"Tùng Tùng Tùng"
Âm thanh gót giày cao gót nện xuống từng bậc thang, vang lên giữa hành lang vắng như tiếng gõ cửa của một câu chuyện mới, theo sau là cô bé Thanh Tịnh nhỏ nhắn, buộc tóc cao, gọn gàng đang cầm một tập tài liệu lớp 12.
"Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn học mới đến. Bạn học từ nay là thành viên của lớp 12D1" Giọng cô giáo viên chủ nhiệm với vẻ mộc mạc, giản dị vang lên ở bục giảng. Cô bé với khuôn mặt đỏ bừng cất tiếng đầy nhút nhát:
"Chào mọi người, tên tớ là Đường Thanh Tịnh. Tớ mới đến lớp, có gì không biết mong mọi người giúp đỡ" Cô nở nụ cười, giọng hơi run nhưng vừa đủ để lộ nét dịu dàng.
"Được rồi, Thanh Tịnh đến bàn ba góc trong ngồi cạnh bạn Hạ Nhiên nhé"
Thanh Tịnh dè dặt bước đến chỗ đó nhè nhàng hỏi
"Chắc là không tệ khi tớ ngồi chỗ này nhỉ bạn học Hạ Nhiên"
"Không, không sao đâu, trông cậu vậy làm tớ tưởng tớ ăn thịt cậu không đấy"
Giọng Hạ Nhiên tươi tắn xen chút tinh nghịch rồi tiện tay lấy cặp sách của Thanh Tịnh để vào ngăn bàn
"Này, lớp 12 ác mộng lắm đó, cậu với cái cặp nhỏ này có đựng hết không?"
"Ừm, nó nhìn tuy nhỏ nhưng khá rộng bên trong, còn nhiều ngăn nữa"
"Ò.. Cậu định thi trường gì?"
Thanh Tịnh ngẫm một lúc rồi trả lời
"Tớ chưa chắc nhưng có lẽ là Đại học Truyền Thông, còn cậu?"
"Tớ cũng chưa biết. Nói thật, tớ là người đầu tiên trong nhà theo ban xã hội đó."
"Vậy gen nhà cậu hẳn rất thông minh rồi."
"Ba mẹ tớ đều làm bác sĩ, yêu nhau rồi sinh ra anh tớ và rồi tớ. Sau đó, anh tớ.." Hạ Nhiên kể liên miên
Thanh Tịnh cắt ngang bằng một nụ cười hơi sốt ruột
"Ừ, tớ hiểu rồi, không cần kể hết đâu. Dù sao thì cậu cố gắng nha. Giờ im đi để tớ nghe cô giảng coi."
"Ồ" Khuôn mặt Hạ Nhiên có chút ngẩn ngơ, dõi theo khuôn mặt đầy nghiêm túc của Thanh Tịnh.
"Tùng Tùng Tùng"
"Được rồi, các bạn nghỉ ngơi đi" Nói xong, cô liền rời lớp vội vã.
Tiếng thở dài của Hạ Nhiên như thổi hết sự stress của tiết học
"Bà Nga đúng ác thiệt, mới vào lớp 12 thôi mà bà đã cho núi bài tập"
"Tớ thấy cũng được, tớ vẫn phải ôn tập thêm ngoài sách" Cô tiện tay thu tài liệu.
"Ôi, con lạy mẹ. Đừng để con nhìn thấy bài tập toán nữa, ngất đấy"
"Hạ Nhiên ơi, cậu lười thật đó, gia đình tớ còn giao cho tớ mấy tập tài liệu, ép làm hết này." Một giọng nam trầm ấm đặt tay vào vai Hạ Nhiên than.
"À chào nhé, tớ là Minh Kiệt. Hồi trước, tớ là bạn cùng bàn với Hạ Nhiên nhưng gia đình tớ sợ tớ yêu đương vào năm lớp 12, xao nhãng học tập nên chuyển cho tớ sang bàn gần cuối."
Thanh Tịnh nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt được nắng rọi vào lại thêm nhiều sức sống dồi dào.
Minh Kiệt đờ đẫn một lúc rồi bật cười:
"Ít người nào tớ thấy vẫn còn sức sống vào năm lớp 12 lắm"
"Vậy cậu nhìn tớ còn không?" Khuôn mặt với hai chiếc má bánh bao béo tròn của Hạ Nhiên đưa ra.
"Cậu á, còn nhưng còn chút xíu này" Vừa nói cậu ta vừa giơ ngón cái và ngón trỏ sát nhau, cách nhau một khoảng rất nhỏ, như đang kẹp một vật bé tí ti.
"Cậu.. Cậu muốn chết à.." Hạ Nhiên tức đến nỗi bị nghẹn lời trong họng, liền đưa tay đánh vào cánh tay Minh Kiệt để trút giận.
Minh Kiệt liền gõ mấy cái vào trán Hạ Nhiên khiến cô tức giận, đứng bật dậy đuổi theo dáng người cao hơn mình cái đầu để đánh đáp trả.
Thanh Tịnh nhìn mà không nhịn được cười, nụ cười nhẹ như gió lướt qua, nhưng nhanh chóng tắt lịm khi ánh mắt dừng lại ở chiếc vòng cổ trong hộp bút Hạ Nhiên.
"Hạ Nhiên này, cậu mua chiếc vòng ở đâu vậy?" Cô vừa hỏi vừa đưa tay chạm nhẹ vào mặt dây.
"À.. Của mẹ tớ cho đấy, cho cả hai anh em tớ luôn. Đẹp không?" Hạ Nhiên dừng lại, vừa trả lời vừa thở dốc.
"Ồ.. Đẹp lắm" Tiếng đáp của Thanh Tịnh thờ ơ, nhưng trong đó ẩn một chút hụt hẫng khó che giấu.
Hình ảnh chiếc vòng ấy bất giác kéo tâm trí cô về một góc ký ức cũ mà cô luôn muốn che giấu..
Cậu thanh niên với dáng người cao ráo.. Lúc nào, trên tay cũng là một quyển sách toàn từ ngữ chuyên ngành. Hàn Lâm, cái tên khiến trái tim cô từng rung lên lần đầu tiên gặp. Và anh là người đầu tiên mà Thanh Tịnh dám dũng cảm một lần tỏ tình.
"Em.. Thích anh."
Một cô bé 16 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, ngước nhìn chàng trai trước mặt với ánh mắt có chút mong chờ. Thế nhưng, đáp lại lời tỏ tình ấy chỉ là bóng lưng anh rời đi, không để lại một câu trả lời.
Nỗi buồn ấy vẫn là vết xước chưa từng lành hẳn trong lòng Thanh Tịnh. Cô lắc đầu thật khẽ, tự nhủ:
"Quên đi.. Quên đi thôi. Chỉ là trùng hợp."
Rồi lại cúi xuống bàn, tiếp tục cặm cụi làm những bài ôn tập do chính mình soạn, như một cách khóa chặt cảm xúc vào trang giấy.
Rồi thời gian của từng tiết học cứ vậy mà trôi thật nhanh, thời gian có lẽ thực sự đang đáp ứng đúng với mong muốn của Hạ Nhiên vậy.
"Tạm biệt nha Thanh Tịnh!"
"Ừ, tạm biệt Hạ Nhiên. Đi đường cẩn thận"
Một làn gió thổi qua mái tóc của Thanh Tịnh, nhẹ nhàng và vương vấn sự tiếc nuối. Thanh Tịnh tuy không thích sự ồn ào bất kể khi nào của Hạ Nhiên, nhưng nó cũng tiếp thêm cho cô khá nhiều sức chiến đấu của năm lớp 12 này.
-Hết chương 1-