- Xu
- 754,669,477
4064
163
Con đi xa bao năm rồi mẹ nhỉ?
Bao mùa trăng cua ngoi ngóp lên bờ
Biển giờ này có mặn mà như trước
Hay biển lòng mẹ vẫn giấu âu lo
Núi cao chi lắm núi ơi
Núi che mặt trời..
Câu ca dao ngày xưa mẹ hát
Thủa chơi diều con có hiểu chi đâu
Ba năm trời con xa cách mẹ
Bỗng thảng thốt giật mình
Nhận thấy hết nỗi đau
Biển thì rộng nước mắt nhiều vô kể
Mẹ thì già giọt lệ chẳng thấm đâu
Con ghẹ con còng nhọc nhằn xe cát
Mẹ nhọc nhằn trong câu hát núi cao
Con xa mẹ bay đón mặt trời cao
Mẹ mong núi không cản đường con bước
Con nhớ mẹ chẳng thể nào ngủ được
Con vô tình bỏ mẹ lại lẻ loi
Mai con về với biển với mẹ thôi
Con không muốn làm phù du cánh mỏng
Và gió hỡi hãy thổi bùng lên khát vọng
Núi sẽ thấp dần, mặt trời mọc, mẹ ơi..
Thanh Loan
Bài thơ Núi Sẽ Thấp Dần của Thanh Loan là một khúc hát chan chứa tình mẫu tử, nơi nỗi nhớ của người con xa quê hòa quyện cùng hình ảnh thiên nhiên rộng lớn. Những câu thơ vừa mộc mạc vừa day dứt đã gợi lên bao mùa trăng, bao con sóng, bao lớp núi đồi như chở che, nhưng cũng như ngăn cách tình cảm của mẹ và con. Trong đó, biển hiện lên vừa mặn mà vừa thăm thẳm như tình mẹ, còn núi cao trở thành biểu tượng của những chướng ngại, của khoảng cách khiến con thêm khắc khoải.
Bài thơ chạm vào người đọc bằng một giọng điệu trầm lắng, day dứt và đầy thương yêu. Đó là tiếng lòng của người con đi xa, mang theo cả khát vọng bay cao lẫn nỗi ân hận muộn màng khi ngoảnh lại phía sau đã thấy mẹ già hơn, cô đơn hơn giữa biển đời mênh mông. Cảm xúc xuyên suốt bài thơ là sự giằng xé giữa ước mơ và tình mẫu tử, giữa khát vọng chạm tới "mặt trời cao" và nỗi xót xa khi nhận ra mình đã vô tình để mẹ lẻ loi ở lại.
Đọc bài thơ, ta cảm nhận rõ niềm thương nhớ khôn nguôi của người con dành cho mẹ, xen lẫn nỗi day dứt vì những tháng ngày xa cách. Hình ảnh mẹ nhọc nhằn, âm thầm chịu đựng, cùng những câu ca dao xưa như vọng lại càng làm nỗi nhớ thêm sâu. Thông điệp của bài thơ là khát vọng vượt qua mọi cách trở, để tình mẹ con luôn rạng ngời như mặt trời sau dãy núi.
Những hình ảnh biển, núi, mặt trời không chỉ là cảnh vật mà còn là ẩn dụ cho tâm trạng. Biển vừa rộng lớn vừa mặn mòi như lòng mẹ chứa chan yêu thương lẫn âu lo thầm kín. Núi cao hiện lên như những cách trở vô hình của thời gian, của mưu sinh, của những lý do khiến con phải đi xa. Khi người con còn trẻ, những câu ca dao mẹ hát chỉ là lời ru quen thuộc, nhưng khi xa mẹ, từng câu từng chữ lại trở thành nỗi đau thấm thía, khiến con "thảng thốt giật mình" vì đã hiểu ra quá muộn. Sự đối lập giữa con bay cao, đón mặt trời và mẹ lặng lẽ mong "núi không cản đường con bước" càng làm nổi bật đức hi sinh âm thầm của mẹ. Đó là tình yêu không đòi hỏi hồi đáp, chỉ mong con được trọn vẹn với ước mơ của mình.
Đến cuối bài, cảm xúc chuyển sang niềm thức tỉnh và khát vọng quay về. "Núi sẽ thấp dần" không chỉ là một hình ảnh đẹp mà còn là lời hứa, là ước nguyện rằng mọi cách trở rồi sẽ qua, để con được trở về với biển, với mẹ, không còn là "phù du cánh mỏng" trôi dạt vô định. Bài thơ khép lại trong ánh sáng của mặt trời mọc, mang theo hi vọng về sự đoàn tụ, nhưng dư âm vẫn là một nỗi nhói lòng rất thật về tình mẹ con – thứ tình cảm thiêng liêng mà đôi khi con người chỉ nhận ra trọn vẹn khi đã đi quá xa.
Câu thơ cuối ngập tràn cảm xúc "Núi sẽ thấp dần, mặt trời mọc, mẹ ơi" vừa là tiếng lòng của người con hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn với hình ảnh mặt trờimọc gợi bình minh, gợi tương lai rộng mở, còn núi thấp dần như những trở ngại, cách trở trong đời rồi sẽ lùi xa. Người con tin rằng con đường phía trước sẽ sáng hơn, khát vọng sẽ được nâng lên, và trong ánh sáng ấy, mẹ vẫn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng để con cất tiếng gọi "mẹ ơi".
Nhưng ở lớp nghĩa ẩn dụ đau xót, hình ảnh ấy lại khiến người đọc chùng lòng. Núi thấp dần không chỉ là chướng ngại tan biến, mà còn là mẹ đang lặng lẽ già đi, hao mòn theo năm tháng để con được "đưa đẩy" tới mặt trời cao của đời mình. Khi con lớn lên, vươn xa hơn, thì mẹ lại nhỏ dần, yếu dần, giống như ngọn núi âm thầm lùi xuống phía sau ánh sáng của con. Đó là sự hi sinh không lời, lặng lẽ đến xót xa, bởi mẹ chấp nhận mờ đi để con được rực rỡ.
Chính sự song hành giữa hi vọng và mất mát ấy đã làm cho câu thơ cuối trở thành điểm lắng sâu nhất của toàn bài. Nó không chỉ là lời hứa quay về, mà còn là tiếng gọi thức tỉnh, nhắc người con và cả người đọc hãy trân trọng mẹ khi "núi" vẫn còn đó, khi bình minh của con chưa phải đánh đổi bằng hoàng hôn của mẹ.
Bao mùa trăng cua ngoi ngóp lên bờ
Biển giờ này có mặn mà như trước
Hay biển lòng mẹ vẫn giấu âu lo
Núi cao chi lắm núi ơi
Núi che mặt trời..
Câu ca dao ngày xưa mẹ hát
Thủa chơi diều con có hiểu chi đâu
Ba năm trời con xa cách mẹ
Bỗng thảng thốt giật mình
Nhận thấy hết nỗi đau
Biển thì rộng nước mắt nhiều vô kể
Mẹ thì già giọt lệ chẳng thấm đâu
Con ghẹ con còng nhọc nhằn xe cát
Mẹ nhọc nhằn trong câu hát núi cao
Con xa mẹ bay đón mặt trời cao
Mẹ mong núi không cản đường con bước
Con nhớ mẹ chẳng thể nào ngủ được
Con vô tình bỏ mẹ lại lẻ loi
Mai con về với biển với mẹ thôi
Con không muốn làm phù du cánh mỏng
Và gió hỡi hãy thổi bùng lên khát vọng
Núi sẽ thấp dần, mặt trời mọc, mẹ ơi..
Thanh Loan
Bài thơ Núi Sẽ Thấp Dần của Thanh Loan là một khúc hát chan chứa tình mẫu tử, nơi nỗi nhớ của người con xa quê hòa quyện cùng hình ảnh thiên nhiên rộng lớn. Những câu thơ vừa mộc mạc vừa day dứt đã gợi lên bao mùa trăng, bao con sóng, bao lớp núi đồi như chở che, nhưng cũng như ngăn cách tình cảm của mẹ và con. Trong đó, biển hiện lên vừa mặn mà vừa thăm thẳm như tình mẹ, còn núi cao trở thành biểu tượng của những chướng ngại, của khoảng cách khiến con thêm khắc khoải.
Bài thơ chạm vào người đọc bằng một giọng điệu trầm lắng, day dứt và đầy thương yêu. Đó là tiếng lòng của người con đi xa, mang theo cả khát vọng bay cao lẫn nỗi ân hận muộn màng khi ngoảnh lại phía sau đã thấy mẹ già hơn, cô đơn hơn giữa biển đời mênh mông. Cảm xúc xuyên suốt bài thơ là sự giằng xé giữa ước mơ và tình mẫu tử, giữa khát vọng chạm tới "mặt trời cao" và nỗi xót xa khi nhận ra mình đã vô tình để mẹ lẻ loi ở lại.
Đọc bài thơ, ta cảm nhận rõ niềm thương nhớ khôn nguôi của người con dành cho mẹ, xen lẫn nỗi day dứt vì những tháng ngày xa cách. Hình ảnh mẹ nhọc nhằn, âm thầm chịu đựng, cùng những câu ca dao xưa như vọng lại càng làm nỗi nhớ thêm sâu. Thông điệp của bài thơ là khát vọng vượt qua mọi cách trở, để tình mẹ con luôn rạng ngời như mặt trời sau dãy núi.
Những hình ảnh biển, núi, mặt trời không chỉ là cảnh vật mà còn là ẩn dụ cho tâm trạng. Biển vừa rộng lớn vừa mặn mòi như lòng mẹ chứa chan yêu thương lẫn âu lo thầm kín. Núi cao hiện lên như những cách trở vô hình của thời gian, của mưu sinh, của những lý do khiến con phải đi xa. Khi người con còn trẻ, những câu ca dao mẹ hát chỉ là lời ru quen thuộc, nhưng khi xa mẹ, từng câu từng chữ lại trở thành nỗi đau thấm thía, khiến con "thảng thốt giật mình" vì đã hiểu ra quá muộn. Sự đối lập giữa con bay cao, đón mặt trời và mẹ lặng lẽ mong "núi không cản đường con bước" càng làm nổi bật đức hi sinh âm thầm của mẹ. Đó là tình yêu không đòi hỏi hồi đáp, chỉ mong con được trọn vẹn với ước mơ của mình.
Đến cuối bài, cảm xúc chuyển sang niềm thức tỉnh và khát vọng quay về. "Núi sẽ thấp dần" không chỉ là một hình ảnh đẹp mà còn là lời hứa, là ước nguyện rằng mọi cách trở rồi sẽ qua, để con được trở về với biển, với mẹ, không còn là "phù du cánh mỏng" trôi dạt vô định. Bài thơ khép lại trong ánh sáng của mặt trời mọc, mang theo hi vọng về sự đoàn tụ, nhưng dư âm vẫn là một nỗi nhói lòng rất thật về tình mẹ con – thứ tình cảm thiêng liêng mà đôi khi con người chỉ nhận ra trọn vẹn khi đã đi quá xa.
Câu thơ cuối ngập tràn cảm xúc "Núi sẽ thấp dần, mặt trời mọc, mẹ ơi" vừa là tiếng lòng của người con hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn với hình ảnh mặt trờimọc gợi bình minh, gợi tương lai rộng mở, còn núi thấp dần như những trở ngại, cách trở trong đời rồi sẽ lùi xa. Người con tin rằng con đường phía trước sẽ sáng hơn, khát vọng sẽ được nâng lên, và trong ánh sáng ấy, mẹ vẫn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng để con cất tiếng gọi "mẹ ơi".
Nhưng ở lớp nghĩa ẩn dụ đau xót, hình ảnh ấy lại khiến người đọc chùng lòng. Núi thấp dần không chỉ là chướng ngại tan biến, mà còn là mẹ đang lặng lẽ già đi, hao mòn theo năm tháng để con được "đưa đẩy" tới mặt trời cao của đời mình. Khi con lớn lên, vươn xa hơn, thì mẹ lại nhỏ dần, yếu dần, giống như ngọn núi âm thầm lùi xuống phía sau ánh sáng của con. Đó là sự hi sinh không lời, lặng lẽ đến xót xa, bởi mẹ chấp nhận mờ đi để con được rực rỡ.
Chính sự song hành giữa hi vọng và mất mát ấy đã làm cho câu thơ cuối trở thành điểm lắng sâu nhất của toàn bài. Nó không chỉ là lời hứa quay về, mà còn là tiếng gọi thức tỉnh, nhắc người con và cả người đọc hãy trân trọng mẹ khi "núi" vẫn còn đó, khi bình minh của con chưa phải đánh đổi bằng hoàng hôn của mẹ.
Chỉnh sửa cuối:

