Chương 260: Bước Tiếp Theo
Bộ phim tiếp tục được công chiếu. Sau tuần đầu tiên, tổng doanh thu đã vượt một trăm năm mươi triệu. Không phải tác phẩm gây chấn động. Nhưng đối với Tinh Vân, đây là một thành tựu đáng ghi nhận. Quan trọng hơn cả những con số trên giấy, là sự thay đổi trong nhận thức của thị trường. Ngày càng nhiều khán giả bắt đầu nhớ đến cái tên Tinh Vân.
Lục Trạch ngồi trong phòng họp. Trước mặt là báo cáo tổng kết chi tiết. Doanh thu phòng vé: Vượt một trăm năm mươi triệu. Chi phí sản xuất: Hoàn toàn nằm trong dự toán ban đầu. Chi phí quảng bá: Được kiểm soát chặt chẽ. Lợi nhuận: Khả quan. Đánh giá từ khán giả: Phần lớn tích cực. Đạo diễn Dương Khải tiếp tục nhận được sự chú ý từ giới chuyên môn. Diễn viên Tần Mộc Tuyết: Mức độ nhận diện tăng rõ rệt sau khi bộ phim công chiếu.
Lâm Nhiên đặt thêm một tập hồ sơ dày lên bàn. Đây là phản hồi từ các đơn vị phát hành. Có ba bên chủ động đề nghị hợp tác với chúng ta cho dự án điện ảnh tiếp theo.
Lục Trạch ngẩng đầu. Ba bên?
Ừ.
Có công ty lớn trong số đó không?
Có.
Hắn từ từ mở từng hồ sơ. Không vội đưa ra câu trả lời.
Sau thành công của bộ phim này, vị thế của Tinh Vân đã thực sự thay đổi. Trước đây, mỗi khi Tinh Vân muốn tìm đối tác, đều phải chứng minh năng lực và thuyết phục từng bước. Còn bây giờ, chính những đơn vị khác bắt đầu chủ động tìm đến. Đó mới là sự thay đổi thực sự mà không ai có thể phủ nhận.
Lâm Nhiên hỏi. Chúng ta có nên tăng ngân sách cho bộ phim tiếp theo không?
Nên tăng.
Cô hơi ngạc nhiên. Tăng khoảng bao nhiêu?
Tăng nhưng không đột biến.
Vậy chúng ta tăng để làm gì ạ?
Để nâng cao chất lượng tác phẩm. Lục Trạch chỉ vào bản kế hoạch trên giấy. Không phải để chiêu mộ diễn viên nổi tiếng với giá cao. Ưu tiên đầu tư vào kịch bản, công đoạn hậu kỳ và nâng cao năng lực đội ngũ.
Lâm Nhiên gật đầu. Cô hiểu rõ, đó vẫn luôn là nguyên tắc mà Lục Trạch theo đuổi. Không bao giờ dùng tiền để mua danh tiếng.
Dương Khải được mời vào phòng họp. Lục Trạch hỏi. Anh đã có ý tưởng nào cho bộ phim tiếp theo chưa?
Rồi.
Thể loại nào ạ?
Không giống bộ phim vừa công chiếu.
Tại sao không tiếp tục thể loại đã thành công?
Không thể mãi đi theo một lối mòn. Dương Khải đưa tập tài liệu trong tay ra. Câu chuyện lần này nghiêng về tâm lý và điều tra. Không phải tác phẩm quy mô lớn. Nhưng yêu cầu về kịch bản và diễn xuất rất cao.
Lục Trạch đọc nhanh vài trang bản thảo. Ý tưởng có thể phát triển.
Dương Khải hỏi. Vậy mức đầu tư?
Trước hết hãy hoàn thiện kịch bản. Sau đó mới tính đến những chuyện khác.
Không ai vội vàng đưa ra quyết định. Một bộ phim thành công không có nghĩa là bộ phim tiếp theo phải lập tức được khởi động. Tinh Vân cần tránh sai lầm mà nhiều công ty thường mắc phải: Chạy theo thành công của chính mình, lặp lại mãi một công thức cho đến khi nhàm chán.
Trong lĩnh vực âm nhạc, Hứa Thanh Hà chuẩn bị phát hành ca khúc mới. Lần này, ngày phát hành được lựa chọn rất cẩn thận. Không đụng độ trực tiếp với tác phẩm mới của nhạc sĩ Kim Bài. Không đặt mục tiêu tranh chấp vị trí đầu bảng. Mục tiêu trước mắt rất đơn giản: Giữ được vị trí trên bảng xếp hạng và để tác phẩm tự khẳng định giá trị.
Lục Trạch nghe bản thu âm hoàn chỉnh. Anh gật đầu. Có thể phát hành.
Hứa Thanh Hà hỏi. Anh nghĩ bài này sẽ đứng ở vị trí thứ mấy ạ?
Tôi không biết.
Anh không đoán trước được sao?
Dù đoán cũng không thay đổi được kết quả thực tế.
Hứa Thanh Hà bật cười. Vậy thì em cứ hát thật tốt là được rồi.
Ừ.
Cùng lúc đó, một tin tức quan trọng xuất hiện trong giới âm nhạc. Một nhạc sĩ Kim Bài khác vừa ký hợp đồng sáng tác nhạc phim cho một bộ điện ảnh lớn. Đây không phải vị Kim Bài vừa đứng đầu bảng xếp hạng. Đây là một nhạc sĩ khác, chuyên về nhạc phim, với phong cách hoàn toàn riêng biệt. Mọi đạo diễn lớn đều mong muốn được hợp tác với ông.
Lục Trạch đọc tin tức trên màn hình. Hắn dừng lại vài giây. Không có ý định đối đầu. Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn bắt đầu chú ý và tìm hiểu kỹ hơn về vị nhạc sĩ này. Không phải vì sợ hãi. Mà vì muốn thực sự hiểu đối phương.
Lục Trạch mở những tác phẩm nhạc phim nổi tiếng của vị Kim Bài đó. Nghe từng bản. Phân tích cách ông sử dụng giai điệu. Cách xây dựng cao trào. Cách hòa hợp âm nhạc với nhịp điệu và cảm xúc hình ảnh. Hắn không sao chép. Hắn chỉ học hỏi những điều quý giá mà người đi trước đã tích lũy.
Lâm Nhiên đi ngang qua phòng, thấy anh đang nghe nhạc. Anh đang nghe tác phẩm của ai vậy?
Một nhạc sĩ Kim Bài.
Cô hơi ngạc nhiên. Anh định cạnh tranh với ông ấy sao?
Chưa phải lúc đó.
Vậy anh nghe để làm gì?
Để biết đối phương mạnh ở điểm nào. Lục Trạch tắt bản nhạc. Sau này, khi chúng ta thực sự đứng trên cùng một sân khấu, ít nhất chúng ta cũng biết mình đang đối đầu với ai.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Không phải thách thức. Không phải tuyên chiến. Chỉ là quan sát, học hỏi và chuẩn bị.
Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh tạm thời tụt xuống vị trí thứ chín. Tác giả mới giữ vững vị trí thứ bảy. Nhưng ngay sau đó, Vô Danh đăng một chương mới với nội dung hấp dẫn. Số lượt đọc tăng vọt trong ngày. Đến cuối ngày, Vô Danh quay trở lại vị trí thứ tám. Chưa vượt lên đối phương. Nhưng đã giữ vững được vị trí mà không bị bỏ lại quá xa. Cuộc cạnh tranh vẫn đang tiếp diễn.
Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch nhìn bốn bản kế hoạch trải ra trên bàn. Điện ảnh. Âm nhạc. Văn học. Đào tạo nghệ sĩ. Tất cả đều đang tiến về phía trước một cách vững chãi. Nhưng chưa có lĩnh vực nào thực sự chạm đến đỉnh cao. Và đó chính xác là điều anh mong muốn. Chưa đến lúc phải bùng nổ.
Bởi Lục Trạch hiểu rõ một điều. Nếu bây giờ đã đứng trên đỉnh, thì câu chuyện phía sau sẽ chẳng còn gì để kể. Anh muốn Tinh Vân và Tinh Dạ đi lên từng bước một. Từng đối thủ xuất hiện. Từng lần thử thách. Từng lần trưởng thành. Cho đến một ngày nào đó, Tinh Dạ thực sự có thể đứng trước những nhạc sĩ Kim Bài hàng đầu. Không còn với tư cách một người mới nổi. Mà với tư cách một đối thủ xứng tầm, ngang hàng.
Hết chương 260.
Lục Trạch ngồi trong phòng họp. Trước mặt là báo cáo tổng kết chi tiết. Doanh thu phòng vé: Vượt một trăm năm mươi triệu. Chi phí sản xuất: Hoàn toàn nằm trong dự toán ban đầu. Chi phí quảng bá: Được kiểm soát chặt chẽ. Lợi nhuận: Khả quan. Đánh giá từ khán giả: Phần lớn tích cực. Đạo diễn Dương Khải tiếp tục nhận được sự chú ý từ giới chuyên môn. Diễn viên Tần Mộc Tuyết: Mức độ nhận diện tăng rõ rệt sau khi bộ phim công chiếu.
Lâm Nhiên đặt thêm một tập hồ sơ dày lên bàn. Đây là phản hồi từ các đơn vị phát hành. Có ba bên chủ động đề nghị hợp tác với chúng ta cho dự án điện ảnh tiếp theo.
Lục Trạch ngẩng đầu. Ba bên?
Ừ.
Có công ty lớn trong số đó không?
Có.
Hắn từ từ mở từng hồ sơ. Không vội đưa ra câu trả lời.
Sau thành công của bộ phim này, vị thế của Tinh Vân đã thực sự thay đổi. Trước đây, mỗi khi Tinh Vân muốn tìm đối tác, đều phải chứng minh năng lực và thuyết phục từng bước. Còn bây giờ, chính những đơn vị khác bắt đầu chủ động tìm đến. Đó mới là sự thay đổi thực sự mà không ai có thể phủ nhận.
Lâm Nhiên hỏi. Chúng ta có nên tăng ngân sách cho bộ phim tiếp theo không?
Nên tăng.
Cô hơi ngạc nhiên. Tăng khoảng bao nhiêu?
Tăng nhưng không đột biến.
Vậy chúng ta tăng để làm gì ạ?
Để nâng cao chất lượng tác phẩm. Lục Trạch chỉ vào bản kế hoạch trên giấy. Không phải để chiêu mộ diễn viên nổi tiếng với giá cao. Ưu tiên đầu tư vào kịch bản, công đoạn hậu kỳ và nâng cao năng lực đội ngũ.
Lâm Nhiên gật đầu. Cô hiểu rõ, đó vẫn luôn là nguyên tắc mà Lục Trạch theo đuổi. Không bao giờ dùng tiền để mua danh tiếng.
Dương Khải được mời vào phòng họp. Lục Trạch hỏi. Anh đã có ý tưởng nào cho bộ phim tiếp theo chưa?
Rồi.
Thể loại nào ạ?
Không giống bộ phim vừa công chiếu.
Tại sao không tiếp tục thể loại đã thành công?
Không thể mãi đi theo một lối mòn. Dương Khải đưa tập tài liệu trong tay ra. Câu chuyện lần này nghiêng về tâm lý và điều tra. Không phải tác phẩm quy mô lớn. Nhưng yêu cầu về kịch bản và diễn xuất rất cao.
Lục Trạch đọc nhanh vài trang bản thảo. Ý tưởng có thể phát triển.
Dương Khải hỏi. Vậy mức đầu tư?
Trước hết hãy hoàn thiện kịch bản. Sau đó mới tính đến những chuyện khác.
Không ai vội vàng đưa ra quyết định. Một bộ phim thành công không có nghĩa là bộ phim tiếp theo phải lập tức được khởi động. Tinh Vân cần tránh sai lầm mà nhiều công ty thường mắc phải: Chạy theo thành công của chính mình, lặp lại mãi một công thức cho đến khi nhàm chán.
Trong lĩnh vực âm nhạc, Hứa Thanh Hà chuẩn bị phát hành ca khúc mới. Lần này, ngày phát hành được lựa chọn rất cẩn thận. Không đụng độ trực tiếp với tác phẩm mới của nhạc sĩ Kim Bài. Không đặt mục tiêu tranh chấp vị trí đầu bảng. Mục tiêu trước mắt rất đơn giản: Giữ được vị trí trên bảng xếp hạng và để tác phẩm tự khẳng định giá trị.
Lục Trạch nghe bản thu âm hoàn chỉnh. Anh gật đầu. Có thể phát hành.
Hứa Thanh Hà hỏi. Anh nghĩ bài này sẽ đứng ở vị trí thứ mấy ạ?
Tôi không biết.
Anh không đoán trước được sao?
Dù đoán cũng không thay đổi được kết quả thực tế.
Hứa Thanh Hà bật cười. Vậy thì em cứ hát thật tốt là được rồi.
Ừ.
Cùng lúc đó, một tin tức quan trọng xuất hiện trong giới âm nhạc. Một nhạc sĩ Kim Bài khác vừa ký hợp đồng sáng tác nhạc phim cho một bộ điện ảnh lớn. Đây không phải vị Kim Bài vừa đứng đầu bảng xếp hạng. Đây là một nhạc sĩ khác, chuyên về nhạc phim, với phong cách hoàn toàn riêng biệt. Mọi đạo diễn lớn đều mong muốn được hợp tác với ông.
Lục Trạch đọc tin tức trên màn hình. Hắn dừng lại vài giây. Không có ý định đối đầu. Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn bắt đầu chú ý và tìm hiểu kỹ hơn về vị nhạc sĩ này. Không phải vì sợ hãi. Mà vì muốn thực sự hiểu đối phương.
Lục Trạch mở những tác phẩm nhạc phim nổi tiếng của vị Kim Bài đó. Nghe từng bản. Phân tích cách ông sử dụng giai điệu. Cách xây dựng cao trào. Cách hòa hợp âm nhạc với nhịp điệu và cảm xúc hình ảnh. Hắn không sao chép. Hắn chỉ học hỏi những điều quý giá mà người đi trước đã tích lũy.
Lâm Nhiên đi ngang qua phòng, thấy anh đang nghe nhạc. Anh đang nghe tác phẩm của ai vậy?
Một nhạc sĩ Kim Bài.
Cô hơi ngạc nhiên. Anh định cạnh tranh với ông ấy sao?
Chưa phải lúc đó.
Vậy anh nghe để làm gì?
Để biết đối phương mạnh ở điểm nào. Lục Trạch tắt bản nhạc. Sau này, khi chúng ta thực sự đứng trên cùng một sân khấu, ít nhất chúng ta cũng biết mình đang đối đầu với ai.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Không phải thách thức. Không phải tuyên chiến. Chỉ là quan sát, học hỏi và chuẩn bị.
Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh tạm thời tụt xuống vị trí thứ chín. Tác giả mới giữ vững vị trí thứ bảy. Nhưng ngay sau đó, Vô Danh đăng một chương mới với nội dung hấp dẫn. Số lượt đọc tăng vọt trong ngày. Đến cuối ngày, Vô Danh quay trở lại vị trí thứ tám. Chưa vượt lên đối phương. Nhưng đã giữ vững được vị trí mà không bị bỏ lại quá xa. Cuộc cạnh tranh vẫn đang tiếp diễn.
Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch nhìn bốn bản kế hoạch trải ra trên bàn. Điện ảnh. Âm nhạc. Văn học. Đào tạo nghệ sĩ. Tất cả đều đang tiến về phía trước một cách vững chãi. Nhưng chưa có lĩnh vực nào thực sự chạm đến đỉnh cao. Và đó chính xác là điều anh mong muốn. Chưa đến lúc phải bùng nổ.
Bởi Lục Trạch hiểu rõ một điều. Nếu bây giờ đã đứng trên đỉnh, thì câu chuyện phía sau sẽ chẳng còn gì để kể. Anh muốn Tinh Vân và Tinh Dạ đi lên từng bước một. Từng đối thủ xuất hiện. Từng lần thử thách. Từng lần trưởng thành. Cho đến một ngày nào đó, Tinh Dạ thực sự có thể đứng trước những nhạc sĩ Kim Bài hàng đầu. Không còn với tư cách một người mới nổi. Mà với tư cách một đối thủ xứng tầm, ngang hàng.
Hết chương 260.
