Bạn được Vãng Lai Khách mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1 người đang xem
Bài viết: 30 Tìm chủ đề
1416 169
Tên bài hát: Phụ tử tình thâm

Dân ca nghệ tĩnh: Lời cổ

Thể hiện: Hồng Lựu

Bài hát: "Phủ tử tình thâm" là một bài hát được viết trên nền nhạc dân ca ví dặm Nghệ tĩnh, Bài hát được lưu truyền trong dân gian qua rất nhiều thế hệ người dân Nghệ Tĩnh, sau đó được sưu tầm và in trong tập "Vè Nghệ Tĩnh", Trải qua hàng trăm năm và được rất nhiều thế hệ nghệ sỹ biểu diễn.

Người dân ở xứ Nghệ chắc hẳn không quên được hình ảnh ông già mù với chiếc nón rách đi ăn xin, kéo đàn Nhị và hát bài "phụ tử tình thâm" để xin người qua đường mấy đồng bạc lẻ kiếm sống qua ngày. Giọng hát của ông buồn thắt ruột thắt gan người nghe, tuy nhiên ai cũng muốn nghe vì ẩn chứa trong đó là triết lý, là giải bày công lao biển trời của cha, của mẹ, là triết lý của đạo làm con. Để rồi nghe xong những người còn cha còn mẹ sẽ phải hiểu thuận hơn, những người không còn cha mẹ lại ngậm ngùi khóc vì nhớ cha mẹ, ân hận vì có những lúc không phải với cha mẹ để giờ nhận ra thì đã quá muộn màng.

Bài hát có sức lan tỏa về công lao cha mẹ, về lòng hiếu thảo rất lớn. Một trong số các Nghệ sỹ hát bài này hay có Nghệ sỹ nhân dân Hồng Lựu ở đoàn dân ca Nghệ An, tiếng hát của cô cất lên như tiếng một người mẹ hát ru con. Hơn ai hết mỗi người chúng ta nên thử nghe một lần để cảm nhận hết ý nghĩa truyền tải trong bài hát.


Lời bài hát

À.. À.. ời.. à.. à ơi..

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ, kính cha

Lo tròn chữ hiếu mới là đạo ơ.. ơ con

Phụ tử tình thâm

Công thầy, rồi nghĩa mẹ

Đừng tiếng tăm, nặng lời

Đừng cả tiếng, dài hơi

Nói mẹ cha sao nên

Cãi mẹ thầy sao phải

Ơ.. Ơ Đêm nằm nghĩ lại

Nhớ đến cội thung uyên

Công cù lao ai đền

Nghĩa sinh thành ngày trước

Khi lưng cơm, rồi bát nước

Ước phụ tử tình thâm

Thầy đói rách nợ nần

Mẹ cũng đói rách nợ nần

Cũng vì con thơ ấu

Dừ phụ tại trắc mậu

Rồi trắc tại vô thân

Con ở có thủy có chung

Đứa phụ từ tự hiếu

Mà đứa phụ từ tự hiếu

Dăm ba cành đào liễu

Sáu bảy quả nam nhi

Thấy chưa được nhờ chi

Mẹ cũng chưa được nhờ chi

Đền công ơn cho đáng

Công mẹ thầy cho đáng

Rồi mười ngày chín tháng

Mẹ cúc dục nên thai

Con nên một nên hai

Thầy ấp iu bồng bế

Mẹ ấp iu bồng bế

Con nên ba, nên bốn

Con tríu mẹ chưa rời

Đứa sáu, bảy ăn chơi

Con chín, mười khôn nầy

Mà đứa chín, mười khôn nậy

Ơ.. Ơ

Dừ thầy chưa được cậy

Mẹ cũng chưa được nhờ

Dừ mẹ đang phải lo

Đứa manh khăn, tấm áo

Đứa mảnh quần, tấm yếm

Con mười lăm, mười bảy

Con ăn học dùi mài

Đứa mười chín, đôi mươi

Lo thất gia dựng hộ

Mà lo cửa nhà dựng hộ

Khi hoa cười, ngọc nở

Chốn đào liều sum vầy

Thầy mơ ước đêm ngày

Ước dâu hiền, thầy ước rể hiền

Ước dâu hiền, mẹ ước rể thảo

Ơ.. Ơ..

Thánh hiền là đạo

Rồi khuất bóng từ bi

Con có lỗi điều chi

Xin mẹ thầy xá quá

Con đừng ở cậy thượng, rồi áp hạ

Ở giát dạ khinh thường

Con đừng đứa ghét, đứa thương

Cũng nhất giai chi tử

Mà cũng gia bằng chi tử

Dừ trong sách có chữ

Con mới phải trông vào

Thầy một tuổi một cao

Mẹ một tuổi một già

Con đừng bấc chì mà nặng nhẹ

Chớ có bấc chì mà nặng nhẹ

Con ở gần thầy, mẹ

Phải xây đắp, vun trồng

Khi vợ dại thì có chồng

Phải vào ra thăm viếng

Phải đi về thăm viếng

Khi đồng quà, trữ bánh

Khi bún sốt, lòng tươi

Ta nâng giấc cho người

Kẻo mai rồi tạ thế

Mai sau rồi tạ thế

Ơ.. Ơ..

Rồi một mai bách tuế

Ra cây úa, lá vàng

Lá rụng cội đại ngàn

Con tìm mô được nữa

Mà con muốn tìm mô được nữa

Khi cúng hương, cúng lửa

Khi vào bái, ra quỳ

Dừ đặt mâm lên thì

Nỏ thấy thầy, mẹ ăn chi

Chỉ thấy ruồi với ruồi

Chỉ thấy ruồi với kiến

Chiêm bao tưởng đến

Dù than vắn, thở dài

Thầy không đoái, không hoài

Mẹ cũng nỏ đoái, nỏ hoài

Thật là phụ từ tự hiếu.. Ai ơi..

Làm con trọn đạo

Nhắc người ghi lòng..

À À ơi.. À À ơi i i i ơi!
 

Những người đang xem chủ đề này

Back