- Xu
- 0
104
0
Tên truyện: Người Giữ Những Thanh Âm
Tác Giả: Sharp sword (lần đầu đăng lên có gì sai xót mong thông cảm nhen: >)
Tình Trạng: Chưa Hoàn Thành
Thể loại: Kiểu truyện khai thác, cài cắm vào những giá trị cuộc sống: >
Giới thiệu: Câu truyện về một cậu trai tên Khải có sở thích dị biệt, đó là thich ghi âm mọi thứ bằng chiếc máy ghi âm cũ của mình..
*****************************************************************************************************************
Chương 1: Bản Ghi Trong Từng Câu Truyện
Khải đưa chiếc máy ghi âm lên gần khung cửa sổ, ngón tay đặt hờ trên nút đỏ.
Bên ngoài, cơn mưa chiều đầu mùa rơi lộp bộp trên mái tôn, dồn dập rồi thưa dần như một nhịp thở. Con ngõ nhỏ trước nhà loang loáng nước. Vài chiếc xe máy chạy qua, bánh xe hất những vệt nước đục lên hai bên đường rồi nhanh chóng khuất sau hàng cây. Những mái nhà thấp nằm san sát nhau, mái ngói cũ phủ một màu rêu sẫm, dây điện chằng chịt vắt ngang bầu trời xám. Ở đầu ngõ, chiếc loa phường thỉnh thoảng rè lên vài tiếng rồi im bặt. Một người phụ nữ vội vàng kéo chiếc áo mưa trên dây phơi vào hiên. Một đứa trẻ chân trần chạy qua vũng nước, bị mẹ gọi giật ngược trở lại.
Căn nhà của Khải cũng chẳng có gì đặc biệt. Một chiếc tivi hộp dày cộm đặt trong góc phòng khách, màn hình phủ một lớp nhiễu mờ khi tín hiệu yếu. Bên cạnh là chiếc điện thoại bàn đã cũ, thỉnh thoảng reo lên với thứ âm thanh khô khốc giữa buổi chiều yên tĩnh. Trên bàn học, vài quyển sách giáo khoa mở dở, một chiếc bút bi không còn nắp và chiếc đồng hồ báo thức chạy chậm mất vài phút.
Không có điện thoại thông minh để chụp lại một khoảnh khắc. Không có những đoạn video chỉ cần một cái chạm là có thể lưu giữ hàng giờ. Những thứ ấy, với Khải, vẫn còn nằm đâu đó rất xa trong tương lai.
Cậu chỉ có một chiếc máy ghi âm nhỏ.
Khải nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe.
Tiếng mưa trên mái hiên. Tiếng nước chảy qua rãnh. Tiếng chiếc đồng hồ treo tường tích tắc phía sau lưng. Từ dưới bếp vọng lên tiếng mẹ đang rửa bát, từng chiếc chén va nhẹ vào nhau. Ngoài đường, tiếng một chiếc xe máy nổ máy, kéo dài vài giây rồi mất hút.
Khải thích những âm thanh ấy theo một cách chính cậu cũng không hiểu.
Có những thứ nghe qua chẳng đáng để nhớ. Một tiếng cửa đóng. Một tiếng dép kéo trên nền gạch. Tiếng ai đó gọi tên mình từ ngoài sân. Chúng đến rồi đi, nhanh đến mức người ta thường chẳng kịp nhận ra mình vừa nghe thấy gì.
Nhưng Khải thì thường đứng lại.
Cậu sợ một ngày nào đó mình sẽ không còn nghe thấy chúng nữa.
Nỗi sợ ấy không rõ ràng, cũng chẳng đủ lớn để gọi thành nỗi buồn. Nó chỉ giống như cảm giác khi một món đồ quen thuộc bỗng nhiên biến mất khỏi vị trí cũ: Căn phòng vẫn còn nguyên, nhưng có gì đó đã không còn giống trước.
Tạch.
Khải nhấn nút ghi.
Một chấm đỏ nhỏ hiện lên trên màn hình.
Cậu không nói gì. Chỉ đứng yên bên cửa sổ, để chiếc máy ghi âm thu lấy buổi chiều đang trôi qua.
Chiếc máy ấy vốn không phải của Khải. Nó là món đồ bố mua lại từ một cửa hàng điện tử trong thị trấn vào khoảng năm cậu mười một tuổi. Khi ấy, những chiếc máy ảnh kỹ thuật số vẫn còn là thứ khá xa lạ với nhiều gia đình, còn những chiếc máy quay có thể ghi lại cả một buổi chiều vẫn là món đồ mà người ta chỉ nhìn thấy trên tivi hoặc trong những dịp thật đặc biệt. Một chiếc máy ghi âm nhỏ, có thể thu được giọng nói và phát lại bất cứ lúc nào, đã đủ khiến một đứa trẻ như Khải thấy nó giống một thứ phép thuật.
Bố đưa nó cho cậu vào một buổi chiều cuối năm, sau khi ông mua được từ một cửa hàng bán đồ điện tử cũ. Vỏ máy bằng nhựa màu bạc đã trầy vài đường ở góc, màn hình nhỏ chỉ hiện những con số xanh nhạt, nắp pin hơi lỏng và nút bấm đôi khi phải ấn mạnh mới ăn. Nhưng Khải quý nó đến mức chẳng cho ai tùy tiện chạm vào.
Ban đầu, cậu ghi lại những thứ rất vụn vặt.
Tiếng mẹ gọi cậu xuống ăn cơm.
Tiếng bố tra chìa khóa ngoài cổng.
Tiếng xe máy quen thuộc dừng trước hiên.
Tiếng ve trên cây phượng đầu ngõ.
Tiếng đám bạn cười vang sau giờ tan học.
Có hôm Khải đặt máy giữa sân chỉ để ghi tiếng gió luồn qua những tán cây.
Mẹ từng nhìn cậu loay hoay với chiếc máy rồi hỏi:
"Con ghi mấy cái này để làm gì?"
Khải không biết.
Cậu chỉ cúi xuống nhìn chiếc máy trong tay, nghĩ một lúc rồi đáp:
"Con muốn giữ lại."
"Giữ lại để làm gì?"
Khải lại không trả lời được.
Có lẽ chính cậu cũng chưa từng nghĩ đến câu hỏi ấy.
Cậu chỉ biết rằng mỗi lần nhấn nút ghi, Khải có cảm giác mình vừa níu được một thứ gì đó đang trôi qua. Một âm thanh vốn chỉ tồn tại vài giây bỗng nằm yên trong chiếc máy, chờ đến một ngày nào đó được gọi dậy.
Khi ấy, Khải chưa hiểu rằng con người cũng giống những âm thanh ấy.
Có những người sẽ xuất hiện trong cuộc đời ta rất tự nhiên, ở lại một thời gian rất ngắn, rồi biến mất.
Và đôi khi, điều duy nhất còn lại của họ chỉ là một giọng nói mà ta từng vô tình ghi lại.
Nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm sau.
Còn buổi chiều hôm ấy, Khải vẫn chỉ là một cậu bé đứng bên cửa sổ, ôm chiếc máy ghi âm cũ trong tay và say mê lắng nghe tiếng mưa.
Khải đứng như vậy rất lâu.
Rồi cơn mưa bắt đầu thưa dần.
Những hạt nước không còn trút xuống mái tôn thành một màn âm thanh dày đặc nữa. Chúng rơi lẻ tẻ, tách.. Tách.., từ mái hiên xuống nền gạch. Nước theo những rãnh nhỏ chảy dọc hai bên con ngõ, cuốn theo vài chiếc lá và những mẩu giấy vụn rồi mắc lại ở miệng cống.
Ngoài phố, thành phố bắt đầu thức dậy sau cơn mưa.
Một chiếc xe máy chạy ngang qua, bánh xe nghiến trên mặt đường ướt tạo thành tiếng xè xè. Người lái xe bóp còi hai lần để tránh một vũng nước lớn rồi nhanh chóng khuất sau dãy nhà.
Từ đầu phố, tiếng một cô bán hàng rong vọng lại.
"Bánh mì đây.. Bánh mì nóng đây.."
Giọng cô kéo dài, hơi khàn vì đã gọi hàng cả buổi chiều. Có lẽ cơn mưa khiến cô phải trú đâu đó, và giờ vừa thấy trời ngớt đã vội đẩy chiếc xe hàng ra đường.
Một cánh cửa sắt kéo lên.
Keng..
Một người đàn ông từ trong nhà bước ra, dựng chiếc xe máy dưới mái hiên rồi cúi xuống kiểm tra bánh xe.
Ở phía bên kia đường, một đứa trẻ chạy chân trần ra vũng nước.
"Đừng nghịch!"
Tiếng mẹ nó lập tức vọng theo.
"Vào nhà!"
Đứa trẻ cười ré lên rồi chạy mất.
Khải nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu nhấn nút dừng.
Tạch.
Và đó là cách câu chuyện bắt đầu.
Tác Giả: Sharp sword (lần đầu đăng lên có gì sai xót mong thông cảm nhen: >)
Tình Trạng: Chưa Hoàn Thành
Thể loại: Kiểu truyện khai thác, cài cắm vào những giá trị cuộc sống: >
Giới thiệu: Câu truyện về một cậu trai tên Khải có sở thích dị biệt, đó là thich ghi âm mọi thứ bằng chiếc máy ghi âm cũ của mình..
*****************************************************************************************************************
Chương 1: Bản Ghi Trong Từng Câu Truyện
Khải đưa chiếc máy ghi âm lên gần khung cửa sổ, ngón tay đặt hờ trên nút đỏ.
Bên ngoài, cơn mưa chiều đầu mùa rơi lộp bộp trên mái tôn, dồn dập rồi thưa dần như một nhịp thở. Con ngõ nhỏ trước nhà loang loáng nước. Vài chiếc xe máy chạy qua, bánh xe hất những vệt nước đục lên hai bên đường rồi nhanh chóng khuất sau hàng cây. Những mái nhà thấp nằm san sát nhau, mái ngói cũ phủ một màu rêu sẫm, dây điện chằng chịt vắt ngang bầu trời xám. Ở đầu ngõ, chiếc loa phường thỉnh thoảng rè lên vài tiếng rồi im bặt. Một người phụ nữ vội vàng kéo chiếc áo mưa trên dây phơi vào hiên. Một đứa trẻ chân trần chạy qua vũng nước, bị mẹ gọi giật ngược trở lại.
Căn nhà của Khải cũng chẳng có gì đặc biệt. Một chiếc tivi hộp dày cộm đặt trong góc phòng khách, màn hình phủ một lớp nhiễu mờ khi tín hiệu yếu. Bên cạnh là chiếc điện thoại bàn đã cũ, thỉnh thoảng reo lên với thứ âm thanh khô khốc giữa buổi chiều yên tĩnh. Trên bàn học, vài quyển sách giáo khoa mở dở, một chiếc bút bi không còn nắp và chiếc đồng hồ báo thức chạy chậm mất vài phút.
Không có điện thoại thông minh để chụp lại một khoảnh khắc. Không có những đoạn video chỉ cần một cái chạm là có thể lưu giữ hàng giờ. Những thứ ấy, với Khải, vẫn còn nằm đâu đó rất xa trong tương lai.
Cậu chỉ có một chiếc máy ghi âm nhỏ.
Khải nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe.
Tiếng mưa trên mái hiên. Tiếng nước chảy qua rãnh. Tiếng chiếc đồng hồ treo tường tích tắc phía sau lưng. Từ dưới bếp vọng lên tiếng mẹ đang rửa bát, từng chiếc chén va nhẹ vào nhau. Ngoài đường, tiếng một chiếc xe máy nổ máy, kéo dài vài giây rồi mất hút.
Khải thích những âm thanh ấy theo một cách chính cậu cũng không hiểu.
Có những thứ nghe qua chẳng đáng để nhớ. Một tiếng cửa đóng. Một tiếng dép kéo trên nền gạch. Tiếng ai đó gọi tên mình từ ngoài sân. Chúng đến rồi đi, nhanh đến mức người ta thường chẳng kịp nhận ra mình vừa nghe thấy gì.
Nhưng Khải thì thường đứng lại.
Cậu sợ một ngày nào đó mình sẽ không còn nghe thấy chúng nữa.
Nỗi sợ ấy không rõ ràng, cũng chẳng đủ lớn để gọi thành nỗi buồn. Nó chỉ giống như cảm giác khi một món đồ quen thuộc bỗng nhiên biến mất khỏi vị trí cũ: Căn phòng vẫn còn nguyên, nhưng có gì đó đã không còn giống trước.
Tạch.
Khải nhấn nút ghi.
Một chấm đỏ nhỏ hiện lên trên màn hình.
Cậu không nói gì. Chỉ đứng yên bên cửa sổ, để chiếc máy ghi âm thu lấy buổi chiều đang trôi qua.
Chiếc máy ấy vốn không phải của Khải. Nó là món đồ bố mua lại từ một cửa hàng điện tử trong thị trấn vào khoảng năm cậu mười một tuổi. Khi ấy, những chiếc máy ảnh kỹ thuật số vẫn còn là thứ khá xa lạ với nhiều gia đình, còn những chiếc máy quay có thể ghi lại cả một buổi chiều vẫn là món đồ mà người ta chỉ nhìn thấy trên tivi hoặc trong những dịp thật đặc biệt. Một chiếc máy ghi âm nhỏ, có thể thu được giọng nói và phát lại bất cứ lúc nào, đã đủ khiến một đứa trẻ như Khải thấy nó giống một thứ phép thuật.
Bố đưa nó cho cậu vào một buổi chiều cuối năm, sau khi ông mua được từ một cửa hàng bán đồ điện tử cũ. Vỏ máy bằng nhựa màu bạc đã trầy vài đường ở góc, màn hình nhỏ chỉ hiện những con số xanh nhạt, nắp pin hơi lỏng và nút bấm đôi khi phải ấn mạnh mới ăn. Nhưng Khải quý nó đến mức chẳng cho ai tùy tiện chạm vào.
Ban đầu, cậu ghi lại những thứ rất vụn vặt.
Tiếng mẹ gọi cậu xuống ăn cơm.
Tiếng bố tra chìa khóa ngoài cổng.
Tiếng xe máy quen thuộc dừng trước hiên.
Tiếng ve trên cây phượng đầu ngõ.
Tiếng đám bạn cười vang sau giờ tan học.
Có hôm Khải đặt máy giữa sân chỉ để ghi tiếng gió luồn qua những tán cây.
Mẹ từng nhìn cậu loay hoay với chiếc máy rồi hỏi:
"Con ghi mấy cái này để làm gì?"
Khải không biết.
Cậu chỉ cúi xuống nhìn chiếc máy trong tay, nghĩ một lúc rồi đáp:
"Con muốn giữ lại."
"Giữ lại để làm gì?"
Khải lại không trả lời được.
Có lẽ chính cậu cũng chưa từng nghĩ đến câu hỏi ấy.
Cậu chỉ biết rằng mỗi lần nhấn nút ghi, Khải có cảm giác mình vừa níu được một thứ gì đó đang trôi qua. Một âm thanh vốn chỉ tồn tại vài giây bỗng nằm yên trong chiếc máy, chờ đến một ngày nào đó được gọi dậy.
Khi ấy, Khải chưa hiểu rằng con người cũng giống những âm thanh ấy.
Có những người sẽ xuất hiện trong cuộc đời ta rất tự nhiên, ở lại một thời gian rất ngắn, rồi biến mất.
Và đôi khi, điều duy nhất còn lại của họ chỉ là một giọng nói mà ta từng vô tình ghi lại.
Nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm sau.
Còn buổi chiều hôm ấy, Khải vẫn chỉ là một cậu bé đứng bên cửa sổ, ôm chiếc máy ghi âm cũ trong tay và say mê lắng nghe tiếng mưa.
Khải đứng như vậy rất lâu.
Rồi cơn mưa bắt đầu thưa dần.
Những hạt nước không còn trút xuống mái tôn thành một màn âm thanh dày đặc nữa. Chúng rơi lẻ tẻ, tách.. Tách.., từ mái hiên xuống nền gạch. Nước theo những rãnh nhỏ chảy dọc hai bên con ngõ, cuốn theo vài chiếc lá và những mẩu giấy vụn rồi mắc lại ở miệng cống.
Ngoài phố, thành phố bắt đầu thức dậy sau cơn mưa.
Một chiếc xe máy chạy ngang qua, bánh xe nghiến trên mặt đường ướt tạo thành tiếng xè xè. Người lái xe bóp còi hai lần để tránh một vũng nước lớn rồi nhanh chóng khuất sau dãy nhà.
Từ đầu phố, tiếng một cô bán hàng rong vọng lại.
"Bánh mì đây.. Bánh mì nóng đây.."
Giọng cô kéo dài, hơi khàn vì đã gọi hàng cả buổi chiều. Có lẽ cơn mưa khiến cô phải trú đâu đó, và giờ vừa thấy trời ngớt đã vội đẩy chiếc xe hàng ra đường.
Một cánh cửa sắt kéo lên.
Keng..
Một người đàn ông từ trong nhà bước ra, dựng chiếc xe máy dưới mái hiên rồi cúi xuống kiểm tra bánh xe.
Ở phía bên kia đường, một đứa trẻ chạy chân trần ra vũng nước.
"Đừng nghịch!"
Tiếng mẹ nó lập tức vọng theo.
"Vào nhà!"
Đứa trẻ cười ré lên rồi chạy mất.
Khải nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu nhấn nút dừng.
Tạch.
Và đó là cách câu chuyện bắt đầu.
