#Mảnh ghép thứ nhất
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện, hoàn toàn không nhớ những gì xảy ra trong quá khứ, tôi không nhớ bản thân mình là ai.
Một người đàn ông mặc quần áo comple lịch lãm ngồi cạnh giường, anh nắm lấy tay tôi, hôn lên mu bàn tay tôi có bao nhiêu là thống khổ. Tôi thấy khóe mắt anh ẩn ẩn nước mắt. Tôi từ chối hỏi về bản thân mình, trước mắt tôi phải biết anh là ai vì trong căn phòng lạnh lẽo này chỉ có anh.
"Anh là ai?"
"Anh là chồng em." Giọng người đàn ông cất lên từ tính, nói xong nước mắt anh trào ra không che dấu nữa. Tôi không thể đòi hỏi bằng chứng trong lúc này. Trực giác mách bảo tôi phải tin anh. Tôi nghĩ bụng, tôi lấy phải một người chồng mau nước mắt?
Nhưng mãi về sau tôi mới biết. Đó là lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng trong đời anh khóc trước mặt tôi.
Đó là ngày tôi thấy hình anh trên bia mộ..
#2
Chồng tôi mang theo một đứa bé chừng ba- bốn tuổi đến, nó nhào vào lòng tôi, lại một trận nước mắt nước mũi tèm lem hô "Mẹ.. Mẹ.."
Đáy lòng tôi dâng lên cỗ xúc động không thể tả. Tôi khẳng định nó là con trai tôi, tình mẫu tử thiêng liêng tác động đến trái tim trống trải vô định của tôi. Tôi ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng theo tự nhiên dỗ dành nó.
Tôi liếc đến nơi người đàn ông, anh lặng thinh đứng, tôi cảm giác anh đang sợ phá hỏng tình cảnh này. Như anh chỉ là người ngoài cuộc. Không phải anh sẽ đến và ôm hai mẹ con tôi bằng vòng tay rộng rãi vững vàng đó sao?
#3
Họ hàng đến thăm tôi. Cha mẹ tôi, chị gái, em trai, cô dì chú bác, họ bao xung quanh tôi, liên tục cảm tạ trời đất tôi tai qua nạn khỏi.
Bản thân tôi không biết có nên cố tìm lại kí ức cũ hay không?
Người ta thường nói cuộc đời chỉ một, phải sống cho hiện tại và tương lai. Hôm nay là quá khứ của ngày mai, tôi nhận định từ khi bản thân tỉnh lại thì đã có kí ức rồi. Tôi phải viết bản kí ức này thật đẹp.
#4
Chồng ngồi bên cạnh gọt táo cho tôi, con trai ngồi bên cạnh gặm nguyên một trái rõ là thích thú. Nó thấy tôi nhìn nó, nó đưa trái táo dở dang đầy nước miếng trước mặt tôi
"Mẹ, ăn."
Tôi xoa đầu nó
"Con ăn đi, mẹ có rồi."
Chồng đưa một miếng táo cho tôi, tôi nhận lấy, anh rất khéo tay ở khoản này.
"Con cũng muốn ăn táo của baba"
Chồng đưa đĩa táo gọt sẵn cho nó chọn.
Nọ hí hoái nửa ngày, cuối cùng lấy chính miếng tôi đang ăn cho vào miệng nhỏ. Tôi bật cười, nó cũng haha cười rất đáng
yêu. Từ đó cứ hễ tôi ăn miếng nào là nó ăn chung miếng đó.
Chồng tôi ngồi một bên đen mặt lầm bầm
"Con trai hư. Dành ăn của ai cũng được, trừ mẹ ngươi ra hiểu chưa?"
Tôi lắc đầu. Chồng tôi dạy con kiểu này sao?
#5
Chị tôi một mình đến thăm, chị nắm hai bàn tay gầy xương của tôi
"Em gái có thể phục hồi tốt như vậy chẳng còn gì bằng"
Tôi nói
"Chồng và con em chăm sóc em rất tốt, chị đừng lo lắng quá. Em muốn xuất viện càng nhanh càng tốt đây."
Nói đoạn tôi nhớ về cảnh chồng và con tôi phải ngủ ngồi trên ghế sofa trong góc phòng, lòng xót xa vô hạn.
Chị đột nhiên xiết lấy tay tôi
"Cái gì? Sao có thể? Hắn đâu rồi?"
Tôi thấy chị hoảng hốt như vậy liền giải thích
"Sáng sớm chồng em đưa con đi học xong đến công ty rồi."
Chị tôi sa sẩm mặt mày
"Hắn còn dám vác mặt đến sao? Hắn có làm gì em không?"
Tôi không hiểu ý chị là gì, thành thật trả lời
"Anh ấy chăm sóc em rất tốt."
Nước mắt chị lăn trên má, tôi lo lắng không thôi
"Chị, có chuyện gì vậy?"
Chị cất tiếng "Chị xin lỗi nhưng chị phải nói, hắn là nguyên nhân khiến em trở nên thế này.. Hắn đã tổn thương em.."
Sóng trong lòng tôi bắt đầu gợn lên từng đợt. Hạnh phúc quá mong manh, tôi sợ nó có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
"Anh ấy.. Đã khóc."
Chị bất ngờ "Nó khóc sao?"
Tôi gật đầu, kể lại từng hành vi cử chỉ của anh những ngày qua, chị tôi bán tín bán nghi. Tôi khẳng định "Chị à, em cảm nhận rất rõ tình cảm anh ấy dành cho em. Dù anh ấy từng làm tổn thương em, chỉ cần anh ấy hối hận em sẽ tha thứ."
"Nếu hắn tiếp tục tổn thương em, chị nhất định mạng đổi mạng với hắn."
Tôi xin phép im lặng. Thậm chí chẳng dám tưởng tượng anh đã tổn thương mình thế nào. Người đàn ông luôn dịu dàng ân cần với tôi hóa ra là người từng tổn thương tôi khiến tôi mất trí.
Tôi lựa chọn tin anh một lần nữa.