Người Dưng
trình bày bởi JACK - J97
nằm trong album phòng thu đầu tay "TAM THÁI TỬ"
trình bày bởi JACK - J97
nằm trong album phòng thu đầu tay "TAM THÁI TỬ"
"Người Dưng" là một bản tình ca thuộc thể loại pop mang màu sắc u buồn, nói lên tâm trạng của người vừa mới trải qua một cuộc chia ly. Nhân vật chính chỉ biết đứng nhìn bóng hình đối phương rời đi, tự mình ôm lấy nỗi đau trong lòng, nhưng vẫn mong muốn người mình yêu sẽ hạnh phúc và gặp được một người mới tốt hơn. Dù tình yêu đã không còn, thế nhưng sự quan tâm và sự chân thành dành cho đối phương vẫn chưa hề biến mất, cũng như những kỉ niệm vẫn sẽ luôn ở đó và khắc sâu trong tim mình.
Áo em tôi nửa mặc, nửa che
Trái tim thơ ngây khe khẽ, về hỏi mẹ
Giờ Tết sang năm trăng tròn dưới bóng tre
Hóa ra tha hương khắp chốn vì bạn bè
Ngày mà em đi, con thuyền kia lặng nhìn khẽ trôi
Em cũng bỏ anh rồi, ôm niềm đau chỉ mình anh thôi
Trời còn sao đêm, mong rằng em nửa đời ấm êm
Tìm giọt nắng bên thềm, tô màu son làm hồng môi em
Em như mây bay qua mùa nhớ chưa đầy
Anh như cây đứng hoài bên lối em hay
Tim chưa phai, cớ sao tình rơi theo mây?
Em đi mất rồi, anh hóa kẻ đứng bên đây
Nói cho anh nghe em buồn không?
Đem nụ cười Á Đông đi quanh năm xong bằng không
Ngọt ngào giờ đắng cay bao nhiêu cho vào trong
Xem đôi mi em rớt từng giọt lệ trải dài cô phòng
Sau bao năm xa cách anh đã không thể trách năm xưa, đành sang trang
Muốn đưa tay lên má nhưng mà xa xôi quá nên thôi đành can ngang
Đêm nay trăng kia sáng, yêu thương nhau không đáng nên tâm hồn lang thang
Ta bên nhau chung gối nhưng không may thay đổi em đi rồi hoang mang, ah
Ngọt ngào và đắng cay anh xin nhận chỉ mình anh thôi
Ánh trăng kia nhiều gian dối, niềm đau với anh ngồi
Bồi hồi tìm tháng năm đôi ta cùng bước, cùng chung lối
Hóa ra anh chẳng thể chờ em rồi
Em như mây bay qua mùa nhớ chưa đầy
Anh như cây đứng hoài bên lối em hay
Tim chưa phai, cớ sao tình rơi theo mây?
Em đi mất rồi, anh hóa kẻ đứng bên đây
Em như câu chưa ai trả hết cho đầy (Cho đầy)
Anh như thơ đọc hoài vẫn cứ ngơ ngây
Nếu yêu nhau cớ sao chẳng ở bên nhau?
Đến bao giờ em thấu tình yêu ấy trao em lần đầu?
Nhìn bầu trời tựa thiên lý hương
Em đi rồi mà ta vẫn thương
Một mình ngồi trong đêm vấn vương
Ôm niềm đau dẫu hàng dặm trăm hướng
Cả đời người ở đây với em
Xuân, đông tàn, hạ, thu nhớ em
Dù là ngàn cơn mưa lấm lem
Chờ cho nắng qua rèm