Có những cuộc tình không tan vỡ vì hết yêu, mà vì một người đã không còn đủ yêu như ngày đầu. Điều đau nhất không phải là lời chia tay, mà là khoảnh khắc nhận ra trái tim của người mình thương đã lặng lẽ đổi thay, còn mình thì vẫn đứng nguyên ở nơi cũ, ôm trọn tất cả yêu thương chưa kịp nguội...
Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành người xa lạ
Anh ám ảnh em hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia
Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh
Trái...
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em...
Khoảng lặng
Con giờ khóc nghẹn vào trong
Bao nhiêu nước mắt lắng lòng.. Mẹ ơi!
Thiên thu cao mấy tầng trời
Nén hương khấn mẹ bấy lời cầu mong
Một đời cái Vạc, cái Nông
Chắt chiu lặn lội những trông được mùa
Khỏa tay gieo hạt ước mơ
Gặt về bao nỗi tơ vò rối ren
Chợ đời lắm nỗi bon chen...