Mọi Thứ Vì Em
Chương 1: Người chị hoàn hảo
Tiếng chuông báo thức vang lên lúc 6 giờ sáng. Trăm dụi mắt, lăn qua lăn lại trên giường thêm mười lăm phút trước khi miễn cưỡng ngồi dậy. Cô với tay lấy chiếc điện thoại, lướt qua tin nhắn trên group bạn thân với đôi mắt nhắm nghiền.
"Tối qua bọn mày có xem phim mới không? Hay vãi!" – thằng bạn cùng lớp nhắn.
Trăm định trả lời thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhàng từ bên ngoài.
Cộc cộc.
"Trăm à, dậy đi em. Chị làm bữa sáng xong rồi."
Giọng nói ngọt ngào, nhẹ như gió thoảng. Trăm liền cau mày.
Lại là Hạ Anh.
Cô chị họ 23 tuổi – tấm gương sáng mà mẹ Trăm luôn mang ra để so sánh mỗi ngày. Hạ Anh đẹp, Hạ Anh giỏi, Hạ Anh ngoan, Hạ Anh biết nấu ăn, biết dọn dẹp, biết cư xử. Hạ Anh hoàn hảo đến mức khiến Trăm chỉ muốn.. Ném gối vào tường.
"Dậy đi, em yêu." – Giọng Hạ Anh lại vang lên, lần này có chút nũng nịu.
Trăm rên rỉ: "Em dậy rồi đây. Chị đừng có gọi em là em yêu nữa được không? Nghe ghê rợn."
Cánh cửa mở ra, Hạ Anh bước vào với bộ đồ ngủ ren trắng ôm sát cơ thể. Mái tóc đen dài được thả xõa nhẹ nhàng, làn da trắng mịn và – ôi cái thân hình ấy – Trăm không hiểu sao lại cảm thấy hơi.. Bối rối. Cô quay mặt đi, giả vờ nhìn vào điện thoại.
Hạ Anh mỉm cười, đặt đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng lên bàn học của Trăm. Cô cúi người xuống, vòng tay qua vai Trăm để chỉnh lại chiếc khăn trải bàn – một cử chỉ vô tình nhưng khiến khuôn mặt Hạ Anh kề sát mái tóc Trăm. Hơi thở ấm áp phả nhẹ lên vành tai.
"Chị làm món em thích đấy."
Trăm cứng đờ người. Cô lập tức đẩy nhẹ Hạ Anh ra, giọng lạnh tanh: "Em tự ăn được. Chị ra ngoài đi."
Hạ Anh không hề tỏ ra tự ái. Cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng, mắt cong lên hình lưỡi liềm, nhưng trong đáy mắt ấy có thứ gì đó tối tăm hơn, thứ mà Trăm không bao giờ nhận ra.
"Ăn hết nhé. Để bát đĩa lại, chị sẽ dọn sau."
Và Hạ Anh đi ra, khép cửa nhẹ nhàng.
Trăm thở phào. Cô lẩm bẩm: "Đúng là điên cái người. Lúc nào cũng tỏ ra quan tâm quá mức.."
* * *
Bữa sáng trong căn bếp rộng rãi của nhà Trăm lúc nào cũng giống như một buổi họp mặt gia đình. Mẹ Trăm – bà Thúy – ngồi đầu bàn, mắt sáng lên khi nhìn Hạ Anh bưng từng món ăn ra.
"Con Hạ Anh giỏi quá. Hôm nay lại có súp miso và cơm nắm cơ đấy. Mẹ xem nào.. Ừm, ngon quá trời!"
Hạ Anh khiêm tốn cúi đầu: "Dạ, con chỉ làm mấy món đơn giản thôi ạ."
Bà Thúy quay sang nhìn Trăm đang lầm lũi ăn bát cơm, giọng bắt đầu so sánh: "Nhìn con chị xem, bằng tuổi con mà nó đảm đang, khéo léo. Còn con? 20 tuổi rồi chẳng biết làm gì ngoài cắm mặt vào điện thoại."
Trăm nuốt nghẹn miếng cơm. Cô lén nhìn Hạ Anh – người vẫn đang nhẹ nhàng gắp thức ăn cho mẹ cô, mắt hạnh phúc. Nhưng khi ánh mắt Hạ Anh chạm đến Trăm, cô ta lại.. Nháy mắt? Một cái nháy mắt rất nhanh, rất nhẹ, kèm theo nụ cười mờ ám khiến Trăm suýt sặc.
Đúng là ảo giác. Chắc mình nhìn nhầm.
Trăm lấy điện thoại ra, nhắn tin vào group bạn thân: "Cứu tao với. Con chị họ của tao lại đang diễn trò ngoan hiền trước mặt mẹ tao."
Tin nhắn trả lời đến ngay: "Con Hạ Anh xinh đẹp đó hả? Tao thấy nó thương mày mà. Hay mày ghen tị vì nó đẹp hơn?"
Trăm bực mình gõ: "Mày chết mẹ mày đi."
* * *
Buổi chiều, Trăm hẹn đi chơi với người yêu mới – Minh Khôi, một anh chàng học cùng trường đại học, đẹp trai, học giỏi bóng rổ. Cả hai đang nắm tay nhau đi dạo trong công viên thì bỗng nhiên..
"Trăm! Thật trùng hợp quá."
Trăm quay lại. Hạ Anh đang đứng đó, mặc chiếc váy dài trắng tinh khôi, tóc thả bay trong gió. Cô cầm theo một túi sách vải, trông như một nàng thơ bước ra từ bức họa. Ánh mắt Hạ Anh thoáng qua Minh Khôi rồi dừng lại trên bàn tay đang nắm của hai người.
Minh Khôi đứng hình. Mặt anh đỏ lên.
Hạ Anh cất giọng nhẹ như mây: "Em đi chơi với bạn à? Không giới thiệu chị sao?"
Trăm cố giữ bình tĩnh: "Đây là Minh Khôi, bạn em. Còn đây là chị họ của em, Hạ Anh."
Minh Khôi lắp bắp: "A.. Chị Hạ Anh ạ? Em chào chị."
Hạ Anh mỉm cười. Nụ cười ấy vừa thanh thoát vừa quyến rũ. Cô nhẹ nhàng bước tới, đưa tay ra bắt tay Minh Khôi, cố tình giữ lâu hơn một chút.
"Khôi à? Đẹp trai quá nhỉ. Trăm nhà em có mắt thật đấy."
Giọng Hạ Anh vừa nói vừa vuốt nhẹ mu bàn tay Minh Khôi khiến anh chàng như chết đứng. Trăm thấy rõ mồn một. Cô nghiến răng.
Lại nữa rồi. Đây là lần thứ tư.
Bởi vì tất cả những người yêu trước đây của Trăm, sau khi gặp Hạ Anh, đều bắt đầu có biểu hiện lạ. Họ hỏi han về Hạ Anh, rồi dần dần lơ là Trăm, cho đến một ngày Trăm bắt gặp họ nhắn tin tán tỉnh Hạ Anh. Và khi Trăm chia tay, Hạ Anh cũng chẳng thèm để ý đến những kẻ Thames nữa. Cứ như thể Hạ Anh chỉ muốn.. Phá hủy mối quan hệ của Trăm.
Tối hôm đó, Trăm về nhà trong tâm trạng nặng nề. Cô thấy Hạ Anh đang ngồi đọc sách trong phòng khách, dưới ánh đèn vàng ấm áp. Trăm định lướt qua thì Hạ Anh lên tiếng.
"Em thích Khôi lắm à?"
Trăm dừng lại. "Liên quan gì đến chị?"
Hạ Anh đặt sách xuống, đứng dậy. Cô bước về phía Trăm, từng bước chậm rãi, uyển chuyển như một con mèo. Khi chỉ còn cách nửa mét, Hạ Anh dừng lại, nghiêng đầu nhìn Trăm với ánh mắt vừa dịu dàng vừa đáng sợ.
"Chị chỉ hỏi thôi. Vì chị không muốn em.. Lãng phí thời gian cho những người không xứng đáng."
Trăm cười khẩy: "Ý chị là người như chị ấy hả? Cướp người yêu của em mấy lần rồi còn giả vờ quan tâm?"
Không khí bỗng trở nên nặng nề.
Hạ Anh im lặng một lúc lâu. Rồi cô bất ngờ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc mai của Trăm ra sau tai, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vành tai khiến Trăm giật bắn người.
"Em không hiểu đâu." – Hạ Anh thì thầm, hơi thở phả nhẹ lên má Trăm – "Chị làm tất cả.. Là vì em."
Trăm lùi lại một bước, mắt đầy đề phòng: "Chị điên rồi. Em đi đây."
Cô quay lưng chạy thẳng lên phòng, đóng sầm cửa.
Ở lại dưới hành lang, Hạ Anh dựa người vào tường, đưa tay lên nhìn những ngón tay vừa chạm vào Trăm. Đôi mắt cô tối lại, trong đó vụt sáng một thứ ánh nhìn điên cuồng, ám ảnh.
"Trăm à.. Em sẽ là của chị. Em không cần ai khác ngoài chị."
Hạ Anh mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn đẹp, vẫn dịu dàng, nhưng ẩn sau đó là cả một đại dương đen tối chỉ dành riêng cho Trăm.
"Chị sẽ trở nên hoàn hảo nhất, xứng đáng nhất.. Để chăm sóc em cả đời."
Cô lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh nhỏ – tấm ảnh chụp Trăm lúc 15 tuổi đang cười rạng rỡ dưới gốc cây anh đào. Hạ Anh đưa lên môi hôn nhẹ, mắt nhắm nghiền.
"Chỉ cần chờ thêm một thời gian nữa thôi, em yêu."
* * *
Hết chương 1
Chương 1: Người chị hoàn hảo
Tiếng chuông báo thức vang lên lúc 6 giờ sáng. Trăm dụi mắt, lăn qua lăn lại trên giường thêm mười lăm phút trước khi miễn cưỡng ngồi dậy. Cô với tay lấy chiếc điện thoại, lướt qua tin nhắn trên group bạn thân với đôi mắt nhắm nghiền.
"Tối qua bọn mày có xem phim mới không? Hay vãi!" – thằng bạn cùng lớp nhắn.
Trăm định trả lời thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhàng từ bên ngoài.
Cộc cộc.
"Trăm à, dậy đi em. Chị làm bữa sáng xong rồi."
Giọng nói ngọt ngào, nhẹ như gió thoảng. Trăm liền cau mày.
Lại là Hạ Anh.
Cô chị họ 23 tuổi – tấm gương sáng mà mẹ Trăm luôn mang ra để so sánh mỗi ngày. Hạ Anh đẹp, Hạ Anh giỏi, Hạ Anh ngoan, Hạ Anh biết nấu ăn, biết dọn dẹp, biết cư xử. Hạ Anh hoàn hảo đến mức khiến Trăm chỉ muốn.. Ném gối vào tường.
"Dậy đi, em yêu." – Giọng Hạ Anh lại vang lên, lần này có chút nũng nịu.
Trăm rên rỉ: "Em dậy rồi đây. Chị đừng có gọi em là em yêu nữa được không? Nghe ghê rợn."
Cánh cửa mở ra, Hạ Anh bước vào với bộ đồ ngủ ren trắng ôm sát cơ thể. Mái tóc đen dài được thả xõa nhẹ nhàng, làn da trắng mịn và – ôi cái thân hình ấy – Trăm không hiểu sao lại cảm thấy hơi.. Bối rối. Cô quay mặt đi, giả vờ nhìn vào điện thoại.
Hạ Anh mỉm cười, đặt đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng lên bàn học của Trăm. Cô cúi người xuống, vòng tay qua vai Trăm để chỉnh lại chiếc khăn trải bàn – một cử chỉ vô tình nhưng khiến khuôn mặt Hạ Anh kề sát mái tóc Trăm. Hơi thở ấm áp phả nhẹ lên vành tai.
"Chị làm món em thích đấy."
Trăm cứng đờ người. Cô lập tức đẩy nhẹ Hạ Anh ra, giọng lạnh tanh: "Em tự ăn được. Chị ra ngoài đi."
Hạ Anh không hề tỏ ra tự ái. Cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng, mắt cong lên hình lưỡi liềm, nhưng trong đáy mắt ấy có thứ gì đó tối tăm hơn, thứ mà Trăm không bao giờ nhận ra.
"Ăn hết nhé. Để bát đĩa lại, chị sẽ dọn sau."
Và Hạ Anh đi ra, khép cửa nhẹ nhàng.
Trăm thở phào. Cô lẩm bẩm: "Đúng là điên cái người. Lúc nào cũng tỏ ra quan tâm quá mức.."
* * *
Bữa sáng trong căn bếp rộng rãi của nhà Trăm lúc nào cũng giống như một buổi họp mặt gia đình. Mẹ Trăm – bà Thúy – ngồi đầu bàn, mắt sáng lên khi nhìn Hạ Anh bưng từng món ăn ra.
"Con Hạ Anh giỏi quá. Hôm nay lại có súp miso và cơm nắm cơ đấy. Mẹ xem nào.. Ừm, ngon quá trời!"
Hạ Anh khiêm tốn cúi đầu: "Dạ, con chỉ làm mấy món đơn giản thôi ạ."
Bà Thúy quay sang nhìn Trăm đang lầm lũi ăn bát cơm, giọng bắt đầu so sánh: "Nhìn con chị xem, bằng tuổi con mà nó đảm đang, khéo léo. Còn con? 20 tuổi rồi chẳng biết làm gì ngoài cắm mặt vào điện thoại."
Trăm nuốt nghẹn miếng cơm. Cô lén nhìn Hạ Anh – người vẫn đang nhẹ nhàng gắp thức ăn cho mẹ cô, mắt hạnh phúc. Nhưng khi ánh mắt Hạ Anh chạm đến Trăm, cô ta lại.. Nháy mắt? Một cái nháy mắt rất nhanh, rất nhẹ, kèm theo nụ cười mờ ám khiến Trăm suýt sặc.
Đúng là ảo giác. Chắc mình nhìn nhầm.
Trăm lấy điện thoại ra, nhắn tin vào group bạn thân: "Cứu tao với. Con chị họ của tao lại đang diễn trò ngoan hiền trước mặt mẹ tao."
Tin nhắn trả lời đến ngay: "Con Hạ Anh xinh đẹp đó hả? Tao thấy nó thương mày mà. Hay mày ghen tị vì nó đẹp hơn?"
Trăm bực mình gõ: "Mày chết mẹ mày đi."
* * *
Buổi chiều, Trăm hẹn đi chơi với người yêu mới – Minh Khôi, một anh chàng học cùng trường đại học, đẹp trai, học giỏi bóng rổ. Cả hai đang nắm tay nhau đi dạo trong công viên thì bỗng nhiên..
"Trăm! Thật trùng hợp quá."
Trăm quay lại. Hạ Anh đang đứng đó, mặc chiếc váy dài trắng tinh khôi, tóc thả bay trong gió. Cô cầm theo một túi sách vải, trông như một nàng thơ bước ra từ bức họa. Ánh mắt Hạ Anh thoáng qua Minh Khôi rồi dừng lại trên bàn tay đang nắm của hai người.
Minh Khôi đứng hình. Mặt anh đỏ lên.
Hạ Anh cất giọng nhẹ như mây: "Em đi chơi với bạn à? Không giới thiệu chị sao?"
Trăm cố giữ bình tĩnh: "Đây là Minh Khôi, bạn em. Còn đây là chị họ của em, Hạ Anh."
Minh Khôi lắp bắp: "A.. Chị Hạ Anh ạ? Em chào chị."
Hạ Anh mỉm cười. Nụ cười ấy vừa thanh thoát vừa quyến rũ. Cô nhẹ nhàng bước tới, đưa tay ra bắt tay Minh Khôi, cố tình giữ lâu hơn một chút.
"Khôi à? Đẹp trai quá nhỉ. Trăm nhà em có mắt thật đấy."
Giọng Hạ Anh vừa nói vừa vuốt nhẹ mu bàn tay Minh Khôi khiến anh chàng như chết đứng. Trăm thấy rõ mồn một. Cô nghiến răng.
Lại nữa rồi. Đây là lần thứ tư.
Bởi vì tất cả những người yêu trước đây của Trăm, sau khi gặp Hạ Anh, đều bắt đầu có biểu hiện lạ. Họ hỏi han về Hạ Anh, rồi dần dần lơ là Trăm, cho đến một ngày Trăm bắt gặp họ nhắn tin tán tỉnh Hạ Anh. Và khi Trăm chia tay, Hạ Anh cũng chẳng thèm để ý đến những kẻ Thames nữa. Cứ như thể Hạ Anh chỉ muốn.. Phá hủy mối quan hệ của Trăm.
Tối hôm đó, Trăm về nhà trong tâm trạng nặng nề. Cô thấy Hạ Anh đang ngồi đọc sách trong phòng khách, dưới ánh đèn vàng ấm áp. Trăm định lướt qua thì Hạ Anh lên tiếng.
"Em thích Khôi lắm à?"
Trăm dừng lại. "Liên quan gì đến chị?"
Hạ Anh đặt sách xuống, đứng dậy. Cô bước về phía Trăm, từng bước chậm rãi, uyển chuyển như một con mèo. Khi chỉ còn cách nửa mét, Hạ Anh dừng lại, nghiêng đầu nhìn Trăm với ánh mắt vừa dịu dàng vừa đáng sợ.
"Chị chỉ hỏi thôi. Vì chị không muốn em.. Lãng phí thời gian cho những người không xứng đáng."
Trăm cười khẩy: "Ý chị là người như chị ấy hả? Cướp người yêu của em mấy lần rồi còn giả vờ quan tâm?"
Không khí bỗng trở nên nặng nề.
Hạ Anh im lặng một lúc lâu. Rồi cô bất ngờ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc mai của Trăm ra sau tai, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vành tai khiến Trăm giật bắn người.
"Em không hiểu đâu." – Hạ Anh thì thầm, hơi thở phả nhẹ lên má Trăm – "Chị làm tất cả.. Là vì em."
Trăm lùi lại một bước, mắt đầy đề phòng: "Chị điên rồi. Em đi đây."
Cô quay lưng chạy thẳng lên phòng, đóng sầm cửa.
Ở lại dưới hành lang, Hạ Anh dựa người vào tường, đưa tay lên nhìn những ngón tay vừa chạm vào Trăm. Đôi mắt cô tối lại, trong đó vụt sáng một thứ ánh nhìn điên cuồng, ám ảnh.
"Trăm à.. Em sẽ là của chị. Em không cần ai khác ngoài chị."
Hạ Anh mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn đẹp, vẫn dịu dàng, nhưng ẩn sau đó là cả một đại dương đen tối chỉ dành riêng cho Trăm.
"Chị sẽ trở nên hoàn hảo nhất, xứng đáng nhất.. Để chăm sóc em cả đời."
Cô lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh nhỏ – tấm ảnh chụp Trăm lúc 15 tuổi đang cười rạng rỡ dưới gốc cây anh đào. Hạ Anh đưa lên môi hôn nhẹ, mắt nhắm nghiền.
"Chỉ cần chờ thêm một thời gian nữa thôi, em yêu."
* * *
Hết chương 1

131
2