Tuy nhiên quãng thời gian bình lặng đấy không kéo dài đến hết thời học sinh THCS của cô vì năm cuối cấp cô bắt đầu yêu rồi. Người yêu đầu tiên của cô không phải
mối tình đầu mà là một anh hơn một tuổi ở một ngôi trường cấp 3 cùng huyện, anh ta đúng thực sự là một học sinh tồi trong mắt giáo viên ấy thế mà lại là người yêu đầu tiên của cô. Như một sự sắp đặt cô quen anh này qua người bạn thân của mình anh ta làm quen tán tỉnh cô khoảng một tháng rồi hai người yêu nhau dưới sự thúc đẩy của cô bạn thân Nga "Cứ thử yêu đi tao thấy anh này cũng tốt mà" và chắc cũng vì sự tò mò của cô về tình yêu dù sao thì cô cũng đơn phương một người quá lâu rồi cũng muốn thử xem tình yêu song phương như thế nào. Thật sự trong một tháng yêu đương cùng anh chàng cô cũng đã có thời gian khá vui vẻ dù cô quen anh ta cũng chỉ vì tò mò chứ thật tâm cũng không rung động bao nhiêu. Điểm hình như một buổi học thêm văn của mình, vào một buổi chiều hè dường như cái nắng oi ả chẳng hề bớt đi chút nào dù đã là 5 giờ chiều, khi tan học, cô bất ngờ thấy anh người yêu của mình đứng trước cửa nhà giáo viên hú hồn suýt thì bị tóm yêu sớm may mà cô giáo không ra cổng. Hai người cùng nhau đi bộ trò chuyện vui vẻ thì anh người yêu lên tiếng:
- Tặng em này hôm nay anh mua cho vợ đấy (ngày đó thình hành xưng hô kiểu này giữa những đôi tình nhân)
- Thật à? Cứ tưởng đi chơi quên em rồi
- Đâu có anh quên làm sao được, cả ngày không được nói chuyện với vợ rồi, nhớ lắm! – anh vừa cười vừa nói.
Lúc đó, cậu bạn chạy xe đạp vụt qua không nói không rằng, cô thầm nghĩ "Sao nay đi xe nhanh thế nhỉ mọi hôm đi chậm lắm mà còn đi sau xe mình thường ngày". Ôm theo sự nghi vấn nói chuyện cùng người yêu suốt cả đoạn đường và sau đó cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều chỉ đoán rằng cậu có việc về sớm. Hôm sau đi học mọi chuyện đều bình thường trừ việc cậu không còn trêu chọc sau lưng cô nữa cô cũng không còn lí do để quay lại đánh nhau với cậu nữa cô thoáng buồn vì điều đó. Thời gian thấm thoát trôi, cô yêu đương với anh kia được một tháng thì chia tay vì gã kia cắm sừng cô mà cô gái thứ ba kia cùng tên với cô luôn mới thật hài hước làm sao, nhưng kì lạ là cô chẳng buồn chút nào chắc có lẽ cô cũng chẳng có nhiều tình cảm với tên đó. Còn nhỏ bạn thân thì tức lắm nó kêu gào với cô phải dạy cho tên kia một bài học làm cô phì cười:
- Thôi ai không biết còn tưởng mày bị nó đá chứ không phải tao ấy, kệ nó đi chia tay thì chia tay chị đây cũng chẳng quan tâm
- Mày không tức nó à
- Tao tức vì nó dám lừa tao thôi chứ không buồn gì mày không phải lo
- Không buồn thật à
- Không- cô trả lời chắc nịch.
Trống vào lớp mọi người quay lại chỗ ngồi vào bắt đầu học. Cứ tưởng tiết học sẽ lại trôi qua nhạt nhẽo như mọi ngày thì cậu bàn dưới lại bắt đầu ghẹo cô, chán dùng bút chọc vào lưng rồi thì lại nghịch tóc cô làm cô phát bực không phải nể tình cô giáo trên bục chắc cô quay lại đánh nhau với cậu rồi. Nhẫn nhịn cho đến giờ ra chơi quay lại xử cậu sau:
- Ê gợi đòn à
- Ai làm gì đâu
- Còn thích chối
Và thế là hai người lại quay trở lại như ngày xưa lúc cô chưa có người yêu, cô thì lao vào cào cấu cậu còn cậu thì giữ chặt hai tay cô hai người cứ giằng co như vậy cho đến khi cô bỏ cuộc "hừ, thằng nhóc này trông gầy mà khỏe thế" nghĩ là như thế nhưng trong tâm trí cô rất vui vì quay lại như ngày xưa có thể cùng cậu như vậy dường như việc bị đá cũng chẳng có gì quan trọng hết cậu thực sự mới là người cô quan tâm.
Một sáng mùa hè oi bức tiếng ve kêu râm ran trong những tán cây như đang thúc giục vội vã càng người ta nôn nóng không yên, sân trường nhuộm vàng sắc nắng đặc trưng mùa hạ, hôm nay là ngày lớp cô điền nguyện vọng vào cấp 3. Đối với cô đây cũng chẳng phải điều gì đáng bận tâm lắm vì cô luôn có mục tiêu rõ ràng là ngôi trường cấp ba trọng điểm của huyện. Nhưng cô bạn thân của cô- Nga sẽ không đăng kí cùng trường cấp 3 với cô vì bố mẹ không muốn Nga học cùng trường với chị họ hư hỏng thay vào đó Nga sẽ học ở một trường cấp 3 có tiếng khác. Chính vì thế mà cô cũng phân vân theo không biết nên đăng kí theo nguyện vọng của bản thân hay đăng kí cùng bạn thân vì thực lòng cô cũng không muốn xa bạn chút nào mà với học lực của cô thì dù thi trường nào thì cũng sẽ đậu.
- Em yêu đăng kí trường nào đấy?
- Tao cũng không biết nữa còn mày Nga?
- Tao thì đăng kí trường D rồi bố mẹ tao không cho học cùng trường bà Trang, mày vẫn đăng kí vào S chứ?
- Tao không biết nữa muốn học cùng mày cơ nhưng bố mẹ muốn tao thì trường S cho gần nhà
- Uh thi đó cũng được đi cho gần cuối tuần rảnh chị em mình đi chơi
Bàn bên dưới lũ con trai cùng đang hí hoáy điền nguyện vọng, Khánh khoác vai cậu hỏi:
- Mày thi trường nào đấy? Uấy còn chưa điền à tao tưởng mày thì trường S
- Tao chưa thích điền mày ý kiến à?
Nói rồi nhìn về phía bàn trên chỗ có một cô bé vẫn đang loay hoay nhìn tờ nguyện vọng, nhăn nhó một lúc cô cuối cùng cũng viết xuống tờ nguyện vọng trường S và một ngôi trường cấp 3 khác ở huyện bên. Loay hoay một hồi cả lũ xụm lại với nhau thảo luận về nguyện vọng của mình.
- Tao thi trường D cùng Thủy còn con Mai con Vân thì thi S chúng mày thi ở đâu?
- Tao thi S mẹ tao bảo rồi thi trượt cho về quét rác thôi bọn thằng Minh cũng thế còn thằng Nam chưa điền thôi
- Tao thi S.
Nam đáp nhìn thoáng qua cô nãy giờ vẫn đang nhăn nhó tay cầm cục tẩy có vẻ như muốn xóa tờ nguyện vọng thoáng ngập ngừng rồi bỏ tẩy xuống. Cô vẫn đang do dự không biết có nên đổi nguyện vọng không cấp 3 mà không có chiến hữu thì chán chết nhưng trường D thì xa nhà quá "Aizz" sau một hồi thì cô quyết định không đổi nữa dẫu sao không học cùng trường cũng không khiến tình bạn của các cô có khoảng cách được. Chỉ là điều cô không ngờ là cậu cũng điền cả 2 nguyện vọng giống cô với học lực hiện tại thì cậu thi vào trường S có vẻ hơi khó không biết làm sao giúp cậu học cùng trường với cô đây? Đây không chỉ là điều mà cô lo lắng vì cũng có một người khác cũng đang nghĩ điều tương tự cô "phải cố gắng để học cấp 3 cùng crush đây, thật áp lực mà". Một buổi học cứ thế trôi qua mặc cho 2 cái đầu còn đang nghĩ vẩn vơ.
Chiều thứ 6, buổi chiều đáng ghét nhất của lớp cô vì có tới 2 tiết toán thì hôm nay lại đáng yêu đến sợ nguyên nhân đơn giản là:
- Cả lớp chú ý nay cô Ngân nghỉ lớp mình sẽ tự làm hết đề này buổi sau cô chữa cả lớp chép và làm nhé.
- Yeeeeeeeeeeeee
Nghe lớp trưởng thông báo cả lớp như tiêm máu gà quyết tâm làm hết trong 1 tiết còn một tiết chơi tự do, còn gì sung sướng hơn khi chúng ta được chơi trong khi bọn lớp bên phải học. Động lực ấy giúp cả lớp làm bài nhanh đến nỗi tiết thứ hai toán gần như đứa nào cũng cất hết sách vở rồi tốp thì thì chơi bài tốp thì ngồi chém gió trừ mấy đứa con giáo viên chăm chỉ làm thêm bài ra thì chẳng ai còn quan tâm đây là giờ học nữa cả. Cô cũng túm lại cùng mấy đứa bạn thân vừa chém gió vừa chơi bài thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cậu đang xì xầm trên điện thoại loáng thoáng nghe thấy chứ con gái làm cô thoáng bực mình nên cô quyết định bơ cậu luôn. Bỗng có đứa nói:
- Ê chúng mày biết gì chưa?
- Vụ gì?
- Chúng mày biết con My lớp 8A chưa cái con xinh xinh ý
- Tao biết thế làm gì?
- Thằng Nam lớp mình thích con đấy đấy còn lên lớp nó cơ mà
- Thật á hôm trước bọn con trai lên mình sang đấy á tao tưởng thằng Khánh mà
- Tao thấy cả thằng Nam nữa mà
- Úi giời bọn con trai lớp mình một đứa thích thì cả bọn chúng nó đều thích quan tâm làm gì, chơi bài đê
* * *
Nghe đến đây cô thấy hơi buồn vì hóa ra Nam thích cô bé kai mất rồi chắc nãy bọn con trai đang thảo luận về cô bé đó bảo sao trông vui vẻ thế "Mẹ nó, tức" cô thầm nghĩ lần đầu tiên trong đời biết ghen là gì mà bên ngoài vẫn phải tỏ vẻ vui đùa cũng lũ bạn. Một lúc sau thấy lũ con trai đi về phía này, chúng nó rủ:
- Ê chúng mày ra sân sau chơi cầu long không?
- Xuống kiểu gì đang trong giờ xuống để bị tóm cả lũ à?
- Sợ gì bọn tao xuống trước bị hỏi thì bảo đi vệ sinh chúng mày ở trên này ném vợt xuồng cho bọn tao lúc sau thì chúng mày xuống
- Ok – mấy đứa con gái đáp.
Nói rồi hai ba thằng con trai cùng nhau xuống lầu gồm Nam, Khánh và Minh. Thấy có Nam cô cũng định xuống chơi nhưng vì đang dỗi nên ở lại trên tầng ngắm cậu qua khung cửa số dù vẫn ấm ức nhưng nhìn cậu chơi cô lại không giận nổi "Thôi dù sao mình cũng từng có người yêu kìa người ta cũng chỉ thích người khác thôi chắc gì đã yêu được nhau mà tức, kệ đi tha cho cậu ấy". Buổi chiều mùa hè vẫn còn tương đối nóng cậu mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng chơi cầu lông dưới sân có lẽ là khung cảnh đẹp nhất thời học sinh mà cô sẽ không quên được dường như trong khoảnh khắc ấy mọi thứ trở nên không còn quan trọng nữa dù cậu yêu ai, làm gì cũng đều có thể chấp nhận được dù người bên cậu không là cô đi chăng nữa cũng không sao cô vẫn sẽ từ xa ngắm cậu trong âm thầm, lặng lẽ thu lại những giây phút tuyệt vời của cậu như cách mà cô vẫn luôn làm như trước kia như bây giờ vã cũng có thể là cả sau này cũng vậy. Yêu đơn phương chúng ta không thể đòi hỏi quá nhiều nếu như ta không thể từ bỏ vậy hãy biết tự thỏa mãn tình yêu của mình bằng những điều nhỏ nhặt ấy.