Chương 1:
Mùi thuốc sát trùng nồng đậm.
Lục Hoài Du vừa mở mắt ra đã cảm thấy đầu đau như búa bổ.
".. Ba ơi.."
Một giọng trẻ con run run vang bên tai.
Lục Hoài Du khựng lại.
Ba?
Ai là ba?
Cậu còn chưa kịp phản ứng thì một cục bông nhỏ đã nhào tới, ôm chặt lấy tay cậu. Đứa bé khoảng bốn, năm tuổi, mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ theo.
"Ba tỉnh rồi.. Con tưởng ba không cần con nữa.."
Lục Hoài Du: "?"
Khoan đã.
Cậu độc thân hai mươi mấy năm, trai tân chính hiệu, con ở đâu ra?
Đúng lúc này, một đoạn ký ức xa lạ như thủy triều tràn vào đầu cậu --
* * *Cậu xuyên sách rồi.
Xuyên vào một quyển tiểu thuyết giới giải trí cẩu huyết mà tối qua cậu vừa đọc để giết thời gian.
Nguyên chủ cũng tên Lục Hoài Du.
Một bình hoa tai tiếng trong giới giải trí, dựa vào khuôn mặt mà sống, kỹ năng diễn xuất thì thảm không nỡ nhìn, còn vì muốn nổi tiếng mà ký kết hôn nhân hợp đồng với ảnh đế đỉnh lưu --
Tạ Uyên.
Nghĩ đến cái tên này, mí mắt Lục Tường giật mạnh.
Trong nguyên tác, Tạ Uyên là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới giải trí:
- lạnh lùng
- khó gần
- thủ đoạn mạnh
- và đặc biệt.. Cực kỳ ghét nguyên chủ.
Hai người kết hôn chỉ vì lợi ích, sau đó cùng tham gia một show thực tế nuôi con.
Kết quả nguyên chủ tác oai tác quái trên show, đối xử lạnh nhạt với đứa bé, cuối cùng bị toàn mạng mắng đến lui khỏi giới.
Còn Tạ Uyên..
Sau khi show kết thúc không lâu liền ly hôn sạch sẽ.
Lục Tường: "..."
Cậu chậm rãi cúi đầu.
Nhóc con trước mặt đang nắm chặt tay áo cậu, ánh mắt vừa sợ vừa mong chờ.
Tim Lục Tường bỗng mềm nhũn.
* * *Đáng yêu quá vậy trời.
Trong nguyên tác, đây là bé con mà hai người nhận nuôi tạm thời khi tham gia show --
Tạ Tinh.
Một cục bông nhỏ hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
Nhưng nguyên chủ lại chẳng thèm quan tâm.
Lục Hoài Du hít sâu một hơi, giơ tay --
Nhẹ nhàng xoa đầu nhóc.
"Không đâu."
Giọng cậu còn hơi khàn sau khi tỉnh dậy.
"Anh không bỏ em."
Đôi mắt Tạ Tinh lập tức sáng lên.
Ngay đúng lúc này -
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Một thân ảnh cao lớn bước vào, vest đen thẳng tắp, khí chất lạnh đến mức như mang theo cả khí áp thấp.
Lục Hoài Du vừa ngẩng đầu --
Tim trực tiếp "cạch" một tiếng.
Xong.
Chính chủ tới rồi.
Ảnh đế.. Tạ Uyên.
Ánh mắt người đàn ông rơi xuống tay hai người đang nắm lấy nhau.
Không khí trong phòng bệnh..
Trong nháy mắt.
Lạnh xuống.