Khu chung cư hai mươi tầng vẫn còn vắng vẻ và yên tĩnh. Lướt nhanh qua phòng bảo vệ, "Quái vật" thẳng tiến vào phía trong thang máy, trong khi những giọt mồ hôi đang thi nhau túa ra như tắm. Chạy bộ mấy cây số giữa trời nắng chang chang chỉ vì một câu "có việc" của lão sếp. Cô tự cười nhạo chính mình rồi nhanh chân nhảy vào phía trong thang máy luôn có điều hoà mát rượi.
Bảng điện tử báo tầng 9, cô đầy luyến tiếc bước ra, bấm chuông cửa. Một hồi không thấy ai mở cửa, chuông điện thoại laị vang, vừa mở đã nghe tiếng lão sếp ông ổng:
- Trên này! - nói xong lại ngay lập tức ngắt máy.
"Trên này"? Cô vỗ trán. "Trên này" không phải ám chỉ nhà cô sao? Khốn! Lão già lại giở trò gì trên nhà cô? Cô tức giận, quên cả thang máy, chạy một mạch bằng cầu thang bộ từ tầng 9 lên tầng 14.
Nhà cô và nhà lão sếp cùng một khu chung cư. Cái "văn phòng", tức nhà của lão nằm chễm trệ bên phải tại tầng đẹp nhất của khu nhà. Ngày trước cô cũng ở cùng lão nhưng vì không thể chịu được thói ở dơ của lão nên dọn hẳn ra ngoài, thuê căn hộ cùng một vị trí như thế trên tầng 14. Cô muốn ngồi lên đầu lão!
Cô đẩy cửa thật mạnh. Điều đầu tiên đập vào mắt cô là đống quần áo ngổn ngang rải từ phòng khách vào đến phòng ngủ. Liếc mắt vào, một cô gái khoả thân đang nhàn nhã xem tạp chí, thấy cô thì vội vàng kéo chăn che ngực.
Cô há họng. Cô nàng nóng bỏng kia đang nhanh tay vơ vội thứ quần áo dây rợ của cô ta, mặc vào. Từ nhà tắm, một lão râu ria xồm xoàm và mái tóc xoăn xù bết nước bình thản bước ra, ôm lấy eo người phụ nữ, để cô ta đặt lên má mình một nụ hôn son phấn rồi dúi vào tay cô ta một sấp tiền thù lao và cả hai mỉm cười thoả mãn vẫy tay chào nhau; cô nàng õng ẹo mất hút sau cánh cửa.
- Lão già! - "Quái vật" hét tướng lên - Lão dám.. Dám.. Dám.. - mặt cô đỏ bừng, lắp bắp như đang mắc nghẹn.
- Ơ thì.. Nhà ta thì.. Ha ha ha.. - lão cười hề hề lấp liếm - Vả lại, Lưu Ly rất có khả năng trở thành "cô cô" của mi đấy nhãi! Ôi Lưu Ly! Số đo của nàng thật là chuẩn! - nói xong đôi mắt đã bắt đầu mơ màng.
Cô nuốt không trôi cục tức, tiện tay với lấy chai bia trong túi đồ đã bị lão sếp lấy từ lúc nào, tu một hơi:
- Có việc gì?
- Ờ! Thù lao một trăm ngàn đô đấy! Hô hô hô! Ha ha ha! Biết một trăm ngàn đô là bao nhiêu không? Ha ha ha! - lão sếp cười khoái trá. Lão sẽ cười rất khoái trá khi nhắc đến ba chữ: "Tiền", "gái", "rượu".
- Gã nào mà chi "đậm" tay vậy? - nói gì thì nói, khi nhắc đến "tiền" mắt cô cũng sáng rỡ.
- Vụ này mụ Lala môi giới, xong việc cũng phải chia cho mụ hai mươi ngàn, tiền tạm ứng là ba mươi ngàn, thôi cứ chia quách cho mụ vậy. Chẹp! - lão lẩm bẩm tiếc rẻ, không thèm đếm xỉa đến câu hỏi của cô, trong khi tay với lấy chiếc vali đen, đếm cho đủ hai mươi cọc tiền nhét vào cái ba lô gần đấy - Đây, mang đến quán cho mụ ta đi! Tuần sau mi bắt đầu đi học!
Một ngày đẹp trời. Sáng sớm, ánh nắng nhẹ nhàng quét qua những hàng cây rậm rạp còn thấm đẫm sương đêm, cùng với chim chóc hoà thành một bản nhạc êm tai.
Trần Đình Danh luôn có thói quen đến trường sớm một chút. Kể cũng buồn cười, một kẻ được mệnh danh là "công tử vênh váo" như cậu lại có thói quen hưởng thụ cuộc đời nhàn nhã này. Nhưng những nữ sinh còn đến trường sớm hơn cậu. Lướt qua những dãy phòng học, đi qua lớp nào cũng thấy các chị em đang há mồm, mắt xoe tròn nhìn cậu, thiếu điều nước miếng chảy thành dòng và mắt nổ thành hình trái tim! Vì sao à? Vì cậu đẹp trai, cậu ý thức được điều này, vì nhà cậu giàu có, cậu biết, vì cha mẹ cậu quyền thế, cậu cũng biết. Hàng trăm, hàng ngàn cô gái muốn chết dưới chân cậu, từ những cô nàng xinh đẹp, chân dài, dáng chuẩn đến những con nhỏ xấu đến độ không thể tả nổi. Nhưng cậu thờ ơ tất. Những kẻ xung quanh cậu, một là muốn lấy le, nịnh bợ cậu; hai là đối tác hoặc con cái của đối tác của cha mẹ cậu; ba là những kẻ ganh ghét với cậu. Ngoài ra không có loại người nào khác. Thế còn cô gái kia? Cô gái kì lạ cậu gặp hôm đó? Cậu bất giác thở dài. Từ hôm đó đến nay, cậu chưa hôm nào là thôi nghĩ về cô ấy. Cậu thích cô ta sao? Đây cũng là câu hỏi mà cậu đã tự hỏi mình nhiều lần. Chỉ biết là, cậu chẳng còn có thể cười nhạo mỗi khi người ta nói về thứ "tình yêu sét đánh" hoang đường kia được nữa. Vì sao à? Vì sao nhỉ? Đúng rồi, đôi khi người ta thích một ai đó cũng chẳng vì lý do gì cả. Thích, chỉ là thích thôi.
Nhưng cậu và cô ấy, có thể chăng? Chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, mọi tình huống đều nhanh đến khó tin. Và cô ấy, ngay cả tên cũng chẳng thèm cho cậu biết. "Quái vật"? Buồn cười! Ai mà chẳng biết đó đâu phải là một cái tên. Cô muốn trêu chọc cậu chăng? Tài khoản ngân hàng cũng đã bị rút. Năm triệu. Nhưng cậu đã điều tra. Người đến nhận tiền lại là một người đàn ông râu ria xồm xoàm chứ không phải là cô gái có mái tóc đen buộc cao và đôi mắt sắc lẻm ấy. Ông ta là ai? Có quan hệ gì với cô? Hay chỉ là một gã may mắn vô tình nhặt được tấm séc cô đã đánh rơi? Ôi, thật nhức đầu! Trần Đình Danh lấy hai ngón tay cái day day hai bên thái dương đang giật giật. Cậu lại thở dài.
- Đình Danh, chờ một chút! - một giọng con gái quen thuộc vang lên từ phía sau. Trần Đình Danh dừng bước - Chào cậu! - cô gái tinh nghịch vỗ vào vai cậu, miệng cười tươi. Cậu biết có cả đám con trai muốn chét vì nụ cười này của cô.
- Ngọc Hạ, chào!
Vũ Ngọc Hạ là con gái cưng của Vũ Đức Hải, ông chủ của doanh nghiệp lớn nhất nhì thành phố này, ông cũng là bạn tâm giao của cha cậu. Nghe nói lần này ông ta còn ứng cử vào Uỷ ban Hội đồng Thành phố để tranh cử chức Thị trưởng, và cha cậu cũng muốn giúp đỡ ông ta trong vụ này, dù gì cha cậu cũng còn là Thị trưởng đương quyền.
Vũ Ngọc Hạ là một cô gái đẹp, đẹp thực sự. Vóc người nhỏ nhắn cân đối, khuôn mặt khả ái với nụ cười tươi. Cô duyên dáng theo đúng nghĩa của một thiếu nữ, một cách nhẹ nhàng chứ không diêm dúa theo mốt như phần lớn các cô ả nhà giàu. Nhưng cậu chẳng hề rung động trước cô. Có lẽ là vì cô và cậu chơi với nhau từ bé, cậu đã quen tiếp xúc với cô; cũng có thể là vì trước giờ cậu luôn lạnh lùng với mọi cô gái; và cũng có thể là vì, trái tim cậu, giờ đây đã có chủ.
- Hôm nay cậu đến sớm thế? - cậu hỏi, Ngọc Hạ chưa bao giờ đi học sớm như thế, cô cũng đâu có thói quen thưởng thức buổi sáng như cậu.
- À, mình có việc cần lên ban giám hiệu sớm một chút.. - cô ngập ngừng -.. Thiên Bình, em gái mình đã trở về rồi!
Trần Đình Danh cũng nghe phong thanh về việc này. Cô con gái thứ hai của nhà họ Vũ, cô bé mất tích hàng chục năm nay đột nhiên trở về. Nghe cứ như những bộ phim truyền hình về những kẻ lừa đảo giả danh vì nhà họ Vũ cũng là một gia đình giàu có có tiếng, nhưng ông bà Vũ khẳng định rất chắc chắn rằng đó chính là con gái họ. Cậu cũng không quan tâm lắm về những chuyện như thế, và đó cũng chẳng phải gia đình cậu.
- Em gái song sinh của cậu đó hả? Cô ta sẽ học ở đây sao?
- Đúng vậy. Ngay lớp mình! Thôi cậu vào lớp trước đi! - cô nhanh chóng rẽ vào hướng khác khi cả hai đặt chân lên bậc cầu thang cuối cùng.
Em gái của Ngọc Hạ. Vũ Thiên Bình. Hi vọng cô ta không quá xấu! Cậu tặc lưỡi và bước vào lớp. Bọn con gái vẫn còn nhao nhao ngoài hành lang và phóng cho cậu những ánh nhìn đầy ái mộ và.. Thèm thuồng.