- Xu
- 5
42
0
Chương 1: Bình minh trước giông bão
Ánh đèn neon từ những tòa cao ốc của thành phố S hắt qua cửa kính sát đất, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng loang lổ. Đồng hồ trên tường đã điểm 1 giờ sáng. Không gian văn phòng rộng lớn của Tập đoàn Thịnh Thế lúc này im ắng đến tịch mịch, chỉ còn tiếng lạch cạch đều đặn từ bàn phím máy tính của Thẩm Nhược Hi.
Nhược Hi khép lại tập hồ sơ dày cộp, thở dài một tiếng mệt mỏi. Đôi mắt cô đã hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn toát lên vẻ kiên định, sắc sảo. Đây là dự án sáp nhập nghìn tỷ giữa Thịnh Thế và một tập đoàn năng lượng lớn – chiếc vé thông hành duy nhất để cô chính thức bước lên chiếc ghế Giám đốc Sáng tạo mà cô đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để theo đuổi.
"Chị Nhược Hi, uống chút trà gừng đi chị. Em tự tay pha đấy. Chị thức trắng ba đêm rồi, đừng để kiệt sức trước khi dự án hoàn thành."
Lâm Giai Giai nhẹ nhàng bước vào, đặt ly trà ấm xuống bàn. Cô trợ lý nhỏ có gương mặt thanh thuần, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ lo lắng, hôm nay vẫn mặc một chiếc váy màu xanh nhạt nhã nhặn như thường ngày. Nhìn Giai Giai, Nhược Hi cảm thấy lòng mình mềm đi đôi chút. Giữa cái nơi mà ai cũng sẵn sàng đạp lên đầu nhau để tiến thân này, sự thuần khiết và tận tụy của Giai Giai là điều khiến cô trân trọng nhất. Cô nhớ lại những ngày đầu Giai Giai mới ra trường, ngơ ngác và bị đồng nghiệp bắt nạt, chính cô đã đứng ra bảo vệ và chỉ dạy cô bé từng chút một.
Nhược Hi mỉm cười cảm kích, nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Giai Giai: "Cảm ơn em, Giai Giai. May mà ở đây còn có em bên cạnh chị."
Giai Giai vội cúi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi và rụt rè: "Chị đừng nói thế, nếu không có chị nâng đỡ, một đứa sinh viên mới tốt nghiệp như em sao trụ lại được ở Thịnh Thế. Mà chị ơi.. Bản kế hoạch sáp nhập này, chị đã cất kỹ chưa? Em nghe mấy người ở phòng kinh doanh kháo nhau rằng bên phía Lâm Thị – đối thủ của mình – đang ráo riết tìm cách mua chuộc người bên mình để lấy cắp thông tin."
Nhược Hi vỗ vỗ vào chiếc két sắt mini được giấu khéo léo dưới gầm bàn làm việc, hạ thấp giọng: "Chỉ có chị biết mật mã của chiếc két này, em yên tâm đi. Không ai có thể chạm vào nó đâu."
Đúng lúc đó, điện thoại của Nhược Hi rung lên. Nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi từ gia đình, cô hơi nhíu mày, đứng dậy: "Chị ra ngoài nghe điện thoại một chút, em cũng thu dọn đồ đạc rồi về sớm đi nhé."
"Vâng, chị đi đi ạ," Giai Giai ngoan ngoãn đáp.
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng của Thẩm Nhược Hi vừa khuất sau cánh cửa kính, nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt Lâm Giai Giai lập tức vụt tắt. Thay vào đó là một ánh mắt lạnh lùng, tham vọng và đầy toan tính. Cô ta nhanh chóng rút từ trong túi áo khoác ra một lọ xịt nhỏ, hướng thẳng về phía bàn phím máy tính và bảng số điện tử của két sắt, xịt một lớp sương mỏng.
Đây là loại bột huỳnh quang chuyên dụng trong ngành điều tra, có khả năng lưu lại chính xác dấu vân tay dưới ánh sáng đèn tím.
Giai Giai lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt: "Chị quá tự tin vào bản thân rồi, Nhược Hi. Sự tử tế và lòng tin vô điều kiện của chị.. Chính là sơ hở lớn nhất để tôi tiễn chị xuống vực sâu."
Ánh đèn neon từ những tòa cao ốc của thành phố S hắt qua cửa kính sát đất, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng loang lổ. Đồng hồ trên tường đã điểm 1 giờ sáng. Không gian văn phòng rộng lớn của Tập đoàn Thịnh Thế lúc này im ắng đến tịch mịch, chỉ còn tiếng lạch cạch đều đặn từ bàn phím máy tính của Thẩm Nhược Hi.
Nhược Hi khép lại tập hồ sơ dày cộp, thở dài một tiếng mệt mỏi. Đôi mắt cô đã hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn toát lên vẻ kiên định, sắc sảo. Đây là dự án sáp nhập nghìn tỷ giữa Thịnh Thế và một tập đoàn năng lượng lớn – chiếc vé thông hành duy nhất để cô chính thức bước lên chiếc ghế Giám đốc Sáng tạo mà cô đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để theo đuổi.
"Chị Nhược Hi, uống chút trà gừng đi chị. Em tự tay pha đấy. Chị thức trắng ba đêm rồi, đừng để kiệt sức trước khi dự án hoàn thành."
Lâm Giai Giai nhẹ nhàng bước vào, đặt ly trà ấm xuống bàn. Cô trợ lý nhỏ có gương mặt thanh thuần, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ lo lắng, hôm nay vẫn mặc một chiếc váy màu xanh nhạt nhã nhặn như thường ngày. Nhìn Giai Giai, Nhược Hi cảm thấy lòng mình mềm đi đôi chút. Giữa cái nơi mà ai cũng sẵn sàng đạp lên đầu nhau để tiến thân này, sự thuần khiết và tận tụy của Giai Giai là điều khiến cô trân trọng nhất. Cô nhớ lại những ngày đầu Giai Giai mới ra trường, ngơ ngác và bị đồng nghiệp bắt nạt, chính cô đã đứng ra bảo vệ và chỉ dạy cô bé từng chút một.
Nhược Hi mỉm cười cảm kích, nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Giai Giai: "Cảm ơn em, Giai Giai. May mà ở đây còn có em bên cạnh chị."
Giai Giai vội cúi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi và rụt rè: "Chị đừng nói thế, nếu không có chị nâng đỡ, một đứa sinh viên mới tốt nghiệp như em sao trụ lại được ở Thịnh Thế. Mà chị ơi.. Bản kế hoạch sáp nhập này, chị đã cất kỹ chưa? Em nghe mấy người ở phòng kinh doanh kháo nhau rằng bên phía Lâm Thị – đối thủ của mình – đang ráo riết tìm cách mua chuộc người bên mình để lấy cắp thông tin."
Nhược Hi vỗ vỗ vào chiếc két sắt mini được giấu khéo léo dưới gầm bàn làm việc, hạ thấp giọng: "Chỉ có chị biết mật mã của chiếc két này, em yên tâm đi. Không ai có thể chạm vào nó đâu."
Đúng lúc đó, điện thoại của Nhược Hi rung lên. Nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi từ gia đình, cô hơi nhíu mày, đứng dậy: "Chị ra ngoài nghe điện thoại một chút, em cũng thu dọn đồ đạc rồi về sớm đi nhé."
"Vâng, chị đi đi ạ," Giai Giai ngoan ngoãn đáp.
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng của Thẩm Nhược Hi vừa khuất sau cánh cửa kính, nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt Lâm Giai Giai lập tức vụt tắt. Thay vào đó là một ánh mắt lạnh lùng, tham vọng và đầy toan tính. Cô ta nhanh chóng rút từ trong túi áo khoác ra một lọ xịt nhỏ, hướng thẳng về phía bàn phím máy tính và bảng số điện tử của két sắt, xịt một lớp sương mỏng.
Đây là loại bột huỳnh quang chuyên dụng trong ngành điều tra, có khả năng lưu lại chính xác dấu vân tay dưới ánh sáng đèn tím.
Giai Giai lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt: "Chị quá tự tin vào bản thân rồi, Nhược Hi. Sự tử tế và lòng tin vô điều kiện của chị.. Chính là sơ hở lớn nhất để tôi tiễn chị xuống vực sâu."
