Chương 280: Dự Án Nhỏ
Quyết định đầu tư cho Trình Viễn nhanh chóng được thông qua. Tên dự án được chính thức xác định: 《Ngày Chúng Ta Còn Trẻ》. Một bộ phim tâm lý đô thị. Không có ngôi sao lớn. Không phải phim thương mại quy mô lớn. Kinh phí sản xuất dự kiến: 32 triệu. So với con số hàng trăm triệu của Thành Phố Không Ngủ, gần như không đáng kể.
Lâm Nhiên nhìn bảng ngân sách, hơi ngạc nhiên. "Ba mươi hai triệu? Anh thật sự muốn đầu tư?"
"Ừ."
"Chúng ta vừa có một bộ phim thành công lớn, sao không làm dự án tương xứng hơn?"
"Chính vì vừa thành công, càng phải cẩn thận." Lục Trạch chỉ vào con số trên giấy. "Không phải bộ phim nào cũng cần vài trăm triệu. Điều quan trọng nhất là tìm được người phù hợp với câu chuyện."
Trình Viễn được giao toàn quyền chuẩn bị đoàn phim. Nhưng ngay ngày đầu tiên, anh đã gặp trở ngại. Diễn viên nữ chính mà anh mong muốn nhất đã từ chối. Lý do rất đơn giản: Chưa nghe tên dự án, chưa biết đạo diễn.
Trình Viễn gọi điện cho Lục Trạch. "Diễn viên chính từ chối rồi."
"Vậy tìm người khác."
"Nhưng người đó phù hợp nhất với nhân vật."
"Phù hợp nhất không có nghĩa là duy nhất." Lục Trạch nói giọng bình thản. "Đừng vì một người từ chối mà thay đổi cả bộ phim. Câu chuyện vẫn thuộc về anh."
Trình Viễn im lặng một lát. "Tôi hiểu rồi."
Hai ngày sau. Một nữ diễn viên trẻ đến thử vai. Tên: Giang Nhược Lam. Hai mươi ba tuổi. Từng đóng vài vai nhỏ trong phim truyền hình. Không nổi tiếng. Thậm chí số người theo dõi trên mạng chưa đến một nghìn. Nhưng khi cô đứng trước máy quay, nói những lời trong kịch bản.. Trình Viễn lập tức biết: Đây chính là nhân vật anh đang tìm.
Lục Trạch xem đoạn thử vai. Không hoàn hảo. Còn vài chỗ chưa trôi chảy. Nhưng có một thứ rất quý: Sự chân thật trong ánh mắt. Anh gật đầu. "Dùng cô ấy."
Thông tin công bố diễn viên chính và ngân sách dự án nhanh chóng lan ra. Phản ứng ban đầu không hề tích cực.
"Diễn viên này ai vậy?"
"Chưa từng nghe tên."
"Tinh Vân vừa làm phim 600 triệu, quay lại làm phim nhỏ thế này?"
"Chắc hết vốn rồi chăng?"
Một số người thậm chí nhận định Tinh Vân đang đi xuống. Lục Trạch hoàn toàn không để ý. Anh hiểu rõ: Không thể sau một thành công lập tức chỉ làm dự án lớn. Nếu cứ đẩy ngân sách liên tục, rủi ro sẽ tăng theo cấp số nhân.
Trong lúc đó, Thành Phố Không Ngủ vẫn tiếp tục công chiếu. Tổng doanh thu: 587 triệu. Chỉ còn 13 triệu để chạm mốc 600. Nhưng lượng khán giả đã bắt đầu giảm dần.
Lâm Nhiên hỏi: "Chúng ta có nên đẩy quảng bá thêm vài ngày để vượt mốc 600 triệu không?"
Lục Trạch suy nghĩ rồi lắc đầu. "Không."
"Nhưng con số 600 sẽ đẹp hơn nhiều trong báo cáo."
"Đừng vì một con số tròn trịa mà đốt tiền vô ích."
Ngày sau: 8, 7 triệu.
Ngày tiếp theo: 5, 4 triệu.
Ngày thứ ba: 2, 9 triệu.
Cuối cùng, tổng doanh thu phòng vé dừng lại ở: 604, 8 triệu. Mốc 600 triệu tự nhiên được vượt qua, không cần một đồng quảng bá thêm.
Tối hôm đó, Tinh Vân tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Không có phóng viên. Không có bài đăng. Chỉ có những người đã tham gia bộ phim. Phùng Duy nâng ly. Tần Mộc Tuyết cười rạng rỡ. Chu Thành vỗ vai nhau.
Lục Trạch nhìn mọi người. "Bộ phim này đã kết thúc. Nhưng Tinh Vân thì chưa." Anh nâng ly. "Ngày mai, mọi người tiếp tục làm việc."
Cả phòng cùng bật cười.
Cùng đêm, bảng xếp hạng ca sĩ tuần được cập nhật. Hứa Thanh Hà đứng hạng 47. Chỉ vài tháng trước, cô còn ở ngoài Top 70. Không phải ngôi sao lớn. Không phải hạng A. Nhưng tốc độ tiến bộ của cô rất rõ ràng, đều đặn, không ngừng nghỉ.
Hứa Thanh Hà nhìn con số trên màn hình. Cô biết phía trước vẫn còn rất nhiều cái tên. Và những người đứng ở vị trí cao nhất.. Vẫn là những tên tuổi mà hiện tại cô chưa có đủ tư cách cạnh tranh.
Tại một công ty giải trí khác. Một ca sĩ trẻ đang xem bảng xếp hạng. Bỗng cô dừng lại ở cái tên mới xuất hiện.
"Hứa Thanh Hà? Cô ấy là ai?"
Người quản lý trả lời: "Ca sĩ của Tinh Vân. Công ty mới nổi."
Ca sĩ trẻ nhìn lại con số hạng 47, sau đó mỉm cười một cách khó đoán. "Hạng 47.. Có vẻ sắp có thêm một đối thủ đáng chú ý."
Cùng lúc đó, Lục Trạch nhận được một email. Không phải lời mời hợp tác. Không phải đề xuất đầu tư. Chỉ là một bản danh sách. Trong đó liệt kê những người trong giới đang bắt đầu chú ý đến Tinh Vân. Đạo diễn. Nhà sản xuất. Ca sĩ. Và ở cuối danh sách, có một cái tên được đánh dấu đỏ.
Một Kim Bài nhạc sĩ.
Lục Trạch nhìn cái tên đó vài giây. Không gọi điện. Không hỏi ai. Anh chỉ đóng máy tính. Bởi anh hiểu rõ: Người đó sớm muộn cũng sẽ xuất hiện trước mặt Tinh Vân. Nhưng chưa phải bây giờ.
Hết chương 280.
Lâm Nhiên nhìn bảng ngân sách, hơi ngạc nhiên. "Ba mươi hai triệu? Anh thật sự muốn đầu tư?"
"Ừ."
"Chúng ta vừa có một bộ phim thành công lớn, sao không làm dự án tương xứng hơn?"
"Chính vì vừa thành công, càng phải cẩn thận." Lục Trạch chỉ vào con số trên giấy. "Không phải bộ phim nào cũng cần vài trăm triệu. Điều quan trọng nhất là tìm được người phù hợp với câu chuyện."
Trình Viễn được giao toàn quyền chuẩn bị đoàn phim. Nhưng ngay ngày đầu tiên, anh đã gặp trở ngại. Diễn viên nữ chính mà anh mong muốn nhất đã từ chối. Lý do rất đơn giản: Chưa nghe tên dự án, chưa biết đạo diễn.
Trình Viễn gọi điện cho Lục Trạch. "Diễn viên chính từ chối rồi."
"Vậy tìm người khác."
"Nhưng người đó phù hợp nhất với nhân vật."
"Phù hợp nhất không có nghĩa là duy nhất." Lục Trạch nói giọng bình thản. "Đừng vì một người từ chối mà thay đổi cả bộ phim. Câu chuyện vẫn thuộc về anh."
Trình Viễn im lặng một lát. "Tôi hiểu rồi."
Hai ngày sau. Một nữ diễn viên trẻ đến thử vai. Tên: Giang Nhược Lam. Hai mươi ba tuổi. Từng đóng vài vai nhỏ trong phim truyền hình. Không nổi tiếng. Thậm chí số người theo dõi trên mạng chưa đến một nghìn. Nhưng khi cô đứng trước máy quay, nói những lời trong kịch bản.. Trình Viễn lập tức biết: Đây chính là nhân vật anh đang tìm.
Lục Trạch xem đoạn thử vai. Không hoàn hảo. Còn vài chỗ chưa trôi chảy. Nhưng có một thứ rất quý: Sự chân thật trong ánh mắt. Anh gật đầu. "Dùng cô ấy."
Thông tin công bố diễn viên chính và ngân sách dự án nhanh chóng lan ra. Phản ứng ban đầu không hề tích cực.
"Diễn viên này ai vậy?"
"Chưa từng nghe tên."
"Tinh Vân vừa làm phim 600 triệu, quay lại làm phim nhỏ thế này?"
"Chắc hết vốn rồi chăng?"
Một số người thậm chí nhận định Tinh Vân đang đi xuống. Lục Trạch hoàn toàn không để ý. Anh hiểu rõ: Không thể sau một thành công lập tức chỉ làm dự án lớn. Nếu cứ đẩy ngân sách liên tục, rủi ro sẽ tăng theo cấp số nhân.
Trong lúc đó, Thành Phố Không Ngủ vẫn tiếp tục công chiếu. Tổng doanh thu: 587 triệu. Chỉ còn 13 triệu để chạm mốc 600. Nhưng lượng khán giả đã bắt đầu giảm dần.
Lâm Nhiên hỏi: "Chúng ta có nên đẩy quảng bá thêm vài ngày để vượt mốc 600 triệu không?"
Lục Trạch suy nghĩ rồi lắc đầu. "Không."
"Nhưng con số 600 sẽ đẹp hơn nhiều trong báo cáo."
"Đừng vì một con số tròn trịa mà đốt tiền vô ích."
Ngày sau: 8, 7 triệu.
Ngày tiếp theo: 5, 4 triệu.
Ngày thứ ba: 2, 9 triệu.
Cuối cùng, tổng doanh thu phòng vé dừng lại ở: 604, 8 triệu. Mốc 600 triệu tự nhiên được vượt qua, không cần một đồng quảng bá thêm.
Tối hôm đó, Tinh Vân tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Không có phóng viên. Không có bài đăng. Chỉ có những người đã tham gia bộ phim. Phùng Duy nâng ly. Tần Mộc Tuyết cười rạng rỡ. Chu Thành vỗ vai nhau.
Lục Trạch nhìn mọi người. "Bộ phim này đã kết thúc. Nhưng Tinh Vân thì chưa." Anh nâng ly. "Ngày mai, mọi người tiếp tục làm việc."
Cả phòng cùng bật cười.
Cùng đêm, bảng xếp hạng ca sĩ tuần được cập nhật. Hứa Thanh Hà đứng hạng 47. Chỉ vài tháng trước, cô còn ở ngoài Top 70. Không phải ngôi sao lớn. Không phải hạng A. Nhưng tốc độ tiến bộ của cô rất rõ ràng, đều đặn, không ngừng nghỉ.
Hứa Thanh Hà nhìn con số trên màn hình. Cô biết phía trước vẫn còn rất nhiều cái tên. Và những người đứng ở vị trí cao nhất.. Vẫn là những tên tuổi mà hiện tại cô chưa có đủ tư cách cạnh tranh.
Tại một công ty giải trí khác. Một ca sĩ trẻ đang xem bảng xếp hạng. Bỗng cô dừng lại ở cái tên mới xuất hiện.
"Hứa Thanh Hà? Cô ấy là ai?"
Người quản lý trả lời: "Ca sĩ của Tinh Vân. Công ty mới nổi."
Ca sĩ trẻ nhìn lại con số hạng 47, sau đó mỉm cười một cách khó đoán. "Hạng 47.. Có vẻ sắp có thêm một đối thủ đáng chú ý."
Cùng lúc đó, Lục Trạch nhận được một email. Không phải lời mời hợp tác. Không phải đề xuất đầu tư. Chỉ là một bản danh sách. Trong đó liệt kê những người trong giới đang bắt đầu chú ý đến Tinh Vân. Đạo diễn. Nhà sản xuất. Ca sĩ. Và ở cuối danh sách, có một cái tên được đánh dấu đỏ.
Một Kim Bài nhạc sĩ.
Lục Trạch nhìn cái tên đó vài giây. Không gọi điện. Không hỏi ai. Anh chỉ đóng máy tính. Bởi anh hiểu rõ: Người đó sớm muộn cũng sẽ xuất hiện trước mặt Tinh Vân. Nhưng chưa phải bây giờ.
Hết chương 280.
