Bạn được Nguyễn Ngọc Nguyên mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Mạch Lam

Mạch Lam
228 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
94 0

Tên bài thơ: Ngôi Trường Không Giỏi Nhất


Tác giả: Mạch Lam


Thể thơ: Tự do


55077467261_82a6a517be_o.png

Đôi lời giới thiệu: Mới hôm qua, tôi nhắn tin một bé em đang học ở ngôi trường cấp 3 tôi từng học, có lẽ ban đầu, chỉ là đôi câu hỏi thông thường, rồi tôi chợt nhận ra, trường tôi đã xây mới, giáo viên ngày xưa đã về hưu nhiều, một cuộc trò chuyện đơn giản chợt hóa thành những kỷ niệm của hai thế hệ học sinh trước và sau khi xây trường. Và tận sâu trong lòng tôi, lại dấy lên một cảm xúc lạ tôi không rõ tên. Để rồi sáng nay, khi nhận được lời hỏi thăm từ giáo viên cũ, cảm xúc ấy lại mãnh liệt hơn bao giờ hết. 6 năm đại học, trường phổ thông ơi, con nhớ rồi.. Nhớ trường, và nhớ cả cô thầy.. Trong lớp đại học mà tôi học, đa phần là trường chuyên từ các tỉnh thành và thành phố, có những trường chuyên top đầu, và có cả các du học sinh, nhưng mỗi khi kể về kỷ niệm dưới mái trường cấp 3 - một ngôi trường bình thường tọa lạc trong một làng quê nhỏ, tôi lại vô cùng tự hào về trường mình, có lẽ chẳng phải một ngôi trường giỏi nhất, nhưng luôn cho chúng tôi những điều kiện tốt nhất và tình thương vô bờ bến nhất. Đó không chỉ là trường, với tôi, đó là nhà, là ngôi nhà mà khi tôi bận làm, bận học, bao lần tự trách mình vì không dành nổi một chút thời gian về thăm, là ngôi nhà mà tôi dù ở đâu vẫn nhớ về với niềm tự hào vô hạn.


Nội dung bài thơ: Ký ức về trường


Đôi lời nhắn nhủ: Tôi rất ít khi làm thơ về trường học, và mỗi người, mỗi bạn đọc đã có một thời phổ không khó quên khác nhau, sau đây tôi mời các bạn cùng hòa mình vào thời phổ thông trong tim tôi.


Con bước đến tương lai, tóc thầy vơi màu nắng

Tay con nhận tấm bằng, thầy tuổi đã về hưu

Bao năm tháng vẫn nhớ sao trường cũ

Giữa bốn mùa, đọng mãi một mùa thu.

Có một thời, đẹp nhất ở trong tim

Có kí ức, êm đềm nhưng nhung nhớ

Có những người, lòng ta từng kính sợ

Để trưởng thành, muốn gặp cả trong mơ.

Có cảm xúc, chẳng kết thành lời đâu

Nhưng giọt lệ, lại vương trên gò má

Mái trường xưa, vừa thân thương vừa lạ

Vẫn nơi này, cố nhân đã rời xa.

Tôi nhắn em, tôi ngỡ nhìn thấy tôi

Em giống tôi, nhưng của nhiều năm trước

Năm tháng ấy, mong điểm cao là được

Mà giờ đây, chỉ nhớ bước chân thầy.

Trường của tôi, nhỏ thôi, không rộng lớn

Thầy của tôi, dạy học, nơi huyện thường

Và chúng tôi, bình đẳng dưới mái trường

Được chăm chút, kể cả khi ngang bướng.

Trường chúng tôi, chẳng giỏi như trường phố

Và cô thầy, đôi lúc cũng bí mô

Chẳng qua là dưới giảng dạy thầy cô

Chúng tôi học, còn thêm cả đức độ.

Thầy của tôi, có thể thua thầy bạn

Về những mẹo, hay kiến thức nâng cao

Nhưng với tôi, thầy như một vì sao

Luôn soi sáng, dạy tôi luôn tỉnh táo.

Vào ngày ấy, tôi học trường huyện thôi

Và bạn có, là bầu trời tri thức

Còn tôi sống, trong tình thương sư đức

Chăm chút tôi, dạy tôi đức trong tài.
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back