Người Vợ Bất Đắc Dĩ
Chương 1: Con Gà Trống Bái Đường
Mưa bụi lất phất bay trên những mái ngói lưu ly của phủ họ Bách – gia tộc giàu nhất vùng Kinh Bắc, nổi danh với nghề dệt lụa trăm năm. Đèn lồng đỏ treo khắp các lối đi, dải lụa đào thắt nút hình chữ "Hỷ" phấp phới trước gió. Hôm nay là ngày đại hỉ của thiếu gia Bách Lương – con trai trưởng, người thừa kế duy nhất của Bách gia.
Nhưng thiếu gia thì chẳng thấy đâu.
"Lương nó đi đâu rồi?" – Phu nhân Bách Thị vò chiếc khăn tay lụa trong tay đến nhàu nát, gương mặt trang điểm lộng lẫy giờ méo xệch vì lo âu. – "Hôn lễ sắp bắt đầu rồi!"
Bách lão gia đứng bên cửa sổ, lưng còng hơn mọi ngày. Ông cắn chặt răng, giọng trầm xuống: – "Thằng bé đã bỏ trốn. Nó không chấp nhận cuộc hôn nhân này."
"Trời ạ.." – Phu nhân suýt ngất. Bà đưa tay bám vào thành ghế, móng tay dài bấu chặt lấy gỗ. – "Chúng ta đã trả bao nhiêu vàng để hỏi cưới cô bé Hạ Anh đó! Cả vùng này không ai dám động vào nó, chỉ có chúng ta.. Vì những linh hồn quấy phá trong phủ mà.."
Bà không nói hết câu. Ánh mắt cả hai người đều vô thức hướng về phía hành lang tối om sau vườn – nơi từng có tiếng khóc than kỳ lạ mỗi đêm trăng tròn.
Hạ Anh.
Cô gái mồ côi từ nhỏ, lớn lên giữa nghĩa trang với công việc khâu xác. Người trong vùng tránh mặt cô như tránh tà. Lời đồn thổi rằng cô có thể giao tiếp với người chết, trấn yểm oan hồn – chính điều đó đã khiến Bách gia để mắt đến cô. Bởi căn phủ này, từ đời tổ tiên, vốn không yên lành.
Nhưng Bách Lương – chàng trai du học ở Pháp về, tư tưởng khai minh – đã thẳng thừng từ chối. "Con không cưới một người con không yêu. Càng không cưới chỉ vì mê tín dị đoan!"
Và giờ, hắn đã bỏ trốn.
"Hay là.." – Phu nhân chợt nảy ra ý định tuyệt vọng. – "Lấy con gà trống bái đường thay cho Lương?"
Bách lão gia trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng thở dài: – "Chỉ còn cách đó."
Tiếng pháo nổ giòn tan trước cửa phủ. Khách khứa ngồi chật kín hai dãy bàn, thì thầm với nhau bằng những ánh mắt tò mò và e dè. Ai cũng muốn nhìn thấy cô dâu đặc biệt ấy – Hạ Anh, người con gái mang tiếng "đồng cốt", "con ma" trong vùng.
Nhưng chẳng ai thực sự muốn đến gần.
Trăm quan khách ngồi cách xa nhau, như thể sợ bị lây cái gì đó. Mấy bà láu lỉnh che quạt, lén lút nhìn về phía cửa.
Tiếng nhạc hỉ nổi lên.
Hạ Anh bước ra, đầu đội khăn chùm đỏ thẫm, thân hình khoác chiếc áo cưới đỏ rực – nhưng kỳ lạ thay, thân hình ấy lại vô cùng bốc lửa, đường cong uốn lượn khiến lớp lụa đỏ như muốn bật tung dù cô có cố gắng giấu mình trong lớp áo choàng rộng. Đám thanh niên trong làng nuốt nước bọt, các bà các cô thì bĩu môi đố kỵ.
Nhưng ẩn sau lớp khăn đỏ, Hạ Anh đang run rẩy.
Cô cúi đầu, đôi mắt long lanh như hạnh chín. Đôi tay nhỏ nhắn, trắng muốt – một vẻ đẹp tinh khôi đến lạ giữa công việc khâu xác mà cô từng làm – nắm chặt dải lụa đỏ. Người cô nhẹ bỗng, cứ như chỉ cần một cơn gió cũng có thể cuốn cô bay đi.
"Thiếu gia Bách Lương đâu ạ?" – Quan chủ hôn ngơ ngác hỏi.
Bách lão gia bước lên, mặt nặng trĩu. Ông giơ tay ra hiệu, một gia nhân bưng lên.. Một con gà trống. Mào đỏ chót, lông vàng rực, mắt lồi hung hăng.
Cả hội trường xôn xao.
"Con gà trống?" – "Thay rể à?" – "Trời đất, thế này là xúc phạm cô dâu quá!"
Hạ Anh đứng dưới khăn đỏ, toàn thân cứng đờ. Cô cắn môi, nước mắt trực trào. Cô biết mình là kẻ bị ép duyên. Biết mình chẳng có tư cách đòi hỏi gì. Nhưng lấy gà trống bái đường.. Sự sỉ nhục này còn hơn cả cái chết.
"Đành chịu vậy." – Phu nhân Bách thở dài, ra hiệu tiếp tục.
Hạ Anh cúi đầu, tay run lên cầm dải lụa đỏ – đầu kia của dải lụa được buộc vào cổ con gà trống. Con vật giật giật, mắt láo liên, miệng phát ra tiếng cục tác khó chịu.
"Một bái thiên địa –"
Chưa dứt lời, con gà trống bỗng giật mình, vỗ cánh phành phạch. Nó lao lên bàn thờ, nhảy tót lên đầu Hạ Anh!
"..."
– Hạ Anh kêu lên thất thanh. Con gà dùng móng quắp lấy khăn chùm đầu của cô, giật mạnh – chiếc khăn đỏ bay đi, để lộ gương mặt Hạ Anh trước toàn thể quan khách.
Khoảnh khắc đó, cả hội trường như ngừng thở.
Gương mặt Hạ Anh hiện ra dưới ánh đèn lồng – đẹp như một bức họa cổ. Mắt phượng, mày ngài, môi son chúm chím. Làn da trắng ngần đến mức gần như trong suốt, đôi má ửng hồng vì xấu hổ. Nàng ngước đôi mắt long lanh nước nhìn về phía quan khách, cái nhìn e ấp, ngại ngùng như một chú nai con lạc đàn.
Một vẻ đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" thực thụ.
Nhưng cũng chính lúc đó, con gà trống tha chiếc khăn đỏ trên mỏ, chạy loạn xạ ra cửa, mọi người hốt hoảng tránh đường.
Hạ Anh đưa tay che mặt, tai nóng bừng. Cô cúi gằm mặt xuống đất, cảm thấy ánh mắt dò xét, khinh bỉ, và cả những ánh mắt đầy thèm muốn từ đám đông.
"Trời ơi.. Con gà kìa! Bắt nó lại!" – Phu nhân Bách hét lên.
Cánh cổng phủ mở toang.
Một bóng người xuất hiện trên lưng ngựa – áo vest tây phương trắng muốt, tay cầm va li, mái tóc dài buộc gọn sau gáy. Cô gái ấy có đôi mắt sáng như sao, nụ cười tươi rói, toát lên vẻ hoạt bát, phóng khoáng của một người từng du học phương Tây.
Bách Trăm.
Đứa con gái sinh đôi với Bách Lương, vừa trở về sau bốn năm du học bên Pháp.
"Mẹ! Cha! Con về đây!" – Trăm nhảy xuống ngựa, định chạy vào ôm cha mẹ thì chợt thấy con gà trống lao qua chân mình, trên mỏ vẫn ngoạm chiếc khăn đỏ. Cô cúi xuống, khéo léo túm lấy chiếc khăn, nhấc bổng con gà lên.
"Ơ, khăn cưới đây mà?" – Trăm ngơ ngác nhìn chiếc khăn trên tay, rồi nhìn lên quan khách, rồi lại nhìn cô dâu đang đứng chết trân giữa hội trường.
Bách lão gia và phu nhân chạy ào ra, mừng rỡ như gặp vàng: – "Trăm! Con về rồi! Hay quá! Hay quá!"
Trăm vẫn chưa hiểu chuyện gì. Cô nhìn cô dâu lúng túng, rồi nhìn cha mẹ: – "Lương đâu hả cha mẹ? Sao lại có gà trống?"
"Anh con.. Nó bỏ trốn!" – Phu nhân bật khóc. – "Nó không chịu cưới Hạ Anh! Bây giờ cha mẹ biết làm thế nào? Lỡ hứa với nhà họ Hạ rồi, hôn lễ xong cả rồi.."
Trăm nheo mắt. Cô nhìn cô dâu lần nữa. Hạ Anh vẫn cúi mặt, vai run lên nhè nhẹ. Chiếc áo cưới đỏ làm nổi bật làn da trắng muốt, thân hình mềm mại của nàng. Trăm chợt thấy một nỗi thương cảm dâng lên.
Một cô gái bị ép gả. Người chồng định cưới bỏ trốn. Bị bắt bái đường cùng gà trống. Sự nhục nhã đến tận cùng.
"Trăm, con có thể.." – Phu nhân chần chừ.
"Con sẽ bái đường thay Lương." – Trăm nói dứt khoát.
"Cái gì?"
Cả hội trường sửng sốt. Mấy bà già há hốc miệng, mấy ông lão suýt rớt cả chén trà.
"Con và Lương sinh đôi long phụng, tướng mạo cũng gần giống nhau. Dùng con thay anh ấy chẳng phải tốt hơn con gà sao?" – Trăm cười tươi, lấy tay chỉnh lại cổ áo vest. – "Sau này giải thích với Hạ cô nương, nếu nàng không muốn, chúng ta có thể làm lại hôn thư. Còn bây giờ, cứu đám cưới cái đã."
Bách lão gia nhìn phu nhân, phu nhân nhìn Bách lão gia. Cuối cùng, cả hai gật đầu, dù trong lòng có ngàn mối lo.
Trăm cầm chiếc khăn đỏ, bước chầm chậm về phía Hạ Anh.
Hạ Anh ngước mắt lên.
Và thế giới như chậm lại.
Cô gái trước mặt cô có đôi mắt trong veo như pha lê, nụ cười ấm áp như nắng sớm. Cô ấy cầm khăn đỏ, dịu dàng bước đến, không hề có vẻ khinh miệt hay e dè như những người khác.
"Để tôi chùm lại cho cô." – Trăm nói nhỏ, giọng ấm áp.
Hạ Anh đơ người. Hơi thở của Trăm phả nhẹ lên má cô, thoang thoảng mùi hương oải hương từ phương Tây xa xôi. Đôi tay Trăm thật nhẹ nhàng, từ từ phủ chiếc khăn đỏ lên đầu cô, vuốt lại những lọn tóc mai lòa xòa.
Tim Hạ Anh bỗng đập loạn nhịp.
Chưa ai từng đối xử với cô như thế.
Chưa ai từng nhìn cô bằng ánh mắt ấy – trong trẻo, không sợ hãi, không ghê tởm.
"Bắt đầu bái đường!" – Quan chủ hôn lớn tiếng.
Trăm cầm một đầu dải lụa đỏ, đầu kia Hạ Anh cầm. Hai người đứng cạnh nhau.
"Một bái thiên địa!"
Cả hai cùng cúi xuống.
"Hai bái cao đường!"
Cúi xuống lần nữa.
"Phu thê giao bái!"
Họ quay mặt vào nhau, cúi chào.
Hạ Anh không thể nhìn thấy gì qua lớp khăn đỏ, nhưng cô cảm nhận được hơi ấm từ phía đối diện. Cô cảm nhận được bàn tay cầm dải lụa kia – chắc chắn, mạnh mẽ, nhưng đầy trìu mến.
Tiếng pháo lại nổ ran.
Quan khách vỗ tay, nhưng Hạ Anh chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập.
Và khi lễ xong, khi Trăm nhẹ nhàng đỡ tay cô bước vào phòng tân hôn, Hạ Anh chợt ước.. Ước rằng chiếc khăn đỏ này sẽ không bao giờ được vén lên.
Bởi một khi vén lên, giấc mơ sẽ tan biến.
Cô sẽ lại trở về là Hạ Anh – cô gái nghĩa trang, cô gái mà ai cũng sợ.
Còn người đang cầm tay cô lúc này – Bách Trăm – cô ấy sẽ ra đi, như tất cả mọi người.
Hạ Anh bấu chặt lấy dải lụa đỏ, bấu đến nỗi trắng cả khớp tay.
Ngoài kia, mưa bụi vẫn rơi.
Trong phòng tân hôn, hương trầm thoang thoảng.
Và một trái tim lần đầu biết rung động trước một người con gái – đang cố giấu đi tia sáng ấm áp ấy vào bóng tối của chính mình.
"Hạ cô nương, tôi là Trăm. Rất vui được gặp cô." – Giọng Trăm vang lên từ phía bên kia cánh cửa gỗ, như thể cô đang đứng tựa lưng vào cánh cửa mà nói.
Hạ Anh không đáp.
Nhưng khóe môi cô khẽ nhếch lên – một nụ cười rất nhẹ, rất nhanh, như ánh lửa le lói trong đêm đông.
"Vui.. Đến không ngờ." – Cô thì thầm với chính mình, giọng nhẹ đến nỗi chỉ có bóng tối trong phòng mới nghe thấy.
* * *
Hết chương 1
Chương 2: Đêm Động Phòng Không Chồng
Chương 1: Con Gà Trống Bái Đường
Mưa bụi lất phất bay trên những mái ngói lưu ly của phủ họ Bách – gia tộc giàu nhất vùng Kinh Bắc, nổi danh với nghề dệt lụa trăm năm. Đèn lồng đỏ treo khắp các lối đi, dải lụa đào thắt nút hình chữ "Hỷ" phấp phới trước gió. Hôm nay là ngày đại hỉ của thiếu gia Bách Lương – con trai trưởng, người thừa kế duy nhất của Bách gia.
Nhưng thiếu gia thì chẳng thấy đâu.
"Lương nó đi đâu rồi?" – Phu nhân Bách Thị vò chiếc khăn tay lụa trong tay đến nhàu nát, gương mặt trang điểm lộng lẫy giờ méo xệch vì lo âu. – "Hôn lễ sắp bắt đầu rồi!"
Bách lão gia đứng bên cửa sổ, lưng còng hơn mọi ngày. Ông cắn chặt răng, giọng trầm xuống: – "Thằng bé đã bỏ trốn. Nó không chấp nhận cuộc hôn nhân này."
"Trời ạ.." – Phu nhân suýt ngất. Bà đưa tay bám vào thành ghế, móng tay dài bấu chặt lấy gỗ. – "Chúng ta đã trả bao nhiêu vàng để hỏi cưới cô bé Hạ Anh đó! Cả vùng này không ai dám động vào nó, chỉ có chúng ta.. Vì những linh hồn quấy phá trong phủ mà.."
Bà không nói hết câu. Ánh mắt cả hai người đều vô thức hướng về phía hành lang tối om sau vườn – nơi từng có tiếng khóc than kỳ lạ mỗi đêm trăng tròn.
Hạ Anh.
Cô gái mồ côi từ nhỏ, lớn lên giữa nghĩa trang với công việc khâu xác. Người trong vùng tránh mặt cô như tránh tà. Lời đồn thổi rằng cô có thể giao tiếp với người chết, trấn yểm oan hồn – chính điều đó đã khiến Bách gia để mắt đến cô. Bởi căn phủ này, từ đời tổ tiên, vốn không yên lành.
Nhưng Bách Lương – chàng trai du học ở Pháp về, tư tưởng khai minh – đã thẳng thừng từ chối. "Con không cưới một người con không yêu. Càng không cưới chỉ vì mê tín dị đoan!"
Và giờ, hắn đã bỏ trốn.
"Hay là.." – Phu nhân chợt nảy ra ý định tuyệt vọng. – "Lấy con gà trống bái đường thay cho Lương?"
Bách lão gia trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng thở dài: – "Chỉ còn cách đó."
Tiếng pháo nổ giòn tan trước cửa phủ. Khách khứa ngồi chật kín hai dãy bàn, thì thầm với nhau bằng những ánh mắt tò mò và e dè. Ai cũng muốn nhìn thấy cô dâu đặc biệt ấy – Hạ Anh, người con gái mang tiếng "đồng cốt", "con ma" trong vùng.
Nhưng chẳng ai thực sự muốn đến gần.
Trăm quan khách ngồi cách xa nhau, như thể sợ bị lây cái gì đó. Mấy bà láu lỉnh che quạt, lén lút nhìn về phía cửa.
Tiếng nhạc hỉ nổi lên.
Hạ Anh bước ra, đầu đội khăn chùm đỏ thẫm, thân hình khoác chiếc áo cưới đỏ rực – nhưng kỳ lạ thay, thân hình ấy lại vô cùng bốc lửa, đường cong uốn lượn khiến lớp lụa đỏ như muốn bật tung dù cô có cố gắng giấu mình trong lớp áo choàng rộng. Đám thanh niên trong làng nuốt nước bọt, các bà các cô thì bĩu môi đố kỵ.
Nhưng ẩn sau lớp khăn đỏ, Hạ Anh đang run rẩy.
Cô cúi đầu, đôi mắt long lanh như hạnh chín. Đôi tay nhỏ nhắn, trắng muốt – một vẻ đẹp tinh khôi đến lạ giữa công việc khâu xác mà cô từng làm – nắm chặt dải lụa đỏ. Người cô nhẹ bỗng, cứ như chỉ cần một cơn gió cũng có thể cuốn cô bay đi.
"Thiếu gia Bách Lương đâu ạ?" – Quan chủ hôn ngơ ngác hỏi.
Bách lão gia bước lên, mặt nặng trĩu. Ông giơ tay ra hiệu, một gia nhân bưng lên.. Một con gà trống. Mào đỏ chót, lông vàng rực, mắt lồi hung hăng.
Cả hội trường xôn xao.
"Con gà trống?" – "Thay rể à?" – "Trời đất, thế này là xúc phạm cô dâu quá!"
Hạ Anh đứng dưới khăn đỏ, toàn thân cứng đờ. Cô cắn môi, nước mắt trực trào. Cô biết mình là kẻ bị ép duyên. Biết mình chẳng có tư cách đòi hỏi gì. Nhưng lấy gà trống bái đường.. Sự sỉ nhục này còn hơn cả cái chết.
"Đành chịu vậy." – Phu nhân Bách thở dài, ra hiệu tiếp tục.
Hạ Anh cúi đầu, tay run lên cầm dải lụa đỏ – đầu kia của dải lụa được buộc vào cổ con gà trống. Con vật giật giật, mắt láo liên, miệng phát ra tiếng cục tác khó chịu.
"Một bái thiên địa –"
Chưa dứt lời, con gà trống bỗng giật mình, vỗ cánh phành phạch. Nó lao lên bàn thờ, nhảy tót lên đầu Hạ Anh!
"..."
– Hạ Anh kêu lên thất thanh. Con gà dùng móng quắp lấy khăn chùm đầu của cô, giật mạnh – chiếc khăn đỏ bay đi, để lộ gương mặt Hạ Anh trước toàn thể quan khách.
Khoảnh khắc đó, cả hội trường như ngừng thở.
Gương mặt Hạ Anh hiện ra dưới ánh đèn lồng – đẹp như một bức họa cổ. Mắt phượng, mày ngài, môi son chúm chím. Làn da trắng ngần đến mức gần như trong suốt, đôi má ửng hồng vì xấu hổ. Nàng ngước đôi mắt long lanh nước nhìn về phía quan khách, cái nhìn e ấp, ngại ngùng như một chú nai con lạc đàn.
Một vẻ đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" thực thụ.
Nhưng cũng chính lúc đó, con gà trống tha chiếc khăn đỏ trên mỏ, chạy loạn xạ ra cửa, mọi người hốt hoảng tránh đường.
Hạ Anh đưa tay che mặt, tai nóng bừng. Cô cúi gằm mặt xuống đất, cảm thấy ánh mắt dò xét, khinh bỉ, và cả những ánh mắt đầy thèm muốn từ đám đông.
"Trời ơi.. Con gà kìa! Bắt nó lại!" – Phu nhân Bách hét lên.
Cánh cổng phủ mở toang.
Một bóng người xuất hiện trên lưng ngựa – áo vest tây phương trắng muốt, tay cầm va li, mái tóc dài buộc gọn sau gáy. Cô gái ấy có đôi mắt sáng như sao, nụ cười tươi rói, toát lên vẻ hoạt bát, phóng khoáng của một người từng du học phương Tây.
Bách Trăm.
Đứa con gái sinh đôi với Bách Lương, vừa trở về sau bốn năm du học bên Pháp.
"Mẹ! Cha! Con về đây!" – Trăm nhảy xuống ngựa, định chạy vào ôm cha mẹ thì chợt thấy con gà trống lao qua chân mình, trên mỏ vẫn ngoạm chiếc khăn đỏ. Cô cúi xuống, khéo léo túm lấy chiếc khăn, nhấc bổng con gà lên.
"Ơ, khăn cưới đây mà?" – Trăm ngơ ngác nhìn chiếc khăn trên tay, rồi nhìn lên quan khách, rồi lại nhìn cô dâu đang đứng chết trân giữa hội trường.
Bách lão gia và phu nhân chạy ào ra, mừng rỡ như gặp vàng: – "Trăm! Con về rồi! Hay quá! Hay quá!"
Trăm vẫn chưa hiểu chuyện gì. Cô nhìn cô dâu lúng túng, rồi nhìn cha mẹ: – "Lương đâu hả cha mẹ? Sao lại có gà trống?"
"Anh con.. Nó bỏ trốn!" – Phu nhân bật khóc. – "Nó không chịu cưới Hạ Anh! Bây giờ cha mẹ biết làm thế nào? Lỡ hứa với nhà họ Hạ rồi, hôn lễ xong cả rồi.."
Trăm nheo mắt. Cô nhìn cô dâu lần nữa. Hạ Anh vẫn cúi mặt, vai run lên nhè nhẹ. Chiếc áo cưới đỏ làm nổi bật làn da trắng muốt, thân hình mềm mại của nàng. Trăm chợt thấy một nỗi thương cảm dâng lên.
Một cô gái bị ép gả. Người chồng định cưới bỏ trốn. Bị bắt bái đường cùng gà trống. Sự nhục nhã đến tận cùng.
"Trăm, con có thể.." – Phu nhân chần chừ.
"Con sẽ bái đường thay Lương." – Trăm nói dứt khoát.
"Cái gì?"
Cả hội trường sửng sốt. Mấy bà già há hốc miệng, mấy ông lão suýt rớt cả chén trà.
"Con và Lương sinh đôi long phụng, tướng mạo cũng gần giống nhau. Dùng con thay anh ấy chẳng phải tốt hơn con gà sao?" – Trăm cười tươi, lấy tay chỉnh lại cổ áo vest. – "Sau này giải thích với Hạ cô nương, nếu nàng không muốn, chúng ta có thể làm lại hôn thư. Còn bây giờ, cứu đám cưới cái đã."
Bách lão gia nhìn phu nhân, phu nhân nhìn Bách lão gia. Cuối cùng, cả hai gật đầu, dù trong lòng có ngàn mối lo.
Trăm cầm chiếc khăn đỏ, bước chầm chậm về phía Hạ Anh.
Hạ Anh ngước mắt lên.
Và thế giới như chậm lại.
Cô gái trước mặt cô có đôi mắt trong veo như pha lê, nụ cười ấm áp như nắng sớm. Cô ấy cầm khăn đỏ, dịu dàng bước đến, không hề có vẻ khinh miệt hay e dè như những người khác.
"Để tôi chùm lại cho cô." – Trăm nói nhỏ, giọng ấm áp.
Hạ Anh đơ người. Hơi thở của Trăm phả nhẹ lên má cô, thoang thoảng mùi hương oải hương từ phương Tây xa xôi. Đôi tay Trăm thật nhẹ nhàng, từ từ phủ chiếc khăn đỏ lên đầu cô, vuốt lại những lọn tóc mai lòa xòa.
Tim Hạ Anh bỗng đập loạn nhịp.
Chưa ai từng đối xử với cô như thế.
Chưa ai từng nhìn cô bằng ánh mắt ấy – trong trẻo, không sợ hãi, không ghê tởm.
"Bắt đầu bái đường!" – Quan chủ hôn lớn tiếng.
Trăm cầm một đầu dải lụa đỏ, đầu kia Hạ Anh cầm. Hai người đứng cạnh nhau.
"Một bái thiên địa!"
Cả hai cùng cúi xuống.
"Hai bái cao đường!"
Cúi xuống lần nữa.
"Phu thê giao bái!"
Họ quay mặt vào nhau, cúi chào.
Hạ Anh không thể nhìn thấy gì qua lớp khăn đỏ, nhưng cô cảm nhận được hơi ấm từ phía đối diện. Cô cảm nhận được bàn tay cầm dải lụa kia – chắc chắn, mạnh mẽ, nhưng đầy trìu mến.
Tiếng pháo lại nổ ran.
Quan khách vỗ tay, nhưng Hạ Anh chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập.
Và khi lễ xong, khi Trăm nhẹ nhàng đỡ tay cô bước vào phòng tân hôn, Hạ Anh chợt ước.. Ước rằng chiếc khăn đỏ này sẽ không bao giờ được vén lên.
Bởi một khi vén lên, giấc mơ sẽ tan biến.
Cô sẽ lại trở về là Hạ Anh – cô gái nghĩa trang, cô gái mà ai cũng sợ.
Còn người đang cầm tay cô lúc này – Bách Trăm – cô ấy sẽ ra đi, như tất cả mọi người.
Hạ Anh bấu chặt lấy dải lụa đỏ, bấu đến nỗi trắng cả khớp tay.
Ngoài kia, mưa bụi vẫn rơi.
Trong phòng tân hôn, hương trầm thoang thoảng.
Và một trái tim lần đầu biết rung động trước một người con gái – đang cố giấu đi tia sáng ấm áp ấy vào bóng tối của chính mình.
"Hạ cô nương, tôi là Trăm. Rất vui được gặp cô." – Giọng Trăm vang lên từ phía bên kia cánh cửa gỗ, như thể cô đang đứng tựa lưng vào cánh cửa mà nói.
Hạ Anh không đáp.
Nhưng khóe môi cô khẽ nhếch lên – một nụ cười rất nhẹ, rất nhanh, như ánh lửa le lói trong đêm đông.
"Vui.. Đến không ngờ." – Cô thì thầm với chính mình, giọng nhẹ đến nỗi chỉ có bóng tối trong phòng mới nghe thấy.
* * *
Hết chương 1
Chương 2: Đêm Động Phòng Không Chồng

37
0