1 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Đọc: 11 Tìm: 0
Năm hai, tôi và hai đứa bạn dọn ra ở trọ. Lý do rất sinh viên: Ký túc xá đóng cửa lúc mười một giờ.

Phòng nằm trong con hẻm mà xe máy hai chiều phải nép vào nhau mới qua được. Mười tám mét vuông, một gác xép, nhà vệ sinh chung với chủ nhà ở tầng dưới. Mùa hè nóng như lò nướng vì mái tôn, mùa mưa thì có một vệt nước chảy dọc tường mà chúng tôi đặt tên là "thác Bản Giốc". Giá một triệu hai, chia ba, mỗi đứa bốn trăm.

Chúng tôi lập ra một cuốn sổ chi tiêu ghi bằng bút bi, treo trên tường bằng dây thun. Gas: Chia ba. Nước mắm: Chia ba. Gói bột giặt: Chia ba. Có lần cãi nhau nửa tiếng vì một người ăn nhiều trứng hơn hai người kia. Nghe buồn cười, nhưng lúc trong túi còn hai trăm nghìn cho mười ngày cuối tháng thì quả trứng là chuyện lớn.

Bếp là một cái bếp gas mini đặt trên thùng xốp. Món tủ của cả phòng là canh rau nấu với trứng, thêm ít hành. Cuối tháng thì chuyển sang mì tôm, và có một quy tắc bất thành văn: Ai còn tiền thì mua đồ ăn cho cả phòng, không ghi sổ, không đòi. Tháng sau đổi vai. Không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu.

Điều kỳ lạ là tôi không nhớ mình đã khổ. Tôi nhớ những đêm ba đứa nằm chung trên tấm nệm trải dưới sàn vì trên gác nóng quá, quạt quay rè rè, kể chuyện đến hai giờ sáng. Nhớ hôm đứa bạn thất tình, hai đứa còn lại góp tiền mua một hộp kem và ngồi nghe nó khóc từ chín giờ tối đến nửa đêm, nghe đi nghe lại cùng một câu chuyện mà không đứa nào ngắt lời. Nhớ cái lần mất điện cả khu, ba đứa thắp nến ngồi ăn bánh mì, và bỗng thấy cái hẻm chật ấy đẹp lạ.

Ở chung với ai đó trong một không gian nhỏ như vậy, người ta không giấu được gì. Bạn sẽ biết bạn mình ngáy ra sao, buồn thì im lặng kiểu gì, và có xấu tính vào những ngày nào. Và ngược lại, họ cũng biết hết về bạn. Tình bạn sống sót qua điều đó thì thường sống sót được lâu.

Bảy năm rồi. Một đứa lấy chồng ở Đà Nẵng, một đứa làm ngân hàng, tôi ở lại thành phố này. Chúng tôi vẫn chung một nhóm chat, vẫn nhắc "thác Bản Giốc", vẫn tính toán chia tiền sòng phẳng mỗi lần đi ăn. Có những thói quen hình thành trong mười tám mét vuông mà cả đời không bỏ được.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back