Sương và Nắng
Em là sương, sinh ra từ đêm vắng
Chỉ tan thôi khi chạm ánh ban mai
Mỏng mong manh mà ôm đầy nỗi nhớ
Gửi vào anh – nắng ấm của ngày dài
Anh là nắng, thức cùng trời rất sớm
Mang lửa hồng rải khắp cõi nhân gian
Đi qua sương, bỗng mềm hơn, dịu lại
Hóa long lanh từng giọt mộng mơ vàng...