Ánh mắt nhuốm đầy bi thương cùng cô độc nhưng lại ánh lên vẻ quật cường, kiên định đều được thu vào đôi mắt đen thẳm, lạnh lùng, sâu như động không đáy làm người khác không dám nhìn thẳng.
Nhưng cũng chỉ là liếc nhìn ba giây rồi nhanh chóng bước qua đi về phía thang máy. Mùi thuốc khử trùng ở bệnh viện quá nồng nặc, anh không thích.
Tần Dịch cũng là im lặng tuyệt đối, tận lực theo sau, hận sao bản thân không thể biến luôn thành người vô hình. Ánh mắt sắc bén cùng khí chất lạnh lùng này sắp làm đông cứng anh ta đến nơi.
"Tiểu tử thối, có phải cháu muốn bà già này tức chết có phải hay không? Trước mặt thì dạ dạ vâng vâng, đằng sau còn không phải làm việc đến bán sống bán chết. Lần này thì hay rồi, làm hăng đến nhập viện luôn. Lại còn dám che giấu không cho Tiểu Dịch thông báo cho ta, cháu có phải muốn ta về chầu trời, ở lại không ai quản cháu, muốn làm gì thì làm hay không hả?" Đầu bên kia lão phu nhân vừa tức vừa thương nổi giận mắng.
"Bà nội." Tiếng nói trầm thấp vang lên đầy bất đắc dĩ, nhưng nghe kĩ vẫn cảm giác được một tia nhu hòa ấm áp, khác hẳn với vẻ lạnh lùng như băng kia.
"Tiểu Dạ, cháu trai ngoan, nghe lời bà nội. Làm thì làm nhưng cũng phải dành ra chút thời gian ăn uống tử tế, chăm sóc sức khỏe bản thân, công ty thiếu cháu một giờ cũng không thể phá sản, đúng không? Nếu không thằng
cha trời đánh của cháu thì để trưng thôi chắc. Đừng làm bà nội lo lắng, được chứ?" Đầu bên kia Cố lão phu nhân dịu giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Vâng, bà nội." Cố Dạ Thần mím môi thở dài trả lời.
"Tốt tốt, bà nội đã cho người làm canh gà ác hầm thuốc bắc, rất ngon, đã để lão Triệu đưa đến nhà rồi. Mau trở về uống rồi nghỉ ngơi. Không được phép trở lại công ty, nếu để ta biết được, xem ta có đánh gãy chân cháu không?" Bên kia Cố lão phu nhân vội vàng phân phó cũng không quên giả bộ hung dữ dọa nạt cháu trai.
"Vâng, bà nội, cháu đã biết."
Thật ra cũng không có việc gì lớn, Cố Dạ Thần biết rõ cơ thể của mình ra sao và đâu là giới hạn cuối cùng, chỉ là bị một chút đau đớn mà thôi, người già thường hay quan tâm lo lắng thái quá.
Tần Dịch xuống tầng trệt lái xe, vừa đi vừa dạ dạ vâng vâng nghiêm túc nghe lời dặn dò của Lão phu nhân.
Dạo này công ty có một hạng mục rất quan trọng, hơn nữa Tổng bộ bên Mỹ lại cũng có hợp tác mới. Hai bên đều cần giám đốc nhà anh chèo trống, lại chênh lệch múi giờ thường phải họp Hội nghị tới rất khuya, giờ giấc làm việc đã vậy, đến ăn uống anh ấy cũng không quan tâm, cứ như người máy làm việc liên tục. Đến anh cũng khuyên không được, lại không cho anh thông báo với Lão phu nhân, lần này thì hay rồi, bệnh tới nhập viện luôn. Xuất huyết dạ dày, thế mà giám đốc nhà anh vẫn cứ như thường, đến lông mày cũng chẳng nhăn lấy một cái.
Cũng là Tần Dịch lén lút gọi thông báo với Cố lão phu nhân, mong Lão phu nhân khuyên ông chủ một chút. Công việc quan trọng nhưng sức khỏe là trên hết. Cũng chính vì thế nên anh ta mới đang nơm nớp lo sợ vì nãy giờ bản mặt ông chủ nhà anh vẫn đang đen sì.
Đáng sợ quá..
Suốt dọc đường, Tần Dịch luôn nơm nớp lo sợ. Nhưng ông chủ anh ta từ lúc lên xe đến giờ vẫn luôn im lặng, khẽ nhắm hờ mắt giống như đã ngủ thiếp đi. May mắn, may mắn anh ta đã thoát được kiếp này..
"Cố tổng, đến nơi rồi." Giọng Tần Dịch run run vì vừa lo sợ vừa vui mừng, đầu đổ đầy mồ hôi hướng người đằng sau báo cáo.
Đã trôi qua ba phút mà người ngồi sau vẫn chưa động đậy, Tần Dịch anh ta cũng không dám động, không khí dường như đóng băng. Tần Dịch cảm giác như từng phút từng giây trôi qua là một loại khảo nghiệm sự kiên cường bất khuất của anh ta to lớn đến nhường nào. Mãi lúc sau người đàn ông mới cất tiếng giọng trầm khàn:
"Ừm."
Tần Dịch vội vàng xuống xe mở cửa đằng sau, đôi chân dài bước xuống không nói một lời đi thẳng một đường vào biệt thự.
Tần Dịch cũng khẽ cúi người cung kính rồi xoay người chuẩn bị rời khỏi. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên:
"Tần Dịch, cậu chống lại mệnh lệnh của tôi."
Rốt cuộc cũng không qua được..
Tần Dịch cảm giác như có một thanh gậy sắt hung hăng đánh mạnh vào gáy anh ta, đầu cổ cứng nhắc xoay lại. Người đàn ông kia vẫn không xoay đầu lại, một thân hình thẳng tắp hoàn mỹ đứng im trước cửa, giọng nói lại vang lên:
"Tới Chấp Hình đường lĩnh phạt."
Nói rồi mở cửa bước vào để lại Tần Dịch lặng ngắt như tờ.
Tần Dịch biết lần này anh ta phạm phải sai lầm lớn, và đây đã là khổ hình nhẹ nhất cho anh, nhất thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Chính mình chống lại mệnh lệnh của ông chủ, vụng trộm lén lút thông báo tình trạng cho Lão phu nhân. Anh ta biết mệnh lệnh của ông chủ phải hoàn toàn tuyệt đối tin tưởng, không nên có nửa điểm nghi ngờ. Một khi chống lại, đó chính là tội chết, bởi vì ông chủ anh ta chính là..
Ông chủ anh cũng chẳng phải người có trái tim nhân từ khoan dung với những người chống lại mệnh lệnh của hắn. Chẳng qua anh biết, lần này anh ấy phá lệ vì anh, vì anh ta chủ yếu cũng là xuất phát từ lo lắng cho sức khỏe của hắn cho nên mới mạo hiểm chống lại hắn, không tuân thủ quy tắc đó. Là lần đầu tiên nhưng cũng là lần cảnh cáo cuối cùng..
Cười khổ một tiếng, Tần Dịch khẽ nói với khoảng không: "Lam Nhất, tôi nhất thời phải rời đi một chuyến, cậu hãy bảo vệ thật tốt ông chủ."
Nói dứt lời không nghĩ ngợi lập tức lên xe rời đi. Anh ta phải nhanh chóng đi chấp hình phạt rồi nhanh chóng quay lại, Lam Nhất bọn họ kia tuy có thể bảo vệ ông chủ nhưng cũng chỉ là trong âm thầm, chỉ khi thật sự bất đắc dĩ mới hiện thân, không thích hợp ra mặt. Mà chỉ có anh ta mới có thể thời thời khắc ở gần ông chủ nhất, xuất hiện mà không lo ngại gì.
Nói trắng ra chính là, hiện tại anh ta rời đi, cũng có nghĩa ông chủ anh ta chỉ có một mình..