"Ban nãy quanh thư phòng yên tĩnh lắm, không thấy cãi cọ gì, có lẽ Công Chúa đã đồng ý.." Còn chưa kịp nói hết câu, bọn họ đã bị Sinbad đến đá cho mấy cái xua đi, ánh mắt sắc lạnh "Các ngươi có vẻ thiếu việc để làm nhỉ?" khiến cho họ sợ xanh mặt chạy mất.
Khi nghe thấy những lời ấy, anh như ngừng thở, tâm trạng mới tốt lên một chút lại bay mất, thay vào đó là sự đau đớn như hàng vạn mũi kim đâm vào trái tim.
Sinbad nhấc chân chạy khắp cung điện kiếm tìm bóng dáng người ấy, mãi đến khi trời ửng màu hoàng hôn, tưởng chừng như vô vọng thì nhìn thấy cô ngồi trên chiếc xích đu dưới tán cây, nhìn chằm chằm lên bầu trời xanh ngắt.
Artia hiện tại rất bối rối, trong trí nhớ của cô, đáng ra hôn sự này sẽ không tồn tại, mới tỉnh dậy đã đi phiêu lưu bảy năm cũng không ai nhắc đến, nay lại đùng một cái..
Haiz, lúc ở thư phòng, vì quá bất ngờ cũng không biết có nên đồng ý không, đã xin Phụ Hoàng cho mình thời gian suy nghĩ.
Cô đối với Kouen có một sự quý mến nhất định. Anh đã truyền cho cô rất nhiều võ thuật và kinh nghiệm để chinh phục thần đèn, cũng là người giải quyết khó khăn khi cần. Nhưng việc cưới hay sống chung một nhà với anh thì cô chưa từng nghĩ đến.
Sinbad đi đến ôm lấy eo Artia từ đằng sau khiến cô giật mình, có giãy dụa thế nào cũng không buông, giọng của anh xuống hẳn mấy tông, mang theo sắc màu tăm tối "Em thực sự sẽ lấy tên tóc hung chết tiệt đó sao?"
Artia trầm mặc không nói cũng không giãy dụa nữa, thời gian qua cô đã thực sự xác định được Sinbad này không phải là Sinbad mà cô biết. Anh quan tâm và ôn nhu hơn, luôn tìm cách làm cô cười, mặc dù nó có làm xấu mặt một vị Vua đi chăng nữa, cảm giác như đây chính là Sinbad mà bản thân đã nhất kiến chung tình.
Nhưng không có gì là không thể, đâu chắc được rằng nếu bây giờ cô đón nhận tình cảm của anh thì những chuyện đó sẽ không xảy ra thêm một lần nữa, chung quy lại, Artia vẫn là cảm thấy rất sợ hãi.
Cô nói với anh "Phải thì sao? Mà không phải thì sao?"
Sinbad nghe được, câu trả lời trong lòng như đã chắc chắn được tám chín phần, vòng tay siết chặt đến mức Artia cảm thấy khó thở, hai mắt đỏ ngầu, nước mắt cũng theo đó tuôn rơi, anh gần như phát điên, thanh âm thống khổ gào thét vang lên trong biệt uyển rộng lớn không một bóng người "Tại sao vậy? Tại sao luôn là hắn mà không phải anh? Tại sao luôn nhìn hắn, tại sao luôn cười với hắn, tại sao luôn đi cũng hắn? Anh không được hay sao? Anh có gì không tốt? Hắn có thần đèn, anh có hơn hắn 4 thần đèn, hắn mạnh, nhưng còn phải chịu thua anh, hắn là Thái tử, anh là Vua.."
Thanh âm càng lúc càng nghẹn lại "Anh biết bản thân không bằng cầm thú, đã làm nhiều việc khiến em tổn thương, đáng ra anh không nên cưới em về mà không cho em hạnh phúc, không nên cường bạo em, không nên đi phố đèn đỏ, không nên trách móc đánh đập em.. Nhưng không phải anh đã hối hận rồi sao? Anh vẫn đang từng ngày cố gắng bù đắp sai lầm ấy mà? Vừa sống lại đã ngay lập tức chạy đến đây, ngày ngày đều vắt óc nghĩ cách để em trò chuyện với anh, để làm em cười.. vậy mà tại sao.. trong mắt em luôn chỉ có tên đó? Người em yêu nhất là anh kia mà, hãy cho anh một cơ hội có được không.. xin em.."
Thanh âm nhỏ dần rồi im bặt khi Artia kinh hoàng nhìn chằm chằm người trước mặt "Anh.. làm sao anh biết những chuyện đó?'Sống lại' ý là gì?"
Sinbad giờ mới nhận ra mình đã nói quá lố, nhưng phóng lao thì đành phải theo lao "Cha của Valefor, thần đèn của anh là thần thời gian, vì Valefor đã xin nên ông ấy cho chúng ta
trọng sinh lựa chọn lại.. Artia, anh đã chọn sẽ yêu thương em, đền bù lại lỗi lầm kiếp trước.. em thì sao, cho anh một cơ hội có được không?"
Artia cúi đầu, im lặng một lúc mới quay bước về phòng, Sinbad kéo tay cô lại muốn nói gì đó, cô chỉ nhẹ nhàng gỡ tay anh ra "Tôi muốn ở một mình."
Artia trở lại phòng mình khóa chặt cửa, bữa tối không ăn, cũng không cho ai vào hầu hạ. Nằm trên giường, cô thực sự muốn ngủ một giấc không tỉnh lại nữa, thật mệt mỏi, biết bao nhiêu kí ức cùng sự thật vừa ập vào đầu cô trong một thời gian quá ngắn, chúng lại quá khó chấp nhận khiến cô không biết phải làm sao, đầu như muốn nổ ra thành nhiều mảnh, đêm ấy lại không ngủ được, cũng tiện thể nghĩ hướng giải quết cho tất cả mọi chuyện.
Hai hôm sau, người ta thấy Công chúa mặc triều phục trang trọng, tóc cột gọn cài mũ phượng hoàng bằng vàng, mũ này trước kia là dành cho Hoàng Hậu, Hoàng Hậu đã mất, Hoàng Đế lại không lấy thêm vợ nên giao cho Công Chúa duy nhất, chỉ được đeo trong một dịp trang trọng.
Triều đình được một phen hỗn loạn khi Công Chúa đột ngột xuất hiện giữa buổi triều mà Người từng nói nó nhàm chán hơn cả mấy tay sư tụng kinh trong chùa, còn hùng hồn tuyên bố chuyện mà không ai ngờ tới.
Artia quỳ trên triều đường, cúi đầu trước người ngồi ở vị trí cao nhất, nói liền một mạch "Phụ Hoàng, con sẽ không lấy ai hết, Thái Tử Đế Quốc Kou cũng không, Vua Sindria cũng không, xin Người đừng thúc giục con nữa. Còn một điều, con muốn người giao cho con cai trị vùng đất phía Nam mà ngày trước Người đã ban cho Mẫu Hậu, con sẽ làm thật tốt những gì mình cần làm. Xin Phụ Hoàng ân chuẩn."
Hoàng đế Nelyx cằm đã muốn rớt xuống đất, đứa con gái duy nhất ông luôn nuông chiều bây giờ không muốn lấy chồng, còn đòi chia đất xẻ nhà ra ở riêng, có dọa chết ông hay không? Nhị Hoàng tử sắp ngất đến nơi, đứa em ngoan ngoãn ngày nào của anh đâu rồi, anh còn đang mong bế đứa cháu giống em ấy như đúc kia mà. Thái tử lại cười dịu dàng, anh luôn tôn trọng mọi quyết định của em gái mình, nó mạnh mẽ y như Mẫu Hậu và anh vậy.
Dù có thế nào, Artia cũng không thay đổi quyết định của mình đâu, vậy nên Hoàng Đế Nelyx cũng đành chiều theo ý muốn của con gái mình, cũng không phải chuyện khó khăn gì, nếu nó đã không muốn xuất giá thì không nên bắt ép.
Về phía Kouen, Artia đã nói chuyện rõ ràng, cô trước giờ chỉ xem anh là một người anh trai, ngoài ra không có bất cứ tình cảm gì khác. Kouen đã buồn một thời gian rất dài nhưng cũng dần dần tiếp nhận được, bọn họ lại vui vẻ như bình thường.
Còn Sinbad, cô mong anh hiểu cho cảm xúc của bản thân. Cô không mong muốn anh đối tốt với mình vì hối hận hay muốn bù đắp, yêu cũng không muốn. Bởi vì trải qua một đời, Artia đã cảm thấy sợ hãi từ 'yêu' ấy, không còn muốn dính dáng gì tới nó nữa.
Sinbad mặc dù rất đạu đớn nhưng cũng phải buông tay, anh chưa bao giờ thấy bản thân không thể đạt được một thứ gì đó như vậy, nhưng điều này đã khiến cho anh bớt đi sự tự mãn của bản thân, trở thành một vị vua tốt, nhưng Thất Hải Đại Vương nổi tiếng đào hoa đến cuối đời cũng không có lấy một người vợ.
Năm đó, Công Chúa duy nhất của Nelyx đến phía nam cai quản, lấy hiệu là Xạ Nhật Quận Chúa, ngụ tại Xạ Nhật điện, cả đời không ra ngoài.
Đến mãi sau này, những bậc cha mẹ vẫn truyền cho con cháu bài hát như sau
"Kìa Sinbad, Artia
Người là Vua, người Quận Chúa
Giữa trời xa, tình nở hoa
Người thu bảy biển, người hạ mặt trời
Người ngự phương Bắc, Người trị phương Nam
Yêu là chi, có duyên nhưng không phận
Đành chia cắt, không một lần tái kiến
Trong tâm, tình ai giữ riêng ai.."
- END-