703 ❤︎ Bài viết: 358 Tìm chủ đề
43 0

55118272371_db244086d4_o.png


Tập thơ: Nhặt Nhạnh Hạnh Phúc

Link góp ý: Các tác phẩm của Thời Không

Cảm hứng từ bộ truyện Tiểu Thuyết - Theo Đuổi Hạnh Phúc - Thời Không

Hạnh phúc trong câu chuyện này không phải là một kết thúc có hậu theo kiểu cổ tích. Nó mang vị mặn của mồ hôi, mùi tanh của máu và sự thô ráp của những vết sẹo. Cái tên "Nhặt nhạnh" gợi lên hình ảnh một người phụ nữ phong trần như Linh Chi, quỳ dưới bùn đất để tìm lại một linh hồn; và một người đàn ông "phế nhân" như Hàn Chương, dùng bàn tay còn lại để quờ quạng tìm một lối về.

Hạnh phúc của họ không phải là một bài toán đã có lời giải, mà là những mảnh vỡ được nhặt nhạnh về từ đường ống thoát thải, từ hẻm cũ rỉ sét và từ những đêm trắng ho ra máu. Họ không cần cả thế giới, họ chỉ cần nhặt được nhau giữa nhân gian đại nạn này.

Phần 1 - Chưa một lần rời xa

* * *

Bài 1. Mùi Vị Của Lời Hứa


Mười năm rồi, hẻm nhỏ vẫn nằm im

Gốc phượng già sần sùi màu nắng cháy

Cái nắm tay trẻ con ngày xưa ấy

Cứ theo em qua những dặm đường dài.


Em mặc áo quân phục, vai trĩu gai

Giấu mảnh bánh vani trong túi nhỏ

Vị sữa ngọt tan ra cùng mảnh nhớ

Giữa những đêm rừng lạnh buốt đôi tay.


Dẫu người xưa giờ đã khác đi nhiều

Hay tan biến giữa dòng đời vội vã

Em vẫn đi, nhặt nhạnh điều nhỏ bé

Để tim mình còn ấm chỗ thương yêu.​

Có những lời hứa ngày thơ dại tưởng như sẽ tan đi theo gió, nhưng lại là sợi dây duy nhất giữ một người đứng vững giữa bão giông. Bài thơ này không nói về những điều lớn lao, mà chỉ nhắc về "mùi vị" – vị vani của mẩu bánh cũ, vị nắng cháy trên gốc phượng già.

Linh Chi đi qua mười năm dài đằng đẵng với trái tim đầy sẹo, nhưng thật may, cô ấy chưa bao giờ đánh mất "đứa trẻ" bên trong mình. Sự mộc mạc ở đây chính là cách cô ấy trân trọng những mảnh ký ức vụn vặt nhất để làm hành trang. Ngôn từ chậm rãi, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau một chặng đường dài mệt mỏi: "Để tim mình còn ấm chỗ thương yêu".
 
703 ❤︎ Bài viết: 358 Tìm chủ đề
Bài 2. Sau Thấu Kính Bạc

Anh ngồi đó, đôi bàn tay run rẩy

Khối sắt tròn xoay mãi chẳng thành tên

Sau thấu kính là nỗi đau lầm lủi

Dưới xe lăn, bóng tối đổ dài thêm.


Người ta gọi anh là kẻ bạo chúa

Anh mỉm cười, giấu vệt máu trên môi

Toán học giỏi nhưng chẳng hề tính được

Làm sao cho lòng bớt thấy đơn côi.


Chỉ mong một lần dừng mọi con số

Ngửi lại mùi ozôn lẫn mùi da

Để thấy mình còn là một con người

Chứ không phải cỗ máy lạnh lùng xa.


Chúng ta thường nhìn vào những thiên tài hay những kẻ quyền lực với sự ngưỡng mộ hoặc sợ hãi, mà quên mất rằng sau lớp vỏ bọc ấy có thể là một linh hồn đang rách nát. Bài thơ mang một nỗi buồn tĩnh lặng, chân thực đến xót xa qua hình ảnh "vệt máu trên môi" hay "tiếng xe lăn dài".

Sở Lạc Minh không phải là một cỗ máy, anh chỉ là một người đàn ông cô độc đang cố gắng bảo vệ thế giới theo cách đau đớn nhất. Những câu thơ như một sự vỗ về, bóc tách lớp thấu kính bạc lạnh lùng để tìm thấy một Hàn Chương nhỏ bé, đang khao khát được ngửi lại "mùi ozôn lẫn mùi da" – những mùi hương của sự sống đời thường nhất.​
 
703 ❤︎ Bài viết: 358 Tìm chủ đề
Bài 3. Kẻ Đứng Sau Màn Hình

Anh tắt đèn.

Chỉ còn những con số chạy dài trên mặt thấu kính nứt

Mắt trái anh đau,

Cái đau của một hệ thống đang tự thực bào.


Linh Chi đang cười,

Nhưng nụ cười đó..

... Dành cho một cái bóng mang tên ai

Kẻ có gương mặt giống anh, giọng nói giống anh

Nhưng trái tim thì rỗng tuếch.


Anh có thể hack vào cả đế quốc,

Bẻ khóa những mật mã chết người trong sáu giây.

Nhưng đứng trước một cái nắm tay nhầm chỗ

Vị Quốc sĩ lừng danh cũng chỉ là kẻ bại trận


Ngồi trên xe lăn, nghe tiếng ho khan tan vào bóng tối

Và thấy mình.. Thật sự là một con quái vật cô đơn.


Bài thơ này không có vần điệu bóng bẩy. Nó chỉ là những lát cắt về nỗi đau của một người đàn ông quá thông minh nhưng lại quá vụng về trong tình yêu. Sự tương phản giữa quyền lực của một "Quốc sĩ" và sự bất lực của một người đàn ông nhìn người yêu bị lừa dối chính là điểm chạm lớn nhất.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back