- Xu
- 754,683,477
2668
9
Nắng Ấm Xa Dần là một trong những ca khúc đầu tay đánh dấu rõ nét màu sắc cảm xúc của Sơn Tùng M-TP trong giai đoạn đầu sự nghiệp. Bài hát ra đời khi anh còn rất trẻ, mang theo tinh thần của một mối tình tan vỡ chưa kịp trưởng thành, nơi cảm xúc nhiều hơn lý trí, nơi nỗi đau còn nguyên vẹn và chưa biết cách gọi tên. Âm nhạc của ca khúc mộc mạc, giai điệu buồn trải dài, lời hát lặp lại như một vòng xoáy của ký ức, đúng với tâm trạng của một người đang đứng nhìn hạnh phúc rời xa mà không kịp níu giữ.
Có những cuộc chia tay không cần lý do quá lớn, chỉ đơn giản là người ta không còn đứng chung một phía của cảm xúc nữa. Nắng từng rất ấm, rất gần, rất thật, nhưng rồi cũng có ngày xa dần, không ồn ào, không báo trước. Khi tình yêu rời đi, nó không mang theo tất cả, mà để lại những giấc mơ dang dở, những lời hứa chưa kịp hoàn thành, và một người ở lại học cách quen với cô đơn. Điều đau nhất không phải là bị bỏ rơi, mà là khoảnh khắc nhận ra mình đã từng tin rất nhiều vào một điều sẽ không bao giờ quay lại.
Trong Nắng Ấm Xa Dần, nỗi buồn không bùng nổ mà lan chậm, thấm vào từng câu hát. Đó là cảm giác lục tìm trong ký ức, cố nắm lấy một bàn tay đã không còn ở đó. Là khi phía sau vẫn vang vọng lời yêu, nhưng phía trước chỉ còn sự im lặng lạnh lẽo. Người ta bước đi rất nhanh, còn người ở lại thì phải tự học cách đứng lên, che đi nỗi đau, ôm lấy giấc mơ đã vỡ.
Ca khúc không dạy cách quên, cũng không khuyên nên níu kéo. Nó chỉ kể lại một giai đoạn rất thật của yêu thương: khi tình yêu từng là ánh nắng, rồi lặng lẽ rời xa, để lại một người phải trưởng thành từ chính mất mát của mình. Và đôi khi, chỉ cần được buồn như thế thôi, cũng đã là một cách để học cách sống tiếp.
Lời Bài Hát
Nắng ấm xa dần
Chẳng phải anh đâu
Chẳng phải anh đâu
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần bỏ rơi, để lại những giấc mơ
Giữ lại đi, giữ lại đi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần, xa dần theo những tiếng cười
Hãy mang đi giúp những nỗi buồn
Theo thời gian những hạt mưa như nặng thêm
Xóa hết thương yêu mặn nồng ngày nào giữa chúng ta
Anh lục tìm vẫn cứ mãi lục tìm
Giơ bàn tay cố kìm nén những cảm xúc
Vùi mình vào đêm đen anh chẳng tìm thấy lối ra
Sau lưng là tiếng nói yêu anh, chẳng rời xa anh
Trước mắt anh điều đấy, nó dối trá, tại sao người vội quên mau?
Là vì em
Bài ca anh viết sẽ không được trọn vẹn đâu em
Bước đi
Em yêu một ai thật rồi mãi chẳng là anh đâu
Vậy thì người cứ bước đi xa nơi này
Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây
Bước đi xa nơi này
Những lời yêu sẽ không còn nơi đây
Phải tự đứng lên mà thôi, che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Đến rồi lại đi
Cứ vội vàng đi
Trao cho anh bao yêu thương rồi em lại bỏ đi
Gieo trong anh bao nhiêu niềm đau, rồi em mau, rời bỏ anh, xa anh, quay mặt lặng lẽ quên mau
Em yêu quên thật rồi
Chẳng một lời chia li, quên rồi, em yêu quên rồi, quên rồi
Vậy thì người cứ bước đi xa nơi này
Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây
Bước đi xa nơi này
Những lời yêu sẽ không còn nơi đây
Phải tự đứng lên mà thôi, che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ
Nhìn em bước ra đi xa dần
Vậy thì người cứ bước đi xa nơi này
Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây
Bước đi xa nơi này
Những lời yêu sẽ không còn nơi đây
Phải tự đứng lên mà thôi, che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em, nhìn em bước đi
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần bỏ rơi, để lại những giấc mơ
Giữ lại đi, giữ lại đi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần, xa dần theo những tiếng cười
Hãy mang đi giúp những nỗi buồn..
Có những cuộc chia tay không cần lý do quá lớn, chỉ đơn giản là người ta không còn đứng chung một phía của cảm xúc nữa. Nắng từng rất ấm, rất gần, rất thật, nhưng rồi cũng có ngày xa dần, không ồn ào, không báo trước. Khi tình yêu rời đi, nó không mang theo tất cả, mà để lại những giấc mơ dang dở, những lời hứa chưa kịp hoàn thành, và một người ở lại học cách quen với cô đơn. Điều đau nhất không phải là bị bỏ rơi, mà là khoảnh khắc nhận ra mình đã từng tin rất nhiều vào một điều sẽ không bao giờ quay lại.
Trong Nắng Ấm Xa Dần, nỗi buồn không bùng nổ mà lan chậm, thấm vào từng câu hát. Đó là cảm giác lục tìm trong ký ức, cố nắm lấy một bàn tay đã không còn ở đó. Là khi phía sau vẫn vang vọng lời yêu, nhưng phía trước chỉ còn sự im lặng lạnh lẽo. Người ta bước đi rất nhanh, còn người ở lại thì phải tự học cách đứng lên, che đi nỗi đau, ôm lấy giấc mơ đã vỡ.
Ca khúc không dạy cách quên, cũng không khuyên nên níu kéo. Nó chỉ kể lại một giai đoạn rất thật của yêu thương: khi tình yêu từng là ánh nắng, rồi lặng lẽ rời xa, để lại một người phải trưởng thành từ chính mất mát của mình. Và đôi khi, chỉ cần được buồn như thế thôi, cũng đã là một cách để học cách sống tiếp.
Lời Bài Hát
Nắng ấm xa dần
Chẳng phải anh đâu
Chẳng phải anh đâu
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần bỏ rơi, để lại những giấc mơ
Giữ lại đi, giữ lại đi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần, xa dần theo những tiếng cười
Hãy mang đi giúp những nỗi buồn
Theo thời gian những hạt mưa như nặng thêm
Xóa hết thương yêu mặn nồng ngày nào giữa chúng ta
Anh lục tìm vẫn cứ mãi lục tìm
Giơ bàn tay cố kìm nén những cảm xúc
Vùi mình vào đêm đen anh chẳng tìm thấy lối ra
Sau lưng là tiếng nói yêu anh, chẳng rời xa anh
Trước mắt anh điều đấy, nó dối trá, tại sao người vội quên mau?
Là vì em
Bài ca anh viết sẽ không được trọn vẹn đâu em
Bước đi
Em yêu một ai thật rồi mãi chẳng là anh đâu
Vậy thì người cứ bước đi xa nơi này
Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây
Bước đi xa nơi này
Những lời yêu sẽ không còn nơi đây
Phải tự đứng lên mà thôi, che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Đến rồi lại đi
Cứ vội vàng đi
Trao cho anh bao yêu thương rồi em lại bỏ đi
Gieo trong anh bao nhiêu niềm đau, rồi em mau, rời bỏ anh, xa anh, quay mặt lặng lẽ quên mau
Em yêu quên thật rồi
Chẳng một lời chia li, quên rồi, em yêu quên rồi, quên rồi
Vậy thì người cứ bước đi xa nơi này
Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây
Bước đi xa nơi này
Những lời yêu sẽ không còn nơi đây
Phải tự đứng lên mà thôi, che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ
Nhìn em bước ra đi xa dần
Vậy thì người cứ bước đi xa nơi này
Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây
Bước đi xa nơi này
Những lời yêu sẽ không còn nơi đây
Phải tự đứng lên mà thôi, che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em, nhìn em bước đi
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nhìn em bước ra đi xa dần
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần bỏ rơi, để lại những giấc mơ
Giữ lại đi, giữ lại đi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần rồi
Nắng ấm xa dần, xa dần theo những tiếng cười
Hãy mang đi giúp những nỗi buồn..
Chỉnh sửa cuối:

