0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
50 0
Kiếm tiền
CHYZUU đã kiếm được 500 đ

Quảng bá tình yêu


Tên truyện: Quảng bá tình yêu

Tác giả: CHYZUU

Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt ngào, Thanh xuân.

Ảnh bìa:
55016051197_3b45df19b3_o.png


Nhân vật chính:

Nam chính: Dư Hàn Lâm

Nữ chính: Đường Thanh Tịnh

Giới thiệu truyện - văn án:

"Em thích anh!" Một cô bé nhỏ nhắn chạc tuổi 16, đứng trước chàng trai cao ráo, dũng cảm cất lời tỏ tình. Nhưng cậu tai nghe bluetooth, rồi một cuộc gọi vội vã đến và cậu quay lưng chạy đi.

Năm năm sau, cậu quỳ trước trước mặt cô "Thanh Tịnh, hồi đó anh cũng thích em. Lấy anh nhé"

Cùng đón xem nhé!​
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1: Ngôi trường mới


55017161458_6727db64b7_o.png


(Nguồn ảnh: Internet)

"Tùng Tùng Tùng"

Âm thanh gót giày cao gót nện xuống từng bậc thang, vang lên giữa hành lang vắng như tiếng gõ cửa của một câu chuyện mới, theo sau là cô bé Thanh Tịnh nhỏ nhắn, buộc tóc cao, gọn gàng đang cầm một tập tài liệu lớp 12.

"Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn học mới đến. Bạn học từ nay là thành viên của lớp 12D1" Giọng cô giáo viên chủ nhiệm với vẻ mộc mạc, giản dị vang lên ở bục giảng. Cô bé với khuôn mặt đỏ bừng cất tiếng đầy nhút nhát:

"Chào mọi người, tên tớ là Đường Thanh Tịnh. Tớ mới đến lớp, có gì không biết mong mọi người giúp đỡ" Cô nở nụ cười, giọng hơi run nhưng vừa đủ để lộ nét dịu dàng.

"Được rồi, Thanh Tịnh đến bàn ba góc trong ngồi cạnh bạn Hạ Nhiên nhé"

Thanh Tịnh dè dặt bước đến chỗ đó nhè nhàng hỏi

"Chắc là không tệ khi tớ ngồi chỗ này nhỉ bạn học Hạ Nhiên"

"Không, không sao đâu, trông cậu vậy làm tớ tưởng tớ ăn thịt cậu không đấy"

Giọng Hạ Nhiên tươi tắn xen chút tinh nghịch rồi tiện tay lấy cặp sách của Thanh Tịnh để vào ngăn bàn

"Này, lớp 12 ác mộng lắm đó, cậu với cái cặp nhỏ này có đựng hết không?"

"Ừm, nó nhìn tuy nhỏ nhưng khá rộng bên trong, còn nhiều ngăn nữa"

"Ò.. Cậu định thi trường gì?"

Thanh Tịnh ngẫm một lúc rồi trả lời

"Tớ chưa chắc nhưng có lẽ là Đại học Truyền Thông, còn cậu?"

"Tớ cũng chưa biết. Nói thật, tớ là người đầu tiên trong nhà theo ban xã hội đó."

"Vậy gen nhà cậu hẳn rất thông minh rồi."

"Ba mẹ tớ đều làm bác sĩ, yêu nhau rồi sinh ra anh tớ và rồi tớ. Sau đó, anh tớ.." Hạ Nhiên kể liên miên

Thanh Tịnh cắt ngang bằng một nụ cười hơi sốt ruột

"Ừ, tớ hiểu rồi, không cần kể hết đâu. Dù sao thì cậu cố gắng nha. Giờ im đi để tớ nghe cô giảng coi."

"Ồ" Khuôn mặt Hạ Nhiên có chút ngẩn ngơ, dõi theo khuôn mặt đầy nghiêm túc của Thanh Tịnh.

"Tùng Tùng Tùng"

"Được rồi, các bạn nghỉ ngơi đi" Nói xong, cô liền rời lớp vội vã.

Tiếng thở dài của Hạ Nhiên như thổi hết sự stress của tiết học

"Bà Nga đúng ác thiệt, mới vào lớp 12 thôi mà bà đã cho núi bài tập"

"Tớ thấy cũng được, tớ vẫn phải ôn tập thêm ngoài sách" Cô tiện tay thu tài liệu.

"Ôi, con lạy mẹ. Đừng để con nhìn thấy bài tập toán nữa, ngất đấy"

"Hạ Nhiên ơi, cậu lười thật đó, gia đình tớ còn giao cho tớ mấy tập tài liệu, ép làm hết này." Một giọng nam trầm ấm đặt tay vào vai Hạ Nhiên than.

"À chào nhé, tớ là Minh Kiệt. Hồi trước, tớ là bạn cùng bàn với Hạ Nhiên nhưng gia đình tớ sợ tớ yêu đương vào năm lớp 12, xao nhãng học tập nên chuyển cho tớ sang bàn gần cuối."

Thanh Tịnh nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt được nắng rọi vào lại thêm nhiều sức sống dồi dào.

Minh Kiệt đờ đẫn một lúc rồi bật cười:

"Ít người nào tớ thấy vẫn còn sức sống vào năm lớp 12 lắm"

"Vậy cậu nhìn tớ còn không?" Khuôn mặt với hai chiếc má bánh bao béo tròn của Hạ Nhiên đưa ra.

"Cậu á, còn nhưng còn chút xíu này" Vừa nói cậu ta vừa giơ ngón cái và ngón trỏ sát nhau, cách nhau một khoảng rất nhỏ, như đang kẹp một vật bé tí ti.

"Cậu.. Cậu muốn chết à.." Hạ Nhiên tức đến nỗi bị nghẹn lời trong họng, liền đưa tay đánh vào cánh tay Minh Kiệt để trút giận.

Minh Kiệt liền gõ mấy cái vào trán Hạ Nhiên khiến cô tức giận, đứng bật dậy đuổi theo dáng người cao hơn mình cái đầu để đánh đáp trả.

Thanh Tịnh nhìn mà không nhịn được cười, nụ cười nhẹ như gió lướt qua, nhưng nhanh chóng tắt lịm khi ánh mắt dừng lại ở chiếc vòng cổ trong hộp bút Hạ Nhiên.

"Hạ Nhiên này, cậu mua chiếc vòng ở đâu vậy?" Cô vừa hỏi vừa đưa tay chạm nhẹ vào mặt dây.

"À.. Của mẹ tớ cho đấy, cho cả hai anh em tớ luôn. Đẹp không?" Hạ Nhiên dừng lại, vừa trả lời vừa thở dốc.

"Ồ.. Đẹp lắm" Tiếng đáp của Thanh Tịnh thờ ơ, nhưng trong đó ẩn một chút hụt hẫng khó che giấu.

Hình ảnh chiếc vòng ấy bất giác kéo tâm trí cô về một góc ký ức cũ mà cô luôn muốn che giấu..

Cậu thanh niên với dáng người cao ráo.. Lúc nào, trên tay cũng là một quyển sách toàn từ ngữ chuyên ngành. Hàn Lâm, cái tên khiến trái tim cô từng rung lên lần đầu tiên gặp. Và anh là người đầu tiên mà Thanh Tịnh dám dũng cảm một lần tỏ tình.

"Em.. Thích anh."

Một cô bé 16 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, ngước nhìn chàng trai trước mặt với ánh mắt có chút mong chờ. Thế nhưng, đáp lại lời tỏ tình ấy chỉ là bóng lưng anh rời đi, không để lại một câu trả lời.

Nỗi buồn ấy vẫn là vết xước chưa từng lành hẳn trong lòng Thanh Tịnh. Cô lắc đầu thật khẽ, tự nhủ:

"Quên đi.. Quên đi thôi. Chỉ là trùng hợp."

Rồi lại cúi xuống bàn, tiếp tục cặm cụi làm những bài ôn tập do chính mình soạn, như một cách khóa chặt cảm xúc vào trang giấy.

Rồi thời gian của từng tiết học cứ vậy mà trôi thật nhanh, thời gian có lẽ thực sự đang đáp ứng đúng với mong muốn của Hạ Nhiên vậy.

"Tạm biệt nha Thanh Tịnh!"

"Ừ, tạm biệt Hạ Nhiên. Đi đường cẩn thận"

Một làn gió thổi qua mái tóc của Thanh Tịnh, nhẹ nhàng và vương vấn sự tiếc nuối. Thanh Tịnh tuy không thích sự ồn ào bất kể khi nào của Hạ Nhiên, nhưng nó cũng tiếp thêm cho cô khá nhiều sức chiến đấu của năm lớp 12 này.

-Hết chương 1-
 
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 2: Tôi từng ước mình đừng sinh ra


55017323040_8ee32178eb_o.png


"Tiếng mở cửa"

"Mẹ à, con về rồi đây!" Thanh Tịnh vừa cất tiếng vừa cúi xuống, vội vàng xếp giày dép ngay ngắn, động tác hơi lúng túng như thể muốn mau chóng chạy đi tìm người.

"Mẹ ơi, Mẹ đâu rồi"

Ngôi nhà im lìm, chỉ có tiếng phát ra từ giọng cô rồi lại rơi vào khoảng trống lặng

"mẹ ơi, mẹ có nhà không?"

Cánh cửa phòng ngủ mở ra, mùi thuốc hắc hắc xộc thẳng vào mũi. Mẹ nằm bất động với lọ thuốc lạ trong tay, cảm thấy không ổn cô liền chạy tới, liên tục lay mẹ dậy.

"Mẹ ơi, con đây, mẹ tỉnh đi mà để con gọi bệnh viện"

Hơi thở cô dần trở lên hổn hển, gấp gáp.

Ít phút sau, tiếng còi xe cấp cứu xé toạc sự tĩnh lặng của khu nhà. Sau khi kiểm tra đầy đủ, bác sĩ kết luận mẹ cô mắc bệnh trầm cảm và bà ngất đi do đã uống quá nhiều thuốc ngủ.

Thanh Tịnh đứng ngoài phòng bệnh nhìn khuôn mặt xanh xao của mẹ, tim cô như bị bóp nghẹt, có lẽ nếu bản thân mình chưa từng sinh ra thì mẹ sẽ không phải chịu khổ như vậy..

* * *

Tôi là Thanh Tịnh, cái tên ấy chứa đựng mong muốn của mẹ là luôn yên bình, tĩnh lặng, thương yêu nhau mà không ồn ào. Gia đình tôi vẫn luôn yêu thương nhau. Bố tôi là hiệu trưởng của một trường cấp ba chuyên về ban tự nhiên nổi tiếng của thành phố, còn mẹ là một kế toán của một công ty lớn. Nhưng vào năm 12 tuổi, tôi khi đi siêu thị đã tình cờ phát hiện bố đi bên cạnh một cô gái còn rất trẻ - chắc chỉ tầm tuổi sinh viên. Lúc đó, tôi lại chọn im lặng. Im lặng cho đến Tết Nguyên đán năm ngoái, khi chính cô gái ấy đến gõ cửa, nói mình đã có thai..

Tết năm ấy không còn như mọi năm nữa, nó không còn mùi bánh chưng cũng không có tiếng cười nhộn nhịp thay vào đó là những lời cãi vã, tiếng đập đồ chan chát, tiếng khóc uất ức của mẹ, rồi tôi theo mẹ rời thành phố vào trong đêm. Mẹ thuê một căn nhà ở gần ngoại. Những năm học còn lại, tôi quyết định học online tại nhà, còn mẹ sau khi ly hôn bố.. Chìm vào rượu như thể đó là lối thoát duy nhất. Cô chú từng khuyên mẹ đi làm trở lại, nhưng tôi hiểu nếu tôi là mẹ thì tôi cũng sẽ thấy uất nghẹn đến mức muốn trốn vào men cay.

Vào rằm tháng 7 năm ấy, bà ngoại gọi tôi sang lấy giò bó, bà vừa gói vừa nói:

"Thanh Tịnh à, con biết tình trạng của mẹ con đấy, mẹ con chính là ví dụ của người thất bại trong tình yêu. Khi con người ta không chấp nhận mình đã thua, họ sẽ tìm cách thắng.. Dù chỉ là trong cơn mơ màng. Ít nhất, nó giúp họ cảm thấy khá hơn một chút."

Bà ngừng một lúc, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi lại nói

"Con là con gái mà mẹ con rất yêu, thì người duy nhất có thể giúp mẹ con thoát khỏi cơn mơ màng thì chỉ có thể là con. Bà biết con thông minh nên con sẽ biết cách.. Ây da do bà già rồi nên nói nhiều.. Giò bó là món mẹ con thích ăn lắm"

Tôi nhìn mái tóc đã bạc trắng, thưa thớt và khuôn mặt già nua của bà, trong lòng nặng trĩu. Bà vẫn là một người mẹ vẫn thương con mình, nên chắc bà cũng chẳng đành lòng nhìn mẹ tôi sa lưới đâu.

Đêm đó, tôi không tài nào ngủ được, lời nói của bà cứ lặp lại, quanh quẩn trong đầu tôi. Tôi bật dậy, mở cửa phòng mẹ, mùi rượu xộc ra. Mẹ ngồi bên giường, trên tay vẫn là chai rượu đã mở nắp.

Nước mắt tôi chực trào, tuôn rơi không ngừng, tôi bước vào nhẹ nhàng. Ôm lấy mẹ, tôi bật khóc không ngừng.

Mẹ tôi xinh lắm, dù trong mái tóc bù xòa hay khi gọn gàng bà đều đẹp đến động lòng người. Bà thường chê tôi không hề thừa hưởng hết nhan sắc tuyệt trần của bà hồi trẻ. Bà ôm lấy tôi, nhẹ nhàng xoa mái tóc tôi đến rối bù.

Tôi đứng dậy, tiến đến kệ. Lấy từng chai, từng chai một, tôi ném xuống nền gạch. Tiếng thủy tinh loảng xoảng, sắc bén trên sàn cứa vào chân tôi chảy máu không ngừng. Nhưng trái lại tưởng tượng, tôi lại không cảm thấy đau, thậm chí còn như tỏa được cơn giận đang cháy trong lòng. Tôi lại nhìn mẹ mà yếu đuối ngồi vào lòng mẹ

"Mẹ ơi, mẹ đừng như này nữa, chuyện rồi cũng sẽ qua và chúng ta chỉ thất bại một lần thôi, chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Thay vì chìm đắm vào rượu bia, những mơ hồ không có thật thì mẹ có thể thắng trong việc thay đổi bản thân sau thất bại mà, phải không?"

Mẹ không nói gì. Ánh mắt bà khẽ động, như thể những lời tôi vừa thốt ra đang tìm đường len lỏi vào những vết nứt trong trái tim bà. Một lúc lâu sau, bàn tay gầy gò ấy chậm rãi đặt lên mái tóc tôi, vuốt một đường thật nhẹ như hình trái tim.

"Con.. Cũng mệt rồi, ngủ đi." Giọng mẹ khàn khàn, run rẩy.

"Mẹ à.."

"Được, mẹ sẽ cố gắng. Con đừng học theo mẹ của những ngày vừa qua nhé" Bà mỉm cười, nước mắt đọng trên khóe mắt.

Tôi không trả lời mẹ vì tôi không chắc bản thân rơi vào tình cảnh của mẹ có thể bình tĩnh không?

Sáng hôm sau ấy, bà đã dậy sớm nấu bữa sáng, tất bật kiếm việc làm.

Vì bà là người có thực lực, kinh nghiệm vốn có nên không lâu sau liền có công ty nhận bà với vị trí kế toán.

Bởi vậy, Tôi đã nghĩ rằng mọi chuyện có thể tốt lên dần. Nhưng vào hôm nay, mọi tia hy vọng mong manh lại sụp đổ.

Thanh Tịnh bước về nhà với đôi chân nặng lề, Cô chẳng buồn ăn, chỉ ngồi vào bàn học. Ngòi bút chạm trang giấy, chữ viết chưa kịp tròn đã nhòe đi bởi những giọt nước mắt không thể ngừng rơi..

"Cốc cốc cốc"

Âm thanh gõ cửa vang lên trong sự im lặng nặng nề.

-Hết chương 2-
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back