Bạn được muabanchocanh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,469 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
9706 141

Lòng mẹ


Gái lớn ai không phải lấy chồng

Can gì mà khóc, nín đi không!

Nín đi! Mặc áo ra chào họ

Rõ quí con tôi, các chị trông!


Ương ương dở dở quá đi thôi!

Cô có còn thương đến chúng tôi

Thì đứng lên nào, lau nước mắt

Mình cô làm bận mấy mươi người


Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

Này gương này lược này hoa tai

Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

Nào đã thua ai đã kém ai?


Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả

Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương!


Đưa con ra đến cửa buồng thôi

Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!

Con ạ! Đêm nay mình mẹ khóc

Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi


Nguyễn Bính

OKQgpx9.jpg


Cảm nhận bài thơ Lòng Mẹ – Nguyễn Bính​


Lòng Mẹ là một bài thơ rất đỗi đời thường nhưng thấm đẫm nỗi đau âm thầm của người mẹ Việt Nam xưa trong khoảnh khắc tiễn con gái về nhà chồng. Nguyễn Bính không viết về nước mắt bằng tiếng khóc trực diện, mà để nỗi đau ấy ẩn sau những lời giục giã, trách yêu, những câu nói tưởng như cứng cỏi mà thực ra chan chứa xót xa. Chính sự kìm nén ấy khiến bài thơ trở nên đau hơn, thật hơn.

Người mẹ trong bài thơ không cho phép mình yếu đuối trước mặt con. Bà ép con nín khóc, ép con tỏ ra vui vẻ, chỉn chu, bởi đó là phép tắc, là lẽ đời, là điều một người con gái "phải" làm. Nhưng càng tỏ ra mạnh mẽ, lòng mẹ càng lặng lẽ rạn vỡ. Đến cuối bài thơ, khi cánh cửa khép lại, tất cả những gì bị nén chặt mới vỡ ra trong cô độc: chỉ còn một mình mẹ khóc, một mình mẹ đối diện với khoảng trống mênh mông.

Bài thơ chạm đến người đọc bởi nó rất thật. Đó không phải nỗi đau bi lụy, mà là nỗi đau cam chịu, nỗi đau quen thuộc của những bà mẹ cả đời hy sinh, quen lo cho người khác mà quên mất mình. Lòng Mẹ vì thế không chỉ là câu chuyện đưa dâu, mà là khúc lặng buồn về tình mẫu tử – lặng lẽ, bền bỉ và sâu đến nhói lòng.

Bài thơ khiến chúng ta phải suy ngẫm về cuộc sống và sự khổ cực của người phụ nữ Việt Nam khi xưa. Nhất là với những ai phải ở vậy nuôi con, mất chồng vì chiến tranh hoặc vì một lý do nào đó. Họ phải sống cực khổ nuôi con vất vả, và rồi nếu chỉ đẻ được con gái thì chúng nó cũng theo chồng hết..
 
Last edited by a moderator:
1,580 ❤︎ Bài viết: 1462 Tìm chủ đề
Phân tích bài thơ Lòng MẹNguyễn Bính

Bài thơ mở đầu bằng những lời tưởng như trách móc nhưng thực chất là tự trấn an:

"Gái lớn ai không phải lấy chồng

Can gì mà khóc, nín đi không!"


Người mẹ dùng lẽ đời để dỗ con, nhưng cũng là để tự nhắc mình phải chấp nhận cuộc chia ly không tránh khỏi.

Sự giục giã tiếp tục với vẻ bề ngoài cứng rắn:

"Nín đi! Mặc áo ra chào họ

Rõ quí con tôi, các chị trông!"


Mẹ lo cho con giữ thể diện, lo con được nhà chồng nhìn nhận. Trong khoảnh khắc chia tay, mẹ vẫn đặt con lên trên cảm xúc của chính mình.

Những câu tiếp theo cho thấy nỗi sốt ruột xen lẫn đau lòng:

"Ương ương dở dở quá đi thôi!

Cô có còn thương đến chúng tôi"


Lời trách nghe nhẹ mà cay. Đó là cách mẹ níu con lại trong tình cảm, dù biết không thể giữ con ở bên mình nữa.

Hình ảnh người mẹ hiện lên qua sự chu toàn, tảo tần:

"Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

Này gương này lược này hoa tai"


Những vật dụng cưới không chỉ là của hồi môn, mà là kết tinh của bao tháng năm dành dụm, lo toan.

Mẹ khẳng định vai trò trụ cột của mình:

"Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

Nuôi dạy em cô tôi đảm đương"


Lời nói tưởng mạnh mẽ ấy thực chất là lời tiễn con đi trong tự nguyện, để con yên lòng mà bước sang một cuộc đời mới.

Cao trào cảm xúc dồn lại ở khổ cuối:

"Đưa con ra đến cửa buồng thôi

Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!"


Câu thơ ngắn mà đau. Khoảnh khắc chia tay được thu hẹp trong "cửa buồng", nhưng nỗi đau thì kéo dài cả đời.

Và đỉnh điểm là lời thú nhận lặng lẽ:

"Con ạ! Đêm nay mình mẹ khóc

Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi."


Sau tất cả sự gượng gạo ban ngày, đêm xuống chỉ còn lại một mình mẹ với nước mắt và khung cửi. Hình ảnh "đưa thoi" gợi sự lặp lại đơn điệu của nỗi cô đơn, của những đêm dài vắng con.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu khẩu ngữ, lời ăn tiếng nói đời thường, rất đặc trưng của Nguyễn Bính. Chính sự giản dị ấy tạo nên sức lay động sâu sắc. Lòng Mẹ là một trong những bài thơ tiêu biểu cho khả năng của Nguyễn Bính trong việc khắc họa tâm lý người phụ nữ nông thôn Việt Nam: Kín đáo, nhẫn nại, yêu thương đến quên mình.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back