thay đổi đột ngột. Có những ngày phải quay lại nhiều lần dưới ánh sáng không hoàn hảo như mong muốn. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, anh cũng không bao giờ hạ thấp tiêu chuẩn của câu chuyện mà anh muốn kể.

Một lần, nữ diễn viên Giang Nhược Lam hỏi anh khi cả đoàn phải quay lại cảnh thứ ba trong ngày: "Đạo diễn, chúng ta có đủ thời gian để hoàn thành đúng hạn không?"

Trình Viễn ngắm nhìn khung cảnh trước mắt, sau đó trả lời một cách bình thản nhưng chắc chắn: "Không cần hoàn thành thật nhanh. Chỉ cần hoàn thành thật tốt."

Tại phòng làm việc của Tinh Vân, Lục Trạch nhận được báo cáo tổng kết hàng tuần. Anh lật từng trang giấy một cách chậm rãi. Dự án phim nhỏ vẫn đang hoạt động trong giới hạn ngân sách đã định. Hứa Thanh Hà đang tiến bộ một cách đều đặn trong từng buổi tập. Tác phẩm của Vô Danh vẫn đều đặn được đăng mỗi ngày, từng chương từng chương một, âm thầm tích lũy số lượng độc giả trung thành. Tất cả những việc mà Tinh Vân đang làm đều không tạo ra tiếng động lớn lao nào. Không có tin tức rực rỡ. Không có con số gây chấn động. Chỉ có sự kiên trì lặng lẽ.

Lâm Nhiên đặt tập báo cáo xuống bàn, giọng có chút lo lắng: "Chúng ta đang đi rất chậm. Các công ty khác thì liên tục tung ra những dự án lớn, chiếm hết sự chú ý của công chúng."

Lục Trạch gật đầu, ánh mắt vẫn dừng trên những dòng số liệu. "Để họ chạy theo tốc độ của họ."

"Chúng ta không cần đuổi theo kịp họ sao?"

Lục Trạch ngón tay chỉ vào dòng chữ cuối cùng trên trang báo cáo: Tiến độ ổn định. Chất lượng từng ngày một cải thiện.

"Nếu chỉ biết đuổi theo tốc độ của người khác, chúng ta sẽ sớm đánh mất chính bản thân mình." Anh nói giọng đều đều nhưng đầy sự tự tin. "Chúng ta không cần phải đến đỉnh trước mọi người. Điều quan trọng nhất là khi chúng ta thực sự đến được đỉnh cao, chúng ta sẽ biết cách đứng vững ở đó mà không bị ngã ngay sau đó."

Cùng lúc đó, Thiên Thành chính thức công bố toàn bộ thông tin chi tiết về dự án điện ảnh Thành Phố Thứ Hai của đạo diễn Lương Chính. Kinh phí đầu tư dự kiến lên đến một trăm tám mươi triệu. Diễn viên chính đều là những gương mặt hàng đầu của điện ảnh. Lịch công chiếu chính thức đã được ấn định vào dịp cuối năm. Ngay khi thông tin được công bố, toàn bộ giới điện ảnh lập tức xôn xao. Tờ báo nào cũng đăng tin tức trên trang đầu. Nhà sản xuất nào cũng bàn luận về dự án này. Mọi người đều có cùng một nhận định: Đây sẽ là bộ phim thống trị phòng vé trong năm nay, khó có tác phẩm nào có thể cạnh tranh được.

Một nhà phân tích trong ngành viết trên chuyên mục: "Trong năm nay, không có bộ phim nào có đủ tiềm lực để đối đầu trực diện với Thành Phố Thứ Hai."

Không ai có ý kiến phản bác. Bởi đó là sự thật rõ ràng.

Tại Tinh Vân, khi thông tin được đưa đến, không có ai hoảng sợ hay đề xuất gấp rút chuẩn bị một bộ phim lớn để đối đầu. Lục Trạch chỉ xem qua thông tin một cách bình thản rồi lưu vào thư mục tài liệu.

"Chúng ta không cần phải cạnh tranh với Lương Chính ngay tại thời điểm này." Anh nói với những người có mặt trong phòng họp. "Chúng ta chỉ cần tập trung làm tốt những việc mà chính Tinh Vân đang thực hiện."

"Nhưng khoảng cách giữa họ và chúng ta vẫn còn rất lớn.." Lâm Nhiên ngập ngừng nói.

"Khoảng cách lớn không thể thu hẹp chỉ trong một ngày." Lục Trạch quay nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng về những tòa nhà cao tầng trong sương sớm. "Nhưng nếu chúng ta cứ kiên trì đi tiếp trên con đường của mình, không ngừng nghỉ, không thay đổi hướng đi chỉ vì người khác chạy nhanh hơn.. Thì một ngày nào đó, khoảng cách ấy sẽ không còn là điều đáng phải lo lắng nữa."

Đêm đã xuống thành phố. Lục Trạch ngồi trước máy tính, mở ra bản kế hoạch dự án điện ảnh tiếp theo của Tinh Vân. Tên phim vẫn còn để trống. Nhưng những yêu cầu chính đã được anh viết rõ ràng bằng chữ: Không cần quy mô lớn. Không cần ngôi sao rực rỡ. Không cần chi phí khổng lồ. Chỉ cần một câu chuyện thật lòng, một đội ngũ cùng chí hướng, và dấu ấn riêng của Tinh Vân.

Anh biết rõ, Tinh Vân vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Con đường phía trước vẫn còn dài và nhiều thử thách. Nhưng miễn là mỗi người đều đi đúng hướng, mỗi ngày đều tiến về phía trước một chút.. Thì sớm muộn gì, Tinh Vân cũng sẽ có được vị trí xứng đáng với sự cố gắng của chính mình.

Hết chương 286.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 287: Người Đứng Ngoài Ánh Đèn

Sáng thứ hai. Tinh Vân chính thức mở kế hoạch tuyển chọn nghệ sĩ mới. Không quảng cáo rầm rộ trên mọi phương tiện truyền thông. Không tổ chức một cuộc thi lớn với hàng loạt sự kiện. Lục Trạch chỉ yêu cầu phòng nghệ sĩ mở một đợt tuyển chọn nhỏ, đăng thông báo trên trang nội bộ và vài trang mạng chuyên ngành. Điều kiện đưa ra rất đơn giản. Không yêu cầu đã nổi tiếng. Không yêu cầu có lượng fan đông đảo. Không yêu cầu có kinh nghiệm sân khấu nhiều năm. Chỉ cần có năng lực thực sự và tiềm năng để phát triển.

Lâm Nhiên đặt danh sách đăng ký lên bàn. "Hiện tại có hơn ba trăm người đăng ký."

Lục Trạch lật xem danh sách. "Chọn vòng đầu bao nhiêu?"

"Khoảng ba mươi người phù hợp với yêu cầu cơ bản."

"Được."

"Sau đó thì sắp xếp như thế nào?"

"Nghe thử giọng từng người một."

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. "Anh tự nghe hết ba mươi người?"

"Ừ."

"Ba mươi người cũng khá nhiều đấy."

"Có nhiều đâu."

Hai ngày sau, vòng thử giọng chính thức bắt đầu. Phòng thử giọng đơn giản, chỉ có một chiếc bàn, máy ghi âm và hai người lắng nghe. Có người có giọng hát rất tốt nhưng lại thiếu sự chân thành trong cảm xúc. Có người có ngoại hình sáng đẹp nhưng giọng hát chỉ ở mức bình thường. Có người từng xuất hiện trên vài chương trình truyền hình nhưng không có nét riêng biệt nào khiến người nghe nhớ đến. Cũng có những người vừa mở miệng hát đã khiến cả phòng phải chú ý lắng nghe. Nhưng chỉ hát một bài không đủ để Lục Trạch đưa ra quyết định. Anh yêu cầu họ hát thêm bài khác. Đổi thể loại hoàn toàn khác. Hát không có nhạc đệm. Hát với nhạc nền đơn giản. Thậm chí yêu cầu hát một đoạn ngắn mà họ chưa bao giờ nghe qua trước đó. Anh muốn kiểm tra không chỉ giọng hát mà cả sự linh hoạt, khả năng tiếp thu và cảm nhận âm nhạc bẩm sinh.

Đến người thứ hai mươi bảy. Một cô gái bước vào phòng. Tên Trần Nguyệt. Hai mươi mốt tuổi. Không có kinh nghiệm biểu diễn chuyên nghiệp. Từng hát tự phát tại các quán cà phê nhỏ để có thêm thu nhập. Cô đứng trước hai người, tay hơi nắm chặt vào nhau, rõ ràng đang rất căng thẳng.

"Xin chào ạ."

"Chọn một bài cô hát thuộc nhất."

Trần Nguyệt hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu hát. Giọng cô không phải loại vang lừng, mạnh mẽ hay dễ dàng leo lên những nốt cao chót vót. Nhưng giọng rất sạch, rất trong, không có chút tạp âm. Đặc biệt là những đoạn giai điệu thấp, cô hát rất vững vàng, từng lời ca đều chậm rãi đi vào lòng người. Lục Trạch không ngắt lời. Anh ngồi yên lặng nghe cho đến khi cô hát xong hết bản nhạc.

Sau khi tiếng nhạc im lặng, anh hỏi: "Cô muốn trở thành ca sĩ?"

"Vâng ạ."

"Vì lý do gì?"

Trần Nguyệt suy nghĩ một lát, giọng nói nhỏ nhưng rất rõ ràng. "Vì.. Tôi thích hát."

"Chỉ vậy thôi?"

"Vâng ạ."

Lục Trạch gật đầu. "Được."

Sau khi kết thúc buổi thử giọng, Lâm Nhiên hỏi ngay: "Cô ấy có điểm gì đặc biệt mà anh chọn vậy? Giọng tốt thì có người còn tốt hơn."

"Chưa biết."

"Vậy tại sao lại chọn?"

"Chính vì chưa biết." Lục Trạch giải thích một cách bình thản. "Có những người nhìn một lần là biết họ có tài và sẽ đi được bao xa. Nhưng cũng có những người phải đào sâu, phải cho họ thời gian và môi trường thì mới thấy được giá trị thực sự. Trần Nguyệt thuộc loại thứ hai."

Ngay sau đó, Tinh Vân ký hợp đồng đào tạo thử nghiệm với Trần Nguyệt. Không đưa cô ra mắt công chúng ngay. Không phát hành ca khúc ngay. Cô được đưa vào chương trình đào tạo nội bộ, cùng học cùng tập với Hứa Thanh Hà.

Ngày đầu tiên đến phòng tập, Hứa Thanh Hà nhìn thấy cô gái mới đang đứng ở góc phòng, tay cầm tập nhạc, có chút ngượng ngùng. "Em là người mới được tuyển chọn?"

"Vâng ạ."

"Chị là Hứa Thanh Hà."

"Em biết chị ạ." Trần Nguyệt cúi đầu chào, mặt hơi đỏ.

Hứa Thanh Hà mỉm cười, giọng nói thân thiện để cô đỡ căng thẳng. "Không cần phải sợ hay quá căng thẳng. Sau này chúng ta sẽ cùng tập luyện với nhau. Có gì không hiểu thì cứ hỏi chị."

Đây chính là điều Lục Trạch mong muốn xây dựng từ đầu. Người đi trước kéo người đi sau. Cùng nhau trưởng thành. Không phải tất cả thành công đều phải do anh trực tiếp tạo ra hay chỉ đạo.

Trong khi đó, tại bảng xếp hạng âm nhạc, một cái tên khác đang âm thầm leo lên. Tô Nhã với ca khúc Người Ở Lại. Từ hạng mười tám, rồi mười hai, rồi chín. Chỉ trong vòng một tuần. Một cô ca sĩ trước đây hầu như không ai biết tên, bây giờ đã chính thức bước vào nhóm mười ca sĩ có thành tích tốt nhất trên toàn quốc. Truyền thông bắt đầu gọi cô là hiện tượng mới của giới âm nhạc. Nhưng tác giả ca khúc Lâm Phong không hề vội vàng tung ra ca khúc thứ hai cho cô. Ông để cô tiếp tục tích lũy sự chú ý, để tác phẩm tự chứng minh giá trị của mình qua thời gian.

Hứa Thanh Hà nhìn bảng xếp hạng, nhìn cái tên Tô Nhã ngày càng tiến cao. Cô hoàn toàn không có cảm giác ghen tị hay khó chịu. Ngược lại, cô hiểu rõ một điều mà trước đây chưa thực sự nhận ra: Một ca khúc thành công không nhất thiết phải lập tức tạo ra một ngôi sao rực rỡ. Điều quan trọng nhất không phải là ngôi sao sáng lên nhanh như thế nào. Mà là khi ánh sáng ban đầu qua đi, người đó có thể đứng vững và tiếp tục tỏa sáng trong bao lâu.

Lĩnh vực điện ảnh cũng bắt đầu có những thay đổi. Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đã hoàn thành bảy mươi phần trăm tiến độ quay. Nhưng đúng lúc này, Trình Viễn gặp một vấn đề lớn. Cảnh quan trọng nhất của bộ phim dự định quay tại một địa điểm tư nhân. Chủ địa điểm đột ngột thông báo tăng giá gấp đôi so với thỏa thuận ban đầu. Nếu chấp nhận, ngân sách sẽ vượt quá giới hạn cho phép. Nếu từ chối, cảnh quan trọng nhất sẽ phải thay đổi hoàn toàn.

Trình Viễn gọi cho Lục Trạch. "Lục tổng."

"Ừ."

"Tôi muốn giữ lại cảnh này đúng như kế hoạch."

"Vậy thì tìm địa điểm khác."

"Nhưng không nơi nào có được không khí và khung cảnh như nơi đó."

Lục Trạch im lặng một lát rồi nói: "Không cần giống hệt."

"Ý anh là?"

"Cảnh quan trọng không nằm ở địa điểm. Nó nằm ở điều mà anh muốn nói, điều mà anh muốn khán giả nhớ sau khi xem xong."

Trình Viễn im lặng. Anh suy ngẫm những lời đó trong rất lâu. Sau đó giọng nói trở nên vững vàng hơn. "Tôi hiểu rồi."

Ngày hôm sau, Trình Viễn thông báo thay đổi hoàn toàn khung cảnh cho cảnh đó. Không dùng địa điểm cũ. Không chi thêm một đồng nào. Thậm chí khung cảnh mới còn đơn giản và bình dị hơn nhiều. Nhưng khi máy quay chạy, khi hai diễn viên nói những lời cuối cùng.. Chính sự đơn giản ấy lại để lộ ra những cảm xúc chân thực nhất, đậm đà hơn cả kế hoạch ban đầu.

Lục Trạch xem bản dựng thử của cảnh đó. Đây là lần đầu tiên sau khi Trình Viễn bắt đầu làm việc, anh chủ động nói ra lời khen ngợi. "Cảnh này rất tốt."

Trình Viễn ngẩn người, khó tin vào những gì vừa nghe. "Anh nói thật?"

"Ừ."

Chỉ hai chữ ngắn gọn. Nhưng đối với Trình Viễn, đó là sự khẳng định quý giá nhất.

Cuối tháng, bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chính thức đóng máy. Không có lễ đóng máy rộn ràng. Không có phóng viên đưa tin. Không có bữa tiệc xa hoa. Chỉ có một bữa cơm đơn giản tại nhà hàng nhỏ gần trường quay, tất cả thành viên đoàn phim cùng ngồi chung, ăn uống và nói chuyện sau những ngày làm việc vất vả. Trình Viễn nâng ly, giọng có chút xúc động. "Cảm ơn mọi người đã cố gắng trong suốt thời gian qua." Mọi người cùng vỗ tay, tiếng vỗ tay không lớn nhưng rất chân thành.

Lục Trạch ngồi ở một góc, nhìn những người đang cười nói vui vẻ. Anh không nói nhiều. Anh chỉ nhìn bộ phim vừa hoàn thành trong lòng. Đây là dự án đầu tiên mà Tinh Vân thực sự tự mình nâng đỡ một đạo diễn hoàn toàn mới từ đầu đến cuối. Thành công hay thất bại vẫn chưa biết. Nhưng ít nhất, họ đã làm việc một cách hết mình.

Đúng lúc đó, một tin tức lớn được công bố trên toàn bộ các phương tiện truyền thông. Dự án điện ảnh Thành Phố Thứ Hai của đạo diễn Lương Chính chính thức công bố dàn diễn viên chính. Khi danh sách được kéo xuống, Lục Trạch dừng ánh mắt tại một cái tên nữ diễn viên. Đó chính là người mà Trình Viễn từng rất mong muốn mời đóng vai chính trong phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ. Nhưng vì Tinh Vân lúc đó chưa đủ điều kiện, chưa có đủ sức hấp dẫn và nguồn lực, cuối cùng cô đã ký hợp đồng với Thiên Thành.

Lâm Nhiên nhìn Lục Trạch, giọng nhẹ nhàng hỏi: "Anh có tiếc không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Thật vậy sao?"

"Ừ." Anh nhìn lại cái tên trong danh sách. "Cô ấy chọn con đường phù hợp với điều kiện và vị trí của mình. Không có gì để tiếc." Sau đó anh đóng tài liệu lại. "Còn chúng ta thì tiếp tục tìm người khác. Tiếp tục trưởng thành."

Bởi Lục Trạch hiểu rõ. Tinh Vân hiện tại vẫn chưa đủ lớn để giữ lại tất cả những người có tài. Và đây chính là sự cạnh tranh thật sự của ngành giải trí. Không phải lúc nào cũng là ai thắng ai. Đôi khi chỉ đơn giản là ai có đủ năng lực, đủ tiềm lực và đủ vị thế để giữ những người giỏi ở lại bên mình. Và Tinh Vân.. Vẫn còn trên con đường hướng tới vị thế đó.

Hết chương 287.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 288: Người Rời Đi

Tin nữ diễn viên rời Tinh Vân không tạo ra quá nhiều tiếng động. Cô chưa ký hợp đồng chính thức. Chỉ tham gia thử vai và từng được Trình Viễn cân nhắc cho vai chính. Vì vậy trên giấy tờ không có chuyện Tinh Vân mất nghệ sĩ. Nhưng với Trình Viễn, chuyện này vẫn khiến anh suy nghĩ rất lâu.

Lục Trạch hỏi: "Cậu tiếc?"

Trình Viễn lắc đầu rồi lại gật nhẹ. "Có."

"Vậy sao không nói giữ lại?"

"Vì cô ấy chọn đúng." Trình Viễn nói giọng bình thản. "Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chỉ có ba mươi hai triệu kinh phí. Còn Thành Phố Thứ Hai có một trăm tám mươi triệu, do Lương Chính đạo diễn. Cô ấy chọn Thiên Thành là điều tất nhiên."

Lục Trạch gật đầu. "Biết nghĩ như vậy là tốt."

Nhưng Lục Trạch không muốn chuyện này chỉ đơn thuần là một lần mất người. Anh gọi Lâm Nhiên. "Danh sách nghệ sĩ và nhân sự đào tạo hiện tại đâu?"

Lâm Nhiên đưa tài liệu. Anh xem từng cái tên rồi nói: "Chúng ta phải thay đổi cách giữ người."

"Thay đổi thế nào?"

"Không dùng tiền."

"Vậy dùng gì?"

"Cơ hội."

Một công ty nhỏ không thể cạnh tranh tiền bạc với các tập đoàn lớn. Nếu Thiên Thành đưa ra cát-xê cao gấp đôi, Tinh Vân không thể cứ đuổi theo tăng theo. Nhưng Tinh Vân có thể trao cho người trẻ thứ mà công ty lớn chưa chắc cho được: Cơ hội đứng vai chính trong một dự án. Cơ hội được trực tiếp đào tạo. Cơ hội có tác phẩm để chứng minh chính mình.

Lâm Nhiên hiểu ra. "Anh muốn xây dựng hệ thống đào tạo riêng?"

"Không chỉ đào tạo." Lục Trạch nói rõ từng chữ. "Phải có lộ trình rõ ràng. Từ người mới đến vai phụ rồi đến vai chính. Ca sĩ cũng vậy. Nhạc sĩ, biên kịch, đạo diễn cũng vậy. Không thể cứ đi tìm người đã giỏi rồi ký hợp đồng. Chúng ta phải tự tạo ra những người giỏi."

Cùng lúc đó, Hứa Thanh Hà bắt đầu hướng dẫn Trần Nguyệt. Hai người tập cùng phòng mỗi ngày. Trần Nguyệt tiến bộ khá nhanh về kỹ thuật. Nhưng cô có một điểm yếu rõ rệt: Không dám đứng trước đám đông. Chỉ cần có hơn hai mươi người nhìn, giọng cô lập tức run và hơi thở trở nên gấp gáp.

Hứa Thanh Hà thử nhiều cách. Cuối cùng nói: "Khi em đứng trên sân khấu, hãy tưởng tượng phía dưới không có ai."

Trần Nguyệt ngước mắt. "Nhưng nếu thật sự có người thì sao?"

"Thì cứ hát như bình thường."

"Em sợ hát sai."

Hứa Thanh Hà mỉm cười. "Chị từng hát sai rất nhiều lần."

"Thật sao chị?"

"Ừ. Chị cũng từng run đến mức không thể nói ra một chữ."

Trần Nguyệt nhìn cô. Lần đầu tiên cô nhận ra: Người đang đứng trước mặt mình cũng từng là một người mới hoàn toàn, cũng từng run rẩy và sợ hãi như chính cô bây giờ.

Một tuần sau, bảng xếp hạng âm nhạc cập nhật. Ca khúc Người Ở Lại của Tô Nhã chính thức bước vào Top 5. Từ hạng mười tám lên hạng năm. Một bước nhảy rất lớn. Nhưng vẫn chưa phải Top 1. Phía trên vẫn là những cái tên quen thuộc: Thiên Quang, Lâm Phong, Tinh Hải. Các công ty lớn vẫn chiếm phần lớn thị trường. Một ca sĩ mới nổi lên không có nghĩa cục diện đã thay đổi.

Hứa Thanh Hà nhìn BXH. Lục Trạch hỏi: "Có áp lực không?"

"Có."

"Ghen tị?"

"Không."

"Vì sao?"

"Vì em biết cô ấy cũng phải cố gắng rất lâu, chịu đựng rất lâu mới có được ngày hôm nay."

Lục Trạch gật đầu. Đó chính là điều anh mong muốn thấy. Cạnh tranh nhưng không mù quáng. Ngưỡng mộ mà không ghen ghét.

Lĩnh vực điện ảnh cũng bước vào giai đoạn quan trọng. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ hoàn thành phần quay, chuyển sang hậu kỳ. Trình Viễn ngồi trong phòng dựng hơn mười giờ mỗi ngày. Anh cắt, ghép, bỏ, rồi lại dựng lại. Một cảnh quay mà anh từng cho là quan trọng nhất, cuối cùng bị cắt hoàn toàn.

Lục Trạch xem bản nháp, hỏi: "Không tiếc sao?"

Trình Viễn lắc đầu. "Bây giờ xem lại, tôi thấy cảnh đó hoàn toàn không cần thiết."

"Vậy cắt là đúng."

Bản dựng đầu tiên hoàn thành. Thời lượng một trăm mười tám phút. Trình Viễn nhìn màn hình tối dần. Không ai nói gì. Đây là bộ phim đầu tiên do anh đạo diễn. Không biết sẽ thành công hay thất bại. Nhưng ít nhất.. Nó đã thực sự tồn tại.

Lục Trạch xem xong từ đầu đến cuối. "Có ba vấn đề cần điều chỉnh."

Trình Viễn lập tức mở sổ ghi chép. "Thứ nhất?"

"Nhịp đoạn giữa hơi chậm, khán giả sẽ cảm thấy kéo dài."

"Thứ hai?"

"Nhân vật nữ chưa đủ rõ nét ở những khoảnh khắc quan trọng."

"Thứ ba?"

"Đoạn kết."

Trình Viễn ngẩng đầu. "Đoạn kết có vấn đề nghiêm trọng à?"

"Không tệ." Lục Trạch nói thẳng. "Nhưng chưa đủ để khán giả nhớ và mang theo cảm xúc khi rời rạp."

Trình Viễn im lặng rất lâu. Sau đó hỏi: "Có cần quay lại không?"

"Không nhất thiết."

"Vậy tôi sẽ thử chỉnh sửa bằng dựng và âm thanh trước."

Trình Viễn gật đầu. Anh hiểu: Một câu chuyện không nhất thiết phải có thêm hình ảnh mới để trở nên hoàn hảo.

Đúng lúc đó, Thiên Thành chính thức công bố poster đầu tiên của Thành Phố Thứ Hai. Đạo diễn Lương Chính. Ngân sách một trăm tám mươi triệu. Nam chính là Thiên Vương điện ảnh. Nữ chính là Ảnh hậu. Trailer chưa phát hành nhưng lượng tìm kiếm đã tăng vọt trên mọi nền tảng. Truyền thông đồng loạt đưa tin: Bom tấn lớn nhất mùa. Lương Chính trở lại. Thiên Thành sẽ tiếp tục thống trị phòng vé?

Một phóng viên gặp Lục Trạch, hỏi thẳng: "Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ có định cạnh tranh trực tiếp với Thành Phố Thứ Hai không?"

Lục Trạch trả lời rất bình thản: "Không."

Phóng viên hơi bất ngờ. "Vì sao?"

"Vì chúng tôi chưa ở cùng cấp độ."

Câu trả lời nhanh chóng lan truyền. Có người khen anh thẳng thắn và thực tế. Nhưng cũng có vô số lời chế giễu: Cuối cùng cũng biết mình đang ở đâu. Tinh Vân chỉ may mắn với một bộ phim thôi. Một công ty nhỏ thì nên biết vị trí của mình.

Lục Trạch không trả lời bất kỳ bình luận nào. Anh biết rõ mình đang làm gì.

Tối hôm đó, anh nhận được cuộc gọi từ Trình Viễn.

"Lục tổng."

"Ừ."

"Bộ phim đã chỉnh sửa xong theo ý anh."

"Gửi tôi xem."

"Được. Còn một chuyện khác."

"Gì?"

"Có một nhà phát hành lớn liên hệ, muốn mua toàn bộ quyền phát hành bộ phim."

Lục Trạch ngồi thẳng lưng. "Điều kiện thế nào?"

"Họ đưa ra bốn mươi lăm triệu."

Căn phòng im lặng. Kinh phí sản xuất chỉ ba mươi hai triệu. Nếu bán được với giá bốn mươi lăm triệu, Tinh Vân đã có lời rõ ràng trước cả khi phim ra rạp. Không có rủi ro. Không cần lo lắng doanh thu.

Nhưng Lục Trạch không trả lời ngay. Anh im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bởi anh hiểu rõ: Bán quyền phát hành đồng nghĩa với việc Tinh Vân sẽ mất quyền quyết định lịch chiếu, mất quyền điều chỉnh nội dung, và quan trọng nhất.. Mất cơ hội tự mình chứng minh giá trị của bộ phim.

Anh chậm rãi nói: "Để tôi suy nghĩ."

Trình Viễn im lặng một lát. "Vâng."

Cuộc gọi kết thúc. Lục Trạch vẫn ngồi yên. Bốn mươi lăm triệu. Một con số đủ để giải tỏa mọi áp lực tài chính. Nhưng cũng đủ để Tinh Vân bỏ lỡ cơ hội trưởng thành.

Anh chưa đưa ra quyết định. Bởi anh biết: Đôi khi việc từ chối một khoản lời ngay trước mắt.. Mới là lựa chọn khó khăn nhất, nhưng cũng là lựa chọn đúng đắn nhất.

Hết chương 288.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 289: Bốn Mươi Lăm Triệu

Lục Trạch nhìn bản hợp đồng hiển thị trên màn hình. Bốn mươi lăm triệu. Một con số không hề nhỏ đối với quy mô hiện tại của Tinh Vân. Kinh phí sản xuất bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chỉ khoảng ba mươi hai triệu. Nếu ký ngay vào bản hợp đồng này, Tinh Vân gần như chắc chắn có lời. Không cần chờ đợi doanh thu phòng vé. Không cần lo lắng bộ phim thất bại. Không cần bỏ ra thêm một khoản tiền lớn cho quảng bá.

Lâm Nhiên đứng bên cạnh, giọng nói rõ ràng: "Anh đang cân nhắc?"

"Ừ."

"Em thấy nên bán."

Lục Trạch quay nhìn cô. "Lý do?"

"Chúng ta không phải công ty lớn. Thu hồi vốn sớm thì sẽ giảm mọi rủi ro. Sau đó dùng số tiền đó làm dự án tiếp theo, tiến độ sẽ nhanh hơn."

Lục Trạch gật đầu. Lý luận này hoàn toàn không sai. Thậm chí rất hợp lý, rất thực tế. Nhưng anh vẫn hỏi: "Bên mua yêu cầu những điều khoản gì?"

"Quyền phát hành toàn bộ."

"Phạm vi?"

"Toàn quốc."

"Thời hạn?"

"Bảy năm."

Lục Trạch im lặng. Bảy năm. Không phải một khoảng thời gian ngắn. Nếu bộ phim thực sự thành công và có sức sống lâu bền, trong bảy năm đó, Tinh Vân sẽ mất phần lớn lợi ích từ phòng vé và mọi hình thức khai thác sau này.

"Yêu cầu họ rút ngắn thời hạn."

"Bao nhiêu là hợp lý?"

"Ba năm."

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. "Liệu họ có đồng ý không?"

"Không biết."

"Vậy tại sao không chấp nhận bảy năm cho chắc chắn?"

Lục Trạch nhìn thẳng cô. "Vì chúng ta không biết bộ phim này sẽ đi được bao xa. Không nên gắn bó cả tương lai chỉ vì một khoản lời trước mắt."

"Nhưng nếu nó thất bại thì sao?"

"Thì chúng ta tự chịu."

Cuộc đàm phán chính thức bắt đầu. Bên phía nhà phát hành không đồng ý thời hạn ba năm. Họ yêu cầu ít nhất năm năm. Hai bên giằng co trong nhiều ngày. Cuối cùng, một thỏa thuận tạm thời được đưa ra: Bốn mươi lăm triệu, đổi lấy quyền phát hành trong bốn năm. Sau thời hạn đó, mọi quyền lợi sẽ quay trở lại Tinh Vân.

Lục Trạch ký tên vào hợp đồng.

Khi Trình Viễn biết tin, anh thở phào nhẹ nhõm. "Vậy là bộ phim chắc chắn không lỗ?"

"Ít nhất chi phí sản xuất đã được thu hồi hoàn toàn."

"Còn phần quảng bá và phát hành thì sao?"

"Vẫn phải tính toán chi phí riêng."

Trình Viễn gật đầu. Anh hiểu rõ: Bán được quyền phát hành chỉ có nghĩa là không lỗ vốn. Chứ không đồng nghĩa bộ phim đã thành công.

Lục Trạch cũng không cho phép đoàn phim nghỉ ngơi. Bước tiếp theo mới là phần quan trọng nhất: Chuẩn bị phát hành. Poster. Trailer. Teaser. Thông tin trên các phương tiện truyền thông. Suất chiếu sớm. Thu thập phản hồi từ khán giả. Tất cả đều phải chuẩn bị một cách chu đáo.

Nhưng ngay khi mọi thứ dần vào quỹ đạo, một vấn đề lớn xuất hiện. Ngày phát hành dự kiến của Ngày Chúng Ta Còn Trẻ lại trùng đúng với ngày ra mắt một bộ phim thương mại lớn khác của Thiên Thành. Không phải bom tấn Thành Phố Thứ Hai, mà là một tác phẩm khác có kinh phí sản xuất lên đến một trăm mười triệu. Dàn diễn viên có hai ngôi sao hạng A. Đội ngũ quảng bá mạnh mẽ trên toàn quốc.

Lâm Nhiên nhìn lịch phát hành, giọng có chút lo lắng: "Chúng ta có nên đổi ngày không?"

Lục Trạch hỏi lại: "Đổi sang lúc nào?"

"Sau đó ba tuần."

"Lúc đó có phim khác ra mắt không?"

"Có vài bộ."

"Quy mô thế nào?"

"Khoảng sáu mươi triệu."

Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời chắc chắn: "Không đổi."

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. "Anh chắc chắn chứ?"

"Ừ."

"Nhưng đối thủ mạnh hơn chúng ta rất nhiều."

"Chính vì vậy càng phải để bộ phim tự chứng minh giá trị của chính nó."

Trình Viễn nghe được quyết định. Anh có chút không yên tâm. "Lục tổng."

"Ừ?"

"Phim của chúng ta chỉ có ba mươi hai triệu kinh phí."

"Anh biết."

"Bên kia có một trăm mười triệu."

"Anh cũng biết."

"Vậy tại sao vẫn giữ nguyên lịch phát hành?"

Lục Trạch trả lời giọng đều đều nhưng rất kiên định: "Vì nếu mỗi lần gặp đối thủ mạnh thì chúng ta đều lánh đường.. Thì Tinh Vân sẽ chẳng bao giờ tìm được ngày phát hành nào thực sự thuộc về mình."

Trình Viễn im lặng. Anh hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói đó. Sau đó anh gật đầu. "Em hiểu rồi."

Một tuần sau, trailer chính thức của Ngày Chúng Ta Còn Trẻ được phát hành trên mọi nền tảng. Không có cảnh hành động rực rỡ. Không có kỹ xảo đắt tiền. Không có những gương mặt nổi tiếng. Chỉ có những con người trẻ tuổi, với những nỗi niềm, những mong muốn và những lựa chọn mà ai cũng có thể trải qua trong cuộc đời.

Hai mươi bốn giờ đầu tiên sau khi phát hành: Một triệu bảy trăm nghìn lượt xem. Con số không quá cao, không gây chấn động. Bình luận của khán giả lập tức chia thành hai luồng. Một bên viết: "Phim nhỏ nhưng có vẻ có nhiều cảm xúc, đáng xem." Bên kia thì nghi ngờ: "Nhìn có vẻ thiên về nghệ thuật, không biết có bán được vé không."

Trình Viễn đọc từng bình luận một. Có những lời khen khiến anh vui, nhưng cũng có những lời nghi ngờ khiến anh mất ngủ. Lục Trạch thì vẫn bình thản. Anh nói với Trình Viễn: "Đừng quá chú ý vào lượt xem trailer."

"Vậy nên chú ý vào gì?"

"Phản hồi từ suất chiếu thử."

Hai ngày sau, một số khán giả được mời xem trước bộ phim. Không công bố thông tin. Không mời phóng viên. Chỉ đơn thuần thu thập ý kiến thực tế. Kết quả điểm đánh giá trung bình: Tám phẩy một trên mười. Một số người khen diễn xuất tự nhiên. Một số khác cho rằng nhịp phim hơi chậm. Đặc biệt là đoạn kết, nhận được nhiều ý kiến trái chiều nhất.

Trình Viễn sau khi xem kết quả lập tức đề xuất chỉnh sửa đoạn kết. Nhưng Lục Trạch ngăn lại. "Không sửa nữa."

"Nhưng nhiều người không thích.."

"Không thể làm hài lòng tất cả mọi người." Lục Trạch nói giọng vững chãi. "Một câu chuyện cần có chính kiến của chính nó. Đừng vì vài bình luận mà thay đổi bản chất."

Ngày công chiếu chính thức được xác nhận. Ngày mười tám. Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ sẽ ra mắt cùng ngày với Cuộc Đua Cuối cùng - bộ phim có kinh phí một trăm mười triệu. Khoảng cách đầu tư giữa hai bên gần ba phẩy năm lần.

Đêm trước ngày công chiếu. Trình Viễn gọi điện cho Lục Trạch. "Anh đã ngủ chưa?"

"Chưa."

"Anh có lo không?"

"Có."

Trình Viễn bật cười nhẹ. "Em tưởng anh không bao giờ lo lắng."

"Không lo mới là điều đáng lo ngại."

Hai người im lặng vài giây qua điện thoại. Sau đó Lục Trạch nói giọng bình thản: "Ngày mai ra mắt, không cần nghĩ đến doanh thu phòng vé."

"Vậy nên nghĩ đến gì?"

"Chỉ cần làm tốt những việc thuộc về mình."

Đúng không giờ. Ngày công chiếu chính thức. Các nền tảng bán vé đồng loạt cập nhật số liệu. Phim Cuộc Đua Cuối Cùng có một triệu tám trăm hai mươi nghìn vé đặt trước. Phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ có một trăm tám mươi sáu nghìn vé. Khoảng cách gần mười lần.

Trình Viễn nhìn những con số trên màn hình, bàn tay vô thức siết chặt. Nhưng Lục Trạch chỉ nói một câu ngắn gọn: "Trận chiến đã bắt đầu."

Và lần đầu tiên trong lịch sử, Tinh Vân bước vào một cuộc đua tại phòng vé mà từ đầu đến cuối, họ hoàn toàn ở thế yếu. Không có ưu thế về kinh phí. Không có ưu thế về diễn viên. Không có ưu thế về quảng bá. Chỉ có một câu chuyện mà họ tin vào.

Hết chương 289.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 290: Ngày Công Chiếu

Tám giờ sáng. Các rạp phim đồng loạt mở cửa. Bộ phim Cuộc Đua Cuối Cùng chiếm phần lớn suất chiếu trên toàn quốc. Nhiều cụm rạp thậm chí dành hơn bảy mươi phần trăm tổng số suất cho bộ phim này. Còn Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chỉ được sắp xếp vào những khung giờ ít thuận lợi hơn, khán giả ít đến xem nhất.

Trình Viễn nhìn bảng lịch chiếu trên màn hình, giọng có chút nặng nề: "Ít hơn tôi tưởng."

Lục Trạch vẫn bình thản: "Phim chưa có tên tuổi. Rạp chiếu phim cũng phải ưu tiên những tác phẩm có khả năng bán vé cao hơn."

Trình Viễn gật đầu. Anh hiểu rõ. Đây chính là thực tế khắc nghiệt của ngành điện ảnh. Chưa nói đến chất lượng, chỉ riêng sự khác biệt về quy mô và danh tiếng đã tạo ra khoảng cách không dễ gì vượt qua.

Mười giờ sáng. Suất chiếu đầu tiên của Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chính thức bắt đầu. Phòng chiếu có một trăm năm mươi ghế. Chỉ có bốn mươi bảy người vào xem. Trình Viễn không vào trong. Anh chỉ đứng ở hành lang chờ đợi. Khi khán giả bước ra, anh liền hỏi nhân viên rạp: "Khán giả phản ứng thế nào?"

"Chưa có ai nói quá nhiều."

"Vậy thì chờ thêm."

Buổi trưa mười hai giờ. Số liệu doanh thu đầu tiên được cập nhật. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đạt hai phẩy một triệu. Trong khi đó Cuộc Đua Cuối Cùng đạt mười tám phẩy sáu triệu. Khoảng cách quá lớn. Ngay lập tức, trên mạng xuất hiện hàng loạt bài phân tích: Phim nhỏ của Tinh Vân gặp khó khăn nghiêm trọng. Đối đầu với tác phẩm một trăm mười triệu là quyết định sai lầm. Trình Viễn liệu có chịu nổi áp lực này?

Lâm Nhiên nhìn số liệu, giọng lo lắng: "Chúng ta có cần mua thêm suất chiếu không?"

"Chưa cần."

"Nhưng nếu cứ thế này, doanh thu sẽ càng bị bỏ xa."

"Đợi xem phản ứng của khán giả sau khi xem phim."

Buổi chiều. Những đánh giá đầu tiên chính thức xuất hiện trên các trang chuyên môn. Điểm trung bình đạt tám phẩy ba trên mười. Nhiều nhà phê bình đưa ra nhận xét chung: Câu chuyện không có gì mới lạ. Nhưng nhân vật được xây dựng rất gần gũi, chân thực. Diễn xuất của hai diễn viên chính vượt ngoài mọi kỳ vọng. Nửa đầu phim nhịp độ hơi chậm. Đoạn cuối để lại nhiều suy ngẫm và cũng là phần gây tranh luận nhiều nhất.

Đặc biệt, một bài phân tích dài được khán giả lan truyền nhanh chóng: "Nếu bạn muốn xem một bộ phim rực rỡ, đầy hành động và kỹ xảo, đây không phải lựa chọn dành cho bạn. Nhưng nếu bạn đang tìm một câu chuyện về những người trẻ đang cố gắng tìm chỗ đứng trong cuộc sống, có những lựa chọn, những tiếc nuối và những ước mơ.. Thì hãy thử xem." Bài viết nhanh chóng đạt hàng trăm nghìn lượt tương tác.

Sáu giờ tối. Doanh thu bắt đầu tăng lên. Năm phẩy bảy triệu. Chín giờ tối: Tám phẩy chín triệu. Mười hai giờ đêm: Mười một phẩy sáu triệu. Ngày đầu tiên chính thức kết thúc.

Lục Trạch nhìn con số trên màn hình. Mười một phẩy sáu triệu. Không phải thành tích xuất sắc. Nhưng cũng hoàn toàn không phải thảm họa. Với một bộ phim chỉ có ba mươi hai triệu kinh phí sản xuất, vẫn còn rất nhiều cơ hội.

Trình Viễn đứng bên cạnh, giọng có chút không chắc chắn: "Ngày đầu tiên với con số này.. Có ổn không?"

Lục Trạch gật đầu: "Ổn."

"Thật vậy sao?"

"Ừ."

"Nhưng đối thủ của họ vượt xa chúng ta rất nhiều."

"Đó là doanh thu của họ." Lục Trạch quay nhìn anh, giọng vững vàng. "Không phải doanh thu của chúng ta."

Sáng hôm sau. Điều bất ngờ dần dần xảy ra. Không phải các trang tin lớn, mà chính những khán giả bình thường bắt đầu đăng bài chia sẻ cảm nhận sau khi xem phim. Họ viết: "Ban đầu vào xem vì hết vé phim kia. Không ngờ lại gặp được một bộ phim thật hay." "Đoạn cuối khiến tôi ngồi lại rất lâu sau khi phim kết thúc." "Diễn xuất của nữ diễn viên thật sự xuất sắc." Một đoạn ngắn được cắt từ phim được chia sẻ rộng rãi. Bốn triệu lượt xem. Rồi tám triệu.

Tỷ lệ lấp đầy các phòng chiếu tăng rõ rệt. Các rạp bắt đầu điều chỉnh lịch. Một số suất chiếu vào khung giờ tốt được bổ sung thêm. Số vé đặt trước của Ngày Chúng Ta Còn Trẻ tiếp tục tăng nhanh chóng.

Ngày thứ hai. Doanh thu đạt mười bốn phẩy hai triệu. Ngày thứ ba: Mười sáu phẩy bảy triệu. Ngày thứ tư: Mười ba phẩy chín triệu. Bộ phim bắt đầu thể hiện sức giữ nhiệt rất tốt. Trong khi đó, Cuộc Đua Cuối Cùng có doanh thu giảm nhanh hơn nhiều so với dự kiến.

Đến ngày thứ bảy. Tổng doanh thu của Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đạt bảy mươi tám phẩy bốn triệu. Kinh phí sản xuất ba mươi hai triệu. Nghĩa là bộ phim đã hoàn toàn thu hồi vốn và bắt đầu có lời.

Trình Viễn đứng trước bảng số liệu, im lặng rất lâu. Lục Trạch hỏi: "Vui chứ?"

"Có."

"Vậy thì cười đi."

Trình Viễn không nén được nữa, bật cười một cách thoải mái.

Nhưng Tinh Vân vẫn chưa tổ chức ăn mừng. Bởi thu hồi vốn không có nghĩa bộ phim đã thành công. Để đánh giá đúng sức sống thực sự của một tác phẩm, mọi người đều phải chờ vào tuần thứ hai.

Cùng lúc đó, một tin tức lớn khác được công bố. Bộ phim Thành Phố Thứ Hai của đạo diễn Lương Chính tung ra trailer chính thức. Chỉ trong mười hai giờ, lượng xem đạt hai mươi sáu triệu. Bình luận trên mọi phương tiện gần như hoàn toàn nghiêng về một phía: "Đây mới chính là bom tấn thực sự." "Lương Chính đã trở lại." "Phim này chắc chắn sẽ là tác phẩm số một trong năm nay."

Lục Trạch xem qua trailer một lần rồi tắt màn hình. Trình Viễn hỏi: "Anh thấy thế nào?"

"Rất mạnh."

"Chúng ta có thể cạnh tranh được không?"

"Không."

Trình Viễn bật cười. "Anh nói thật thà quá."

"Đó là sự thật." Lục Trạch quay nhìn số liệu doanh thu của bộ phim nhỏ mà họ vừa tạo ra. "Nhưng chúng ta cũng không cần phải cạnh tranh với họ. Chúng ta chỉ cần làm tốt hơn chính bản thân mình của ngày hôm qua."

Cuối tuần đầu tiên công chiếu. Tổng doanh thu Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đạt chín mươi sáu phẩy hai triệu. Một tác phẩm chỉ với ba mươi hai triệu kinh phí đã vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu. Nhưng điều đáng giá nhất không nằm ở những con số doanh thu. Mà là cái tên Trình Viễn - một đạo diễn hoàn toàn mới - cuối cùng đã bắt đầu được người trong ngành và khán giả nhớ đến.

Lục Trạch mở bảng xếp hạng đạo diễn trên trang chuyên môn. Trình Viễn vẫn chưa có tên trong hàng một trăm người dẫn đầu. Vẫn chưa đủ tư cách và thành tích. Nhưng điều quan trọng nhất đã xảy ra: Đã có người bắt đầu tìm kiếm tên anh. Và đó mới chính là bước đi đầu tiên, vững chãi nhất trên con đường dài phía trước.

Hết chương 290.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 291: Tuần Thứ Hai

Tuần thứ hai sau ngày công chiếu thường là khoảng thời gian một bộ phim bắt đầu thể hiện sức mạnh thực sự của chính nó. Không còn sự tò mò ban đầu của ngày đầu ra mắt. Không còn lượng khán giả vào xem chỉ vì tò mò hay vì hết vé các bộ phim khác. Lúc này, chỉ có sự truyền miệng từ những người đã xem mới là yếu tố quyết định bộ phim có thể đi được bao xa.

Sáng thứ hai, bảng số liệu phòng vé được cập nhật. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ từ chín mươi sáu phẩy hai triệu đã vượt lên một trăm lẻ bốn phẩy bảy triệu. Một ngày tăng thêm hơn tám triệu. Con số không quá cao, không tạo ra chấn động. Nhưng nó rất ổn định. Trong khi đó, bộ phim Cuộc Đua Cuối Cùng chỉ tăng thêm bốn phẩy một triệu. Khoảng cách giữa hai bên bắt đầu dần thu hẹp lại.

Các hệ thống rạp chiếu phim tiếp tục điều chỉnh tỷ lệ suất chiếu. Ngày Chúng Ta Còn Trẻ từ mức khoảng mười tám phần trăm tổng số suất chiếu, tăng lên gần hai mươi bảy phần trăm tại nhiều cụm rạp trên toàn quốc. Trình Viễn nhìn số liệu trên màn hình, giọng có chút vui: "Các rạp đang tăng suất cho chúng ta."

Lục Trạch gật đầu. "Đó mới là dấu hiệu tốt nhất."

"Vì sao vậy anh?"

"Bởi các nhà quản lý rạp không quan tâm chúng ta là ai, có nổi tiếng hay không. Họ chỉ quan tâm một điều duy nhất: Ghế trong phòng chiếu có bán được hay không."

Ngày thứ mười, tổng doanh thu đạt một trăm mười chín phẩy ba triệu. Ngày thứ mười hai: Một trăm hai mươi bảy phẩy tám triệu. Ngày thứ mười bốn: Một trăm ba mươi sáu phẩy năm triệu. Bộ phim chính thức bước vào nhóm những tác phẩm có khả năng vượt ngưỡng một trăm năm mươi triệu.

Truyền thông bắt đầu thay đổi giọng điệu. Những bài viết với tiêu đề như Ngựa ô bất ngờ tại phòng vé, Bộ phim ba mươi hai triệu bùng nổ vượt kỳ vọng, Đạo diễn mới Trình Viễn tạo dấu ấn, Tinh Vân tiếp tục có thêm tác phẩm thành công liên tục xuất hiện trên các trang tin. Nhưng Lục Trạch ra lệnh không tung bất kỳ thông báo chiến thắng nào.

Lâm Nhiên hỏi: "Chúng ta không tăng cường quảng bá thêm sao?"

"Vẫn làm." Lục Trạch nói. "Nhưng tuyệt đối không khoe doanh thu."

"Em hiểu ý anh."

Một chiến dịch truyền thông nhỏ được triển khai. Nội dung không tập trung vào những con số ấn tượng. Thay vào đó, Tinh Vân đăng tải những đoạn hậu trường giản dị. Diễn viên chia sẻ những kỷ niệm trong quá trình quay phim. Trình Viễn nói về những ngày tháng viết kịch bản một mình. Không ai nói với khán giả rằng phim chúng tôi đang thắng. Tất cả chỉ gửi một thông điệp đơn giản: Cảm ơn mọi người đã dành thời gian xem bộ phim này.

Cách làm này mang lại hiệu quả ngoài mong đợi. Những người chưa xem phim bắt đầu tò mò và quyết định thử vào rạp.

Đến cuối tuần thứ ba, tổng doanh thu Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đạt một trăm bảy mươi mốt phẩy bốn triệu. Một bộ phim chỉ với ba mươi hai triệu kinh phí sản xuất đã thu về hơn năm lần số vốn đầu tư. Nhưng Tinh Vân không nhận được toàn bộ số tiền đó. Sau khi chia sẻ doanh thu với các hệ thống rạp, nhà phát hành và các khoản thuế phí theo quy định, phần thực tế nhận về thấp hơn nhiều. Lục Trạch yêu cầu phòng tài chính tính toán thật kỹ từng khoản. Cuối cùng, con số lợi nhuận thực tế vẫn ở mức rất khả quan.

Trình Viễn nhìn kết quả tính toán, giọng vẫn còn chưa tin: "Tôi thực sự không nghĩ sẽ đến được mức này."

Lục Trạch nhìn anh. "Trước khi ra mắt, cậu đoán được bao nhiêu?"

"Khoảng bảy mươi đến tám mươi triệu là tốt lắm rồi."

"Vậy là chúng ta đã vượt xa kỳ vọng rồi."

"Ừ." Trình Viễn mỉm cười, nụ cười thoải mái và vui mừng thật sự.

Nhưng Lục Trạch không để anh chìm trong niềm vui quá lâu. "Bây giờ thì nghĩ đến chuyện khác."

"Chuyện gì ạ?"

"Bộ phim tiếp theo."

Trình Viễn ngẩn người. "Đã đến lúc nghĩ rồi sao?"

"Chưa cần vội viết kịch bản."

"Vậy anh muốn.."

"Cậu có muốn tiếp tục làm đạo diễn không?"

Trình Viễn im lặng vài giây. Sau đó trả lời một cách chắc chắn: "Có."

"Thể loại cậu muốn thử sức là gì?"

"Em chưa nghĩ rõ."

"Vậy thì về từ từ suy nghĩ."

Lục Trạch không đưa cho anh một kịch bản đã chuẩn bị sẵn. Anh cũng không nói với Trình Viễn rằng tôi có một ý tưởng rất tốt dành cho cậu. Bởi anh muốn xem: Sau khi có một tác phẩm thành công, chính Trình Viễn sẽ thay đổi như thế nào, và câu chuyện mà anh thực sự muốn kể tiếp theo sẽ là câu chuyện gì.

Trong lĩnh vực âm nhạc, mọi việc vẫn diễn ra đều đặn. Hứa Thanh Hà vẫn ngày ngày luyện tập trong phòng thu, chưa có kế hoạch phát hành ca khúc mới. Nhưng ca khúc Khoảng Trời Của Riêng Em vẫn đứng vững tại hạng sáu trên Bảng xếp hạng. Đã hơn mười tuần trôi qua. Không phải bài hát số một. Nhưng sức giữ nhiệt và độ bền trên bảng xếp hạng thực sự đáng kinh ngạc.

Trần Nguyệt cũng có những bước tiến rõ rệt. Từ một cô gái không dám hát trước hai mươi người, nay cô đã có thể biểu diễn một cách tự tin trước khoảng một trăm khán giả. Hứa Thanh Hà đứng dưới sân khấu, lặng lẽ nhìn cô biểu diễn. Khi bài hát kết thúc, Trần Nguyệt chạy xuống, mặt rạng rỡ niềm vui.

"Chị ơi!"

"Ừ?"

"Em không còn run nữa rồi!"

Hứa Thanh Hà mỉm cười. "Vẫn run đấy."

Trần Nguyệt ngạc nhiên. "Vẫn run hả chị?"

"Chỉ là em đã học cách giấu nó đi thật tốt."

Hai người cùng cười.

Cuối tháng, một báo cáo tổng kết được đặt trên bàn Lục Trạch. Tại thời điểm này, Tinh Vân đã có những thay đổi rõ rệt. Một bộ phim lớn đang tiến triển tốt. Một bộ phim nhỏ với kinh phí khiêm tốn đang tạo ra kỳ tích tại phòng vé. Một ca sĩ đang dần củng cố vị trí vững chắc trên thị trường. Một nghệ sĩ mới đang từng ngày trưởng thành. Một đạo diễn mới có tác phẩm đầu tay thành công. Một đội ngũ biên kịch và nhân viên hậu kỳ đang được đào tạo bài bản. Tinh Vân không còn là công ty nhỏ bé của vài tháng trước. Nhưng rõ ràng, họ vẫn chưa phải là một tập đoàn lớn.

Lục Trạch xem qua báo cáo một lần rồi viết thêm một dòng ở cuối trang: Bước tiếp theo: Mở rộng đội ngũ sáng tạo nội bộ. Không phải tuyển thêm hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng. Không phải xây dựng trụ sở sang trọng. Không phải chạy theo danh tiếng ồn ào. Mà là nuôi dưỡng những người có đủ năng lực và tâm huyết, để họ có thể tự mình đứng vững và tạo ra những tác phẩm thực sự có giá trị.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn reo. Là Lâm Khải.

"Lục Trạch."

"Ừ, tôi nghe."

"Có một chuyện tôi nghĩ cậu nên biết."

"Chuyện gì?"

"Có một nhà sản xuất phim rất lớn muốn gặp cậu."

"Ai vậy?"

Lâm Khải nói ra cái tên. Lục Trạch hơi ngẩn người. Đó là người đã nhiều lần hợp tác với các tập đoàn giải trí lớn nhất trong nước. Và điều quan trọng nhất, hiện tại ông ấy đang nắm trong tay một dự án điện ảnh với tổng kinh phí hơn hai trăm triệu.

Lục Trạch ngồi thẳng lưng. Anh hiểu rõ. Cuộc gặp sắp tới có thể sẽ là một bước ngoặt hoàn toàn mới trên con đường phát triển của Tinh Vân.

Hết chương 291.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 292: Lời Mời

Cuộc điện thoại của Lâm Khải khiến Lục Trạch suy nghĩ khá lâu. Một nhà sản xuất có đủ năng lực điều hành dự án hơn hai trăm triệu lại chủ động muốn gặp một công ty còn non trẻ như Tinh Vân. Đây hoàn toàn không phải chuyện bình thường. Nhưng cũng chưa đủ để anh vui mừng hay vội vàng quyết định. Bởi trong ngành giải trí, một lời mời gặp mặt đơn thuần vẫn chỉ là một lời mời gặp mặt. Chưa nói đến hợp tác, chưa nói đến lợi ích, chưa nói đến rủi ro.

Chiều hôm sau, Lục Trạch đến một nhà hàng yên tĩnh, ít người qua lại. Người đã chờ anh tại đó là Triệu Thành. Một nhà sản xuất có thâm niên trong nghề, từng tham gia nhiều bộ phim đạt doanh thu hàng trăm triệu. Ông không vòng vo từ đầu.

"Lục tổng."

"Triệu tiên sinh."

"Cậu chắc cũng đoán được lý do tôi muốn gặp."

"Chưa rõ."

Triệu Thành mỉm cười, giọng điệu chắc chắn: "Là vì bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ. Kinh phí ba mươi hai triệu. Doanh thu vượt một trăm bảy mươi triệu. Con số này trên thị trường chưa phải là quá lớn. Nhưng cách các cậu tính toán, kiểm soát chi phí và kể chuyện trong bộ phim đó.. Mới là điều khiến tôi thực sự chú ý."

Nói rồi, Triệu Thành đặt một tập hồ sơ dày dặn lên mặt bàn. Tên dự án: Biên Giới Cuối Cùng. Kinh phí dự kiến: Hai trăm ba mươi triệu đồng. Thể loại: Điện ảnh thương mại, kết hợp yếu tố hành động và tâm lý. Đạo diễn hiện tại vẫn chưa chốt danh sách. Vai nam chính đang trong quá trình đàm phán với một Thiên Vương điện ảnh đang rất được yêu thích.

Lục Trạch không vội mở hồ sơ. Anh nhìn thẳng người đối diện. "Ông muốn Tinh Vân tham gia dự án này?"

"Đúng vậy."

"Với tư cách như thế nào?"

"Đồng đầu tư."

Lục Trạch hơi ngẩng đầu. "Chúng tôi cần đóng góp bao nhiêu?"

"Bảy mươi triệu."

Không gian xung quanh dường như trở nên yên lặng hơn. Bảy mươi triệu. Đối với quy mô và khả năng tài chính của Tinh Vân tại thời điểm này, đó là một khoản tiền cực kỳ lớn. Nếu đầu tư thất bại, thậm chí chỉ là không đạt mức dự kiến, ảnh hưởng đến dòng tiền và kế hoạch phát triển của công ty sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Triệu Thành nhìn anh, giọng ôn tồn: "Cậu có thể từ từ suy nghĩ, không cần trả lời ngay."

Lục Trạch đặt hồ sơ xuống bàn, ánh mắt bình thản. "Tôi chưa đồng ý tham gia."

Triệu Thành cười nhẹ. "Tôi biết chứ."

"Lục tổng."

"Ừ?"

"Đây là cơ hội hiếm có để Tinh Vân chính thức bước vào hàng ngũ những công ty điện ảnh lớn."

Lục Trạch lắc đầu. "Không phải vậy."

Triệu Thành hơi ngạc nhiên. "Không phải?"

"Chỉ bỏ ra bảy mươi triệu đồng không có nghĩa là Tinh Vân đã trở thành công ty lớn." Lục Trạch nói rõ từng chữ. "Vậy nên nếu chúng tôi tham gia, chúng tôi cần quyền kiểm soát một phần nội dung dự án."

Triệu Thành im lặng, chờ anh nói tiếp.

"Không phải kiểm soát tài chính." Lục Trạch giải thích. "Mà là quyền tham gia vào quá trình sản xuất. Tham gia biên tập kịch bản. Tham gia lựa chọn diễn viên. Tham gia công đoạn dựng phim. Tham gia xây dựng chiến dịch quảng bá. Và quan trọng nhất.. Khi dự án gặp vấn đề, chúng tôi có quyền cùng nhau đưa ra quyết định điều chỉnh."

Triệu Thành nhìn anh khá lâu rồi mới nói: "Cậu muốn quá nhiều so với số tiền đóng góp."

"Bảy mươi triệu cũng không phải là một con số nhỏ." Lục Trạch đáp lại một cách bình thản nhưng kiên định.

Hai người nhìn nhau. Cuộc gặp gỡ đầu tiên kết thúc mà chưa đi đến bất kỳ thỏa thuận nào.

Cùng lúc đó, Tinh Vân tiếp tục nhận được tin vui từ phòng vé. Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chính thức vượt ngưỡng hai trăm triệu đồng doanh thu. Trình Viễn nhìn con số trên màn hình, ngẩn ngơ trong rất lâu. Hai trăm triệu. Một con số mà chỉ vài tháng trước, khi cầm trên tay ba mươi hai triệu kinh phí, anh chưa bao giờ dám nghĩ mình có thể đạt được.

Lục Trạch đứng bên cạnh, chỉ nói một câu: "Đừng để con số này trở thành áp lực cho bộ phim tiếp theo của cậu."

Trình Viễn ngước nhìn anh. "Vì sao vậy ạ?"

"Bởi nếu cậu luôn nghĩ rằng bộ phim sau nhất định phải đạt được hai trăm triệu.. Thì cậu sẽ bắt đầu làm phim vì doanh thu. Chứ không phải vì câu chuyện mà cậu thực sự muốn kể."

Trình Viễn suy ngẫm rồi gật đầu một cách thật lòng.

Trong lĩnh vực âm nhạc, mọi việc vẫn diễn ra đều đặn. Ca khúc Khoảng Trời Của Riêng Em do Hứa Thanh Hà thể hiện vẫn giữ vững vị trí trong Top mười. Nhưng một tác phẩm khác đang có bước tiến vượt bậc. Ca khúc Người Ở Lại của Tô Nhã từ hạng năm đã leo lên hạng tư. Chỉ còn một bước tiến nữa là sẽ chính thức bước vào Top ba.

Hứa Thanh Hà mở bảng xếp hạng, nhìn cái tên Tô Nhã tiến lên từng ngày. Cô hoàn toàn không có cảm giác khó chịu hay ghen tuông. Thậm chí, cô còn chủ động gửi một tin nhắn ngắn: "Cố lên nhé." Không lâu sau, Tô Nhã trả lời: "Cảm ơn chị." Hai người chưa từng gặp mặt. Nhưng trong giới âm nhạc, họ đã bắt đầu trở thành những người đồng hành và cũng là đối thủ mà ai cũng phải kính trọng.

Ba ngày sau, Triệu Thành chủ động gọi điện cho Lục Trạch.

"Lục tổng."

"Tôi nghe đây."

"Chúng ta có thể tiếp tục đàm phán."

"Điều kiện thế nào?"

"Số tiền Tinh Vân cần đóng góp: Sáu mươi lăm triệu."

"Còn quyền tham gia sản xuất?"

"Được phép tham gia."

"Biên tập kịch bản?"

"Có thể ngồi cùng bàn thảo luận."

"Lựa chọn diễn viên?"

"Có tham khảo ý kiến, nhưng có một số giới hạn nhất định."

"Công đoạn dựng phim?"

"Phải được sự đồng ý của đạo diễn và nhà sản xuất chính."

Lục Trạch suy nghĩ trong giây lát rồi trả lời: "Được."

Triệu Thành nghe vậy bật cười. "Lục tổng quả nhiên vô cùng cẩn thận."

Tối cùng ngày, Lục Trạch triệu tập toàn bộ ban quản lý Tinh Vân đến phòng họp. Anh chưa ký bất kỳ giấy tờ nào. Anh chỉ mở hồ sơ dự án trên màn hình lớn. Tên dự án: Biên Giới Cuối Cùng. Tổng kinh phí: Hai trăm ba mươi triệu đồng.

Mọi người im lặng nhìn những con số. Lâm Nhiên là người đầu tiên mở lời: "Chúng ta có thực sự nên tham gia dự án này không?"

Lục Trạch nhìn từng người một. "Hiện tại thì vẫn chưa biết chắc chắn."

"Vậy họp hôm nay để làm gì ạ?"

"Để cùng nhau xem xem.. Tinh Vân hiện tại có đủ năng lực và đủ chuẩn bị để bước vào một dự án lớn như vậy hay chưa."

Đây là lần đầu tiên Tinh Vân đứng trước một cơ hội vượt ra ngoài tầm với của chính mình. Nếu đồng ý tham gia, Tinh Vân sẽ lập tức bước lên một tầm cao mới, có cơ hội làm việc với những người giỏi nhất trong ngành. Nhưng nếu thất bại.. Cái giá phải trả cũng sẽ lớn gấp nhiều lần những gì họ từng trải qua.

Lục Trạch chậm rãi đóng hồ sơ. Anh sẽ không đưa ra quyết định ngay lập tức. Bởi anh hiểu rõ: Cơ hội càng lớn, càng không thể dùng cảm xúc để lựa chọn. Phải tính toán thật kỹ, cân nhắc thật kỹ, và quan trọng nhất.. Phải biết rõ mình thực sự có gì trong tay.

Hết chương 292.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 293: Không Phải Cơ Hội Nào Cũng Nên Nhận

Phòng họp Tinh Vân im lặng gần mười phút. Trên màn hình vẫn hiển thị hồ sơ dự án Biên Giới Cuối Cùng. Tổng kinh phí dự kiến hai trăm ba mươi triệu. Khoản tiền Tinh Vân cần đóng góp sáu mươi lăm triệu.

Lâm Nhiên là người đầu tiên lên tiếng. "Em thấy rủi ro quá lớn."

Lục Trạch gật đầu. "Tiếp."

"Dòng tiền hiện tại đủ để chi trả." Cô dừng lại một lát. "Nhưng nếu bộ phim thất bại.. Ảnh hưởng sẽ kéo dài ít nhất một đến hai năm."

Không ai nói thêm. Mọi người đều hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu nói đó.

Trình Viễn cũng có mặt tại cuộc họp. Anh đã đọc qua kịch bản nhiều lần. "Em nghĩ bản thân dự án có tiềm năng."

Lục Trạch quay nhìn anh. "Ở điểm nào?"

"Quy mô xây dựng thế giới."

"Còn gì nữa?"

"Tính cách và hành trình nhân vật chính."

"Vậy nữa?"

Trình Viễn im lặng. Sau một lúc mới nói thật thà: "Nhưng kịch bản vẫn chưa hoàn chỉnh. Nhiều đoạn còn mơ hồ."

Lục Trạch gật đầu. "Đúng rồi. Đó chính là vấn đề."

Anh nhìn mọi người. "Chúng ta không bỏ ra sáu mươi lăm triệu để mua một bộ phim đã hoàn chỉnh. Chúng ta đang đầu tư vào một dự án mà ngay cả kịch bản cũng chưa xong."

Không ai phản bác.

Lục Trạch mở tài liệu trên bàn. "Có ba vấn đề cốt lõi." Thứ nhất, kịch bản chưa đạt yêu cầu. Thứ hai, đạo diễn vẫn chưa xác định cụ thể. Thứ ba, nam chính đang đàm phán nhưng chưa ký hợp đồng. "Ba thứ quan trọng nhất đều chưa chắc chắn. Nếu bây giờ bỏ tiền vào, chúng ta hoàn toàn ở thế bị động."

Lâm Nhiên hỏi: "Vậy chúng ta từ chối?"

Lục Trạch lắc đầu. "Chưa."

Anh cầm bút, viết ba dòng rõ ràng. "Chúng ta sẽ đàm phán lại. Không giải ngân một lần sáu mươi lăm triệu. Chia thành từng giai đoạn."

Giai đoạn thứ nhất: Năm triệu. Tinh Vân tham gia hoàn thiện kịch bản. Chỉ khi bản thảo đạt chất lượng đã thống nhất, mới chuyển sang giai đoạn hai. Giai đoạn thứ hai: Hai mươi triệu. Chốt được đạo diễn, xác nhận nam chính, hoàn thành toàn bộ công đoạn tiền kỳ. Giai đoạn thứ ba: Bốn mươi triệu còn lại. Chỉ giải ngân khi mọi điều kiện đã được xác nhận bằng văn bản.

Triệu Thành nghe xong điều kiện, im lặng rất lâu. "Lục tổng."

"Tôi nghe."

"Cậu đang đối xử với dự án hai trăm ba mươi triệu như một dự án ba mươi triệu."

"Không phải vậy." Lục Trạch nói giọng bình thản nhưng rõ ràng. "Tôi chỉ đang đối xử với sáu mươi lăm triệu của Tinh Vân như số tiền thực sự có giá trị."

Triệu Thành bật cười lớn. "Được. Tôi đồng ý."

Cuộc đàm phán kéo dài gần một tuần. Hai bên tranh luận từng điều khoản nhỏ. Cuối cùng thỏa thuận được ký kết. Nhưng trước khi ký, Triệu Thành đưa ra một điều kiện cuối cùng. "Phần biên tập chính phải do người của tôi phụ trách."

Lục Trạch suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Không."

Triệu Thành nhíu mày. "Vì sao?"

"Người của ông có kinh nghiệm và kỹ thuật tốt." Lục Trạch giải thích. "Nhưng chưa chắc đã hiểu được bản chất câu chuyện mà chúng ta muốn xây dựng."

"Vậy cậu muốn ai phụ trách?"

"Chưa biết."

"Chưa biết thì sao làm?"

"Cho nên chúng ta phải thử."

Lục Trạch không đưa Vô Danh vào. Không dùng danh tính bí mật của chính mình. Anh yêu cầu phòng sản xuất tìm ba nhóm biên kịch hoàn toàn khác nhau, độc lập với nhau. Mỗi nhóm viết một bản xử lý kịch bản dựa trên cùng một cốt lõi. Sau đó so sánh, đánh giá và chọn ra hướng đi tốt nhất. Đây là lần đầu tiên Tinh Vân tham gia một dự án quy mô lớn mà không dựa hoàn toàn vào năng lực cá nhân của Lục Trạch.

Trong khi đó, bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ vẫn tiếp tục được công chiếu. Tổng doanh thu phòng vé chính thức đạt hai trăm hai mươi tám triệu. Con số đã vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu. Trình Viễn chính thức được truyền thông gọi là đạo diễn mới đáng chú ý nhất trong năm. Tên anh lần đầu tiên xuất hiện trên bảng xếp hạng đạo diễn toàn quốc. Hạng chín mươi sáu - Trình Viễn. Chỉ vừa đủ lọt vào nhóm một trăm người dẫn đầu. Nhưng đối với một người mới, chưa từng có tác phẩm nào trước đó, đây đã là một bước tiến vô cùng lớn.

Trình Viễn nhìn tên mình trên màn hình. Anh không khoe khoang với ai, cũng không tổ chức ăn mừng. Chỉ chụp lại màn hình, gửi cho mẹ qua tin nhắn. "Con có tên trên bảng xếp hạng rồi mẹ ạ." Chẳng mấy chốc có hồi âm. "Mẹ đã xem tin tức rồi. Tiếp tục cố gắng nhé." Trình Viễn nhìn dòng chữ, mỉm cười một cách ấm áp.

Lĩnh vực âm nhạc cũng có những thay đổi. Ca khúc Người Ở Lại của Tô Nhã tiếp tục leo hạng, từ hạng tư lên hạng ba. Cô chính thức bước vào nhóm ba ca sĩ có thành tích tốt nhất toàn quốc. Trong khi đó, Hứa Thanh Hà với ca khúc Khoảng Trời Của Riêng Em vẫn giữ vững vị trí trong Top mười. Hai người bắt đầu được truyền thông thường xuyên đặt cạnh nhau. Tô Nhã - hiện tượng mới bùng nổ. Hứa Thanh Hà - ca sĩ trẻ có sự phát triển đều đặn và bền bỉ. Không ai trong hai người được gọi là Thiên Hậu hay ca sĩ hạng A thực thụ. Khoảng cách với những tên tuổi lớn nhất vẫn còn khá xa. Nhưng một sự cạnh tranh lành mạnh và đầy hứa hẹn đã dần hình thành.

Lục Trạch nhìn hai bảng xếp hạng - một bên là điện ảnh, một bên là âm nhạc. Tinh Vân đang từng bước xây dựng được vị trí vững chắc. Nhưng anh hiểu rõ, đây vẫn chỉ là những tầng thấp nhất của tòa nhà ngành giải trí. Phía trên còn vô số công ty lớn, vô số nghệ sĩ tên tuổi, vô số đạo diễn lừng danh. Và đặc biệt, bảy Kim Bài thực sự vẫn chưa ra tay.

Tối hôm đó, Lục Trạch nhận được một email. Người gửi: Lương Phong - một trong những nhạc sĩ Kim Bài có vị trí rất vững chắc trong ngành. Nội dung email rất ngắn gọn, chỉ có một câu: "Tôi muốn nghe thử những tác phẩm mà Tinh Vân đang chuẩn bị tung ra."

Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình, không trả lời ngay. Anh bắt đầu nhận ra một điều rõ ràng: Khi Tinh Vân càng tiến lên cao, những người đã đứng trên đỉnh từ lâu cũng sẽ dần quay đầu nhìn về phía họ. Và từ đây, những cuộc đối đầu với các bậc tiền bối, với những người có vị thế và thành tích vượt trội, sẽ không thể tránh khỏi. Nhưng sẽ không cùng một lúc. Từng người một. Từng bước một. Từng cuộc chiến một. Đó mới chính là cách Tinh Vân trưởng thành và thực sự đứng vững.

Hết chương 293.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 294: Lá Thư Của Kim Bài

Sáng hôm sau, Lục Trạch vẫn chưa trả lời email của Lương Phong. Không phải vì hắn kiêu ngạo hay cố ý làm cao. Mà bởi hắn hiểu rõ: Một Kim Bài chủ động để ý đến Tinh Vân là một sự công nhận quý giá, nhưng cũng đồng nghĩa với việc mọi hành động, mọi tác phẩm của công ty từ nay sẽ được đặt dưới kính lúp. Vội vàng trả lời hay tỏ ra quá háo hức chỉ làm giảm giá trị của chính mình.

Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc, nhìn màn hình vẫn chưa có dòng hồi âm. "Anh vẫn chưa trả lời ạ?"

"Chưa."

"Có cần em liên hệ bên phía trợ lý của Lương lão sư không?"

"Không." Lục Trạch đóng máy tính lại một lát rồi mở ra. "Để tôi tự soạn."

Hắn chỉ viết một câu ngắn gọn, không khoe thành tích, không nịnh bợ, không cố gắng gây ấn tượng thái quá: "Nếu Lương lão sư có thời gian, Tinh Vân rất hoan nghênh được trao đổi và học hỏi."

Gửi đi rồi, hắn quay sang công việc khác.

Ba giờ sau, email trả lời đến. Chỉ có ba dòng: "Được. Hai tuần nữa. Tôi sẽ đến Tinh Vân."

Lục Trạch nhìn màn hình. Hai tuần. Không quá gấp gáp, cũng không quá xa. Đủ thời gian để sắp xếp mọi thứ, nhưng cũng không quá nhiều để khiến đối phương phải chờ đợi vô nghĩa.

Nhưng trước khi gặp một Kim Bài trong lĩnh vực âm nhạc, Lục Trạch còn một việc quan trọng hơn phải hoàn tất. Ba nhóm biên kịch đã nộp bản xử lý kịch bản đầu tiên cho dự án Biên Giới Cuối Cùng. Anh đọc cả ba bản một cách tỉ mỉ. Bản thứ nhất tập trung vào cảnh hành động. Bản thứ hai đi sâu vào tâm lý nhân vật. Bản thứ ba thì cân bằng cả hai, xây dựng câu chuyện một cách mạch lạc và đầy đủ nhất.

Lục Trạch không vội quyết định. Anh gọi Trình Viễn đến.

"Cậu đã đọc cả ba bản chưa?"

"Rồi ạ."

"Thích bản nào nhất?"

Trình Viễn suy nghĩ một lát rồi trả lời chắc chắn: "Bản thứ ba."

"Vì sao? Vì nó có đủ cảnh hành động quy mô lớn?"

"Không." Trình Viễn lắc đầu, ngón tay chỉ vào đoạn mô tả nhân vật chính. "Vì nhân vật được xây dựng trọn vẹn nhất. Nếu nhân vật không đủ sâu sắc, thì cảnh hành động dù lớn đến mấy cũng chỉ là những hình ảnh rỗng tuếch, không để lại gì."

Lục Trạch gật đầu. "Đúng vậy."

Tuy nhiên, anh không giao cho Trình Viễn vị trí quan trọng trong dự án này. Trình Viễn mới chỉ có một tác phẩm đầu tay, kinh nghiệm còn quá ít để gánh vác một bộ phim hai trăm ba mươi triệu. Thay vào đó, Lục Trạch giao cho anh một nhiệm vụ khác.

"Cậu tham gia nhóm phát triển kịch bản."

Trình Viễn ngạc nhiên. "Tôi ạ? Nhưng tôi là đạo diễn mà."

"Chính vì vậy mới cần làm." Lục Trạch nói giọng nghiêm túc. "Một đạo diễn thực thụ không chỉ biết cầm máy quay phim. Phải hiểu rõ từng chi tiết trong kịch bản được xây dựng như thế nào, tại sao chọn câu này, tại sao thêm chi tiết kia. Cậu phải hiểu gốc rễ của câu chuyện trước khi có thể kể nó cho người khác nghe."

Trình Viễn im lặng rồi gật đầu. "Em hiểu."

Hai tuần tiếp theo, Tinh Vân bước vào giai đoạn bận rộn. Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chính thức vượt ngưỡng hai trăm năm mươi triệu phòng vé. Con số khiến mọi người phải kinh ngạc. Nhưng đồng thời, lượng khán giả cũng bắt đầu giảm dần theo quy luật thông thường. Lục Trạch không ra sức đẩy quảng bá hay mua thêm suất chiếu để kéo dài vòng chiếu. Anh để bộ phim đi đến kết thúc một cách tự nhiên, đúng như giá trị thực sự của nó.

Bảng xếp hạng đạo diễn cũng có sự thay đổi nhẹ. Trình Viễn từ hạng chín mươi sáu leo lên hạng tám mươi tám. Không phải bước nhảy vọt, không gây chấn động. Nhưng với một người mới hoàn toàn, đây là một sự tiến triển vững chắc và đáng tin cậy.

Trong lĩnh vực âm nhạc, hai ca khúc vẫn giữ vị trí cao. Người Ở Lại của Tô Nhã đứng vững ở hạng ba. Khoảng Trời Của Riêng Em của Hứa Thanh Hà vẫn ở hạng tám, duy trì sức nóng vượt ngoài mọi dự kiến. Hứa Thanh Hà chưa phát hành ca khúc mới, nhưng sự hiện diện của cô vẫn đều đặn và ổn định. Trong khi đó, Tô Nhã với sự nổi tiếng đang tăng nhanh bắt đầu nhận được vô số lời mời hợp tác quảng cáo từ các thương hiệu lớn.

Lâm Nhiên hỏi Lục Trạch: "Chúng ta có cần điều chỉnh đãi ngộ cho Hứa Thanh Hà ngay không? Để phòng trường hợp công ty khác đưa điều kiện tốt hơn đào người."

Lục Trạch lắc đầu. "Đừng dùng tiền để giữ người khi chưa đến lúc đó. Nếu chúng ta chỉ biết đưa tiền, thì ngày nào đó người khác đưa nhiều hơn, chúng ta sẽ mất người ngay lập tức."

"Vậy thì làm sao?"

"Cho cô ấy thấy rõ tương lai và cơ hội Tinh Vân dành cho cô ấy." Lục Trạch nói rõ ràng. "Một người thực sự có tham vọng sẽ không chỉ nhìn vào số tiền trong tay, mà sẽ nhìn vào con đường phía trước."

Hai tuần sau, đúng mười giờ sáng. Một chiếc xe yên tĩnh dừng trước trụ sở nhỏ của Tinh Vân. Lương Phong bước xuống. Không có đoàn tùy tùng đông đúc, không có phóng viên theo sau. Chỉ có một trợ lý đi cùng. Nhưng sự hiện diện của vị Kim Bài này vẫn khiến không ít nhân viên trong công ty không dám thở mạnh. Đây là một trong những nhạc sĩ có vị trí cao và ảnh hưởng rộng lớn nhất toàn ngành.

Lục Trạch tự mình bước xuống đón. "Lương lão sư."

Lương Phong gật đầu, bắt tay anh. "Lục tổng."

Ông đi chậm rãi qua các phòng làm việc, nhìn quanh một lượt. "Trụ sở không lớn."

"Đúng vậy." Lục Trạch trả lời thẳng. "Chúng tôi chưa cần nó quá lớn."

Lương Phong mỉm cười. "Câu nói này tôi rất thích."

Hai người bước vào phòng nghe nhạc. Trên bàn đã sắp xếp sẵn những bản demo tốt nhất mà Tinh Vân có. Lương Phong ngồi xuống, đeo tai nghe. "Nghe thử nhé."

Bản đầu tiên là một ca khúc pop trẻ trung. Không tệ, nhưng cũng không có gì đặc sắc. Bản thứ hai là một bài trữ tình, chất lượng tốt hơn hẳn. Đến bản thứ ba.. Lương Phong đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút thay đổi.

"Bài này ai sáng tác?"

Lục Trạch trả lời bình thản: "Hiện vẫn chưa quyết định đưa cho ai thể hiện."

"Nhạc sĩ thì sao?"

"Đang trong quá trình đào tạo tại công ty."

Lương Phong nghe lại từ đầu đến cuối một lần nữa. Rồi gật đầu nhẹ. "Có tiềm năng. Rất có tiềm năng."

Ông không khen ngợi quá nhiều, cũng không chê một lời. Sau gần một giờ ngồi nghe, Lương Phong tháo tai nghe ra, nhìn thẳng Lục Trạch.

"Cậu có tham vọng rất lớn."

Lục Trạch không phủ nhận.

"Nhưng cậu không hề nóng vội." Lương Phong tiếp tục. "Đây là điều rất hiếm thấy ở người trẻ tuổi. Và đó là điều tốt."

Ông đứng dậy chuẩn bị ra về. Lục Trạch hỏi một câu: "Lương lão sư có hứng thú cùng Tinh Vân hợp tác trong tương lai không?"

Lương Phong dừng bước, suy nghĩ một lát rồi trả lời thật thà: "Hiện tại thì chưa biết chắc chắn."

Nhưng trước khi ra khỏi cửa, ông quay lại nhìn Lục Trạch. "Tuy nhiên.. Có thể."

Đây không phải một lời hứa. Không phải một bản hợp đồng. Cũng chưa phải một sự công nhận hoàn toàn. Nhưng đó là lần đầu tiên, một trong những vị Kim Bài cao nhất của giới âm nhạc, đã chủ động mở ra một cánh cửa cho Tinh Vân.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Đúng tối hôm đó, một tin tức lớn đột ngột lan ra khắp các trang tin giải trí. Lâm Phong - nhạc sĩ đứng đầu trong bảy Kim Bài - chính thức công bố album mới. Không phải một ca khúc riêng lẻ, mà là một album hoàn chỉnh mười bài. Và điều khiến mọi người kinh ngạc nhất: Trong số những ca sĩ được Lâm Phong chọn thể hiện tác phẩm của mình, có một cái tên hoàn toàn mới.

Tô Nhã.

Cô chính thức trở thành người đồng hành cùng những tên tuổi lớn nhất trong ngành.

Hứa Thanh Hà ngồi trước màn hình, đọc lại tin tức nhiều lần. Cô im lặng rất lâu. Lục Trạch bước vào, thấy dáng vẻ cô liền hỏi: "Có áp lực không?"

"Có."

"Ghen tuông?"

Hứa Thanh Hà lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ. "Không ạ. Nhưng em có một mong muốn."

"Mong muốn gì?"

"Một ngày nào đó.." Cô ngước mắt nhìn Lục Trạch, ánh mắt kiên định. "Lâm Phong cũng sẽ viết bài cho em."

Lục Trạch nhìn cô, không nói những lời an ủi rỗng tuếch. Anh chỉ trả lời một cách chắc chắn: "Vậy thì cố gắng. Không ai cấm em có ước mơ đó."

Hết chương 294.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 295: Khoảng Cách Với Kim Bài

Tin Lâm Phong chuẩn bị phát hành album mới nhanh chóng lan rộng khắp mọi mặt báo. Mười ca khúc. Ba giọng ca thể hiện. Trong số đó có Thiên Quang tên tuổi đã vững vàng từ lâu và Tô Nhã, cô gái chỉ vừa mới bước vào Top 3. Điều khiến dư luận xôn xao nhất chính là điểm này: Tô Nhã chưa có nhiều thành tích, vậy mà đã được một trong bảy Kim Bài đưa vào dự án trọng điểm của mình.

Trên mạng bắt đầu xuất hiện vô số bình luận: "Tô Nhã gặp đúng thời điểm rồi." "Lâm Phong đang cố tình nâng cô ấy lên đấy chứ." "Nếu album này thành công, vị trí của Tô Nhã sẽ nhảy vọt lên hàng cao cấp ngay." "Còn Hứa Thanh Hà thì sao nhỉ?" Nhiều người bắt đầu cố tình đặt hai cô gái cạnh nhau. Một bên là Hứa Thanh Hà của Tinh Vân, từng bước một trưởng thành. Một bên là Tô Nhã, được vị tiền bối lớn nhất nâng đỡ.

Lâm Nhiên đọc những bài so sánh, giọng có chút không yên: "Chúng ta có cần ra thông báo hay phản hồi gì không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không cần."

"Nhưng họ đang cố tình so sánh Hứa Thanh Hà với Tô Nhã, tạo ra đối đầu giữa hai bên."

"Cứ để họ so sánh."

"Không sợ ảnh hưởng đến tâm lý Hứa Thanh Hà hay hình ảnh công ty?"

Lục Trạch nhìn những dòng chữ trên màn hình, giọng bình thản: "Chúng ta càng phản ứng, càng tỏ ra để ý, thì người ta càng có thêm lý do nói này nói kia. Làm như không thấy mới là cách tốt nhất."

Trong khi đó, Hứa Thanh Hà vẫn ngày ngày đến phòng thu luyện tập như thường lệ. Cô không đọc những bài viết đó, cũng không để ý đến những lời bình luận. Nhưng trong lòng, một mục tiêu mới đã dần hình thành rõ nét. Không phải đánh bại Tô Nhã. Không phải chứng minh ai hơn ai. Mà là một ngày nào đó, chính bản thân cô cũng sẽ được một Kim Bài chủ động công nhận, hoàn toàn bằng năng lực của chính mình.

Một tháng sau, bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ chính thức kết thúc vòng chiếu trên toàn quốc. Tổng doanh thu phòng vé đạt hai trăm sáu mươi tám phẩy bảy triệu đồng. Một con số vượt xa mọi dự đoán ban đầu. Nhưng giá trị lớn nhất không nằm ở doanh thu. Mà là Trình Viễn - từ một đạo diễn hoàn toàn vô danh - đã trở thành cái tên được toàn ngành chú ý. Bảng xếp hạng đạo diễn toàn quốc cập nhật: Hạng tám mươi mốt. Chưa cao, chưa phải hàng đầu. Nhưng với một người mới hoàn toàn, đây là một bước tiến vô cùng vững chắc.

Ngay sau đó, nhiều lời mời bắt đầu gửi đến Tinh Vân. Có công ty muốn ký hợp đồng độc quyền với Trình Viễn. Có công ty muốn mua kịch bản anh viết. Có công ty lớn mời anh ngồi vị trí đạo diễn cho bộ phim thương mại quy mô lớn. Trình Viễn thu gom toàn bộ tài liệu, mang đến phòng làm việc của Lục Trạch.

"Anh có vài lời mời gửi đến."

"Cậu có muốn đi đâu không?"

"Không."

"Vậy còn mang đến hỏi tôi làm gì?"

"Muốn nghe ý kiến của anh một cách chắc chắn."

Lục Trạch mỉm cười. "Vậy thì từ chối hết."

Trình Viễn ngẩn người. "Anh chưa xem điều kiện đã biết em sẽ từ chối?"

"Vì chính cậu đã quyết định trong lòng rồi."

Trình Viễn im lặng một lát, sau đó nói một cách thật thà: "Em muốn làm bộ phim thứ hai cùng Tinh Vân."

Lục Trạch gật đầu. "Vậy thì bắt đầu chuẩn bị."

"Anh đã có dự án sẵn sao?"

"Chưa."

"Vậy chuẩn bị cái gì?"

"Chuẩn bị để lần sau, Tinh Vân không chỉ có một Trình Viễn."

Trình Viễn hiểu ngay ý trong lời nói. Tinh Vân không muốn chỉ dựa vào một người. Họ muốn xây dựng một đội ngũ, nhiều đạo diễn cùng trưởng thành cùng nhau.

Tại phòng họp khác, Lục Trạch mở danh sách những gương mặt trẻ đang được đào tạo. Hứa Thanh Hà. Trần Nguyệt. Và một số thực tập sinh khác. Anh chỉ vào tên Trần Nguyệt.

"Bắt đầu cho Trần Nguyệt xuất hiện trên những sân khấu nhỏ."

Lâm Nhiên ghi chép rồi ngẩng lên hỏi: "Chúng ta sẽ cho cô ấy ra mắt chính thức ạ?"

"Chưa."

"Vậy là.."

"Cho cô ấy xuất hiện từng bước. Một chương trình biểu diễn nhỏ. Một ca khúc phụ trong dự án nào đó. Một lần tham dự sự kiện với tư cách khách mời. Không cần nổi tiếng trong một đêm. Chỉ cần mọi người dần dần biết đến sự hiện diện của cô ấy."

Đó chính là phương châm phát triển của Tinh Vân. Không đẩy ai từ số không thẳng lên đỉnh. Không tạo ra hiện tượng ồn ào rồi nhanh chóng bị lãng quên. Mà từng bước một, vững chắc, để mỗi người thực sự trưởng thành.

Trong khi đó, dự án Biên Giới Cuối Cùng bước vào giai đoạn phát triển chính thức. Bản kịch bản đã được hoàn thành. Nhưng Lục Trạch vẫn chưa hài lòng. Anh gạch bỏ và viết lại gần một phần ba nội dung. Triệu Thành nhìn bản thảo bị chỉnh sửa, cau mày không vui.

"Cậu sửa quá nhiều. Nếu cứ như vậy, tiến độ sẽ bị kéo dài vô thời hạn."

"Vì nó chưa đủ tốt." Lục Trạch trả lời chắc chắn. "Chúng ta đang chuẩn bị một bộ phim hai trăm ba mươi triệu. Không thể dùng tiêu chuẩn của bộ phim ba mươi triệu để làm. Nếu chưa đủ tốt thì cứ tiếp tục sửa, đến khi thực sự tốt thì thôi."

Triệu Thành nhìn anh một lúc, cuối cùng không phản bác nữa.

Một tuần sau, danh sách đạo diễn chính thức được công bố. Không phải một vị Kim Bài lừng danh. Mà là Hàn Dương - một đạo diễn hạng A đang trên đà phát triển mạnh mẽ. Hai bộ phim trước của anh đều vượt ngưỡng năm trăm triệu phòng vé. Chưa đạt danh hiệu Kim Bài, nhưng năng lực và kinh nghiệm đều hoàn toàn đủ sức gánh vác dự án này.

Triệu Thành hỏi Lục Trạch: "Tại sao không mời Lương Chính? Ông ấy là Kim Bài, danh tiếng đủ lớn."

Lục Trạch lắc đầu. "Ông ấy hiện tại đang chuẩn bị dự án Thành Phố Thứ Hai. Chúng ta chưa cần phải đối đầu trực tiếp với một bom tấn từ đầu đến cuối."

Đó cũng là nguyên tắc Lục Trạch luôn ghi nhớ. Không phải cứ gặp đối thủ mạnh là phải lao vào đấu. Biết chọn thời điểm, biết chọn đối thủ, mới là cách đi xa.

Cuối tháng, một tin tức lớn khác xuất hiện. Bom tấn Thành Phố Thứ Hai chính thức mở bán vé sớm. Chỉ trong hai mươi bốn giờ, số vé đặt trước đã đạt hai triệu ba trăm sáu mươi nghìn. Truyền thông đồng loạt gọi đây là tác phẩm được mong chờ nhất mùa.

Tinh Vân hoàn toàn không có bất kỳ động thái hay bình luận nào. Bởi Biên Giới Cuối Cùng vẫn còn chưa chính thức khởi quay. Khoảng cách về quy mô, về danh tiếng, về sức ảnh hưởng giữa hai bên vẫn còn rất lớn.

Tối hôm đó, Lục Trạch bước vào phòng thu. Hứa Thanh Hà đang đứng trước micro, hoàn thành bản thu một ca khúc luyện tập. Giai điệu kết thúc. Cô quay lại nhìn anh.

"Anh nghe lâu rồi ạ?"

"Ừ."

"Không tốt sao?"

"Không. Rất tốt."

"Vậy sao anh im lặng thế?"

Lục Trạch nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc. "Anh chỉ đang nghĩ.. Có lẽ đã đến lúc em nên có một ca khúc mới, chính thức dành cho em."

Hứa Thanh Hà mở to mắt. "Thật ạ?"

"Ừ."

"Anh sẽ viết cho em ạ?"

"Chưa chắc."

"Vậy thì ai sẽ viết?"

Lục Trạch không trả lời ngay. Anh nhìn danh sách những người đang làm công việc sáng tác tại công ty. Rất nhiều cái tên. Nhưng lần này, anh không muốn tự mình đảm nhận tất cả. Bởi nếu Tinh Vân thực sự muốn trở thành một trung tâm âm nhạc có sức sống lâu bền.. Thì không thể để mọi tác phẩm đều chỉ xuất phát từ một người.

Ngày hôm sau, Lục Trạch đưa ra một quyết định quan trọng. Tinh Vân chính thức mở rộng quy mô bộ phận sáng tác. Tuyển dụng và hợp tác với những nhạc sĩ trẻ, những người viết lời, những nhà sản xuất âm nhạc và người phối khí. Không yêu cầu đã nổi tiếng. Không yêu cầu có thành tích lớn. Chỉ yêu cầu một thứ: Tác phẩm phải thực sự có giá trị.

Hứa Thanh Hà sẽ có ca khúc mới. Nhưng lần này, tác phẩm ấy không nhất thiết phải do Lục Trạch viết. Và đây chính là bước đi quan trọng nhất, đánh dấu Tinh Vân bắt đầu xây dựng một hệ thống sáng tác thực sự, độc lập và bền vững.

Hết chương 295.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 296: Người Viết Bài Hát

Sau khi Tinh Vân công bố tìm kiếm nhạc sĩ mới, phản ứng ban đầu không quá ồn ào. Một công ty còn trẻ, chưa có phòng thu hạng nhất, chưa có nhiều ca sĩ nổi tiếng, càng chưa có một Kim Bài đứng sau lưng. Nhưng chính vì vậy, Lục Trạch không đặt ra những yêu cầu cao ngất ngưỡng. Anh chỉ tìm những người thực sự có khả năng viết ra những ca khúc chạm đến trái tim người nghe.

Một tuần trôi qua. Hơn một trăm bản demo được gửi đến. Lâm Nhiên cùng bộ phận âm nhạc bắt đầu sàng lọc tỉ mỉ. Phần lớn bị loại: Có bài kỹ thuật hoàn hảo nhưng lạnh lùng, thiếu cảm xúc; có bài giai điệu bắt tai nhưng lời ca nông cạn; có bài gần như sao chép phong cách những ca khúc đang thịnh hành. Cuối cùng, chỉ còn lại bảy bản có đủ giá trị để xem xét kỹ hơn.

Lục Trạch ngồi nghe từng bản một cách chậm rãi. Bản thứ nhất: Ổn. Bản thứ hai: Khá. Bản thứ ba: Không phù hợp với giọng Hứa Thanh Hà. Đến bản thứ tư.. Anh đột ngột dừng lại. Một ca khúc trữ tình dịu nhẹ, không có đoạn cao trào lớn, không có cấu trúc phức tạp. Nhưng giai điệu mang một nét dịu dàng, thấm đẫm nỗi niềm rất riêng. Tên bài: Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa. Tác giả: Phan Minh Đức. Hai mươi sáu tuổi. Chưa từng có tác phẩm nào lọt Top 100, chỉ từng viết nhạc cho vài ca sĩ ít người biết.

Lục Trạch nghe lại từ đầu đến cuối lần thứ hai. Sau đó nói: "Để tôi gặp tác giả này."

Buổi chiều cùng ngày, Phan Minh Đức đến Tinh Vân. Anh mặc bộ đồ đơn giản, tay hơi run, rõ ràng rất căng thẳng.

"Lục tổng."

"Ngồi đi."

Đức ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối. Lục Trạch hỏi: "Anh viết bài này trong bao lâu?"

"Khoảng ba tuần."

"Vì sao viết?"

Đức ngần ngại một lát rồi trả lời thật thà: "Lúc đó mẹ tôi nằm viện. Tôi không biết nói gì để bà yên tâm. Nên đã viết thành bài hát."

Lục Trạch im lặng. Anh không hỏi thêm về kỹ thuật, về cách sáng tác. Anh chỉ hỏi một câu: "Anh có muốn Hứa Thanh Hà thể hiện bài hát này không?"

Đức ngước lên, mắt mở to. "Thật sao ạ?"

"Ừ."

"Nhưng tôi chưa từng viết cho ca sĩ đứng trong Top 10."

"Chúng tôi cũng chưa chắc bài này sẽ thành công." Lục Trạch mỉm cười. "Nhưng nó đáng để thử."

Ba ngày sau, Hứa Thanh Hà nhận bản demo. Cô nghe một lần, im lặng, rồi nghe lại lần thứ hai. Ánh mắt cô dần thay đổi.

"Em thích bài này."

"Vì sao?"

Hứa Thanh Hà suy nghĩ một lát rồi nói: "Em không biết diễn tả. Nhưng em cảm thấy.. Bài hát này giống chính em."

Buổi thu chính thức bắt đầu. Không phải một lần là xong. Hứa Thanh Hà thử nhiều cách thể hiện, từ mạnh mẽ đến nhẹ nhàng. Phan Minh Đức cũng có mặt, ngồi bên cạnh, lắng nghe và chỉ ra những chi tiết nhỏ mà chính anh cũng khó giải thích thành lời.

"Đoạn này đừng hát quá mạnh."

"Nhẹ hơn ạ?"

"Ừ."

"Như vậy sẽ thiếu cao trào."

"Không cần cao trào." Đức chỉ vào một câu lời ca. "Cảm xúc nằm ở đây. Ở sự lặng lẽ, chứ không phải ở sự to tiếng."

Hứa Thanh Hà thử lại. Giọng hát dịu đi, chậm lại, từng chữ như đang nói một lời tâm sự. Khi câu hát cuối cùng kết thúc, cả phòng thu đều im lặng. Không ai nói gì. Nhưng ai cũng cảm thấy - có điều gì đó đã hoàn toàn đúng.

Lục Trạch đứng phía sau tấm kính. Anh biết. Bài hát này sẽ đi được xa.

Một tháng sau, Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa chính thức phát hành. Không có chiến dịch quảng bá lớn. Tinh Vân chỉ đăng một đoạn giới thiệu ngắn. Ngày đầu: Ba phẩy một triệu lượt nghe. Không bùng nổ. Ngày thứ hai: Năm phẩy bốn triệu. Ngày thứ ba: Tám phẩy hai triệu. Ngày thứ bảy: Mười chín phẩy sáu triệu. Ca khúc bắt đầu leo lên Bảng xếp hạng, vào nhóm Top 30. Hứa Thanh Hà từ hạng tám lên hạng bảy. Không phải cú nổ lớn. Nhưng từng ngày, từng giờ, con số vẫn tăng một cách đều đặn và vững chắc.

Phan Minh Đức mở bảng xếp hạng trên mạng. Tên bài hát của mình lần đầu tiên xuất hiện. Hạng hai mươi bảy. Anh ngồi trước màn hình rất lâu, tay hơi run. Sau đó gọi cho mẹ.

"Mẹ ơi, con có bài hát lên Bảng xếp hạng rồi."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi tiếng mẹ nhẹ nhàng vang lên: "Vậy là được rồi con ạ."

Tại Tinh Vân, Lâm Nhiên đặt báo cáo lên bàn. "Bài này có đủ sức vào Top 10."

Lục Trạch nhìn con số. "Để nó tự đi."

"Không tăng quảng bá sao?"

"Đẩy vừa đủ thôi."

"Vì sao ạ?"

Lục Trạch nhìn BXH. "Tôi muốn xem sức bền thực sự. Một ca khúc không có Kim Bài đứng sau, không có quảng bá khổng lồ.. Có thể tự mình đi được bao xa?"

Hai tuần sau, câu trả lời dần hiện ra. Từ hạng hai mươi bảy, lên mười tám, rồi mười hai. Đến tuần thứ ba, ca khúc chính thức đứng hạng chín. Hứa Thanh Hà có hai tác phẩm cùng lúc trong Top 10: Một bài cũ vẫn giữ nhiệt, một bài mới đang lên mạnh. Lần đầu tiên, cái tên Hứa Thanh Hà được nhắc đến như một ca sĩ thực sự có sức hút và khả năng duy trì thành tích, chứ không còn chỉ là "gương mặt trẻ của Tinh Vân".

Nhưng ngay khi mọi thứ đang đi lên, một đối thủ mạnh đột ngột xuất hiện. Một công ty lớn công bố ca khúc mới. Ca sĩ thể hiện: Thiên Quang. Nhạc sĩ: Lâm Phong. Thời điểm phát hành đúng vào lúc sức nóng của bài hát Tinh Vân đang ở mức cao nhất. Chỉ vài giờ sau khi phát hành, ca khúc đã leo thẳng vào Top 3.

Cuộc cạnh tranh trên Bảng xếp hạng bỗng trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Lần này, Hứa Thanh Hà không còn là người đứng ngoài cuộc xem chiến. Cô đã thực sự bước vào giữa chiến trường, đối đầu trực diện với những thế lực lớn nhất trong ngành.

Hết chương 296.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 297: Bài Hát Của Kim Bài

Đúng không giờ thứ sáu, ca khúc mới của Thiên Quang chính thức lên sóng. Tên bài: Không Thể Quay Lại. Nhạc sĩ: Lâm Phong. Chỉ sau một giờ, lượt nghe vượt hai triệu. Ba giờ: Sáu phẩy tám triệu. Sáu giờ: Mười ba phẩy năm triệu. Đến trưa, ca khúc đã thẳng tiến lên vị trí thứ hai trên Bảng xếp hạng.

Phòng âm nhạc Tinh Vân nhanh chóng nhận được báo cáo. Lâm Nhiên nhìn màn hình, giọng có chút nặng nề: "Lại là Lâm Phong."

Lục Trạch gật đầu. "Ừ."

"Chúng ta có cần đẩy quảng bá hay tung tác phẩm mới để đối đầu không?"

Lục Trạch lắc đầu ngay. "Không."

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. "Không ạ?"

"Chúng ta lấy gì đối đầu?" Lục Trạch hỏi lại một cách bình thản. Lâm Nhiên im lặng. Đó là sự thật. Tinh Vân hiện tại không có ca sĩ hạng Thiên Vương, không có Kim Bài đứng sau lưng, không có hệ thống fan khổng lồ sẵn sàng đẩy tác phẩm lên đỉnh. Nếu cố tình đọ sức trực diện, chỉ là tự tìm thất bại.

Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng. Top 5 hiện tại:

1. Vương Miện Thiên Quang

2. Không Thể Quay Lại Thiên Quang

3. Người Ở Lại Tô Nhã

4. Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa Hứa Thanh Hà

5. Khoảng Trời Của Riêng Em Hứa Thanh Hà

Hai ca khúc của Hứa Thanh Hà vẫn giữ vững trong Top 5. Nhưng khoảng cách về lượt nghe và tốc độ tăng trưởng so với hai tác phẩm của Thiên Quang là vô cùng lớn.

Hứa Thanh Hà bước vào phòng, nhìn những con số trên màn hình rồi hỏi: "Em có nên chuẩn bị phát hành ca khúc mới ngay không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Nhưng nếu cứ để vậy.."

"Em đang có hai tác phẩm trong Top 5. Đó là thành tích rất tốt." Lục Trạch nhìn cô. "Đừng cố gắng phá vỡ nó chỉ vì muốn thắng nhanh trong một tháng."

Hứa Thanh Hà im lặng, sau đó gật đầu. Cô hiểu ý trong lời nói.

Phía bên kia, tại công ty của Thiên Quang, không khí đang vui mừng. Không phải vì bất ngờ mọi kết quả đều nằm trong dự tính. Lâm Phong ngồi trong phòng làm việc, nghe trợ lý báo cáo tình hình.

"Ca khúc mới đã vào Top 2 rồi ạ."

Lâm Phong chỉ gật đầu nhẹ. "Thiên Quang đâu?"

"Đang đi quảng bá theo lịch."

"Ừ." Lâm Phong không tỏ ra quá quan tâm. Với vị thế của một Kim Bài, một ca khúc đứng thứ hai không phải là điều đáng để ăn mừng hay kinh ngạc.

Nhưng khi mắt ông liếc qua danh sách xếp hạng, một cái tên khiến ông dừng lại. Hứa Thanh Hà. Hai tác phẩm cùng lúc nằm trong Top 5. Một bài do Tinh Vân tự phát triển. Một bài do một nhạc sĩ hoàn toàn mới viết.

Lâm Phong hỏi trợ lý: "Bài Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa ai sáng tác?"

"Phan Minh Đức ạ."

"Kim Bài?"

"Không phải."

"Đã có tác phẩm nào nổi tiếng trước đây chưa?"

"Chưa. Đây là tác phẩm đầu tiên của anh ta lọt vào Bảng xếp hạng."

Lâm Phong hơi ngạc nhiên. "Vậy bài hát này.. Hoàn toàn nhờ chất lượng mà leo lên được vị trí đó?"

"Có vẻ như vậy ạ."

Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi nói: "Ghi lại tên người này. Theo dõi xem anh ta có tác phẩm tiếp theo hay không."

Tại Tinh Vân, Phan Minh Đức được gọi vào phòng làm việc. Lục Trạch chỉ vào báo cáo trên bàn. "Bài hát thành công rồi."

Đức hơi ngượng ngùng, gãi đầu. "Chỉ là may mắn thôi Lục tổng ạ."

"Không phải may mắn." Lục Trạch lắc đầu. "Đó là năng lực. Nhưng có một điều tôi muốn nói rõ."

"Xin anh chỉ bảo."

"Đừng vì một ca khúc thành công thì nghĩ mình đã là thiên tài. Tiếp tục viết. Viết tốt hơn, chín chắn hơn."

Đức gật đầu thật lòng. "Tôi hiểu. Tôi sẽ cố gắng."

Lục Trạch không vội ký hợp đồng độc quyền hay nâng đãi ngộ ngay lập tức. Anh cho Đức thời gian. Nếu anh thực sự có năng lực và sự bền bỉ, thì sau vài tác phẩm nữa, khi đó mới đưa ra quyết định. Đó cũng là nguyên tắc của Tinh Vân: Không bao giờ xem một lần thành công là bằng chứng cho sự vĩ đại vĩnh viễn.

Một tháng trôi qua. Không Thể Quay Lại chính thức chiếm ngôi đầu Bảng xếp hạng. Thiên Quang có hai tác phẩm cùng lúc trong Top 3, sức ảnh hưởng của Lâm Phong càng được củng cố vững chắc. Trong khi đó, Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa đứng vững ở vị trí thứ sáu. Không leo cao hơn được, nhưng cũng hoàn toàn không có dấu hiệu bị loại ra khỏi nhóm dẫn đầu.

Hứa Thanh Hà nhìn con số rồi hỏi: "Em đã thua rồi sao?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

"Nhưng bài của họ đứng đầu, còn em thì dừng lại ở đây."

"Đúng vậy."

"Vậy tại sao anh nói em chưa thua?"

Lục Trạch nhìn cô một cách nghiêm túc. "Vì mục tiêu của em không phải đánh bại Thiên Quang trong một tháng. Em cần chứng minh một điều đơn giản: Em có thể ở lại Top 10 trong thời gian dài. Sau đó cố gắng vào Top 5. Sau đó Top 3. Rồi mới nghĩ đến ngôi vị số một. Mỗi bước một cách vững chắc, mới là cách đi xa nhất."

Hứa Thanh Hà im lặng nghe, rồi dần hiểu ra. Cô gật đầu một cách thật lòng.

Trong lĩnh vực điện ảnh, dự án Biên Giới Cuối Cùng cũng đang bước vào giai đoạn chuẩn bị cuối cùng. Đạo diễn Hàn Dương đã chính thức ký hợp đồng. Vai nam chính cũng sắp hoàn tất đàm phán. Kịch bản đang trong đợt chỉnh sửa cuối. Tuy nhiên, Lục Trạch vẫn ra lệnh giữ kín mọi thông tin. Anh hiểu rõ: Một khi công bố dự án hai trăm ba mươi triệu, Tinh Vân sẽ lập tức trở thành tâm điểm chú ý và cũng là mục tiêu của vô số người.

Nhưng như dự đoán, tin tức vẫn bị rò rỉ. Một tài khoản chuyên đăng tin ngành giải trí viết ngắn gọn: "Nghe nói Tinh Vân sắp tham gia sản xuất một dự án điện ảnh hơn hai trăm triệu." Chỉ một bài đăng đơn giản, nhưng nhanh chóng được lan truyền rộng rãi. Các công ty khác bắt đầu để ý. Có người nghi ngờ năng lực. Có người chế giễu công khai: "Tinh Vân mới có một bộ phim thành công mà đã dám chơi lớn thế?" "Có tiền thì cứ đốt đi." "Thành công một lần không có nghĩa lần nào cũng thành công."

Lục Trạch đọc qua những bình luận đó một lượt rồi đóng điện thoại. Anh không trả lời, không giải thích, không chứng minh.

Bởi anh hiểu rõ một điều: Từ hôm nay, Tinh Vân đã hoàn toàn bước vào sân chơi lớn. Sẽ có người đến thử thăm dò. Sẽ có người cạnh tranh. Sẽ có người chủ động phản công. Và Tinh Vân không còn cách nào khác ngoài việc đứng vững, từng bước một, đi tiếp con đường mà chính mình đã chọn.

Hết chương 297.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 298: Áp Lực Đầu Tiên

Tin tức về dự án hơn hai trăm triệu của Tinh Vân lan rộng nhanh hơn dự kiến. Ban đầu chỉ là vài diễn đàn nội bộ ngành. Sau đó, hàng loạt tài khoản giải trí lớn đồng loạt đưa tin: "Tinh Vân chuẩn bị tham gia dự án điện ảnh hai trăm ba mươi triệu?" "Công ty mới nổi liệu có đủ sức chơi cuộc chơi lớn?" "Sau thành công của Ngày Chúng Ta Còn Trẻ, Tinh Vân bắt đầu tăng tốc?" Lần này, Lục Trạch không thể hoàn toàn phớt lờ. Bởi những lời đồn đã bắt đầu ảnh hưởng trực tiếp đến đối tác, nhà đầu tư và cả những nghệ sĩ đang hợp tác.

Buổi sáng, phòng họp Tinh Vân. Lâm Nhiên đặt tập tài liệu lên bàn. "Ba công ty khác đã liên hệ hỏi về dự án ạ."

"Ai?"

"Thiên Thành. Hoàng Triều. Và Tinh Hải."

Ba cái tên đều là những tập đoàn có vị thế trong ngành. Trình Viễn ngồi bên cạnh cũng hơi ngạc nhiên. "Bọn họ muốn làm gì?"

"Chưa rõ mục đích chính." Lâm Nhiên lật tài liệu. "Nhưng đều đang cố gắng dò hỏi danh sách đạo diễn, diễn viên chính và ngân sách thực tế."

Lục Trạch gật đầu. "Không cung cấp bất kỳ thông tin nào."

"Vâng."

Trình Viễn nghiêng đầu hỏi: "Anh nghĩ họ muốn cố tình phá dự án ta?"

"Chưa đến mức đó." Lục Trạch nói một cách bình thản. "Hiện tại chúng ta chưa đủ lớn để khiến họ phải tốn công phá. Bọn họ chỉ đang quan sát, đánh giá đối thủ tiềm năng."

Đó mới chính là điều đáng lo ngại. Khi những công ty lớn bắt đầu để ý đến sự tồn tại của một công ty nhỏ.. Có nghĩa là công ty nhỏ đó đã thực sự bước vào tầm ngắm của họ.

Chiều cùng ngày, Triệu Thành gọi điện. Giọng ông có chút khó xử. "Lục tổng."

"Tôi nghe."

"Có chút vấn đề về nam chính."

Lục Trạch im lặng một lát. "Anh ta muốn tăng cát-xê?"

"Thêm tám triệu."

"Lý do?"

"Vì tin tức dự án bị rò rỉ, mọi người đều biết quy mô. Anh ta đòi hỏi mức giá tương xứng với sự chú ý của truyền thông."

Một khoảng im lặng kéo dài. Lục Trạch hỏi rõ ràng: "Hợp đồng đã ký chưa?"

"Chưa, chỉ mới thống nhất sơ bộ."

"Vậy không tăng một đồng nào."

Triệu Thành hơi ngạc nhiên. "Nhưng nếu mất anh ta.."

"Thì tìm người khác."

Đây là lần đầu tiên Lục Trạch cảm nhận rõ ràng áp lực khi tham gia một dự án lớn. Không chỉ là vấn đề tiền bạc. Mà là cả diễn viên, đạo diễn, nhà phát hành, nhà đầu tư, lịch quay, lịch chiếu.. Chỉ cần một mắt xích thay đổi, toàn bộ kế hoạch có thể bị xáo trộn.

Ba ngày sau, nam chính chính thức rút khỏi đàm phán. Tin tức lập tức lan ra ngoài. Truyền thông nhanh chóng có bài viết: "Dự án hai trăm ba mươi triệu của Tinh Vân gặp trở ngại?" "Nam chính bất ngờ rút lui, tiến độ bị ảnh hưởng?" "Tinh Vân có đang cắn miếng quá to?"

Lâm Nhiên lo lắng: "Chúng ta có cần ra thông báo giải thích không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không cần."

"Như vậy mọi người sẽ nghĩ dự án đã thất bại trước khi bắt đầu."

"Để họ nghĩ. Thời gian sẽ trả lời."

Triệu Thành đến gặp Lục Trạch. "Vậy bây giờ chúng ta chọn ai?"

Lục Trạch mở danh sách diễn viên. Hắn không chọn cái tên nổi tiếng nhất, không chọn người có lượng fan đông đảo nhất. Hắn dừng lại ở một cái tên ít người chú ý: Chu Thần. Ba mươi hai tuổi. Đã tham gia sáu bộ phim, diễn xuất được đánh giá rất cao nhưng chưa từng được giao vai chính trong dự án lớn. Hiện đang xếp hạng B.

Triệu Thành nhìn tên rồi hơi do dự. "Cậu chắc chứ? Anh ta không có sức hút thị trường bằng người trước."

"Nhưng anh ta phù hợp nhân vật hơn bất kỳ ai khác."

Chu Thần được mời đến đọc kịch bản. Anh đọc hết, suy nghĩ hai ngày, sau đó đồng ý tham gia với mức cát-xê thấp hơn nhiều so với yêu cầu của người trước. Anh chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất: "Cho tôi cơ hội chứng minh giá trị của mình."

Lục Trạch gật đầu. "Được."

Dự án Biên Giới Cuối Cùng chính thức xác nhận: Nam chính Chu Thần. Đạo diễn Hàn Dương. Tổng kinh phí hai trăm ba mươi triệu. Tinh Vân tiếp tục đầu tư theo từng giai đoạn. Mọi việc bước vào giai đoạn tiền kỳ.

Nhưng ngay khi mọi thứ tưởng như ổn định, một tin tức khác đột ngột xuất hiện và bao trùm toàn bộ ngành. Bộ phim Thành Phố Thứ Hai do Lương Chính đạo diễn công bố doanh thu: Ngày đầu sáu mươi tám triệu. Ngày thứ hai bảy mươi mốt triệu. Ngày thứ ba sáu mươi ba triệu. Ba ngày tổng cộng hai trăm lẻ hai triệu.

Truyền thông lập tức bùng nổ. Lương Chính một lần nữa chứng minh vị thế bất khả xâm phạm của mình. Tên bộ phim liên tục đứng đầu mọi bảng xếp hạng. Toàn ngành đều đang bàn luận về con số khổng lồ đó.

Trình Viễn nhìn số liệu trên màn hình, giọng thấp đi: "Đây mới là khoảng cách thật sự giữa chúng ta và họ."

Lục Trạch gật đầu. "Ừ."

"Chúng ta còn rất xa."

"Biết mình đang ở đâu, biết đối phương mạnh ở đâu.. Đó mới là khởi đầu tốt nhất."

Trình Viễn ngước nhìn anh. "Vậy bao giờ chúng ta công bố Biên Giới Cuối Cùng?"

"Chưa vội."

"Đợi bao lâu?"

"Đợi đến khi chúng ta thật sự sẵn sàng. Đợi đến khi không ai có thể dễ dàng nói rằng Tinh Vân chỉ là may mắn."

Trong lĩnh vực âm nhạc, Hứa Thanh Hà vẫn giữ vững vị trí. Ca khúc Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa đứng thứ bảy. Không leo lên cao hơn được nữa. Nhưng đã trụ vững hơn sáu tuần trong Top 10 - một sức bền khiến không ít người phải ngạc nhiên. Phan Minh Đức vẫn ngày ngày viết nhạc. Chưa có tác phẩm mới nào lọt vào Bảng xếp hạng. Lục Trạch không hề thúc ép.

Một buổi tối, Phan Minh Đức đến gặp Lục Trạch. Anh có chút ngập ngừng. "Lục tổng."

"Có chuyện gì cứ nói."

"Tôi muốn hỏi.. Nếu tôi thực sự muốn trở thành một nhạc sĩ đáng giá.. Tôi cần làm gì?"

Lục Trạch nhìn anh một lát rồi trả lời: "Viết."

"Chỉ viết thôi sao?"

"Viết đủ nhiều. Viết đến khi mỏi tay. Viết đến khi thất bại nhiều lần."

Đức ngẩn người. "Thất bại?"

Lục Trạch mỉm cười. "Một bài hát thành công không nói lên điều gì. Viết mười bài. Nếu trong mười bài có ba bài thực sự tốt.. Thì tiếp tục viết. Viết cho đến khi người khác không còn gọi anh là người mới nữa. Đến lúc đó, anh mới thực sự có vị trí."

Phan Minh Đức im lặng nghe, rồi gật đầu một cách nặng nề nhưng chắc chắn. "Tôi hiểu. Cảm ơn anh."

Đêm đó, Lục Trạch mở hệ thống ghi nhận thành tích nội bộ. Tên tuổi Tinh Vân và những người trong công ty vẫn đang tăng lên từng chút một. Không nhanh. Không ồn ào. Không có phần thưởng khổng lồ. Chỉ những con số nhỏ, khiêm tốn nhưng đều đặn. Anh đóng màn hình. Anh không bao giờ dựa vào những thứ đó. Bởi Lục Trạch hiểu rõ: Thứ Tinh Vân đang xây dựng không phải là một lần nổi tiếng nhất thời. Mà là một nền móng đủ vững chắc, để sau này.. Dù anh không trực tiếp ra tay.. Cả công ty vẫn có thể tự mình tiếp tục tiến lên.

Cùng lúc đó, tại một nơi khác. Lương Phong nhận được báo cáo về danh sách nghệ sĩ và thành tích của Tinh Vân. Ánh mắt ông dừng lại ở cái tên Hứa Thanh Hà. Hai ca khúc trong Top 10. Một bài do nhạc sĩ mới viết. Không có quảng bá lớn. Không có sức mạnh từ tập đoàn. Chỉ bằng chất lượng và sự kiên trì.

Lương Phong suy nghĩ vài giây rồi gọi trợ lý. "Liên hệ Tinh Vân."

"Chúng ta muốn hợp tác về việc gì ạ?"

"Tôi muốn viết một ca khúc. Dành cho Hứa Thanh Hà."

Trợ lý ngỡ ngàng. "Dành cho ca sĩ trẻ của Tinh Vân ạ?"

Lương Phong gật đầu. "Ừ."

Đây mới chỉ là một lời đề nghị. Chưa phải hợp đồng. Chưa phải tác phẩm. Nhưng nếu thành công.. Hứa Thanh Hà sẽ lần đầu tiên trong đời nhận được một ca khúc từ tay một Kim Bài thực sự. Và Tinh Vân.. Sẽ chính thức bước vào một cuộc chơi hoàn toàn khác.

Hết chương 298.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 299: Lời Đề Nghị



Sáng hôm sau, Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc với vẻ mặt khác thường. Cô đặt một tập tài liệu lên bàn.

"Lục tổng, Lương Phong gửi đề nghị hợp tác."

Lục Trạch ngẩng đầu. "Đề nghị gì?"

"Ông ấy muốn viết một ca khúc dành riêng cho Hứa Thanh Hà."

Căn phòng im lặng vài giây. Đây là lần đầu tiên một vị Kim Bài chủ động đề nghị hợp tác với nghệ sĩ của Tinh Vân. Lục Trạch hiểu rõ: Cơ hội càng lớn, càng phải bình tĩnh xem xét.

"Điều kiện kèm theo?"

Lâm Nhiên lắc đầu. "Không có điều kiện đặc biệt. Ông ấy chỉ nói nếu Hứa Thanh Hà đồng ý, ông sẽ gửi bản demo."

Lục Trạch dựa lưng vào ghế. "Vậy gọi Thanh Hà đến, hỏi ý cô ấy."

Hứa Thanh Hà bước vào, đọc xong tài liệu, ngẩn người. "Lương Phong? Ông ấy thật sự muốn viết cho em?"

"Đúng."

Cô im lặng, ánh mắt rạng rỡ rõ rệt. Nhưng vài giây sau lại ngước nhìn Lục Trạch. "Anh nghĩ sao?"

"Đây là cơ hội mà bất kỳ ai cũng mong có được."

"Nhưng anh có lo không?" Hứa Thanh Hà chậm rãi nói. "Lo em được nâng lên rồi rời Tinh Vân?"

Lục Trạch bật cười. "Nếu một ca khúc có thể khiến em rời bỏ tất cả những gì chúng ta cùng xây dựng, thì dù em có đi, cũng không phải là điều đáng tiếc."

Hứa Thanh Hà nhìn anh, ánh mắt kiên định. "Em không đi đâu cả."

"Vậy thì nhận."

Ba ngày sau, bản demo được gửi đến. Tên bài: Ánh Sáng Sau Cùng. Nhạc và lời: Lương Phong. Phối khí do đội ngũ của ông đảm nhận. Không có kỹ thuật rườm rà, không có đoạn cao trào cố tình tạo hiệu ứng. Nhưng từng nốt nhạc, từng câu chữ đều chìm đắm trong chiều sâu khó tả.

Hứa Thanh Hà nghe một lần. Không nói gì. Nghe lần thứ hai. Lần thứ ba. Sau đó tháo tai nghe, giọng run nhẹ: "Em muốn hát bài này."

Lục Trạch gật đầu. "Vậy chuẩn bị."

Nhưng ngay lúc đó, một yêu cầu được đưa ra. Lương Phong không muốn phát hành ngay. Ông yêu cầu ít nhất ba tháng để hoàn thiện. Không quảng bá trước. Không tung đoạn thử giọng. Không đưa thông tin ra bất kỳ đâu trước ngày phát hành chính thức. Lý do rất đơn giản: Ông muốn Hứa Thanh Hà học cách hát bằng chính cảm xúc thật, chứ không phải bằng kỹ thuật hay vẻ ngoài.

Hứa Thanh Hà bắt đầu luyện tập. Không luyện cao giọng, không luyện kỹ thuật. Mỗi câu hát, mỗi chữ phải thử đi thử lại nhiều lần. Lương Phong trực tiếp đến phòng thu, nghiêm khắc đến mức khiến ai cũng ngạc nhiên.

"Quá mạnh. Nén lại."

Cô hát lại.

"Quá đẹp. Bài này không cần nghe đẹp."

Hứa Thanh Hà ngẩn ra. "Vậy cần gì ạ?"

"Cần thật. Cần đau đớn. Cần tiếc nuối. Hát như chính em đang nói với chính mình, chứ không phải đang hát cho hàng triệu người nghe."

Hứa Thanh Hà im lặng. Cô hiểu. Cô điều chỉnh lại hơi thở, hát lại. Lần này, giọng cô không cao, không sáng, nhưng cả phòng thu đều im lặng.

Lục Trạch đứng bên ngoài tấm kính, không can thiệp. Đây là bài hát của Lương Phong. Và đây cũng là cơ hội quý giá nhất để Hứa Thanh Hà trưởng thành - học cách làm việc với một Kim Bài, học cách nhận ra sự khác biệt giữa "hát tốt" và "hát thật".

Trong khi đó, Phan Minh Đức cũng nhận được tin. Anh ngồi nghe xong, im lặng một lát rồi nói: "Chị Thanh Hà được hát bài của Lương Phong.. Thật tốt quá."

Lục Trạch nhìn anh. "Có áp lực không?"

"Có." Đức thành thật thừa nhận. "Nhưng áp lực thì viết tốt hơn thôi."

Lục Trạch mỉm cười. "Được."

Đức tiếp tục viết. Một bài. Hai bài. Ba bài. Nhưng không có tác phẩm nào đạt được chất lượng của Nếu Ngày Mai Trời Lại Mưa. Anh bắt đầu mất bình tĩnh. Một đêm, anh vò nát tờ giấy nhạc, đập tay lên bàn. "Không được! Tất cả đều không được!"

Anh ngồi trước cây đàn piano đến gần sáng. Đột nhiên, một giai điệu chậm rãi hiện ra trong đầu. Anh đánh thử. Không hoàn chỉnh. Nhưng lần này, có thứ gì đó khác hẳn. Không cố gắng khóc lóc. Không cố gắng làm người khác cảm động. Chỉ có một nỗi buồn lặng lẽ, chân thực đến đau lòng.

Lĩnh vực điện ảnh cũng đang tiến triển. Dự án Biên Giới Cuối Cùng chính thức bước vào giai đoạn tiền kỳ. Đoàn phim đi khảo sát địa điểm. Ngân sách được chia chi tiết từng hạng mục. Lần này, Lục Trạch không đứng ở vị trí trung tâm. Anh không trực tiếp viết toàn bộ kịch bản, không giám sát từng chi tiết nhỏ. Anh học cách đứng phía sau, tin tưởng vào những người mình đã chọn.

Đạo diễn Hàn Dương gọi điện. "Lục tổng, có vấn đề với cảnh cuối."

"Kịch bản có vấn đề?"

"Không. Vị trí quay. Địa điểm phù hợp nhất đòi hỏi chi phí khoảng mười hai triệu."

Lục Trạch im lặng. Một cảnh quay mười hai triệu - số tiền đó đủ để quay một bộ phim ngắn hoàn chỉnh trước đây. "Có phương án khác không?"

"Có. Chi phí bốn triệu. Nhưng hiệu ứng ánh sáng và không khí sẽ kém xa."

Lục Trạch suy nghĩ vài giây. "Chọn phương án bốn triệu."

Hàn Dương ngạc nhiên. "Đây là cảnh quan trọng nhất của bộ phim."

"Quan trọng không có nghĩa phải đốt tiền." Lục Trạch nói chắc chắn. "Chúng ta làm phim bằng đầu óc, không phải bằng cách đếm tiền. Anh dùng cách bốn triệu, làm cho nó trở nên tuyệt vời nhất có thể."

Hàn Dương im lặng vài giây. Sau đó trả lời một cách kính trọng. "Được. Tôi hiểu rồi."

Cuối tháng, bộ phim Thành Phố Thứ Hai tiếp tục thống trị phòng vé. Tổng doanh thu vượt sáu trăm tám mươi bảy triệu. Lương Chính một lần nữa chứng minh vị thế bất khả xâm phạm. Trong khi đó, Biên Giới Cuối Cùng thậm chí chưa công bố poster. Khoảng cách giữa hai bên vẫn rất lớn, rất xa.

Nhưng Tinh Vân không hề vội. Bởi họ đang xây từng viên gạch một cách vững chắc. Điện ảnh: Trình Viễn đã có tên tuổi, Hàn Dương đang chuẩn bị tác phẩm lớn. Âm nhạc: Hứa Thanh Hà bước vào hàng ca sĩ trẻ được kỳ vọng nhất. Sáng tác: Phan Minh Đức đang trong quá trình trưởng thành. Công ty: Tinh Vân đã đủ tư cách tham gia những dự án hàng trăm triệu.

Đêm đó, Lục Trạch nhận được một tin nhắn từ Lương Phong.

"Sau khi hoàn thành bài hát này, tôi muốn gặp cậu để nói về một người."

Lục Trạch trả lời: "Ai?"

Một lúc lâu sau có hồi âm.

"Một nhạc sĩ trẻ rất đặc biệt."

"Tôi nghĩ cậu nên gặp."

Lục Trạch nhìn màn hình. Một Kim Bài chủ động giới thiệu người cho Tinh Vân. Điều đó có nghĩa Lương Phong đã thực sự coi Tinh Vân là một đối tác xứng đáng, chứ không phải một công ty nhỏ chỉ biết may mắn.

Nhưng Lục Trạch chưa biết - người mà Lương Phong sắp giới thiệu sẽ trở thành đối thủ đầu tiên thực sự của Phan Minh Đức ngay tại chính Tinh Vân.

Hết chương 299.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back