

Phóng tác Chữ người tử tù
Tác giả: Trọng Khiêm
Thể loại: Tự do
Bài thơ phóng tác từ tác phẩm Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân
* * *
Sinh thời hán học đã tàn
Như vì sao sáng văn học - Nguyễn Tuân
Đi tìm cái đẹp ở đời
Nhà văn lấy đó để làm thú vui
Tùy bút truyện ngắn ông thành công
Phong cách tài hoa và uyên bác
Bao tác phẩm để lại cho đời
Chữ người tử tù là ví dụ
Xuất xứ từ tập truyện vang bóng một thời
Một văn phẩm đạt gần tới sự toàn thiện toàn mĩ
Chuyện rằng có ông Huấn Cao
Tiếng đồn chữ đẹp xa gần đều hay
Chẳng may chống lại triều đình
Giam vào ngục tối chờ ngày tử thôi!
Đúng là tiếng tốt đồn xa
Ở trong ngục tối, có người nhận ra
Không như bộ mặt phong kiến tăm tối
Quản ngục muốn xin được chữ Người
Quyết ra sức biệt đãi
Để mong người tài đáp lại
Nhưng đối lập nay đã rõ
Ông Huấn Cao vì dân, chính nghĩa
Quản ngục chốn phong kiến, tối tăm
Cũng bởi vì lẽ thường tình
Âu cho chữ khó mà xảy ra!
Quản ngục biệt đãi ra sao
Huấn Cao vẫn chỉ khinh miệt mà thôi
Án tử đã đến nơi đây
Chỉ còn cơ hội một ngày mà thôi
Phải mau xin được chữ người hiền
Để không nuối tiếc dài lâu sau này
Tình yêu cái đẹp, chân thành
Quản ngục vẫn cứ một lòng vẹn nguyên
Ông Huấn thấu được cái tình
Phen này quyết sẽ cho chữ đẹp, chữ hay
Để không phụ một tấm lòng trong thiên hạ
Cảnh tượng này sẽ diễn ra
Một phen sử sách ghi đời thiên thu
Cảnh khuya vắng lặng, mịt mù
Không gian tù túng, chật hẹp, tối tăm
Chỉ một ánh sáng đuốc kia
Cũng đủ le lói cảnh này diễn ra
Ngày mai án tử thực thi
Đêm nay xin nguyện chữ dâng cho đời
Người tù, cổ đeo gông, chân vướng xiềng
Phóng ra mấy chữ làm mê lòng người
2 người khúm núm dõi theo đợi chờ
Cho cảnh đêm nay "rồng bay, phượng múa"
Cho chữ đã xong, nhưng còn việc
Ông Huấn còn cho chút lời khuyên
Quản ngục hãy rời chốn u tối
Về quê làm việc giản đơn thôi!
Để cái thiên lương không vấy bẩn
Mai này còn giữ cốt thanh cao
Ngục quan cảm động mà lạy vái
Nước mắt rỉ vào kẻ miệng nghẹn ngào
"Kẻ mê muội này xin bái lĩnh".
Tác giả: Trọng Khiêm
Thể loại: Tự do
Bài thơ phóng tác từ tác phẩm Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân

* * *
Sinh thời hán học đã tàn
Như vì sao sáng văn học - Nguyễn Tuân
Đi tìm cái đẹp ở đời
Nhà văn lấy đó để làm thú vui
Tùy bút truyện ngắn ông thành công
Phong cách tài hoa và uyên bác
Bao tác phẩm để lại cho đời
Chữ người tử tù là ví dụ
Xuất xứ từ tập truyện vang bóng một thời
Một văn phẩm đạt gần tới sự toàn thiện toàn mĩ
Chuyện rằng có ông Huấn Cao
Tiếng đồn chữ đẹp xa gần đều hay
Chẳng may chống lại triều đình
Giam vào ngục tối chờ ngày tử thôi!
Đúng là tiếng tốt đồn xa
Ở trong ngục tối, có người nhận ra
Không như bộ mặt phong kiến tăm tối
Quản ngục muốn xin được chữ Người
Quyết ra sức biệt đãi
Để mong người tài đáp lại
Nhưng đối lập nay đã rõ
Ông Huấn Cao vì dân, chính nghĩa
Quản ngục chốn phong kiến, tối tăm
Cũng bởi vì lẽ thường tình
Âu cho chữ khó mà xảy ra!
Quản ngục biệt đãi ra sao
Huấn Cao vẫn chỉ khinh miệt mà thôi
Án tử đã đến nơi đây
Chỉ còn cơ hội một ngày mà thôi
Phải mau xin được chữ người hiền
Để không nuối tiếc dài lâu sau này
Tình yêu cái đẹp, chân thành
Quản ngục vẫn cứ một lòng vẹn nguyên
Ông Huấn thấu được cái tình
Phen này quyết sẽ cho chữ đẹp, chữ hay
Để không phụ một tấm lòng trong thiên hạ
Cảnh tượng này sẽ diễn ra
Một phen sử sách ghi đời thiên thu
Cảnh khuya vắng lặng, mịt mù
Không gian tù túng, chật hẹp, tối tăm
Chỉ một ánh sáng đuốc kia
Cũng đủ le lói cảnh này diễn ra
Ngày mai án tử thực thi
Đêm nay xin nguyện chữ dâng cho đời
Người tù, cổ đeo gông, chân vướng xiềng
Phóng ra mấy chữ làm mê lòng người
2 người khúm núm dõi theo đợi chờ
Cho cảnh đêm nay "rồng bay, phượng múa"
Cho chữ đã xong, nhưng còn việc
Ông Huấn còn cho chút lời khuyên
Quản ngục hãy rời chốn u tối
Về quê làm việc giản đơn thôi!
Để cái thiên lương không vấy bẩn
Mai này còn giữ cốt thanh cao
Ngục quan cảm động mà lạy vái
Nước mắt rỉ vào kẻ miệng nghẹn ngào
"Kẻ mê muội này xin bái lĩnh".