Trời sáng hẳn, không khí lúc này thật trong lành và dễ chịu. Thoại Bình ngồi dậy nhìn đồng hồ, còn quá sớm nhưng cô rất nôn nóng đi tìm Nhược Đằng. Thật may mắn khi rủ Tuấn Hiền đi cùng. Anh ta quen biết rộng rãi nên mới có chỗ để ở nhờ. Là một nhà báo giản dị bên Việt Nam vậy mà Tuấn Hiền quen nhiều bạn bè xứ cờ hoa. Thật đáng nể!
Ngôi nhà nhỏ họ đang tá túc nằm khu vực ngoại ô thành phố. Chủ nhân căn nhà là một họa sĩ trẻ. Anh ta sống cùng em gái của mình. Nghe Tuấn Hiền gọi tên thân mật là Danie và Emi. Thoại Bình rất ái ngại nhưng sự nhiệt tình giúp đỡ từ họ khiến cô cảm kích khôn nguôi.
- Em cảm ơn anh!
- Lần thứ mấy rồi? - Tuấn Hiền đưa cốc cà phê lên miệng uống. Anh ta trông dáng vẻ ủ rũ của Thoại Bình. Thật tình không phải câu bông đùa nhưng nó đỡ hơn việc rầu rĩ thế này.
Thoại Bình thở một hơi dài. Cuối cùng cái khoảng trống rỗng nơi tâm hồn ngày càng to và cô sắp chới với vì điều đó. Thông tin về nơi ở của Giáo sư Lâm không hề cập nhật được. Những người bạn của Tuấn Hiền đang hỗ trợ khá nhiều, hy vọng sẽ mau có tin tốt lành.
Tối đó, một cơn mưa lớn trút qua dữ dội. Những con đường ven đô như chìm ngập trong làn nước bất tận. Giữa lúc sấm chớp giăng phủ, có một thứ phát sáng di chuyển khá kì dị. Nó không thể là sét nhưng lại lạ thường. Sáng hôm sau, khi Thoại Bình và Tuấn Hiền đang loay hoay dò hỏi đường sá thì thấy khu vực phía trước đang bị cảnh sát phong tỏa.
- Chuyện gì vậy? - Tuấn Hiền nói và đi lại gần xem.
Một con gấu nâu nằm ngửa, cứng đơ. Nó đã chết!
Thoại Bình cảm giác rùng mình, cô không muốn xem. Người dân xung quanh cũng chỉ đứng xa quan sát, họ trông khá hoang mang khi thấy gấu xuất hiện trong thành phố. Tuấn Hiền dẫn Thoại Bình rời đi nhanh chóng. Câu chuyện về con gấu dường như ám ảnh Thoại Bình cả buổi sáng. Cô chẳng nói gì nhiều cả.
- Ở nước ngoài hay vậy lắm! Em sợ hả? - Tuấn Hiền khẽ hỏi.
- Em xin lỗi! Nhưng... thấy nó như bị moi cả nội tạng! - Thoại Bình mím môi. Cô thở hắt ra.
- Ồ em sợ mà để ý kĩ thế! - Tuấn Hiền nhướng mày. Anh ta đẩy gọng kính lên. Không khí bây giờ rất dễ chịu. Ở Orlando có quá nhiều bãi biển. Nếu cùng người yêu đi du dịch thì tuyệt biết bao. Tuy nhiên, Tuấn Hiền thừa biết ý tưởng nghỉ mát kia không phải dành cho mình. Nghe có vẻ phũ phàng nhưng sự thật Thoại Bình chỉ yêu mỗi Nhược Đằng mà thôi. Nếu tìm được nhau thì ông trời không hề phụ lòng người.
Tuấn Hiền mượn lá thư xem lại. Nhược Đằng chỉ gởi một câu ngắn ngủi thông thường.
Anh nhớ em, Thoại Bình! Mong em...
May 10 25 Orlando - Florida.
- Giáo sư Hùng nổi tiếng ở nước mình nhưng ra nước ngoài, tìm ông ấy không dễ!
Nghe Tuấn Hiền nói, Thoại Bình chợt nảy ra ý định.
- Hay mình đến Đại sứ quán hỏi, ý em là sẽ dễ tìm kiếm hơn!
Trông nét hồn nhiên của Thoại Bình, Tuấn Hiền cũng chỉ biết thở dài.
- Khi nào em cần họ giúp đỡ một vấn đề thật sự ấy. Ví dụ như tìm người thân bị thất lạc. Em hiểu không? Nhược Đằng được gia đình đưa ra nước ngoài điều trị bệnh, em muốn tìm cậu ta nhưng không liên lạc được. Thế chẳng phải do họ cố tình chặn em à?
Lời Tuấn Hiền rõ ràng đánh thức lý trí cô. Đó là sự thật làm sao miễn cưỡng được. Dẫu vậy, lời nhắn của Nhược Đằng có quá nhiều khúc mắc, càng nghĩ càng đau đầu. Rốt cuộc anh ấy đánh đố cô trong trò chơi
tình cảm hay sự cố nào đó xảy ra chăng?
- Thôi được rồi, anh có tin tốt cho em đây! - Tuấn Hiền lấy cuốn sổ ghi chép ra. - Một địa chỉ hơi lạ nhưng hãy hy vọng đi!
Thoại Bình rộ lên niềm vui. Nhờ sự quen biết mà họ có chút manh mối. Quả nhiên đặt lòng tin vào người bạn như Tuấn Hiền tuyệt nhiên không sai. Con người ta có thể lầm lẫn nhiều thứ nhưng tình bạn thì nó ở một cấp độ nào đó mà ngay cả khoa học vật lý cũng chẳng giải thích được.
...
Ponce Inlet là một thị trấn thuộc quận Volusia, Florida. Thoại Bình và Tuấn Hiền mất hơn một tiếng để đến đó. Bình minh nơi đây bắt đầu với ánh sáng dịu dàng tràn ngập không gian. Những tia nắng vàng óng ả đầu tiên vẽ nên một dải màu rực rỡ trên mặt biển lấp lánh. Không khí trong lành mang theo hơi muối mặn mà của đại dương, nó len lỏi qua từng con phố yên tĩnh, đánh thức thị trấn đang say giấc nồng.
Đàn chim biển bắt đầu hành trình kiếm ăn. Tiếng kêu của chúng hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào tạo nên bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Bầu trời chuyển dần từ sắc tím huyền ảo sang cam rực rỡ rồi cuối cùng là màu xanh ngọc bích trong veo, phản chiếu vẻ đẹp hùng vĩ của ngọn hải đăng Ponce Inlet.
Trên bãi cát vàng mịn, vài người chạy bộ sớm đã bắt đầu ngày mới của mình. Dấu chân họ in hằn trên nền cát ẩm ướt. Thoại Bình đứng quan sát một lúc. Cơn gió lạnh lùng của biển cả khiến trái tim cô buốt giá đến tột cùng. Từng áng mây trôi lơ lững phía chân trời, anh đang ở đâu hay chỉ là ảo tưởng do cô quá đợi mong?
Đôi mắt xanh to tròn đang nhìn cô, nó như một ma lực thật sự. Đôi chân cô sắp nhũn ra và có cảm giác sợ hãi. Một gương mặt kì lạ bên kia bụi rậm, người phụ nữ đó nhìn cô chằm chằm đầy khó hiểu. Mái tóc xoăn đen dài rũ rượi, cô ta nghiêng đầu sang trái rồi lại sang phải.
- Bình! Đi thôi!
Nghe Tuấn Hiền gọi, Thoại Bình giật bắn người. Thấy thế, anh ta lo lắng hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Em... - Cô ngập ngừng quay đầu lại phía đó thì người phụ nữ đã biến mất. Không thể lý giải được, Thoại Bình lắc đầu cho qua chuyện.
Tuấn Hiền dáo dát ngó xung quanh. Mọi thứ vẫn bình thường, chẳng có gì quan ngại. Cả hai vội đi đến địa chỉ được hướng dẫn.
Trời khá trưa, gió biển thổi lồng lộng. Trên cát đã in sâu dấu chân người mỏi mệt, cái đói cái khác bắt đầu tìm đến họ.
- Quái lạ! Đã đi hết nửa ngày mà không tìm được nhà! - Tuấn Hiền cầm cuốn sổ ghi chép ra xem lại.
Thoại Bình lấy tay che bớt ánh nắng chói chang. Đập vào mắt cô là khoảng trời xanh bao la vô tận. Gió cát hòa lẫn trong niềm hy vọng nhỏ nhoi. Dẫu tình yêu khiến cô phải vượt cả nửa vòng Trái Đất sang đây thì khó khăn bấy nhiêu đâu có sá gì.
- Anh thấy ngôi nhà kia không? - Thoại Bình chỉ mấy cây cổ thụ lớn cùng đám dây leo chằng chịt.
- Nhà nào đâu? - Tuấn Hiền nhìn tới nhìn lui. Toàn cây với cỏ, có gì đâu mà nhà với cửa.
- Không! Anh nhìn kĩ đi! - Cô chỉ qua cây cổ thụ. Tuần Hiền bán tín bán nghi, anh ta tiến về phía trước. Quả nhiên, một ngôi nhà nhỏ màu trắng lọt thỏm quanh bức tường cây.
- Trông kinh dị vậy! - Tuấn Hiền nhăn mặt. Thoại Bình cũng cảm giác thế. Cứ như mấy bộ phim kinh dị của Mĩ, nhà kiểu này lúc nào cũng đầy rủi ro cả.
- Đây đúng là địa chỉ bạn anh nói hả? - Thoại Bình tỏ vẻ nghi ngại.
- E là vậy! - Thái độ Tuấn Hiền không mấy lạc quan.
- Hay là mình hỏi cư dân quanh đây xem? Em thấy nó tốt nhất đó!
Tuấn Hiền gật đầu, họ rời đi nhanh chóng. Lúc đấy, sau lưng thân cổ thụ, người phụ nữ tóc quăn vẫn nhìn họ thật lâu.