0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
42 0
Chương 1: Bình minh trước giông bão

Ánh đèn neon từ những tòa cao ốc của thành phố S hắt qua cửa kính sát đất, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng loang lổ. Đồng hồ trên tường đã điểm 1 giờ sáng. Không gian văn phòng rộng lớn của Tập đoàn Thịnh Thế lúc này im ắng đến tịch mịch, chỉ còn tiếng lạch cạch đều đặn từ bàn phím máy tính của Thẩm Nhược Hi.

Nhược Hi khép lại tập hồ sơ dày cộp, thở dài một tiếng mệt mỏi. Đôi mắt cô đã hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn toát lên vẻ kiên định, sắc sảo. Đây là dự án sáp nhập nghìn tỷ giữa Thịnh Thế và một tập đoàn năng lượng lớn – chiếc vé thông hành duy nhất để cô chính thức bước lên chiếc ghế Giám đốc Sáng tạo mà cô đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để theo đuổi.

"Chị Nhược Hi, uống chút trà gừng đi chị. Em tự tay pha đấy. Chị thức trắng ba đêm rồi, đừng để kiệt sức trước khi dự án hoàn thành."

Lâm Giai Giai nhẹ nhàng bước vào, đặt ly trà ấm xuống bàn. Cô trợ lý nhỏ có gương mặt thanh thuần, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ lo lắng, hôm nay vẫn mặc một chiếc váy màu xanh nhạt nhã nhặn như thường ngày. Nhìn Giai Giai, Nhược Hi cảm thấy lòng mình mềm đi đôi chút. Giữa cái nơi mà ai cũng sẵn sàng đạp lên đầu nhau để tiến thân này, sự thuần khiết và tận tụy của Giai Giai là điều khiến cô trân trọng nhất. Cô nhớ lại những ngày đầu Giai Giai mới ra trường, ngơ ngác và bị đồng nghiệp bắt nạt, chính cô đã đứng ra bảo vệ và chỉ dạy cô bé từng chút một.

Nhược Hi mỉm cười cảm kích, nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Giai Giai: "Cảm ơn em, Giai Giai. May mà ở đây còn có em bên cạnh chị."

Giai Giai vội cúi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi và rụt rè: "Chị đừng nói thế, nếu không có chị nâng đỡ, một đứa sinh viên mới tốt nghiệp như em sao trụ lại được ở Thịnh Thế. Mà chị ơi.. Bản kế hoạch sáp nhập này, chị đã cất kỹ chưa? Em nghe mấy người ở phòng kinh doanh kháo nhau rằng bên phía Lâm Thị – đối thủ của mình – đang ráo riết tìm cách mua chuộc người bên mình để lấy cắp thông tin."

Nhược Hi vỗ vỗ vào chiếc két sắt mini được giấu khéo léo dưới gầm bàn làm việc, hạ thấp giọng: "Chỉ có chị biết mật mã của chiếc két này, em yên tâm đi. Không ai có thể chạm vào nó đâu."

Đúng lúc đó, điện thoại của Nhược Hi rung lên. Nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi từ gia đình, cô hơi nhíu mày, đứng dậy: "Chị ra ngoài nghe điện thoại một chút, em cũng thu dọn đồ đạc rồi về sớm đi nhé."

"Vâng, chị đi đi ạ," Giai Giai ngoan ngoãn đáp.

Thế nhưng, ngay khi bóng dáng của Thẩm Nhược Hi vừa khuất sau cánh cửa kính, nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt Lâm Giai Giai lập tức vụt tắt. Thay vào đó là một ánh mắt lạnh lùng, tham vọng và đầy toan tính. Cô ta nhanh chóng rút từ trong túi áo khoác ra một lọ xịt nhỏ, hướng thẳng về phía bàn phím máy tính và bảng số điện tử của két sắt, xịt một lớp sương mỏng.

Đây là loại bột huỳnh quang chuyên dụng trong ngành điều tra, có khả năng lưu lại chính xác dấu vân tay dưới ánh sáng đèn tím.

Giai Giai lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt: "Chị quá tự tin vào bản thân rồi, Nhược Hi. Sự tử tế và lòng tin vô điều kiện của chị.. Chính là sơ hở lớn nhất để tôi tiễn chị xuống vực sâu."
 
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 2: Sát thủ nụ cười

Sáng hôm sau, không khí tại văn phòng sáp nhập của Thịnh Thế căng như dây đàn. Các nhân sự cấp cao đi lại như con thoi, tiếng chuông điện thoại reo liên hồi. Khi Nhược Hi vừa bước vào phòng làm việc, cô đã thấy một lẵng hoa hồng xanh vô danh đặt ngay ngắn trên bàn. Giữa những bông hoa là một tấm thiệp nhỏ với dòng chữ viết tay nắn nót: "Cảm ơn vì món quà bất ngờ."

Nhược Hi nhíu mày, trực giác nhạy bén của một người ngồi ghế quản lý nhiều năm mách bảo cô có chuyện chẳng lành. Ai gửi lẵng hoa này? "Món quà bất ngờ" có ý nghĩa gì?

"Trưởng phòng Thẩm có vẻ khá thảnh thơi nhỉ? Còn tâm trí để thưởng hoa sao?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần từ tính nhưng lại lạnh lẽo như băng vang lên từ phía cửa. Nhược Hi ngẩng đầu. Lục Hàn – Phó Tổng Giám đốc của tập đoàn Thịnh Thế – đang thong thả bước vào. Người đàn ông này cao gần một mét chín, diện bộ Tây phục may đo cao cấp phẳng phiu, gương mặt góc cạnh hoàn hảo như tạc tượng. Anh được mệnh danh là "Sát thủ nụ cười" trên thương trường, bởi lẽ Lục Hàn càng cười dịu dàng, đòn chí mạng anh giáng xuống đối thủ lại càng tàn độc.

Anh đi ngang qua bàn làm việc của Nhược Hi, dừng lại trong một giây ngắn ngủi. Ánh mắt thâm trầm, sâu không thấy đáy của anh lướt qua ly trà gừng đã cạn từ đêm qua của cô, rồi dừng lại trên gương mặt có chút mệt mỏi của cô.

"Phó Tổng Lục," Nhược Hi đứng dậy, giữ chất giọng bình thản, chuyên nghiệp.

Lục Hàn khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Trưởng phòng Thẩm, hy vọng cô không làm tôi và Hội đồng quản trị thất vọng trong buổi thuyết trình dự án chiều nay. Tôi nghe nói Lâm Thị dạo này có rất nhiều động thái lạ. Nếu như dự án sáp nhập nghìn tỷ này bị rò rỉ dù chỉ một chi tiết.. Người đầu tiên tôi xử lý theo quy định pháp luật chính là cô."

Áp lực vô hình từ cơ thể và khí chất của Lục Hàn khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Lâm Giai Giai đứng bên cạnh bỗng run rẩy, vội vàng nép sau lưng Nhược Hi như một chú thỏ đế trước miệng cọp.

Nhược Hi không hề né tránh ánh mắt của anh, cô thẳng lưng đáp trả: "Phó Tổng cứ yên tâm, dự án này là tâm huyết của tôi, tôi tự biết cách bảo vệ nó."

Lục Hàn không nói thêm gì, anh xoay người rời đi, tà áo khoác gió khẽ lay động trong không khí. Nhưng ngay khi bóng lưng cao lớn của Lục Hàn vừa khuất sau góc rẽ hành lang, Lâm Giai Giai – người vừa rồi còn sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu – liền lấy điện thoại ra dưới gầm bàn. Ngón tay cô ta lướt nhanh trên bàn phím, gửi đi một dòng tin nhắn ngắn gọn đến một số máy lạ:

"Cá đã vào lưới, mọi việc diễn ra đúng kế hoạch. Hành động thôi."
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back