Rewrite4future

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
2,701 ❤︎ Bài viết: 732 Tìm chủ đề
96 0
26e8851589e68576f829c35ffb18d0fd.jpg


Những Ngày Nghỉ Ngơi​


Tác giả: Rewrite

Giới thiệu: Câu chuyện về những ngày không đi làm.

Truyện nằm trong series truyện ngắn "Những Mảnh Ghép Cuộc Sống"

* * *

Minh Anh thức dậy lúc mười giờ sáng. Ánh sáng từ khe cửa sổ le lói vào căn phòng, nhưng không đủ xua đi bóng tối nặng nề đọng lại từ đêm qua. Cô nằm im một lúc, nhìn lên trần nhà bằng ánh mắt trống rỗng. Vết nứt cũ vẫn nằm đó, kéo dài như một con đường mòn không có điểm dừng.

Điện thoại dồn dập từng hồi rung dài trên gối, mỗi nhịp dội lên như một lời nhắc nhở đè nặng. Cô vươn tay lấy máy, màn hình chói lóa khiến cô nheo mắt. Ba email, hai tin nhắn và một thông báo ngân hàng hiện lên liền một mạch. Cô chạm mở thư đầu tiên bằng thao tác bản năng, trơ lì và dửng dưng.

"Chúng tôi rất tiếc phải thông báo.."

Ngón tay cô lướt xuống không chút do dự. Thư thứ hai xuất hiện với nội dung y như cô đoán trước: "Sau khi xem xét kỹ lưỡng, chúng tôi nhận thấy.." Thư thứ ba cô bỏ qua luôn; nội dung bên trong cô đã nằm lòng từ trước.

Ngay phía trên màn hình, tin nhắn của mẹ hiện ra: "Con đi làm chưa? Hàng xóm cứ hỏi mẹ hoài." Bốn tiếng trước, khi cô còn chìm trong giấc ngủ, mẹ cũng đã gửi một tin: "Mẹ gọi con không nghe máy à?"

Cô úp điện thoại xuống nệm, chôn vùi gương mặt vào gối. Bên ngoài, tiếng xe máy chạy qua từng đợt, tiếng cửa phòng bên cạnh đóng sầm. Cuộc sống ngoài kia vẫn vận hành đều đặn, chỉ có cô là mắc kẹt lại. Cô kéo chăn trùm kín đầu, nhắm mắt cố tìm lại giấc ngủ.

Mười một giờ, Minh Anh mới uể oải ngồi dậy. Bước chân lê thê dẫn cô đến bàn làm việc. Chiếc laptop đóng kín từ tối qua đã phủ một lớp bụi mỏng. Màn hình khởi động trong sự im lặng dày đặc, hắt ánh sáng xám lên khuôn mặt xanh xao.

Trên màn hình chính, thư mục "CV" chứa hai mươi bảy tệp tin mang tên gọi na ná nhau. Cô truy cập trang tuyển dụng, lặp lại các thao tác quen thuộc. Lọc ngành Kinh tế. Lọc mức lương tối thiểu mười lăm triệu, con số mà cô vẫn kiên quyết không chịu hạ xuống. Bảy kết quả hiện ra, ít ỏi và mờ nhạt.

Cô mở từng tin tuyển dụng, sao chép phần mô tả công việc rồi mở tab mới để nhờ công cụ AI xử lý giúp.

"Tối ưu CV cho vị trí Chuyên viên Phân tích Kinh tế.."

Cô dán đoạn văn bản vào khung thoại, ấn Enter rồi tựa lưng vào ghế chờ đợi. Vài mươi giây trôi qua. Bức thư xin việc xuất hiện trên màn hình với ngôn từ chuẩn chỉnh. Cô đọc lướt qua, không mấy bận tâm, rồi dán vào tệp đơn xin việc. Lưu. Đính kèm. Bấm gửi thẳng tay, mặc kệ đúng sai.

Quy trình đó lặp đi lặp lại một cách máy móc. Mở tin, sao chép, nhờ máy móc xử lý rồi nhấn gửi. Một giờ trôi qua trong nhịp điệu tẻ nhạt. Năm hồ sơ nữa biến mất vào không gian mạng mà không để lại vết dấu. Nhìn vào hộp thư đến trống rỗng, cô khép máy lại. Tiếng gập laptop vang lên khẽ khàng.

Cốc nước trên bàn rót từ tối qua đã đọng một lớp bụi mỏng. Cô nhìn nó thật lâu nhưng không uống. Chợt nhận ra mình còn chưa đánh răng, cô bước chầm chậm về phía nhà vệ sinh rồi ghé qua tủ lạnh tìm chút gì bỏ bụng.

Chiều buông, Minh Anh lại ngồi trước bàn làm việc. Cô mở thư mục email đã gửi, con trỏ chuột lướt chậm dần qua danh sách kéo dài đằng đẵng. Bốn tháng, một trăm hai mươi ba thư đã đi.

Tháng đầu tiên trôi qua với sự chăm chút tỉ mỉ. Mỗi tuần cô chỉ gửi chừng mười hồ sơ, nắn ngót từng dòng thư xin việc, tin rằng năng lực của mình sẽ được công nhận. Sang tháng thứ hai, áp lực khiến cô cuống cuồng tăng số lượng lên gấp đôi, bắt đầu dùng đến các mẫu thư có sẵn. Đến tháng thứ ba, sự kiệt sức xâm chiếm. Cô giao toàn bộ việc viết lách cho công cụ AI xử lý. Nhưng dù cố gắng hay buông xuôi, kết quả trả về vẫn là con số không tròn trĩnh.

Cô mở thư mục "Từ chối" với bàn tay run rẩy. Tám mươi tư phản hồi xếp thành hàng dài, mang theo những lời lẽ lịch sự đến tủi nhục về việc thiếu kinh nghiệm phù hợp hoặc không tương thích với văn hóa công ty.

Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Có phải mình quá kém cỏi, hay do mình đang đòi hỏi vượt quá khả năng?

Cô nhớ về công ty cũ. Tấm bằng loại Giỏi sau bốn năm miệt mài từng giúp cô tự tin đảm nhận vị trí chuyên viên phân tích. Hai năm làm việc, cô luôn hoàn thành tốt các dự án. Mọi chuyện chỉ rạn nứt khi cô từ chối làm đẹp một con số trong báo cáo tài chính theo ý sếp. Sự chính trực khiến cô kiên quyết nộp đơn xin nghỉ, mang theo niềm tin rằng mình sẽ sớm tìm được một môi trường xứng đáng hơn.

Thế nhưng bốn tháng đã trôi qua, thứ cô nhận lại chỉ là sự im lặng dai dẳng.

Điện thoại trên bàn chợt đổ chuông dồn dập. Tên "Mẹ" hiện lên chói lọi giữa căn phòng bắt đầu tối sầm.

Minh Anh nhìn chằm chằm vào màn hình đang nhấp nháy. Màn hình tắt ngấm, để lại một cuộc gọi nhỡ. Ngay sau đó, dòng tin nhắn vang lên tiếng chuông báo: "Sao con không nghe máy? Mẹ lo lắm."

Ngón tay cô lơ lửng trên bàn phím. Cô gõ rồi lại xóa, giằng xé giữa sự thật và lời nói dối. Cuối cùng, cô chỉ gửi lại một chữ ngắn ngủi: "Dạ."

Cô úp điện thoại xuống bàn, hướng ánh mắt trống rỗng ra ngoài cửa sổ. Bóng đêm đã phủ kín các ngõ hẻm.

Chiều hôm sau, Minh Anh ghé siêu thị gần nhà. Cô cầm trên tay tờ giấy ghi vài thứ đồ thiết yếu rẻ nhất để cầm chừng qua ngày: Mì gói, trứng, rau xanh.

Ánh đèn điện sáng rực cùng tiếng nhạc nền vui tươi giả tạo tạo nên cảm giác xa lạ. Cô cố thu mình, tránh va chạm với dòng người đang đẩy xe mua sắm. Tại quầy thực phẩm tươi sống, cô khựng lại trước bảng giá thịt gà một trăm hai mươi nghìn một ký, lòng nặng trĩu khi nghĩ về khoản tiền còn lại trong tài khoản.

"Ơ, Minh Anh đúng không? Lâu lắm mới gặp mày nha!"

Cô giật mình quay lại. Đứng trước mặt cô là một người phụ nữ mặc đồng phục nhân viên siêu thị, tóc buộc gọn sau gáy, thẻ tên in chữ "THU".

"Thu hả? Mày làm ở đây luôn á?" Minh Anh thốt lên, giọng nghẹn lại.

Thu đáp bằng giọng thản nhiên: "Ừa, tao làm được nửa năm rồi. Mới đầu cũng dội lắm, mà giờ quen tay rồi."

Một vị khách tiến đến hỏi giá cá với thái độ hơi gắt gỏng. Thu lịch sự xin lỗi Minh Anh rồi quay sang giải thích cho khách bằng sự kiên nhẫn và chuyên nghiệp. Khi vị khách rời đi, Thu quay lại hỏi: "Dạo này mày sao rồi, làm đâu rồi?"

Minh Anh cắn môi, ngập ngừng trả lời: "Tao.. Vẫn đang dậm chân tại chỗ, chưa tìm được việc."

Thu gật đầu nhẹ nhàng, không tỏ ra ngạc nhiên: "Tầm 5 giờ chiều nay tao tan ca rồi. Lát đi cà phê chút không?"

Sau một hồi cân nhắc, Minh Anh gật đầu đồng ý.

Góc quán cà phê nhỏ kê vài bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ. Thu vẫn khoác trên người bộ đồng phục chưa kịp thay. Cô gọi ly nước chanh mười lăm nghìn, còn Minh Anh gọi cà phê sữa đá.

Thu bắt đầu trải lòng về quyết định nghỉ việc văn phòng nửa năm trước vì kiệt sức trước áp lực chỉ tiêu và những mâu thuẫn dai dẳng.

Thu nói: "Tao nộp đơn nghỉ cái rần luôn ấy chứ! Nông nổi thế đấy, chả thèm nghĩ ngợi gì thêm."

Minh Anh lặng im lắng nghe.

Thu nhấp một ngụm nước chanh rồi nói tiếp: "Ban đầu tao cũng nghĩ kiểu gì chả kiếm được việc ngon hơn, xứng với cái bằng. Ai ngờ nằm nhà ba tháng, nhìn tiền tiết kiệm cứ hụt dần mà hoảng thật sự. Xong vô tình thấy tin tuyển nhân viên siêu thị, lương tầm tám triệu lại chả đòi hỏi kinh nghiệm. Tao tặc lưỡi, thôi cứ làm đại xem mình có sống nổi không đã."

Minh Anh do dự một lúc rồi hỏi khẽ: "Mày.. Không thấy tiếc à?"

Thu mỉm cười nhẹ nhõm: "Tiếc chứ sao không! Tốn bốn năm cày cuốc lấy cái bằng đàng hoàng, giờ lại đi xếp đồ, dọn quầy rồi hứng gạch đá của khách. Có hôm tao còn chạm mặt cô giáo cũ nữa cơ, ánh mắt cô nhìn tao vừa thương vừa thất vọng.. Lúc đấy chỉ muốn chui xuống đất vì ngại!"

Minh Anh gật đầu chầm chậm. Cô hiểu thấu cảm giác ấy.

Thu nhìn thẳng vào bạn, ánh mắt trong vắt: "Nhưng được cái đầu óc nhẹ nhõm hẳn. Hết giờ là phủi tay đi về, đêm ngủ ngon giấc, chả lo giật mình vì deadline hay bị sếp réo. Lương tám triệu tuy chẳng nhiều nhặn gì nhưng do tự tay mình làm ra, chả phải dối ai. Mất sĩ diện chút mà dễ thở hơn nhiều.

Tối về tao vẫn tranh thủ tự cày thêm tiếng Anh với tiếng Trung online. Cứ tích lũy dần thôi, vội gì đâu. Sau này muốn quay lại làm văn phòng hay tìm đường khác thì cũng có cái trong tay rồi. Còn giờ hở, cứ coi như cho bản thân xả hơi một thời gian đã!"

Ở bàn bên cạnh, nhóm sinh viên đang cười đùa rộn rã về bài thi và những dự định tương lai. Thu chủ động trả tiền nước cho cả hai rồi chào tạm biệt.

Tối đó, Minh Anh ngồi thu mình trên giường. Căn phòng lặng ngắt, chỉ có tiếng đồng hồ gõ nhịp đều đặn.

Hình ảnh Thu trong bộ đồng phục siêu thị cùng nụ cười thản nhiên cứ luẩn quẩn trong trí óc cô. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay mềm mại chưa từng in vết chai sần vì ngoài công việc bàn giấy, cô chưa từng làm bất cứ lao động chân tay nào.

Nếu cô cũng chấp nhận gạt bỏ sĩ diện như Thu để làm một công việc tay chân? Liệu bốn năm đại học và những tấm giấy khen học sinh giỏi có trở thành vô nghĩa? Cô sợ cảm giác trở thành một kẻ thất bại trong mắt mọi người, nhưng cũng mệt mỏi với sự mắc kẹt hiện tại.

Điện thoại lại đổ chuông. Tên "Mẹ" sáng lên. Minh Anh chần chừ hồi lâu rồi nhấc máy.

Mẹ cô cất giọng lo lắng: "Sao mấy hôm nay mẹ gọi con không nghe máy?"

Minh Anh cố giữ giọng bình thản: "Dạo này con nhiều việc quá mẹ ạ."

"Công ty dạo này thế nào rồi con? Sếp có khen gì không?"

Minh Anh khựng lại một nhịp rồi dối lòng: "Mọi thứ vẫn tốt mẹ ạ. Công ty đang xét tăng lương cho con."

Giọng mẹ ngập tràn tự hào: "Thế thì tốt quá. Mẹ nghe bác Lan bảo con Hằng vừa lên chức quản lý, lương hai mươi triệu. Con cố gắng như thế là mẹ mừng rồi. Tuần sau mẹ định lên thăm con nhé?"

Minh Anh vội vã từ chối: "Đợt này dự án gấp lắm, con e không tiếp mẹ được. Khi nào rảnh con sẽ chủ động về thăm nhà."

Sau vài lời dặn dò ăn uống, mẹ cô cúp máy. Minh Anh buông điện thoại, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

Sáng hôm sau, Minh Anh ngồi trước laptop với một quyết tâm khác. Cô truy cập trang tuyển dụng, thẳng tay xóa bỏ ô lọc mức lương mười lăm triệu.

Những vị trí tuyển dụng mới hiện ra trước mắt. Nhân viên bán hàng thời trang lương sáu triệu. Nhân viên phục vụ quán cà phê làm ca xoay. Nhân viên giao hàng chạy xe ngoài đường.

Cô mở tab mới, gõ lời nhờ hỗ trợ từ công cụ AI để viết đơn xin việc cho một vị trí bán hàng bình thường. Bức thư nhanh chóng hoàn thành, khiêm tốn và vừa vặn.

Cô nhìn dòng chữ chỉn chu trên màn hình. Mọi thứ mượt mà, đúng chuẩn, nhưng xa lạ. Cô di chuột về phía nút gửi thư, ngón tay ngập ngừng đặt trên bàn phím. Cuối cùng, cô lặng lẽ khép tab công cụ AI lại, đóng luôn cả trang tuyển dụng.

Minh Anh đứng dậy bước về phía cửa sổ, kéo rộng tấm rèm để ánh chiều muộn tràn vào căn phòng.

Ngoài cửa sổ, phố xá lên đèn. Dòng người hối hả lướt qua dưới làn mưa nhẹ, ai cũng có một nơi để về, một nhịp điệu để hòa vào. Chỉ có cô đứng lại bên ngoài nhịp sống ấy. Cô lùi lại, để mặc cánh cửa sổ mở toang cho gió lùa vào mát rượi.

Căn phòng chìm dần vào bóng tối. Trên bàn làm việc, chiếc laptop khẽ rung lên, báo hiệu một email mới vừa chuyển đến hộp thư. Minh Anh nhìn chấm sáng nhỏ nhấp nháy trên màn hình, lặng người đứng yên tại chỗ.

Tay cô thả lỏng bên hông. Màn hình máy tính mờ dần, chìm vào khoảng không im lìm của buổi hoàng hôn.

(HẾT)

=> Search "Hẹn Em Ngày Bình yên + Rewrite" và tìm đến danh mục truyện của mình.

=> Ghé thăm kho lưu trữ các tác phẩm của Rewrite tại Dembuon.vn

=> Chia sẻ cảm nhận của bạn về tác phẩm Ở ĐÂY
 
2,701 ❤︎ Bài viết: 732 Tìm chủ đề
Trả lại bình luận của bạn @Hoa Nguyệt Phụng:

Đọc truyện xong chỉ biết thở dài Rewrite nhỉ?

Truyện đang nói đến một hiện thực dù phũ phàng nhưng vô cùng thực tế. Học sinh cố gắng học tốt để đậu đại học. Sau khi đậu đại học, trở thành sinh viên thì lại tiếp tục cố gắng học tốt để sau 4 năm tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi..

Rồi kết quả là cầm tấm bằng ấy đối mặt với công việc đã bão hòa. Sau lễ mừng tốt nghệp, sau lời chúc của thầy cô, sinh viên ra trường lại bước vào cánh cổng thất nghiệp nếu không chấp nhận một công việc không xứng với những cố gắng đã phải bỏ ra, không phù hợp chuyên ngành hay mức lương không phù hợp với giá trị bản thân.. Những ai không chấp nhận một công việc "lụy thời" hay theo thành tích thì đành chấp nhận "nghỉ ngơi", "nghỉ ngơi" đã đành còn phải nhìn nhận cái nhìn soi xét từ người khác!

Nói chung, cuộc sống thì có nhiều đánh đổi, giống như Thu "chấp nhận mất mặt để sống thật với chính mình", hoặc giống như cô Hằng nào đó, đã lên chức thăng lương nhưng có lẽ đã chấp nhận dùng "những con số để vẽ lên những bức tranh đẹp" giống như trong tình huống cần đưa ra lựa chọn của Minh Anh. Hoặc là cũng như Minh Anh đã chấp nhận "những ngày nghỉ ngơi" để duy trì giá trị bản thân, kiên trì tìm kiếm những gì bản thân đáng được nhận..

Nói đi cũng phải nói lại, sự kiên trì của Minh Anh cũng đuối lắm rồi, cho đến khi cô gặp được Thu, nghe được những lời cô ấy nói, nhìn vào nụ cười chân thật và thản nhiên của cô bạn.

Nói chung truyện thì ngắn nhưng đã lột sạch những sự thật phũ phàng trong xã hội, đề cập đến đủ loại lựa chọn của những người đang sống trong xã hội. Cùng sự cố gắng, cùng một giá trị nhưng mỗi người lại có cách sống và lựa chọn khác nhau trong một xã hội phức tạp. Truyện cũng khiến mỗi người có cái nhìn khác đi khi đối diện với những sinh viên đại học ra trường với tấm bằng xuất sắc mà chưa tìm được công việc phù hợp và xứng đáng, cũng khiến chúng ta thấu hiểu những cách làm việc biết là sai mà vô cùng phổ biến, như giáo viên thì có bệnh thành tích, như những cô chuyên viên phân tích giống Minh Anh trong truyện thì thích "làm đẹp" cho những tờ báo cáo..

Thực tế thì không giống văn thơ hay tiểu thuyết nhưng truyện của Rewrite thì quả thật vô cùng thực tế! Nói chung, truyện đáng đọc, là truyện cũng là kinh nghiệm sống cho mỗi người muốn tìm ra cách sống thích hợp nhất với mình! Một truyện thành công trong thông điệp truyền đạt, chúc mừng Rewrite nha! <3
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back