Official

The Very Important Personal
92 ❤︎ Bài viết: 116 Tìm chủ đề
394 20
Những dòng tâm sự tuổi 18 thường mang đầy đủ sắc màu cảm xúc: Hồn nhiên của tuổi học trò, chênh vênh trước ngưỡng cửa trưởng thành, rung động đầu tiên của tình yêu, tình bạn trong veo và những đêm dài trằn trọc nghĩ về ngày mai. Có những niềm vui rất nhỏ, nhưng cũng có những nỗi buồn khó gọi tên, tất cả đan xen tạo nên một tuổi 18 vừa mong manh vừa mạnh mẽ.

Chủ đề này được tạo ra để lưu giữ những tâm sự rất đẹp của tuổi 18 – những điều có thể sau này khi lớn lên ta sẽ mỉm cười nhớ lại. Nếu bạn đang ở tuổi 18, hãy viết ra những suy nghĩ của mình để hiểu và trân trọng bản thân hơn.

54981412060_aa78f41762_o.jpg


Tuổi 18 là cột mốc đặc biệt, nơi người ta vừa háo hức bước sang một chặng đường mới, vừa bối rối trước những lựa chọn đầu đời. Ở tuổi 18, có những ước mơ rất lớn, những cảm xúc rất thật và cả những nỗi lo lần đầu biết đến mang tên tương lai. Đó là tuổi của những rung động đầu tiên, của tình bạn trong veo, của những đêm trằn trọc nghĩ về ngày mai mà chưa biết mình sẽ trở thành ai. Những dòng tâm sự tuổi 18 vì thế luôn đầy cảm xúc – có hồn nhiên, có chênh vênh, có cả sự mạnh mẽ đang âm thầm lớn lên. Nếu bạn đang ở tuổi 18, hoặc đã từng đi qua tuổi 18 với nhiều kỷ niệm, hãy viết ra và gửi vào đây để lưu giữ những cảm xúc rất đẹp của một thời thanh xuân bạn nhé.

Stt dành cho tuổi 18​


Tuổi 18 – cái tuổi vừa đủ lớn để nhận ra rằng không phải mọi ước mơ đều dễ dàng, nhưng cũng đủ trẻ để dám mơ tiếp, dám vấp ngã và đứng lên với nụ cười trên môi.

18 tuổi, học cách tự chịu trách nhiệm với quyết định của bản thân, học cách yêu chính mình, và nhận ra rằng có những người đến rồi đi, nhưng mọi trải nghiệm đều để lại dấu ấn trong tim.

Đêm nay, 18 tuổi, ngồi nhìn màn đêm tĩnh lặng, mới hiểu rằng tuổi trẻ không phải lúc nào cũng rực rỡ, nhưng chính những phút yếu lòng, bối rối mới làm ta trưởng thành hơn.

18 tuổi là cánh cửa mở ra với bao nhiêu cơ hội, nhưng cũng là thử thách. Mỗi lần bước ra khỏi vùng an toàn, trái tim lại đập nhanh, vừa sợ hãi vừa háo hức, vừa lo lắng vừa hạnh phúc.

18 tuổi, học cách buông những gì không thuộc về mình, học cách trân trọng những gì còn ở lại. Và biết đâu, nụ cười hôm nay chính là câu trả lời cho những ngày khó khăn sau này.

Tuổi 18, mỗi giọt mồ hôi, mỗi đêm thức trắng vì bài vở hay vì lo lắng đều trở thành kỷ niệm, thành những câu chuyện để kể sau này. Và khi nhìn lại, ta sẽ mỉm cười vì mình đã sống trọn vẹn.

18 tuổi, bước đi trên con đường của riêng mình, đôi lúc lạc lõng, đôi lúc ngẩng cao đầu tự hào. Bởi tuổi 18 là tuổi để thử, để sai, và để học cách đứng lên sau mỗi vấp ngã.

18 tuổi, biết rằng bạn bè, tình yêu, những điều nhỏ bé xung quanh đều quý giá. Học cách trân trọng từng phút giây, từng nụ cười và từng cái ôm, vì chẳng ai biết được ngày mai ra sao.

Tuổi 18 là sự pha trộn giữa tự do và trách nhiệm. Dám sống theo cách mình muốn, dám theo đuổi đam mê, nhưng cũng phải học cách chịu trách nhiệm cho mọi lựa chọn.

18 tuổi – nơi mà mọi ranh giới giữa tuổi thơ và trưởng thành dường như mờ đi, nơi mà trái tim vẫn rung động trước những điều nhỏ nhặt, nơi mà mỗi khoảnh khắc đều trở thành bài học quý giá.

Tuổi 18 là khi bạn nhận ra rằng thế giới rộng lớn hơn nhiều so với những gì từng thấy. Mỗi ngày là một cơ hội để thử sức, để vấp ngã, và để học cách đứng dậy mà vẫn giữ nụ cười.

18 tuổi, bạn bắt đầu hiểu rằng tình bạn, tình yêu và những niềm vui giản đơn là điều quý giá nhất. Không phải mọi người sẽ ở lại, nhưng những ký ức đẹp sẽ theo bạn suốt đời.

Tuổi 18 là thời điểm học cách nói "không" với những điều không phù hợp và "có" với những gì khiến trái tim mình hạnh phúc. Đây là tuổi để tự chọn con đường và tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.

18 tuổi là khi đêm xuống, bạn ngồi một mình, suy nghĩ về tương lai, về những giấc mơ còn dang dở, nhưng cũng đủ kiêu hãnh để tin rằng mình sẽ làm được mọi thứ.

18 tuổi, mỗi thất bại đều là bài học, mỗi nụ cười đều là phần thưởng. Học cách trân trọng từng phút giây, vì tuổi trẻ chỉ đến một lần trong đời.

Tuổi 18 là tuổi mà bạn bắt đầu cảm nhận rõ ràng nỗi cô đơn, nhưng cũng học được cách yêu bản thân, cách tự an ủi và tự trưởng thành.

18 tuổi, là lúc trái tim nhạy cảm hơn bao giờ hết. Những lời nói, những cử chỉ nhỏ cũng khiến bạn rung động hay buồn bã. Và chính điều đó làm tuổi 18 trở nên đáng nhớ.

Tuổi 18 là khi bạn hiểu rằng không ai có thể đi thay bước chân của mình. Mỗi con đường đều do bạn tự chọn, và mỗi quyết định đều để lại dấu ấn.

18 tuổi là lúc bạn dám mơ to, dám yêu hết mình, nhưng cũng bắt đầu học cách buông những gì không thuộc về mình. Bởi tự do là biết chọn lựa.

Tuổi 18 là khi mỗi ngày trôi qua đều có thể trở thành kỷ niệm. Có thể là niềm vui, có thể là nỗi buồn, nhưng tất cả đều đáng giá và tạo nên bạn của ngày hôm nay.

18 tuổi, bạn bắt đầu nhận ra rằng không phải ai cũng ở bên bạn mãi mãi. Nhưng đừng buồn, bởi những người thật sự quan trọng sẽ luôn ở lại khi bạn cần họ nhất.

Tuổi 18 là tuổi của những chuyến đi dài, những đêm thức trắng suy nghĩ về bản thân và tương lai. Nhưng cũng là tuổi để cười thật to, yêu thật nhiều, và sống hết mình.

18 tuổi là khi bạn học cách chịu trách nhiệm, nhưng cũng học cách tha thứ cho chính mình. Bởi trưởng thành không chỉ là biết đi xa, mà còn là biết yêu bản thân.

Tuổi 18 là khi mỗi quyết định đều khiến bạn vừa hồi hộp vừa háo hức. Và điều quan trọng nhất là dám bước đi, dám thử, dám sai.

18 tuổi, bạn biết rằng tuổi trẻ không phải là mãi mãi, nhưng trái tim 18 tuổi thì đầy nhiệt huyết và hoài bão. Hãy sống sao cho mỗi ngày đều có ý nghĩa.

Tuổi 18 là khi bạn nhìn thấy quá khứ, mỉm cười với hiện tại và háo hức với tương lai. Bởi tuổi 18 là tuổi để bắt đầu, để thử, để cảm nhận và để nhớ.

18 tuổi là khi những giấc mơ tưởng chừng xa vời lại trở nên gần hơn một chút. Chỉ cần dám bước, dám theo đuổi, bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn bạn tưởng.

Tuổi 18 là khi bạn học cách buông tay những điều không cần thiết, để dành chỗ cho những điều tốt đẹp hơn. Học cách lựa chọn và học cách trưởng thành.

18 tuổi là lúc bạn nhận ra rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng lớn lao. Đôi khi chỉ là một buổi chiều yên bình, một cái ôm, hay một nụ cười chân thành.

Tuổi 18 – nơi mà mọi cảm xúc đều sống động, mọi khoảnh khắc đều đáng nhớ, và mọi lựa chọn đều là bước đi quan trọng cho con người bạn sau này.
 
Last edited by a moderator:
128 ❤︎ Bài viết: 45 Tìm chủ đề
"Nay đã đủ trưởng thành rồi nhỉ? Cuối cùng cũng đến lúc ba buông tay và đẩy con ra khỏi vòng tay này rồi"

Ba tôi đã nói với tôi những lời nói ấy vào đúng ngày sinh nhật 18 tuổi của tôi. Vào thời điểm đó, tôi vẫn chưa hiểu hết những gì mà ba tôi muốn nói và tôi ngây ngô nghe nó rồi phớt lờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Cho đến khi sống xa nhà, rời khỏi vòng tay của ba mẹ tôi mới nhận ra lời ba nói muốn đẩy tôi ra khỏi vòng tay của họ để tôi học được cách trưởng thành là như thế nào.

54981364984_d097871a05_o.png


Đối với khoảng thời gian khi tôi đứng ở độ tuổi 18, tôi nhận ra có nhiều thứ quá khó khăn đối với mình khi bước chân vào ngưỡng cửa tập tành làm người lớn. Đó chẳng phải là ước mơ khi bé của tôi hay sao? Lúc bé, ai cũng mong được trở thành người lớn, vậy mà đến khi có thể chập chững lớn lên rồi thì lại muốn từ bỏ ước mơ đó ngay. Kể từ lúc bước sang tuổi 18, tôi hoàn toàn sợ hãi với cuộc sống này, không nói ra nhưng trong lòng đầy nỗi lo lắng khôn cùng. Tôi luôn tỏ ra mạnh mẻ, tỏ ra rằng mình không sao đâu, nhưng lời nói đầu môi lúc ấy là lời nói dối mà chưa bao giờ thật sự trong lòng tôi muốn nói.

Không phải từ lúc nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ chịu tổn thương, những tổn thương hằn sâu trong lòng và nó nuôi dưỡng con người tôi theo cách mà nó muốn. Trải qua những vấp ngã thì con người ta mới trưởng thành, nhưng đến thời điểm này tôi lại sợ mình vấp ngã. Cảm giác đau đớn mỗi lần mình ngã thật sự khiến tôi sợ hãi, tôi muốn núp sau lưng gia đình tôi, muốn để họ che chắn phía trước và không muốn tự mình lách ngan qua hàng rào chắn của họ để đi về phía trước. Cứ thế, nỗi sợ ấy khiến tôi run bần bật khi một ngày nào đó, ba mẹ tôi đứng lùi về sau để tôi tự bước đi trên con đường phía trước. Đó cũng chính là khoảnh khắc khi tôi biết tôi đã 18 tuổi và đang học cách để trưởng thành.

Sống bên ngoài xã hội, khi bị người này người nọ chửi bới, tôi chưa bao giờ dám ngước mặt lên mà nói lại, lúc ấy tôi chỉ biết cuối gầm mặc để che đi những giọt nước mắt yếu mềm và sợ hãi. Đó là lúc, tôi bắt đầu học cách chịu đựng

Khi nhớ nhà, muốn được trở về để có thể ở bên cạnh ba mẹ mình nhưng rồi vẫn lẳng lặng khóc một mình để vơi đi nỗi nhớ. Đến lúc đó, tôi học được cách vượt qua.

Khi bắt đầu học ở một môi trường mới, những kiến thức cố nhắc vào đầu cũng chẳng hiểu nỗi, tôi muốn từ bỏ ngay tức khắc nhưng rồi vì lý do nào đó tôi vẫn phải cố gắng gồng người lên mà tiếp tục. Đó là lúc tôi biết cách khắc phục.

Khi tôi cố gắng, cố gắng từng ngày để học cách tự đứng trên đôi chân mình, tôi không hề hay biết tuổi 18 của tôi sắp trôi qua như thế. Tiếc nuối ư? Có lẽ cũng có vài điều khiến tôi tiếc nuối, đó là khi tôi để vụt mất một mối nhân duyên nào đó mà đến khi nhận ra thì chỉ thấy đắng ngắt trong lòng. Đó là những phút chốc muốn được tan biến lại thấy bản thân mình quá nhu nhược, không rõ cội nguồn của sự yếu đuối bắt đầu từ đâu nhưng trong tận gốc rễ cơ thể tôi chỉ toàn là nó. Tôi muốn sống mạnh mẽ hơn trước vì tôi biết nếu không mạnh mẽ tôi sẽ bị vùi dập trong cái xã hội khắc nghiệt ấy.

Tôi muốn nói với tôi của tuổi 18 rằng: "Hãy làm những điều mày thích vì tao biết mày giờ đang sống bằng cái bóng của người khác trao cho mày. Chọn ngã rẽ an toàn chưa chắc gì khiến mày hạnh phúc về sau, sự lựa chọn ấy sẽ chính là sự lựa chọn cho cuộc đời của mày sau này."
 
Last edited by a moderator:
136 ❤︎ Bài viết: 67 Tìm chủ đề
Tuổi 18 - Tuổi chơi vơi

Gửi đến bạn và tôi, nhưng người đã, đang, và sắp trải qua tuổi 18, một dấu mốc quan trọng của cuộc đời.

Khi bước chân vào ngưỡng cửa cuộc đời, mỗi chúng ta buộc phải cởi bỏ chiếc áo lông ấm áp mềm mại trong vòng tay âu yếm của mẹ cha để khoác lên mình chiếc áo phong sương mang tên là trách nhiệm. Mỗi người khi bước đến giai đoạn này đều sẽ bắt đầu suy nghĩ về sự nghiệp, tương lai, về những dự định và cả chặng đường đi sắp tới. Chúng ta chưa đủ trưởng thành, nhưng cũng không còn quá trẻ con, lấp lửng giữa những ước mơ và phũ phàng khi đi vào thực tế. Có lẽ sẽ có một lúc nào đó, trong tuổi 18 của mình, bạn chợt cảm thấy chơi vơi mỗi lúc ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, và thấy lo lắng cho cuộc sống sau này, nhưng bạn tôi ơi, tương lai được xây lên từ thực tại, nếu như hiện tại bạn cứ mãi lo lắng bâng quơ, thì thử hỏi sau này liệu bạn có đi trên con đường đúng đắn?

51603367150_ffd0d52741_o.jpg


Tôi đã từng, hoặc có lẽ vẫn đang bất lực trước những vấp ngã của cuộc đời, tất nhiên, chỉ trong một vài giây phút. Nhưng sau đó tôi lại nhớ đến những giọt nước mắt của mẹ, nhớ đến những ước mơ và những điều mình theo đuổi, tôi chợt ngỡ ngàng, chẳng lẽ mình yếu đuối vậy sao? Và rồi, tôi cũng dần dần học cách làm quen, để trở thành "người lớn". Học cách chấp nhận những khuyết điểm của mình, và yêu bản thân hơn mỗi ngày. Vì tôi biết, tôi buộc phải có trách nhiệm với bản thân, với mẹ, với tương lai và với những gì tôi mơ ước.

Đoạn đường này dù có lắm chông gai, nhưng tôi vẫn phải đi, và cố gắng để ít nhất không để bản thân đi chân trần dẫm lên sỏi đá. Trên con đường thanh xuân đó, hãy luôn tin rằng chúng ta vẫn còn có những người bạn đồng hành. Có thể tôi và bạn không quen biết nhau, cũng chưa từng gặp mặt, nhưng những sợi dây liên kết đó vẫn cứ âm thầm, cổ vũ và sánh bước bên nhau cùng đi về tương lai phía trước.

51603142859_f80b6b42e2_o.jpg


Có phải bạn đang khóc, đang mệt mỏi và đang chán nản lắm hay không. Tôi chỉ mong bài viết này có thể xoa dịu đi những tổn thương trong lòng bạn, và tôi, để chúng ta lại tiếp tục mạnh mẽ bước đi, như chưa từng mệt mỏi. Đến một ngày nào đó, khi trái tim này chằng chịt vết thương, và đau đớn tháng năm kia trở thành ký ức, chúng ta có thể vững bước trên đôi chân mình và khẳng định với tất cả rằng "tôi chưa từng từ bỏ".

Mong trái tim nhỏ của bạn sẽ không còn đớn đau, mong cuộc sống này dịu dàng hơn với bạn. Mong một ngày không xa, nước mắt sẽ không còn và niềm vui ngập tràn trong đáy mắt. Và cuối cùng, chúc bạn có một giấc ngủ thật ngon, cảm ơn, vì tất cả. Mong thế giới đối xử với bạn bằng tất cả dịu dàng.

Người viết: Cá rô phi
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back