12 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
17905 222
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Lãng du đi vô định cánh chim trời


Em ngược thời gian, em ngược không gian

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm

Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh


Mang bao điều em muốn nói cùng anh

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá

Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa

Và sẽ thế nào khi trong anh không em?


Em trở về im lặng của đêm

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ

Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió

Riêng chiều nay - em biết, một mình em.


Đọc ngược:

Riêng chiều này - em biết, một mình em

Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ

Em trở về im lặng của đêm


Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Trái Đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá

Mang bao điều em muốn nói cùng anh


Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm

Em ngược thời gian, em ngược không gian


Lãng du đi vô định cánh chim trời

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh


Bùi Sim Sim

Bùi Sim Sim sinh ngày 20/6/1969 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An. Bà tốt nghiệp khoa Ngữ văn, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1991, sau đó là phóng viên tạp chí Kiểm sát Viện Kiểm sát nhân dân tối cao tới năm 1994. Từ năm 1994 tới nay, bà là phóng viên Thời báo Ngân hàng, hiện sống tại phố Hoàng Hoa Thám, Hà Nội, tham gia Hội nhà văn Việt Nam từ năm 2005. Bà còn dùng các bút danh Ngô Sơn Nam, Dương Quỳnh.

Một Chiều Ngược Gió nằm trong tập thơ "Giữa hai chiều quên nhớ" là một trong những bài thơ được yêu thích nhất của bà. Bài thơ có thể là dòng suy nghĩ lo sợ vẩn vơ sẽ mất đi người mình yêu của một cô gái trẻ, cũng có thể là lời nhắn nhủ yêu thương của người vợ khi chồng đang ở nơi xa, hay có khi đơn giản đó chỉ là những hình ảnh của kỉ niệm mà con người ta nhớ về khi đã xa nhau. Từ "ngược" ngắn gọn nhưng thật súc tích, đã diễn tả thật trọn vẹn diễn biến hết sức tự nhiên của cảm xúc. Nó không đơn thuần chỉ mang những hình ảnh tả thực, "ngược" về để tìm kiếm, ngược về quá khứ để được làm lại, để sẵn sàng đấu tranh cho khao khát yêu và được yêu nồng nàn, ngọt ngào và mãnh liệt. Bài thơ thực sự không chỉ mang lại cho ta những cảm xúc tiếc nuối, lưu luyến của một tình yêu chia xa mà còn là lời nhắc nhở ta trân trọng những người yêu thương xung quanh mình để một ngày dù có thể sẽ chia xa vì bất kì lí do gì đi chăng nữa, ta cũng có thể nhớ về nhau bằng những kỉ niệm tốt đẹp nhất.

55430126233_df140e7c42_o.png


Ý nghĩa bài thơ Một chiều ngược gió​


Bài thơ "Một chiều ngược gió" diễn tả hành trình của một người phụ nữ dám đi ngược lại mọi điều để tìm đến tình yêu, nhưng cuối cùng vẫn phải lặng lẽ trở về trong cô đơn.

Khi đọc xuôi, bài thơ mở ra bằng một tình yêu đầy chủ động và mãnh liệt. Nhân vật "em" ngược đường, ngược nắng, ngược phố đông, ngược chiều gió và thậm chí ngược cả lòng mình để yêu "anh". Điệp từ "ngược" được lặp lại liên tục cho thấy tình yêu ấy không hề thuận lợi. Muốn đến được với người mình yêu, "em" phải chống lại hoàn cảnh, lý trí, những bon chen đời thường và cả sự chai lặng trong chính trái tim mình.

"Ngược lòng mình tìm về nông nổi" cho thấy "em" vốn hiểu rằng tình yêu này có thể là một lựa chọn thiếu tỉnh táo, nhưng vẫn chấp nhận sống thật với cảm xúc. Sau những tháng ngày khép kín, tình yêu đã đánh thức trong "em" cả nỗi buồn lẫn khát vọng sống. "Khát khao xanh" là hình ảnh của niềm tin, hy vọng và sức sống vừa hồi sinh trong một trái tim tưởng như đã nguội lạnh.

Tuy nhiên, cảm xúc đang mê đắm bỗng khựng lại trước hình ảnh "cây mùa trút lá". Cây mất màu xanh gợi sự phai tàn, chia lìa và mất mát. Câu hỏi:

"Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?"

đã đặt tình yêu bên cạnh sự sống. Với "em", việc không còn hiện diện trong trái tim "anh" cũng đau đớn như thế giới mất đi màu xanh. Nhưng đây chỉ là câu hỏi của một phía, bởi bài thơ không có lời đáp của "anh". Chính sự im lặng ấy khiến tình yêu trở nên mong manh và tuyệt vọng.

Khổ cuối là lúc "em" trở về với thực tại. Phố đã vắng người, bụi đỏ không còn, chỉ còn đêm tối, gió lạnh và một bờ vai trống trải. "Em" đã đi ngược tất cả để tìm đến tình yêu, nhưng cuối cùng nhận ra mình vẫn chỉ có một mình. Câu thơ "Riêng chiều nay – em biết, một mình em" là khoảnh khắc tỉnh ngộ đầy xót xa: tình yêu mà "em" cố gắng gìn giữ có lẽ chưa từng được đáp lại tương xứng.

Điểm đặc biệt nhất của tác phẩm là có thể đọc theo cả hai chiều.

Đọc xuôi là hành trình đi tìm tình yêu: từ quyết liệt, mê đắm, hy vọng đến bàng hoàng và cô đơn.

Đọc ngược là hành trình trở về từ cô đơn: bắt đầu bằng sự trống vắng, rồi lần theo những kỷ niệm, khát vọng và cuối cùng trở lại lời khẳng định "em ngược đường, ngược nắng để yêu anh".

Dù đọc theo chiều nào, kết quả vẫn là một vòng tròn cảm xúc không lối thoát. "Em" cô đơn vì yêu, nhưng chính trong cô đơn, "em" lại nhớ về hành trình đã bất chấp tất cả để yêu. Kết cấu đọc ngược không chỉ là một sự sáng tạo về hình thức mà còn phù hợp sâu sắc với nội dung: tình yêu khiến con người cứ đi rồi lại trở về, muốn quên nhưng lại nhớ, biết đau vẫn không thể ngừng yêu.

Qua bài thơ, tác giả muốn nói rằng có những tình yêu phải đi ngược cả thế giới mới có thể chạm tới, nhưng sự cố gắng của một người không đủ để tạo nên hạnh phúc của hai người. Điều còn lại sau hành trình ấy không phải sự hối tiếc, mà là nỗi buồn của một trái tim đã từng yêu hết mình nhưng không tìm thấy mình trong trái tim người kia.

55430192514_90845945c4_o.png
 
Last edited by a moderator:
1,648 ❤︎ Bài viết: 1936 Tìm chủ đề
Em ngược đường, ngược nắng để quên anh

Em không còn "ngược đường, ngược nắng để yêu anh"

Không những hờn ghen, bão giông, khắc khoải

Em trở về giữa bộn bề, mê mải

Lối em đi giờ ngược lối anh về


Anh thẫn thờ nhặt nắng dưới cơn mưa

Đợi em về vẽ cầu vồng bảy sắc

Cơn mưa phùn nhạt nhòa nước mắt

Dáng em mờ nỗi nhớ xanh xao


Em sẽ không còn ngược lại nữa sao?

Mà xuôi về chốn bình yên khác ấy

Bàn tay anh vẫn gầy biết mấy

Tấm lưng này không che gió nổi cho em


Anh lắng nghe tiếng thở của đêm

Tiếng em cười xa dần trong kí ức

Anh ngược về lục tìm trong thổn thức

Nông nổi một thời, nông nổi để mất em..

55442283288_9c18050e0c_o.png
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back