554 ❤︎ Bài viết: 84 Tìm chủ đề
381 0
55381799397_ca3c62a803_o.png


Tên truyện: Sự sống và cái chết

Tác giả: Lạc Long


(Tên thật: Nguyễn Đình Tùng)

Thể loại: Trinh thám

Link góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm sáng tác của Lạc Long

Nội dung:

Vụ thảm sát kinh hoàng tại sào huyệt của Thiên làm rúng động cả giới giang hồ lẫn lực lượng cảnh sát. Hiện trường nồng nặc mùi máu và những đường kiếm dứt khoát, sắc lẹm buộc Đội trinh sát hình sự phải vào cuộc. Và người được chọn không ai khác chính là anh Phương – gã trinh sát kỳ cựu mang biệt danh "Kẻ khát máu", người vừa mới trở lại sau chuỗi ngày nghỉ ngơi và giải quyết án mạng ở Ninh Phước.

Bước vào hiện trường, ngay cả những trinh sát dạn dày kinh nghiệm như anh Phương cũng phải rùng mình. Toàn bộ băng đảng bị triệt hạ chỉ trong một đêm. Không có dấu vết của súng đạn, không phải một cuộc thanh trừng giữa các thế lực thế giới ngầm.

Kẻ sát nhân là ai? Một con quái vật máu lạnh mới nổi, hay một "lưỡi dao công lý" điên cuồng lộ diện từ bóng tối?
 
Chỉnh sửa cuối:
554 ❤︎ Bài viết: 84 Tìm chủ đề
Phần dẫn

Trong gian phòng chật chội và nồng nặc mùi ẩm mốc, thứ ánh sáng tù mù từ chiếc bóng đèn sợi đốt chỉ đủ soi rõ những gương mặt bặm trợn đang say sưa bên sới bạc. Khói thuốc quyện đặc thành một làn sương xám xịt, lờ lững trôi như bầu không khí u ám của một tầng địa ngục thu nhỏ.

Ngồi ở vị trí trung tâm là Thiên. Hắn ở trần, phơi bày những vết sẹo ngang dọc trên tấm lưng dày, miệng nhâm nhi điếu thuốc cháy dở. Thiên là một đại ca băng đảng khét tiếng, cái tên mà giới giang hồ chỉ cần nghe qua đã đủ rùng mình nể sợ. Cuộc sống của hắn là một chuỗi dài những tháng ngày xa hoa xây dựng trên xương máu của kẻ khác: Bảo kê, cướp bóc, và tàn nhẫn hơn cả là bắt cóc phụ nữ. Từng vào tù ra tội và được phóng thích vào năm 2015, nhưng lòng lang dạ thú chẳng thể đổi thay. Đến tận bây giờ, hắn vẫn ung dung "ngựa quen đường cũ", sống ngoài vòng pháp luật như thể lưới trời chưa từng hiện hữu.

Hắn vừa cười sằng sặc vừa vơ nắm tiền lớn vào lòng sau một ván bài thắng đậm. Ngón tay thô ráp của hắn điêu luyện xòe bài chuẩn bị cho ván mới thì một bóng đen bước tới, cắt ngang bầu không khí náo loạn.

Đó là một chàng thanh niên mặc chiếc áo hoodie màu đen kéo sụp mũ. Dù vệt bóng tối từ chiếc mũ trùm che khuất nửa khuôn mặt, người ta vẫn dễ dàng nhận ra những đường nét điển trai, thanh tú lạc lõng giữa hang ổ đầy thú tính này. Cậu đứng im lìm như một bóng ma, cất giọng trầm đục:

– Tôi đã dẫn gái về cho anh rồi.

Thiên khựng tay bài. Hắn ném sấp bài xuống chiếu, ra hiệu cho đám đàn em cứ tiếp tục chơi. Gã đại ca xoa xoa hai bàn tay vào nhau, đôi mắt híp lại, lộ rõ vẻ dâm tiện và thú tính ngập tràn. Hắn hất hàm bảo cậu thanh niên dẫn đường.

Cậu thanh niên lặng lẽ đi trước, đưa Thiên đến một gian phòng tối nằm sâu trong dãy hành lang hun hút. Trái ngược với vẻ nhếch nhác bên ngoài, nơi đây đặt một chiếc giường xa hoa với nệm gấm lụa là – chiếc giường bọc nhung dệt bằng những đồng tiền tội ác.

Dưới chân giường, hai cô gái tội nghiệp đang bị trói chặt, mái tóc rũ rượi, trạng thái nửa say nửa tỉnh do ngấm thuốc. Thiên bật đèn. Ánh sáng đột ngột rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của hai nạn nhân. Hắn bước đến, thô bạo vuốt mái tóc của họ qua một bên để ngắm nghía món "hàng" mới. Chiếc miệng ngậm thuốc của hắn nhe ra một nụ cười thỏa mãn:

– Tốt lắm, hàng ngon. Mau ra ngoài đi.

– Dạ vâng. – Cậu thanh niên khẽ đáp một tiếng rồi bước lùi ra ngoài.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc chuẩn bị kéo cánh cửa khép lại, một dòng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng cậu. Một nỗi hối hận muộn màng, một sự cắn rứt lương tâm trỗi dậy như ngọn lửa thiêu đốt tâm can. Đôi bàn tay cậu run lên trên tay nắm cửa. Cậu biết điều gì sắp xảy ra trong căn phòng ấy. Nhưng cuối cùng, nỗi sợ hãi và sự hèn nhát đã chiến thắng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, ngăn cách hai thế giới.

Đứng ngoài hành lang lạnh lẽo, những âm thanh đau đớn đầu tiên bắt đầu lọt qua khe cửa. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào, tiếng la hét tuyệt vọng của hai cô gái như những nhát dao đâm thẳng vào phần "người" còn sót lại trong cậu. Cậu thanh niên cúi gằm mặt xuống, bờ vai run lên, thở ra một hơi dài cay đắng. Cậu tự hỏi, chuỗi ngày trầm luân trong tội lỗi này sẽ còn kéo dài đến bao giờ?

Không thể chịu đựng thêm thứ âm thanh xé lòng ấy, cậu lầm lũi quay lại sới bạc, lao vào cuộc chơi cùng đám bạn để trốn chạy thực tại. Nhưng tâm trí cậu đã để lại nơi cánh cửa khóa chặt kia. Kết quả, cậu thua trắng ngay ván đầu tiên.

Cậu buông bài, bước ra ngoài hiên vắng. Đêm đen như một mực đặc nuốt chửng vạn vật. Nhìn ra xa, những chậu cây cảnh chìm rệu rã trong bóng tối, xung quanh là những ngôi nhà hoang vắng, im lìm không một bóng người. Chỉ có vài chiếc xe máy, xe ô tô của băng đảng đậu im lìm như những khối sắt nguội lạnh. Cậu ngước mắt nhìn lên bầu trời, những vì sao thưa thớt đang hấp hối giữa màn đêm, cứ thế đứng lặng câm đợi chờ một bình minh xa xôi.

Sáng sớm, sương mù chưa kịp tan, cậu thanh niên đã tỉnh giấc ngay bên hiên nhà. Bên trong, đám đàn em sau một đêm thác loạn say nhèm vẫn còn ngủ ngáy khò khò, mùi rượu nồng nặc bốc lên.

Reng.. Reng..

Tiếng điện thoại khô khốc vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Cậu nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói khàn đặc đầy ra lệnh của Thiên: "Vào căn phòng đêm qua".

Bước chân cậu nặng nề như đeo chì. Đến trước cánh cửa đang khép hờ, cậu đẩy nhẹ bước vào. Một cảnh tượng đau đớn đập vào mắt: Cô gái mặc bộ đồ màu đỏ đang bị xích chặt vào thành giường, khóc lóc thảm thiết, đôi mắt đã sưng mọng vì tuyệt vọng. Còn cô gái mặc bộ đồ màu trắng.. Cô ấy nằm bất động trong một vũng máu loang lổ trên sàn nhà. Xác cô đã lạnh ngắt từ đêm qua, đôi mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà như một lời oán than gửi vào hư vô.

Thiên vẫn ngồi bệ vệ trên bàn, thong thả nhả ra một ngụm khói thuốc xám xịt. Hắn chỉ tay về phía cô gái áo đỏ:

– Từ nay về sau, con nhỏ này là người đàn bà của tao.

Rồi đổi hướng ngón tay, hắn chỉ vào cái xác lạnh lẽo dưới đất, buông một câu lạnh tanh:

– Dọn cái xác đó đi.

Cậu thanh niên chết lặng, nhưng không thể phản kháng. Cậu bắt tay vào dọn dẹp đống bầy nhầy kinh hoàng ấy. Đôi bàn tay cậu chạm vào da thịt lạnh ngắt của người đã khuất, máu đỏ bám đầy vào các kẽ tay. Không gian sực lên mùi tanh nồng của huyết nhục lẫn mùi thuốc lá tàn nhẫn. Lòng cậu thắt lại, lồng ngực khó thở như có tảng đá đè nặng. Đây là một mạng người, một kiếp hoa bị dập nát bởi con quỷ mà cậu đang phục tùng.

Sau khi chật vật gói gọn cái xác vào một chiếc bao tải lớn, cậu cùng đám đồng bọn khênh ra khoảng đất trống sau nhà. Dưới ánh nắng chói chang nhưng lạnh lẽo, họ dùng cuốc xẻng đào một cái hố thật sâu. Tiếng xẻng hất đất rào rào vang lên như hồi chuông tiễn đưa một linh hồn tội nghiệp vào lòng đất sâu tăm tối.

Đến giữa trưa, khi ánh mặt trời đứng bóng, cậu thanh niên lại bước vào căn phòng lạnh lẽo ấy một lần nữa để lau dọn những vết máu còn vương lại.

Cô gái mặc đồ đỏ bị xích góc giường khẽ ngẩng khuôn mặt rệu rã lên. Đôi môi cô nứt nẻ, giọng nói phào phào như hơi thở của người sắp chết:

– Anh có thể.. Cho tôi miếng nước không?

Nhìn bờ môi khô khốc và ánh mắt van nài ấy, trái tim cậu thanh niên chợt mềm lòng. Cậu buông chiếc giẻ lau, bước ra ngoài hiên rót một ly nước mát đem vào. Cậu quỳ xuống, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cô và đút từng ngụm nước. Nhưng ngay khi ngụm nước vừa trôi xuống họng, cô gái bỗng dùng chút sức tàn cuối cùng, nhoài người tới và cắn thật mạnh vào bàn tay cậu.

Cơn đau buốt nhói truyền đến, nhưng cậu không kêu lên một tiếng. Cậu không cảm thấy đau đớn bằng sự ê chề đang gặm nhấm tâm can. Cậu hốt hoảng nhìn dáo dác xung quanh xem Thiên có đột ngột vào không, rồi nhăn mặt nhìn cô gái. Phải mất một lúc lâu, cậu mới giật được tay ra.

Bàn tay cậu rỉ máu tươi. Những giọt máu ấy dính đầy trên khóe miệng sưng húp, bầm dập của cô gái. Cô vừa khóc, những giọt nước mắt hòa lẫn với máu, vừa nghiến răng căm hận:

– Anh là thằng tồi.. Cho dù tôi có chết, tôi cũng không bao giờ tha thứ cho anh!

Cậu thanh niên im lìm đứng đó. Cậu nhìn sâu vào khuôn mặt dù hốc hác nhưng vẫn vẹn nguyên nét thanh tú của cô, không một lời biện minh. Cậu lặng lẽ quay lưng, kéo chiếc mũ trùm đầu lên che khuất gương mặt, bước ra ngoài và khép cửa lại. Đúng lúc đó, Thiên từ xa bước lại, gật đầu ra hiệu cho cậu lui ra để hắn tiếp tục vào phòng thực hiện hành vi thú tính.

Thời gian cứ thế trôi qua, ngày này qua ngày khác như một cuốn phim quay chậm đầy tăm tối. Cậu thanh niên rơi vào trạng thái chán chường tột độ. Cuộc sống xung quanh cậu chỉ toàn là rượu chè, cờ bạc, những trận đòn roi và tiếng khóc gào của những phận đời nô lệ. Cậu dần cảm thấy sự tồn tại của mình chẳng còn chút ý nghĩa nào. Dẫu biết ai cũng mưu sinh vì tiền, nhưng đồng tiền mà cậu đã làm suốt 1 năm qua liệu có đáng?

Mỗi khi nhìn xuống mu bàn tay, vết cắn của cô gái áo đỏ vẫn in hằn thành một vết sẹo đỏ tía. Cậu run rẩy xoa xoa nó. Vết sẹo không mất đi, như một dấu triện nung đỏ đóng thẳng vào lương tâm cậu.

Hằng ngày đi ngang qua căn phòng ấy, cậu biết cô gái đã sống trong địa ngục trần gian suốt 7 ngày qua. Đôi mắt cô đẫm lệ, thân xác rã rời vì phải phục tùng thú tính của tên ác quỷ. Một ngày nọ, khi tiếng khóc bên trong vọng ra, một ngọn lửa tức giận chưa từng có bùng lên trong lồng ngực cậu. Cậu siết chặt nắm đấm đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đủ rồi. Sự chịu đựng đã chạm giới hạn.

Cậu lầm lũi bước vào căn nhà kho bên chái phải của ngôi nhà. Ở góc tối, một thanh kiếm dài đang nằm im lìm trên giá gỗ. Đây là thanh kiếm của Thiên, được đúc bởi một bậc thầy thợ rèn danh tiếng. Thiên trưng bày nó ở đây vừa để phô trương thanh thế, vừa để phòng khi có trận chiến sinh tử giữa các băng đảng. Nhưng vì thế lực của Thiên quá mạnh, thanh kiếm này chưa từng một lần phải tuốt vỏ.

Thanh kiếm toát ra một vẻ uy nghiêm đến lạnh người. Chuôi kiếm được đúc bằng đồng đen nguyên khối, chạm khắc hình một con rồng uốn lượn tinh xảo, cái miệng rồng há rộng như đang nhả ra lưỡi kiếm dài. Lưỡi kiếm được rèn bằng thép tôi luyện nhiều lần, sáng loáng như ánh trăng đêm rằm, cứng cáp và sắc lẹm đến mức chỉ cần một ngọn gió thoảng qua cũng đủ làm đôi đứt.

Cậu thanh niên nắm lấy chuôi rồng. Tiếng thép va vào bao kiếm nghe keng một tiếng thanh lãnh. Cậu kéo chiếc mũ trùm hoodie đen lên, che nửa mặt, tay cầm kiếm hướng thẳng về phía gian phòng đám đàn em đang sát phạt.

Rầm!

Cánh cửa phòng bạc bị đá văng. Đám đàn em chưa kịp định thần thì một bóng đen đã lao vào như một tia chớp rạch ngang trời đêm.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Một nhát chém vòng cung tuyệt mỹ vung ra. Ba chiếc đầu lìa khỏi cổ rơi xuống chiếu bạc trước khi những cái xác kịp ngã quỵ. Máu tươi bắn tung tóe lên trần nhà. Đám còn lại hốt hoảng la hét, nháo nhào lùi lại:

– Thằng Đức! Mày điên rồi sao?

Đức không đáp. Cậu di chuyển nhanh như một kiếm sĩ chuyên nghiệp, thân hình uyển chuyển né tránh những đường dao của kẻ thù. Đám đàn em cầm mã tấu xông lên bao vây, nhưng thanh kiếm trong tay Đức như có linh hồn, rồng nhả lưỡi thép đến đâu, mạng người nằm xuống đến đó. Cậu vung những nhát chém sâu hoắm, cắt đứt gân tay, gân chân và xuyên thấu lồng ngực những kẻ cản đường. Gian phòng chật chội biến thành một lò sát sinh, tiếng thép va chạm chát chúa hòa lẫn tiếng gào thét thảm thiết.

Thiên ở phòng trong nghe thấy tiếng động lớn, bực dọc bước ra xem chuyện gì. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến điếu thuốc trên môi hắn rơi rụng. Đám đàn em đắc lực của hắn giờ chỉ còn là những cái xác không vẹn toàn, máu tanh nhuộm đỏ cả sàn nhà và bắn đầy lên những bức tường ẩm mốc. Giữa trung tâm vụ thảm sát, Đức đứng lặng, chiếc áo hoodie đen sũng máu, tay cầm thanh Long kiếm đang nhỏ từng giọt hồng ròng ròng xuống đất.

Thiên lần đầu tiên trong đời biết sợ. Hắn run rẩy vớ lấy một thanh mã tấu còn dính máu dưới đất, đưa về phía trước để thủ thế, giọng lạc đi:

– Mày tính phản à Đức?

Đức ngước đôi mắt lạnh lùng lên, giọng trầm và nghiêm túc vang lên như lời phán quyết của thần chết:

– Tao không muốn lương tâm mình xáo trộn thêm nữa.

Vừa dứt lời, Đức dậm chân phóng lao về phía trước. Thiên vung mã tấu chống đỡ nhưng tốc độ của Đức nhanh như một cái chớp mắt. Lưỡi kiếm sượt qua cổ Thiên thanh thoát như một đường tơ kẻ chỉ.

Thiên khựng lại, đôi mắt trợn tròn xoe, đầy kinh hoàng và ngơ ngác, không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Đầu hắn ngoặt ra phía sau, từ vết cắt nơi cổ, máu phun ra tứ tung như một vòi nước đỏ rực. Vài giọt máu nóng hổi bắn thẳng lên gò má của Đức. Thân hình đồ sộ của gã đại ca khét tiếng đổ rầm xuống sàn, kết thúc một vương triều tội ác.

Đức quay lưng, bước từng bước vững chãi về phía căn phòng giam giữ cô gái áo đỏ. Cậu vung kiếm chém đứt đôi ổ khóa, đạp cửa bước vào.

Cô gái lúc này đang quỳ cạnh giường, sợi xích sắt vẫn găm chặt vào cổ chân. Chứng kiến Đức cầm thanh kiếm đẫm máu bước vào, cô không hề tỏ ra sợ hãi. Đối với cô, cái chết lúc này là một sự giải thoát. Cô hướng ánh mắt vô định nhìn đi chỗ khác, giọng phào phào:

– Muốn chém muốn giết thì tùy.

Đức không nói một lời, cậu cúi xuống, chuẩn xác vung kiếm chém đứt sợi xích sắt, rồi dùng mũi kiếm sắc lẹm cắt đứt những sợi dây thừng đang trói chặt chân cô.

Vừa được tự do, cô gái liền chộp lấy con dao găm đặt trên chiếc bàn đầu giường – con dao hung khí đã đoạt mạng người bạn thân của cô đêm nọ. Cô vung dao định đâm thẳng vào cổ họng để tự sát. Nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời chộp lấy cổ tay cô.

– Buông tôi ra! Hãy để tôi chết! – Cô gái hét lên trong tuyệt vọng.

Cô vùng vằn, giãy giụa kịch liệt. Trong lúc hỗn loạn, lưỡi dao trên tay cô vô tình đâm thẳng vào ngực Đức. Phập. Mũi dao xuyên qua lớp vải áo hoodie, cắm vào da thịt cậu. May mắn thay, nhát đâm không sâu, chỉ chạm vào phần ngọn đủ để máu rỉ ra, nhuộm đỏ một khoảng áo.

Đức không hề kêu la, cũng không hề buông tay. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:

– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?

Cô gái bỗng ngừng vùng vằn. Con dao trên tay tuột khỏi những ngón tay yếu ớt, rơi leng keng xuống sàn. Cô ngẩng khuôn mặt thanh tú đầy những vết bầm tím lên nhìn Đức. Đôi đồng tử cô giãn ra, ngập tràn sự bàng hoàng. Cô không thể tin vào tai mình, không thể tin rằng kẻ đồng lõa với quỷ dữ ngày nào giờ lại đứng đây, mang theo máu của quỷ để ban tặng cho cô sự tự do. Trong lòng cô, một cảm xúc hỗn độn giữa căm hận, biết ơn và bàng hoàng vỡ vụn thành những giọt nước mắt tuôn rơi.

Không để đêm dài lắm mộng, Đức nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng gầy guộc của cô gái, kéo cô đứng dậy. Lần này, cô không phản kháng nữa, mặc cho cậu dắt đi bước qua những cái xác, bước qua vũng máu tanh nồng để ra khỏi ngôi nhà địa ngục.

Họ chạy lao vào đêm tối. Gió đêm lồng lộng thổi qua, gột rửa đi phần nào mùi máu tanh. Trên tay Đức, thanh kiếm Long thần vẫn tuốt trần, ánh thép phản chiếu ánh trăng rực rỡ như một ngọn đuốc dẫn đường. Xung quanh họ, bóng tối của khu rừng già gầm gừ, nhưng phía trước, nơi đường chân trời xa xôi, những ánh ban mai đầu tiên của một ngày mới đang âm thầm thức giấc..
 
554 ❤︎ Bài viết: 84 Tìm chủ đề
Chương 1: Chân dung tội phạm

Dải băng vàng phong tỏa hiện trường phất phơ bay trong cơn gió sớm, rạch một đường ranh giới giữa sự bình yên của bên ngoài và chốn địa ngục đẫm máu bên trong. Vì khu vực này vốn dĩ vắng vẻ, hoang vu nên chỉ lác đác vài người dân hiếu kỳ từ xa mò đến xem. Nhưng chẳng ai dám đứng lâu, đa số đều bụm miệng, nhăn mặt rồi vội vã quay đi, có người còn nôn khan từng cơn bên lề đường.

Bầu không khí đặc quánh lại, sực lên một mùi hôi tanh tưởi đến lợm giọng của máu thịt hòa lẫn với mùi ẩm mốc. Anh Phương và đội trưởng Gia, tuy đã dạn dày sương gió, từng chứng kiến vô số thi thể biến dạng ở nhiều vụ án mạng, lúc này cũng không tránh khỏi cơn quặn thắt nơi lồng ngực. Mùi vị của sự chết chóc ở đây quá đỗi nồng nặc, đến mức dường như nó bám chặt vào từng tế bào khứu giác, khiến dạ dày cả hai không ngừng lộn nhào. Ở một góc khuất sau gốc cây, Tú đã không thể kiềm chế thêm, cô gập người ói mửa tùm lum, khuôn mặt tái mét đi vì kinh hãi.

Anh Phương trầm mặc khoác lên mình bộ đồ bảo hộ trắng, cẩn thận đeo khẩu trang và găng tay cao su. Anh cùng đội khám nghiệm hiện trường và tổ pháp y sải những bước chân thận trọng vào bên trong. Đảo mắt quan sát cấu trúc căn nhà, đôi mày anh nhíu chặt lại. Tất cả các cánh cửa thoát hiểm, cửa sổ và cửa ngách đều bị khóa chặt từ bên ngoài bằng những ổ khóa lớn hoặc xích sắt. Ác ý của hung thủ hiện lên quá rõ ràng: Hắn muốn biến nơi này thành một cái lồng kín, khóa chặt mọi sinh lộ, không cho bất kỳ kẻ nào trong sới bạc có cơ hội sống sót thoát ra.

Cẩn thận lách qua những thi thể nằm ngổn ngang nơi sảnh chính, anh Phương nhón chân bước về phía nhà vệ sinh ở góc kẹt. Vừa vặn tay nắm, đẩy cửa bước vào, một bóng người đàn ông co rúm trong góc tường bỗng giật nảy mình. Kẻ đó hoảng loạn tột độ, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi, khua khoắng tay chân loạn xạ và hét lên những âm thanh ú ớ từ trong cổ họng. Anh Phương lập tức ra hiệu, gọi hai viên cảnh sát bên ngoài vào khống chế và dẫn dắt người này đi. Nhưng điều làm anh lưu tâm là kẻ này chỉ phát ra những tiếng kêu vô nghĩa; hắn là một người câm, một nhân chứng sống duy nhất nhưng lại không thể cất lời.

Tiếp tục tiến sâu vào hành lang, anh Phương bước vào căn phòng ngủ. Một sự tương phản kỳ dị đập vào mắt anh: Giữa hang ổ xập xệ lại chễm chệ một chiếc giường xa hoa. Tiến lại gần, anh dùng đèn pin soi kỹ từng góc cạnh. Nơi cột giường có những vết sờn ma sát rất rõ, lớp sơn bong tróc như thể đã từng dùng để xích một vật gì đó đang giãy giụa. Dưới sàn nhà, vài đoạn dây thừng bị cắt đứt làm đôi nằm lăn lóc. Anh Phương nhặt một đoạn dây vụn lên xem xét: Mép cắt vô cùng ngọt và gãy gọn. Ngay cả đoạn dây xích sắt vắt vẻo bên mép giường cũng bị chém đứt lìa bằng một lực kinh người.

Ánh mắt anh Phương sắc lại. Có người đã bị nhốt ở đây, và hung thủ đoạt mạng cả băng đảng kia chính là người đã cắt đứt xiềng xích để dẫn người này đi.

– Xịt luminol kiểm tra toàn bộ gian phòng này giúp tôi! – Anh Phương quay lại ra lệnh cho đội khám nghiệm.

Một lát sau, anh quay trở lại. Đèn trong phòng được tắt phụt đi. Dưới ánh sáng của đèn tia cực tím, dung dịch luminol phản ứng hóa học, làm hiện lên một vệt sáng màu xanh lục dạ quang lạnh lẽo bám chặt trên sàn nhà, ngay cạnh góc giường bên trái. Hình dáng vũng máu loang lổ in hằn một nhân ảnh. Rõ ràng, đã có một mạng người bị tước đoạt một cách tàn nhẫn ngay tại vị trí này trước khi cuộc thảm sát bên ngoài diễn ra.

Đầu giờ chiều ngày hôm đó, bầu không khí trong phòng họp của cơ quan điều tra trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Anh Phương, đội trưởng Gia, Tú – sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt – cùng tổ khám nghiệm hiện trường vành đai ngồi quanh chiếc bàn lớn, trên bảng là những bức ảnh rợn người vừa được chụp mang về.

Một viên cảnh sát phụ trách mảng trinh sát ngồi ở góc bàn bên trái hắng giọng, mở cuốn sổ tay và bắt đầu báo cáo về nhân thân nạn nhân:

– Báo cáo các đồng chí. Qua xác minh danh tính, nạn nhân chính bị cắt cổ ở giữa sảnh là Vũ Đình Thiên, là đại ca của nhóm, giang hồ thường gọi là Thiên "sẹo". Đây là một đối tượng hình sự cộm cán, kẻ cầm đầu đường dây bảo kê, tổ chức đánh bạc, cho vay nặng lãi và có dấu hiệu dắt mối, bắt cóc phụ nữ. Hắn từng nhận án tù nhiều năm và vừa được trả tự do vào năm 2015. Từ khi ra tù, Thiên quy tụ lại đám đàn em cũ, tiếp tục hoạt động ngầm với mức độ tinh vi và tàn bạo hơn trước. Các nạn nhân còn lại tại hiện trường đều là tay chân đắc lực, có nhiều tiền án tiền sự, trực thuộc băng đảng của hắn.

Trong lúc viên cảnh sát trinh sát tiếp tục báo cáo các mối quan hệ xã hội phức tạp của Thiên, anh Phương gõ nhẹ đuôi bút xuống bàn, ánh mắt chìm vào cõi xa xăm, lẩm bẩm trong miệng đến mức chỉ mình anh nghe thấy:

Khóa ngoài để tàn sát, nhưng lại phá xích để cứu người. Rốt cuộc hắn cứu ai? Một đứa trẻ bị bắt cóc, một nhân vật quan trọng bị tống tiền, hay một cô gái chịu cảnh đọa đày? Cách thức ra tay tàn độc, dứt khoát.. Cực kỳ giống với thủ pháp của tên Hoại Tuyền đang bị nhốt ở bệnh viện tâm thần.

Giữa dòng suy tưởng miên man ấy, giọng nói trầm ổn, lạnh lùng của vị bác sĩ trưởng pháp y cất lên, kéo Phương về thực tại:

– Về phần khám nghiệm tử thi, tôi xin tóm tắt như sau: Tại hiện trường có tổng cộng 13 thi thể, bao gồm cả Vũ Đình Thiên. Điểm chung là tất cả đều tử vong do sốc mất máu cấp tính hoặc chấn thương sọ não hở. Vết thương chí mạng trên cơ thể các nạn nhân vô cùng sắc gọn, mép vết thương phẳng lỳ, tổn thương cắt đứt xương và các hệ thống động mạch lớn chỉ bằng một nhát duy nhất. Hung khí gây án tuyệt đối không phải là mã tấu giang hồ hay dao phay thông thường. Với tiết diện vết chém và độ sâu tổn thương, tôi khẳng định hung thủ đã sử dụng một vũ khí lạnh có độ dài và độ sắc bén ở mức hoàn mỹ – khả năng cao là một thanh kiếm Nhật (Katana) hoặc trường kiếm tự rèn bằng thép chuyên dụng. Đáng chú ý nhất là nhát chém trên cổ Vũ Đình Thiên. Lực vung đi lướt qua nhanh đến mức đầu nạn nhân gần như đứt lìa khỏi cổ trước khi dây thần kinh kịp truyền cảm giác đau. Hung thủ phải là kẻ có thể lực vượt trội, tốc độ ra đòn chớp nhoáng và độ chính xác đến rợn người.

Bác sĩ pháp y vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng họp càng thêm phần trĩu nặng. Lúc này, đồng chí Trưởng tổ khám nghiệm hiện trường đứng dậy, lật giở xấp biểu đồ định vị vết máu và sơ đồ phân bổ vật chứng, dõng dạc báo cáo:

– Bên tổ khám nghiệm hiện trường xin bổ sung các chứng cứ vật lý thu thập được tại cấu trúc căn nhà để làm rõ hơn về diễn biến hành vi của đối tượng. Những dữ liệu này hoàn toàn đồng nhất với kết luận của tổ pháp y và củng cố một giả thuyết duy nhất: Hiện trường này được tạo ra bởi một hung thủ độc hành.

Anh ta dùng bút chỉ vào sơ đồ kỹ thuật số của căn nhà được trình chiếu trên màn hình:

– Thứ nhất, về dấu vết di chuyển: Qua rà soát kỹ thuật và sử dụng hóa chất bóc tách lớp, chúng tôi loại trừ toàn bộ dấu giày, dép của 13 nạn nhân tại sới bạc. Kết quả cho thấy, chỉ có duy nhất một chuỗi dấu vết chuyển động ngoại lai. Đó là dấu vết của một đôi giày thể thao xẻ rãnh sâu, cỡ giày 42. Chuỗi dấu chân này in rất rõ trên nền máu, thể hiện một lộ trình di chuyển cực kỳ liền mạch: Hắn đi từ cửa chính vào, di chuyển cắt góc linh hoạt giữa các sới bạc theo hình zig-zag để tiếp cận các nạn nhân, sau đó hướng thẳng vào căn phòng ngủ phía sau, và cuối cùng là rút chạy ra lối cửa ngách bên chái phải. Không hề có bất kỳ dấu giày của người thứ hai hay thứ ba nào có xu hướng tấn công hay hỗ trợ tại sảnh chính.

Tổ trưởng khám nghiệm bấm nút chuyển sang hình ảnh chụp cận cảnh các ổ khóa ngoài:

– Thứ hai, về dấu vết cơ học và dấu vết sinh học trên hệ thống cửa: Toàn bộ các chốt cửa thoát hiểm bị khóa ngoài đều chỉ lưu lại một loại sợi vải từ găng tay len thông dụng và các vệt máu có cùng nhóm máu với Vũ Đình Thiên. Nghĩa là sau khi hạ sát gã đại ca, hung thủ đã dùng tay dính máu của nạn nhân để kiểm tra hoặc xiết lại các ổ khóa ngoài một lần nữa trước khi bỏ đi. Nếu là một băng đảng phối hợp, việc phân chia nhiệm vụ kẻ gác cửa, người thanh trừng sẽ để lại các tổ hợp dấu vết sinh học chồng chéo lên nhau tại các điểm nút giao thông này. Ở đây, mọi điểm chạm đều quy về một thực thể độc lập.

Anh ta dừng lại một chút, chuyển sang tấm ảnh chụp căn phòng ngủ nơi vừa xịt luminol:

– Cuối cùng, là dấu vết tại phòng ngủ phía sau: Kết quả phản ứng Luminescence (phát quang xanh lục) cho thấy vũng máu dưới sàn là của một nạn nhân. Tuy nhiên, vết sờn trên thành giường và mảnh xích sắt bị chặt đứt lại cho thấy một chi tiết đắt giá: Tại đây, ngoài dấu giày cỡ 42 của hung thủ đứng trụ để chặt xích, chúng tôi phát hiện thêm một chuỗi dấu vết mới – đó là dấu chân trần nhỏ hơn, bước đi loạng choạng và có rìa kéo lê do kiệt sức. Chuỗi dấu chân trần này song hành cùng dấu giày cỡ 42 hướng thẳng ra lối cửa chái phải của nhà kho, nơi thanh kiếm trang trí của Vũ Đình Thiên bị lấy mất. Điều này chứng tỏ, sau khi tàn sát toàn bộ băng đảng, hung thủ chỉ dẫn theo một người duy nhất rời đi, hoàn toàn không có sự rút lui theo đội hình của một tổ chức giang hồ.

Đồng chí tổ trưởng khám nghiệm ngồi xuống, khẽ gật đầu về phía anh Phương.

Lúc này, anh Phương mới đứng dậy, chậm rãi bước lên trước tấm bảng trắng. Ánh mắt anh sắc sảo như chim ưng, tổng hợp lại toàn bộ dữ liệu từ pháp y và khám nghiệm hiện trường để đưa ra phán quyết chân dung tội phạm..

Phòng họp chìm vào một khoảng lặng gai ốc. Đến lượt anh Phương, anh hít một hơi thật sâu, đứng dậy bước lên trước tấm bảng trắng. Ánh mắt anh sắc sảo như chim ưng, quét một vòng qua các đồng nghiệp, cất giọng đầy uy lực:

– Dựa trên các báo cáo hiện trường, kết quả pháp y và những dấu vết thu thập được, tôi xin phác họa chân dung tâm lý và hành vi của hung thủ như sau.

Anh Phương điềm tĩnh gõ đầu bút lông lên mặt bảng trắng, ánh mắt anh sắc lại, quét nhìn một lượt qua các gương mặt đang căng thẳng trong phòng họp. Anh tiếp tục mạch suy luận, giọng nói trầm ấm vang lên:

– Có một điểm mấu chốt cực kỳ quan trọng mà chúng ta cần phải làm rõ ngay lập tức. – Anh khoanh tay trước ngực, gằn từng chữ – Hung thủ thực hiện vụ thảm sát kinh hoàng này chỉ có một người duy nhất. Tuyệt đối không phải là một băng đảng đối địch đến thanh trừng địa bàn như những giả thuyết ban đầu.

Cả phòng họp khẽ xôn xao. Đội trưởng Gia nhíu mày, đan hai tay vào nhau:

– Cậu chắc chứ Phương? Một người hạ gục 13 tên giang hồ có trang bị vũ khí, lại còn là sát thủ tay trắng rời đi?

Anh Phương gật đầu dứt khoát, anh bước lại gần bàn pháp y, chỉ tay vào tập hồ sơ ảnh hiện trường:

– Thứ nhất, sự đồng nhất tuyệt đối về pháp y. Như bác sĩ vừa trình bày, 13 thi thể đều gục ngã bởi cùng một loại hung khí. Nhưng điều đáng nói hơn là góc độ chém, quỹ đạo vung kiếm và tiết diện vết thương trên các nạn nhân đều giống hệt nhau. Một nhát chém từ trái sang phải, hơi chếch từ dưới lên, cho thấy hung thủ thuận tay phải và có chiều cao nhỉnh hơn nạn nhân một chút. Nếu là một nhóm người hung hãn xông vào, chúng ta sẽ thấy sự xuất hiện của nhiều loại hung khí khác nhau – mã tấu, tuýp sắt, gậy gộc, hoặc chí ít là lực chém nông sâu bất nhất do nhiều người khác nhau ra đòn. Ở đây, cả 13 người đều chết dưới tay một gã đồ tể với nét chém lạnh lùng, chuẩn xác và không hề có dấu hiệu mỏi mệt hay thay đổi nhịp độ.

Anh Phương hít một hơi, chỉ tay lên bức ảnh chụp toàn cảnh sàn nhà đầy máu:

– Thứ hai, ngôn ngữ của dấu vết hiện trường. Các đồng chí hãy nhìn vào những vết máu bắn dạng văng trên tường và dưới sàn. Chuyển động của vết máu tạo thành một chuỗi quỹ đạo liên tục, trơn tru. Hung thủ di chuyển như một luồng gió gặt lúa giữa phòng, từ tên này sang tên khác mà không có sự chồng chéo, vướng víu của các đồng phạm. Hơn thế nữa, tổ khám nghiệm chỉ thu được duy nhất một mẫu dấu giày dính máu đi lại giữa các thi thể, tiến về phía căn phòng ngủ và cuối cùng rời khỏi hiện trường. Cỡ giày 42, hoa văn đế xẻ rãnh sâu – đặc trưng của loại giày thể thao thông dụng, hoàn toàn trùng khớp với kích cỡ của một nam thanh niên tráng kiện.

Anh hạ tay xuống, ánh mắt ánh lên sự thán phục xen lẫn sự rùng mình:

– Cuối cùng, là tâm lý chiến thuật của hung thủ. Một cuộc thanh trừng băng đảng thông thường luôn ồn ào, hỗn loạn và cần ưu tiên quân số để áp đảo. Kẻ xông vào luôn phải để mở đường lui cho mình. Nhưng hung thủ này thì sao? Hắn thản nhiên khóa chặt mọi cánh cửa thoát hiểm từ bên ngoài trước khi ra tay. Hắn tự nhốt mình vào lồng sắt cùng với 13 con thú dữ đang say máu đỏ đen. Chỉ có kẻ hành động độc lập, mang theo một sự tự tin tuyệt đối vào năng lực tàn sát của chính mình, mới dám thực hiện nước cờ tuyệt tình đó. Hắn biết rõ, trong căn phòng ấy, tốc độ lưỡi kiếm của hắn là thứ duy nhất định đoạt mạng sống của tất cả.

Cả phòng họp chìm vào một sự im lặng đến ngột ngạt. Bức chân dung về một ác quỷ độc hành, một tay cầm kiếm, một thân một mình tắm máu cả băng giang hồ khét tiếng, giờ đây hiện lên rõ nét và ám ảnh hơn bao giờ hết.

Anh giơ ngón tay đầu tiên lên, rành rọt từng chữ:

– Một là, về động cơ gây án: Đây tuyệt đối không phải là một cuộc thanh trừng, tranh giành địa bàn giữa các băng đảng. Một vụ thanh trừng ngầm sẽ vì tiền, vì lợi ích, và hiếm khi tốn công giam lỏng để diệt khẩu toàn bộ. Việc hung thủ khóa chặt các cửa thoát hiểm từ bên ngoài là chủ đích tàn sát không chừa một ai. Nhưng nghịch lý thay, điểm mấu chốt lại nằm ở căn phòng ngủ. Hung thủ chặt xích, cắt dây để mang đi một người bị giam giữ. Điều này chứng tỏ, động cơ cốt lõi của vụ án là "Giải cứu" và "Trừng phạt". Hắn tự đặt mình vào vị thế của kẻ phán xử, dùng máu để tẩy rửa tội ác của băng đảng Vũ Đình Thiên. Hắn ra tay vì một cơn phẫn nộ đã kìm nén đến đỉnh điểm.

Anh giơ ngón tay thứ hai, giọng nói trở nên sắc bén hơn:

– Hai là, về kỹ năng và đặc điểm cá nhân: Pháp y đã khẳng định hung khí là một thanh trường kiếm. Để một mình hạ sát 13 tên giang hồ bặm trợn, tay lăm lăm hung khí mà bản thân không hề để lại dấu vết máu tổn thương của chính mình tại hiện trường, kẻ này phải cực kỳ am hiểu về kiếm thuật. Hắn ra tay lạnh lùng, dứt khoát, không động tác thừa. Tuy nhiên, vết chém ở ổ khóa và xích sắt lại cho thấy sự vội vã, manh động của cảm xúc. Hắn là một người đàn ông, độ tuổi từ 20 đến 35, thể trạng cực kỳ tráng kiện. Hắn có thể không phải là sát thủ chuyên nghiệp được đào tạo bài bản, mà là một kẻ đã dung dưỡng sát khí qua một thời gian dài sống trong môi trường bạo lực.

Anh gõ mạnh đốt ngón tay thứ ba lên mặt bàn, ánh mắt ánh lên một vẻ băn khoăn tột độ:

– Ba là, về cấu trúc tâm lý tội phạm: Tại sao hắn giết sạch không chừa một ai, nhưng lại để sót một người đàn ông câm trốn trong nhà vệ sinh? Một kẻ ra tay kín kẽ đến mức nhốt mọi cửa ra vào, liệu có thể vô tình bỏ sót một người? Không! Rất có thể hắn đã cố tình chừa lại nhân chứng sống đó. Một nhân chứng thấy mà không thể nói, biết mà không thể khai. Hắn đang thách thức chúng ta, hay chỉ đơn giản là mảy may trắc ẩn với một kẻ tàn tật vô hại?

Anh Phương dừng lại một nhịp, đôi mày cau lại như thể đang cố xuyên thủng bức màn sương mù của vụ án. Tâm lý anh lúc này là một mớ bòng bong của những câu hỏi chưa có lời đáp. Dáng vấp và thủ đoạn này ám ảnh anh, nó gọi về bóng ma của Hoại Tuyền năm xưa. Khác chăng, nhát kiếm của kẻ này mang theo cả một linh hồn của sự cứu rỗi, một thứ lửa tội ác được nhen nhóm lên từ chính sự cắn rứt của lương tri. Rốt cuộc, kẻ cầm thanh kiếm đó là thiên thần báo oán hay chỉ là một ác quỷ mới vừa thức tỉnh?

Tối đến, anh Phương trở về căn nhà quen thuộc của mình. Mở cửa bước vào, đập vào mắt anh vẫn là một không gian im lìm, bám đầy bụi bặm của thời gian ngưng đọng. Cây đàn piano nằm nép mình trong góc phòng, phím đàn ngả vàng, mạng nhện giăng mắc mờ ảo dưới ánh đèn vàng hiu hắt. Những tấm ảnh chụp chung treo trên tường đã bắt đầu ố màu, viền khung bám một lớp bụi xám xịt.

Quả thật, anh không thể vứt bỏ hay nhẫn tâm dọn dẹp sạch sẽ những thứ này. Bởi nơi đây chứa đựng quá nhiều kỷ niệm, từng hơi thở, từng tiếng cười của người con gái ấy – Phan Mỹ Lệ. Cô đã từng sống ở đây, từng đánh thức anh bằng những nốt nhạc dương cầm trong trẻo mỗi buổi ban mai. Nhưng hiện tại, tự sâu thẳm cõi lòng, anh biết trái tim mình đã xao động và có hình bóng của Hoa. Lần trước, khi ngồi ở nhà Hoa, anh Thành đã vỗ vai anh mà nói về việc anh chưa chịu mở lòng. Lúc ấy nghe thì hiểu, nhưng để làm được lại là một cuộc chiến dai dẳng. Làm sao để lãng quên một người đã từng là cả thế giới của mình cơ chứ?

Trong lúc anh đang đứng tần ngần giữa những luồng suy nghĩ vẩn vơ, một tiếng gõ cửa dè dặt vang lên.

Anh Phương giật mình, bước tới mở cửa. Anh khẽ ló đầu ra ngoài, thân hình cao lớn cố tình che chắn khoảng không gian bừa bộn, phủ bụi phía sau lưng. Đứng trước cửa là Tú. Cô mặc chiếc áo khoác mỏng màu hồng, đứng đó mỉm cười dịu dàng nhìn anh:

– Em vào được chứ?

Anh Phương hơi khựng lại, hỏi với chất giọng khô khốc quen thuộc:

– Để làm gì?

– Em muốn bàn chuyện với anh về vụ án. – Tú đáp, ánh mắt kiên định không chớp.

Anh Phương thở dài, biết không thể từ chối. Anh gật đầu, nghiêng người sang một bên:

– Nhà hơi dơ một tí, mong cô thông cảm cho.

Tú bước vào. Đảo mắt nhìn quanh căn phòng, nụ cười trên môi cô dần tắt, thay vào đó là một vẻ trầm ngâm, xót xa. Cô đã từng nghe các đồng nghiệp cũ kể về Phan Mỹ Lệ – một cô nàng xinh đẹp đánh đàn piano ở quán ăn đã bỏ cả thanh xuân để về ở chung với anh Phương trong căn phòng chật hẹp này. Họ đã từng hứa hẹn với nhau về một đám cưới giản dị mà hạnh phúc. Nhưng trớ trêu thay, ngày vui chưa kịp tới, Mỹ Lệ đã bị tên ác nhân Hoại Tuyền tàn sát một cách man rợ. Nhìn lớp bụi phủ dày trên phím đàn, Tú chợt hiểu ra. Sự bừa bộn này không phải là vì anh Phương lười biếng, mà là vì anh không dám chạm vào. Mỗi lớp bụi ở đây đều là một chiếc khóa niêm phong quá khứ, bảo vệ những tàn dư cuối cùng của người anh từng yêu thương nhất. Căn phòng này chẳng khác nào một nấm mồ chôn cất trái tim của một người đàn ông mồ côi vợ sắp cưới.

Lặng lẽ kìm nén tiếng thở dài, Tú cẩn thận ngồi xuống mép chiếc giường ga trải đã sờn, ngước nhìn anh Phương rồi hỏi đưa vào vấn đề chính:

– Theo suy luận của anh thì tâm lý của tên hung thủ gây ra vụ thảm sát ở sới bạc này như thế nào?

Anh Phương không ngồi. Anh chắp hai tay sau lưng, bước đi qua lại giữa khoảng trống chật hẹp của căn phòng, đôi chân mày nhíu chặt lại, giọng nói vang lên đều đều:

– Hắn không phải là một kẻ thủ ác bẩm sinh, cũng không phải là một cỗ máy giết người máu lạnh theo kiểu đâm thuê chém mướn. Ở đây, tôi thấy sự hiện diện của một "phức cảm đấng cứu thế" bị méo mó. Tâm lý của hắn bị xé rách làm hai nửa đối lập. Một nửa, hắn cực kỳ chán ghét, tởm lợm cuộc sống nhơ nhớp của băng đảng Vũ Đình Thiên – nơi đầy rẫy cờ bạc, rượu chè và sự chà đạp lên nhân phẩm phụ nữ. Nửa còn lại, hắn vẫn cố bấu víu vào phần "người", vào chút lương tri mỏng manh còn sót lại.

Anh Phương dừng bước, quay lại nhìn thẳng vào mắt Tú:

– Việc hắn chỉ dùng một nhát kiếm chí mạng để kết liễu từng tên, không tra tấn, không băm vằm thi thể cho thấy một sự dứt khoát đến vô tình. Hắn xem đám giang hồ đó không phải là con người, mà là những "cục nợ" của xã hội cần phải được dọn dẹp. Cơn thịnh nộ của hắn không bộc phát ồn ào mà nó bị nén chặt, lên men qua từng ngày, để rồi khi đạt đến điểm sôi, nó biến hắn thành một tử thần thanh trừng. Nhưng chi tiết hắn chặt đứt dây xích, dẫn một người đi đã tố cáo điểm yếu lớn nhất của hắn: Sự trắc ẩn. Có thể hắn giết người không phải để thỏa mãn thú tính, mà để chuộc lại lỗi lầm vì đã từng làm ngơ trước tội ác. Hiện tại, tâm lý hắn đang ở trạng thái căng như dây đàn, vừa cảnh giác cao độ để sinh tồn, vừa mang gánh nặng bảo vệ cô gái kia.

Tú nghiêng đầu, ghi nhận từng lời phân tích, cô hỏi tiếp:

– Vậy anh nghĩ hắn sẽ trốn ở đâu sau khi chạy thoát cùng cô gái ấy?

Anh Phương lại chắp tay, điềm tĩnh đưa ra các giả thuyết:

– Thứ nhất, chúng ta phải xét đến tình trạng của người mà hắn đưa đi. Có thể người này bị bạo hành, giam cầm nhiều ngày, thể trạng chắc chắn vô cùng suy kiệt. Hắn không thể dắt cô ta chạy xuyên rừng hay di chuyển liên tục bằng phương tiện công cộng được. Hắn cần một nơi an toàn ngay lập tức để sơ cứu và cho cô ấy ăn uống.

– Thứ hai, do trên người mang theo thanh kiếm dài và quần áo dính đầy máu tanh, hắn tuyệt đối sẽ không dạt vào các nhà nghỉ, khách sạn hay những khu dân cư đông đúc có camera an ninh.

– Thứ ba, tâm lý của kẻ vừa gây án mạng hàng loạt thường có xu hướng tìm về những nơi mang lại cho hắn cảm giác an toàn tuyệt đối, hoặc những "điểm mù" mà pháp luật lẫn giới giang hồ đều bỏ qua. Đó có thể là một căn nhà hoang ở ngoại ô mà băng đảng của Thiên từng dùng làm nơi cất giấu hàng cấm nhưng đã bị bỏ hoang; hoặc cũng có thể là một phòng khám tư nhân chui nhủi nào đó mà hắn dùng bạo lực để ép vị bác sĩ ở đó phải chữa trị cho cô gái rồi đóng cửa trốn bên trong. Lát nữa cô về nói với Gia, hãy rà soát lại toàn bộ bất động sản ngầm của băng Vũ Đình Thiên và những khu trọ lao động tồi tàn ở vùng ven. Hắn chưa thể đi xa được đâu.

Tú cặm cụi lấy vở ra ghi chép lại những định hướng điều tra quan trọng. Xong xuôi, cô gập cuốn sổ lại, đứng lên chào tạm biệt để ra về. Nhưng khi vừa bước đến ngưỡng cửa, đôi chân cô bỗng khựng lại.

Anh Phương, với sự tinh tế của một cựu trinh sát, như đọc vị được sự ngập ngừng nơi bóng lưng cô. Anh cất tiếng hỏi nhẹ nhàng:

– Cô còn chuyện gì muốn nói sao?

Tú đứng chôn chân tại chỗ. Đôi bàn tay cô siết chặt lấy cuốn sổ, cúi gằm mặt xuống. Trái tim cô lúc này đập liên hồi. Cô rất muốn quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh mà nói: "Em đã yêu anh mất rồi." Bởi lẽ ngay từ đầu, cô đến là để gặp anh Phương vì cô có điều muốn nói trong lòng, nhưng nếu làm như thế thì làm sao để vào nhà và trò chuyện đỡ ngượng ngùng. Lúc này đây, lý trí của một nữ cảnh sát, cộng với sự hiện diện quá lớn của Phan Mỹ Lệ trong căn phòng này đã tát một gáo nước lạnh vào ngọn lửa lòng cô. Cô biết, có cố gắng đến mấy cũng chỉ là người đến sau muộn màng, và trái tim anh hiện tại cũng đã hướng về một bóng hình khác. Cô nuốt tiếng thở dài vào trong, quay đầu lại, mỉm cười gượng gạo:

– Sau cùng em vẫn là phụ nữ, em có cảm xúc của riêng mình.. Em.. Cảm ơn anh vì hôm đó.

Anh Phương đứng lặng im. Nghe câu nói bỏ lửng của Tú, anh chợt thấy một nỗi thất vọng mơ hồ dấy lên với chính suy nghĩ của mình. Anh biết rõ Tú có cảm tình sâu đậm với mình, và anh từng lo sợ cô sẽ nói ra lời yêu, để rồi anh phải tàn nhẫn buông lời từ chối. Trong lòng anh đã có Hoa, và anh không muốn gieo rắc hy vọng cho bất kỳ ai khác.

– Tạm biệt, Tú. – Anh chỉ đáp lại một câu ngắn gọn, dứt khoát như một dấu chấm hết cho đoạn tình cảm chưa kịp gọi tên.

Tú khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi.

Bóng lưng cô đơn độc chìm vào con hẻm dài vắng tanh, vắng ngắt. Màn đêm buông xuống đặc quánh, nồng nặc một luồng không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Con hẻm này, chính nơi cô đang đặt từng bước chân trĩu nặng, từng là một bãi chiến trường đẫm máu. Tên ác quỷ Hoại Tuyền đã từng giết sạch những con người vô tội trong con hẻm này chỉ để trừng phạt anh Phương, để đẩy anh vào tận cùng của sự dằn vặt.

Gió rít qua những khe tường vỡ như tiếng than khóc của oan hồn. Dường như ngay lúc này, đi giữa tàn tích của nỗi đau, Tú mới thực sự cảm nhận được sức nặng của bi kịch mà Phương phải gánh chịu. Cô ôm lấy hai cánh tay đang nổi gai ốc, ngước nhìn lên bầu trời đen kịt. Cô băn khoăn tự hỏi lòng mình: Rốt cuộc thứ cảm xúc đang cào xé này là gì? Liệu cô đang thực sự yêu anh bằng cả trái tim người phụ nữ, hay chỉ đang thương xót cho một tâm hồn đầy thương tích? Hoặc giả, trước những sóng gió của nghề nghiệp và cuộc đời, cô chỉ đang mù quáng tìm kiếm một bến đỗ vững chãi mang tên anh?

Giữa tiếng bước chân vang lên đều đều trong ngõ vắng, Tú thở dài. Cô thật sự không biết câu trả lời.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back