2710
4
Bạn có biết pin độc hại thế nào với môi trường và sức khỏe con người không?
Pin gần như là "một vật dụng tất yếu" của cuộc sống hiện đại. Ai cũng cần có pin để sử dụng những vật dụng từ cá nhân đến vật dụng trong gia đình, từ pin cho máy ảnh, điện thoại, pin cho chuột máy tính, đồ chơi, đến pin điều khiển ti vi, quạt điện.
Nhưng tới nay, nhiều người vẫn có thói quen coi pin là rác thông thường, và vứt chúng vào thùng rác và thải ra môi trường mà không quan tâm tới ảnh hưởng tiêu cực của nó.
Trong pin có rất nhiều hóa chất độc, ví dụ như chì, thủy ngân. Khi xử lý không đúng cách (như đốt, đập vỡ, để tự tiêu hủy ngoài môi trường), những chất vô cùng độc hại này rò rỉ, ngấm vào đất, nước, hoặc phát tán vào không khí, gây ô nhiễm cho môi trường xung quanh và ảnh hưởng đến chính sức khỏe của con người. Lượng thủy ngân có trong một cục pin thôi đã có thể làm ô nhiễm 500 lít nước hoặc 1m3 đất trong vòng 50 năm..
Khi con người hấp thụ qua đường ăn uống hoặc hít thở, các độc tố phát tán từ pin có thể gây hại não, thận, hệ thống sinh sản và tim mạch. Tất nhiên, khi các loài vật (như các loài chim, chó mèo, hay thậm chí gia súc như trâu bò.) ăn phải, chúng cũng sẽ có những triệu chứng trúng độc ở nhiều mức độ và ảnh hưởng xấu tới sức khỏe.
Chưa dùng ở đó, những loại pin sạc như pin lithium-ion và pin nickel-cadmium không chỉ chứa hóa chất nguy hiểm mà còn dễ bị quá nhiệt. Khi bị hư hỏng, thủng hoặc bị nén chặt trong xe chở rác, những loại pin này có thể phát tia lửa điện, gây cháy, thải ra khí độc hoặc thậm chí phát nổ. Khi các loại pin này ngày càng phổ biến trong các thiết bị điện tử gia dụng, đồ chơi và dụng cụ, nguy cơ xử lý không đúng cách ngày càng tăng.
Vậy nên thu gom pin cũ không chỉ là "làm cho có", mà là trách nhiệm của mỗi người để bảo vệ sức khỏe bản thân, cộng đồng và hành tinh. Pin tái chế được thì càng tốt, còn pin không tái chế được cũng phải xử lý chuyên biệt để cô lập chất độc.
Vào một mùa đông năm nọ tại ngoại ô ở Himatsuka của Nhật Bản phát hiện ta mười mấy người có tình trạng bệnh giống nhau: Tay run, chân cứng đờ không sao bước nổi, lúc khóc, lúc cười. Về sau có hai người bị chết, một người nhảy xuống sông tự tử. Theo giải phẫu thi thể cho thấy họ bị như vậy không phải viêm vi khuẩn não mà do hàm lượng kim loại mangan đã ngấm quá nhiều vào cơ thể. Để làm sáng tỏ nguyên nhân, nhân viên y tế đã tiến hành điều tra kĩ thì phát hiện nguồn nước sinh hoạt của những người này bắt nguồn từ một cái giếng bên cạnh một cửa hàng. Kiểm tra cho thấy hàm lượng mangan và kẽm trong nước này gấp mười mấy lần so với tiêu chuẩn. Được biết mấy năm trước cửa hàng đã chôn gần giếng hơn 300 cục pin hỏng. Vấn đề chính là ở những cục pin hỏng này.
Pin hỏng chôn xuống đất sau khi vỏ ngoài đã bị mục nát, mangan bên trong sẽ lộ ra gặp oxitcacbon sẽ chuyển hóa thành cacbonat dễ tan trong nước; cacbonat theo nguồn nước ngầm đi vào trong giếng làm cho mọi người dùng nước sẽ bị trúng độc mangan. Còn nếu đốt pin hỏng với rác sẽ làm ô nhiễm không khi, khi vứt chúng xuống biển sẽ làm ảnh hưởng xấu tới các sinh vật biển. Nếu mangan tập trung nhiều vào các con cá này, con người ăn được cũng sẽ bị trúng độc mangan.
Năm 1994, lần đầu tiên tại Trung Quốc có dây chuyền sản xuất được hơn 7000 vạn cục pin cao cấp (không thủy ngân, không cadimi, không chì) bảo vệ môi trường. Công ty trách nhiệm hữu hạn pin Nam Phú thành phố Nam Bình tỉnh Phúc Kiến đã đầu tư thành công lấp vào chỗ pin bảo vệ môi trường còn trống của Trung Quốc.
Pin gần như là "một vật dụng tất yếu" của cuộc sống hiện đại. Ai cũng cần có pin để sử dụng những vật dụng từ cá nhân đến vật dụng trong gia đình, từ pin cho máy ảnh, điện thoại, pin cho chuột máy tính, đồ chơi, đến pin điều khiển ti vi, quạt điện.
Nhưng tới nay, nhiều người vẫn có thói quen coi pin là rác thông thường, và vứt chúng vào thùng rác và thải ra môi trường mà không quan tâm tới ảnh hưởng tiêu cực của nó.
Trong pin có rất nhiều hóa chất độc, ví dụ như chì, thủy ngân. Khi xử lý không đúng cách (như đốt, đập vỡ, để tự tiêu hủy ngoài môi trường), những chất vô cùng độc hại này rò rỉ, ngấm vào đất, nước, hoặc phát tán vào không khí, gây ô nhiễm cho môi trường xung quanh và ảnh hưởng đến chính sức khỏe của con người. Lượng thủy ngân có trong một cục pin thôi đã có thể làm ô nhiễm 500 lít nước hoặc 1m3 đất trong vòng 50 năm..
Khi con người hấp thụ qua đường ăn uống hoặc hít thở, các độc tố phát tán từ pin có thể gây hại não, thận, hệ thống sinh sản và tim mạch. Tất nhiên, khi các loài vật (như các loài chim, chó mèo, hay thậm chí gia súc như trâu bò.) ăn phải, chúng cũng sẽ có những triệu chứng trúng độc ở nhiều mức độ và ảnh hưởng xấu tới sức khỏe.
Chưa dùng ở đó, những loại pin sạc như pin lithium-ion và pin nickel-cadmium không chỉ chứa hóa chất nguy hiểm mà còn dễ bị quá nhiệt. Khi bị hư hỏng, thủng hoặc bị nén chặt trong xe chở rác, những loại pin này có thể phát tia lửa điện, gây cháy, thải ra khí độc hoặc thậm chí phát nổ. Khi các loại pin này ngày càng phổ biến trong các thiết bị điện tử gia dụng, đồ chơi và dụng cụ, nguy cơ xử lý không đúng cách ngày càng tăng.
Vậy nên thu gom pin cũ không chỉ là "làm cho có", mà là trách nhiệm của mỗi người để bảo vệ sức khỏe bản thân, cộng đồng và hành tinh. Pin tái chế được thì càng tốt, còn pin không tái chế được cũng phải xử lý chuyên biệt để cô lập chất độc.
Vào một mùa đông năm nọ tại ngoại ô ở Himatsuka của Nhật Bản phát hiện ta mười mấy người có tình trạng bệnh giống nhau: Tay run, chân cứng đờ không sao bước nổi, lúc khóc, lúc cười. Về sau có hai người bị chết, một người nhảy xuống sông tự tử. Theo giải phẫu thi thể cho thấy họ bị như vậy không phải viêm vi khuẩn não mà do hàm lượng kim loại mangan đã ngấm quá nhiều vào cơ thể. Để làm sáng tỏ nguyên nhân, nhân viên y tế đã tiến hành điều tra kĩ thì phát hiện nguồn nước sinh hoạt của những người này bắt nguồn từ một cái giếng bên cạnh một cửa hàng. Kiểm tra cho thấy hàm lượng mangan và kẽm trong nước này gấp mười mấy lần so với tiêu chuẩn. Được biết mấy năm trước cửa hàng đã chôn gần giếng hơn 300 cục pin hỏng. Vấn đề chính là ở những cục pin hỏng này.
Pin hỏng chôn xuống đất sau khi vỏ ngoài đã bị mục nát, mangan bên trong sẽ lộ ra gặp oxitcacbon sẽ chuyển hóa thành cacbonat dễ tan trong nước; cacbonat theo nguồn nước ngầm đi vào trong giếng làm cho mọi người dùng nước sẽ bị trúng độc mangan. Còn nếu đốt pin hỏng với rác sẽ làm ô nhiễm không khi, khi vứt chúng xuống biển sẽ làm ảnh hưởng xấu tới các sinh vật biển. Nếu mangan tập trung nhiều vào các con cá này, con người ăn được cũng sẽ bị trúng độc mangan.
Năm 1994, lần đầu tiên tại Trung Quốc có dây chuyền sản xuất được hơn 7000 vạn cục pin cao cấp (không thủy ngân, không cadimi, không chì) bảo vệ môi trường. Công ty trách nhiệm hữu hạn pin Nam Phú thành phố Nam Bình tỉnh Phúc Kiến đã đầu tư thành công lấp vào chỗ pin bảo vệ môi trường còn trống của Trung Quốc.
Last edited by a moderator:
