Cố Dạ Bạch tiến vào đám người đang bủa vây xung qua Hạ Mộc, hắn nhìn thấy cậu ấy bị trói lại, áo quần bị xé rách. Điên cuồng khi thấy hình ảnh đó, hắn vung từng cú đấm như trời giáng vào đám chân tay của Hổ Thiết. Khiến chúng méo mó, nằm rạp xuống đất, nếu bị trúng đòn vào mặt chi ít cũng phải vỡ xương hàm, còn nếu vào chân hay tay chắc cũng tàn tật cả đời. Vào tình huống này thì "tay không bắt giặc" rất khó cho Cố Dạ Bạch. Từng kẻ một bị hắn đánh cho ngã gục, nhưng Cố Dạ Bạch cũng chịu không ít cú đánh bởi những tuýp sắt dài. Lần lượt quật vào cơ thể cường tráng đó, Hắn vẫn từng bước tiến đến chỗ Hạ Mộc. Máu từ thái dương hắn chảy ra, rơi xuống từng giọt nơi cằm. Sắp tới rồi còn vài bước chân nữa thôi "Hạ Mộc, em chờ tôi nhé, tôi đến bên em đây rồi"
Hổ Thiết hung dữ, mặc dù gã đã bị Cố Dạ Bạch đánh đến trọng thương như chút sức cuối cùng cũng đủ giúp hắn găm con dao nhọn hoắt vào người Cố Dạ Bạch. Chưa có thể chạm vào Hạ Mộc, hắn khụy xuống trước mặt cậu ấy. Không dừng ở đó, sẵn cây sắt trong tay, Hổ Thiết đập thẳng vào đầu Cố Dạ Bạch, khiến hắn nằm bất động trên sàn nhà, tại ngay chân Hạ Mộc. Máu từ mắt, mũi và cả tai của Cố Dạ Bạch chảy ra.
"Đại ca hắn chết rồi, chúng ta rút thôi" Vội vã cả đám mười mấy mạng người nhanh chóng rút khỏi nơi hỗn chiến.
"Anh dậy cho tôi, dậy ngay cho tôi, mẹ kiếp nhà anh, ai khiến anh đến đây hả. Dcm nhà anh, ai khiến hả?" Hạ Mộc gào lên.. cậu ấy ngồi sát Cố Dạ Bạch, tay vẫn trói phía sau nên không thể lay hắn dậy được.
"Cái bộ dạng thường ngày của anh đâu rồi, sao còn không mau đứng dậy cởi trói cho tôi.. hay anh còn muốn tôi sỉ nhục anh nữa, có mau đứng dậy không.." Nước mắt rơi lả chả trên khuôn mặt đầy máu của Cố Dạ Bạch.
Cố Dạ Bạch nằm trên vũng máu đỏ thẫm, khuôn mặt hắn dường như không còn nhận ra bởi máu đã nhuỗm đỏ. Hắn cứ nằm ở đó mặc cho Hạ Mộc gọi hắn như thế nào. Giờ hắn đâu còn nghe được lời nói của Hạ Mộc nữa..
"Tại sao lại đến cứu tôi chứ? Mau trả lời tôi đi.. tại sao.. tại sao?" Hạ Mộc càng gọi thì hắn càng nằm im, hắn nằm im lặng tại đó một cách đáng sợ. Cậu gục đầu vào khuôn mặt đầy máu, khóc trong vô vọng.
* * *
Hơn nửa giờ sau Bình Triết mới định vị được nơi của Cố Dạ Bạch và Hạ Mộc. Nhanh chóng đưa Cố Dạ Bạch đến bệnh viện.
"Anh ta còn sống hay không? Còn sống hay không hả?" Hạ Mộc chạy theo sát cạnh giường đẩy Cố Dạ Bạch vào phòng cấp cứu, cứ thể luống cuống hỏi những bác sĩ. Họ không cho cậu vào bên trong lúc phẫu thuật. Hạ Mộc đứng phía ngoài cửa, bàn tay dính đầy máu của Cố Dạ Bạch bám chặt vào cánh cửa, sẵn sàng mở ra nếu có ai đó sắp đi ra. Đã hơn 4 tiếng trôi qua vẫn không có dấu hiệu gì cả. Hạ Mộc vẫn đứng chờ phía ngoài, người cậu ấy run lên. Cậu ấy chưa bao giờ lại thấy sợ như vậy? Vì sao ư? Có lẽ bởi hành động của Cố Dạ Bạch đã làm Hạ Mộc cảm kích sao? (Đến ngay cả tôi, người viết
truyện còn không hiểu được vì sao cậu ấy lại sợ như vậy)
Cửa phòng cấp cứu mở ra, Hạ Mộc vội vã lao người đến chỗ bác sĩ "Cố Dạ Bạch sao rồi, mau nói cho tôi biết, anh ta sao rồi?" Túm lấy áo của bác sĩ, Hạ Mộc không làm chủ được mà gào lên.
"Cậu bình tĩnh đã, phải bình tĩnh để nghe tôi nói.." Vị bác sĩ đẩy Hạ Mộc ra, đôi mắt buồn nhìn cậu khiến cho Hạ Mộc càng thêm lo lắng.
"Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vết thương ở lưng và đầu rất nặng, mất quá nhiều máu, có lẽ cậu ấy không qua khỏi đêm nay. Xin thứ lỗi cho chúng tôi.."
Chẳng muốn nghe thêm điều gì nữa, tai Hạ Mộc dần ù đi, tay chân dần run lên. Cậu nhìn vào con người đang nằm bất động trên ga giường trắng, đấy không phải hình ảnh Cố Dạ Bạch hàng ngày mà vẫn hay bắt nạt cậu.
"Nếu cậu muốn vào thăm, xin hãy bình tĩnh, đừng kích động sẽ ảnh hưởng tới bệnh nhân" Vị Bác sĩ rời đi khỏi phòng bệnh.
Hạ Mộc còn chẳng nghe thấy gì nữa, cậu tiến vào ngồi sát bên cạnh Cố Dạ Bạch. Người hắn vết thương, vết bầm tím khắp nơi. Hơi thở yếu dần đi. Lặng lẽ ngồi nhìn vào khuôn mặt ấy hàng giờ liền. Nước mắt cứ thể rơi ra.. Hạ Mộc giận bản thân mình chưa nói được lời nào, đang nghẹn đắng trong lòng. Hạ Mộc không nghĩ đây sẽ là lần cuối cậu được thấy Cố Dạ Bạch, chẳng lẽ đúng như mong muốn rằng Hắn sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu sao.
"Con mẹ nhà anh, anh còn không mau tỉnh lại, không tỉnh dậy tôi sẽ oán hận anh cả đời này. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh" Nước mắt Hạ Mộc rơi xuống, cậu ấy khóc như chưa từng được khóc, nước mắt rơi xuống mỗi lúc nhiều hơn, nhòe cả đi cả hai mắt.
"Anh còn không dậy là tôi sẽ bỏ anh đi đển chỗ Đông Trạch để hắn thao tôi đấy"
"Không phải anh muốn nghe tôi rên rỉ khi làm tình cùng anh sao? Tỉnh dậy đi tôi sẽ làm tất cả những gì anh muốn.. Làm ơn đi.. Cầu xin anh đấy.." Hạ Mộc càng gào khóc to hơn trong vô vọng. Cậu nắm lấy bàn tay của Cố Dạ Bạch nấc lên từng cơn đau đớn đến quặn lòng.
Cả căn phòng trở lên u buồn, tiếng khóc của Hạ Mộc chưa dừng lại, khiến cho ai nghe thấy cũng cảm thấy rất bi thương, đau khổ đến cùng quẫn.. Lấy ra trong túi bông hoa bồ công anh mà Cố Dạ Bạch đã từng dúi vào ngực Hạ Mộc bữa lần trước. Bông hoa đã bị gãy dập, chỉ còn 1 cánh sót lại trên đài hoa. Hạ Mộc khẽ đưa tay đẩy cánh hoa bay lên.. ước nguyện sẽ không bao giờ trở thành sự thật..
Một người ra đi để lại bao nhiêu tiếc nuối và để lại nỗi đau khôn nguôi cho kẻ ở lại. Khuôn cảnh tang tóc diễn ra, những chiếc vải màn trắng xóa bay theo chiều gió, nỗi buồn bao trùm lên không gian tĩnh lặng. Căn phòng với vải màn trắng giăng khắp nơi, Hạ Mộc ôm lấy di ảnh người thân cuối cùng của mình vào trong lòng, đôi mắt mơ hồ không còn sức sống. Hạ Mộc lặng lẽ khóc trong lòng, tâm can cậu dường như đang rỉ máu, đau đến nhói lòng. Tâm trạng cậu rối bời, và sau này cậu sẽ sống sao đây, cậu đã không còn gì nữa cả, không còn ai bên cạnh nữa.. Tại sao? Tại sao ông trời lại đối xử với cậu như vậy? Chiếc quan tài nằm giữa nhà, từng nén nhang được thắp lên, mùi hương của sự đau thương, tang tóc.. Vậy là cha cậu ấy đã ra đi mãi mãi, bỏ lại cậu ấy một mình trên cõi đời này.. Đây là cảm giác khi người thân cuối cùng rời bỏ Hạ Mộc mà đi. Và đến lần này cậu không muốn thấy lại cái cảnh như vậy. Cậu sợ cảm giác đó lại quay trở lại, nó sẽ khiến cậu không chịu đựng được mất. Sẽ khiến vết thương trong lòng cậu càng nứt rộng ra, đau tựa dao cắt. Cậu không muốn lòng cậu chết đi thêm một lần nữa.
Trong đêm đen, khoảng không trỗng rỗng, Hạ Mộc khóc đến khản cổ, nước mắt rơi đẫm trên tay Cố Dạ Bạch. Cậu nắm lấy bàn tay đó không rời và đến bây giờ cậu mới nhận ra rằng không muốn buông bàn tay ấy ra chút nào cả. Mãi không bao giờ muốn buông ra.. Khẽ đặt lên môi Cố Dạ Bạch nụ hôn kèm theo nước mắt mặn đắng "EM YÊU ANH"
* * *
Đừng khóc nữa các bạn của tôi ơi. Cơ hội sẽ đến với mọi người, đừng để vuột mất chúng nhé. Nếu có cơ hội nữa thì chắc chắn tôi sẽ vẫn cho Cố Dạ Bạch gặp Hạ Mộc trong mơ.
* * *
Tia nắng xuyên qua khe cửa, khẽ chạm vào mi mắt của Cố Dạ Bạch, không biết bởi hắn nghe thấy được tiếng khóc của Hạ Mộc hay bởi một lý do nào đó đã làm thần chết vuột mất cơ hội dẫn hắn theo. Tay hắn vẫn bị Hạ Mộc nắm chặt, cậu ấy gục xuống giường, có lẽ thiếp đi vì quá mệt mỏi. Đôi mắt hao gầy đó đã cạn nước mắt vì hắn.. Hắn không cự động, cứ mãi nhìn cậu ấy một lúc lâu. Giờ đây hắn mới nhận ra rằng, hắn yêu con người này hết mực, có thể đánh đổi lấy mạng sống của mình để cậu ấy được bình yên. Trái tim hắn đang dần ấm lên, khẽ chạm ngón tay vào lòng bàn tay Hạ Mộc, làm cậu ấy choàng tỉnh.
"Anh.. anh.. anh dậy rồi sao" Nước mắt lại rơi.
"Đừng khóc nữa, tôi đau.." Hắn đau không phải vì vết thương, mà bởi những giọt nước mắt kia rơi ra vì mình.
"Tôi mà không tỉnh dậy cậu chạy đến Đông Trạch thì phải làm sao" Yếu ớt nói, nhưng điều này cũng khiến Hạ Mộc cảm thấy an lòng.
"Tôi sẽ không đi đâu cả, tôi sẽ mãi ở đây" Hạ Mộc vui lên trên khóe mắt. Cậu gục xuống ngực Cố Dạ Bạch. Tay hắn khẽ vuốt lên mái tóc mềm của cậu ấy.
Nơi tình yêu bắt đầu là đây, họ cảm nhận được sự đồng điệu của con tim. Hạ Mộc cảm thấy được sự chân thành từ Cố Dạ Bạch. Còn Cố Dạ Bạch dường như đã yêu còn người Hạ Mộc từ rất lâu rồi, muốn bảo vệ lấy con người đó. Một tình yêu đẹp thắp sáng cả hai con tim đầy vết thương rỉ máu.
Nghe tin Cố Dạ Bạch bị Hổ Thiết đâm đến trọng thương khiến Đông Trạch điên lên, thực ra trong công việc làm ăn ra thì Đông Trạch còn là bằng hữu tốt của Cố Dạ Bạch. Đông Trạch cho đàn em truy lùng Hổ Thiết khiến hắn phải trốn chui, trốn lủi. Mãi đến khi gã bị cảnh sát bắt và khép vào tội buôn bán ma tuy, chất cấm.. thì Đông Trạch mới dừng lại.
Đã gần nửa tháng trôi qua, vết thương trên người Cố Dạ Bạch dường như cũng đã lành hẳn. Hắn đi lại bình thường. Bên cạnh cửa sổ, đôi nam nhân quấn quýt bên nhau, họ dành cho nhau những yêu thương mà chưa bao giờ thổ lộ. Cố Dạ Bạch cắn một ngụm lên môi Hạ Mộc một cách cưng chiều nhất. "ANH YÊU EM"
"Đi, đi theo anh" Cố Dạ Bạch lại kéo Hạ Mộc đến cánh đồng hoa bồ công anh. Như lần trước hắn từng dẫn cậu đi. Mỗi lần hắn buồn hắn đều đến đây, nơi này sẽ làm nỗi buồn cùng cánh bồ công anh theo gió mà cuốn bay.
"Không phải khi nào buồn anh mới đến đây sao?" Hạ Mộc thắc mắc quay ra hỏi Cố Dạ Bạch.
"Ừ tôi buồn, tôi rất buồn vì chưa nghe em rên rỉ khi làm tình cùng tôi" Vừa nói Cố Dạ Bạch ôm lấy Hạ Mộc, đặt lên đôi môi cậu một nụ hôn ngọt ngào.
Tay hắn khẽ cởi từng nút áo trên người Hạ Mộc, đến khi mảnh áo đó vuột khỏi cơ thể trắng nõn của cậu ấy. Nhẹ nhàng nằm xuống bãi hoa bồ công anh đang rung rinh theo chiều gió. Những cánh hoa khẽ bám vào mái tóc mềm, bám trên cơ thể phiếm hồng của Hạ Mộc. Gợi nên nét dục tình mà hắn khó có thể kiềm chế lại được.
"Em đẹp quá" Hắn hôn lên môi, mắt, mũi của cậu ấy. Cúi xuống ngực, hắn mút nhẹ lên hai hạt đậu hồng, khiến Hạ Mộc phải bật ra tiếng rên nhỏ. Đôi môi Cố Dạ Bạch mò mẫn trên đầu ngực, hôn lấy cơ thể tuyệt đẹp kia.
Trút bỏ toàn bộ quần áo trên người, hai cơ thể hòa vào nhau, ôm lấy nhau lăn qua lăn lại khiến một vùng hoa bồ công anh bị rạp xuống. Những cánh hoa bám đầy lên cơ thể bọn họ. Tạo nên không khoảng trời thơ mộng nhất.
Tiểu bảo bối của Hạ Mộc cũng cương cứng lên, chính nó cũng đòi biểu tình để được Cố Dạ Bạch cưng nựng. Cố Dạ Bạch cúi xuống đưa trọn tiểu bảo bối vào trong miệng hắn. Lưỡi hắn chà lên dọc thân tiểu bảo bối, lướt lên, lượt xuống đều đặt từng nhịp, đầu lưỡi mạnh bạo bóc tách cái lỗ nhỏ trên đầu dương vật của Hạ Mộc. Một dòng điện kích hoạt chạy qua người Hạ Mộc, đánh sập mọi ý chí kiên cường của cậu ta. Tiểu bảo bối của cậu ấy vẫn bị miệng Cố Dạ Bạch giữ lại. Tình huống thật cấp bách, Hạ Mộc dang rộng đôi chân ra tận hưởng sự khoái lạc.
"A.. a.. ưm.. ưm.. thoải mái lắm.. sướng lắm.. không được nữa rồi, sướng quá.. đừng mà" Hạ Mộc rên lên từng đợt dâm dục, cơ thể cậu uốn lên xuống theo từng nhịp mút của Cố Dạ Bạch.
Dòng điện trong người Hạ Mộc như muốn tốc kích lại, bất chấp điều gì đang diễn ra, từ tận xương cụt dòng tinh dịch phóng ra theo cái lỗ nhỏ bắn thẳng vào khoang miệng của Cố Dạ Bạch. Hạ Mộc rên lên vì quá sướng, thoải mái đến cùng cực.
Cố Dạ Bạch dùng ngón tay quyệt lấy ít tinh dịch còn dính lại trên khóe miệng đặt vào cửa mật của Hạ Mộc, trực tiếp tiến vào.
"A.. a.. a.." Hạ Mộc rên rỉ kêu lên. Ngón tay của Cố Dạ Bạch bắt đầu thâm nhập vùng cấm địa. Thật mềm, nóng, ngón tay Cố Dạ Bạch bị siết chặt lại. Nhanh chóng những ngón tay đó cố tình đẩy ra đưa vào, từ chậm đến nhanh dần lên, từ cạn cho tới sâu, từ nhẹ nhàng cho đến mạnh mẽ.
"A.. a.. a.. Hạ Mộc nức nở, âm thanh từ miệng cậu ấy phát ra hết sức lẳng lơ, dâm đãng." Đừng mà.. đừng mà.. sâu quá rồi.. sướng chết mất.. "
Cố Dạ Bạch không thể chịu được hơn nữa khi nghe những rên rỉ khoái lạc vô cùng cực đó. Hắn nhào lên cơ thể Hạ Mộc, cắm gặm lấy núm vú đã cứng ngắc như hạt đậu. Hắn ra lưỡi liếm ướt cơ thể Hạ Mộc một mảng. Tách mạnh hai chân của cậu ấy ra, cầm cự vật nóng hổi, săn chắc, cứng như thép đặt ngay cửa mật đạo.
" Xin anh.. "
" Em xin tôi cái gì.. "
" Xin anh thao nhanh đi.. "Nghe được những lời này của Hạ Mộc khiến Cố Dạ Bạch không chịu được cảm giác mê hồn, khiêu khích vào tận sâu lòng người. Tay hắn giữ hai bên hông của cậu ấy. Từ từ đưa cự vật tiến vào bên trong cơ thể Hạ Mộc.
" Bảo bối ak, bên trong em thật nóng ấm, chặt quá, kẹp chặt lão đại của tôi rồi.. "từng hồi liên tiếp đẩy vào, rút ra. Khiến Hạ Mộc đê mê, chìm đắm trong cơn hoan lạc.
" A.. a.. sướng quá đi mất, thật là sâu.. kích thích quá.. sướng quá.. "
Cố Dạ Bạch thấy cơ thể trần chuồng của Hạ Mộc đang run rẩy, uốn éo theo từng động tác lên xuống khiến hắn càng công phá nhanh hơn. Hắn tấn công từng đợt vào vách ruột yếu đuối của Hạ Mộc, nơi nhảy cảm, tìm đến điểm G, hắn ra sức công kích. Làm Hạ Mộc run bắn lên.
Hạ Mộc rên rỉ một cách thống khổ, khuôn mặt khiêu lãng dính đầy hoa bồ công anh làm Cố Dạ Bạch càng kích động hơn. Túm lấy cằm của Hạ Mộc" Em thật dâm đãng "Hắn liên tục đẩy cự vật của mình sâu hơn vào trong mật đạo. Hạ Mộc sướng đến mức cả vách ruột cũng phải tiết ra chất nhớt rỉ ra ngoài theo cùng nhịp đẩy. Thêm một lần nữa tiểu bảo bối cầm cự không được mà phóng những dòng tinh dịch trắng đục lên thẳng bụng Cố Dạ Bạch.
" Em sướng đến vậy sao, chưa gì đã bắn đến tận 2 lần "Cố Dạ Bạch vừa nói, hắn trở người Hạ Mộc lại, nâng mông cậu ấy lên. Tiếp tục cắm mạnh sâu vào trong mật đạo, bàn tay giữ chặt hông cậu ấy, lắc mạnh từng đợt một.
" A.. a.. a. Không chịu được nữa rồi.. "Cặp mông tròn trịa, trắng mịn của Hạ Mộc rung lên cùng dập vào bắp đùi của Cố Dạ Bạch phát ra những tiếng gợi dục nhất. Cố Dạ Bạch trút hết sinh khí, lấp tràn đầy vào mật đạo. Hắn nằm xuống ngay cạnh Hạ Mộc, ôm cậu vào lòng. Mặc cho cự vật vẫn bị kẹp chặt trong mật đạo. Hai cơ thể như hòa lại một.
" TÔI YÊU EM" "EM CŨNG VẬY"
Giữa cánh đồng hoa bồ công anh trắng muốt, cơ thể hai người đàn ông ôm chặt lấy nhau. Ánh chiều hoàng hôn trải xuống, cánh hoa bồ công anh theo gió bay đi.
Rúc rúc vào ngực ấm của Cố Dạ Bạch "Anh không tính về sao?"
"Không, tôi muốn thao em thêm lần nữa"
"Á.. á. Đừng.. đừng mà.. đừng mà.. a.. a.. a" (^-^)
* * *Tình yêu như món quà.. hãy trao đi rồi sẽ được nhận lại..