Tớ không biết gia đình cậu đã xảy ra chuyện gì? Buổi tối, tớ lo lắng cho cậu mà ngủ cũng không yên. Mẹ tớ thấy vậy liền hỏi tớ:
– Con làm sao thế?
Tớ kể cho mẹ nghe về cậu nhưng không dám nói với mẹ rằng tớ thích cậu. Tớ nhát mà! Tớ sợ mẹ sẽ mắng vì mẹ thường hay nói còn nhỏ thì cấm được yêu đương. Mẹ nghe xong thì nhẹ nhàng bảo tớ:
– Tội nghiệp, thằng Lâm buồn là đúng rồi! Bố nó ngoại tình với người ta, có con riêng nữa. Cả làng đang đồn ầm lên kia kìa!
Tớ nghe vậy mà thấy thương cậu vô cùng. Tớ ghét cái người đã xen vào hạnh phúc gia đình cậu, cũng ghét luôn bố cậu vì đã đi ngoại tình. Tớ luôn canh cánh trong lòng làm thế nào để có thể an ủi cậu? Sắp thi vào cấp ba rồi, nếu cậu cứ buồn rồi thi trượt thì sao? Tương lai của cậu sẽ đi về đâu đây? Tớ nằm nghĩ ra rất nhiều cách nhưng chẳng dám làm gì cả, vì tớ nhát lắm. Hôm đó, Hùng biết chuyện gia đình cậu mà còn trêu trọc:
– Đồ có bố ngoại tình!
Tớ nhìn thấy cậu cứ ngồi im, cắn răng chịu đựng, đôi mắt cậu long lanh nước. Cậu không làm gì vì chắc cậu nghĩ tên đó nói đúng, cậu đúng là có bố ngoại tình thật. Tớ tức không chịu được lao vào tát cho cậu ta một cái. Lần đầu tiên tớ thấy mình hung dữ như vậy, tớ muốn bảo vệ cậu. Tớ hét lên với các bạn rằng, việc đó là do bố cậu gây ra, cậu có làm gì sai đâu? Hên, có cô giáo xuống can thiệp, nếu không tớ đã ăn bạt tai của tên Hùng rồi. Vì cậu tớ đã không lường trước được hậu quả. Lúc ấy tớ nhìn cậu cảm thấy run run vì sợ. Cậu nhìn tớ, ánh mắt cậu long lanh hơn lần đầu tiên tớ nhìn thấy cậu. Mẹ tớ phải mang tớ sang nhà tên đó, ở ngay cạnh nhà tớ để xin lỗi người ta. Đấy cậu thấy cuộc sống thật bất công! Từ đó trở đi, tên đó và tất cả những bạn trong lớp cười cậu nếu có hỏi bài tớ, tớ không bao giờ chỉ nữa. Cậu thì vẫn lặng lẽ học ở trong lớp, chẳng nói chuyện với ai kể cả tớ. Vì sau đó tớ nghe mẹ nói người ta đồn cả mẹ cậu cũng ngoại tình. Tớ buồn lắm, giá như tớ chia sẻ được một chút hạnh phúc mình đang có cho cậu thì tốt biết mấy.
Lên cấp ba, chúng ta không còn được học chung một lớp nữa, tớ học lớp chọn toán còn cậu và con bạn thân của tớ học lớp thường nhưng khác lớp. Chúng ta không còn được thường xuyên nhìn thấy nhau nữa. Tớ chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy cậu đạp xe vội vã lúc chúng ta đi học và tan học thôi. Sóng gió của gia đình cậu cũng qua đi. Tớ không biết mọi việc giải quyết ra sao nhưng trong làng không còn ai nhắc tới nữa. Tớ lúc ấy chỉ lo học, người gầy gò ốm yếu mà trường cách nhà khá xa nên sau năm học lớp mười tớ được bố mẹ cho ở trọ. Tớ vẫn còn nhớ hôm đó là thứ bảy, tan học tớ muốn về nhà nhưng con bạn thân của tớ đã về trước từ lâu. Cậu đã chở tớ về bằng chiếc xe đạp cũ tróc sơn của cậu. Ngồi đằng sau xe của cậu, tớ vui lắm, cậu còn trêu tớ ăn gì mà sao nhẹ thế, chả bõ công cậu chở. Lần đầu tiên tớ và cậu, chỉ có hai chúng ta được nói chuyện vui vẻ với nhau. Ngồi đằng sau nhưng tớ nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của cậu. Lúc đó tớ mong con đường về nhà sao không dài mãi mãi chẳng có điểm dừng. Sau lần đó, chúng ta không gặp nhau suốt những ngày tháng học cấp ba còn lại. Tình cảm tớ dành cho cậu có lúc thì ùa về làm tớ thổn thức, lúc thì nhạt dần nhạt dần..
Vào một buổi chiều mùa hè, nóng vã mồ hôi, tớ nhận được thông báo trúng tuyển đại học, tớ vui mừng như điên nhảy tưng tưng ôm chầm lấy bố mẹ. Tớ đã thực hiện được mơ ước trở thành cô giáo của mình và đó cũng là mơ ước của bố mẹ tớ. Nhìn nụ cười của bố mẹ, tớ đã thấy mình rất hạnh phúc. Bố mẹ tớ đã đổ bao nhiêu mồ hôi để lo cho tớ có được như ngày hôm nay. Tớ nghe nói cậu không thi đại học mà đi nghĩa vụ quân sự, làm một sĩ quan chuyên nghiệp. Sau đó, tớ chính thức trở thành sinh viên và lại cặm cụi lo học, tớ chẳng nghe thấy tin tức gì của cậu nữa.
Năm thứ hai đại học, trong một lần về quê chơi, tình cờ tớ gặp mẹ cậu ở trên đường. Mẹ cậu cho tớ địa chỉ của nơi cậu đóng quân. Và lần này tớ đã viết cho cậu một lá thư dài thật dài, tớ đã kể cho cậu nghe tình cảm của tớ dành cho cậu ngày xưa. "Lâm ơi! Ngày xưa tớ thích cậu!" Nhưng khi tớ nói với cậu câu ấy, trong lòng tớ, cậu đã trở thành là bạn của tớ rồi. Cậu không nói gì cả, cậu chỉ trả lời đồng ý làm bạn với tớ và hứa sẽ viết thư cho tớ thường xuyên. Từ đó tớ và cậu thường xuyên viết thư cho nhau. Tớ thường kể cho cậu nghe về tất cả những chuyện xảy ra hàng ngày ở xung quanh. Còn thư của cậu thì lúc nào cũng chỉ thấy cậu hỏi một vài câu quen thuộc. "Lan có khỏe không? Nhớ mặc nhiều áo vào, mùa đông lạnh lắm. Học nhiều nhưng nhớ phải ăn nhiều vào nhé! Lan gầy quá!" Tệ thật! Cậu luôn luôn ít nói như thế đấy. Rồi chúng ta cũng có điện thoại, tớ được bố mua cho một chiếc điện thoại vì giành được học bổng. Thế là chúng ta không viết thư cho nhau nữa mà chuyển sang nhắn tin và gọi điện thoại. Cậu ngày nào cũng nhắn tin cho tớ ít nhất là ba lần và hỏi tớ những câu cậu hay hỏi. Còn tớ thì ngày nào cũng gọi điện cho cậu một lần vì sim điện thoại của tớ là sim sinh viên có khuyến mãi. Tớ nói với cậu đủ thứ chuyện trên đời, từ chuyện bị bà chủ nhà trọ hiểu nhầm, đến chuyện ăn uống.. Cậu chỉ im lặng lắng nghe.
Mùa đông năm thứ tư, tớ dành được đủ tiền nên quyết định lên thăm cậu. Gặp lại cậu sau năm năm trời đằng đẵng, tớ thấy cậu thay đổi thật nhiều. Nhìn cậu gầy thư sinh hơn, đôi mắt thì vẫn sáng nhưng thấp thoáng buồn. Tớ đã tặng cho cậu chiếc khăn len mà tớ hì hục đan cả năm trời mới xong. Chúng ta cùng nhau thăm nơi ở của cậu, cùng nhau đi ăn cơm, cùng nhau nói chuyện. Sau đó một thời gian, tớ tốt nghiệp ra trường và trở thành cô giáo ở tận miền nam xa xôi. Chúng ta không gặp nhau nhưng vẫn thường xuyên liên lạc qua điện thoại. Tớ đã thực sự coi cậu như một người bạn thân. Buổi tối hôm tớ nhận lời làm người yêu của chồng tớ hiện tại, hình như cậu uống rượu say. Cậu gọi điện cho tớ và nói với tớ rằng:
– Lan ạ! Lâm cũng thích Lan từ lâu lắm rồi! Nhưng người như Lâm, chỉ có thể yêu ai ở thật xa. Người ta không biết thì mới chấp nhận yêu một người có cả bố lẫn mẹ ngoại tình thôi!
Khi nghe thấy cậu nói như vậy tớ thấy rất buồn. Tớ không biết cậu lại bị tổn thương nhiều như thế. Giá như tớ đừng quá nhút nhát, giá như cậu đừng im lặng quá lâu thì liệu tình này có thành không? Tớ đã từng đánh một bạn trong lớp vì cậu ta nói bố cậu ngoại tình. Cậu không hiểu sao? Ngày ấy tớ thích cậu là thích chính con người cậu, tớ không quan tâm bố mẹ cậu làm gì. Nhưng bây giờ thì muộn rồi, tớ chỉ coi cậu như một cậu bạn thân mà thôi. Cậu thì ở ngoài Bắc còn tớ thì ở miền Nam, cách nhau gần hai ngàn cây số. Chúng ta đã ở quá xa nhau rồi. Tình cảm tớ dành cho cậu rất hồn nhiên, đó là những rung động đầu đời của tớ, nó trong trẻo như sương mai. Người ta nói rằng tình yêu
tuổi học trò thường là thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta đánh mất trong cuộc đời này. Cả tớ và cậu đều đã trưởng thành rồi. Và điều quan trọng nhất là tớ đã trao trái tim của mình cho một người đàn ông khác. Chúng ta bây giờ là không thể. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa tình cảm tớ dành cho cậu vẫn là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà tớ đã từng có được. Cậu sẽ luôn ở trong một góc nhỏ trong tim của tớ, mà khi nhớ đến tớ sẽ luôn thấy một chút hối tiếc, một chút mất mát..
HẾT