Chương 1: Cô gái mười sáu tuổi
Có những người sinh ra để sống một cuộc đời bình thường.
Đi học.
Trưởng thành.
Tìm một công việc.
Rồi già đi.
Nhưng cũng có những người..
Ngay từ khi sinh ra đã bị số phận đặt lên bàn cờ.
Linh thuộc về loại thứ hai.
* * *
Năm Linh mười tuổi.
Cha cô biến mất.
Không lời nhắn.
Không dấu vết.
Không ai biết ông đã đi đâu.
Căn phòng của ông vẫn còn nguyên.
Chiếc áo khoác vẫn treo ở đó.
Một quyển sách ông đang đọc dở vẫn nằm trên bàn.
Nhưng người thì không còn nữa.
Linh từng đứng trước cửa phòng suốt một đêm.
Cô vẫn nghĩ sáng hôm sau cha sẽ trở về.
Nhưng ông không trở về.
Ngày thứ hai cũng không.
Ngày thứ một trăm cũng không.
Sáu năm trôi qua.
Linh đã mười sáu tuổi.
Nhưng cô vẫn chưa từng từ bỏ suy nghĩ..
Cha mình vẫn còn sống.
* * *
Cha Linh là một người rất kỳ lạ.
Ông bận rộn gần như quanh năm.
Nhưng mỗi khi có thời gian, ông đều ở bên cô.
Ông dạy cô đọc.
Dạy cô viết.
Dạy cô tính toán.
Dạy cô nhớ đường.
Dạy cô quan sát con người.
"Con người nói dối bằng lời.."
Ông từng nói.
".. Nhưng cơ thể rất khó nói dối."
Khi Linh còn nhỏ, cô chẳng hiểu.
Cô chỉ thích ngồi cạnh cha, nghe ông kể những câu chuyện kỳ lạ.
Có lần Linh hỏi:
"Cha ơi, mẹ đâu?"
Người đàn ông đang cầm sách bỗng im lặng.
Một lúc sau, ông khép sách lại.
"Để sau này cha kể cho con."
"Bao giờ là sau này?"
".. Khi con đủ lớn."
Nhưng Linh chưa bao giờ có cơ hội nghe câu trả lời.
Bởi cha cô đã biến mất trước khi cô đủ lớn.
* * *
Sau khi cha mất tích, Linh được một người bạn của ông chăm sóc.
Cuộc sống trở nên bình thường.
Ít nhất..
Trông nó có vẻ bình thường.
Cho đến năm Linh mười sáu tuổi.
Ngày hôm đó, bầu trời xuất hiện một vết nứt.
Không phải mây.
Không phải sấm chớp.
Mà là một đường nứt màu đen kéo dài hàng nghìn kilomet.
Sau đó-
[TOÀN NHÂN LOẠI ĐÃ ĐƯỢC CHỌN.]
Một giọng nói vang lên trong đầu tất cả mọi người.
[PHÓ BẢN ĐẦU TIÊN CHÍNH THỨC MỞ.]
[CẤP ĐỘ: S.]
[SỐ NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN: 1.000.]
Linh còn chưa kịp phản ứng.
Ánh sáng bao phủ cơ thể cô.
* * *
Khi mở mắt..
Cô đã đứng giữa một thành phố xa lạ.
Một nghìn người xuất hiện xung quanh.
Có người mặc quân phục.
Có người cầm vũ khí.
Có những người rõ ràng đã từng trải qua phó bản.
Và cũng có những người..
Chỉ mới năm mấy tuổi.
Nhưng khi mọi người nhìn thấy Linh-
Đám đông lập tức im lặng.
Cô quá trẻ.
"Mười sáu?"
Một người kinh ngạc.
"Phó bản cấp S mà lại chọn một đứa trẻ?"
"Không thể nào."
Linh không nói gì.
Cô chỉ nhìn xung quanh.
Thói quen cha từng dạy cô lại xuất hiện.
Quan sát.
Đếm người.
Nhớ lối thoát.
Xác định vị trí.
Nhận diện người nguy hiểm.
Cô vô thức làm tất cả những điều đó.
Ở phía xa, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục màu đen nhìn cô chăm chú.
Trên ngực ông có biểu tượng của Cục Linh Dị.
Ông nhận ra điều gì đó.
"Không thể.."
Một người bên cạnh hỏi:
"Có chuyện gì?"
Người đàn ông không trả lời.
Ánh mắt ông vẫn đặt trên Linh.
* * *
Nhìn con bé giống một người
Mười bảy năm trước.
Thế giới từng xuất hiện một con người.
Một người mà đến tận ngày nay..
Cục Linh Dị vẫn không dám xem thường.
Người ta gọi hắn là-
Kẻ Điên.
Không ai biết tên thật của hắn.
Chỉ biết hắn từng một mình đối đầu với tám Quỷ Dị cấp cao.
Không có đội quân.
Không có thế lực.
Không có sức mạnh áp đảo.
Hắn chỉ có một thứ.
Trí tuệ.
Hắn đọc quy tắc của phó bản.
Tìm ra những kẽ hở mà ngay cả Quỷ Dị cũng không nhận ra.
Sau đó..
Hắn dùng chính luật lệ của chúng để đánh bại chúng.
Tám Quỷ Dị cấp cao biến mất.
Và Kẻ Điên cũng biến mất.
Nhưng điều kỳ lạ nhất..
Là cùng thời điểm ấy-
Quỷ Dị xếp hạng 2 cũng biến mất.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Không ai biết hai kẻ đó có liên quan đến nhau hay không.
Chỉ biết sau đó xuất hiện một vùng đất.
Một vùng đất không có chủ.
Một vùng đất mà những Quỷ Dị khác đều muốn chiếm.
Nhưng..
Không một Quỷ Dị nào dám bước vào.
Bởi chúng sợ Kẻ Điên vẫn còn sống.
Và chúng cũng sợ..
Quỷ Dị hạng 2 vẫn đang ở đó.
Hai kẻ đáng sợ nhất từng biến mất cùng nhau.
Không ai biết họ đã đi đâu.
* * *
Người đàn ông của Cục Linh Dị nhìn Linh.
Sáu năm trước.
Một người đàn ông biến mất.
Một người đàn ông mà hồ sơ của Cục Linh Dị từng cố gắng điều tra.
Và cô gái trước mặt..
Là con gái của người đó.
Ông đã từng nhìn thấy hồ sơ.
Ông biết.
Nhưng Linh thì không.
Cô không biết cha mình từng là ai.
Cô không biết cái tên Hồi Ước.
Càng không biết cái danh hiệu Kẻ Điên.
Trong ký ức của cô..
Cha chỉ là cha.
Một người đàn ông bình thường.
Một người từng dạy cô cách đọc.
Dạy cô cách quan sát.
Dạy cô rằng-
"Nếu con không đủ mạnh để đối đầu với một thứ.."
".. Thì hãy tìm hiểu luật của nó."
Người đàn ông của Cục Linh Dị siết chặt tay.
Ông nhìn Linh.
Rồi nhìn lên bầu trời.
Một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện.
Tại sao Quỷ Dị lại chọn cô bé này vào phó bản cấp S?
* * *
Bầu trời đột nhiên tối xuống.
Một dòng chữ khổng lồ xuất hiện.
[PHÓ BẢN CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU.]
[NHIỆM VỤ: SỐNG SÓT TRONG 72 GIỜ.]
[LUẬT SỐ 1: KHÔNG ĐƯỢC RỜI KHỎI THÀNH PHỐ.]
[LUẬT SỐ 2: KHÔNG ĐƯỢC TIN HOÀN TOÀN BẤT KỲ AI.]
[LUẬT SỐ 3: KHI NGHE THẤY TIẾNG GÕ CỬA SAU 12 GIỜ ĐÊM-]
Dòng chữ dừng lại.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Sau đó xuất hiện thêm một câu.
[ĐỪNG MỞ CỬA.]
Linh nhìn dòng chữ.
Không hiểu sao..
Cô bỗng cảm thấy quen thuộc.
Như thể cô đã từng nhìn thấy một quy tắc tương tự.
Như thể..
Cha cô từng biết nơi này.
Ở một nơi rất xa.
Trong bóng tối mà không con người nào nhìn thấy được.
Một Quỷ Dị đang quan sát cô.
Nó bật cười.
"Con gái của Kẻ Điên.."
"Thật thú vị."
Một Quỷ Dị khác hỏi:
"Chúng ta giết nó sao?"
"Không."
"Vì sao?"
Bóng tối im lặng vài giây.
Rồi nó nói:
"Ta muốn biết.."
"Sau mười bảy năm.."
"con gái của hắn có trở thành một Kẻ Điên khác hay không."
Đồng hồ bắt đầu đếm ngược.
71: 59: 59
Và Linh..
Chính thức bước vào trò chơi mà cha cô từng khiến cả thế giới Quỷ Dị khiếp sợ.
Có những người sinh ra để sống một cuộc đời bình thường.
Đi học.
Trưởng thành.
Tìm một công việc.
Rồi già đi.
Nhưng cũng có những người..
Ngay từ khi sinh ra đã bị số phận đặt lên bàn cờ.
Linh thuộc về loại thứ hai.
* * *
Năm Linh mười tuổi.
Cha cô biến mất.
Không lời nhắn.
Không dấu vết.
Không ai biết ông đã đi đâu.
Căn phòng của ông vẫn còn nguyên.
Chiếc áo khoác vẫn treo ở đó.
Một quyển sách ông đang đọc dở vẫn nằm trên bàn.
Nhưng người thì không còn nữa.
Linh từng đứng trước cửa phòng suốt một đêm.
Cô vẫn nghĩ sáng hôm sau cha sẽ trở về.
Nhưng ông không trở về.
Ngày thứ hai cũng không.
Ngày thứ một trăm cũng không.
Sáu năm trôi qua.
Linh đã mười sáu tuổi.
Nhưng cô vẫn chưa từng từ bỏ suy nghĩ..
Cha mình vẫn còn sống.
* * *
Cha Linh là một người rất kỳ lạ.
Ông bận rộn gần như quanh năm.
Nhưng mỗi khi có thời gian, ông đều ở bên cô.
Ông dạy cô đọc.
Dạy cô viết.
Dạy cô tính toán.
Dạy cô nhớ đường.
Dạy cô quan sát con người.
"Con người nói dối bằng lời.."
Ông từng nói.
".. Nhưng cơ thể rất khó nói dối."
Khi Linh còn nhỏ, cô chẳng hiểu.
Cô chỉ thích ngồi cạnh cha, nghe ông kể những câu chuyện kỳ lạ.
Có lần Linh hỏi:
"Cha ơi, mẹ đâu?"
Người đàn ông đang cầm sách bỗng im lặng.
Một lúc sau, ông khép sách lại.
"Để sau này cha kể cho con."
"Bao giờ là sau này?"
".. Khi con đủ lớn."
Nhưng Linh chưa bao giờ có cơ hội nghe câu trả lời.
Bởi cha cô đã biến mất trước khi cô đủ lớn.
* * *
Sau khi cha mất tích, Linh được một người bạn của ông chăm sóc.
Cuộc sống trở nên bình thường.
Ít nhất..
Trông nó có vẻ bình thường.
Cho đến năm Linh mười sáu tuổi.
Ngày hôm đó, bầu trời xuất hiện một vết nứt.
Không phải mây.
Không phải sấm chớp.
Mà là một đường nứt màu đen kéo dài hàng nghìn kilomet.
Sau đó-
[TOÀN NHÂN LOẠI ĐÃ ĐƯỢC CHỌN.]
Một giọng nói vang lên trong đầu tất cả mọi người.
[PHÓ BẢN ĐẦU TIÊN CHÍNH THỨC MỞ.]
[CẤP ĐỘ: S.]
[SỐ NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN: 1.000.]
Linh còn chưa kịp phản ứng.
Ánh sáng bao phủ cơ thể cô.
* * *
Khi mở mắt..
Cô đã đứng giữa một thành phố xa lạ.
Một nghìn người xuất hiện xung quanh.
Có người mặc quân phục.
Có người cầm vũ khí.
Có những người rõ ràng đã từng trải qua phó bản.
Và cũng có những người..
Chỉ mới năm mấy tuổi.
Nhưng khi mọi người nhìn thấy Linh-
Đám đông lập tức im lặng.
Cô quá trẻ.
"Mười sáu?"
Một người kinh ngạc.
"Phó bản cấp S mà lại chọn một đứa trẻ?"
"Không thể nào."
Linh không nói gì.
Cô chỉ nhìn xung quanh.
Thói quen cha từng dạy cô lại xuất hiện.
Quan sát.
Đếm người.
Nhớ lối thoát.
Xác định vị trí.
Nhận diện người nguy hiểm.
Cô vô thức làm tất cả những điều đó.
Ở phía xa, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục màu đen nhìn cô chăm chú.
Trên ngực ông có biểu tượng của Cục Linh Dị.
Ông nhận ra điều gì đó.
"Không thể.."
Một người bên cạnh hỏi:
"Có chuyện gì?"
Người đàn ông không trả lời.
Ánh mắt ông vẫn đặt trên Linh.
* * *
Nhìn con bé giống một người
Mười bảy năm trước.
Thế giới từng xuất hiện một con người.
Một người mà đến tận ngày nay..
Cục Linh Dị vẫn không dám xem thường.
Người ta gọi hắn là-
Kẻ Điên.
Không ai biết tên thật của hắn.
Chỉ biết hắn từng một mình đối đầu với tám Quỷ Dị cấp cao.
Không có đội quân.
Không có thế lực.
Không có sức mạnh áp đảo.
Hắn chỉ có một thứ.
Trí tuệ.
Hắn đọc quy tắc của phó bản.
Tìm ra những kẽ hở mà ngay cả Quỷ Dị cũng không nhận ra.
Sau đó..
Hắn dùng chính luật lệ của chúng để đánh bại chúng.
Tám Quỷ Dị cấp cao biến mất.
Và Kẻ Điên cũng biến mất.
Nhưng điều kỳ lạ nhất..
Là cùng thời điểm ấy-
Quỷ Dị xếp hạng 2 cũng biến mất.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Không ai biết hai kẻ đó có liên quan đến nhau hay không.
Chỉ biết sau đó xuất hiện một vùng đất.
Một vùng đất không có chủ.
Một vùng đất mà những Quỷ Dị khác đều muốn chiếm.
Nhưng..
Không một Quỷ Dị nào dám bước vào.
Bởi chúng sợ Kẻ Điên vẫn còn sống.
Và chúng cũng sợ..
Quỷ Dị hạng 2 vẫn đang ở đó.
Hai kẻ đáng sợ nhất từng biến mất cùng nhau.
Không ai biết họ đã đi đâu.
* * *
Người đàn ông của Cục Linh Dị nhìn Linh.
Sáu năm trước.
Một người đàn ông biến mất.
Một người đàn ông mà hồ sơ của Cục Linh Dị từng cố gắng điều tra.
Và cô gái trước mặt..
Là con gái của người đó.
Ông đã từng nhìn thấy hồ sơ.
Ông biết.
Nhưng Linh thì không.
Cô không biết cha mình từng là ai.
Cô không biết cái tên Hồi Ước.
Càng không biết cái danh hiệu Kẻ Điên.
Trong ký ức của cô..
Cha chỉ là cha.
Một người đàn ông bình thường.
Một người từng dạy cô cách đọc.
Dạy cô cách quan sát.
Dạy cô rằng-
"Nếu con không đủ mạnh để đối đầu với một thứ.."
".. Thì hãy tìm hiểu luật của nó."
Người đàn ông của Cục Linh Dị siết chặt tay.
Ông nhìn Linh.
Rồi nhìn lên bầu trời.
Một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện.
Tại sao Quỷ Dị lại chọn cô bé này vào phó bản cấp S?
* * *
Bầu trời đột nhiên tối xuống.
Một dòng chữ khổng lồ xuất hiện.
[PHÓ BẢN CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU.]
[NHIỆM VỤ: SỐNG SÓT TRONG 72 GIỜ.]
[LUẬT SỐ 1: KHÔNG ĐƯỢC RỜI KHỎI THÀNH PHỐ.]
[LUẬT SỐ 2: KHÔNG ĐƯỢC TIN HOÀN TOÀN BẤT KỲ AI.]
[LUẬT SỐ 3: KHI NGHE THẤY TIẾNG GÕ CỬA SAU 12 GIỜ ĐÊM-]
Dòng chữ dừng lại.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Sau đó xuất hiện thêm một câu.
[ĐỪNG MỞ CỬA.]
Linh nhìn dòng chữ.
Không hiểu sao..
Cô bỗng cảm thấy quen thuộc.
Như thể cô đã từng nhìn thấy một quy tắc tương tự.
Như thể..
Cha cô từng biết nơi này.
Ở một nơi rất xa.
Trong bóng tối mà không con người nào nhìn thấy được.
Một Quỷ Dị đang quan sát cô.
Nó bật cười.
"Con gái của Kẻ Điên.."
"Thật thú vị."
Một Quỷ Dị khác hỏi:
"Chúng ta giết nó sao?"
"Không."
"Vì sao?"
Bóng tối im lặng vài giây.
Rồi nó nói:
"Ta muốn biết.."
"Sau mười bảy năm.."
"con gái của hắn có trở thành một Kẻ Điên khác hay không."
Đồng hồ bắt đầu đếm ngược.
71: 59: 59
Và Linh..
Chính thức bước vào trò chơi mà cha cô từng khiến cả thế giới Quỷ Dị khiếp sợ.