Vụ thảm sát kinh hoàng tại sào huyệt của Thiên làm rúng động cả giới giang hồ lẫn lực lượng cảnh sát. Hiện trường nồng nặc mùi máu và những đường kiếm dứt khoát, sắc lẹm buộc Đội trinh sát hình sự phải vào cuộc. Và người được chọn không ai khác chính là anh Phương – gã trinh sát kỳ cựu mang biệt danh "Kẻ khát máu", người vừa mới trở lại sau chuỗi ngày nghỉ ngơi và giải quyết án mạng ở Ninh Phước.
Bước vào hiện trường, ngay cả những trinh sát dạn dày kinh nghiệm như anh Phương cũng phải rùng mình. Toàn bộ băng đảng bị triệt hạ chỉ trong một đêm. Không có dấu vết của súng đạn, không phải một cuộc thanh trừng giữa các thế lực thế giới ngầm.
Kẻ sát nhân là ai? Một con quái vật máu lạnh mới nổi, hay một "lưỡi dao công lý" điên cuồng lộ diện từ bóng tối?
Trong gian phòng chật chội và nồng nặc mùi ẩm mốc, thứ ánh sáng tù mù từ chiếc bóng đèn sợi đốt chỉ đủ soi rõ những gương mặt bặm trợn đang say sưa bên sới bạc. Khói thuốc quyện đặc thành một làn sương xám xịt, lờ lững trôi như bầu không khí u ám của một tầng địa ngục thu nhỏ.
Ngồi ở vị trí trung tâm là Thiên. Hắn ở trần, phơi bày những vết sẹo ngang dọc trên tấm lưng dày, miệng nhâm nhi điếu thuốc cháy dở. Thiên là một đại ca băng đảng khét tiếng, cái tên mà giới giang hồ chỉ cần nghe qua đã đủ rùng mình nể sợ. Cuộc sống của hắn là một chuỗi dài những tháng ngày xa hoa xây dựng trên xương máu của kẻ khác: Bảo kê, cướp bóc, và tàn nhẫn hơn cả là bắt cóc phụ nữ. Từng vào tù ra tội và được phóng thích vào năm 2015, nhưng lòng lang dạ thú chẳng thể đổi thay. Đến tận bây giờ, hắn vẫn ung dung "ngựa quen đường cũ", sống ngoài vòng pháp luật như thể lưới trời chưa từng hiện hữu.
Hắn vừa cười sằng sặc vừa vơ nắm tiền lớn vào lòng sau một ván bài thắng đậm. Ngón tay thô ráp của hắn điêu luyện xòe bài chuẩn bị cho ván mới thì một bóng đen bước tới, cắt ngang bầu không khí náo loạn.
Đó là một chàng thanh niên mặc chiếc áo hoodie màu đen kéo sụp mũ. Dù vệt bóng tối từ chiếc mũ trùm che khuất nửa khuôn mặt, người ta vẫn dễ dàng nhận ra những đường nét điển trai, thanh tú lạc lõng giữa hang ổ đầy thú tính này. Cậu đứng im lìm như một bóng ma, cất giọng trầm đục:
– Tôi đã dẫn gái về cho anh rồi.
Thiên khựng tay bài. Hắn ném sấp bài xuống chiếu, ra hiệu cho đám đàn em cứ tiếp tục chơi. Gã đại ca xoa xoa hai bàn tay vào nhau, đôi mắt híp lại, lộ rõ vẻ dâm tiện và thú tính ngập tràn. Hắn hất hàm bảo cậu thanh niên dẫn đường.
Cậu thanh niên lặng lẽ đi trước, đưa Thiên đến một gian phòng tối nằm sâu trong dãy hành lang hun hút. Trái ngược với vẻ nhếch nhác bên ngoài, nơi đây đặt một chiếc giường xa hoa với nệm gấm lụa là – chiếc giường bọc nhung dệt bằng những đồng tiền tội ác.
Dưới chân giường, hai cô gái tội nghiệp đang bị trói chặt, mái tóc rũ rượi, trạng thái nửa say nửa tỉnh do ngấm thuốc. Thiên bật đèn. Ánh sáng đột ngột rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của hai nạn nhân. Hắn bước đến, thô bạo vuốt mái tóc của họ qua một bên để ngắm nghía món "hàng" mới. Chiếc miệng ngậm thuốc của hắn nhe ra một nụ cười thỏa mãn:
– Tốt lắm, hàng ngon. Mau ra ngoài đi.
– Dạ vâng. – Cậu thanh niên khẽ đáp một tiếng rồi bước lùi ra ngoài.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc chuẩn bị kéo cánh cửa khép lại, một dòng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng cậu. Một nỗi hối hận muộn màng, một sự cắn rứt lương tâm trỗi dậy như ngọn lửa thiêu đốt tâm can. Đôi bàn tay cậu run lên trên tay nắm cửa. Cậu biết điều gì sắp xảy ra trong căn phòng ấy. Nhưng cuối cùng, nỗi sợ hãi và sự hèn nhát đã chiến thắng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, ngăn cách hai thế giới.
Đứng ngoài hành lang lạnh lẽo, những âm thanh đau đớn đầu tiên bắt đầu lọt qua khe cửa. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào, tiếng la hét tuyệt vọng của hai cô gái như những nhát dao đâm thẳng vào phần "người" còn sót lại trong cậu. Cậu thanh niên cúi gằm mặt xuống, bờ vai run lên, thở ra một hơi dài cay đắng. Cậu tự hỏi, chuỗi ngày trầm luân trong tội lỗi này sẽ còn kéo dài đến bao giờ?
Không thể chịu đựng thêm thứ âm thanh xé lòng ấy, cậu lầm lũi quay lại sới bạc, lao vào cuộc chơi cùng đám bạn để trốn chạy thực tại. Nhưng tâm trí cậu đã để lại nơi cánh cửa khóa chặt kia. Kết quả, cậu thua trắng ngay ván đầu tiên.
Cậu buông bài, bước ra ngoài hiên vắng. Đêm đen như một mực đặc nuốt chửng vạn vật. Nhìn ra xa, những chậu cây cảnh chìm rệu rã trong bóng tối, xung quanh là những ngôi nhà hoang vắng, im lìm không một bóng người. Chỉ có vài chiếc xe máy, xe ô tô của băng đảng đậu im lìm như những khối sắt nguội lạnh. Cậu ngước mắt nhìn lên bầu trời, những vì sao thưa thớt đang hấp hối giữa màn đêm, cứ thế đứng lặng câm đợi chờ một bình minh xa xôi.
Sáng sớm, sương mù chưa kịp tan, cậu thanh niên đã tỉnh giấc ngay bên hiên nhà. Bên trong, đám đàn em sau một đêm thác loạn say nhèm vẫn còn ngủ ngáy khò khò, mùi rượu nồng nặc bốc lên.
Reng.. Reng..
Tiếng điện thoại khô khốc vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Cậu nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói khàn đặc đầy ra lệnh của Thiên: "Vào căn phòng đêm qua".
Bước chân cậu nặng nề như đeo chì. Đến trước cánh cửa đang khép hờ, cậu đẩy nhẹ bước vào. Một cảnh tượng đau đớn đập vào mắt: Cô gái mặc bộ đồ màu đỏ đang bị xích chặt vào thành giường, khóc lóc thảm thiết, đôi mắt đã sưng mọng vì tuyệt vọng. Còn cô gái mặc bộ đồ màu trắng.. Cô ấy nằm bất động trong một vũng máu loang lổ trên sàn nhà. Xác cô đã lạnh ngắt từ đêm qua, đôi mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà như một lời oán than gửi vào hư vô.
Thiên vẫn ngồi bệ vệ trên bàn, thong thả nhả ra một ngụm khói thuốc xám xịt. Hắn chỉ tay về phía cô gái áo đỏ:
– Từ nay về sau, con nhỏ này là người đàn bà của tao.
Rồi đổi hướng ngón tay, hắn chỉ vào cái xác lạnh lẽo dưới đất, buông một câu lạnh tanh:
– Dọn cái xác đó đi.
Cậu thanh niên chết lặng, nhưng không thể phản kháng. Cậu bắt tay vào dọn dẹp đống bầy nhầy kinh hoàng ấy. Đôi bàn tay cậu chạm vào da thịt lạnh ngắt của người đã khuất, máu đỏ bám đầy vào các kẽ tay. Không gian sực lên mùi tanh nồng của huyết nhục lẫn mùi thuốc lá tàn nhẫn. Lòng cậu thắt lại, lồng ngực khó thở như có tảng đá đè nặng. Đây là một mạng người, một kiếp hoa bị dập nát bởi con quỷ mà cậu đang phục tùng.
Sau khi chật vật gói gọn cái xác vào một chiếc bao tải lớn, cậu cùng đám đồng bọn khênh ra khoảng đất trống sau nhà. Dưới ánh nắng chói chang nhưng lạnh lẽo, họ dùng cuốc xẻng đào một cái hố thật sâu. Tiếng xẻng hất đất rào rào vang lên như hồi chuông tiễn đưa một linh hồn tội nghiệp vào lòng đất sâu tăm tối.
Đến giữa trưa, khi ánh mặt trời đứng bóng, cậu thanh niên lại bước vào căn phòng lạnh lẽo ấy một lần nữa để lau dọn những vết máu còn vương lại.
Cô gái mặc đồ đỏ bị xích góc giường khẽ ngẩng khuôn mặt rệu rã lên. Đôi môi cô nứt nẻ, giọng nói phào phào như hơi thở của người sắp chết:
– Anh có thể.. Cho tôi miếng nước không?
Nhìn bờ môi khô khốc và ánh mắt van nài ấy, trái tim cậu thanh niên chợt mềm lòng. Cậu buông chiếc giẻ lau, bước ra ngoài hiên rót một ly nước mát đem vào. Cậu quỳ xuống, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cô và đút từng ngụm nước. Nhưng ngay khi ngụm nước vừa trôi xuống họng, cô gái bỗng dùng chút sức tàn cuối cùng, nhoài người tới và cắn thật mạnh vào bàn tay cậu.
Cơn đau buốt nhói truyền đến, nhưng cậu không kêu lên một tiếng. Cậu không cảm thấy đau đớn bằng sự ê chề đang gặm nhấm tâm can. Cậu hốt hoảng nhìn dáo dác xung quanh xem Thiên có đột ngột vào không, rồi nhăn mặt nhìn cô gái. Phải mất một lúc lâu, cậu mới giật được tay ra.
Bàn tay cậu rỉ máu tươi. Những giọt máu ấy dính đầy trên khóe miệng sưng húp, bầm dập của cô gái. Cô vừa khóc, những giọt nước mắt hòa lẫn với máu, vừa nghiến răng căm hận:
– Anh là thằng tồi.. Cho dù tôi có chết, tôi cũng không bao giờ tha thứ cho anh!
Cậu thanh niên im lìm đứng đó. Cậu nhìn sâu vào khuôn mặt dù hốc hác nhưng vẫn vẹn nguyên nét thanh tú của cô, không một lời biện minh. Cậu lặng lẽ quay lưng, kéo chiếc mũ trùm đầu lên che khuất gương mặt, bước ra ngoài và khép cửa lại. Đúng lúc đó, Thiên từ xa bước lại, gật đầu ra hiệu cho cậu lui ra để hắn tiếp tục vào phòng thực hiện hành vi thú tính.
Thời gian cứ thế trôi qua, ngày này qua ngày khác như một cuốn phim quay chậm đầy tăm tối. Cậu thanh niên rơi vào trạng thái chán chường tột độ. Cuộc sống xung quanh cậu chỉ toàn là rượu chè, cờ bạc, những trận đòn roi và tiếng khóc gào của những phận đời nô lệ. Cậu dần cảm thấy sự tồn tại của mình chẳng còn chút ý nghĩa nào. Dẫu biết ai cũng mưu sinh vì tiền, nhưng đồng tiền mà cậu đã làm suốt 1 năm qua liệu có đáng?
Mỗi khi nhìn xuống mu bàn tay, vết cắn của cô gái áo đỏ vẫn in hằn thành một vết sẹo đỏ tía. Cậu run rẩy xoa xoa nó. Vết sẹo không mất đi, như một dấu triện nung đỏ đóng thẳng vào lương tâm cậu.
Hằng ngày đi ngang qua căn phòng ấy, cậu biết cô gái đã sống trong địa ngục trần gian suốt 7 ngày qua. Đôi mắt cô đẫm lệ, thân xác rã rời vì phải phục tùng thú tính của tên ác quỷ. Một ngày nọ, khi tiếng khóc bên trong vọng ra, một ngọn lửa tức giận chưa từng có bùng lên trong lồng ngực cậu. Cậu siết chặt nắm đấm đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đủ rồi. Sự chịu đựng đã chạm giới hạn.
Cậu lầm lũi bước vào căn nhà kho bên chái phải của ngôi nhà. Ở góc tối, một thanh kiếm dài đang nằm im lìm trên giá gỗ. Đây là thanh kiếm của Thiên, được đúc bởi một bậc thầy thợ rèn danh tiếng. Thiên trưng bày nó ở đây vừa để phô trương thanh thế, vừa để phòng khi có trận chiến sinh tử giữa các băng đảng. Nhưng vì thế lực của Thiên quá mạnh, thanh kiếm này chưa từng một lần phải tuốt vỏ.
Thanh kiếm toát ra một vẻ uy nghiêm đến lạnh người. Chuôi kiếm được đúc bằng đồng đen nguyên khối, chạm khắc hình một con rồng uốn lượn tinh xảo, cái miệng rồng há rộng như đang nhả ra lưỡi kiếm dài. Lưỡi kiếm được rèn bằng thép tôi luyện nhiều lần, sáng loáng như ánh trăng đêm rằm, cứng cáp và sắc lẹm đến mức chỉ cần một ngọn gió thoảng qua cũng đủ làm đôi đứt.
Cậu thanh niên nắm lấy chuôi rồng. Tiếng thép va vào bao kiếm nghe keng một tiếng thanh lãnh. Cậu kéo chiếc mũ trùm hoodie đen lên, che nửa mặt, tay cầm kiếm hướng thẳng về phía gian phòng đám đàn em đang sát phạt.
Rầm!
Cánh cửa phòng bạc bị đá văng. Đám đàn em chưa kịp định thần thì một bóng đen đã lao vào như một tia chớp rạch ngang trời đêm.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Một nhát chém vòng cung tuyệt mỹ vung ra. Ba chiếc đầu lìa khỏi cổ rơi xuống chiếu bạc trước khi những cái xác kịp ngã quỵ. Máu tươi bắn tung tóe lên trần nhà. Đám còn lại hốt hoảng la hét, nháo nhào lùi lại:
– Thằng Đức! Mày điên rồi sao?
Đức không đáp. Cậu di chuyển nhanh như một kiếm sĩ chuyên nghiệp, thân hình uyển chuyển né tránh những đường dao của kẻ thù. Đám đàn em cầm mã tấu xông lên bao vây, nhưng thanh kiếm trong tay Đức như có linh hồn, rồng nhả lưỡi thép đến đâu, mạng người nằm xuống đến đó. Cậu vung những nhát chém sâu hoắm, cắt đứt gân tay, gân chân và xuyên thấu lồng ngực những kẻ cản đường. Gian phòng chật chội biến thành một lò sát sinh, tiếng thép va chạm chát chúa hòa lẫn tiếng gào thét thảm thiết.
Thiên ở phòng trong nghe thấy tiếng động lớn, bực dọc bước ra xem chuyện gì. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến điếu thuốc trên môi hắn rơi rụng. Đám đàn em đắc lực của hắn giờ chỉ còn là những cái xác không vẹn toàn, máu tanh nhuộm đỏ cả sàn nhà và bắn đầy lên những bức tường ẩm mốc. Giữa trung tâm vụ thảm sát, Đức đứng lặng, chiếc áo hoodie đen sũng máu, tay cầm thanh Long kiếm đang nhỏ từng giọt hồng ròng ròng xuống đất.
Thiên lần đầu tiên trong đời biết sợ. Hắn run rẩy vớ lấy một thanh mã tấu còn dính máu dưới đất, đưa về phía trước để thủ thế, giọng lạc đi:
– Mày tính phản à Đức?
Đức ngước đôi mắt lạnh lùng lên, giọng trầm và nghiêm túc vang lên như lời phán quyết của thần chết:
– Tao không muốn lương tâm mình xáo trộn thêm nữa.
Vừa dứt lời, Đức dậm chân phóng lao về phía trước. Thiên vung mã tấu chống đỡ nhưng tốc độ của Đức nhanh như một cái chớp mắt. Lưỡi kiếm sượt qua cổ Thiên thanh thoát như một đường tơ kẻ chỉ.
Thiên khựng lại, đôi mắt trợn tròn xoe, đầy kinh hoàng và ngơ ngác, không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Đầu hắn ngoặt ra phía sau, từ vết cắt nơi cổ, máu phun ra tứ tung như một vòi nước đỏ rực. Vài giọt máu nóng hổi bắn thẳng lên gò má của Đức. Thân hình đồ sộ của gã đại ca khét tiếng đổ rầm xuống sàn, kết thúc một vương triều tội ác.
Đức quay lưng, bước từng bước vững chãi về phía căn phòng giam giữ cô gái áo đỏ. Cậu vung kiếm chém đứt đôi ổ khóa, đạp cửa bước vào.
Cô gái lúc này đang quỳ cạnh giường, sợi xích sắt vẫn găm chặt vào cổ chân. Chứng kiến Đức cầm thanh kiếm đẫm máu bước vào, cô không hề tỏ ra sợ hãi. Đối với cô, cái chết lúc này là một sự giải thoát. Cô hướng ánh mắt vô định nhìn đi chỗ khác, giọng phào phào:
– Muốn chém muốn giết thì tùy.
Đức không nói một lời, cậu cúi xuống, chuẩn xác vung kiếm chém đứt sợi xích sắt, rồi dùng mũi kiếm sắc lẹm cắt đứt những sợi dây thừng đang trói chặt chân cô.
Vừa được tự do, cô gái liền chộp lấy con dao găm đặt trên chiếc bàn đầu giường – con dao hung khí đã đoạt mạng người bạn thân của cô đêm nọ. Cô vung dao định đâm thẳng vào cổ họng để tự sát. Nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời chộp lấy cổ tay cô.
– Buông tôi ra! Hãy để tôi chết! – Cô gái hét lên trong tuyệt vọng.
Cô vùng vằn, giãy giụa kịch liệt. Trong lúc hỗn loạn, lưỡi dao trên tay cô vô tình đâm thẳng vào ngực Đức. Phập. Mũi dao xuyên qua lớp vải áo hoodie, cắm vào da thịt cậu. May mắn thay, nhát đâm không sâu, chỉ chạm vào phần ngọn đủ để máu rỉ ra, nhuộm đỏ một khoảng áo.
Đức không hề kêu la, cũng không hề buông tay. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:
– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?
Cô gái bỗng ngừng vùng vằn. Con dao trên tay tuột khỏi những ngón tay yếu ớt, rơi leng keng xuống sàn. Cô ngẩng khuôn mặt thanh tú đầy những vết bầm tím lên nhìn Đức. Đôi đồng tử cô giãn ra, ngập tràn sự bàng hoàng. Cô không thể tin vào tai mình, không thể tin rằng kẻ đồng lõa với quỷ dữ ngày nào giờ lại đứng đây, mang theo máu của quỷ để ban tặng cho cô sự tự do. Trong lòng cô, một cảm xúc hỗn độn giữa căm hận, biết ơn và bàng hoàng vỡ vụn thành những giọt nước mắt tuôn rơi.
Không để đêm dài lắm mộng, Đức nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng gầy guộc của cô gái, kéo cô đứng dậy. Lần này, cô không phản kháng nữa, mặc cho cậu dắt đi bước qua những cái xác, bước qua vũng máu tanh nồng để ra khỏi ngôi nhà địa ngục.
Họ chạy lao vào đêm tối. Gió đêm lồng lộng thổi qua, gột rửa đi phần nào mùi máu tanh. Trên tay Đức, thanh kiếm Long thần vẫn tuốt trần, ánh thép phản chiếu ánh trăng rực rỡ như một ngọn đuốc dẫn đường. Xung quanh họ, bóng tối của khu rừng già gầm gừ, nhưng phía trước, nơi đường chân trời xa xôi, những ánh ban mai đầu tiên của một ngày mới đang âm thầm thức giấc..