- Xu
- 752,902,716
2028
20
Mẹ của anh
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Xuân Quỳnh
Mẹ của anh là một trong những bài thơ đẹp và cảm động nhất của Xuân Quỳnh về tình yêu và tình mẫu tử. Điều đặc biệt của bài thơ là nhà thơ không nói về mẹ ruột của mình, mà viết về mẹ của người mình yêu. Chính điều đó đã làm cho tình yêu trong bài thơ trở nên sâu sắc và giàu ý nghĩa hơn, bởi khi yêu một người, ta cũng học cách yêu thương và biết ơn những người đã sinh thành, dưỡng dục họ.
Bài thơ mang đến cảm giác ấm áp như một lời tâm tình. Người con gái không chỉ nhìn thấy người mẹ đã vất vả nuôi con khôn lớn, mà còn thấu hiểu những tháng năm hy sinh lặng lẽ phía sau mái tóc bạc, những bước chân tảo tần và những lời ru đã nuôi dưỡng tâm hồn người con trai. Tình yêu vì thế không chỉ là cảm xúc dành cho hai người, mà còn là sự trân trọng đối với cội nguồn đã tạo nên người mình yêu.
Điều khiến bài thơ lay động lòng người là sự chân thành. Không có những lời hứa hẹn lớn lao, người con gái chỉ mong được trở thành một phần của gia đình, được tiếp nối tình yêu thương mà mẹ đã dành cho con trai mình. Tình cảm ấy vừa dịu dàng, vừa khiêm nhường, khiến hình ảnh người con dâu hiện lên thật gần gũi và đáng quý.
Khổ thơ cuối là điểm sáng của toàn bài. Chỉ với một câu thơ "Mẹ sinh anh để bây giờ cho em", Xuân Quỳnh đã nói trọn vẹn mối gắn kết giữa tình yêu đôi lứa và tình mẫu tử. Đó không chỉ là lời biết ơn dành cho người mẹ, mà còn là lời khẳng định rằng mọi hạnh phúc hôm nay đều được vun đắp từ những hy sinh thầm lặng của ngày hôm qua.
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Xuân Quỳnh
Cảm nhận bài thơ Mẹ của anh
Mẹ của anh là một trong những bài thơ đẹp và cảm động nhất của Xuân Quỳnh về tình yêu và tình mẫu tử. Điều đặc biệt của bài thơ là nhà thơ không nói về mẹ ruột của mình, mà viết về mẹ của người mình yêu. Chính điều đó đã làm cho tình yêu trong bài thơ trở nên sâu sắc và giàu ý nghĩa hơn, bởi khi yêu một người, ta cũng học cách yêu thương và biết ơn những người đã sinh thành, dưỡng dục họ.
Bài thơ mang đến cảm giác ấm áp như một lời tâm tình. Người con gái không chỉ nhìn thấy người mẹ đã vất vả nuôi con khôn lớn, mà còn thấu hiểu những tháng năm hy sinh lặng lẽ phía sau mái tóc bạc, những bước chân tảo tần và những lời ru đã nuôi dưỡng tâm hồn người con trai. Tình yêu vì thế không chỉ là cảm xúc dành cho hai người, mà còn là sự trân trọng đối với cội nguồn đã tạo nên người mình yêu.
Điều khiến bài thơ lay động lòng người là sự chân thành. Không có những lời hứa hẹn lớn lao, người con gái chỉ mong được trở thành một phần của gia đình, được tiếp nối tình yêu thương mà mẹ đã dành cho con trai mình. Tình cảm ấy vừa dịu dàng, vừa khiêm nhường, khiến hình ảnh người con dâu hiện lên thật gần gũi và đáng quý.
Khổ thơ cuối là điểm sáng của toàn bài. Chỉ với một câu thơ "Mẹ sinh anh để bây giờ cho em", Xuân Quỳnh đã nói trọn vẹn mối gắn kết giữa tình yêu đôi lứa và tình mẫu tử. Đó không chỉ là lời biết ơn dành cho người mẹ, mà còn là lời khẳng định rằng mọi hạnh phúc hôm nay đều được vun đắp từ những hy sinh thầm lặng của ngày hôm qua.
Chỉnh sửa cuối:
