Những chuyến
phiêu lưu mạo hiểm thường đem lại cho con người ta rất nhiều những cung bậc cảm xúc khác nhau: Vui, buồn, háo hức, hồi hộp.. Nhưng có chuyến thám hiểm nào khiến cho bạn có cảm giác thất bại chưa? Đó là cảm giác mà nhà thám hiểm của chúng ta phải trải qua trong chuyến đi này.
Tam Thiên Sơn, một ngọn núi hùng vĩ. Được mệnh danh là nóc nhà của khu vực phía Nam. Đây là một hệ thống những dãy núi dài với đỉnh núi cao nhất lên tới hơn 3000m. Đó cũng chính là lí do mà nó có được cái tên như vậy.
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa, tên của ngọn núi được truyền đi khắp muôn nơi, và chẳng nhà thám hiểm nào có thể bỏ qua cái tên này được cả. Nhà thám hiểm của chúng ta cũng vậy. Tiếng gọi nơi núi rừng đưa chàng tới đây. Xách ba lô lên ngay lập tức chàng thẳng tiến tới Tam Thiên Sơn.
Từ xa tít, chàng trai đã thấy lờ mờ khuất sau màn sương là bóng của ngọn núi. Đỉnh núi lấp sau những rặng mây trắng, chìm trong bóng sương mờ là mọi thứ trở lên huyền ảo. Tiếp tục tiến lên nhà thám hiểm tới một thị trấn dưới chân núi, nơi có thể cung cấp đầy đủ những thứ cần thiết cho chuyến thám hiểm của chàng và cả một chỗ nghỉ chân nữa. Thị trấn này tuy nhỏ những có khá nhiều người ở. Họ là những người dân tộc ở vùng núi này. Lúc mới tới là buổi sáng sớm, khi những phiên chợ vừa mới bắt đầu. Nơi đây đầy rẫy những mặt hàng của núi rừng như măng, thịt thú rừng, các loại thảo mộc. Người qua lại tấp lập chẳng khác nào một khu chợ dưới vùng xuôi. Nhà thám hiểm đi tham quan khu chợ, thưởng thức những món đặc sản nơi đây và quan trọng hơn là chuẩn bị đồ dùng cho chuyến chinh phục ngọn núi.
Để chinh phục được ngọn núi cao hơn 3000m này nhà thám hiểm cần phải có một người dẫn đường. Những chưa kịp tìm được ai phù hợp thì cơn mưa đã ập xuống nơi đây làm gián đoạn chuyến đi của chàng. Mưa to chẳng ngớt. Suốt một tuần lễ, nhà thám hiểm phải ngồi ở trọ để chờ con mưa qua đi. Nhưng sự háo hức và lòng muốn chinh phục khiến chàng chẳng thể nào ngồi yên. Chàng đã quá chán phải chờ đợi. Vào đầu tuần sau, mưa đã có dấu hiệu giảm xuống, ngay lập tức chàng đi tìm cho mình một người bạn đồng hành. Đi khắp cả thị trấn, chẳng có ai đồng ý đi thám hiểm với chàng cả. Việc leo núi trong thời tiết thế này là quá nguy hiểm. Chẳng chùn bước, chàng trai
nước Nam quyết tìm cho bằng được cho mình một người dẫn đường. Quanh thị trấn có lẽ chẳng còn ai là lạ mặt nhà thám hiểm nữa. Ai ai cũng cho chàng là điên rồ vì quyết leo núi trong cái thời tiết như thế này. Nhưng rồi hy vọng cuối cùng cũng tới với chàng trai trẻ. Một ông lão đi tới chỗ nhà thám hiểm nước Nam và nói rằng:
- Cháu muốn tìm một người hướng dẫn để leo núi thì hãy tới chân đỉnh Tam Thiên Sơn, ở đó có một chàng trai trẻ sẽ dẫn đường cho cháu lên núi, chỉ cần cháu trả tiền là được.
Chàng trai nước Nam mừng rỡ và cảm ơn ông lão. Ngay lập tức, nhà thám hiểm đi tới chân núi để tìm gặp người dẫn đường.
Dưới chân núi là một ngôi nhà gỗ nhỏ. Ngoài cảu là một chàng thanh niên đang nghiên cứu một thứ gì đó, hình như chàng đang đi bắt những chứ bướm. Thân hình người này nhỏ nhắn, mặt mũi sáng sủa. Đôi mắt sáng tựa sao mai. Trông có vẻ anh ta là một người nhanh nhẹn, thông minh. Nhà thám hiểm tới gần và tự giới thiệu bản thân:
- Chào anh, tôi là nhà thám hiểm nước Nam, và hôm nay tôi tới đây là để..
Anh ta đưa một ánh mắt nhìn nhà thám hiểm như một kẻ phiền phức:
- Anh tới đây có chuyện gì?
- Tôi muốn nhờ anh dẫn đường cho tôi lên đỉnh Tam Thiên Sơn.
- Hả? Anh bị điên à? Trời mưa thế này mà anh đòi trèo lên đỉnh Tam Thiên Sơn? Muốn chết thì chết một mình đi. Mời anh về cho tôi làm việc.
- Nhưng tôi có tiền. -Nhà thám hiểm nói mặt thản nhiên.
Quay ngoắt 180 độ, chàng trai kia khuôn mặt phấn khởi, miệng ngoạc ra cười, đon đả mời nhà thám hiểm vào nhà:
- Ôi khách quý, khách quý, xin lỗi vì sự bất kính này nha. Vì lo cho sức khỏe của anh nên tôi mới nói vậy, xin đừng trách tôi. Tôi chẳng có ý gì đâu!
- Vậy là anh đồng ý rồi phải không? Nhà thám hiểm lên mặt.
- À thật ra thì trời mưa khá là to, việc đi lại vô cùng khó khăn và nguy hiểm, tôi sợ.. Anh ta nói giọng ngọt sớt.
- Tôi sẽ cho anh thêm tiền, không cần phải lo. Nhà thám hiểm khẳng định chắc nịch.
Anh chàng cười ngoác mồm ra. Mặt vui như Tết:
- Ngọn núi này vô cùng kì vĩ, cảnh vật thì đẹp đẽ khỏi chê, anh đi trong cơn mưa này thì mọi thứ mới trở nên đặc biệt được chứ, khác hẳn so với ngày thường luôn. Anh đúng là nhà thám hiểm có tầm nhìn xa trộng rộng đó.
- Anh đúng là lật mặt nhanh thật đấy. Nhà thám hiểm nói.
- Đâu có. Chàng dẫn đường vẫn hớn hở.
Hai người chuẩn bị đồ đạc để lên đường. Nhà thám hiểm dần thấy thiếu tin tưởng vào người bạn đồng hành của mình. Là một người chính trực, nhà thám hiểm cực kì ghét những kẻ ham tiền, những kẻ lật mặt như lật bánh tráng. Khi chuẩn bị đồ đạc, như thói quen, nhà thám hiểm cho những viên kẹo ngọt vào hành lí. Anh chàng dẫn đường thắc mắc:
- Sao anh lại mang theo kẹo đi thám hiểm cơ chứ?
- Thì sao? Không phải việc của anh! –Nhà thám hiểm giận dữ bước ra ngoài.
- Làm gì mà nóng thế? Bảo tôi lật mặt anh thì cũng có khác gì đâu! Chàng dẫn đường phụng phịu.
- Nhanh lên! Tiếng nhà thám hiểm vọng lại.
Vậy là hai người cùng lên đường.
Con đường bên dưới tuy lầy lội nhưng khá bằng phẳng. Đất nào ra do cơn mưa lâu ngày. Đất mút như đất ruộng. Dẫm chân xuống là sẽ phải mất khá nhiều công sực để có thể nhấc lên. Cây cối ở đây thì xanh um tươi tốt. Những cơn mưa ngày qua càng làm cho chúng xanh tốt hơn bao nhiêu. Dây leo thì chằng chịt rủ xuống từ những thân cây. Vừa đi, hai người vừa phải phạt những cành cây bên đường chĩa ra. Dù có một con đường mòn nơi đây nhưng có vẻ rất ít người qua lại nên cỏ mọc um tùm. Quãng đường đầu tiên tuy có mỏi nhưng khá là dễ đi và không có sự nguy hiểm nào cả.
Càng lên cao, trời càng lạnh. Cộng với cơn mưa nặng hạt. Con người như phải đi lại trong những hạt băng rơi xuống, rát lẹt. Lên cao hơn, thảm thực vật dần thay đổi. Những loài cây ở đây chủ yếu là những loài lá kim. Đặc biệt có rất nhiều cây lớn cao tới 50-60m. Thân cây to 3-4 người ôm không hết. Theo lời chàng dẫn đường, những cây này có tên là Pơ-mu. Nó là một loài cây đặc trưng ở đây. Các cây to mà 3-4 người ôm không hết kia đã có tuổi đời hàng trăm năm. Thân cây phủ đầy rêu xanh cổ kính như cột đình quê nhà thám hiểm vậy.
Lên tới đây, mưa dần nặng hạt còn không khí thì loãng dần. Việc đi lại ngày càng mệt nhọc. Mưa xối xả như muốn ngăn cản bước chân của nhà chinh phục. Chàng dẫn đường bảo bảo với nhà thám hiểm rằng nên tìm một chỗ trú chân. Cố gắng leo lên một chút nữa sẽ có vài ngôi nhà thợ săn. Vậy là hai người tiếp tục leo. Trời vùa tối thì hai chàng tới được một vùng khá bằng phẳng. Tại nơi đó có vài ngôi nhà nhỏ bằng gỗ. Gọi là nhà thì thực sự hơi quá, đó chỉ là một vài cái nán dựng tạm mà thôi. Chàng dẫn đường gõ cửa một ngôi nhà. Từ trong nhà, một bác thợ săn bước ra, khi thấy chàng dẫn đường, người thợ săn mỉm cười:
- Ồ, nhà bảo tồn à, vào nhà đi cháu.
Bác thợ săn đón tiếp hai chàng trai trẻ vô cùng niềm nở. Điều này khiến cho nhà thám hiểm vô cùng ngạc nhiên.
- Tại sao một kẻ như hắn lại được trân trọng như vậy cơ chứ?
Bác thợ săn đi chuẩn bị cơm nước nhưng chàng dẫn đường giành việc và đi vào nấu cơm. Để lại nhà thám hiểm và bác thợ săn ở lại phòng khách.
Hai người nói chuyện một lúc. Bác thợ săn có vẻ là một người rất tốt bụng. Hai bác cháu kể cho nhau những cuộc săn bắn và thám hiểm của mình.
Nhà thám hiểm hỏi bác thợ săn:
- Bác ơi, công việc của chàng dẫn đường là gì vậy bác?
- À thằng bé là một nhà bảo tồn. Nó ở đây từ nhỏ, thằng bé tốt lắm. Bọn bác có việc gì là nó luôn ra sức giúp đỡ. Thằng bé ngiên cứu ngọn núi này từ khi còn bé. Nó gắn bó với ngọn núi này như là nhà vậy.
- Anh ta không đòi hỏi điều gì cả sao?
- Hả, cháu nói gì vậy? Thằng bé tốt bụng như thế mà. Có điều là đôi khi thằng bé ăn nói kiểu ba phải thôi chứ thực sự nó là một con người vô cùng tốt. Tất cả các thợ săn nới đây đều được nó cứu ít nhất một lần khi lạc trong rừng.
- Vậy ạ.
Cơm đã dọn ra xong xuôi. Tay nghề nấu ăn của chàng dẫn đường cũng khá là tốt. Thức ăn nóng hổi thơm lừng cộng với cái đói của chuyến đi khiến hai chàng trai trẻ ăn lo lê. Nói chuyện thêm với bác thợ săn nhà thám hiểm mới biết được bác đã ở đây mấy ngày rồi do mưa mà chẳng thế xuống núi được. Bác thợ săn cũng hỏi han về nhà thám hiểm. Nhà thám hiểm kể hết chuyệ cho bác thợ săn, bác nhận xét:
- Lũ trẻ bây giờ liều lĩnh thật đấy, mưa to thế này mà cũng leo lên núi để làm cái gì cơ chứ?
Nhà thám hiểm cười, bác thợ săn nói tiếp:
- Hôm qua cũng có ba đứa đi qua đây. Dù mưa những chúng nó cũng chẳng ngừng lại. Bác đã mời mấy đứa đó vào đây trú chân mà chúng nó chẳng vào. Chúng nó bảo bọn cháu là thợ săn và bọn cháu phải đi gấp. Để tìm kiếm linh hồn của ngọn núi này. Trời ơi ta sống ở đây mấy chục năm rồi mà đã biết linh hồn của ngọn núi này là gì đâu. Trên này thì chỉ có vài ba loại thảo mộc với mấy con thú rừng chứ làm gì có cái gì cơ chứ..
Bác thợ săn thở dài.
- Không ngờ trên thế giới này lại có kẻ mạo hiểm hơn cháu cơ đấy, cháu tưởng mưa thế này thì chỉ có mình cháu là leo lên đây thôi chứ. –Nhà thám hiểm cười.
Về phía chàng dẫn đường, chàng đột ngột thay đổi thái độ:
- Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi bác thợ săn?
- Hôm nay là 20/6. Bác thợ săn trả lời.
- Vậy mai là hạ chí?
- Đúng vậy.
Chàng dẫn đường giận giữ:
- Chết tiệt. Quân trộm cướp!
- Sao vậy hả cháu? Bác thợ săn hỏi.
- Bọn chúng muốn lấy hoa tuyết ngàn năm.
- Hoa tuyết ngàn năm? Nhà thám hiểm thắc mắc.
- Đúng rồi, không sai được. Đây là thời điểm mà hoa tuyết ngàn năm nở. Chết tiệt! Chàng dẫn đường ngày càng giận giữ.
- Hoa tuyết ngàn năm có thật sao, ta tưởng nó chỉ là truyền thuyết? Bác thợ săn hỏi.
- Hoa tuyết ngàn năm là cái gì chứ? Nhà thám hiểm chen vào không giấu được sự thắc mắc.
- Cháu tới đây thám hiểm mà không biết hoa tuyết ngàn năm là cái gì sao? Ta tưởng ai đến đây cũng vì sự tò mò về truyền thuyết đó chứ?
- Dạ không, cháu chẳng biết gì cả.
Bác thợ săn bắt đầu kể:
- Đỉnh cao nhất của Tam Thiên Sơn có tên là đỉnh Tuyết Hoa, theo truyền thuyết cứ vào ngày hạ chí một ngàn năm một lần trên đỉnh Tuyết Hoa sẽ nở ra một bông hoa tuyết trắng muốt và rồi bông hoa đó sẽ héo tàn đi và ban phát cho ngọn núi này sự sống. Nếu không có hoa tuyết ngàn năm thì Tam Thiên Sơn sẽ lụi tàn. Nhưng theo ta biết đó chỉ là truyền thuyết mà thôi.
- Không đâu, nó là sự thật. Cháu đã đọc rất nhiều tài liệu viết về hoa tuyết ngàn năm rồi. Nó có ở những ngọn núi cao và chỉ có thể xuất hiện ở đó. Trên khắp thế giới, ở đâu có những ngọn núi cao thì ở đó sẽ có hoa tuyết ngàn năm. Chỉ hoa tuyết ngàn năm mới có thể nuôi sống được những ngọn núi cao như vậy chứ không gì có thể làm được điều đó.
Chàng dẫn đường nói tiếp:
- Trong dân gian tương truyền rằng, hoa tuyết ngàn năm chính là một trong những thành phần để tạo nên thuốc trường sinh bất tử. Chắc chắn lũ thợ săn đó muốn cướp hoa tuyết ngàn năm để làm như vậy. Quân trộm cướp.
Chàng dẫn đường đứng lên:
- Chúng ta phải đi ngay bây giờ, nếu không thì hoa tuyết sẽ bị chúng nó lấy mất mất.
Bác thợ săn chặn chàng trai trẻ lại:
- Đi trong đêm tối với thời tiết như thế này chẳng khác nào tự lao đầu vào chỗ chết cả. Cháu hãy bình tĩnh lại và nghỉ ngơi đi. Ngày mai hoa tuyết mới nở, không phải là hôm nay. Đường lên tới đỉnh núi chẳng còn xa nữa. Mà chắc gì chúng nó đã tìm thấy được hoa tuyết cơ chứ. Ngọn núi này rất rộng cơ mà.
Lời khuyên của bác thợ săn là hoàn toàn hợp lí. Ngoài trời nước đang trút xuống không ngừng, nhiệt độ ngoài trời thì vô cùng thấp dù cho đang là mùa hè.
- Bao giờ thì hoa tuyết nở chứ? Nhà thám hiểm hỏi.
- Khoảng 10h. Chàng dẫn đường trả lời.
Vậy thì ngày mai chúng ta đi sớm là có thể lên tới đỉnh núi thôi đúng không? Vì vậy cậu hãy bình tĩnh lại đi.
- Đúng vậy đó. Hai cháu nên đi nghỉ sớm đi để mai lấy sức mà lên đường. Bác thợ săn nói.
Vậy là hai chàng thanh niên đi ngủ. Do chỉ có hai cái chăn một thì bác thợ săn đã đắp nên chỉ còn lại một cái. Hai chàng cùng đắp chung một chăn. Trong sự im nặng của ban đêm, tiếng mưa cũng gần như dừng hẳn, nhà thám hiểm cất tiếng:
- Cậu thực sự tức giận tới vậy sao?
- Hả? Chàng dẫn đường ngạc nhiên trước câu hỏi của nhà thám hiểm.
Chàng dẫn đường tiếp tục:
- Tất nhiên rồi, tôi đã gắn bó với ngọn núi này từ khi lọt lòng. Tôi sống với Tam Thiên Sơn, làm việc ở Tam Thiên Sơn và sẽ chết ở Tam Thiên Sơn. Vì vậy, tôi sẽ không cho phép bất kì kẻ nào giám làm hại ngọn núi này.
- Xin lỗi nha. Nhà thám hiểm lên tiếng.
- Sao cậu lại xin lỗi tôi?
- Vì tôi đã cho cậu là một kẻ hám tiền, một tên lật mặt như lật bánh tráng.
Chàng dẫn đường cười:
- Thì cũng đúng như vậy mà, tôi là một kẻ hám tiền. Vì tôi thực sự rất cần tiền. Tôi là một nhà sinh vật học, một nhà bảo tồn. Đây là một nghề mà chẳng có ai để ý cả. Thậm chí nó không có kiếm được ra tiền. Nhiều người bảo tôi là kẻ vô công dồi nghề suốt ngày hái hoa bắt bướm. Họ chẳng hiểu được nghề nghiệp của tôi. Và để duy trì cái nghề này tôi rất cần tiền và cả..
Chàng dẫn đường dưng dưng nước mắt.
- Mẹ và em gái tôi đang ở nhà, tôi là người nuôi họ vậy mà tôi chẳng kiếm được tiền, tôi đúng là một thằng con bất hiếu mà..
Tự nhiên trong lòng nhà thám hiểm cảm thấy khó chịu. Chàng khó chịu vì chính bản thân mình đã vội vàng đánh giá con người ta một cách mù quáng, đã tự gán cho con người tốt bụng đam mê khoa học kia là một kẻ hám tiền, kẻ lật mặt. Và cứ thế sự im lặng lại buông xuống cùng với màn đêm.
Sáng hôm sau, trời đã quang, mưa đã ngừng hẳn. Hai chàng trai của chúng ta bắt đầu lên đường. Dù cơn mưa đã qua nhưng những thứ nó để lại thì vẫn ở đấy. Đường đất lầy lội, hai chàng trai đi được một lúc mà như là đi tắm bùn. Tuy vậy việc đi lại cũng tốt hơn là phải dầm mưa chán. Đi được một lúc, một đống đá rơi xuống lấp đường đi. Những trận mưa kéo dài có vẻ đã làm cho kết cấu đất trở lên rất yếu. Đống đá này rơi xuống chính là hệ quả của cơn mưa. Nhưng quan trọng là bây giờ phải làm sao để có thể băng qua nơi đây được. Đất đá rơi xuống tuy không cao nhưng kết cấu yếu. Leo lên đó không phải là một ý kiến hay vì nó có thể sụp bất kì khi nào.
Chàng dẫn đường mặt méo sẹo:
- Tại sao cơ chứ? Ông trời ơi, ông không cho tôi được phép cứu lấy ngọn núi này sao?
- Bình tĩnh lại đi. Bây giờ mới là 8h sáng, còn tới 2 tiếng nữa mới tới 10h. Cậu phải bình tĩnh lại để tìm ra một nối đi khác giúp chúng ta leo lên tới đỉnh núi. Cậu biết rất rõ về ngọn núi này mà. Hãy cố nhơ xem có lối đi nào khác không?
- Không có đâu, lối đi gần nhất để leo lên cũng phải mất tới 1 ngày để đi tới cơ. Hết rồi, Tam Thiên Sơn hết rồi.
Nhà thám hiểm tát mạnh một cái vào mặt chàng dẫn đường.
- Thời gian vẫn còn, đừng có mà bi quan như thế. Chúng ta chưa có thất bại làm sao mà cậu phải quỳ xuống khóc lóc cơ chứ?
- Đúng rồi, còn một nối đi khác. Nhưng nó vô cùng nguy hiểm.
- Nó có xa không?
- Chỉ mất 15p thôi.
- Vậy thì nhanh lên.
- Nhưng nó là một cái vách đá dựng đứng việc leo lên đó là bất khả thi.
- Vách đá sao? Nhà thám hiểm mặt hớn hở.
- Có thể cậu không biết nhưng tôi leo trèo cực kì tốt. Không có gì phải lo đâu.
Đi đường vòng một chút. Hai chàng trai gặp một vách đá thẳng đứng. Nó không quá cao nhưng đó là cả một thách thức lớn đối với kẻ chưa bao giờ trèo leo. Nhà thám hiểm nhanh chóng trẻo lên không một chút khó khăn. Nhưng về phía chàng dẫn đường thì lại khác, chàng chưa bao giờ leo dốc đá nào thẳng đứng như vậy cả. Nhưng chàng vẫn cố gắng trèo lên vì hoa tuyết ngàn năm, vì ngọn núi chàng có thể làm tất cả. Nhà thám hiểm đi tìm cái gì đó để có thể kéo chàng dẫn đường lên. Chàng dẫn đường vẫn cố chèo, từng mét từng mét một. Cái chết luôn rình rập phía sau chàng. Chỉ sai một li thôi, mạng chàng toi chắc. Sau gần 30p chàng dẫn đường cuối cùng cũng gần lên tới vách. Chỉ còn một mét nữa thôi là tới rồi. Chàng tiếp tục chậm chạp bám từng khối đá lồi ra đột nhiên khối đá vỡ ra chàng dẫn đường mất thăng bằng rơi xuống. Nhà thám hiểm từ phía trên ném sơi dây thòng lọng có lẽ vừa tìm được xuống buộc được vào tay chàng dẫn đường. May mắn thoát chết chàng dẫn đường sợ xanh mặt. Ngồi nghỉ một chút, hai chàng trai lại lên đường.
- Chỉ còn một chút nữa là tới đỉnh tuyết hoa rồi. Ở đó ta có thể dễ dàng thấy được hoa tuyết ngàn năm khi nó nở. Chàng dẫn đường phấn khởi như chưa có gì xảy ra.
Đoạn cuối cùng để lên đỉnh Tuyết Hoa cực kì dốc. Đường trơn trượt, tuy không dốc như vách đá nhưng độ nguy hiểm của nó thì cũng chẳng kém. Ngã một cái thôi là lăn lông lỗc xuống với diêm vương ngay. Hai chàng chỉ có thể bước từng bước chậm chạp mà thôi. Đi một lúc hai chàng lại gặp một con suối. Bất đắc dĩ hai người phải lội qua. Nước suối lạnh như băng lại còn chảy mạnh khiến chân hai người như đóng đá. Qua được con suối là một đoạn đường bằng phẳng. Hai bên đường là những khóm trúc nhỏ và cỏ mọc xơ xác khiến khung cảnh ảm đạm. Nó như một trận mạc hoang tan của cuộc chiến vừa qua. Đi thêm đoạn ngắn nữa cuối cùng cũng tới được đỉnh Tuyết Hoa. Những nhà chinh phục đã vượt qua bao con đường khó khăn nguy hiểm để được thỏa cái cảm giác tự do này. Đứng trên cả những tầng mây, các sinh vật phía dưới vô cùng nhỏ bé. Phía xa là thị trấn, những ngọn núi nữa chúng chẳng khác nào những chú lùn so với nơi đây cả. Cảm giác thực khó tả. Tuy đã chinh phục được nơi này nhưng vẫn còn nhiệm vụ quan trọng phía trước. Đó là làm sao để bảo vệ được hoa tuyết ngàn năm. Chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi hoa tuyết sẽ nở. Khi đó hai chàng trai sẽ tìm nó. Và phải bảo vệ nó trong hai tiếng đồng hồ. Bây giờ đã là 10h kém, chỉ một chút nữa thôi bông hóa sẽ nở rộ làm sáng trắng cả một khu vực. Chờ đợi, thời gian trôi qua thật chậm dãi. Và khi thời gian đã điểm 10h, từ phía bên kia ngọn núi, một luông sáng trắng xuất hiện. Nó trắng muốt như tuyết và sáng vô cùng. Ánh sáng nó lấn át cả ánh sáng mặt trời tỏa ra bốn phương tám hướng. Hai chàng chinh phục chạy nhanh về phía nguồn sáng. Nhưng rồi nguồn sáng chợt tắt. Chàng dẫn đường vô cùng lo lắng, chàng tức tộc chạy về nơi phát ra ánh sáng.
- Không, không mày không thể bị lấy cắp được.
- Bình tĩnh đi, nếu nó bị lấy cắp thì khu rừng sẽ tàn úa phải không. Cậu nhìn đi, nó vẫn xanh mơn mởn mà. -Nhà thám hiểm vẫn lạc quan.
Hai người chạy về hướng của nguồn sáng. Họ dừng lại. Nhà thám hiểm nước Nam xác định đây chính là nơi mà nguồn sáng phát ra. Ở đây cây cối mọc um tùm, những tầng lá rậm rạp che khuất cả ánh mặt trời.
- Sẽ rất khó khăn để tìm kiếm đây. Nhà thám hiểm nhận xét.
Họ cùng nhau tìm kiếm xung quang nhưng chẳng thấy gì cả. Mặt chàng dẫn đường méo sẹo, mồ hôi chảy từng dòng.
- Phải đến 12h thì hiệu lực của hoa tuyết ngàn năm mới hết, dù có bị lấy đi thì ngọn núi cũng chưa chết được ngay. Chẳng lẽ nào.. Giọng chàng dẫn đường run run.
- Không đâu. Nhà thám hiểm khẳng định chắc nịch.
- Nếu hoa tuyết ngàn năm mọc ở khu này thì chắc chắn nó chưa bị lấy mất vì ở nơi đây không hề có dấu vết qua lại, trừ phi nó biến vào hư không.
- Thế thì nó ở đâu được cơ chứ?
Nhà thám hiểm đưa tay lên cằm ngồi ngẫm nghĩ một lúc. Chàng quan sát xung quanh. Đột nhiên chàng nhảy bật lên:
- Đúng rồi. Cậu hãy để ý xem những tán lá ở đây rất là dày.
- Thì sao cơ chứ?
- Làm sao ánh áng của hoa tuyết có thể sáng được như vậy chứ, ánh sáng mặt trời cũng khó có thể lọt qua được những tán lá này cơ mà.
- Vậy thì..
Cả hai cùng kêu lên:
- Hoa tuyết ngàn năm đang ở trên những tán lá cây.
Nhà thám hiểm vô cùng phấn khích khi tìm ra được bí mật này. Cả hai chàng trai chọn cho mình mỗi người một cái cây và leo lên. Dù vừa phải đối mặt với một cuộc leo trèo cực kì nguy hiểm nhưng chàng dẫn đường vần trèo lên cây. Nỗi sợ đã biến tan hết chỉ còn lại sự hồi hộp được chứng kiến hoa tuyết tận mắt mà thôi. Khi hai chàng lên tới ngọn cây, chẳng thể tin vào mắt mình. Một bông hoa bốn cánh trắng muốt hiện ra. Cả thân lẫn lá nó đều phủ trên mình một màu của tuyết.
- Đẹp thật đó! Chàng dẫn đường lên tiếng.
- Chúng ta tới gần hơn đi. Nhà thám hiểm bảo với chàng dẫn đường.
Hai chàng trai tò mò muốn tới gần để quan sát bông hoa. Họ đi tới gốc cây mà hoa tuyết ngàn năm đang mọc tính trèo lên. Vừa mới định trèo lên thì có thứ gì ghé sát đầu họ lạnh tóc gáy. Một tiếng nói phía sau phát ra:
- Xin chào hai người bạn của tôi. Cám ơn hai bạn rất nhiều vì đã giúp tôi tìm ra hoa tuyết ngàn năm. Vỗ tay cho công sức của hai người bạn trẻ nào. Vỗ tay vỗ tay.
- Ơ không thằng nào vỗ tay à? Thế thì tao lại thành quê à? Ơ?
Hai tên kia thì vẫn lăm lăm khẩu súng.
Hai chàng trai bị trói vào một gốc cây. Một tên canh giữ tay cầm súng, một tên trèo lên cây còn tên còn lại thì đứng tai chỗ hai chàng và nói luyên thuyên.
Chàng dẫn đường tức giận chửi rủa lũ cướp:
- Chúng mày định làm gì hả? Trả lại hoa tuyết đây. Chúng mày có biết là chúng mà sẽ hủy diệt Tam Thiên Sơn nếu lấy hoa tuyết ngàn năm đi không? Quân đốn mạt, đồ mất dạy!
Tên canh giữ quát lớn:
- Im mồm nếu không muốn về chầu ông sớm.
- Ây ya, sao lại nặng lời thế chứ? Tên nói nhiều reo lên, miệng vẫn cười toang hoác.
- Nếu không có hai chàng trai này thì làm sao chúng ta tìm ra được hoa tuyết ngàn năm chứ? Họ là ân nhân của chúng ta đấy. Không cảm ơn thì thôi mày còn muốn giết họ à.
Hai nhà chinh phục của chúng ta hoàn toàn bất lực trước những gì đang diễn ra. Chính sự tò mò đã làm cho hai chàng phải trả cái giá quá đắt. Sự sống của ngọn núi này đã hoàn toàn bị hủy hoại tại sự tò mò của hai chàng trai.
Nhà thám hiểm cất giọng:
- Tên kia, bọn mi là ai chứ? Sao lại lấy hoa tuyết ngàn năm?
- Sắp chết rồi còn lèo nhèo, mày có tin tao bắn cho mày vỡ sọ không? Tên canh gác quát định nổ súng.
- Tao mới là thằng sắp bắn vỡ sọ mày đấy! Tên nói nhiều quát lớn ắt cả tiếng tên canh gác.
Tên nói nhiều chỉnh lại quần áo, vén ống tay lên. Trên tay hắn có săm hình một cái đầu sói lớn. Hắn tiếp tục:
- Xin trân trọng giới thiệu với hai người bạn trẻ của tôi, các bạn đã từng nghe danh tới hội thợ săn Sói Đen?
Hai chàng trai chẳng nói gì. Hắn tiếp tục:
- Có vẻ là chưa rồi. Vậy thì kệ đi. Tôi là Gã Hề. Một trong 12 thành viên cấp cao của hội. Và hôm nay nhờ có sự giúp đỡ "nhiệt tình" của các bạn mà tôi đã tìm ra được hoa tuyết ngàn năm. Và nó để làm gì? Chế tạo thuốc trường sinh bất tử chứ làm gì nữa. Ha ha ha..
Hắn vừa nói xong thì tên trèo lên lấy hoa tuyết cũng leo xuống.
- Cho nó vào hộp đi không nhanh nó mà tan thì thành công cốc đấy. Gã Hề nói.
Nói xong cả ba tên chuẩn bị ra về. Tên canh giữ tay vẫn cầm khẩu súng nói:
- Đại ca, để em bắn chết hai thằng nhãi này.
- Không được, hai người bạn trẻ này là ân nhân của chúng ta. Bắn là bắn thế nào cơ chứ. Cứ trói hai người bạn trẻ ở đây, còn chúng ta thì xuống núi thôi.
Ba tên cướp ra đi.
Chàng dẫn đường chỉ biết gào thét theo phía lũ xấu xa trong tuyết vọng.
Hai chàng bị trói ở đó, ở dưới thân cây, mặt trời đã sắp lên đỉnh. Chẳng biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.
Đã tới 12h trưa. Mặt trời của ngày hạ chí thật cao. Ánh nắng cố gắng len lỏi qua từng lớp là cây rừng. Những tầng lá ở trên bắt đầu vàng khô. Những thân cây thì mục rữa. Nhờ vậy hai chàng trai cởi được trói. Đất nứt l vỡ ra. Cỏ cây hoa lá đang xanh um giờ đã phủ trên mình màu chết chóc. Chàng dẫn đường đứng không vững ngã quỵ xuống. Nước mắt chàng chảy ra từng dòng.
- Tam Thiên Sơn chết rồi, đỉnh Tuyết Hoa giờ sắp biến mất rồi!
Vô cùng đau đơn, vô cùng tàn nhẫn. Nơi sinh ra chàng, nơi gắn bó với chàng cả cuộc đời ngôi nhà của chàng đang dần sụp đổ ngay trước mắt. Nhà thám hiểm chỉ biết cắn răng, tay nắm chặt, gân trên trán cháng nổi lên, căm phẫn:
- Gã Hề. Sói Đen. Nhất định tao sẽ tính sổ với chúng mày.
Hai người vỗi vã xuống núi. Trước mắt hai con người trẻ tuổi là sự sụp đổ của một ngọn núi hùng vĩ. Cảnh tượng mới đau đớn làm sao!
Đột nhiên một thứ gì đó bay vụt qua hai người. Nó để lại một vệt sáng màu xanh.
- Một con thú? Không nó là thứ gì cơ chứ? Nhà thám hiểm bối rối.
- Thần núi. Mồm chàng dẫn đường lắp bắp.
- Này thần núi, ông định làm gì vậy. Không lẽ ông định..
- Nhóc à, thời khắc của ta đã tới rồi, hàng ngàn năm nay, ta đã cai quản ngọn núi này. Ta biết sẽ có một ngày hoa tuyết ngàn năm bị lấy đi và đó cũng chính là ngày mà ta phải thực hiện trách nhiệm của mình.
- Tại tôi, tại tôi tò mò, nếu tôi không.. thì đã.. Chàng dẫn đường òa khóc như một đứa trẻ.
- Không đâu nhóc à, nhóc đã bảo vệ ngọn núi này rất tốt. Trong chuyện này, nhóc không hề có lỗi lầm gì cả. Còn bây giờ thì tới lượt ta bảo vệ ngọn núi.
Thần núi bay thăng lên đỉnh Tuyết Hoa. Ngài hóa thành một bông hoa tuyết trắng ngần rồi tan ra trong cái nắng của ngày hạ chí. Ngay khi đó cây cối trở lại xang tươi, vạn vật sống trở lại. Và lời cuối cùng thần núi nói với chàng dẫn đường:
- Hãy bảo vệ khu rừng giúp ta!
Hai chàng trai ra về trong sự ủ rũ.
Đó chính là chuyến thám hiểm đau đơn bậc nhất trong cuộc đời của nhà thám hiểm nước Nam. Thứ mà chàng chẳng bao giờ muốn lặp lai lần nào nữa.
Tuyết hoa đỉnh núi cao trót vót
Hoa tuyết trắng ngần lấp bụi cây
Tam Thiên Sơn ngày buồn hoa tuyết
Nước mắt người tuyệt vọng nơi đây.