- Xu
- 27,240
885
8
Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa
Sáng tác: Nguyễn Văn Tý
Trình bày: Trường Kha
Nếu có một ca khúc nào mà chỉ cần nghe nốt nhạc đầu tiên thôi đã thấy cả một trời kỷ niệm và tình mẫu tử thiêng liêng ùa về, thì đó chính là "Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa" qua giọng hát của Trọng Tấn.
Nói về bản phối này, Trọng Tấn thực sự đã thổi một luồng sinh khí vừa hào hùng, vừa mềm mại vào những ca từ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý. Giọng anh cao, sáng nhưng không hề khô khan. Ngược lại, cách anh luyến láy ở những câu như "Tấm áo ấy bấy nhiêu tình.. Mẹ vá dưới ngọn đèn khuya" nghe nó ngọt và thấm kinh khủng.
Cảm nhận rõ nhất khi nghe bài này chính là sự xúc động trước hình ảnh người mẹ Việt Nam. Bạn cứ thử tưởng tượng xem: Giữa đêm khuya tĩnh mịch, dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi bàn tay gầy gụi của mẹ tỉ mẩn từng mũi kim đường chỉ để vá lại tấm áo sờn vai cho anh chiến sĩ. Mỗi mũi kim không chỉ là để lành lặn manh áo, mà đó là cả tình thương, là lời gửi gắm, là sức mạnh tiếp thêm cho người lính ngoài mặt trận.
Cái hay của Trọng Tấn là anh đã hát bài này bằng cái tâm thế của một người con đang "kể chuyện". Không cần quá nhiều kỹ thuật cầu kỳ, sự chân thành trong giọng hát chính là thứ "vũ khí" mạnh nhất chạm đến trái tim người nghe. Đoạn cao trào vang lên như một lời khẳng định: Chính những hậu phương vững chắc như mẹ đã làm nên những chiến thắng vĩ đại của dân tộc.
Nghe bài này xong, tự nhiên thấy sống mũi mình hơi cay. Nó không chỉ là bài hát về chiến tranh, mà là bài ca về sự hy sinh thầm lặng. Nó nhắc nhở chúng ta về nguồn cội, về ơn nghĩa sinh thành và về những giá trị giản đơn nhưng bền vững của tình người.
Lời bài hát:
Tấm áo ấy bấy lâu nay con thường vẫn mặc
Để nhớ ngày chúng con về Hà Bắc
Quần nhau với giặc, áo con rách thêm
Nên các mẹ già lại phải thức thâu đêm vá áo.
Tấm áo ấy bấy lâu nay con quý hơn cơm gạo
Người mẹ nghèo trong áo rách, áo rách nên thương
Các con ra đi đã mấy chiến trường
Mang theo cả tình thương của mẹ.
Lạ kỳ thay con đi như thế
Bỗng khi nào chợt nhớ hậu phương
Thì đường đang xa mà đôi chân thêm khoẻ
Trái tim này rực cháy yêu thương.
Mọi gian nan mẹ con ta san xẻ
Những chân trời rạng rỡ ánh dương.
Sáng tác: Nguyễn Văn Tý
Trình bày: Trường Kha
Nếu có một ca khúc nào mà chỉ cần nghe nốt nhạc đầu tiên thôi đã thấy cả một trời kỷ niệm và tình mẫu tử thiêng liêng ùa về, thì đó chính là "Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa" qua giọng hát của Trọng Tấn.
Nói về bản phối này, Trọng Tấn thực sự đã thổi một luồng sinh khí vừa hào hùng, vừa mềm mại vào những ca từ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý. Giọng anh cao, sáng nhưng không hề khô khan. Ngược lại, cách anh luyến láy ở những câu như "Tấm áo ấy bấy nhiêu tình.. Mẹ vá dưới ngọn đèn khuya" nghe nó ngọt và thấm kinh khủng.
Cảm nhận rõ nhất khi nghe bài này chính là sự xúc động trước hình ảnh người mẹ Việt Nam. Bạn cứ thử tưởng tượng xem: Giữa đêm khuya tĩnh mịch, dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi bàn tay gầy gụi của mẹ tỉ mẩn từng mũi kim đường chỉ để vá lại tấm áo sờn vai cho anh chiến sĩ. Mỗi mũi kim không chỉ là để lành lặn manh áo, mà đó là cả tình thương, là lời gửi gắm, là sức mạnh tiếp thêm cho người lính ngoài mặt trận.
Cái hay của Trọng Tấn là anh đã hát bài này bằng cái tâm thế của một người con đang "kể chuyện". Không cần quá nhiều kỹ thuật cầu kỳ, sự chân thành trong giọng hát chính là thứ "vũ khí" mạnh nhất chạm đến trái tim người nghe. Đoạn cao trào vang lên như một lời khẳng định: Chính những hậu phương vững chắc như mẹ đã làm nên những chiến thắng vĩ đại của dân tộc.
Nghe bài này xong, tự nhiên thấy sống mũi mình hơi cay. Nó không chỉ là bài hát về chiến tranh, mà là bài ca về sự hy sinh thầm lặng. Nó nhắc nhở chúng ta về nguồn cội, về ơn nghĩa sinh thành và về những giá trị giản đơn nhưng bền vững của tình người.
Lời bài hát:
Tấm áo ấy bấy lâu nay con thường vẫn mặc
Để nhớ ngày chúng con về Hà Bắc
Quần nhau với giặc, áo con rách thêm
Nên các mẹ già lại phải thức thâu đêm vá áo.
Tấm áo ấy bấy lâu nay con quý hơn cơm gạo
Người mẹ nghèo trong áo rách, áo rách nên thương
Các con ra đi đã mấy chiến trường
Mang theo cả tình thương của mẹ.
Lạ kỳ thay con đi như thế
Bỗng khi nào chợt nhớ hậu phương
Thì đường đang xa mà đôi chân thêm khoẻ
Trái tim này rực cháy yêu thương.
Mọi gian nan mẹ con ta san xẻ
Những chân trời rạng rỡ ánh dương.
Chỉnh sửa cuối:
