Tôi là một con hủ nữ bí ẩn và mờ nhạt ở trong lớp. Tôi không phải là xem quá nhiều đam mà dẫn tới bị ảo tưởng sức mạnh mà là các cậu quá phạm quy rồi: >
Hôm nay sau tiết học tôi ngồi và đã được ăn một tràng cẩu lương ngọt muốn tiểu đường của một trong những cặp tôi ship trong lớp là Tuấn và Trọng
Sau tiết 2 (môn Vật lý, nói thật chứ tôi ghét môn này cay đắng :(( ). Tuấn vừa mượn được một quyển
truyện của Thảo là liền cắm mặt vào đọc.
Trọng ngồi từ bàn đầu cũng di chuyển xuống ngồi với vợ mình. Mà nói là đọc truyện Trọng nó ngắm Tuấn chứ nó có nhìn truyện đâu.
Tuấn nói:
- Nhìn nét truyện nhìn đẹp vl ha mày ^_^
Trọng vẫn chăm chăm nhìn Tuấn mà trả lời:
- Ờm.. Đẹp thật / chằm chằm /
Trọng nhìn được ba phút rồi nhưng vẫn không thấy Tuấn ngó ngàng gì tới mình ('∩')
- Tao thấy nó cũng bình thường như bao quyển truyện khác mà mày có cần phải nhìn nó chằm chằm như thế không?
Trọng dựa người vào vai Tuấn nhưng Tuấn vẫn im lặng mà lật sang trang truyện tiếp theo.
* * *
Trọng hậm hực đập tay vào bàn quát:
- Nàyyy! Nhìn tao đi chứ.. Tao còn đẹp hơn cái quyển truyện của mày mà.
Tuấn khẽ nhăn mặt nói:
- Nào để tao đọc nốt mày nứng à.
Trọng nằm lên bàn mắt đối mắt với Tuấn
- '-' / không quan tâm /
Trọng thấy biểu cảm đó mà không hề nói thêm một lời đẩy cuốn truyện ra khỏi tay Tuấn và ngồi vào lòng người nãy giờ cứ bơ mình.
- Rồi tao lạy mày tao nhìn mày được chưa.
Tuấn nói vậy chứ thích bỏ mẹ ra, vòng tay qua eo Trọng mà ôm ngực của người đối diện vào mặt mình.
Trong cũng không kêu la om sòm nữa mà thể hiện một khuôn mặt mãn nguyện.
~~~~~Tôi là dải phân cách~~~~~
- Ai có khăn giấy không con Chi chảy đầy máu mũi ra đây rồi đây này!
- Không mày, tao ổn không sao cả dù có chảy hết máu mà được xem cơm chó online thì cũng mãn nguyện.
Mọi người thấy tình cảnh của tôi khi bị ăn cơm chó nhiều rồi đó thươn tôi thì cho tôi xu đi~▪︎~